Kho ebook cho máy đọc sách.Giảm giá 25% với tài khoản VIP. 50% với tài khoản VIP Năm hoặc tài khoản VIP cấp bậc 14 Đại Thần.
Danh Sách Truyện Thể Loại Xuyên Không587 truyện
Tinh Tế: Tôi Mang Thai Manh Bảo Duy Nhất Của Long Tộc
Năm tinh lịch 7633, Long Tộc gặp đại nạn, từ đó không còn một Tiểu long nào được sinh ra, toàn tộc chìm vào giấc ngủ sâu. Mất đi sự bảo hộ của Long tộc, toàn bộ Tinh Tế trở nên khô cằn, cây cối héo úa, thời tiết trở nên khắc nghiệt, tất cả các chủng tộc buộc phải uống dịch dinh dưỡng để duy trì sự sống. ... An Dịch xuyên không đến thời đại Tinh Tế, mang theo bên mình không chỉ một trò chơi trồng trọt mà cô thường chơi, mà còn có một sinh linh nhỏ chưa biết cha là ai đang nằm trong bụng cô. Vì muốn thoát khỏi loại dịch dinh dưỡng khó uống kia, cũng như để nuôi lớn đứa trẻ trong bụng, An Dịch cầm lấy cuốc, kích hoạt bản năng trồng trọt đã ăn sâu vào huyết thống người Hoa Hạ, quyết tâm trở thành thương nhân rau củ quả lớn nhất Tinh Tế! Lúc đầu, người Tinh Tế châm chọc khıêυ khí©h: “Ngày nào cũng lảm nhảm không dứt, lại có kẻ não tàn muốn trồng thực vật tự nhiên? Long tộc đã bỏ rơi chúng ta rồi, lấy đâu ra thực vật tự nhiên chứ! Ngay cả cỏ dại tôi cũng chỉ thấy trong sách mà thôi!” Về sau, người dân Tinh Tế phát cuồng vì tranh mua rau củ quả: “Bà chủ! Mau dậy kiếm tiền đi! Hôm nay tôi lại không mua được rau rồi! (T-T)” Muốn ăn một cọng rau khó quá! ... Ngay ngày đầu tiên bán rau củ, An Dịch đã nhận được lời mời hợp tác từ quý tộc đế quốc, nhưng vì trong bụng mang theo đứa nhỏ, diện tích có thể trồng rau cũng rất hạn chế nên những quý tộc nhiệt tình liền lập tức sắp xếp nhân lực đến giúp cô trồng rau! Nông trại của An Dịch trở thành nơi ẩn náu của các cao thủ, từ những nhân vật quyền lực nhất các chủng tộc, ai cũng có mặt. Ở một góc mà cô không thể nhìn thấy, những tiểu long trong bụng cô không ngừng phun long tức lên rau củ, mệt đến mức thè lưỡi ra. “Ying ying ying ~ Chăm sóc ma ma thật là mệt quá đi!” Trong khi đó, tại Long Vực xa xôi, nơi vốn đã chìm trong giấc ngủ thì một nhóm lão rồng nhìn thấy hình ảnh ba tiểu long con thè lưỡi, trong lòng bỗng cảm thấy như bị đáng yêu đến mức tan chảy. “Đừng lo, cháu cưng! Ông bà đến giúp ngay đây!” “Á á á! Đừng chen chúc! Ta phải là người đầu tiên gặp cháu cưng!”
Không Phải Chứ Quân Tử Cũng Phòng
Năm thứ nhất, công chúa Đại Càn lần đầu gặp vị được xưng là “quân tử”. Người ấy quang minh lỗi lạc, đứng ra chủ trì công đạo. Nàng cười lạnh: “Ngụy quân tử.” Năm thứ hai, hoàng tử tranh vị, chỉ thiếu một bước là thua sạch. Trong lúc nhắm mắt chờ chết, chỉ có người ấy bước ra khỏi hàng, lấy thân gia tính mạng hộ tống nàng trở về kinh. Nàng hừ nhẹ: “Cũng coi như là quân tử.” Năm thứ năm, chính biến thành công, đăng cơ xưng đế. Nữ Đế lâm triều, ban cho người ấy quan cao lộc hậu, quý nữ mỹ nhân, tất cả đều bị cự tuyệt. Nàng khẽ cau mày: “Quả thực là quân tử.” Năm thứ mười, sáng sớm tỉnh lại, toàn thân đau nhức, nàng nghiến răng mắng kẻ nằm bên cạnh: “Uổng là quân tử!” ... “Ba thứ có thể khiến đế quốc một lần nữa vĩ đại,” hắn nói với Nữ Đế, “Là kiếm; là vi thần và là Nho – Đạo – Phật.”
Sư Muội Ngốc Nghếch Tu Tiên Cũng Cá Mặn
Vân Thất Thất đã sống như một con cá mặn suốt cả đời ở hiện đại, không ngờ sau khi chết lại xuyên không đến một thế giới tu tiên, một thế giới ai ai cũng là vua của sự chăm chỉ. Nhưng nàng vẫn không muốn cố gắng làm gì cả! Khi chọn sư tôn, Vân Thất Thất đã suy nghĩ rất nhiều. Kiếm tu thì quá mệt mà lại không có tiền. Phù tu thì ngày nào cũng vẽ bùa, nàng còn viết chữ không đẹp, huống chi là vẽ bùa. Nghĩ đi nghĩ lại, âm tu vẫn là tốt nhất, hơn nữa về âm nhạc, nàng cảm thấy mình vẫn có chút thiên phú, dù sao khi còn là một con cá mặn, nàng cũng đã nghe khá nhiều nhạc để tu dưỡng tâm hồn. Nhưng tại sao pháp khí của người ta đều là đàn tỳ bà, đàn cổ cầm, mà của nàng lại là kèn sorna! Chẳng lẽ chỉ vì hồi nhỏ nàng đã học kèn sorna với ông nội sao! Thế là từ đó, Thiên Âm Môn thường xuyên xuất hiện một hiện tượng như sau. Đại sư huynh đang tĩnh tọa, đột nhiên bị một trận tiếng kèn sorna làm gián đoạn, lập tức khí huyết dâng trào, mắt trắng dã rồi ngất xỉu. “Có ai không! Sư huynh ngất rồi!” Nhị sư tỷ đang thổi sáo một cách tao nhã, đột nhiên bị một trận tiếng kèn sorna làm lệch nhịp, nhị sư tỷ tao nhã bắt đầu thổi Tinh Thần Không Yên. “Có ai không! Mau cản nhị sư tỷ lại, nàng sắp điên rồi!” Từ đó trở đi, phong cách của cả Thiên Âm Môn đã thay đổi hoàn toàn, và thủ phạm nhờ vào tài năng thổi kèn sô na xuất chúng, đã trở thành người nổi tiếng trong giới tu chân. Còn sư tôn của Vân Thất Thất, Thẩm Nhược Hư, lại trở thành tội phạm lớn nhất khi dung túng cho Vân Thất Thất. “Sư tôn, người không quản lý tiểu sư muội sao!” Thẩm Nhược Hư nhìn Vân Thất Thất đang vui vẻ thổi kèn sô na, đương nhiên nói: “Quản cái gì, tiểu sư muội của các ngươi chẳng phải rất tốt sao, vui tươi nhảy nhót.” Mọi người ngất xỉu, có vẻ không ai có thể quản được Vân Thất Thất rồi!
Nhặt Rác Thời Tận Thế: Người Người Chịu Đói, Còn Ta Đồ Ăn Tràn Túi
Tô Nguyệt đã vật lộn suốt ba năm trong thời kỳ tận thế. Trong lúc cơ thể yếu ớt vì tiến hóa dị năng thứ hai, cô lại bị chính bạn trai mình gϊếŧ chết. Thời điểm mở mắt ra lần nữa, cô phát hiện mình đã xuyên đến khu dân tị nạn của một thế giới hoang tàn. Thân phận mới là một cô bé 13 tuổi, mồ côi cha mẹ, dắt theo một em gái nhỏ. Nơi này ngập tràn bức xạ chết người, động thực vật đều bị biến dị, mọi người chỉ có thể sống nhờ nhặt nhạnh phế liệu. Nằm trong túp lều tạm bợ gió lùa bốn phía, Tô Nguyệt nhìn vết thương trên người nhanh chóng liền lại, khẽ cười. "Thì ra mình đã tiến hóa được dị năng hệ trị liệu." Từ đây, Tô Nguyệt bắt đầu những ngày lang thang khắp vùng đất hoang, nhặt nhạnh bất cứ thứ gì có thể ăn được. Trong tay sở hữu cả dị năng hệ mộc và hệ trị liệu, cô vừa săn bắt vừa trồng trọt, mọi việc đều dễ dàng. Nỗ lực nhặt mót, mục tiêu lớn nhất là cùng em gái dọn vào “thành phố an toàn” càng sớm càng tốt. Nhưng không ngờ, trong một lần nhặt phế liệu, cô lại bắt gặp gã cặn bã đã gϊếŧ mình ở kiếp trước. Kế hoạch thay đổi, xử lý tra nam trước, dọn vào thành phố an toàn sau! Vậy mà khi mọi chuyện xong xuôi, chuẩn bị an cư tại thành phố an toàn, Tô Nguyệt lại bị một mỹ nam bám riết. Một khi đã bám thì là cả đời, giữa thời kỳ tận thế, hai người cùng nhau gây dựng nên một căn cứ an toàn thuộc về riêng mình.
Sư Muội Kiếm Tông Tay Cầm Ma Trượng
Trong khi đang tự suy nghĩ cấm chú, Ôn Vân đã tự nổ chết bản thân. Sau khi tỉnh lại, nàng còn chạy từ thế giới Ma Pháp đến thế giới Tu Chân. Thấy đồng môn đều biết ngự kiếm phi hành, nàng cầm lấy que củi trầm tư suy nghĩ: “Nếu ta dẫm lên gậy ma pháp thì cũng có thể bay lên trời đúng không?” Mỗi người trong Thanh Lưu Kiếm Tông đều yêu kiếm, mỗi khi rảnh rỗi chúng đệ tử đều sẽ đào quặng và làm nghề nguội, chỉ mong có thể tự tay đúc ra một thanh tiên kiếm bản mạng. Sư muội ngoại môn Ôn sư muội bởi vì yêu thương sư huynh nên luôn chủ động hỗ trợ nhóm lửa. Mọi người đều khen ngợi: “Tuy Ôn sư muội không có thiên phú tu luyện, nhưng lại là một mỹ nhân có tâm hồn lương thiện.” Còn Ôn sư muội thì vuốt đống củi có không biết bao nhiêu là nguyên liệu đỉnh cấp làm ma pháp trượng kia, cả người đều run lẩy bẩy. “Phượng Hoàng Mộc!” “Huyết Xà Mộc!” Nàng nắm chặt một cây gậy: “Sư huynh, muội thiếu một cây củi, huynh cho muội mấy cây này được không?” Các sư huynh nhìn sư muội nghèo đến mức chỉ có mấy cây củi nát cũng yêu quý như vậy, thì càng thêm trìu mến hơn: “Cho muội đó, đều cho muội hết đó. Có đủ không? Nếu không đủ thì còn ở trong phòng củi đó!” Không lâu sau đó, các sư huynh ngây ngốc ngẩng đầu nhìn Ôn sư muội từ xa bay đến. “Vì sao Ôn sư muội không ngự kiếm mà ngự cây củi?” Nghe đồn trong giới Tu Chân có một nữ tu, tay cầm kiếm gỗ, nhưng uy thế lại vô cùng khủng bố. Mọi người đều nói là nàng nắm giữ kiếm khí hóa hình, kiếm vừa chỉ là trời giáng thiên lôi ngay chỗ đó! Ôn Vân: “Không phải, đây là lôi chú thuật.” Kiếm lại chỉ, lửa chảy ngàn dặm. Ôn Vân: “Không phải, đây là hỏa cầu thuật cơ sở nhất.” Kiếm lại chỉ, nước nhấn chìm vạn giới! Ôn Vân: Nếu ta nói đây là thanh khiết chú do ta tự nghĩ ra thì có ai tin không? PS: Thế giới quan là tác giả tự bịa ra, văn phong hài hước sa điêu, 1V1 (Ngụy thầy trò, ngụy chủ tớ.) Vai chính: Ôn Vân, Diệp Sơ Bạch. Một câu tóm tắt: Đừng ép ta trở thành cận chiến Ma Pháp Sư! Lập ý: Mạng ta do ta không phải trời.
Từ Tinh Cầu Hoang Phế Tới Nông Trường Số 1 Vũ Trụ
Tô Đại vừa mở mắt đã nhận được thông báo kết quả xét xử của đế quốc. Cô sẽ bị cưỡng chế đưa đến tinh cầu được phân cho mình. Vừa đặt chân lên tinh cầu, cô đã bị cát vàng bay mù mịt táp vào mặt mày lấm lem. Nhìn một vùng sa mạc mênh mông và bầu trời không rõ màu sắc. Cuối cùng cô cũng tiêu hóa hết ký ức trong đầu. Hình như cô đã xuyên không từ thời mạt thế, còn bị phân phối đến một tinh cầu hoang phế. Là đại công chúa của đế quốc, anh chị em cô đều được phân mấy tinh cầu giàu có. Còn cô, vì phạm pháp, chỉ được phân đến một tinh cầu nhỏ tồi tàn. Tô Đại mặt không cảm xúc nhìn tinh cầu lồi lõm một màu xám xịt trên bản đồ tinh hệ. Trong đầu vang lên giọng nói của hệ thống: “Ký chủ, muốn sống sót thì phải cố gắng trồng trọt đó nha...” ... Ngày thứ nhất: Không ra khỏi khu vực cát vàng, phát hiện một con rết, ăn hay không ăn? Ngày thứ hai: Không ra khỏi khu vực cát vàng, chỉ có đất cát, ăn hay không ăn? Ngày thứ ba: Tôi trồng trọt, tôi trồng trọt... Có con rết nào không? Ngày thứ n, cô nhờ trồng trọt đã trở thành truyền thuyết đứng đầu toàn tinh hệ!
Xuyên Không: Mang Thai Vả Mặt Nhà Chồng Ác Độc
Vừa mở mắt ra, Bạch Đào Đào phát hiện mình xuyên không—không phải làm đại tiểu thư hay nữ thần y gì hết, mà là... một sản phụ bụng vượt mặt, đang nằm trên giường chờ người hạ thủ bằng bát thuốc phá thai! Chồng? Chết rồi. Nhà chồng? Lạnh lẽo như băng. Bà bà? Không phải người, là ác quỷ đội lốt mẹ chồng! Không cam chịu số phận bi thảm, Đào Đào lập tức trở mình phản kích—thuốc phá thai? Thì đưa bà bà uống thử trước xem hiệu quả ra sao! Một nhà chồng cực phẩm, lòng dạ hiểm độc, thà nuôi heo còn hơn sống cùng. Phân gia! Chạy ngay đi trước khi bị bòn rút đến mảnh vải cuối cùng. Dù có lấy trời làm màn, lấy đất làm chiếu, thì với cái đầu hiện đại và "bàn tay vàng" mang theo, nàng vẫn có thể dựng nên một cuộc sống huy hoàng từ hai bàn tay trắng. Trồng rau, nuôi gà, chế thuốc, mở quán ăn, trị bệnh cứu người—mọi thứ đều thành công mỹ mãn. Chẳng mấy chốc, nàng đã gom đủ bạc xây tứ hợp viện, mua ruộng, mua nhà, thuê người hầu hạ, sống cuộc sống mà kiếp trước có nằm mơ cũng chẳng dám nghĩ tới. Mọi thứ đều đang tốt đẹp thì một người đàn ông bỗng từ trên trời rơi xuống, tự xưng là... trượng phu của nàng?! Hả? Không phải đã chết rồi sao? Giả chết là trò mới à? Nhưng nhìn hắn ngày ngày giặt quần áo, nấu cơm, cày ruộng, chăm con... lại còn đẹp trai dịu dàng, cơ bụng sáu múi—thôi thì giữ lại cũng không lỗ. Từ đó, một nhà ba người, sống vui vẻ ấm êm, tiền bạc rủng rỉnh, tình cảm ngọt đến sâu răng. Nhà mẹ chồng cũ từng xua đuổi nàng thì hối hận đến xanh lè mặt mũi, nhìn nàng sống trong phủ lớn ăn thịt uống canh, còn mình thì rách rưới lạnh lẽo, nằm co ro gặm nhấm ký ức cũ mà than khóc không ngừng. Bởi vì trên đời, có những sai lầm—sẽ không bao giờ có cơ hội để sửa chữa lần thứ hai...
Tạ Yêu, Ta, Học Sinh Tiểu Học, Đã Thành Trù Thần!
“Học sinh tiểu học, việc duy nhất phải làm chính là học cho giỏi... Nhưng ta nghĩ, Phương lão sư đến trường chỉ để... nấu ăn thôi thì phải.” “Xếp hàng cuối cùng cũng tới lượt ta rồi... Phương lão sư, việc học để sau, trước tiên giúp ta xào một phần cơm chiên nhé?” “Ngươi tưởng ta đứng trước cổng trường tiểu học này để đón con ư? Không, ta là chờ Phương lão sư tan học, để được ăn món ngon hắn nấu đầu tiên đó!” Ta tên là Yêu, người từ thế giới song song, vốn cao lớn như cái đấu. Vậy mà trong chớp mắt xuyên thành... một học sinh tiểu học. Vậy thì phải làm sao? Cũng may, ta kích hoạt hệ thống, đạt được thiên phú Trù Thần! Mỗi món ăn ta làm ra không chỉ khiến người ta thèm nhỏ dãi, ăn một lần là không thể dừng, mà còn gợi lại trong ký ức vị ngon thân thuộc: - Là hương vị món ăn bà ngoại nấu thuở ấu thơ. - Là mùi vị quen thuộc từ tay mẹ. - Là miếng cơm hiếm hoi thời đói khổ, ba ngày nhịn mới được một bát... Kết quả là ... “Hảo gia hỏa, đây rốt cuộc là trường tiểu học gì vậy? Trước cổng toàn xe sang trọng xếp hàng dài, thậm chí còn có cả trực thăng? Quá ngang tàng!” “Không, ngươi nhầm rồi. Đây chỉ là một trường tiểu học bình thường thôi. Còn xe sang trọng, máy bay trực thăng gì đó... đều là vì muốn chờ đầu bếp tan học đấy!”
Thập Niên 80, Xé Rách Mặt Nhà Tra Nam
Văn Án: [Thập niên 80 + xuyên việt + ngược tra + chuyện nhà + ngọt sủng] Sinh viên Dương Lệ Quyên của học viện hí khúc vừa mở mắt dậy đã thấy mình ở những năm 80, không chỉ có nhiều hơn hai đứa con mà còn vừa thăng chức thành phụ nữ đã ly hôn, nói chính xác hơn là bị tra nam đá...
Băng Phong Tận Thế: Ta Chế Tạo Hoàn Mỹ Lãnh Địa
Bắt đầu chỉ với một đống lửa nhỏ, đó chính là phạm vi sinh tồn duy nhất của các ngươi. Muốn sống sót, các ngươi phải không ngừng thu thập vật tư, nâng cấp đống lửa từng bước: Đống lửa → Đại đống lửa → Lò luyện → Năng lượng tháp → Siêu cấp năng lượng trạm. Thông qua việc mở khóa thêm nhiều công trình và chiêu mộ các loại binh lực, các ngươi có thể phát triển thế lực của riêng mình trong thế giới cực kỳ khắc nghiệt này. Tào Tinh — người vừa mới xuyên đến thế giới này — ngoài ý muốn kích hoạt thiên phú ẩn tàng cấp SSS: “Vĩnh Hằng Chi Lực.” Ngay sau đó, hắn phát hiện bên cạnh mình có một người tẩu tẩu xinh đẹp cùng đồng hành. Dựa vào sức mạnh của thiên phú ẩn tàng, hai người hợp tác, dần dần mở rộng lãnh địa, khiến thế lực ngày càng hùng mạnh. Nhưng khi bước chân họ tiến xa hơn về phía thế giới bên ngoài, vô số bí mật ẩn giấu trong thế giới bao la này cũng dần hiện rõ...
Toàn Tinh Tế Xem Tôi Sinh Tồn Hoang Dã
Lưu ý: Xin đừng áp dụng nội dung trong truyện vào thực tế. Ngoài đời, tuyệt đối không nên ăn động vật hoang dã. Cảm ơn! Mộ Lê – viên ngọc quý trong tay của tập đoàn khách sạn Mộ thị, một trong những tập đoàn hàng đầu cả nước. Cô tốt nghiệp đại học danh tiếng từ năm 18 tuổi, trong mắt người khác là thiên kim tiểu thư vừa xinh đẹp vừa thông minh, khí chất sáng ngời. Trước 18 tuổi, Mộ Lê chưa từng phải lo lắng cơm áo, cuộc sống chưa bao giờ trải qua một ngày khổ sở. Ấy vậy mà sau 18 tuổi, không hiểu dây thần kinh nào của cô chập mạch, đột nhiên lại mê thám hiểm hoang dã. Thiên kim tiểu thư cao quý bỗng chốc biến thành “cô gái hoang dã”, miệng thì nói để “trải nghiệm cuộc sống”. Năm 20 tuổi, cô đã đặt chân khắp thế giới. Chỉ còn chuyến đi cuối cùng ở Thần Nông Giá là sẽ kết thúc, sau đó trở về thừa kế khối tài sản hàng tỉ. Nhưng ai ngờ, chỉ vì trượt chân mà không bao giờ tỉnh lại, lại xuyên thẳng đến tương lai, thời đại Tinh Tế, mà còn rơi vào một hành tinh rác rưởi. Từ thiên kim tiểu thư cao quý, cô biến thành một cô gái nghèo sống ở khu ổ chuột trên hành tinh rác. Chưa dừng lại ở đó, cô còn bị tống vào tù, lĩnh án lao động khổ sai suốt 200 năm. Mộ Lê: Ông trời nhất định ghen tị với nhan sắc và trí tuệ của mình rồi! Để được rời khỏi ngục giam, cô buộc phải ký vào hợp đồng sinh tử, tham gia show truyền hình thực tế phát trực tiếp: [Thử Thách Sinh Tồn Hoang Dã.] Chỉ cần sống sót đủ 365 ngày, cô không chỉ được thả tự do, mà còn nhận được phần thưởng với số tiền khổng lồ! Mộ Lê: Vì tự do và tiền tài! Xông lên! ... Bình luận trực tiếp bay qua: Cư dân mạng 1: [Tuyển thủ này điên rồi, cô ấy đang... Nấu đá kìa!] Cư dân mạng 2: [Cô ta lại điên rồi, lần này ăn... Cỏ luôn rồi!] Cư dân mạng 3: [Nhanh lên mọi người, Lê Lê lại bắt đầu thí nghiệm thuốc độc của mình kìa!]
Đừng Yêu Sư Huynh Nữa, Tiền Phu Không Tốt Sao?
Mộ Hề Vãn có một vị sư huynh. Tương truyền, chàng có phong tư tuấn lãng, khí chất thoát tục. Chưa tròn năm năm đã đắc đạo rời sư môn, quanh năm xuôi ngược bảo hộ non sông thiên hạ. Sư phụ từng nói, sư huynh của nàng là người tốt nhất thế gian. “Sau này nếu có duyên gặp mặt, con đừng sợ. Chàng nhất định sẽ đối đãi với con thật tốt.” Khi ấy, Mộ Hề Vãn vẫn còn là một tiểu cô nương ngây thơ, đã vô thức đem lòng cảm mến vị sư huynh chưa từng gặp mặt. Thế nhưng, nàng đợi mãi, đợi mãi... Đợi đến khi sư phụ qua đời, đợi đến lúc không còn người thân, bị các tiên quân trong sư môn ép gả đến Bạch Châu xa xôi, nàng vẫn chưa một lần thấy được bóng dáng vị sư huynh ấy. Nàng thành thân với chủ nhân của Bạch Châu - Sở Phù Quân. Người đời đồn rằng Sở Phù Quân là kẻ lạnh lùng vô tình, cuộc hôn nhân này vốn không phải vì tình yêu mà chỉ là một cuộc liên minh lợi ích. Mộ Hề Vãn chán ghét mối lương duyên hoang đường này, ghét cả sắc thu cô tịch của Bạch Châu. Và dĩ nhiên, ghét luôn cả chàng. Ấy thế mà trăm năm sau, chính Sở Phù Quân đã tự tay dạy nàng kiếm pháp, cùng nàng dạo bước chốn nhân gian vào những đêm hội đoàn viên. Cũng chính chàng đã thức trắng nhiều đêm để chăm sóc khi nàng lâm bệnh nặng. Mãi cho đến khi biến cố ập đến, nàng bị cuốn vào vòng xoáy tranh đoạt quyền mưu. Cuối cùng thân tan xương nát giữa biển lửa... Chính Sở Phù Quân là người đã thay nàng báo thù rửa hận. Vì nàng mà vượt qua ranh giới sinh tử. Vì nàng mà lặng lẽ ở lại U Minh suốt mười hai năm. Chỉ để tìm lại một phần hồn phách, giúp nàng cải tử hoàn sinh. Mãi đến khi chết rồi hoá thành quỷ, Mộ Hề Vãn mới bàng hoàng nhận ra. Đằng sau vẻ ngoài lạnh lùng của vị chủ nhân Bạch Châu lại là một tấm chân tình mà nàng chưa từng hay biết. Chàng còn tốt hơn cả vị sư huynh hoàn mỹ mà sư phụ từng hết lời ca ngợi. Một mình Sở Phù Quân gánh vác trọng trách trấn áp mọi sát phạt, loạn lạc và bất công trên thế gian. Một người nửa đời chìm trong biển máu, cả đời cô đơn như vậy, lại đột nhiên phá lệ chấp thuận một mối tiên duyên, khiến văn võ tiên quan khắp Bạch Châu đều kinh ngạc, không sao hiểu nổi. “Sao ngài lại đồng ý với mối hôn sự này? Nếu không thích nàng, từ chối chẳng phải là xong rồi sao?” “... Thích.” “Hả?” Sở Phù Quân khẽ nhắm mắt, dường như đang cười, ánh mắt vốn luôn lạnh lùng bỗng trở nên dịu dàng hiếm thấy. “Nàng là sư muội duy nhất của ta trên đời này, sao ta có thể không thích cho được?” Ban đầu, hắn chỉ mượn danh nghĩa hôn sự để đưa sư muội về bên mình để hoàn thành di nguyện của sư phụ, coi nàng như muội muội ruột thịt mà che chở. Nhưng về sau, khi hắn ghì chặt nàng trong vòng tay, triền miên cùng nàng đêm này qua đêm khác, tham lam chiếm đoạt từng hơi thở của nàng... Sở Phù Quân mới nhận ra, hắn mới chính là kẻ huynh trưởng đê tiện, vô sỉ và giả dối nhất thế gian. [Tiểu cung chủ thông minh tinh quái một lòng hướng về sư huynh x Chủ nhân Bạch Châu lạnh lùng, u uất, ẩn giấu tâm tư bất chính.] [Bối cảnh truyện đồ sộ, kết hợp nhiều yếu tố thần thoại cổ đại cùng những thiết lập độc đáo.]
Khiếp Sợ! Thiên Kim Thật Là Đại Lão Huyền Học
Đại lão Huyền Môn Khương Nguyễn Ninh phi thăng thất bại, bị một tia sét đánh về. Đối mặt với tên khốn vì ánh trăng sáng mà lấy cô làm kho máu, Khương Nguyễn Ninh nhấc chân đá bay tên đàn ông chó má, xoay người thoải mái rời đi. Lúc này tuổi thọ của cô chỉ còn lại chưa tới nửa năm. Vì kéo dài tuổi thọ, Khương Nguyễn Ninh quyết định làm lại nghề cũ, phát sóng trực tiếp xem bói cho người ta tích lũy công đức và tín ngưỡng. ... Bạn bè trên mạng nhìn thấy người phát sóng trực tiếp là một thiếu nữ trẻ tuổi xinh đẹp, nghĩ là kẻ lừa đảo, không có người nào tin tưởng cô thật sự biết xem bói, mãi đến khi... “Lập tức dừng xe ở ngã tư đường phía trước, nếu không sẽ có tai nạn đổ máu!” Một phút sau ngã tư đường đã xảy ra tai nạn giao thông liên hoàn, 3 người tử vong 10 người bị thương nặng. “Vì sao đứa bé trông không giống anh ư? Đương nhiên là vì hai người không có quan hệ huyết thống. Không tin sao? Bây giờ anh tới phòng số 103 của khách sạn Kim Hoa đi.” Nửa tiếng sau, hiện trường bắt gian ở khách sạn, một đôi nam nữ trần trụi bị đâm bị thương. “Vì sao ông sẽ hàng đêm nằm mơ bị ác quỷ lấy mạng sao? Bởi vì ông chính là hung thủ trong vụ án gϊếŧ người liên hoàn vào 20 năm trước! Những ác quỷ muốn lấy mạng ông, tất cả đều là sinh mệnh vô tội bị ông gϊếŧ chết!” Một tiếng sau, đường dành cho khách quý bay tới nước F bị cảnh sát bao vây chặt chẽ, vụ án gϊếŧ người liên hoàn tồn đọng 20 năm đã được giải quyết, kẻ sát nhân hóa ra lại là một doanh nhân từ thiện nổi tiếng! Các bạn bè trên mạng đều vô cùng khϊếp sợ, vậy mà tất cả quẻ Khương Nguyễn Ninh tính đều ứng nghiệm. Sau này phòng phát sóng trực tiếp trở nên hot hơn. Vô số thiên kim quyền quý hiển hách đều nâng trên tay, chỉ vì cầu tính một quẻ. Ngày nọ, trong một đám người quyền quý bất ngờ xuất hiện cái tên quen thuộc. [Hoắc Trầm] tiến vào phòng phát sóng trực tiếp. [Hoắc Trầm] tặng dạo chơi trên vũ trụ x100.
Quân Hôn 80, Xin Hoắc Tiên Sinh Rụt Rè Một Chút
Giang Đường Tri bất ngờ về đầu thập niên 80, vừa xuất hiện đã liên tục cảm thấy chấn động. Cái gì? Người ông duy nhất đối xử tốt với cô vừa mới qua đời rồi? Cái gì? Cô mới là thiên kim thật của nhà họ Giang ở Tứ Cửu Thành, nhưng khi còn nhỏ lại bị bọn buôn người bắt đi? Cái gì? Cô còn có một vị hôn phu, đưa sính lễ xong liền mất tích suốt một năm rưỡi? Cái gì? Thiên kim giả của nhà họ Giang lại là người trọng sinh, một lòng muốn hại chết cô? Cái gì? Cô không chỉ có một vị hôn phu thôi sao? Giang Đường Tri khẽ cười, đúng lúc quá nhỉ. Cô vốn thích thách thức giới hạn bản thân. Một khởi đầu cấp độ địa ngục à? Không có gì to tát cả. Chỉ cần cô muốn thì tất cả sẽ nhường đường, từng bước đưa cô lêи đỉиɦ cao cuộc đời. Tiểu thư thiên tài x Quân thiếu lạnh lùng
Đã Nói Thể Nghiệm Nhân Sinh, Tiên Tử Ngươi Thế Nào Thành Sự Thật
Sáng tạo khác biệt nhân vật, thể nghiệm đặc sắc nhân sinh. Bắt đầu xuyên qua đến một cái bị gác trên cao linh vật hoàng đế trên mình, thông qua Bách Thế Thư thể nghiệm cuộc sống khác, hoàn thành nhiệm vụ liền có thể đạt được ban thưởng. Đúc lại hoàng thất vinh quang, chúng ta không thể chối từ! Bách Thế Thư bên trong. Ta trở thành Vạn Đạo tông thánh tử, cùng Diệu Liên thánh nữ biện luận, kết quả nàng đạo tâm phá toái, sinh ra ngàn vạn tóc đen. Ta trở thành chán nản thư sinh, cứu một đầu bạch xà, ta trợ giúp nàng thành công độ kiếp hoá thành thế gian một đầu cuối cùng chân long, nàng lại nói đời đời kiếp kiếp cũng sẽ không thả ta. Ta trở thành Long Tuyền kiếm tông trưởng lão, thu một cái đệ tử, đem nàng bồi dưỡng thành thế gian đệ nhất Kiếm Tiên, nàng lại đối ta hận thấu xương. Cuối cùng có một ngày, ta đoạt lại đại quyền, như giẫm trên băng mỏng ta cho là đi tới bờ bên kia. Kết quả vùng trời hoàng đô, vạn trượng mây đen bỗng nhiên nứt ra! Một cái to lớn bạch long đầu rồng từ trong tầng mây lộ ra, gắt gao nhìn chăm chú ta. Không phải đã nói thể nghiệm nhân sinh ư? Thế nào đều biến thành thật rồi?
Nhặt Mót Ở Phế Thổ Phải Có Chút Vận May
Nếu bạn phát hiện chính mình xuyên tới một thế giới hoang tàn đổ nát không có hy vọng, bạn sẽ làm gì? Chỗ này đâu đâu cũng là phóng xạ cấp độ cao, còn có các loại động vật, thực vật biến dị trông vừa kỳ dị vừa đáng sợ, con người từ đỉnh chuỗi đồ ăn ngã vào bụi bặm... Chỗ nơi được gọi là phế thổ này, con người không hề là chúa tể, ở chỗ này, có thể sống sót cũng là hy vọng xa vời. Trang Hiểu xuyên tới chính là một thế giới thời khắc làm người nơm nớp lo sợ như vậy, ấm no, an toàn... Đây đều là những vấn đề cơ bản nhất cô cần giải quyết. May mắn, mới vừa tới, cô đã ôm được một cái “đùi”, tuy thân thể tàn phá, không có tiền tài dư thừa, nhưng tốt xấu gì người ta có một căn phòng ở trên phế thổ này, một gian nhà gỗ nhỏ cũ nát... Từ đây hai người trải qua quãng thời gian sống chung ngượng ngùng sao? Không, ở phế thổ này, cơm còn chẳng có mà ăn, sao mà có thời gian nói chuyện yêu đương... Trước giải quyết vấn đề sinh tồn đi!
[Livestream] Bé Con Trái Đất Siêu Hot Ở Tinh Tế
Ngày tận thế, nhân loại di cư giữa các vì sao. Năm Tinh Lịch 8023, nhân loại đã sớm thích nghi với cuộc sống hiện tại, hành tinh xanh Trái Đất cổ xưa đã bị họ lãng quên từ lâu. Bên rìa lỗ đen mờ ảo vô biên, một mảnh vỡ Trái Đất, sau hàng ngàn năm lang thang, cuối cùng đã trôi vào Tử Vong Tinh - nơi đáng sợ nhất, tàn khốc nhất toàn vũ trụ, giam giữ vô số tử tù tội ác tày trời. Ba ngày sau, một bé gái trắng trẻo mềm mại đột nhiên ra đời trên mảnh đất biến dị này. Từ khi Lam Lam sinh ra, trong đầu đã có rất nhiều ký ức mơ hồ về văn minh Trái Đất. Cô bé không biết đó là gì, các bố mẹ ở Tử Vong Tinh bảo Lam Lam không cần để ý, chỉ cần ngoan ngoãn uống sữa, ngoan ngoãn lớn lên là được. Nhưng Lam Lam lớn đến bốn tuổi thì không cao thêm nữa. Các bố mẹ ở Tử Vong Tinh lo sốt vó, cho rằng không khí và đất đai ở đây bị biến dị quá nặng, không thích hợp cho trẻ nhỏ phát triển. Họ thức đêm tìm mối quan hệ, tìm mọi cách để đưa Lam Lam ra khỏi Tử Vong Tinh! Xuống phi thuyền, Lam Lam không thấy người đến đón mình. Ngơ ngác hồ đồ, Lam Lam còn vô tình lạc vào sân huấn luyện ma quỷ dành cho thế hệ thiên tài thứ hai của tinh tế đang được livestream toàn mạng. Con trai của Đệ Nhất Nguyên Soái sắp chết, Lam Lam xin sương đọng từ Bác Cây Lớn để cho cậu uống. Con gái của Trưởng Công Chúa bị bầy sư tử truy sát, Lam Lam ôm lấy đuôi con sư tử đầu đàn, bảo nó không được bắt nạt con gái. Thái tử Tinh Tế bị hung thú bao vây, Lam Lam đẩy mấy con thú nhỏ định tha Thái tử đi, rồi cố hết sức cõng Thái tử về căn nhà gỗ nhỏ của mình. “Sân Huấn Luyện Chí Mạng” phát sóng đến ngày thứ năm mươi, hơn ba trăm thiên tài thế hệ thứ hai chỉ còn lại bốn mươi người, ai nấy đều thương tích đầy mình, cận kề sinh tử. Ngay lúc hàng trăm tỷ khán giả đang nghĩ rằng có lẽ cuộc thi huấn luyện lần này sẽ không một ai trụ được đến cuối cùng... Một cô bé nhỏ xíu như hạt vừng, đeo cái túi vải nhỏ của mình, ngơ ngác không hiểu gì mà lọt vào ống kính! Cô bé trèo lên Cây Ăn Thịt để hứng sương, Cây Ăn Thịt không siết chết cô bé, mà còn cố tình giũ nước trên lá về phía cô bé. Cô bé túm lấy cái đuôi dài của Sư Tử Hủ Tâm, Sư Tử Hủ Tâm không nuốt chửng cô bé, mà còn nằm rạp xuống, phơi bụng ra cho cô bé xoa. Càng khó tin hơn, cô bé còn đẩy những con Báo Tham Huyết mà chỉ cần một ngón tay là có thể xé xác cô bé thành mảnh vụn. Lũ báo máu hung ác cùng cực, bản tính tàn bạo này lại ngoan ngoãn phối hợp với động tác của cô bé. Cô bé đẩy một cái là chúng nó ngã xuống, còn chen chúc nhau, sợ đứng gần quá sẽ đè lên cô bé. Khán giả phòng livestream: “?” Các thiên tài thế hệ thứ hai được cứu: “???” Cô bé này là ai vậy?! Lam Lam - cẩn thận từng li từng tí - rụt rè e sợ: “Em, em tên Lam Lam, năm nay bốn tuổi, là một bé con Trái Đất vừa mới cai sữa ạ...” —— Lưu ý nhỏ: Trong phần giới thiệu, "hơn ba trăm thí sinh, chỉ còn lại bốn mươi người" không có nghĩa là hơn hai trăm người đã chết, thí sinh có thể tự bỏ cuộc! Đối với những bạn đọc thắc mắc về tính hợp lý của chương trình này, hoặc tại sao những người có quyền có thế lại tự nguyện tham gia chương trình kiểu này, trong truyện đều có giải thích cả nhé. Tất cả thắc mắc của các bạn đều sẽ được giải thích trong truyện! Được rồi, chúc các bạn đọc truyện vui vẻ, xin phép không nhận cảnh báo lôi dựa trên văn án, từ chối chỉ đạo viết lách, hun miếng nè! Đánh giá tác phẩm: Mảnh vỡ Trái Đất Lam Lam sau ngày tận thế, trải qua hàng ngàn năm lang thang, cuối cùng đã ra đời tại Tử Vong Tinh đáng sợ và tàn khốc nhất vũ trụ. Lớn lên, Lam Lam được đưa ra khỏi Tử Vong Tinh, cô bé vô tình lạc vào đấu trường của chương trình “Sân Huấn Luyện Chí Mạng”. Bên trong đấu trường đầy rẫy nguy hiểm, Lam Lam bốn tuổi đã cứu con trai cả của Nguyên Soái, cứu con gái Công chúa, cứu Thái tử Điện hạ, cứu rất nhiều người. Cô bé được tất cả động thực vật biến dị và các thí sinh yêu thích, trở thành cục cưng của toàn vũ trụ. Văn minh Trái Đất nhờ cô bé mà hồi sinh. Giọng văn chủ đạo của truyện nhẹ nhàng, hành văn trôi chảy. Nhân vật chính Lam Lam có bản tính của "Mẹ Trái Đất", dù chỉ là một cô bé, vẫn luôn bao dung vô điều kiện với mọi sinh vật, yêu thương mọi sinh vật, chữa lành cho mọi sinh vật.
Đại Lão Cơ Giáp Luôn Nghĩ Mình Là Người Bình Thường
Xuyên không đến hành tinh hoang vu đã mười tám năm, ngoài ba ông bác hàng xóm, Bạch Chu Chu chưa từng gặp thêm một ai khác. Cô luôn tin chắc mình chỉ là một người bình thường không có gì nổi bật. Ngày thường ngoài việc sửa chữa cơ giáp, diệt Trùng Tộc thì gần như chẳng có gì khác để làm, cho đến khi cô nhận được giấy báo trúng tuyển của Học viện Lam Hải Liên Bang. ... Trong giải liên minh cơ giáp của các học viện Liên Bang, đội tuyển Lam Hải vốn luôn xếp chót, vậy mà năm nay lại có một sinh viên năm nhất thoạt nhìn chẳng làm gì nên hồn bị sắp vào đội. Người ta thi nhau cười nhạo, cho rằng học viện Lam Hải đã cùng đường, ngay cả nhân tài cơ bản cũng không tìm nổi. Thế nhưng trận đấu vừa bắt đầu, trong khi các học viện khác còn đang bàn bạc vị trí và chiến thuật, thì cô sinh viên năm nhất ấy đã một mình lao vào sào huyệt của Trùng Tộc, gϊếŧ ra gϊếŧ vào bảy lần. Mọi người: “!” Khi đội vô địch nhận phỏng vấn, Bạch Chu Chu đã nói: “Em chỉ là một học sinh bình thường thôi, các đồng đội của em đều giỏi hơn em nhiều.” ... Sau này, khi học môn lịch sử hiện đại Tinh Tế, Bạch Chu Chu rơi vào trầm tư. Trong sách giáo khoa, vị cựu đại nguyên soái bách chiến bách thắng của Liên Bang... sao lại trông giống hệt bác Lý nhà bên thế nhỉ? Cả vị cựu chỉ huy chiến trường mạnh nhất Liên Bang kia cũng có ngoại hình y hệt bác Ngô. Còn bác Tiền, người trông có vẻ cà lơ phất phơ nhất, đến giờ không ngờ vẫn là kỹ sư chế tạo cơ giáp cấp truyền thuyết của cả Tinh Tế. Bạch Chu Chu: [Thế giới quan sụp đổ rồi.]
[Thanh Xuyên] Phong Nguyệt Bất Như Ý
[Văn án của nữ chính (đậm chất "tự cao")]: Người khác xuyên không thì có tiền hoặc có quyền, còn mình xuyên không thì nhìn kiểu gì cũng thiếu một chút. Nói là tiểu thư quan gia, nhưng ở kinh thành nơi mà mỗi viên gạch ném xuống có thể đυ.ng trúng ba người đeo đai vàng và năm người đeo đai đỏ, bản thân chỉ là con gái một Viên ngoại lang phẩm cấp ngũ phẩm. Ra ngoài đi xe ngựa, gặp ai cũng phải nhường đường. Nói là đích tiểu thư, nhưng mẹ ruột hiền lành yếu đuối, mẹ kế nắm quyền trong nhà, đúng kiểu "chùa nhỏ gió lớn, ao cạn cá nhiều." Muốn sống yên ổn cũng thấy phiền lòng. Cuối cùng nghĩ rằng, với chút của hồi môn còn lại, hoặc là tìm cách gả vào một gia đình bình thường hợp ý, hoặc là gói ghém hành lý chạy trốn, sống một cuộc đời tự do tự tại. Ai ngờ vào cung làm cảnh cho đủ mặt, lại bị chỉ hôn, mà còn là cho vị "lão ngũ" không biết một chữ tiếng Hán nào. Đúng là kêu trời không thấu, gọi đất chẳng hay. [Nam chính "than trời than đất"]: Nói là Hoàng A Ca, nhưng trên có Thái tử và Đại A Ca, cùng với "lão tứ" lạnh lùng tàn nhẫn. Dưới thì có em trai ruột được mẹ chiều chuộng từ nhỏ, và "lão thập" dù không có mẹ vẫn kiêu ngạo vô cùng. Mình sống trong cung Thái hậu, biết chút tiếng Mông Cổ thì lại kém tiếng Hán, ít nói thì bị gọi là khờ khạo thật thà. Chỉ biết dẫn "lão thất" què chân cùng nhau sống đời yên phận. Nhưng mà, sao ai cũng nói "người tốt thì bị bắt nạt"? Tại sao Phúc tấn nhà người khác đều là tiểu thư của thống lĩnh hay công hầu, còn mình thì chỉ được cô nương con nhà Viên ngoại lang? Đi mà hỏi chân bà ngươi ấy! Cặp đôi này bắt đầu với ai cũng không ưa ai, nhưng rồi phải "thu phục" đối phương cho hợp ý mình. Tóm tắt: Nhất định phải khiến "kẻ đầu đất" phải phục tùng. Ý tưởng: Dù chuyện gì xảy ra cũng phải kiên định với chính mình. Nhân vật chính: Sở Ninh, Dận Kỳ ┃ Nhân vật phụ: Dận Chân, Dận Hựu
Sau Khi Làm Đàn Em Của Thái Tử Hắn Liền Bị Ta Bẻ Cong
Trần Kiểu xuyên vào một cuốn tiểu thuyết quyền mưu tranh đoạt ngôi vị, trở thành một nhân vật phụ có quyền thế. Mẫu thân là nữ nhi ruột của trưởng công chúa, phụ thân là hầu tước đương triều, tổ phụ tổ mẫu càng là những nhân vật nổi danh khắp Trường An. Nhưng khổ nỗi, Trần gia đã ba đời chỉ có con một. Thấy tài sản và tước vị của gia đình sắp bị người ngoài nhòm ngó, Trần Kiểu quyết tâm mặc áo sĩ tử, giả trang thành nam tử để bảo vệ gia sản. Thời này, làm một công tử ăn chơi cũng không dễ. Theo phe ai, kết giao với ai, chọc vào ai hay tránh né ai đều là cả một môn học. Các hoàng tử đang ở độ tuổi sung mãn, tranh đấu gay gắt. Chọn đúng phe thì sẽ được vinh hoa phú quý, trở thành cận thần của thiên tử, chọn sai thì cả nhà sẽ vào tù và hát bài lệ rơi sau song sắt. May là Trần Kiểu xuyên vào sách, biết trước mặc dù hiện tại thái tử đang gặp nguy hiểm, nhưng trong tương lai sẽ thành công lên ngôi. Hơn nữa, thái tử lại là người phong độ, ôn hòa, được bá quan văn võ kính yêu, là một công tử nho nhã. Gia nhập phe thái tử thì tương lai sự nghiệp chắc chắn rộng mở! Trần Kiểu lập tức bắt đầu kế hoạch "ôm chân" thái tử, nỗ lực trở thành người trung thành số một. Thái tử giơ tay, nàng dâng trà, thái tử bị cảm lạnh, ho khan, nàng khóc lóc tự mình nấu canh. Thái tử bị giam cầm, nàng trèo tường mang cơm vào! Trong sự chân thành đáng khen của Trần Kiểu, cuối cùng thái tử cũng bị bẻ cong rồi! Trần Kiểu: “?” Phụ mẫu của Trần Kiểu: “?” Nãi nãi của Trần Kiểu hét lên: “Ta đã nói là đừng tặng cái túi hương đó mà hai ông cháu cứ không nghe!” Gia gia của Trần Kiểu lại ôm đầu hét lớn hơn: "Đó là bùa bình an cơ mà!”