Kho ebook cho máy đọc sách.Giảm giá 25% với tài khoản VIP. 50% với tài khoản VIP Năm hoặc tài khoản VIP cấp bậc 14 Đại Thần.
Danh Sách Truyện Thể Loại Xuyên Không594 truyện
Từ Tận Thế Xuyên Đến 70, Tôi Và Con Trai Cùng Sở Hữu Không Gian Dị Năng
Tại tận thế, Tô Chiêu là một người mang dị năng cấp cao nhất, nắm giữ năng lực hệ mộc, hệ tinh thần và hệ lôi. Một ngày kia không may rơi vào vòng vây của thây ma rồi bị nhiễm vi rút, để không biến thành một cái xác biết đi thì cô chọn tự sát để kết thúc sinh mệnh. Ai ngờ Tô Chiêu lại xuyên không về thế giới song song của thập niên 70 cách đây mười nghìn năm, nhập vào thân xác một người cùng tên đang chuẩn bị đi lao động cải tạo. Chồng và anh cả bên chồng nhận nhiệm vụ ở Hương Cảng rồi mất tích, chưa rõ sống chết. Cha mẹ ruột tham gia nghiên cứu khoa học tuyệt mật nên không liên lạc được. Cha chồng bị đánh gãy chân, mẹ chồng thì khóc đến mù mắt, chị dâu lại ốm yếu bệnh tật, còn cháu trai mới ba tuổi... Chưa kể chính cô cũng đang mang thai hơn một tháng... Khởi đầu với hoàn cảnh thê thảm như vậy, Tô Chiêu cảm thấy thà chết còn hơn. Nhưng than thì than, sống vẫn phải sống, may sao dị năng vẫn còn và không gian cũng xuyên theo cô. Với lại thân thể này là một thiên tài chính hiệu: Tuổi còn trẻ đã là bác sĩ ngoại khoa tại bệnh viện lớn ở thủ đô, kiêm luôn chức phó viện trưởng. Ký ức của thân thể đều được giữ nguyên nên Tô Chiêu bỗng thấy mình ổn rồi, bật hack đây nha... Bị điều đi lao động thì sao? Dắt theo cả nhà già trẻ bệnh tật thì sao? Mang bầu thì đã làm sao? ... Mấy thứ đó chẳng là gì cả. Làm lại một đời, đạp gió rẽ sóng rực rỡ huy hoàng... Nhưng vừa đặt chân tới nơi bị điều đi thì cô chợt phát hiện mình xuyên sách mới đúng! Hóa ra mình và nhà chồng chỉ là pháo hôi làm nền, là công cụ để nữ chính tỏa sáng? Cạn lời! Pháo hôi sao? Công cụ sao? Tô Chiêu thẳng thắn tuyên bố: “Cho dù ở đâu, tôi cũng không làm bàn đạp cho bất kỳ ai!” Tay đỡ bụng bầu, Tô Chiêu xé nát kịch bản: “Số phận của tôi, tôi tự quyết định!”
Trọng Sinh Tinh Tế, Trà Xanh Chỉ Muốn Làm Quả Phụ
Một tai nạn bất ngờ đã đưa Tô Tửu – người từng bỏ mạng trong mạt thế xuyên vào một tiểu thuyết về thế giới thú nhân tinh tế, trở thành nhị tiểu thư không được yêu thương của phủ Công tước. Tô Tửu: "Chẳng lẽ nằm không sống thoải mái thì không thơm sao? Đã xuyên không rồi, sao lại cho mình cái thân thể yếu ớt thế này chứ! Tốn tiền ghê!" Trong lúc đang đau đầu tìm cách thoát khỏi hoàn cảnh éo le, đại tiểu thư trọng sinh Tô Nhuế lại không muốn thực hiện hôn ước với quan chỉ huy, mà còn nằng nặc đòi đổi hôn với cô. Tô Nhuế: "Tôi không muốn sống cả đời với một người đàn ông bất lực đâu!" Tô Tửu nghĩ nghĩ, Cố Lăng Sách vừa đẹp trai, vừa có quyền, vừa giàu, lại không thể có con và có khả năng chết sớm – đúng là đối tượng kết hôn lý tưởng. Cô không nói hai lời, đồng ý ngay lập tức. Sau khi kết hôn, từng giây từng phút, Tô Tửu đều mong sớm trở thành quả phụ để kế thừa toàn bộ tài sản của chồng. Cố Lăng Sách – đại hoàng tử của đế quốc, quan chỉ huy mạnh nhất tinh tế– là người tận tụy với quốc gia, tự nhận mình vô tâm với tình yêu. Khi hôn sự được định đoạt, phủ Công tước bất ngờ đổi cô dâu. Bị ép cưới, Cố Lăng Sách chỉ chờ hết một năm kỳ hạn kết hôn để ly hôn. Cho đến một ngày, Cố Lăng Sách nghe thấy cô vợ nhỏ lẩm bẩm trong mơ rằng cô đang mong trở thành quả phụ. Anh bật cười vì tức: “Chết rồi em vẫn là người của tôi!" Kiếp trước Tô Nhuế sống trong sự yêu thương, chiều chuộng, không ai trong gia đình dám làm cô tổn thương. Thế nhưng, sau khi mưu tính kết hôn với Cố Lăng Sách, cô hoàn toàn bị anh lạnh nhạt, trở thành trò cười của cả đế quốc. Trái lại, Tô Tửu lại được mọi người ngưỡng mộ, sống hạnh phúc bên Cáp Nạp Nhĩ. Trọng sinh một lần nữa, Tô Nhuế thề thà chết cũng không gả cho Cố Lăng Sách. Cô tìm mọi cách cướp lại hôn sự từ tay Tô Tửu. Nhưng cuộc sống sau hôn nhân lại cay đắng khôn cùng, thậm chí còn khổ hơn cả kiếp trước. Có một ngày, Tô Nhuế tình cờ thấy Cố Lăng Sách cẩn thận đỡ Tô Tửu, ánh mắt anh tràn đầy yêu thương chiều chuộng, trong khi Tô Tửu thì với vẻ mặt tuyệt vọng cầm tờ kết quả siêu âm thai càng trở nên nổi bật. Tô Nhuế tức đến nỗi suýt nghiến nát răng.
Vợ Lính Thời 70: Tay Ôm Ba Con, Tay Hái Tiền Tỷ
Bất ngờ bị xe tông chết, Cố Gia xuyên thẳng vào một quyển sách, trở thành một nhân vật phụ xui xẻo chuyên mang đồ tốt cho nữ chính. Cố Gia: “?” Đừng có vô lý quá đáng như vậy chứ! Trong truyện, nhân vật nữ phụ Cố Gia vốn là một cô gái mồ côi, toàn bộ gia sản bị người ta nhòm ngó, thậm chí còn bị họ hàng chiếm đoạt sạch, cuối cùng phải chết một cách thê thảm dưới gầm cầu. Vừa biết được kết cục bi thảm của mình, Cố Gia liền nổi giận, cô thẳng tay phá hủy miếng ngọc bội ngay trước mặt nữ chính, rồi tống luôn cặp mẹ con có âm mưu chiếm đoạt tài sản của cô vào đồn công an. Sau đó, cô ung dung xách theo túi đồ, mang cả gia tài của mình xuống vùng quê hẻo lánh để nương tựa vị hôn phu. Vị hôn phu của cô là người đã có thân hình hấp dẫn lại còn đẹp trai ngời ngời, tính tình thì dịu dàng chu đáo, việc trong nhà ngoài ngõ đều quán xuyến đâu ra đấy, nói chung là điểm nào cũng hoàn hảo. Chỉ có một khuyết điểm duy nhất đó là chân anh bị tật, dáng đi không được đẹp cho lắm. Nhưng không sao cả, bởi vì cô sở hữu không gian nước suối linh, nên việc chữa trị vết thương ở chân cho anh chỉ là chuyện nhỏ. Thế là, những ngày tháng yên bình của Cố Gia và vị hôn phu cứ thế trôi qua trong ngọt ngào, hạnh phúc, cuộc sống ngày càng sung túc, cuối cùng cô còn sinh được một lượt ba đứa con kháu khỉnh. Đêm đến, sau khi dỗ dành ba đứa trẻ ngủ say, Ôn Thời Khiêm ôm chặt cô vào lòng, thì thầm: “Bà xã ơi, hay là chúng ta sinh thêm một đứa nữa nhé?” Cố Gia: “...”
Tôi Nổi Tiếng Khắp Tinh Tế Nhờ Hệ Thực Vật
Chăm chỉ làm giàu, nhiệt tình giúp đỡ người khác! Tiểu hoa yêu Kỷ Đường sau khi trải qua kiếp nạn phi thăng, xuyên không đến thời đại tinh tế, bỗng trở thành ngôi sao bị ghét bỏ trong giới giải trí. Người quản lý khuyên cô nên cố gắng lấy lòng những tiền bối từng ức hϊếp mình, và xin lỗi người hâm mộ của nam diễn viên đã mắng cô ám ảnh bám víu. Kỷ Đường “...” Ai muốn làm cái loại minh tinh chịu ấm ức này thì làm, còn cô đi trồng hoa chẳng phải sung sướиɠ hơn sao? Kỷ Đường trở về căn nhà nhỏ, lên kế hoạch bài trí lại ban công để tự cung tự cấp. Sau đó, cô sớm phát hiện đây là thời đại mà thực vật suy tàn. Hoa cỏ khan hiếm, rau củ quả vô cùng đắt đỏ, kiến thức về thực vật chỉ có thể học qua âm thanh và hình ảnh. Nhìn ban công xanh tốt, hoa quả sum suê của mình, Kỷ Đường chìm vào suy tư. Thế là một ngày nọ, cư dân mạng phát hiện nữ minh tinh đầy scandal, bị cả mạng mắng chửi là Kỷ Đường, đột nhiên đăng ký một phòng livestream trên mạng tinh tế. Các anti-fan còn chưa kịp buông lời chỉ trích thì đã bị cảnh tượng phía sau cô làm cho choáng váng. Trong ban công nhỏ bé, các loại thực vật xanh tươi mơn mởn, cành lá trĩu nặng đủ loại rau củ quả! Ngay lập tức, cả tinh tế chấn động. [Trời ơi, đó là thực vật thật sao?] [Á á, một hành tinh khoáng sản cấp A có mua nổi cái ban công này không?] Kỷ Đường cầm một chùm nho: “Chùm nho này, hai vạn tinh tệ...” [Gì mà rẻ thế? Mau cho lên kệ đi!] Kỷ Đường “...” Cô hái xuống một quả, mỉm cười: “Hai vạn tinh tệ một quả.” Cùng với việc ban công của Kỷ Đường lên hot search, ví tiền của cô cũng trở nên rủng rỉnh. Rảnh rỗi không có việc gì làm, cô lại chỉ trỏ ban công nhà hàng xóm: “Chậu này là giả, chậu kia không có rễ, ồ, chậu kia bị bệnh nặng, chiều nay sẽ chết.” Phòng livestream: [Ha ha ha, hàng xóm đúng là một kẻ xấu số.] Sau đó, một ảnh đế nào đó đích thân đến tận nhà: “Xin chào, tôi có thể mua một chậu hoa của cô không?” Kỷ Đường “...” Chẳng bao lâu sau, ảnh đế nọ đăng một dòng trạng thái, cả mạng chấn động. [Cảm ơn mọi người, có người giúp tôi trồng hoa rồi @Kỷ Tiểu Đường.] Cảnh báo: Nữ chính có năng lực đặc biệt rất mạnh, nhưng giai đoạn đầu còn yếu, chưa phải là bậc thầy tài giỏi nhất. Trồng trọt thăng cấp cần có một quá trình.
Trở Về Từ Tiên Giới Ta Làm Giàu Nhờ Trồng Trọt
Kiếp trước Hứa Hạ vì tăng ca mà chết đột ngột, xuyên đến giới tu tiên, cẩn trọng trồng rau 300 năm ở linh giới, không ngờ bị kỳ lân đá cho về hiện đại. Vất vả lắm mới trở lại, ai còn thèm làm trâu làm ngựa! Ơ? Linh ngọc bên mình cũng theo về, bên trong còn tạo ra ngọc lộ! Hứa Hạ lập tức thu dọn đồ đạc về quê. Gặp năm mất mùa, sau núi hoang tàn, không thu hoạch được gì? Không sao, Hứa Hạ nói vẫn còn cứu được. Khai hoang núi, nuôi ong, hái hoa hồng, luyện tinh dầu, làm nước hoa hồng, Hứa Hạ từ đó sống cuộc đời an nhàn tự tại, ăn ngon uống sướиɠ, rảnh rỗi còn giúp người thân đấu với gã tồi, giúp chị em gái vươn lêи đỉиɦ cao sự nghiệp. Khách hàng từng ăn trái cây và rau Hứa Hạ trồng thì bảo: "Hứa Hạ, đừng ngủ nữa! Dậy trồng rau đi!" Các quý bà dùng nước hoa hồng và tinh dầu Hứa Hạ làm thì than: "Hứa Hạ, đừng ngủ, dậy hái hoa đi!" Các đại gia từng đến sau núi nhà Hứa Hạ thì giục: "Hứa Hạ, đừng ngủ, đến giờ ăn cơm rồi!"
Mang Theo Hệ Thống Gia Viên Xuyên Đến Tiên Giới
Trong lúc thử nghiệm trò chơi thực tế ảo mang tên "Luyện Dược Phi Thăng", Nguyễn Nam Tinh bất ngờ xuyên không, mang theo cả hệ thống Gia Viên của game sang thế giới mới. Từ đây, ranh giới giữa thế giới ảo và hiện thực dần trở nên mờ nhạt, những dữ liệu trong game dần biến thành cuộc sống thật. Một mình đặt chân tới tiên giới, Nguyễn Nam Tinh dựa vào hệ thống Gia Viên, bắt đầu con đường tu tiên hoàn toàn khác biệt. Đất đai khô cằn? Giếng nước trong Gia Viên có thể cải tạo tất cả! Linh thực hiếm hoi? Vườn rau cấp cao tự động mang tới giống mới! Linh thú tuyệt chủng? Lai tạo linh thú, cũng có thể trở thành bá chủ một phương! Chẳng mấy chốc, ngọn núi cằn cỗi đã phủ đầy linh thực quý hiếm, linh thú thần cấp chạy nháo nhào khắp nơi, linh khí dày đặc đến mức cả Tiên Nhân trên Thượng Giới cũng phải kinh ngạc! Chủ nhân mới của ngọn núi, chỉ cần nhìn qua cũng đủ khiến người ta khϊếp sợ hơn cả. Ai mà ngờ, một ngọn núi nhỏ ở hạ giới lại trở nên đáng sợ đến vậy! Tiểu kịch trường. Con gà mái mà Nguyễn Nam Tinh mang ra từ Gia Viên đã thu hút sự chú ý của một con Phượng hoàng lửa. Phượng hoàng lửa bao năm không gặp được giống cái, vừa nhìn thấy đã lập tức kết thành một gia đình "xuyên loài" với gà mái. Ban đầu, Nguyễn Nam Tinh vừa ngạc nhiên vừa thích thú. Nhưng chẳng bao lâu sau, Nguyễn Nam Tinh bắt đầu hối hận – Phượng hoàng lửa canh giữ nghiêm ngặt, nhất quyết không để cô ăn một quả trứng nào! Về sau, những quả trứng lần lượt nở ra, một đàn gà con lông đỏ rực cứ thế chui ra...
Cuộc Sống Nhàn Hạ Sau Khi Mất Chồng
Cố Nhân ngất xỉu khi tăng ca, sau khi mở mắt nàng liền phát hiện mình đã xuyên không, trở thành một tiểu tức phụ nhà nông. Cuộc đời của tiểu tức phụ này cũng rất bi thảm, khi còn nhỏ đã bị bán làm con dâu nuôi từ bé, cố gắng chịu đựng được vài năm thì trượng phu bị triều đình bắt đi tòng quân, chết không thấy xác. Trong nhà chỉ còn người mẹ chồng hung dữ ngoài lạnh trong nóng và chú em chồng nhỏ tuổi. Nhưng Cố Nhân cũng không cam chịu số phận, nàng đã dựa vào tay nghề gia truyền để mở sạp buôn bán thức ăn. Khi cuộc sống dần khởi sắc, mẹ chồng khuyên nàng nhân lúc tuổi còn trẻ nên sớm tái giá. Thậm chí còn tìm cho nàng một chàng thư sinh nghèo nhưng thành thật để làm chồng. Mãi cho đến ngày 15 tháng 7 năm nọ, một người đàn ông tưởng chừng đã chết trên chiến trường bất ngờ trở về. * Võ Thanh Ý đã cống hiến nửa đời mình cho quốc gia và thiên hạ. Hắn không thẹn với huynh đệ với thiên hạ, chỉ thẹn với mẹ già, em nhỏ và người vợ hiền đã chết trong một trận lũ lụt. Khi đất nước được ổn định, Võ Thanh Ý được phong làm Đại nguyên soái thống lĩnh quân đội. Việc đầu tiên mà hắn làm là trở về quê tìm mộ của những người thân trong nhà. Thật không khéo, hôm hắn trở về đúng lúc là ngày 15 tháng 7. “Con dâu ơi! Có quỷ!” Tiếng kêu của nương vẫn mạnh mẽ hệt như trong trí nhớ của hắn. “Tẩu tẩu, cứu mạng với!” Ấu đệ chính là ấu đệ lớn lên như trong trí tưởng tượng của hắn. “Bọn chuột nhắt vô sỉ này từ đâu tới vậy, dám giả thần giả quỷ trước cửa Võ gia ta?” Người vợ hiền trong trí nhớ (?) khua một cây dao phay vọt lại đây! “Không được ăn hϊếp nương của ta!” Một cậu nhóc khoảng năm sáu tuổi không có ở trong trí nhớ của hắn cũng vọt lai đây! Võ Thanh Ý: "?" Ai tới giải thích cho hắn một chút với, rời nhà tám năm mà hài tử năm tuổi, tình huống này là sao vậy?
[Mỹ Thực] Tôi Mở Quán Ăn Ở Biệt Thự
Văn án: Cố An Khanh – tiểu thư duy nhất thế hệ thứ ba trong gia đình giàu có và quyền lực nhất thành phố, tốt nghiệp một trường danh tiếng thuộc Ivy League. Thế nhưng ngoài dự đoán của mọi người, cô lại mở một... quán ăn! Tin này lan ra khiến biết bao người trong giới phải tròn mắt kinh ngạc. Ngay sau ngày khai trương, mọi người ùn ùn kéo đến xem náo nhiệt. Miệng thì nói đến để ủng hộ, nhưng trong số đó cũng không thiếu người chỉ muốn nhìn cô bị chê cười. Kết quả là, sau khi ăn xong... “Mẹ hỏi tôi sao cứ ôm cánh cửa không chịu buông tay?” “Bởi vì tôi yêu quán ăn này đến mức không thể rời, món ở đây ngon đến nỗi muốn nuốt luôn... cả lưỡi vào bụng.” Một tiểu thư được nuông chiều từ nhỏ, sao lại nấu ăn ngon đến thế này? Thật là... Không thể tin nổi! Điều khó tin hơn nữa, bà chủ Cố nói quán mỗi ngày chỉ nhận hai mươi bàn! Đùa gì vậy chứ, hai mươi bàn thì làm sao đủ, cho hai trăm bàn cũng vẫn còn thiếu! “Bà chủ ơi, mở thêm bàn đi!”
Tinh Tế: Tôi Mang Thai Manh Bảo Duy Nhất Của Long Tộc
Năm tinh lịch 7633, Long Tộc gặp đại nạn, từ đó không còn một Tiểu long nào được sinh ra, toàn tộc chìm vào giấc ngủ sâu. Mất đi sự bảo hộ của Long tộc, toàn bộ Tinh Tế trở nên khô cằn, cây cối héo úa, thời tiết trở nên khắc nghiệt, tất cả các chủng tộc buộc phải uống dịch dinh dưỡng để duy trì sự sống. ... An Dịch xuyên không đến thời đại Tinh Tế, mang theo bên mình không chỉ một trò chơi trồng trọt mà cô thường chơi, mà còn có một sinh linh nhỏ chưa biết cha là ai đang nằm trong bụng cô. Vì muốn thoát khỏi loại dịch dinh dưỡng khó uống kia, cũng như để nuôi lớn đứa trẻ trong bụng, An Dịch cầm lấy cuốc, kích hoạt bản năng trồng trọt đã ăn sâu vào huyết thống người Hoa Hạ, quyết tâm trở thành thương nhân rau củ quả lớn nhất Tinh Tế! Lúc đầu, người Tinh Tế châm chọc khıêυ khí©h: “Ngày nào cũng lảm nhảm không dứt, lại có kẻ não tàn muốn trồng thực vật tự nhiên? Long tộc đã bỏ rơi chúng ta rồi, lấy đâu ra thực vật tự nhiên chứ! Ngay cả cỏ dại tôi cũng chỉ thấy trong sách mà thôi!” Về sau, người dân Tinh Tế phát cuồng vì tranh mua rau củ quả: “Bà chủ! Mau dậy kiếm tiền đi! Hôm nay tôi lại không mua được rau rồi! (T-T)” Muốn ăn một cọng rau khó quá! ... Ngay ngày đầu tiên bán rau củ, An Dịch đã nhận được lời mời hợp tác từ quý tộc đế quốc, nhưng vì trong bụng mang theo đứa nhỏ, diện tích có thể trồng rau cũng rất hạn chế nên những quý tộc nhiệt tình liền lập tức sắp xếp nhân lực đến giúp cô trồng rau! Nông trại của An Dịch trở thành nơi ẩn náu của các cao thủ, từ những nhân vật quyền lực nhất các chủng tộc, ai cũng có mặt. Ở một góc mà cô không thể nhìn thấy, những tiểu long trong bụng cô không ngừng phun long tức lên rau củ, mệt đến mức thè lưỡi ra. “Ying ying ying ~ Chăm sóc ma ma thật là mệt quá đi!” Trong khi đó, tại Long Vực xa xôi, nơi vốn đã chìm trong giấc ngủ thì một nhóm lão rồng nhìn thấy hình ảnh ba tiểu long con thè lưỡi, trong lòng bỗng cảm thấy như bị đáng yêu đến mức tan chảy. “Đừng lo, cháu cưng! Ông bà đến giúp ngay đây!” “Á á á! Đừng chen chúc! Ta phải là người đầu tiên gặp cháu cưng!”
Không Phải Chứ Quân Tử Cũng Phòng
Năm thứ nhất, công chúa Đại Càn lần đầu gặp vị được xưng là “quân tử”. Người ấy quang minh lỗi lạc, đứng ra chủ trì công đạo. Nàng cười lạnh: “Ngụy quân tử.” Năm thứ hai, hoàng tử tranh vị, chỉ thiếu một bước là thua sạch. Trong lúc nhắm mắt chờ chết, chỉ có người ấy bước ra khỏi hàng, lấy thân gia tính mạng hộ tống nàng trở về kinh. Nàng hừ nhẹ: “Cũng coi như là quân tử.” Năm thứ năm, chính biến thành công, đăng cơ xưng đế. Nữ Đế lâm triều, ban cho người ấy quan cao lộc hậu, quý nữ mỹ nhân, tất cả đều bị cự tuyệt. Nàng khẽ cau mày: “Quả thực là quân tử.” Năm thứ mười, sáng sớm tỉnh lại, toàn thân đau nhức, nàng nghiến răng mắng kẻ nằm bên cạnh: “Uổng là quân tử!” ... “Ba thứ có thể khiến đế quốc một lần nữa vĩ đại,” hắn nói với Nữ Đế, “Là kiếm; là vi thần và là Nho – Đạo – Phật.”
Sư Muội Ngốc Nghếch Tu Tiên Cũng Cá Mặn
Vân Thất Thất đã sống như một con cá mặn suốt cả đời ở hiện đại, không ngờ sau khi chết lại xuyên không đến một thế giới tu tiên, một thế giới ai ai cũng là vua của sự chăm chỉ. Nhưng nàng vẫn không muốn cố gắng làm gì cả! Khi chọn sư tôn, Vân Thất Thất đã suy nghĩ rất nhiều. Kiếm tu thì quá mệt mà lại không có tiền. Phù tu thì ngày nào cũng vẽ bùa, nàng còn viết chữ không đẹp, huống chi là vẽ bùa. Nghĩ đi nghĩ lại, âm tu vẫn là tốt nhất, hơn nữa về âm nhạc, nàng cảm thấy mình vẫn có chút thiên phú, dù sao khi còn là một con cá mặn, nàng cũng đã nghe khá nhiều nhạc để tu dưỡng tâm hồn. Nhưng tại sao pháp khí của người ta đều là đàn tỳ bà, đàn cổ cầm, mà của nàng lại là kèn sorna! Chẳng lẽ chỉ vì hồi nhỏ nàng đã học kèn sorna với ông nội sao! Thế là từ đó, Thiên Âm Môn thường xuyên xuất hiện một hiện tượng như sau. Đại sư huynh đang tĩnh tọa, đột nhiên bị một trận tiếng kèn sorna làm gián đoạn, lập tức khí huyết dâng trào, mắt trắng dã rồi ngất xỉu. “Có ai không! Sư huynh ngất rồi!” Nhị sư tỷ đang thổi sáo một cách tao nhã, đột nhiên bị một trận tiếng kèn sorna làm lệch nhịp, nhị sư tỷ tao nhã bắt đầu thổi Tinh Thần Không Yên. “Có ai không! Mau cản nhị sư tỷ lại, nàng sắp điên rồi!” Từ đó trở đi, phong cách của cả Thiên Âm Môn đã thay đổi hoàn toàn, và thủ phạm nhờ vào tài năng thổi kèn sô na xuất chúng, đã trở thành người nổi tiếng trong giới tu chân. Còn sư tôn của Vân Thất Thất, Thẩm Nhược Hư, lại trở thành tội phạm lớn nhất khi dung túng cho Vân Thất Thất. “Sư tôn, người không quản lý tiểu sư muội sao!” Thẩm Nhược Hư nhìn Vân Thất Thất đang vui vẻ thổi kèn sô na, đương nhiên nói: “Quản cái gì, tiểu sư muội của các ngươi chẳng phải rất tốt sao, vui tươi nhảy nhót.” Mọi người ngất xỉu, có vẻ không ai có thể quản được Vân Thất Thất rồi!
Nhặt Rác Thời Tận Thế: Người Người Chịu Đói, Còn Ta Đồ Ăn Tràn Túi
Tô Nguyệt đã vật lộn suốt ba năm trong thời kỳ tận thế. Trong lúc cơ thể yếu ớt vì tiến hóa dị năng thứ hai, cô lại bị chính bạn trai mình gϊếŧ chết. Thời điểm mở mắt ra lần nữa, cô phát hiện mình đã xuyên đến khu dân tị nạn của một thế giới hoang tàn. Thân phận mới là một cô bé 13 tuổi, mồ côi cha mẹ, dắt theo một em gái nhỏ. Nơi này ngập tràn bức xạ chết người, động thực vật đều bị biến dị, mọi người chỉ có thể sống nhờ nhặt nhạnh phế liệu. Nằm trong túp lều tạm bợ gió lùa bốn phía, Tô Nguyệt nhìn vết thương trên người nhanh chóng liền lại, khẽ cười. "Thì ra mình đã tiến hóa được dị năng hệ trị liệu." Từ đây, Tô Nguyệt bắt đầu những ngày lang thang khắp vùng đất hoang, nhặt nhạnh bất cứ thứ gì có thể ăn được. Trong tay sở hữu cả dị năng hệ mộc và hệ trị liệu, cô vừa săn bắt vừa trồng trọt, mọi việc đều dễ dàng. Nỗ lực nhặt mót, mục tiêu lớn nhất là cùng em gái dọn vào “thành phố an toàn” càng sớm càng tốt. Nhưng không ngờ, trong một lần nhặt phế liệu, cô lại bắt gặp gã cặn bã đã gϊếŧ mình ở kiếp trước. Kế hoạch thay đổi, xử lý tra nam trước, dọn vào thành phố an toàn sau! Vậy mà khi mọi chuyện xong xuôi, chuẩn bị an cư tại thành phố an toàn, Tô Nguyệt lại bị một mỹ nam bám riết. Một khi đã bám thì là cả đời, giữa thời kỳ tận thế, hai người cùng nhau gây dựng nên một căn cứ an toàn thuộc về riêng mình.
Sư Muội Kiếm Tông Tay Cầm Ma Trượng
Trong khi đang tự suy nghĩ cấm chú, Ôn Vân đã tự nổ chết bản thân. Sau khi tỉnh lại, nàng còn chạy từ thế giới Ma Pháp đến thế giới Tu Chân. Thấy đồng môn đều biết ngự kiếm phi hành, nàng cầm lấy que củi trầm tư suy nghĩ: “Nếu ta dẫm lên gậy ma pháp thì cũng có thể bay lên trời đúng không?” Mỗi người trong Thanh Lưu Kiếm Tông đều yêu kiếm, mỗi khi rảnh rỗi chúng đệ tử đều sẽ đào quặng và làm nghề nguội, chỉ mong có thể tự tay đúc ra một thanh tiên kiếm bản mạng. Sư muội ngoại môn Ôn sư muội bởi vì yêu thương sư huynh nên luôn chủ động hỗ trợ nhóm lửa. Mọi người đều khen ngợi: “Tuy Ôn sư muội không có thiên phú tu luyện, nhưng lại là một mỹ nhân có tâm hồn lương thiện.” Còn Ôn sư muội thì vuốt đống củi có không biết bao nhiêu là nguyên liệu đỉnh cấp làm ma pháp trượng kia, cả người đều run lẩy bẩy. “Phượng Hoàng Mộc!” “Huyết Xà Mộc!” Nàng nắm chặt một cây gậy: “Sư huynh, muội thiếu một cây củi, huynh cho muội mấy cây này được không?” Các sư huynh nhìn sư muội nghèo đến mức chỉ có mấy cây củi nát cũng yêu quý như vậy, thì càng thêm trìu mến hơn: “Cho muội đó, đều cho muội hết đó. Có đủ không? Nếu không đủ thì còn ở trong phòng củi đó!” Không lâu sau đó, các sư huynh ngây ngốc ngẩng đầu nhìn Ôn sư muội từ xa bay đến. “Vì sao Ôn sư muội không ngự kiếm mà ngự cây củi?” Nghe đồn trong giới Tu Chân có một nữ tu, tay cầm kiếm gỗ, nhưng uy thế lại vô cùng khủng bố. Mọi người đều nói là nàng nắm giữ kiếm khí hóa hình, kiếm vừa chỉ là trời giáng thiên lôi ngay chỗ đó! Ôn Vân: “Không phải, đây là lôi chú thuật.” Kiếm lại chỉ, lửa chảy ngàn dặm. Ôn Vân: “Không phải, đây là hỏa cầu thuật cơ sở nhất.” Kiếm lại chỉ, nước nhấn chìm vạn giới! Ôn Vân: Nếu ta nói đây là thanh khiết chú do ta tự nghĩ ra thì có ai tin không? PS: Thế giới quan là tác giả tự bịa ra, văn phong hài hước sa điêu, 1V1 (Ngụy thầy trò, ngụy chủ tớ.) Vai chính: Ôn Vân, Diệp Sơ Bạch. Một câu tóm tắt: Đừng ép ta trở thành cận chiến Ma Pháp Sư! Lập ý: Mạng ta do ta không phải trời.
Từ Tinh Cầu Hoang Phế Tới Nông Trường Số 1 Vũ Trụ
Tô Đại vừa mở mắt đã nhận được thông báo kết quả xét xử của đế quốc. Cô sẽ bị cưỡng chế đưa đến tinh cầu được phân cho mình. Vừa đặt chân lên tinh cầu, cô đã bị cát vàng bay mù mịt táp vào mặt mày lấm lem. Nhìn một vùng sa mạc mênh mông và bầu trời không rõ màu sắc. Cuối cùng cô cũng tiêu hóa hết ký ức trong đầu. Hình như cô đã xuyên không từ thời mạt thế, còn bị phân phối đến một tinh cầu hoang phế. Là đại công chúa của đế quốc, anh chị em cô đều được phân mấy tinh cầu giàu có. Còn cô, vì phạm pháp, chỉ được phân đến một tinh cầu nhỏ tồi tàn. Tô Đại mặt không cảm xúc nhìn tinh cầu lồi lõm một màu xám xịt trên bản đồ tinh hệ. Trong đầu vang lên giọng nói của hệ thống: “Ký chủ, muốn sống sót thì phải cố gắng trồng trọt đó nha...” ... Ngày thứ nhất: Không ra khỏi khu vực cát vàng, phát hiện một con rết, ăn hay không ăn? Ngày thứ hai: Không ra khỏi khu vực cát vàng, chỉ có đất cát, ăn hay không ăn? Ngày thứ ba: Tôi trồng trọt, tôi trồng trọt... Có con rết nào không? Ngày thứ n, cô nhờ trồng trọt đã trở thành truyền thuyết đứng đầu toàn tinh hệ!
Xuyên Không: Mang Thai Vả Mặt Nhà Chồng Ác Độc
Vừa mở mắt ra, Bạch Đào Đào phát hiện mình xuyên không—không phải làm đại tiểu thư hay nữ thần y gì hết, mà là... một sản phụ bụng vượt mặt, đang nằm trên giường chờ người hạ thủ bằng bát thuốc phá thai! Chồng? Chết rồi. Nhà chồng? Lạnh lẽo như băng. Bà bà? Không phải người, là ác quỷ đội lốt mẹ chồng! Không cam chịu số phận bi thảm, Đào Đào lập tức trở mình phản kích—thuốc phá thai? Thì đưa bà bà uống thử trước xem hiệu quả ra sao! Một nhà chồng cực phẩm, lòng dạ hiểm độc, thà nuôi heo còn hơn sống cùng. Phân gia! Chạy ngay đi trước khi bị bòn rút đến mảnh vải cuối cùng. Dù có lấy trời làm màn, lấy đất làm chiếu, thì với cái đầu hiện đại và "bàn tay vàng" mang theo, nàng vẫn có thể dựng nên một cuộc sống huy hoàng từ hai bàn tay trắng. Trồng rau, nuôi gà, chế thuốc, mở quán ăn, trị bệnh cứu người—mọi thứ đều thành công mỹ mãn. Chẳng mấy chốc, nàng đã gom đủ bạc xây tứ hợp viện, mua ruộng, mua nhà, thuê người hầu hạ, sống cuộc sống mà kiếp trước có nằm mơ cũng chẳng dám nghĩ tới. Mọi thứ đều đang tốt đẹp thì một người đàn ông bỗng từ trên trời rơi xuống, tự xưng là... trượng phu của nàng?! Hả? Không phải đã chết rồi sao? Giả chết là trò mới à? Nhưng nhìn hắn ngày ngày giặt quần áo, nấu cơm, cày ruộng, chăm con... lại còn đẹp trai dịu dàng, cơ bụng sáu múi—thôi thì giữ lại cũng không lỗ. Từ đó, một nhà ba người, sống vui vẻ ấm êm, tiền bạc rủng rỉnh, tình cảm ngọt đến sâu răng. Nhà mẹ chồng cũ từng xua đuổi nàng thì hối hận đến xanh lè mặt mũi, nhìn nàng sống trong phủ lớn ăn thịt uống canh, còn mình thì rách rưới lạnh lẽo, nằm co ro gặm nhấm ký ức cũ mà than khóc không ngừng. Bởi vì trên đời, có những sai lầm—sẽ không bao giờ có cơ hội để sửa chữa lần thứ hai...
Tạ Yêu, Ta, Học Sinh Tiểu Học, Đã Thành Trù Thần!
“Học sinh tiểu học, việc duy nhất phải làm chính là học cho giỏi... Nhưng ta nghĩ, Phương lão sư đến trường chỉ để... nấu ăn thôi thì phải.” “Xếp hàng cuối cùng cũng tới lượt ta rồi... Phương lão sư, việc học để sau, trước tiên giúp ta xào một phần cơm chiên nhé?” “Ngươi tưởng ta đứng trước cổng trường tiểu học này để đón con ư? Không, ta là chờ Phương lão sư tan học, để được ăn món ngon hắn nấu đầu tiên đó!” Ta tên là Yêu, người từ thế giới song song, vốn cao lớn như cái đấu. Vậy mà trong chớp mắt xuyên thành... một học sinh tiểu học. Vậy thì phải làm sao? Cũng may, ta kích hoạt hệ thống, đạt được thiên phú Trù Thần! Mỗi món ăn ta làm ra không chỉ khiến người ta thèm nhỏ dãi, ăn một lần là không thể dừng, mà còn gợi lại trong ký ức vị ngon thân thuộc: - Là hương vị món ăn bà ngoại nấu thuở ấu thơ. - Là mùi vị quen thuộc từ tay mẹ. - Là miếng cơm hiếm hoi thời đói khổ, ba ngày nhịn mới được một bát... Kết quả là ... “Hảo gia hỏa, đây rốt cuộc là trường tiểu học gì vậy? Trước cổng toàn xe sang trọng xếp hàng dài, thậm chí còn có cả trực thăng? Quá ngang tàng!” “Không, ngươi nhầm rồi. Đây chỉ là một trường tiểu học bình thường thôi. Còn xe sang trọng, máy bay trực thăng gì đó... đều là vì muốn chờ đầu bếp tan học đấy!”
Thập Niên 80, Xé Rách Mặt Nhà Tra Nam
Văn Án: [Thập niên 80 + xuyên việt + ngược tra + chuyện nhà + ngọt sủng] Sinh viên Dương Lệ Quyên của học viện hí khúc vừa mở mắt dậy đã thấy mình ở những năm 80, không chỉ có nhiều hơn hai đứa con mà còn vừa thăng chức thành phụ nữ đã ly hôn, nói chính xác hơn là bị tra nam đá...
Băng Phong Tận Thế: Ta Chế Tạo Hoàn Mỹ Lãnh Địa
Bắt đầu chỉ với một đống lửa nhỏ, đó chính là phạm vi sinh tồn duy nhất của các ngươi. Muốn sống sót, các ngươi phải không ngừng thu thập vật tư, nâng cấp đống lửa từng bước: Đống lửa → Đại đống lửa → Lò luyện → Năng lượng tháp → Siêu cấp năng lượng trạm. Thông qua việc mở khóa thêm nhiều công trình và chiêu mộ các loại binh lực, các ngươi có thể phát triển thế lực của riêng mình trong thế giới cực kỳ khắc nghiệt này. Tào Tinh — người vừa mới xuyên đến thế giới này — ngoài ý muốn kích hoạt thiên phú ẩn tàng cấp SSS: “Vĩnh Hằng Chi Lực.” Ngay sau đó, hắn phát hiện bên cạnh mình có một người tẩu tẩu xinh đẹp cùng đồng hành. Dựa vào sức mạnh của thiên phú ẩn tàng, hai người hợp tác, dần dần mở rộng lãnh địa, khiến thế lực ngày càng hùng mạnh. Nhưng khi bước chân họ tiến xa hơn về phía thế giới bên ngoài, vô số bí mật ẩn giấu trong thế giới bao la này cũng dần hiện rõ...
Toàn Tinh Tế Xem Tôi Sinh Tồn Hoang Dã
Lưu ý: Xin đừng áp dụng nội dung trong truyện vào thực tế. Ngoài đời, tuyệt đối không nên ăn động vật hoang dã. Cảm ơn! Mộ Lê – viên ngọc quý trong tay của tập đoàn khách sạn Mộ thị, một trong những tập đoàn hàng đầu cả nước. Cô tốt nghiệp đại học danh tiếng từ năm 18 tuổi, trong mắt người khác là thiên kim tiểu thư vừa xinh đẹp vừa thông minh, khí chất sáng ngời. Trước 18 tuổi, Mộ Lê chưa từng phải lo lắng cơm áo, cuộc sống chưa bao giờ trải qua một ngày khổ sở. Ấy vậy mà sau 18 tuổi, không hiểu dây thần kinh nào của cô chập mạch, đột nhiên lại mê thám hiểm hoang dã. Thiên kim tiểu thư cao quý bỗng chốc biến thành “cô gái hoang dã”, miệng thì nói để “trải nghiệm cuộc sống”. Năm 20 tuổi, cô đã đặt chân khắp thế giới. Chỉ còn chuyến đi cuối cùng ở Thần Nông Giá là sẽ kết thúc, sau đó trở về thừa kế khối tài sản hàng tỉ. Nhưng ai ngờ, chỉ vì trượt chân mà không bao giờ tỉnh lại, lại xuyên thẳng đến tương lai, thời đại Tinh Tế, mà còn rơi vào một hành tinh rác rưởi. Từ thiên kim tiểu thư cao quý, cô biến thành một cô gái nghèo sống ở khu ổ chuột trên hành tinh rác. Chưa dừng lại ở đó, cô còn bị tống vào tù, lĩnh án lao động khổ sai suốt 200 năm. Mộ Lê: Ông trời nhất định ghen tị với nhan sắc và trí tuệ của mình rồi! Để được rời khỏi ngục giam, cô buộc phải ký vào hợp đồng sinh tử, tham gia show truyền hình thực tế phát trực tiếp: [Thử Thách Sinh Tồn Hoang Dã.] Chỉ cần sống sót đủ 365 ngày, cô không chỉ được thả tự do, mà còn nhận được phần thưởng với số tiền khổng lồ! Mộ Lê: Vì tự do và tiền tài! Xông lên! ... Bình luận trực tiếp bay qua: Cư dân mạng 1: [Tuyển thủ này điên rồi, cô ấy đang... Nấu đá kìa!] Cư dân mạng 2: [Cô ta lại điên rồi, lần này ăn... Cỏ luôn rồi!] Cư dân mạng 3: [Nhanh lên mọi người, Lê Lê lại bắt đầu thí nghiệm thuốc độc của mình kìa!]
Đừng Yêu Sư Huynh Nữa, Tiền Phu Không Tốt Sao?
Mộ Hề Vãn có một vị sư huynh. Tương truyền, chàng có phong tư tuấn lãng, khí chất thoát tục. Chưa tròn năm năm đã đắc đạo rời sư môn, quanh năm xuôi ngược bảo hộ non sông thiên hạ. Sư phụ từng nói, sư huynh của nàng là người tốt nhất thế gian. “Sau này nếu có duyên gặp mặt, con đừng sợ. Chàng nhất định sẽ đối đãi với con thật tốt.” Khi ấy, Mộ Hề Vãn vẫn còn là một tiểu cô nương ngây thơ, đã vô thức đem lòng cảm mến vị sư huynh chưa từng gặp mặt. Thế nhưng, nàng đợi mãi, đợi mãi... Đợi đến khi sư phụ qua đời, đợi đến lúc không còn người thân, bị các tiên quân trong sư môn ép gả đến Bạch Châu xa xôi, nàng vẫn chưa một lần thấy được bóng dáng vị sư huynh ấy. Nàng thành thân với chủ nhân của Bạch Châu - Sở Phù Quân. Người đời đồn rằng Sở Phù Quân là kẻ lạnh lùng vô tình, cuộc hôn nhân này vốn không phải vì tình yêu mà chỉ là một cuộc liên minh lợi ích. Mộ Hề Vãn chán ghét mối lương duyên hoang đường này, ghét cả sắc thu cô tịch của Bạch Châu. Và dĩ nhiên, ghét luôn cả chàng. Ấy thế mà trăm năm sau, chính Sở Phù Quân đã tự tay dạy nàng kiếm pháp, cùng nàng dạo bước chốn nhân gian vào những đêm hội đoàn viên. Cũng chính chàng đã thức trắng nhiều đêm để chăm sóc khi nàng lâm bệnh nặng. Mãi cho đến khi biến cố ập đến, nàng bị cuốn vào vòng xoáy tranh đoạt quyền mưu. Cuối cùng thân tan xương nát giữa biển lửa... Chính Sở Phù Quân là người đã thay nàng báo thù rửa hận. Vì nàng mà vượt qua ranh giới sinh tử. Vì nàng mà lặng lẽ ở lại U Minh suốt mười hai năm. Chỉ để tìm lại một phần hồn phách, giúp nàng cải tử hoàn sinh. Mãi đến khi chết rồi hoá thành quỷ, Mộ Hề Vãn mới bàng hoàng nhận ra. Đằng sau vẻ ngoài lạnh lùng của vị chủ nhân Bạch Châu lại là một tấm chân tình mà nàng chưa từng hay biết. Chàng còn tốt hơn cả vị sư huynh hoàn mỹ mà sư phụ từng hết lời ca ngợi. Một mình Sở Phù Quân gánh vác trọng trách trấn áp mọi sát phạt, loạn lạc và bất công trên thế gian. Một người nửa đời chìm trong biển máu, cả đời cô đơn như vậy, lại đột nhiên phá lệ chấp thuận một mối tiên duyên, khiến văn võ tiên quan khắp Bạch Châu đều kinh ngạc, không sao hiểu nổi. “Sao ngài lại đồng ý với mối hôn sự này? Nếu không thích nàng, từ chối chẳng phải là xong rồi sao?” “... Thích.” “Hả?” Sở Phù Quân khẽ nhắm mắt, dường như đang cười, ánh mắt vốn luôn lạnh lùng bỗng trở nên dịu dàng hiếm thấy. “Nàng là sư muội duy nhất của ta trên đời này, sao ta có thể không thích cho được?” Ban đầu, hắn chỉ mượn danh nghĩa hôn sự để đưa sư muội về bên mình để hoàn thành di nguyện của sư phụ, coi nàng như muội muội ruột thịt mà che chở. Nhưng về sau, khi hắn ghì chặt nàng trong vòng tay, triền miên cùng nàng đêm này qua đêm khác, tham lam chiếm đoạt từng hơi thở của nàng... Sở Phù Quân mới nhận ra, hắn mới chính là kẻ huynh trưởng đê tiện, vô sỉ và giả dối nhất thế gian. [Tiểu cung chủ thông minh tinh quái một lòng hướng về sư huynh x Chủ nhân Bạch Châu lạnh lùng, u uất, ẩn giấu tâm tư bất chính.] [Bối cảnh truyện đồ sộ, kết hợp nhiều yếu tố thần thoại cổ đại cùng những thiết lập độc đáo.]