Kho ebook cho máy đọc sách.Giảm giá 25% với tài khoản VIP. 50% với tài khoản VIP Năm hoặc tài khoản VIP cấp bậc 14 Đại Thần.
Danh Sách Truyện Thể Loại Đô thị398 truyện
Huấn Luyện Quân Sự Ngày Thứ Nhất, Cao Lãnh Giáo Hoa Đưa Nước Cho Ta
Diệp Thần download một cái gọi "Lương tháng 3000, ta chính là thế giới tỷ phú" trò chơi, trong trò chơi tất cả mọi thứ, nạp tiền là có thể mua được. « giáo hoa đưa nước phục vụ, giá bán 0. 1 nguyên » « Ferrari SF90, giá bán 0. 2 nguyên » « 5000 vạn biệt thự, giá bán 0. 3 nguyên » « 100 ức địa ốc tập đoàn, giá bán 3 nguyên » ... Diệp Thần bởi vì tò mò, mua giáo hoa đưa nước phục vụ. Nguyên bản Diệp Thần cũng không có quả thật, nhưng khi cao lãnh giáo hoa Tô Ngưng Sương tại vô số người ánh mắt kh·iếp sợ bên trong, cầm lấy nước đi đến trước mặt mình thì, Diệp Thần mới đột nhiên phát hiện, mình thần hào trò chơi thành sự thật! Không lâu quá khứ, nhìn đến mình thẻ ngân hàng bên trong đếm không hết 0, Diệp Thần bất đắc dĩ thì thầm: "Ta một học sinh, có mấy vạn ức tài sản rất hợp lý đi."
Bị Ép Học, Sau Tôi Bạo Hồng Ở Giới Giải Trí
Giới thiệu: Tuyên Oanh một minh tinh tuyến mười tám, nổi danh khắp showbiz nhờ gương mặt đẹp. Còn lại thì không có gì cả. Diễn dở, EQ thấp, học vấn không tới, hở ra là ngủ gật. Báo chí gọi cô là “bình hoa không có trí não”, fan thì gọi là “cá mặn sống giữa người nổi tiếng”. Nhưng Tuyên Oanh chẳng quan tâm. Cô thật sự chỉ muốn sống đời nằm dài, ăn no rồi ngủ, ngủ dậy rồi nằm, một ngày qua đi thật bình yên. Cho đến khi. Tủ sách trong phòng cô bỗng thành tinh. Không nghe nhầm đâu. Một đêm nọ, khi đang định lướt mạng chơi game, cô bị cái tủ sách hút thẳng vào thế giới mới nơi mỗi lần cô lười biếng, là y như rằng bị bắt học đến sứt đầu mẻ trán. Không học thì bị hành. Không làm bài thì bị phạt. Từ đó trở đi, mỗi lần muốn làm cá mặn, cô lại bị kéo vào trò chơi sinh tồn, thi đấu, thuyết trình, diễn xuất, kiểm tra IQ... đủ kiểu ép học lên trình. Trích đoạn: Trong chương trình thực tế sống còn, người ta bối rối nhóm lửa, đốt mãi không cháy. Còn cô? Bình thản lắp kính lúp hội tụ ánh sáng mặt trời, dựng lò nướng tự chế, quạt một phát, cá nướng thơm lừng cả núi rừng. Khán giả trợn tròn mắt: “Không phải cô ta chỉ được cái mặt đẹp thôi sao?” Tuyên Oanh: “Đây là kiến thức vật lý cơ bản lớp 9.” Chương trình điền viên, khách mời ngồi thơ thẩn ngắm cảnh núi sông, chán đến phát ngáp. Tuyên Oanh ngồi kế bên, vừa đọc thơ vừa ký họa tranh phong cảnh, tiện tay còn bẻ lá làm bookmark. Mấy MC cứng họng: "Không phải cô ấy trượt đại học à? Sao làm được thế kia?” Tuyên Oanh cười nhẹ, đưa ra một quyển sách "Chỉ 101 Tuyệt Chiêu, dễ dàng thi đậu": "Tặng bạn." Lần đầu đóng phim cổ trang lịch sử, cô bị ép diễn cùng ảnh đế nổi tiếng khó tính. Vừa gặp mặt, ảnh đế liền lạnh lùng nói: "Không đủ trình thì biến." Tuyên Oanh không biến. Ngược lại, cô nhập vai như nuốt sống nhân vật, diễn đến mức người ta tưởng cô là nhân vật sống lại. Tuyên Oanh quay sang hỏi ảnh đế, giọng nhàn nhạt: "Ảnh đế, chừng nào đến lượt anh chạy đấy?" Người ta nói, sách là bậc thang tiến hóa của nhân loại. Còn với Tuyên Oanh, sách là máy ủi, ủi thẳng cô lêи đỉиɦ lưu. Cư dân mạng dậy sóng: #Anti quay xe vì một con cá nướng. #Phế vật có học thức đáng sợ hơn tưởng tượng. #Yêu cá mặn xinh đẹp, tôi thi đỗ Thanh Hoa. Sau khi nổi tiếng, Tuyên Oanh bị chụp lại cùng một người đàn ông bí ẩn giữa đêm khuya. Truyền thông sôi sục, hỏi ảnh đế nổi tiếng thanh tâm quả dục, không gần nữ sắc: “Xin hỏi, anh nghĩ thế nào về việc Tuyên Oanh bị nghi ngờ qua đêm với một trai bao, bảy lần trong một đêm?” Hạ Dụ Trầm mỉm cười bình tĩnh: “Không có đến bảy lần đâu. Vì kiêng trước khi cưới, nên hôm qua chưa thực hiện.” Truyền thông: “?” Hạ Dụ Trầm khí chất đĩnh đạc, tuấn tú bất phàm, nhấn từng chữ rõ ràng: “Vâng, tôi chính là vị trai bao đó. Hôm qua là lần cầu hôn thứ chín. Cảm ơn vì lời chúc phúc.” P/S: 1. Một câu giới thiệu vắn tắt: Phế vật xinh đẹp nhưng có học thức đáng sợ hơn cả boss cuối. 2. Chủ đề chính: Dù rơi vào hoàn cảnh nào, cũng phải rực rỡ và tỏa sáng theo cách của riêng mình.
Tổng Giám Đốc, Phu Nhân Ngài Lại Cho Nợ Dao
Giới thiệu tác phẩm: Dao là vật chứng, lời là chứng cứ. Lời tiên tri trở thành sự thật chính là ngày lấy thù lao. Đây là một người bán dao chịu trong huyền môn. Đồ Sơn Cửu thân là người bán dao chịu đời thứ hai trăm tám mươi ba, thiên phú huyền học vượt xa tất cả những người khác trong gia tộc, xem bói cực kỳ chuẩn xác, có thể thông với quỷ thần. Chỉ tiếc rằng vì một lời nguyền đã giáng xuống nhà họ Đồ Sơn từ một trăm năm trước khiến cô không thể sống thọ được. Từ nhỏ cô đã biết mình có một người chồng chưa cưới, đó là người định mệnh được ông nội của cô đính ước cho cô. Chỉ có kết hôn với anh thì cô mới có thể viên mãn. Trước khi ông nội qua đời đã nhiều lần dặn dò cô phải xuống núi tìm nhà họ Tạ. Nên đi thu nợ của nhà chồng chưa cưới rồi. ... Nghe đồn người nắm quyền của nhà họ Tạ giàu có nhất Nam Thành Tạ Thời Dữ từ nhỏ đã có hôn ước, vợ chưa cưới còn là một đứa nhà quê sống trong vùng núi hẻo lánh. Mọi người thật sự không tài nào hiểu được lý do tại sao lúc trước ông cụ Tạ lại sắp đặt một hôn ước không môn đăng hộ đối như thế cho cháu trai trưởng của mình. Mãi cho đến sau này gặp được người thật, thấy cô dịu dàng điềm tĩnh, lời nói cử chỉ đều rất có lễ phép lịch sự, mọi người mới biết hóa ra lời đồn hoàn toàn không đáng tin. Nhất là cho đến sau này, khi đại lão ở các ngành nghề đều cung kính gọi cô một tiếng cô Đồ Sơn là lại càng được mở mang tầm mắt. Có người tò mò hỏi bọn họ tại sao lại kính trọng cô như thế? Các đại lão: “Bởi vì cô ấy là chủ nợ của chúng tôi!” Từ nhỏ Đồ Sơn Cửu đã hay quên, thường xuyên quên việc thu nợ. Sau khi kết hôn cô dứt khoát ném sổ nợ cho chồng mình là Tạ Thời Dữ để anh nhắc mình đi đòi nợ. Tạ Thời Dữ nhìn một đống sổ sách dày cộp trên mặt bàn của mình mà lập tức rơi vào trầm tư...
Trùng Sinh Trở Về Làm Đạo Sĩ
Nhân vật chính Trần Minh vì một tai nạn bất ngờ mà chết. Khi vừa bước lên cầu Nại Hà, chuẩn bị đầu thai chuyển kiếp, nào ngờ cây cầu lại đột nhiên sụp đổ. Trong khoảnh khắc rơi xuống, Trần Minh vô tình nắm được một đóa Bỉ Ngạn Hoa, rồi cùng nó trở về thời kỳ sơ sinh. Sau khi trùng sinh, hắn phát hiện mình có thể nhìn thấy những thứ mà người bình thường không nhìn thấy, và từ đó cũng注 định sẽ dây dưa không dứt với những tồn tại quỷ dị ấy suốt cả đời. Có lão nãi nãi vì cất giấu vàng bạc mà chưa kịp nói cho con cháu, nên chần chừ không chịu đầu thai. Có lưu lãng hán vì cả đời chưa từng trải qua nam nữ hoan ái, nên mang theo chấp niệm không muốn rời đi. Dưới vô số kỳ ngộ quái lạ mà người thường khó lòng gặp được, Trần Minh từng bước tu hành, cuối cùng chứng đạo thành Chân Tiên duy nhất của Đạo gia!
Thập Niên 80: Sau Khi Con Gái Bị Tráo Đổi, Tôi Lại Cười
Kiếp trước, cả gia đình Ôn Ninh đều mất mạng, lúc đó cô mới biết đứa con gái mà mình dốc lòng nuôi dưỡng hóa ra là giả. Em dâu nhân lúc cô yếu ớt sau sinh đã tráo đổi con của ả với con gái ruột của cô! Con gái giả thi đại học, trở thành nghệ sĩ piano đi khắp thế giới, gả vào gia đình giàu có. Con gái ruột thì bị ngược đãi, gả cho một lão già, vào tù rồi chết trong biển lửa. Ôn Ninh hận đến mức kéo theo con gái giả cùng chết chung! Sau khi sống lại ở thập niên 80, Ôn Ninh trả lại con gái giả cho em dâu, mỉm cười nhìn ả ngày ngày ngược đãi chính con ruột của mình. Ôn Ninh quay người sánh đôi với người chồng quân nhân, làm giàu, nuôi ba đứa con, dạy dỗ chúng thành đạt, vinh quang. Đứa con gái giả bị ngược đãi từ nhỏ thì bỏ trốn trong ngày cưới, bị đánh gãy chân, đau đến ngất đi. Sau khi tỉnh lại thì cô ta phát điên, nói rằng người bác dâu giàu có mới chính là mẹ của mình.
Tạ Yêu, Ta, Học Sinh Tiểu Học, Đã Thành Trù Thần!
“Học sinh tiểu học, việc duy nhất phải làm chính là học cho giỏi... Nhưng ta nghĩ, Phương lão sư đến trường chỉ để... nấu ăn thôi thì phải.” “Xếp hàng cuối cùng cũng tới lượt ta rồi... Phương lão sư, việc học để sau, trước tiên giúp ta xào một phần cơm chiên nhé?” “Ngươi tưởng ta đứng trước cổng trường tiểu học này để đón con ư? Không, ta là chờ Phương lão sư tan học, để được ăn món ngon hắn nấu đầu tiên đó!” Ta tên là Yêu, người từ thế giới song song, vốn cao lớn như cái đấu. Vậy mà trong chớp mắt xuyên thành... một học sinh tiểu học. Vậy thì phải làm sao? Cũng may, ta kích hoạt hệ thống, đạt được thiên phú Trù Thần! Mỗi món ăn ta làm ra không chỉ khiến người ta thèm nhỏ dãi, ăn một lần là không thể dừng, mà còn gợi lại trong ký ức vị ngon thân thuộc: - Là hương vị món ăn bà ngoại nấu thuở ấu thơ. - Là mùi vị quen thuộc từ tay mẹ. - Là miếng cơm hiếm hoi thời đói khổ, ba ngày nhịn mới được một bát... Kết quả là ... “Hảo gia hỏa, đây rốt cuộc là trường tiểu học gì vậy? Trước cổng toàn xe sang trọng xếp hàng dài, thậm chí còn có cả trực thăng? Quá ngang tàng!” “Không, ngươi nhầm rồi. Đây chỉ là một trường tiểu học bình thường thôi. Còn xe sang trọng, máy bay trực thăng gì đó... đều là vì muốn chờ đầu bếp tan học đấy!”
Quân Hôn 80, Xin Hoắc Tiên Sinh Rụt Rè Một Chút
Giang Đường Tri bất ngờ về đầu thập niên 80, vừa xuất hiện đã liên tục cảm thấy chấn động. Cái gì? Người ông duy nhất đối xử tốt với cô vừa mới qua đời rồi? Cái gì? Cô mới là thiên kim thật của nhà họ Giang ở Tứ Cửu Thành, nhưng khi còn nhỏ lại bị bọn buôn người bắt đi? Cái gì? Cô còn có một vị hôn phu, đưa sính lễ xong liền mất tích suốt một năm rưỡi? Cái gì? Thiên kim giả của nhà họ Giang lại là người trọng sinh, một lòng muốn hại chết cô? Cái gì? Cô không chỉ có một vị hôn phu thôi sao? Giang Đường Tri khẽ cười, đúng lúc quá nhỉ. Cô vốn thích thách thức giới hạn bản thân. Một khởi đầu cấp độ địa ngục à? Không có gì to tát cả. Chỉ cần cô muốn thì tất cả sẽ nhường đường, từng bước đưa cô lêи đỉиɦ cao cuộc đời. Tiểu thư thiên tài x Quân thiếu lạnh lùng
Sau Khi Tái Sinh, Tôi Kết Hôn Lại Lần Nữa
Kiếp trước tôi là một cô gái thành thị da trắng, giàu có và xinh đẹp, coi thường những người đàn ông quê mùa, lạnh lùng và ít nói trong làng. Vì muốn có một cơ hội trở lại thành phố, tôi sống c.h.ết không chịu thừa nhận mối quan hệ với anh, để cho anh rơi vào b.ẫy của bạn thân tôi, bị k.ết á.n vì tội lư.u m.an.h, và bị dân làng tức giận đá.n.h m.ù một mắt. Cuối cùng, tôi đã nhận được "tấm vé" trở lại thành phố, nhưng mang theo sự hối tiếc và u sầu, tôi chìm trong mặc cảm tội lỗi dày vò và g.ụ.c ngã trong b.ệ.nh vi.ệ.n. Tôi thầm thề trong lòng: "Nếu có kiếp sau, tôi sẽ bù đắp cho anh." Khi mở mắt ra lần nữa, tôi đã quay trở lại cái đêm kinh hoàng đó với anh.
Thần Thám: Từ Cảnh Sát Học Viện Bắt Đầu
La Duệ tỉnh dậy, phát hiện mình đang ở trong một quán trọ nhỏ. Điều xui xẻo là trên giường còn có một cô gái trẻ đang ngủ. “Chú công an ơi, cháu thật sự không làm gì cả!” “Cứ nói tiếp đi, tôi nghe đây...” Trọng sinh về năm 2006, vừa mở mắt đã bị còng tay bạc, online chờ xử lý, cực kỳ khẩn cấp! Với tư cách là một thanh niên chính nghĩa, La Duệ quyết định quét sạch gian tà, trừ bỏ cái ác. Hắn dẫn đầu cảnh sát lùng sục khắp thành phố, từ phố lớn đến ngõ nhỏ, xông pha các tụ điểm phi pháp, thậm chí còn dấn thân vào nơi được mệnh danh là “Đảo Đoạt Mệnh”... Ngươi hỏi ta vì sao lại quen thuộc mấy chỗ đó đến vậy? Đừng nói bậy, không phải ta, ta không có... Một cô gái ôm mèo đen, chết trong căn phòng kín... Một vụ án bắt cóc liên hoàn, bọn tội phạm yêu cầu giao tiền chuộc theo hai tuyến: một trăm vạn và mười vạn. Vậy rốt cuộc, chúng sẽ xuất hiện ở đâu để nhận tiền? ... Vực sâu của tội ác là vô tận. La Duệ quyết định tự mình nhảy xuống! “Đối mặt với tội phạm, tuyệt đối không được cười!” “Không — ta sẽ mỉm cười, tiễn từng kẻ một xuống Địa Ngục!”
Người Tại Lớp Mười Hai, Hệ Thống Nói Ta Cùng Thanh Mai Ra Mắt
【Năm ba mươi lăm tuổi, đứng trước ngã rẽ cuộc đời, nhìn ánh mắt mong mỏi của cha mẹ, ngươi đành đồng ý đi xem mắt. Nhưng khi đến nơi hẹn, ngươi mới phát hiện cô gái kia hóa ra lại là thanh mai trúc mã thuở nhỏ của mình.】 【Mời Lê Tri – người đã lâu không gặp – ăn một bữa cơm. Phần thưởng: 1.000 tệ.】 Mười tám tuổi, Thẩm Nguyên nhìn Lê Tri đang ngồi đối diện, bất giác rơi vào im lặng. Hệ thống này... có phải đến hơi sớm rồi không? Nhưng đó vẫn chưa phải mấu chốt của vấn đề. Thẩm Nguyên nhìn thẳng Lê Tri, nghiêm túc nói: “Lê Tri, ta xem tướng ngươi rồi, đến ba mươi lăm tuổi vẫn chưa gả nổi đâu.” Lê Tri cười khẩy một tiếng: “Ta chúc ngươi sống thọ. Ba mươi lăm năm sau, mộ cỏ chắc cao lắm rồi.”
Hắc Thạch Mật Mã
Nếu cuộc đời có thể làm lại một lần nữa, ngươi sẽ lựa chọn thế nào? Vẫn như lần này, làm một người bình thường vô danh, ánh sáng thu vào bên trong, không ai biết tới, ung dung tự tại, kê cao gối ngủ yên, lặng nhìn mây trôi gió cuốn? Hay lấy cả thế giới làm sân khấu, khuấy động phong vân thiên hạ, để vạn vật xoay quanh ngươi mà nhảy múa, khiến mỗi lời nói, mỗi hành động của ngươi đều làm tim người khác rung lên vì sợ hãi lẫn cuồng nhiệt? Tự tay viết nên luật pháp của chính mình, đặt ra quy tắc do ta định đoạt. Đời người ngắn ngủi chỉ hơn mười năm — Hoặc là thắp sáng bản thân, Hoặc là thiêu rụi cả thế giới! Trong một vũ trụ xa lạ, Trong một thế giới hoàn toàn khác với nhận thức của chúng ta, Trên một nhánh lịch sử vừa được mở ra, Một vị giáo sư lịch sử danh tiếng, từng được trao nhiều vinh dự học thuật quốc tế, mang theo sự khiêm nhường, kính sợ và tôn sùng sâu sắc, chậm rãi viết lên bảng đen một cái tên — Lynch. PS: Đây là truyện mới của tác giả Tam Cước Giá. So với Korsema Đế Quốc, bộ này thiên về sảng văn hơn. Có lẽ do bộ trước không quá nổi bật nên tác giả đã điều chỉnh phong cách ở tác phẩm mới: dễ đọc hơn, sướng hơn, nhưng vẫn giữ logic chặt chẽ, không sa đà vào kiểu “trang bức vả mặt” non tay. Bối cảnh vào những năm 19xx, ngay sau khi Thế chiến kết thúc, kinh tế đang trên bờ sụp đổ. Nhân vật chính là thương nhân. Thể loại: hắc ám – hiện thực – logic. PS của tác giả 1. Về tính hợp lý của cốt truyện Thật ra mỗi ngày ta đều đọc bình luận của độc giả. Có không ít người nhắc đến việc một số tình tiết, cách miêu tả hay diễn biến cốt truyện có hợp lý hay không. Ta đã cố gắng hết sức để khiến câu chuyện này bám sát thế giới của nó. Rất nhiều điểm mà độc giả cảm thấy “không hợp lý”, trên thực tế là vì mọi người dùng tư duy của người hiện đại để nhìn vào một thời đại hoàn toàn khác. Điều này là rất bình thường. Thời đại khác nhau, dòng chảy tư tưởng khác nhau, tất nhiên sẽ nảy sinh cảm giác lệch pha. Ta chỉ có thể cố gắng để câu chuyện phù hợp nhất với bối cảnh lịch sử và xã hội của nó, vì thế khó tránh khỏi va chạm về tư tưởng. Mong mọi người thông cảm. 2. Về việc có xuất hiện sức mạnh siêu phàm hay không Hiện tại không có kế hoạch đưa sức mạnh siêu phàm vào bộ truyện này. Nếu miễn cưỡng xem Đại Giáo Hoàng, Ryan hay cái bóng yểu mệnh kia là “siêu phàm”, thì với Korsema Đế Quốc và bộ truyện này, ta muốn khái quát chúng bằng bốn chữ: Đế quốc phục hưng. Không có sức mạnh siêu nhiên, không đề cao võ lực cá nhân. Thứ được khắc họa nhiều hơn là đại thế, là biến chuyển xã hội. Trong một câu chuyện có cấu trúc và tư tưởng làm chủ đạo như vậy, việc thêm siêu phàm chỉ khiến nó kém thú vị hơn.
Đánh Ma Rồi Thì Không Được Đánh Tôi Nữa Nha
Sư Bồng Bồng tốt nghiệp đại học với thành tích đứng đầu về huyền thuật, nhưng trước áp lực từ thị trường việc làm khắc nghiệt, cô đành trở thành một "xã súc" làm việc từ sáng đến tối. Ở thành phố lớn, cơ hội nhiều, thường xuyên có yêu ma quỷ quái không có mắt xuất hiện trước mặt cô. Cảnh 1: Trong tòa nhà CBD, một oán quỷ đầy uất hận quỳ "phịch" xuống trước mặt cô: "Đại sư, xin ngài hãy siêu độ cho tôi, oán khí của người đi làm quá nặng, khiến tôi bị trầm cảm mất rồi." Sư Bồng Bồng: "..." Cười xỉu, đúng là đồng bệnh tương liên. Cảnh 2: Vẫn là tòa nhà CBD, một tâm ma bên B bị bên A hành hạ quỳ "phịch" xuống trước mặt cô: "Bà cô ơi, xin hãy tha cho tôi, cô bảo gì tôi cũng làm!" Sư Bồng Bồng: "..." Cười xỉu, lại đồng bệnh tương liên. Sư Bồng Bồng chăm chỉ làm việc, nhưng công việc không dễ dàng, xã súc thở dài. Mỗi khi đến cuối tháng, đối mặt với số dư trong thẻ ngân hàng, cô đành lặng lẽ mở app "DiDi Đánh Quỷ", nhận đơn kiếm thêm thu nhập, miễn cưỡng duy trì cuộc sống. Cho đến một ngày, Sư Bồng Bồng nhận được điện thoại trong nhà, yêu cầu cô đi bảo vệ người bạn thuở nhỏ Nhan Kinh. Hồi nhỏ, Sư Bồng Bồng và Nhan Kinh gặp mặt là đánh nhau, trưởng bối hai nhà vì muốn làm dịu mối quan hệ của họ, đã từng dọa sẽ cho bọn họ đính hôn từ bé. Giờ mọi người đều trưởng thành, nghe nói Nhan Kinh còn trở thành một tổng tài bá đạo. Sư Bồng Bồng cảm thấy, thằng nhóc này chắc không nhỏ nhen đến mức còn nhớ ân oán trước đây. Món tiền này, có thể kiếm được! - Nhan Kinh từ nhỏ đến lớn có hai cơn ác mộng: một là gặp ma; hai là trong nhà bắt cậu kết hôn với Sư Bồng Bồng. Không ngờ lớn lên, hai cơn ác mộng này đều trở thành sự thật. Khi anh đang bị quấy nhiễu bởi tà vật, trưởng bối trong nhà đột nhiên thông báo đã nhờ Sư Bồng Bồng đến tìm anh. Nhan Kinh: ! Bao nhiêu năm nay anh bận rộn với công việc không tìm đối tượng, trong nhà cuối cùng cũng không nhịn được, muốn ép anh cưới nhỏ bà đồng đầu ổ gà kia! Nhan Kinh tỏ vẻ: Không thể, tuyệt đối không thể. Một thời gian sau, trưởng bối kết thúc khóa tu, lấy lại điện thoại liên lạc với Nhan Kinh, liền nghe anh rụt rè ra vẻ: "Vì trong nhà kiên quyết như vậy, vậy cháu đành miễn cưỡng kết hôn với Sư Bồng Bồng vậy..." Trưởng bối: "Kết hôn gì chứ? Tôi chỉ mời con bé đến bắt ma cho anh thôi." Nhan Kinh: ??? Không, ma có thể không bắt, nhưng hôn nhất định phải kết! Lần này thì hay rồi, người khác là truy thê hỏa táng tràng, còn anh thì thật sự phải đuổi đến tận lò hỏa táng. Chú thích: (1) Xã súc: Súc vật/gia súc của xã hội, ý chỉ nhân viên văn phòng. (2) Truy thê hỏa táng tràng (Theo đuổi vợ đến lò hỏa táng): Chỉ nam chính đau khổ, dằn vặt theo đuổi lại người mình đã từng làm tổn thương. (3) Trong lĩnh vực kinh doanh, đặc biệt là quảng cáo, thiết kế, truyền thông, phần mềm, thuật ngữ "bên A" thường dùng để chỉ khách hàng – tức là bên đặt hàng, đưa ra yêu cầu và trả tiền cho dịch vụ; "bên B" là đơn vị cung cấp dịch vụ hoặc sản phẩm, chẳng hạn như công ty quảng cáo, studio thiết kế, công ty phần mềm... Ẩn bớt
Tôi Kiếm Tiền Nhờ Ăn Dưa Ở Giới Hào Môn
Đàm Mạt xuyên vào một cuốn tiểu thuyết tình cảm giới hào môn, nơi nam nữ chính cứ theo mô típ quen thuộc "anh đuổi em chạy, em chạy không thoát". Tin vui là cô không xuyên thành nữ chính ngây thơ, cũng chẳng phải nữ phụ ác độc, càng không phải tổng tài bá đạo. Tin buồn là cô xuyên thành... trợ lý riêng của tổng tài. Đúng vậy, kiểu mà chỉ cần một cuộc gọi là cô phải lập tức xử lý mọi chuyện. Ví dụ như... "Trợ lý Đàm, nếu vợ tôi chết, cô đi chôn cùng đi." "Trợ lý Đàm, trời bắt đầu se lạnh, để tập đoàn nhà họ Vương phá sản đi." "Trợ lý Đàm, đưa vợ tôi lên treo tường đi, cho đến khi cô ấy chịu nhận lỗi." Đàm Mạt: “Mở màn kiểu tận thế luôn, thôi cho nổ tung đi.” Lúc này, một giọng nói vang lên. [Khoan đã, đừng vội tiêu diệt thế giới. Tôi là một hệ thống chuyên ăn dưa đây. Chỉ cần cô hóng được drama đủ lớn, làm cảm xúc nam nữ chính dao động mạnh, thì tiền sẽ tự chảy vào túi cô!] Đàm Mạt: “???” Thế là về sau... Lúc nam nữ chính đang vui vẻ ăn tối, Đàm Mạt mỉm cười nói với nữ chính: “Cô Hứa, thiếu gia Nam Cung vừa tâm sự với tình đầu rằng anh ấy vẫn còn nhớ nhung cô ấy.” Hứa Tiểu Niệm tức đến mức lật tung bàn ăn, bắt đầu nổi điên. Cảm xúc dao động cực mạnh. Hệ thống: [5 triệu đã chuyển khoản.] Lúc nam chính đeo nhẫn kim cương cho nữ chính, Đàm Mạt khẽ thì thầm bên tai anh ta: “Thiếu gia Nam Cung à, cô Hứa vẫn còn liên lạc với bạch nguyệt quang, cô ấy còn nói người cô ấy yêu nhất chính là bạch nguyệt quang.” Nam Cung Liệt giận đến mức ném luôn chiếc nhẫn, phát rồ ngay tại chỗ. Cảm xúc dao động cực mạnh. Hệ thống: [5 triệu nữa vào tài khoản.] Đêm khuya, khi nam nữ chính đang nằm ngủ yên ổn trên giường. Đàm Mạt lặng lẽ đánh thức họ: “Thiếu gia, tiểu thư...” Nam Cung Liệt phẫn nộ cực độ: “Trợ lý Đàm, cho dù vợ tôi nɠɵạı ŧìиɧ cũng để tôi ngủ cho xong cái đã, tôi thật sự phát rồ không nổi nữa rồi.” Hứa Tiểu Niệm: “Tôi cũng vậy đấy, trợ lý Đàm.” Đàm Mạt: “...” Đàm Mạt thật không ngờ có ngày, cô vừa nhâm nhi hạt dưa vừa phơi nắng, vừa hóng cặp đôi điên cuồng diễn vở "anh yêu em hay yêu Bạch Nguyệt Quang" mà cũng đủ để kiếm bộn tiền. Từ thân phận làm công khổ cực, cô lật ngược thế cờ thành bà chủ, say mê kiếm tiền không thể dừng lại. ... Hiện trường phỏng vấn. “Sau này cô có dự định yêu đương không?” Đàm Mạt sau khi chứng kiến biết bao cặp đôi si tình và những trận tình yêu rồ dại: “Yêu đương làm gì? Kiếm tiền không ngon à? Không thơm chắc?” “Cô có thể yêu đồng nghiệp không?” Đàm Mạt cáu: “Đã nói rồi, không yêu đương! Không! Ai đầu óc có vấn đề mới yêu đồng nghiệp...” Chưa dứt lời, một người đàn ông gõ cửa bước vào khẽ ho một tiếng. Ngửi thấy mùi hương quen thuộc, Đàm Mạt lập tức nghiêm chỉnh ngồi ngay ngắn, mỉm cười ngọt ngào: “Trừ Lục Hành Giản ra...” Tới lượt Lục Hành Giản trả lời phỏng vấn. “Dân tình tò mò vì sao một người năng lực xuất sắc như trợ lý Lục lại cam tâm làm việc dưới trướng Tổng Giám đốc Đàm? Cô ấy ép anh sao?” Lục Hành Giản: “Không đâu. Tại răng tôi yếu, tôi thích ăn cơm mềm.” “Xin hỏi quan hệ giữa anh và trợ lý Đàm là gì?” Lục Hành Giản: “Tôi là tay chân trung thành nhất của cô ấy. Trước đây là vậy, bây giờ là vậy, và sau này cũng sẽ luôn như vậy.” Tóm tắt: Từ làm công lật kèo làm chủ. Lập ý: Cuộc sống là do chính mình nỗ lực giành lấy.
Siêu Năng Lực: Ta Có Một Chiếc Gương Sao Chép
[Thần linh giáng thế, tai họa bắt đầu] Khi các tu sĩ ở thế giới thần linh xâm lược Trái đất, siêu năng lực và vũ khí nóng đã trở thành chỗ dựa cuối cùng của loài người. Câu Trần và Adam, hai học viện siêu năng lực duy nhất trên Trái đất, liệu có thể gánh vác tương lai của loài người hay không? Được mệnh danh là quốc gia được trời chọn, Hoa Hạ rốt cuộc có nền tảng gì? Đây là lễ hội của những kẻ giết thần! Thiếu niên có được khả năng sao chép, lấy thân phàm nắm giữ sức mạnh của thế giới, cuối cùng sẽ giết thần! Truyện cùng tác giả: Ta Học Trảm Thần Ở Bệnh Viện Tâm Thần (Dịch)
Livestream Xem Bói: Bỗng Chốc Thành Sao Hạng A
Điều Hứa Quy hối hận nhất kiếp này chính là lúc độ kiếp đã quá lười biếng, không thèm rụt đầu vào mai rùa. Lúc mở mắt tỉnh lại, cô đã từ một con rùa tu luyện thành tiên biến thành một ngôi sao nhỏ vô danh tuyến 18 trong giới giải trí, đang phải đối mặt với danh sách nhiệm vụ “tử thần” của chương trình thực tế “360 Nghề”. Chương trình kéo dài một tháng. Các ngôi sao được mời tham gia cần phải tự tìm việc, nỗ lực làm việc để kiếm tiền. Sau một tháng, người kiếm được nhiều tiền nhất sẽ là người chiến thắng cuối cùng. Vậy mà trước mắt Hứa Quy lúc này là một núi bát đĩa bẩn thỉu đang ngâm mình trong bọt nước rửa chén, nhe răng cười nham hiểm với cô. Hứa Quy lôi ra tấm biển hiệu xem bói được làm cấp tốc từ đêm qua, trên đó là hai chữ mực đen viết kiểu thư pháp rồng bay phượng múa: “Xem bói!” Dưới gầm cầu vượt, ba ông thầy bói khác nhìn cô gái trẻ bằng ánh mắt chế giễu: “Thời buổi này minh tinh muốn tạo chiêu trò PR cũng phải lố bịch đến thế sao?” ... Đối mặt với một người đàn ông trung niên hói đầu, có ba cậu con trai lớn tướng đang muốn hỏi về đường con cái. “Cung tử tức trong lá số của bác trống trơn, mà sao Hồng Loan chủ về tình duyên trên đỉnh đầu lại ánh lên sắc xanh lục...” Cô gái khéo léo khuyên nhủ: “Hay là bác thử đến bệnh viện kiểm tra một chút xem sao?” Ngay tối hôm đó, tin tức chủ tịch một tập đoàn lớn ly hôn vì bị cắm sừng lập tức leo lên hot search. Đối mặt với một người phụ nữ trẻ tuổi, miệng thì nói là xem bói nhưng thực chất lại ngấm ngầm khoe khoang chồng mình yêu chiều, hào phóng với cô ta thế nào, Hứa Quy thăm dò: “... Liệu có khả năng cuốn sổ tiết kiệm chị đang cầm trên tay... là giả không?” Trước sự chứng kiến của toàn bộ cộng đồng mạng, cuốn sổ tiết kiệm đó quả nhiên là đồ giả viết tay, tiền thách cưới ghi ba triệu tệ nhưng thực tế chỉ có ba trăm tệ. Ban đầu, cư dân mạng tỏ ra xem thường, chế giễu buổi livestream kiếm tiền bằng nghề xem bói của Hứa Quy. Nhưng về sau thì... Cư dân mạng: [Quá đỉnh! Đúng là quay xe không kịp!] Bình luận trong phòng livestream từ: [Đồ thầy bói lừa đảo cút khỏi showbiz!] Đồng loạt chuyển thành: [Đại sư ơi, xem giúp con có phải là thiếu gia nhà giàu bị thất lạc trong dân gian không ạ?] Và phòng livestream của Hứa Quy từ chỗ không một ai ngó ngàng lúc ban đầu, cuối cùng đã vươn lên chiếm vị trí top 1 về độ hot. Dần dần, không biết tự lúc nào, vô số người ôm tiền đến xếp hàng chỉ mong được Hứa Quy xem cho một quẻ. Hứa Quy nằm dài trên chiếc ghế mây, ung dung vắt vẻo đôi chân: “Hôm nay đã xem đủ ba quẻ rồi, ngày mai xin mời đến sớm.” Tổ chương trình đau đầu, khổ sở: “Các khách mời khác người thì đang bưng bê ở quán ăn, người thì chạy đôn chạy đáo phát tờ rơi, sao cô lại có thể...” Ống kính máy quay lia qua bảng xếp hạng donate trong phòng livestream với số tiền thưởng cao ngất ngưởng, bỏ xa tất cả những người khác, cả ekip đạo diễn đành câm nín.
Cùng Ngày Ly Hôn, Quẹo Vào Cục Dân Chính Với Chú Út Của Chồng Cũ
Quý Dĩ Nịnh đã từng cho rằng, có thể cùng Thẩm Yến Chi từ vườn trường đến váy cưới là chuyện hạnh phúc nhất đời này của cô. Mãi cho đến khi phát hiện Thẩm Yến Chi ngoại tình, cô mới hiểu được, nào có chuyện tình cảm sâu nặng, đầu bạc răng long như vậy, nhiều khi chỉ là Lan Nhân Nhứ Quả, hai bên chẳng bao giờ gặp lại nhau. Sau khi ly hôn, cô không muốn trao đi tình cảm chân thật của mình nữa. Nhưng Thẩm Tứ lại mạnh mẽ xông vào thế giới của cô, khiến cho cô không có cơ hội nào để trốn tránh. Sau đó, cô cố gắng lui về sau, không muốn dính dáng gì đến người nhà họ Thẩm nữa, nhưng anh từng bước ép sát, chỉ muốn ôm cô vào lòng. "Chú út, chúng ta không hợp." Người đàn ông nhẹ nhàng giữ cằm cô, ép cô ngẩng đầu đối diện với anh: "Em và Thẩm Yến Chi đã ly hôn rồi, anh không còn là chú út của em nữa đâu?" "Hơn nữa em cũng chưa thử qua, làm sao biết không thích hợp?" Quý Dĩ Nịnh: "Tôi đã thử rồi." Thẩm Tứ: "Vậy em thử lại, cho đến khi thấy thích hợp thì thôi." Quý Dĩ Nịnh: "..."
Ta Là Ức Ức Phú Ông, Ta Ngả Bài
Lâm Đông vừa chia tay xong thì tình địch tức đến hộc máu rồi ngất luôn. Đợi đến khi hắn tỉnh lại, Lâm Đông bất ngờ phát hiện mình nhận được một “Hệ Thống Thần Hào Siêu Cấp”, yêu cầu phải... tiêu hết một trăm triệu ức. Từ khoảnh khắc đó, con đường đến đỉnh cao nhân sinh của Lâm Đông chính thức mở ra. Lâm Đông: “Ta không đùa đâu. Ta đây là phú ông trăm ức chính hiệu, ta ngửa bài luôn!”
Trọng Sinh 70: Quân Tẩu Sống Lại Với Chồng Con Sau Mười Năm Ra Đi
Với thân phận là một hồn ma, Giang Chi Vi đã bị mắc kẹt bên cạnh hai đứa con của mình suốt mười năm ròng. Cô tận mắt chứng kiến chúng bị mẹ chồng bắt nạt, bị chị dâu cả chà đạp, bị cô em chồng ngược đãi, và bị cậu em chồng xem như không tồn tại. Trong lòng cô luôn không cam tâm và tràn ngập nỗi uất hận. Có lẽ nỗi uất hận ấy đã thấu tận trời xanh, để rồi vừa mở mắt ra, cô đã được trở về đúng cái năm mình qua đời! Lần này, cô phải tận tay trừng trị người mẹ chồng ác độc và chị dâu cả! Cô phải khiến tất cả những kẻ đã bắt nạt hai đứa con của mình phải trả giá. Thế nhưng, người đàn ông ấy đã trở về... Lúc này, Giang Chi Vi mới biết được lý do mình có thể sống lại. Hóa ra, chính là anh đã ngày ngày, đêm đêm cầu xin cô trở về...
Nhờ Hệ Thống Mách Lẻo Thành Công Dân Tốt Trong Truyện Trinh Thám
Quan Hạ mang theo ký ức đầu thai, cứ ngỡ mình cầm chắc kịch bản sống lại một đời, nỗ lực vươn lên. Vì thế từ khi bập bẹ tập nói, cô đã dựa vào kinh nghiệm và sở thích từ kiếp trước, cặm cụi học vẽ rồi thi vào trường mỹ thuật, cuối cùng trở thành một họa sĩ truyện tranh có chút tiếng tăm. Hai mươi lăm tuổi đã được sống cuộc sống “nghỉ hưu” trong mơ. Khi Quan Hạ đang tận hưởng những ngày tháng vui vẻ, hết vẽ vời lại đi du lịch thì bỗng một hôm, căn hộ của cô xảy ra án mạng. Cảnh sát đến gõ cửa từng nhà để thẩm vấn. Trong đầu Quan Hạ bỗng hiện lên một màn hình với dòng chữ: [Hệ thống mách lẻo đã liên kết thành công.] [Cô đang được cảnh sát thẩm vấn, cô chợt nhớ ra vào lúc 17 giờ 53 phút chiều ngày 19 tháng 4, khi về nhà, cô đã gặp một thợ sửa chữa có vẻ mặt căng thẳng ở hành lang. Trên tay áo anh ta có vài vết bẩn, cô đã tinh ý nhận ra đó có vẻ là vết máu. Cô liền quyết định sẽ khai báo với cảnh sát.] Quan Hạ: [?]
Đoàn Tàu Sinh Tồn, Cướp Lấy Thân Phận Người Chơi
Khương Khải sống lại, trở về ba ngày trước khi thảm họa giá rét ập xuống quê hương Xuân Thành của cô. Theo đó, trong suốt một tháng ròng, toàn bộ Xuân Thành sẽ bị một thế lực vô hình phong tỏa, người bên trong không thể ra, người bên ngoài không thể vào. Một tháng sau, phong tỏa được hủy bỏ, cái lạnh thấu xương cũng kết thúc nhưng Xuân Thành đã biến thành một bãi tha ma khổng lồ, xác người la liệt, cảnh tượng vô cùng thê thảm. Chỉ có Khương Khải biết, nguyên nhân là do Xuân Thành bị một trò chơi mang tên “Chuyến Tàu Vô Tận” chọn làm phó bản. Trong một tháng đó, mười vạn người chơi được đưa đến Xuân Thành tham gia thử thách sinh tồn kéo dài một tháng. Cũng chính những người chơi này đã ra sức vơ vét tài nguyên của thành phố, tàn sát người dân bản địa, chỉ để hoàn thành nhiệm vụ và thỏa mãn thú tính của mình. Và đây mới chỉ là sự khởi đầu. Sau Xuân Thành, nhiều nơi khác trên hành tinh Xanh sẽ lần lượt trở thành phó bản, đối mặt với những thảm họa còn khủng khϊếp hơn, cùng với những người chơi cấp cao và tàn bạo hơn. Trong mắt những người chơi này, người dân bản địa chẳng khác nào đám NPC kiến cỏ. Trước thảm họa, người dân bản địa hoàn toàn không có sức chống cự. Để thay đổi tương lai tăm tối này, Khương Khải quyết định báo cáo toàn bộ sự việc về trò chơi này cho chính phủ. --- Giới lãnh đạo cấp cao của nước C nhận được một tin tức kinh hoàng: Toàn cầu sẽ dần trở thành phó bản của một trò chơi sinh tồn và phó bản đầu tiên sẽ mở ra tại Xuân Thành. Nhà nước bí mật điều động một lượng lớn vật tư chống rét vào Xuân Thành, đồng thời khẩn cấp điều động vô số binh lính tinh nhuệ, cải trang thành dân thường trà trộn vào thành phố. Ba ngày sau, mười vạn người chơi đột nhiên xuất hiện, Xuân Thành bị một thế lực vô hình phong tỏa, cắt đứt mọi liên lạc với bên ngoài, nhiệt độ bắt đầu giảm mạnh. Bộ chỉ huy Xuân Thành thông qua hệ thống camera giám sát dày đặc trên toàn thành phố, theo dõi sát sao hành động của những người chơi hung hãn, tàn ác này, lực lượng tinh nhuệ bí mật bắt đầu hành động. “Nhiệm vụ của chúng ta là: Thứ nhất, bảo vệ người dân Xuân Thành khỏi sự tấn công của người chơi. Thứ hai, bảo vệ người dân Xuân Thành vượt qua thảm họa giá rét. Thứ ba, chiếm đoạt thân phận của người chơi, thay thế họ quay trở lại chuyến tàu vô tận, đến các phó bản khác để giành lấy cơ hội, tài nguyên, công nghệ, làm cho đất nước, hành tinh Xanh trở nên hùng mạnh, sẵn sàng đối phó với những thử thách lớn hơn sau này!”