Kho ebook cho máy đọc sách.Giảm giá 25% với tài khoản VIP. 50% với tài khoản VIP Năm hoặc tài khoản VIP cấp bậc 14 Đại Thần.
Thể loại đa dạng
Sưu tầm từ nhiều nguồn
Cập nhật liên tục
Hỗ trợ update trọn đời
Thêm mới ebook
Liên tục hàng tuần
Tải về nhanh chóng
Linh hoạt, bảo mật
Điền Văn
Tứ Hợp Viện: Xuyên Qua Ba Năm Đạt Được Bàn Tay Lực Lượng
Trương Huyền Nhất
“Xuyên qua đến Tứ Cửu Thành, Khương Phàm có gia cảnh hạnh phúc: trên có cha mẹ, anh trai, dưới có em gái. Vốn định an ổn vui vẻ mà sống hết một đời, nhưng đáng tiếc, cái tứ hợp viện này chẳng có ai là người tốt. Vì cuộc sống hạnh phúc của bản thân, cũng chỉ đành ‘ủy khuất’ các vị trong viện một phen vậy.”
Nhật Ký Nuôi Gia Đình Của Tiểu Trù Nương Khéo Tay
Tần Dung vốn là một blogger ẩm thực, chẳng may gặp tai nạn bất ngờ rồi xuyên không đến một thị trấn nhỏ ven sông thuộc triều Đại Lương. Mẫu thân của nguyên chủ mà nàng xuyên vào vì sinh liền ba nữ nhi nên bị mẹ chồng cùng chị em dâu khinh rẻ. Phụ thân thì là kẻ bạc tình, lén lút qua lại với người đàn bà khác rồi trở về nhà đòi bỏ vợ. Mẫu thân tuy ngoài mặt dịu dàng, nhưng tính tình lại cương quyết, dứt khoát dẫn theo ba đứa con gái xin hòa ly, rời khỏi nhà chồng. Khi tỉnh lại, Tần Dung chỉ biết câm nín trước hoàn cảnh hiện tại. Quả là một khởi đầu "địa ngục". Cũng may, căn homestay nàng vừa xây xong ở hiện đại cũng xuyên theo cùng. Tin tốt: Có bàn tay vàng. Tin xấu: Bàn tay vàng này chẳng giúp được bao nhiêu, gần như vô dụng. Nhờ có tay nghề nấu nướng thượng thừa, Tần Dung cùng nương và các muội muội thức khuya dậy sớm, bắt đầu gây dựng cơ nghiệp từ một quán ăn nhỏ ven đường. Nào là trà sữa ngọt thơm, chả cá dai mềm, măng chua giòn rụm, rồi món kho dậy mùi hấp dẫn... Chỉ có điều, mấy tên bổ đầu trong trấn chẳng hiểu sao cứ ngày nào cũng đến quán ăn của nàng...
Khai Cuộc Lưu Đày, Ta Được Cưng Chiều Ở Ác Nhân Cốc
Nàng là vật thí nghiệm bí mật của viện nghiên cứu ngầm ở thế kỷ 21, mang số hiệu 0. Có khả năng lấy vật từ không gian và không hề có tình cảm. Một sớm nọ, nàng trọng sinh, xuyên về thời cổ đại trong một gia đình nông dân. Vừa chào đời đã gặp thiên tai, mới đầy tháng thì cả nhà bị lưu đày. Người ta đồn nàng là sao chổi, mang lại xui xẻo. Tô nãi nãi cười lạnh, cõng theo đứa cháu vừa tròn tháng là Tiểu Bảo, lớn tiếng hô hào cả gia đình, từ già đến trẻ, chuẩn bị lên đường lưu đày, kéo nhau đi như nước chảy. “Sao chổi cái gì, Tiểu Bảo nhà ta mà là sao chổi thật, bà già này sẽ gánh hết mọi tai họa!” Cả Tô gia cùng đồng thanh: “Cùng nhau gánh!” Nơi lưu đày hỗn loạn, chỉ một gậy có thể hạ gục ba kẻ xấu số. Tô nãi nãi ôm chặt Điềm Bảo, nghiến răng nói: “Dù hiểm nguy đến đâu, bà già này cũng phải đưa Tiểu Bảo vượt qua tất cả!” Cả Tô gia đồng lòng: “Cùng nhau vượt qua!” Chẳng bao lâu sau, tại vùng đất khô cằn không sản vật, căn nhà rách nát của Tô gia lại là ngoại lệ. Con gà mái già đẻ tám trứng mỗi ngày, cây lê sau nhà trĩu quả ăn không hết, còn trong sân, đồ phơi khô lại thu hút cả chim nhạn từ đâu bay xuống. Về sau, khi đám côn đồ đến gây sự, Tiểu Bảo chỉ cần một cú đấm đã làm nát cả cối xay, mặt không biểu cảm: “Dám xúc phạm nãi nãi nhà ta, đánh chết.” Cả Tô gia lại đồng thanh: “Cùng nhau đánh!”
Xuyên Thành Cô Vợ Độc Ác Của Nam Chính, Tôi Bỏ Trốn Về Quê Làm Ruộng
Đường Tuyết Mị mơ một giấc mộng xu.ân, tỉnh dậy mới phát hiện mình đã xuyên vào tiểu thuyết, hơn nữa còn xuyên thành vợ trước của nam chính. Nghĩ đến kết cục bi thảm của nguyên chủ trong truyện, lại thêm giấc mơ khó tả tối qua, Đường Tuyết Mị lập tức thu dọn hành lý, chuẩn bị cao chạy xa bay! ... Ngay lúc cô ôm theo số tài sản ít ỏi đến đáng thương của nguyên chủ, không biết nên trốn đi đâu, trong đầu bỗng xuất hiện một hệ thống làm ruộng. Hệ thống Điền Điền: [Ký chủ, hạt giống của tôi không chỉ có thể cải tạo đất đai mà còn có đủ loại công dụng: ăn vào giúp dưỡng nhan, chữa bệnh, kéo dài tuổi thọ...] Đường Tuyết Mị: ồ ồ ồ! Kết quả là, Đường Tuyết Mị quyết định quay về quê hương trong ký ức, bắt đầu làm ruộng. ... Tần Dự đi công tác về, phát hiện vợ mình không thấy đâu nữa, trên bàn chỉ còn lại một tờ đơn thỏa thuận ly hôn và một bức thư tạm biệt. Hai người tuy kết hôn theo thỏa thuận, nhưng chuyện nên phát sinh đều đã phát sinh. Sau khi suy nghĩ kỹ, anh quyết định thử sống với Đường Tuyết Mị như vợ chồng thật sự, thì cô lại bỏ chạy mất rồi... Anh bắt đầu tìm kiếm cô khắp nơi, nhưng Đường Tuyết Mị như thể bốc hơi khỏi thế gian, hoàn toàn không để lại dấu vết gì. Khi anh đang rơi vào tuyệt vọng vì tìm mãi không thấy cô, một ngày nọ trong một phòng livestream, anh bất ngờ nghe thấy giọng nói quen thuộc... ... Từ ngày Đường Tuyết Mị trở về thôn Đường Gia, chỉ trong vài năm ngắn ngủi, cả ngôi làng nhỏ đã thay đổi nghiêng trời lệch đất: Núi hoang trở thành kho báu. Đất trống trở thành ruộng tốt. Ngôi làng nhỏ vô danh ngày nào giờ đã thành nơi các đại gia chen lấn, tranh giành nhau đến dưỡng lão.
Trùng Sinh Mạt Thế Khiêm Tốn Làm Ruộng
Mạt thế chủng điền văn án: Số chương: 478 chương Khái quát chung: Nữ chính tự lập, nam chính yêu trước, cuộc sống hàng ngày ở tận thế, một đám trẻ con đáng yêu, không hành hạ. Hướng dẫn ăn dưa: Nữ chính thăng cấp mạnh mẽ tát vào mặt, thậm chí là tát vào mặt nam chính, nam chính ý thức hiện diện ở giai đoạn đầu rất thấp. Hướng dẫn gỡ mìn: Nữ chính kiếp trước là bánh bao thịt, nhưng kiếp này quyết đoán, tuyệt đối là nữ cường nhân. Nguyên văn: Lâm Nam sau khi trọng sinh việc đầu tiên làm chính là rời khỏi thành phố sắp thành sào huyệt của mấy chục triệu zombie, trở về quê hương nơi sau này trở thành căn cứ sống sót lớn nhất phía Nam.
Thiên Tài Quân Đội Nhưng Ham Mê Làm Ruộng
Long Thất
Lê Dạng trúng tuyển vào Học viện quân sự hàng đầu của Hoa Hạ, hiện cô đang đối mặt với việc chọn khoa. Mọi người xung quanh đều nhìn cô đầy hy vọng, họ cho rằng cô chắc chắn sẽ gia nhập các khoa chiến đấu đứng đầu bảng xếp hạng. Nhưng... khi cô mở miệng lại nói: "Em muốn vào Khoa Nông học." Bạn học: "???" Thầy cô: "???" Tại sao một thiên tài hệ chiến đấu lại muốn vào cái Khoa Nông học "khỉ ho cò gáy" đó? Thầy cô tiếc tài, kiên nhẫn khuyên nhủ, nhưng Lê Dạng kiên định: "Em. Muốn. Vào. Khoa. Nông. Học." Dưới ánh mắt đầy thắc mắc của giảng viên, sự khinh thường và hả hê của bạn học, Lê Dạng không hề do dự mà bước vào Khoa Nông học. Tui cũng không muốn đâu huhu, nhưng không đi không được! Trước mắt cô hiện rõ một dòng chữ lớn: [Tuổi thọ chỉ còn lại 1 ngày. Vui lòng nhanh chóng thu hoạch cây trồng để kéo dài tuổi thọ.] Lê Dạng thu hoạch lúa mì bình thường, tuổi thọ tăng 1 năm. Lê Dạng thu hoạch lúa mì chất lượng cao, tuổi thọ tăng 10 năm. Lê Dạng đảm nhận toàn bộ công việc của Khoa Nông học, tuổi thọ tăng 100 năm! [Ting!] [Tuổi thọ vượt mốc 100 năm, mở khóa tăng cường thiên phú, chiến pháp, và tinh thần.] Lê Dạng: "Hả? Còn có chuyện tốt vậy à?" Lê Dạng tiêu hao 10 năm tuổi thọ, thiên phú được tăng cường. Lê Dạng tiêu hao 30 năm tuổi thọ, học được chiến pháp xuất sắc. Lê Dạng tiêu hao 50 năm tuổi thọ, tinh thần đột phá giới hạn! Nửa năm sau, bảng xếp hạng top 100 của Trường Quân sự Trung Quốc xuất hiện một cái tên mới: Lê Dạng, khoa Nông học. Ai đây? Người của khoa Nông học á? Sao có thể chứ! *** Tóm tắt trong một câu: Xin hãy nhanh chóng thu hoạch thực vật, giành lấy tuổi thọ. Ý tưởng: Tự lực cánh sinh, không bao giờ khuất phục.























