Kho ebook cho máy đọc sách.Giảm giá 25% với tài khoản VIP. 50% với tài khoản VIP Năm hoặc tài khoản VIP cấp bậc 14 Đại Thần.
Danh Sách Truyện Thể Loại Nữ Cường563 truyện
Mạt Thế: Xuyên Sách Trở Thành Vị Hôn Thê Cũ Của Phản Diện Điên Cuồng
Nhạn Thính Thính phát hiện mình đã xuyên sách. Tin tốt là cô đã nhận ra. Tin xấu là cô nhận ra hơi muộn. Mà tin còn tồi tệ hơn là cô đã xuyên thành nữ phụ pháo hôi trong một cuốn truyện mạt thế. Vào thời điểm này, nguyên chủ đã đắc tội triệt để với cả nữ chính lẫn nhân vật phản diện trong truyện gốc. Ngay cả nam chính cũng bị cô ta phản bội và sỉ nhục nặng nề. Tội ác đúng là không kể xiết. Tình cảnh này còn cứu vãn thế nào được nữa? Nhạn Thính Thính dứt khoát chọn chuồn là thượng sách. ... Sau khi mạt thế ập đến, một tiểu đội bí ẩn đột nhiên xuất hiện. Họ chiếm giữ vị trí số một trên Bảng Thiên Kiêu Mạt Thế, ngay cả các tiểu đội của ba gia tộc lớn cũng phải chịu xếp sau. Năm thành viên trong đội vô cùng bí ẩn, không ai biết danh tính của họ. Nhạn Thính Thính và đồng đội nhìn những tấm ảnh treo trên lệnh truy nã của chính mình. Bọn họ cũng chẳng muốn bí ẩn đâu, nhưng thực lực không cho phép! Tiểu đội nhà ai mà có tổng cộng năm người thì hết bốn người đã bị liệt vào danh sách đen truy nã chứ? Đúng là đặc sắc! ... Tương truyền, dị năng giả mạnh nhất thời mạt thế Nam Hoài Tự có một vị hôn thê xinh đẹp yếu đuối mà anh yêu nhưng không thể có được. Càng đáng thương hơn là vị hôn thê mỏng manh ấy đã qua đời ngay sau khi mạt thế ập đến. Vì chuyện này, Nam Hoài Tự đau đớn tột cùng. Anh không chịu tin người mình yêu đã mất và chưa bao giờ từ bỏ việc tìm kiếm cô. Câu chuyện này thật khiến người ta cảm động và thổn thức. Nhạn Thính Thính: “...” Tin đồn thôi! Tất cả đều là tin đồn! Anh ta rõ ràng là muốn lấy cái đầu của tôi. Nam Hoài Tự: “...”
Vén Màn Sự Thật: Nữ Chính Là Đại Lão
Vì Mạnh Tư Thần, Thẩm Tư Ninh đã giấu đi tất cả thân phận, lui về sau làm người phụ nữ của gia đình suốt ba năm. Kết quả, trái tim chân thành của cô bị anh ta chà đạp không thương tiếc, cuối cùng chỉ đổi lại một tờ đơn ly hôn. Cô cực kì thất vọng, quay người rời đi và trở lại với con người thật của mình. Thiên tài điều chế nước hoa quốc tế là cô, người sáng lập tổ chức tình báo nổi tiếng là cô, thậm chí người kế thừa của giới hacker cũng chính là cô... Lần gặp lại, Mạnh Tư Thần vô cùng hối hận: “A Ninh, anh sai rồi, làm sao mới có thể theo đuổi em lại từ đầu?” Nhưng đại lão tàn tật trong truyền thuyết lại đứng dậy, nắm chặt tay Thẩm Tư Ninh mười ngón đan xen. Hạ giọng thản nhiên tuyên bố: “Muốn theo đuổi cô ấy? Cậu cũng xứng à?”
Thập Niên 70: Ác Nữ Xinh Đẹp Dẫn Con Đi Tùy Quân, Quân Nhân Cứng Rắn Bá Đạo Cưng Chiều
CP: Sĩ quan thép hormone ngút trời, ngoài lạnh trong nóng x Đại tiểu thư xinh đẹp rạng ngời. Đại tiểu thư da trắng xinh đẹp Khương Thính Lan ngủ một giấc tỉnh lại mang theo không gian vật tư của mình xuyên thành nữ phụ mỹ nhân ác độc trong truyện niên đại! Trong sách, cô chê bai người chồng quân nhân cục mịch không hiểu phong tình, quậy long trời lở đất, không muốn đi tùy quân đến nơi đóng quân Tây Bắc lạnh lẽo khổ cực. Cuối cùng còn vì trai đẹp mà bỏ chồng bỏ con, kết cục thê thảm! Khương Thính Lan xuyên tới: Bỏ trốn theo trai? Không có cửa đâu! Quân nhân sắt đá không hấp dẫn sao? Lập tức thu dọn hành lý, dẫn theo cặp song sinh long phụng đáng yêu đi tùy quân! Khương Thính Lan vừa mới đến, cả khu quân đội đã bàn tán xôn xao! Ban đầu mọi người nói Lục Tri Diễn cưới Khương Thính Lan là lỗ nặng! Người phụ nữ này chỉ là một kẻ đỏng đảnh dựa vào nhan sắc, nhìn là biết không biết vun vén gia đình! Sau này, mọi người nói Lục Tri Diễn cưới Khương Thính Lan đúng là lời to rồi! Sau nữa, mọi người nói chắc mộ tổ nhà Lục Tri Diễn bốc khói xanh mới cưới được Khương Thính Lan! * Tô Thanh Nguyệt ghen tị với Khương Thính Lan, viết cô thành nữ phụ ác độc trong sách, vừa mở mắt đã thấy mình xuyên thành nữ chính trong sách. Cô ta tưởng rằng giấc mơ của mình đã thành hiện thực, ngồi chờ Khương Thính Lan đi vào vết xe đổ, bị người người phỉ nhổ, còn mình thì có thể gả cho nam chính Lục Tri Diễn! Không ngờ thứ chờ đợi được lại là Khương Thính Lan xuất hiện đầy kinh diễm tại đoàn văn công. Không chỉ được người trong khu quân đội săn đón, được tuyên dương, còn đóng cả phim điện ảnh, trở thành nhân vật nổi tiếng nhà nhà đều biết, càng được Lục Tri Diễn cưng chiều lên tận trời, trở thành đối tượng khiến mọi người ngưỡng mộ. Tô Thanh Nguyệt ngây người, mình mới là nữ chính cơ mà!
Không ổn rồi! Tiểu sư muội có group bao lì xì kết nối khắp chư giới!
Giang Du chỉ sau một đêm đã xuyên không đến một thế giới tu chân đang dần suy tàn, còn trở thành “thiên kim thật” không được yêu thương trong motip thật giả thiên kim! Nàng nhìn nhóm lì xì đi theo mình xuyên không mà tới. Không được trưởng bối trong gia tộc cưng chiều? Các đại lão chư thiên trong nhóm lì xì xếp hàng cưng ta! Tư chất kém cỏi, tiền đồ vô vọng? Ta trực tiếp cải tạo huyết mạch, trở thành hậu duệ Long tộc thượng cổ! Truyền thừa thất lạc, văn minh lạc hậu? Ta tùy tiện lấy ra một quyển công pháp cũng đủ khiến cả Tu chân giới chấn động hết lần này đến lần khác! Đúng lúc Giang Du cho rằng mình cầm kịch bản tát mặt thiên kim giả, đạp đổ Giang gia thì bất ngờ phát hiện bản thân lại xuyên vào thế giới giao thoa giữa hai bộ tiểu thuyết! Đại sư huynh là tiểu đệ nòng cốt của nam chính Long Ngạo Thiên, vì đỡ đao cho nam chính mà bị giam cầm, cuối cùng còn bị ma vật xâm nhập, trở thành đại phản diện trong sách! Tam sư tỷ băng tuyết thông minh, lạnh lùng cao ngạo, vậy mà chỉ vì nhìn nhầm nam chính một lần mà lỡ dở cả đời... Nhị sư huynh thì vì nữ chính trọng sinh báo thù của bộ khác mà liều sống liều chết... Tứ sư huynh mang mệnh cá chép chuyên đưa cơ duyên cho nữ chính cũng vì tình mà trở mặt thành thù... Cuối cùng cả hai đều vì tình mà phản bội tông môn! Giang Du: ... Hóa ra cả nhà này đều là NPC pháo hôi? Nhìn nam chính Long Ngạo Thiên đang cố lấy lòng mình vì lợi ích, nàng chỉ cười lạnh. Một tát tiễn hắn lên trời! Về sau... Giang Du vốn chỉ muốn theo đuổi tự do, nào ngờ bất tri bất giác lại trở thành đệ nhất nhân của Tu chân giới. “Ta nói ta thật sự không muốn làm đại lão, các ngươi tin không?”
Sau Khi Đại Lão Huyền Học Ly Hôn, Cảnh Sát Cố Chuyển Lên Chính Thức
Giới thiệu tác phẩm: Nam Tang Ninh trở về sau mấy trăm năm ở giới tu chân, vừa mới về đã đυ.ng trúng cốt truyện máu chó, tên chồng cặn bã đưa đàn ông lên giường của vợ mình? Nam Tang Ninh tỏ vẻ trần đời chưa từng thấy người đàn ông nào tự cắm sừng lên đầu mình! Sau khi biết được công đức có thể giúp tu luyện, cô quả quyết quay lại làm nghề cũ, trên bói quốc vận, dưới bói kẻ thứ ba đang trốn trại! Cư dân mạng A: “Đại sư, gần đây con gái tôi hay bị bệnh, cô nói xem có phải nó đã dính phải thứ không sạch sẽ gì rồi không?” Nam Tang Ninh: “Cha của con bà đang dùng mạng của con gái bà để đổi mạng cho con trai riêng của ông ta!” Cư dân mạng B: “Đại sư, chỗ chúng tôi có một tên sát nhân biếи ŧɦái, cô có thể tìm người giúp chúng tôi không?” Nam Tang Ninh: “Tắt đèn, nhắm mắt! 3, 2, 1.” Cùng với cô càng bói càng nhiều, người nước ngoài cũng đã bắt đầu tìm cô xem bói. Cư dân mạng Nhật Bản xem bói xong lập tức trầm cảm, cư dân mạng nước Mỹ òa khóc đòi về nước tìm mẹ. Trong cơn kinh hãi sau vụ nổ, nhân viên công tác tại sân bay nước Mỹ quỳ xuống cầu xin Nam Tang Ninh phá giải lời nguyền cho mình. Nam Tang Ninh bất đắc dĩ nhún vai, cô chỉ cách không vẽ bùa trong lúc đợi máy bay chứ không làm gì hết, được chưa! Tây Ban Nha đố kỵ hét lớn: “Đây là đồ của chúng tôi, người Hoa Quốc trộm văn hóa của chúng tôi! Đây là hành vi ăn trộm!” Nam Tang Ninh: “Ăn nhiều ba đậu nhảy sồn sồn trên mạng, lúc chúng tôi dựng nước thì các người vẫn còn đang ở trên cây đấy nhé!” Cư dân mạng Hoa Quốc nháo nhào vỗ tay khen hay: "Không hổ là đại sư được quốc gia công nhận, nhưng đại sư ơi, khi nào cô mới cho cảnh sát Cố một danh phận vậy?" Nam Tang Minh nhìn người đàn ông đang ôm mình, hình như dung mạo cũng không tồi?
Dựa Vào Không Gian Để Thắng Lớn Trong Trò Chơi Sinh Tồn
[Nữ cường + Cận tận thế nhẹ + Huyền nghi nhẹ + Không gian + Vô hạn lưu] Một trò chơi thần bí giáng xuống Lam Tinh, chỉ sau một đêm, thế giới đã thay đổi. Trong các góc phố bỗng mọc lên vô số loài thực vật hình thù kỳ quái, trong ngõ nhỏ thỉnh thoảng lại có vài con vật dị dạng chạy vụt qua. Ban đầu, các “chuyên gia” nhao nhao lên bình luận rằng có lẽ hệ sinh thái tự nhiên đang phục hồi. Thế nhưng, khi cây cối và động vật tăng lên điên cuồng, còn loài người thì ngày càng ít đi... mọi người mới dần nhận ra có gì đó rất sai sai. Bạch Vũ, một cô sinh viên còn chưa kịp tốt nghiệp, trên đường đến hội chợ việc làm của trường bỗng bị kéo vào một trò chơi sinh tồn tưởng chừng yên bình nhưng thực ra nguy cơ rình rập khắp nơi. [Đinh! Chào mừng bạn bước vào Trò chơi Sinh tồn. Luật chơi như sau: Từ chối tham gia: biến thành động vật! Thua cuộc: biến thành thực vật! Vượt ải thành công: hoặc là trở nên xinh đẹp, hoặc là trở nên giàu có! Ngoài ra còn có hộp mù thần bí chờ bạn mở nhé!] Bạch Vũ: “Cảm ơn lời mời, tôi xin phép... từ chối.” Nhưng đời nào dễ vậy! Ngay khi bắt đầu, cô đã bị ràng buộc với đạo cụ cấp SSR - “Không Gian Ý Niệm”. Ban đầu Bạch Vũ chỉ muốn nghiêm túc vượt qua trò chơi, giữ nguyên hình người và trở về thế giới cũ. Ai ngờ chơi dần chơi dần... lại thành bug cuối cùng của trò chơi, từ một “tay mơ nhỏ bé” hóa thành trùm cuối phá đảo và bắt đầu con đường vừa đẹp, vừa giàu, vừa ngầu lòi không thể quay đầu!
Trọng Sinh Mạt Thế, Tôi Cõng Vật Tư Đi Khắp Tận Thế
Ngày tận thế ập đến, mọi loại vật tư đều có thời hạn sử dụng. Một khi quá hạn, tất cả sẽ tan biến. Con người bắt đầu thức tỉnh, được phân chia thành hai loại: Thợ săn và Người vận chuyển. Người vận chuyển có thể xuyên qua giữa thế giới thực và các thế giới nhỏ để thu thập tài nguyên. Thế giới ẩm thực đầy nguyên liệu kỳ diệu, thế giới đất có thể tăng tốc sinh trưởng cây cối, thế giới khoáng sản là thiên đường cờ bạc. Còn có cả những nền văn minh cao cấp thuộc các thế giới hiện thực khác. Sở Thiên Kiều là một Người vận chuyển "dị biệt", do làm việc quá sức nên đột tử. Rồi bất hạnh trở về năm cô mười tám tuổi, khi ấy cô vẫn còn sống lay lắt trong trại phúc lợi ở khu ổ chuột. Sở Thiên Kiều nhìn quanh môi trường tồi tàn: “Đúng là xui tận mạng!” Muốn nhanh chóng sống những ngày vung tiền như rác, cô quyết định gia nhập tập đoàn Hoắc thị. Từ khi bước vào Hoắc thị, Sở Thiên Kiều chẳng hề che giấu bản tính “kiêu kỳ khó ưa” của mình. Dậy đúng vào phút chót, ngồi được thì không đứng, thấy ai sai được là sai ngay, tuyệt đối không động tay vào việc gì. Tỉ lệ người trong công ty nhìn cô là khó chịu lên tới 99%: “Chờ xem, sớm muộn gì cũng đá được cô ta ra đường!” Lãnh đạo trực tiếp của cô thì mỗi ngày đều đen mặt, nói năng chua chát mỉa mai. Vậy mà khi bước vào các thế giới nhỏ, từ cây táo biết hát có gu âm nhạc kỳ quặc, đến loài cá sô-cô-la quý hiếm, không một Người vận chuyển nào có thể kiếm được lợi nhuận nhiều như cô. Dưới áp lực của đồng tiền, những kẻ từng ngẩng cao đầu đều phải cúi đầu, chỉ mong được một lần cùng tổ đội với cô. Cô trở thành Người vận chuyển được yêu thích nhất của Hoắc thị. Có người nói, với cái tính “ngông đến tận trời” của Sở Thiên Kiều thì đời này chẳng ai thật lòng yêu cô nổi. Sở Thiên Kiều cười khẩy: “Tiền chất như núi, trai đẹp vây quanh, sống sung sướиɠ vậy không tốt à? Mấy người không hiểu được niềm vui của một bà hoàng đâu!” Thế nhưng khi cô sắp sửa tay trái ôm người đẹp, tay phải cặp kè trai ngoan, thì người sếp cũ từng đối xử với cô chẳng khác gì “chó hoang” lại bất ngờ xuất hiện. Anh đen mặt đuổi sạch đám trai trẻ xung quanh cô, hung dữ bóp cằm cô: “Em đừng có mơ mà bỏ rơi tôi!” Sở Thiên Kiều ngơ ngác: “Thằng cha này bị điên rồi à? Tôi với anh ở bên nhau lúc nào thế?” Cô từng nghĩ việc mình trọng sinh chỉ là chuyện nhỏ nhặt chẳng đáng bận tâm. Nhưng cho đến khi nhìn thấy thế giới mới, Sở Thiên Kiều mới hiểu ra một điều cô chính là hy vọng cuối cùng của thế giới này. Nữ chính: Điệu đà, kiêu kỳ, nhưng giỏi toàn diện. Nam chính: Thợ săn mạnh nhất trong lịch sử, “chó sói xám” lạnh lùng. Lưu ý trước khi đọc: Nam chính giai đoạn đầu có hơi “chó điên”, không phải kiểu yêu từ cái nhìn đầu tiên.
80000 Giỏ hàng
Thanh Xuyên: Cẩm Nang Cung Đấu Của Biểu Muội
Nhạc Doanh xuyên không trở thành tiểu thư nhất đẳng Thừa Ân công phủ. A mã nàng là Đồng Quốc Duy, đại tỷ là Hoàng quý phi, gia tộc nàng là nhà ngoại của Hoàng đế, vô cùng được Hoàng đế tin yêu trọng dụng, mệnh danh “Đồng Bán Triều”, hưởng hết vinh hoa phú quý suốt triều đại Khang Hi. Nhạc Doanh sinh ra đã ở đỉnh cao danh vọng, đời này dù muốn phấn đấu cũng chẳng có đất dụng võ, một đời nằm yên hưởng phúc. Ấy thế mà, ngay lần nghị hôn thứ ba của Nhạc Doanh, Hoàng quý phi trong cung đột nhiên hạ ý chỉ bắt nàng dừng chuyện cưới hỏi lại. Nghe nói Hoàng quý phi bệnh tình nguy kịch, bèn căn dặn người nhà mau đưa muội muội vào cung hòng duy trì vinh quang và ân sủng mà Thánh thượng ban cho Đồng gia... Sử sách ghi lại, Khang Hi đối đãi hậu cung vô cùng khoan dung, rộng lượng, ban phát ân sủng mưa móc thấm đều, không hề thiên vị. Bởi vậy, hậu cung của hắn nổi tiếng hòa thuận, phần lớn phi tần đều sống thọ và mất trong yên ổn. Nhạc Doanh nghĩ rất thông suốt, dưỡng lão ở đâu mà chẳng là dưỡng lão cơ chứ? Mang thân phận biểu muội của Hoàng đế, lại thuộc nhà ngoại, ngày tháng trong cung ắt sẽ chẳng có gì khó khăn. Nuôi mèo trêu chó, sống đời an nhàn. Kẻ khác tranh sủng, sinh con, ta đây vẫn bình chân như vại. Ta là biểu muội, ta sợ ai? Tóm tắt trong một câu: Nuôi mèo nuôi chó, quyết không nuôi con, ấy mới là ngày lành tháng tốt.
Giả Thiên Kim Cũng Muốn Được Bảy Anh Em Đoàn Sủng
Xuyên vào tiểu thuyết hào môn, trở thành thiên kim giả bị ôm nhầm từ nhỏ, một đứa trẻ từng sống trong nhung lụa rồi từ thiên đường rơi thẳng xuống địa ngục, Hạ Tĩnh chính là cô gái xui xẻo đó. Trong nguyên tác, thiên kim giả, cũng chính là nhân vật mà Hạ Tĩnh xuyên vào, luôn căm ghét thiên kim thật vì cô ta đã cướp đi mọi thứ lẽ ra thuộc về mình, nên suốt ngày đối đầu, gây sự. Nhưng thiên kim thật mới là nữ chính, còn những hành động của thiên kim giả chẳng khác nào tự đào hố chôn mình. Sau khi xuyên qua, Hạ Tĩnh lập tức đặt ra cho mình ba nguyên tắc sống: Tránh xa nữ chính, tránh xa nam chính, và sống yên ổn ở khu ổ chuột của mình. Nhưng không ngờ bảy người anh trai của cô sau này đều trở thành những ông trùm máu mặt trong giới! Cô thăng tiến một mạch không gặp bất kỳ trở ngại nào, cuối cùng còn ngoạn mục xoay chuyển số phận. Ngay cả nam chính, người từng hủy hôn với cô khi xưa... Hạ Tĩnh: “Xin lỗi, tôi nghĩ chúng ta không hợp nhau.” Nam chính sững sờ: “Tại sao?” Hạ Tĩnh mỉm cười: “Vì tôi chỉ thích hình tượng nam chính của anh thôi.”
Làm Ruộng Nuôi Con: Nữ Phụ Ác Độc Bị Cả Nhà Tranh Nhau Sủng
Lý Mộ Mộ xuyên sách trở thành nữ phụ pháo hôi trong truyện, tưởng rằng nam chính chết trận nên sau đó trèo lên giường của người khác rồi bị đánh chết bằng gậy. Trượng phụ không ở nhà, không cần sinh con còn có đám cháu trai cháu gái để sai vặt, Lý Mộ Mộ vui đến mức muốn bay lên! Người trong thôn: “Nam nhân của nàng chết rồi, đại tẩu thì đanh đá, nhị tẩu lại chuyên tính kế, Lý Mộ Mộ cứ ở nhà mà chờ bị ức hϊếp đến chết đi.” Cố gia đại tẩu gϊếŧ gà ở trước cửa: “Mộ Mộ dạy bọn nhỏ đọc sách quá vất vả, phải bồi bổ cho nàng thật tốt mới được.” Người trong thôn: “Lý Mộ Mộ cả ngày ham ăn biếng làm, còn không biết xuống ruộng làm việc?” Cố gia nhị tẩu ôm một cây vải về nhà: “Việc nặng để ta làm hết, đúng lúc mua khúc vải này về may cho Mộ Mộ hai bộ quần áo mới.” Người goá vợ châm ngòi: “Lý Mộ Mộ là một quả phụ mà ngày nào cũng mặc đồ hoa hoè lộng lẫy, cẩn thận nàng có tình nhân ở bên ngoài đấy.” Cháu gái lớn chống nạnh nói: “Phi! Nhà ngươi không có gương thì cũng phải có nướ© ŧıểυ chứ, sao không tự tè một bãi ra rồi soi lại cái mặt mình đi, theo đuổi tam thẩm nhà ta không thành thì lại bịa đặt bôi nhọ, ghê tởm!” Cháu trai lớn suốt đêm trèo tường đóng đinh cửa nhà vệ sinh của từng nhà: “Dám ức hϊếp tam thẩm, cho các ngươi nghẹn chết luôn.” Cháu trai nhỏ gõ cửa nhà của Lý đại thẩm: “Nếu lại nói xấu tam thẩm nữa ta liền đem chuyện Lý đại thúc lén chôn 50 văn dưới gốc cây nói ra cho mọi người biết!” Đêm đó, tiếng khóc than của Lý đại thúc vang vọng khắp cả thôn. Công công cùng bà bà (*) lôi kéo Lý Mộ Mộ nói: “Mộ Mộ, con còn trẻ, chúng ta sẽ cho con của hồi môn rồi gả con cho một gia đình tốt.” Lý Mộ Mộ: “Cha, nương, con không gả chồng, cả đời sẽ trông coi bài vị cho tướng công. Hai người cứ coi con như nữ nhi ruột là được.” Nam chính về sau là đại tướng quân, nàng chủ động thoái vị làm muội muội của đại tướng quân, không quấy rầy nam nữ chính gặp mặt, yên ổn làm cá mặn, đúng là nằm mơ cũng có thể cười tỉnh. Cố Thượng Khanh mới vừa đi đến cửa nhà nghe vậy liền nói: “Quả nhiên nương tử rất yêu ta.” Chú thích: (*) Cha mẹ chồng.
Vừa Mở Đầu Đã Ly Hôn, Tôi Về Nhà Mẹ Đẻ Hô Mưa Gọi Gió
Lý Vãn mở mắt ra, phát hiện mình đã xuyên không. Không gian? Hệ thống? Bàn tay vàng? Tất cả nàng đều không có. Từ đây, Lý Vãn sống dưới thân phận Lý Vãn Nguyệt. Mở mắt ra đã gặp gã chồng tệ bạc giăng bẫy hãm hại nàng, hắn lập kế, muốn ly hôn để chiếm hết của hồi môn. Trước mặt bao người, nàng phản công mạnh mẽ, đá thẳng tra nam ra khỏi đời mình, của hồi môn cùng tiền bồi thường cô đều mang đi sạch sẽ. Nhà mẹ đẻ vì giúp nàng mà nợ nần chồng chất, nàng liền xắn tay áo đi kiếm tiền. Nàng xây nhà, mua cửa hàng, cho con cháu học hành, lập trường học cho thôn, cuộc sống ngày càng khấm khá. Tên chồng cũ thấy nàng thành đạt thì quay lại cầu xin, Lý Vãn Nguyệt chỉ thản nhiên: "Còn muốn thở thì cút cho xa." ... Mãi sau này, một người đàn ông khác xuất hiện: "Nguyệt Nguyệt, cả đời ta chỉ nói một lần thôi. Nàng gả cho ta nhé?" Lý Vãn Nguyệt cong môi cười: "Để ta suy nghĩ đã..."
Anh Chọc Cô Ấy Làm Gì? Cô Ấy Có Thể Hiệu Lệnh Trăm Quỷ
Giang Du thi đỗ biên chế ở địa phủ và trở thành Vô Thường Bắc Kinh, chủ yếu phụ trách tiễn quỷ xuống đường hoàng tuyền. Thời gian làm việc: “Không giờ đêm đến năm giờ sáng.” Mỗi ngày làm việc năm tiếng, Giang Du lại càng lúc càng bận, câu hồn bắt quỷ, hoàn thành di nguyện, giúp phá án, bắt chuột nuôi chim... “Người cha đã qua đời mười năm của tôi đột nhiên sống lại!” Giang Du: “Dương thọ đã tận, tôi tiễn ông ta lên đường.” “Tôi muốn gặp mẹ tôi một lần.” Giang Du: “Mẹ anh đang đứng ngay đằng sau anh kìa.” “Không hay rồi, phía Đông thành có lệ quỷ gây rối.” Giang Du bình tĩnh lấy sổ sinh tử ra, đọc tên từng người một. “Đọc đến tên người nào thì người đấy lăn qua đây ngay!” ... Có một cô gái ngoan ngoãn hiểu chuyện, nhát gan sợ người lạ mới vào ở nhà của Lục Thanh Yến, người nắm quyền tập đoàn Lục thị. Ban ngày cô không ra ngoài nhưng cứ đến mười hai giờ đêm lại ra khỏi cửa. Ngoan ngoãn? Hiểu chuyện? Một ngày nọ, Lục Thanh Yến nhìn thấy cô nhảy từ trên tầng năm xuống, chỉ một câu nói đã ra lệnh cho trăm quỷ. Nhát gan? Sợ người lạ? Vô Thường đại nhân đáng yêu bạo lực và tổng tài bá đạo giả bộ lạnh lùng nhưng nuông chiều là thật, các mẩu chuyện nhỏ theo chương.
Sau Khi Sống Lại, Bà Cô Huyền Môn Phong Thần
Boss huyền học Hoắc Yến Thanh không ngờ lại tái sinh thành một người mắc bệnh thần kinh. Không chỉ có cha không thương mẹ không yêu, mà còn bị anh chị em cùng cha khác mẹ tính kế, đẩy đến một ngôi làng xa xôi hoang vắng, nơi ngay cả chim cũng không thèm đậu. Hâm à? Boss Hoắc chỉ cười ha ha, bệnh thần kinh thì tốt mà, có bệnh thì cần gì phải lo nghĩ, đúng không? Từ đó, mọi người xung quanh đều nhận ra Hoắc Yến Thanh thực sự đã hóa điên, làm loạn khắp nơi. Hôm nay không vui, làm loạn! Ngày mai không vừa ý, tiếp tục làm loạn! Ngày kia tức giận, vẫn làm loạn! Người đầu tiên bị ảnh hưởng chính là nhà họ Hoắc. Cả nhà họ bị boss dùng thứ vũ khí mang tên bệnh thần kinh khiến cho gà bay chó chạy, nhưng khi họ đang đợi cô tự hủy hoại bản thân thì lại phát hiện các boss trong giới hào môn đều tôn trọng gọi cô là tiên sư, các đại sư trong giới huyền học đều tôn kính gọi cô là tiền bối, nhiều nơi trên thế giới xuất hiện hàng loạt người hâm mộ cô. Ủa còn cái chuyện tự tìm đường chết cho mình thì sao? Người nhà họ Hoắc hoàn toàn ngơ ngác, vì cái vẹo gì mà đối tượng gặp khốn khổ lại chuyển thành bọn họ? Có người nói, tiên sư Hoắc làm loạn như vậy chắc chắn là vì thiếu thốn tình yêu, hay là chúng ta giới thiệu cho cô ấy một đối tượng? Boss Hoắc: "Tôi mà thiếu tình yêu? Tình yêu của người ấy dành cho tôi đủ để tôi chết ngạt trong đó." Mọi người tò mò: "Cô có người yêu rồi sao? Anh ấy đâu?" Boss Hoắc: "Hôm nay tâm trạng tôi không tốt, nên tôi đã dùng phù định thân để giữ anh ấy ở nhà." Mọi người: "..." Cô chắc là đang nói về người yêu, không phải đối thủ chứ? Xem ra làm người yêu của cô còn phải đối mặt với nguy cơ mất mạng khi yêu cô nữa à! Một ngày nọ, các boss hào môn tụ họp, bắt đầu nói về quà kỷ niệm ngày cưới mà người yêu đã tặng. Boss A: "Vợ tôi tặng tôi một chiếc đồng hồ rất nổi danh." Boss B: "Vợ tôi tặng cặp khuy măng sét bằng đá quý." Boss C: "Vợ tôi tặng ví tiền hiệu nổi tiếng." Người đàn ông của boss Hoắc tự hào nói: "Thanh Thanh nhà tôi tặng tôi phù chú, nến, với cả nhang do chính cô ấy đặc chế." Mọi người: "..." Sợ là vợ anh đang giục anh lên đường sớm đấy. Mọi người tỏ ra nghi ngờ, nhưng ai đó lại cười ngọt ngào còn hơn lúc uống mật.
Ta Thấy Thám Hoa Quá Đỗi Duyên Dáng
Tĩnh Bảo có ba mong muốn: "Một giữ gìn gia sản của gia tộc Tĩnh gia." "Hai có thể vào học ở Quốc Tử Giám và trở thành nữ nhân đầu tiên đứng đầu trong kỳ thi số một của Triều đình để rạng danh tổ tông." "Ba là trở thành nam nhân đầu đội trời chân đạp đất cho tới cuối đời." Trùng hợp thay Cố Trường Bình - vị đại nhân cao cao tại thượng đứng đầu Quốc Tử Giám cũng có ba mong muốn: "Một giúp nàng bảo vệ gia sản của gia tộc." "Hai giúp nàng phát tài làm rạng danh tổ tông." "Ba giúp nàng cải trang thành nam nhân đến cùng."
Mỗi Ngày Thu Đấu Vàng, Quán Ăn Nhỏ Nhà Ta Thông Dị Giới
Giới thiệu nội dung: Sau khi tốt nghiệp đại học, Hoa Quyển thừa kế một quán ăn nhỏ thần bí, cứ đến buổi tối sẽ dẫn cô xuyên về thời cổ đại. Khả năng nấu nướng không giỏi? Không sao, đã có thức ăn chế biến sẵn tới giúp. Bánh bông lan cuộn, bánh cá hầm, bánh phô mai, cá dưa chua, muốn gì cũng có hết, đổi lấy tiền đồng, tranh cổ... kiếm tiền đầy túi!
Muốn Sống Sót Khỏi Tận Thế Ư? Thế Thì Làm Ruộng Thôi!
"Tận thế sắp đến, sinh vật toàn cầu đối mặt với biến dị, muốn sống sót! Thì hãy đi trồng trọt!" Con mèo béo trong không gian nói như vậy. * Mẹ của Mạt Bảo đã chết vì khó sinh cô, chưa đến hai tháng sau, ba cô đã cưới một người vợ trẻ, còn đón cả đứa con riêng từ bên ngoài về nhà. Mạt Bảo mới hai tuổi, không biết nói chuyện, bị chẩn đoán là mắc chứng tự kỷ. Ba và mẹ kế nhốt cô trong một căn phòng nhỏ, mặc kệ sống chết. Không ai biết rằng, mỗi ngày cô đều bước vào không gian mang theo bên mình, dưới sự thúc giục của mèo béo, không ngừng trồng trọt, không ngừng thu hoạch lương thực. Cho đến khi tận thế thật sự ập đến, Mạt Bảo mở cửa ra, nhìn thấy căn biệt thự đã bị "cướp sạch", trong bếp đến một hạt gạo cũng không còn. Ba và mẹ kế mang theo đứa con riêng bỏ trốn khỏi thành phố hoang tàn bị zombie xâm chiếm, duy chỉ bỏ quên Mạt Bảo đang bị nhốt trong căn phòng nhỏ. Từ đó, hành trình của một người một mèo bắt đầu!
Tận Thế Không Nên Xuất Hiện Thánh Mẫu
Sống hai mươi năm, đến lúc chết đi Khương Nhuyễn Nhuyễn mới biết mình chỉ là một vai phụ pháo hôi trong một cuốn tiểu thuyết. Là bệ đỡ cho nữ chính bước lên con đường vinh quang. Trong cuốn truyện ấy, nữ chính là một thánh mẫu chính hiệu. Mạt thế vừa bắt đầu, mọi người tụ tập lại cùng nhau sưởi ấm vượt qua thời khắc nguy nan. Ngày đầu tiên, nữ chính ngẫu nhiên cứu một người bạn bị zombie cắn. Kết quả người đó biến dị, cả đội bị tàn sát. Ngày thứ hai, nữ chính vì lòng tốt mà đưa cho một người xa lạ một ổ bánh mì. Kết quả đối phương dẫn theo một đám người quay lại cướp sạch vật tư của họ. Ngày thứ ba, gặp người lạ chặn xe trên đường, nữ chính không nỡ nhẫn tâm gϊếŧ chết. Kết quả bị cướp xe, lại gặp phải đàn zombie, vai phụ Khương Nhuyễn Nhuyễn bị đồng đội nhẫn tâm vứt bỏ. Ngày thứ n... trong đội của nữ chính chỉ còn lại cô ta và nam chính. Là một trong những pháo hôi, Khương Nhuyễn Nhuyễn quyết định quay đầu ôm chặt đùi phản diện. Sau này cô phát hiện, mình có không gian rồi, có vật tư rồi, đàn ông cũng có nốt. ... Lạc Ngữ từng đọc một cuốn tiểu thuyết, trong đó người bạn thân Khương Nhuyễn Nhuyễn là nữ chính, không chỉ sở hữu không gian vô hạn và thức tỉnh dị năng mạnh mẽ, mà còn được phản diện nâng niu như bảo vật trong tay. Cô ta ghen tị nên đã sửa đổi cốt truyện, biến mình thành nữ chính, còn Khương Nhuyễn Nhuyễn thành nữ phụ độc ác. Cho đến một ngày cô ta xuyên vào chính cuốn truyện mình viết. Chỉ là... Khương Nhuyễn Nhuyễn tại sao vẫn chưa chết? Tại sao vẫn chưa chết? Tại sao vẫn... chưa? Tại... sao...
Ẩm Thực Thập Niên 80: Tôi Kế Thừa Một Tửu Lầu Ở Hương Giang
Ở khu Vượng Giác có một tiệm ăn Quảng Đông đã hoạt động hơn ba mươi năm, lúc nào cũng đông khách và nhận được rất nhiều lời khen ngợi từ thực khách. Tuy nhiên, đằng sau vẻ ngoài thịnh vượng ấy lại ẩn giấu một nguy cơ - ông chủ đã cao tuổi mà không có người kế nghiệp, người học trò của ông còn tự mở một quán đối diện, cạnh tranh bằng cách hạ giá để kéo khách về phía mình. Các thực khách âm thầm tiếc nuối, rằng có lẽ tiệm ăn này sẽ không thể tồn tại được lâu nữa. * Một ngày nọ, ông chủ tiệm đón cháu gái từ đại lục đến và quyết định giao lại tiệm ăn cho cô. Nghe đồn rằng cô gái này là một mục nữ lớn lên từ vùng sa mạc phía Tây Bắc khô cằn. Thực khách lại thở dài: “Chắc quán này không trụ nổi mấy ngày nữa rồi.” * Vốn là đầu bếp Quảng Đông nổi tiếng với tài nghệ chọn lọc nguyên liệu và kỹ tính trong phục vụ, nhưng lại được giới sành ăn yêu thích, giờ đây Nhạc Ninh bất ngờ xuyên không về vùng Tây Bắc khắc nghiệt những năm 70 và trở thành một mục nữ. Đừng nói tới bào ngư, hải sâm, hay yến sào, đến cả bò và cừu cũng là tài sản quốc gia, cô chỉ có thể chăm sóc chứ không được ăn. Khi thấy đất nước đang trên đà đổi mới, Nhạc Ninh nghĩ đến việc vào thành phố mở một quán ăn nhỏ và tự nhủ sẽ không còn kén chọn nguyên liệu hay thực khách nữa. Rồi một ngày, một ông lão tự xưng là ông nội tìm đến cô, nói rằng ông có một tiệm ăn Quảng Đông tại Hồng Kông...
Tôi Kinh Doanh Khách Sạn Giữa Thời Mạt Thế
Hệ thống khách sạn của Trần Ôn Tử lại giở trò. Nó ném cô vào tận thế, bắt cô mở khách sạn sinh tồn. Trần Ôn Tử: “Khoan đã nào, giữa tận thế thì ai còn tiền mà ở khách sạn chứ?” Hệ thống: [Có thể dùng tinh hạch hoặc... thây ma để đổi điểm.] Trần Ôn Tử: “...” Khi thiên tai ập đến, thây ma tràn lan, thế giới chìm trong hoang tàn hỗn loạn, người ta bắt đầu truyền tai nhau về một khách sạn thần bí. Nơi ấy tựa như ánh mặt trời, thắp sáng cả thời đại đen tối này. Khách sạn đó có quần áo sạch sẽ, đồ ăn dồi dào, một nơi trú ẩn an toàn... Là chốn hy vọng cho những con người đang vật lộn sống sót giữa mạt thế.
Cuộc Đời Nạp VIP Của Sủng Phi
[Này, ngươi vẫn còn phiền lòng vì thất bại trong game cung đấu sao?] [Ngươi vẫn còn nản lòng thoái chí vì không được sủng ái, bị biếm vào lãnh cung ư?] [Tải ngay “Sủng Quan Lục Cung – Phiên Bản Miễn Phí Ban Đầu”, hằng hà sa số phúc lợi đang chờ ngươi tới lấy, giao diện trang điểm tinh xảo mặc sức lựa chọn, kho trang phục khổng lồ tùy ý thay đổi, đảm bảo sẽ khiến ngươi trở thành người chiến thắng cuối cùng!] [Đăng nhập trò chơi tặng ngay 1 “Mỹ Nhân Lập Họa”, 1 “Phấn Trang Hương Kiều” (trang phục), 3 lượt rút thăm trúng thưởng, 10 lá bạc, 100 Nhung Vân Lưu Ti.] [Online miễn phí tặng vô vàn tài nguyên, mỗi ngày điểm danh tặng 1024 phiếu giảm giá.] [Nạp lần đầu kích hoạt chỉ cần nửa giá, đúng vậy, CHỈ NỬA GIÁ!] --- Đêm trước kỳ tuyển tú, Phan Ngọc Liên mở trò chơi nhỏ đã cùng mình xuyên không đến thời cổ đại này, ngán ngẩm nhìn trời. Nàng thừa biết, của miễn phí chính là thứ đắt đỏ nhất. Nhưng khi nhìn những lá vàng đang hiển thị trong hệ thống nạp tiền, trái tim Phan Ngọc Liên đau lòng ôm ngực: “Hệ thống, ngươi có nói với ta là nó đắt cắt cổ thế này đâu!” --- Triều Đại Tấn, kể từ khi Minh Sùng Đế đăng cơ đến nay đã mười hai năm, nhưng dưới gối vẫn chưa có lấy một mụn con nối dõi. Trong triều đình, phe phái san sát, các tông thân phiên vương ngấm ngầm tranh đấu không ngừng. Vì chuyện con nối dõi mà các kỳ tuyển tú liên tục được mở ra. Cả hậu cung ba ngàn giai lệ, kẻ khoe sắc người đua hương, đấu đá tranh giành, tính kế không ngừng nghỉ. Đang lúc Minh Sùng Đế phiền não khôn nguôi vì những chuyện ồn ào này, một kỳ tuyển tú mới lại lặng lẽ bắt đầu. Giữa đoàn người ấy, có một cô nương thân hình yểu điệu, dáng vẻ thanh lệ, dung mạo động lòng người, nhẹ bước tiến cung. Nàng nói, tên nàng là Ngọc Liên. Tiểu kịch trường 1: Không ngờ tay Phan Ngọc Liên vừa chạm vào chén trà, chén trà đã rơi thẳng xuống đất. Nước trà đổ ra khắp nơi. “Hay là... phiền ngài uống chút ít thế này đi?” Phan Ngọc Liên vốn đang quỳ bỗng nắm lấy tay Văn Liên Nguyệt, rồi đột ngột đứng dậy, kéo mạnh... “Bịch!” Nàng vừa giận vừa sợ, mặt đầy lo lắng, kéo tay áo Bạc Hoàng hậu: “Hoàng hậu nương nương, chính là nàng ta, chính là Thất cô nương Văn gia mang chén trà đến.” “Lúc đó thần thϊếp còn cảm ơn nàng ta, nhưng nàng ta lại ném chén trà xuống đất.” “Rồi còn bắt thần thϊếp... bắt thần thϊếp quỳ... liếʍ nước trà trên đất” Văn Liên Nguyệt nhìn Phan Ngọc Liên giả vờ khóc lóc, khóc đến mù mịt, đảo ngược trắng đen một cách trơ trẽn. Nàng ta thật sự không thể tin nổi có người lại mặt dày không biết xấu hổ đến vậy. Tiểu kịch trường 2: “Đời này của trẫm, sớm muộn gì cũng phải đi trước nàng...” Trên đời này, không ai thực sự vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế. Minh Sùng Đế tự biết hắn lớn tuổi hơn Phan Ngọc Liên rất nhiều. Những năm tháng này dù thế nào cũng không thể bù đắp được... Ngọc Liên của hắn... Hắn tự tay nâng nàng lên thật cao. Dùng tâm huyết nuôi dưỡng nàng giàu có, an ổn và thỏa mái dễ chịu. Ánh mắt nàng sẽ không còn hạ thấp xuống nữa. Nàng càng không thèm những ân huệ nhỏ bé mà người khác ban phát với ý đồ không tốt cho nàng. Một khi nàng đã từng nắm giữ quyền lực, sẽ không còn muốn chịu đựng sự ức hϊếp nữa. Nếu vị Tân Đế sau này thực sự có thứ tình cảm không nên có... Phan Ngọc Liên sẽ không chịu khuất phục. Nàng sẽ dùng quyền lực này phản kháng đến cùng. Dù ngọc đá cùng nát. Minh Sùng Đế chính là chuẩn bị công khai rõ ràng với người đời. Ai cũng không được ức hϊếp Phan Ngọc Liên. Kẻ nào muốn ngồi lên ngai vàng, thì phải hết lòng cung phụng nàng, dỗ dành nàng vui vẻ.