Kho ebook cho máy đọc sách.Giảm giá 25% với tài khoản VIP. 50% với tài khoản VIP Năm hoặc tài khoản VIP cấp bậc 14 Đại Thần.
Danh Sách Truyện Thể Loại Xuyên Không639 truyện
Thập Niên 70: Bác Sĩ Trần, Đứa Trẻ Tỉnh Rồi
Trần Uẩn là một chuyên gia từng công bố nhiều bài nghiên cứu về trẻ sơ sinh ở kiếp trước, đột nhiên xuyên không trở thành bác sĩ tại bệnh viện của công nhân xưởng thép Hồng Nhật. Xưởng thép nằm trong một vùng núi sâu, có hơn hai chục nghìn công nhân và gia đình của họ. Bệnh viện gánh vác sức khỏe của ngần ấy người, mà người thực sự tốt nghiệp từ trường y chính quy... Chỉ có mỗi cô, lại còn là loại nửa vời. Có người được đào tạo từ thầy thuốc trong thôn, có người được công nông binh giới thiệu vào trường y tốt nghiệp một cách mơ hồ, thậm chí còn có cả y tá quân y chuyển ngành chỉ biết băng bó vết thương do súng đạn. Lần đầu tiên trực đêm, bệnh viện đẩy đến một đứa trẻ sơ sinh bị ngạt thở do khó sinh. Người nhà tuyệt vọng khóc lóc, chỉ có Trần Uẩn kiên quyết không từ bỏ, khi tiếng khóc oe oe vang vọng khắp phòng sinh, danh tiếng bác sĩ Trần của bệnh viện công nhân bắt đầu lan truyền khắp xưởng cơ khí Hồng Nhật. * Đội trưởng đội vận tải xưởng cơ khí Hồng Nhật - Cao Minh, là một món hàng hot trong mắt vô số người làm mối. Không nói đến vóc người cao lớn, tuổi còn trẻ đã làm đội trưởng, ba mẹ đều làm công trong thành phố đàng hoàng. Nhưng hết đợt này đến đợt khác người đến mai mối đều không thành, cuối cùng mới phát hiện từ lâu Cao Minh đã để ý đến Trần Uẩn người có giọng nói vang vọng qua mấy bức tường ở bệnh viện. Hai vợ chồng một văn một võ, cuộc sống trôi qua vô cùng phong phú...
Mỗi Ngày Thu Đấu Vàng, Quán Ăn Nhỏ Nhà Ta Thông Dị Giới
Giới thiệu nội dung: Sau khi tốt nghiệp đại học, Hoa Quyển thừa kế một quán ăn nhỏ thần bí, cứ đến buổi tối sẽ dẫn cô xuyên về thời cổ đại. Khả năng nấu nướng không giỏi? Không sao, đã có thức ăn chế biến sẵn tới giúp. Bánh bông lan cuộn, bánh cá hầm, bánh phô mai, cá dưa chua, muốn gì cũng có hết, đổi lấy tiền đồng, tranh cổ... kiếm tiền đầy túi!
Cánh Cửa Gỗ Nhà Tôi Thông Tới Năm 70
Không ngờ trong lúc dọn dẹp ngôi nhà cũ, Diệp Ninh lại vô tình phát hiện một cánh cửa gỗ trong kho thóc bỏ hoang của tòa nhà cũ. Bên kia cánh cửa gỗ là một thế giới hoàn toàn mới mẻ: Rừng núi xanh um, tiếng nước suối róc rách, một ngôi làng nhỏ nghèo khó nhưng tràn đầy sức sống... Diệp Ninh: "!!!" Về sau, cô mới biết cánh cửa gỗ nhà mình có thể vượt thời không... Bên kia cánh cửa thông trực tiếp đến những năm 70. Sau nhiều lần thử nghiệm, cô xác định được rằng trong nhà họ Diệp, chỉ mình cô có thể tự do qua lại cánh cửa này. Đang rất cần một khoản tiền lớn, Diệp Ninh nhìn núi rừng đầy ắp nấm, thạch hộc, hà thủ ô... mắt sáng rực lên: Tiền!!! Tiền khắp núi đồi! Thời đại mà ông bà cô từng kể chỉ toàn đói nghèo và thiếu thốn. Nhưng đối với Diệp Ninh, đây lại là cơ hội lớn không thể tuyệt vời hơn. Tất cả những sản vật núi rừng có thể ăn được trong phạm vi pháp luật, cô đều mang về hiện đại bán kiếm tiền! Ngoài ra, Diệp Ninh còn phát hiện một cơ hội kinh doanh khổng lồ: Hai trăm cân gạo đổi lấy một chiếc vòng ngọc bích chất lượng hảo hạng! Trang sức vàng ở chợ đen chỉ bán với giá năm đồng một gram! Quạt điện, đồng hồ, xe đạp... những thứ ở thời hiện đại chỉ vài chục đến trăm đồng đã mua được, mang qua bên kia dễ dàng bán được gấp mười mấy, hai mươi mấy lần giá gốc. Nhờ cánh cửa gỗ kỳ diệu trong nhà, Diệp Ninh không chỉ nhẹ nhàng trả hết nợ nần chồng chất mà còn kiếm được món lời lớn, hai món, ba bốn món. Lúc rảnh rỗi, cô đếm đếm số vàng ngọc mình sưu tầm được, tâm trạng tốt thì tiện thể cho đứa nhóc nhà địa chủ bên cạnh ăn chút gì đó... Diệp Ninh: Cuộc sống nhỏ này, quả thực càng ngày càng có hy vọng!
Trường Sinh: Ta Có Thể Thăng Cấp Vạn Vật
Xuyên đến tu tiên giới, hắn đạt được trường sinh, đồng thời còn có năng lực giao tiếp với vạn vật, thậm chí có thể khiến vạn vật thăng cấp. Để tránh chết oan chết uổng, Hứa Ninh quyết tâm bóp chết mọi nguy hiểm từ trong trứng nước. Người khác bắt nạt hắn một lần, hắn nhịn. Lần thứ hai, hắn vẫn nhịn. Đến lần thứ ba... hắn vẫn không dám liều, trực tiếp xách thùng chạy mất. Từ đó về sau, châm ngôn sống của hắn chỉ có một câu: Việc gì không có đủ một trăm phần trăm nắm chắc, hắn tuyệt đối không làm.
Sủng Thiếp Chỉ Muốn Làm Cá Mặn
Trình Uyển Uẩn làm việc cật lực nhiều năm, cuối cùng đột ngột qua đời. Sau khi xuyên qua, chưa được mấy ngày, lại bị một tên thái giám vô danh tiểu tốt của Dục Khánh Cung bắt nạt. Trình Uyển Uẩn: "..." Mọi người đều biết Dận Nhưng sẽ có kết cục thê lương. Nhưng Dận Nhưng lúc này mới chỉ là thiếu niên vừa tròn mười lăm tuổi, tuấn tú trong sáng, ôn nhuận đoan chính, lại kiêu căng ngạo mạn. Trình Uyển Uẩn bẻ ngón tay tính toán, ít nhất còn 20 mấy năm nữa mới đến lúc Dận Nhưng bị giam cầm mà chết. Vậy thì... cứ sống tạm bợ trước đã. Bị phế thì bị phế, dù sao nàng cũng chẳng muốn cố gắng. Sống ở đâu cũng như nhau, chẳng qua là đổi chỗ nằm thôi. Người khác tranh nhau sủng ái, mùa đông mặc xiêm y mỏng manh nhảy múa trong hoa viên. Trình Uyển Uẩn nằm bên lò sưởi xem tuyết rơi, ăn vịt nướng thơm lừng. Người khác tranh nhau cung đấu, âm thầm châm ngòi dẫn đến tai họa trong cung. Trình Uyển Uẩn nuôi dạy con cái, không quên vuốt ve mèo chó. Người khác tranh giành địa vị, phúc tấn và trắc phúc tấn ngang nhau. Trình Uyển Uẩn nhâm nhi trà sữa, ra bài: "Chạm vào!" Nàng mơ mơ màng màng sống đến năm Khang Hi thứ 50, sau này mới ngỡ ngàng nhận ra: Sao vẫn chưa bị phế? Dận Nhưng sau khi nạp Trình thị làm phi tần: Cùng nàng ngủ chung, thỉnh thoảng sẽ mơ những giấc mơ kỳ lạ, nhiều lần trở thành hiện thực. Sau đó, hắn nhớ lại ngày càng nhiều. Hóa ra đó là kiếp trước của hắn - phụ tử bất hòa, anh em tương tàn, ấu đệ yểu mệnh, bị phế truất u uất mà chết. Hắn dựa vào ký ức mỏng manh, từng bước thận trọng, vẫn đi trên con đường đầy băng giá. Mà Trình thị... vô tâm vô phổi ngủ ngon lành. Dận Nhưng: Tức giận. Nhưng vẫn ôn nhu rũ mắt, giúp nàng đắp lại góc chăn. Có lẽ là ông trời biết con đường phía trước của hắn gập ghềnh, nên mới ban cho hắn một tiểu phúc tinh. Hắn cầm thanh kiếm đầy máu và thương tích, nàng là đường về chốn đào nguyên của hắn. Hướng dẫn đọc: Nữ chính có bàn tay vàng, nhưng bản thân không biết... Không bôi đen Tứ gia. Cốt truyện chủ yếu là hư cấu, nên đừng khảo chứng. Một câu tóm tắt: Cá mặn ăn uống nhàn nhã hằng ngày.
Ẩm Thực Thập Niên 80: Tôi Kế Thừa Một Tửu Lầu Ở Hương Giang
Ở khu Vượng Giác có một tiệm ăn Quảng Đông đã hoạt động hơn ba mươi năm, lúc nào cũng đông khách và nhận được rất nhiều lời khen ngợi từ thực khách. Tuy nhiên, đằng sau vẻ ngoài thịnh vượng ấy lại ẩn giấu một nguy cơ - ông chủ đã cao tuổi mà không có người kế nghiệp, người học trò của ông còn tự mở một quán đối diện, cạnh tranh bằng cách hạ giá để kéo khách về phía mình. Các thực khách âm thầm tiếc nuối, rằng có lẽ tiệm ăn này sẽ không thể tồn tại được lâu nữa. * Một ngày nọ, ông chủ tiệm đón cháu gái từ đại lục đến và quyết định giao lại tiệm ăn cho cô. Nghe đồn rằng cô gái này là một mục nữ lớn lên từ vùng sa mạc phía Tây Bắc khô cằn. Thực khách lại thở dài: “Chắc quán này không trụ nổi mấy ngày nữa rồi.” * Vốn là đầu bếp Quảng Đông nổi tiếng với tài nghệ chọn lọc nguyên liệu và kỹ tính trong phục vụ, nhưng lại được giới sành ăn yêu thích, giờ đây Nhạc Ninh bất ngờ xuyên không về vùng Tây Bắc khắc nghiệt những năm 70 và trở thành một mục nữ. Đừng nói tới bào ngư, hải sâm, hay yến sào, đến cả bò và cừu cũng là tài sản quốc gia, cô chỉ có thể chăm sóc chứ không được ăn. Khi thấy đất nước đang trên đà đổi mới, Nhạc Ninh nghĩ đến việc vào thành phố mở một quán ăn nhỏ và tự nhủ sẽ không còn kén chọn nguyên liệu hay thực khách nữa. Rồi một ngày, một ông lão tự xưng là ông nội tìm đến cô, nói rằng ông có một tiệm ăn Quảng Đông tại Hồng Kông...
Cuộc Đời Nạp VIP Của Sủng Phi
[Này, ngươi vẫn còn phiền lòng vì thất bại trong game cung đấu sao?] [Ngươi vẫn còn nản lòng thoái chí vì không được sủng ái, bị biếm vào lãnh cung ư?] [Tải ngay “Sủng Quan Lục Cung – Phiên Bản Miễn Phí Ban Đầu”, hằng hà sa số phúc lợi đang chờ ngươi tới lấy, giao diện trang điểm tinh xảo mặc sức lựa chọn, kho trang phục khổng lồ tùy ý thay đổi, đảm bảo sẽ khiến ngươi trở thành người chiến thắng cuối cùng!] [Đăng nhập trò chơi tặng ngay 1 “Mỹ Nhân Lập Họa”, 1 “Phấn Trang Hương Kiều” (trang phục), 3 lượt rút thăm trúng thưởng, 10 lá bạc, 100 Nhung Vân Lưu Ti.] [Online miễn phí tặng vô vàn tài nguyên, mỗi ngày điểm danh tặng 1024 phiếu giảm giá.] [Nạp lần đầu kích hoạt chỉ cần nửa giá, đúng vậy, CHỈ NỬA GIÁ!] --- Đêm trước kỳ tuyển tú, Phan Ngọc Liên mở trò chơi nhỏ đã cùng mình xuyên không đến thời cổ đại này, ngán ngẩm nhìn trời. Nàng thừa biết, của miễn phí chính là thứ đắt đỏ nhất. Nhưng khi nhìn những lá vàng đang hiển thị trong hệ thống nạp tiền, trái tim Phan Ngọc Liên đau lòng ôm ngực: “Hệ thống, ngươi có nói với ta là nó đắt cắt cổ thế này đâu!” --- Triều Đại Tấn, kể từ khi Minh Sùng Đế đăng cơ đến nay đã mười hai năm, nhưng dưới gối vẫn chưa có lấy một mụn con nối dõi. Trong triều đình, phe phái san sát, các tông thân phiên vương ngấm ngầm tranh đấu không ngừng. Vì chuyện con nối dõi mà các kỳ tuyển tú liên tục được mở ra. Cả hậu cung ba ngàn giai lệ, kẻ khoe sắc người đua hương, đấu đá tranh giành, tính kế không ngừng nghỉ. Đang lúc Minh Sùng Đế phiền não khôn nguôi vì những chuyện ồn ào này, một kỳ tuyển tú mới lại lặng lẽ bắt đầu. Giữa đoàn người ấy, có một cô nương thân hình yểu điệu, dáng vẻ thanh lệ, dung mạo động lòng người, nhẹ bước tiến cung. Nàng nói, tên nàng là Ngọc Liên. Tiểu kịch trường 1: Không ngờ tay Phan Ngọc Liên vừa chạm vào chén trà, chén trà đã rơi thẳng xuống đất. Nước trà đổ ra khắp nơi. “Hay là... phiền ngài uống chút ít thế này đi?” Phan Ngọc Liên vốn đang quỳ bỗng nắm lấy tay Văn Liên Nguyệt, rồi đột ngột đứng dậy, kéo mạnh... “Bịch!” Nàng vừa giận vừa sợ, mặt đầy lo lắng, kéo tay áo Bạc Hoàng hậu: “Hoàng hậu nương nương, chính là nàng ta, chính là Thất cô nương Văn gia mang chén trà đến.” “Lúc đó thần thϊếp còn cảm ơn nàng ta, nhưng nàng ta lại ném chén trà xuống đất.” “Rồi còn bắt thần thϊếp... bắt thần thϊếp quỳ... liếʍ nước trà trên đất” Văn Liên Nguyệt nhìn Phan Ngọc Liên giả vờ khóc lóc, khóc đến mù mịt, đảo ngược trắng đen một cách trơ trẽn. Nàng ta thật sự không thể tin nổi có người lại mặt dày không biết xấu hổ đến vậy. Tiểu kịch trường 2: “Đời này của trẫm, sớm muộn gì cũng phải đi trước nàng...” Trên đời này, không ai thực sự vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế. Minh Sùng Đế tự biết hắn lớn tuổi hơn Phan Ngọc Liên rất nhiều. Những năm tháng này dù thế nào cũng không thể bù đắp được... Ngọc Liên của hắn... Hắn tự tay nâng nàng lên thật cao. Dùng tâm huyết nuôi dưỡng nàng giàu có, an ổn và thỏa mái dễ chịu. Ánh mắt nàng sẽ không còn hạ thấp xuống nữa. Nàng càng không thèm những ân huệ nhỏ bé mà người khác ban phát với ý đồ không tốt cho nàng. Một khi nàng đã từng nắm giữ quyền lực, sẽ không còn muốn chịu đựng sự ức hϊếp nữa. Nếu vị Tân Đế sau này thực sự có thứ tình cảm không nên có... Phan Ngọc Liên sẽ không chịu khuất phục. Nàng sẽ dùng quyền lực này phản kháng đến cùng. Dù ngọc đá cùng nát. Minh Sùng Đế chính là chuẩn bị công khai rõ ràng với người đời. Ai cũng không được ức hϊếp Phan Ngọc Liên. Kẻ nào muốn ngồi lên ngai vàng, thì phải hết lòng cung phụng nàng, dỗ dành nàng vui vẻ.
Nhật Ký Nuôi Gia Đình Của Tiểu Trù Nương Khéo Tay
Tần Dung vốn là một blogger ẩm thực, chẳng may gặp tai nạn bất ngờ rồi xuyên không đến một thị trấn nhỏ ven sông thuộc triều Đại Lương. Mẫu thân của nguyên chủ mà nàng xuyên vào vì sinh liền ba nữ nhi nên bị mẹ chồng cùng chị em dâu khinh rẻ. Phụ thân thì là kẻ bạc tình, lén lút qua lại với người đàn bà khác rồi trở về nhà đòi bỏ vợ. Mẫu thân tuy ngoài mặt dịu dàng, nhưng tính tình lại cương quyết, dứt khoát dẫn theo ba đứa con gái xin hòa ly, rời khỏi nhà chồng. Khi tỉnh lại, Tần Dung chỉ biết câm nín trước hoàn cảnh hiện tại. Quả là một khởi đầu "địa ngục". Cũng may, căn homestay nàng vừa xây xong ở hiện đại cũng xuyên theo cùng. Tin tốt: Có bàn tay vàng. Tin xấu: Bàn tay vàng này chẳng giúp được bao nhiêu, gần như vô dụng. Nhờ có tay nghề nấu nướng thượng thừa, Tần Dung cùng nương và các muội muội thức khuya dậy sớm, bắt đầu gây dựng cơ nghiệp từ một quán ăn nhỏ ven đường. Nào là trà sữa ngọt thơm, chả cá dai mềm, măng chua giòn rụm, rồi món kho dậy mùi hấp dẫn... Chỉ có điều, mấy tên bổ đầu trong trấn chẳng hiểu sao cứ ngày nào cũng đến quán ăn của nàng...
TN 80: Đoàn Sủng Phúc Tinh Huyền Học Có Không Gian
Vì làm việc quá sức mà đột ngột qua đời, Đường Tảo Tảo ngoài ý muốn xuyên đến một thế giới khác, lại còn kế thừa y bát* của một cao nhân huyền môn. (*Y bát (truyền từ đời này sang đời khác): chỉ áo cà sa và cái bát mà những nhà sư đạo Phật truyền lại cho môn đồ, sau này chỉ chung tư tưởng, học thuật, kỹ năng ... truyền lại cho đời sau) Cuộc sống vinh hoa phú quý ngày nào tan biến, thay vào đó là cảnh nhà cửa tiêu điều, người thân và dân thôn đều khốn đốn vì thiên tai, sâu bệnh, chẳng biết sống sao cho qua ngày. Đường Tảo Tảo cắn răng, quyết tâm dùng những gì mình học được để mang lại ấm no cho gia đình và cả thôn xóm. Nhà ai xây chỗ xấu, phong thủy không tốt? Không sao cả. Cô chỉ cần khẽ bấm ngón tay tính toán, chớp mắt đã chọn được đất lành. Đứa trẻ nào khóc quấy mãi không dừng? Cũng chẳng hề gì. Chỉ cần cô khẽ chấm một cái lên trán, bé lập tức ngoan ngoãn như cũ. Dần dần, dân thôn phát hiện trong thôn thường xuyên có ô tô con ra vào, còn xuất hiện cả những nhân vật lớn mà bình thường cả đời họ chưa từng gặp. Người thì đến xin chữa bệnh, kẻ lại hỏi về vận mệnh, tiền đồ. Chỉ là... Đường Tảo Tảo nhìn người đàn ông ngồi nghiêng trên xe lăn trước mặt, nhíu mày, lòng đầy oán thầm. “Anh không có bệnh mà, đến đây kiếm chuyện hả?” Người đàn ông chỉ cười, không nói. Quản gia đứng bên cạnh lên tiếng thay: “Cô Tảo Tảo, ông chủ nhà tôi bảo, tà khí nhập thân, muốn trừ thì phải ở nơi có linh khí. Cô vừa có thiên linh trong sạch, người lại xinh tươi như hoa, rất hợp để ở lâu dài.”
Thần Toán Hương Cảng: Thiên Kim Giả Là Đại Sư Huyền Học
Là một thiên tài tu tiên, Quý Yên Vũ độ kiếp thất bại đã xuyên không đến thập niên 80. Tin tốt: Cô xuyên thành thiên kim tiểu thư của một ông lớn nào đó ở Hương Cảng trong thời kỳ này. Tin xấu: cô chỉ là thiên kim giả, người bố duy nhất từng bảo vệ cô đã qua đời, còn người mẹ thì sắp sửa đuổi cô ra khỏi nhà. Quý Yên Vũ dứt khoát chủ động xách hành lý rời khỏi nhà họ Cơ. Nhưng chưa đi được bao xa, cô đã nhặt được một người đàn ông có ngoại hình vô cùng tuấn tú trong một con ngõ hẻo lánh, chỉ là người đàn ông này hình như... bị mất trí nhớ. Tuy vậy, Quý Yên Vũ nhìn ra được đây là một người bẩm sinh mang mệnh phú quý, có thể giúp cô phát tài làm giàu, vô cùng hữu dụng! Thế là Quý Yên Vũ dẫn theo người đàn ông mất trí nhớ kia, dựa vào bản lĩnh huyền học xem tướng, bói toán của mình...
Tinh Tế: Kẻ Địch Luôn Ở Xung Quanh Ta
Văn án: Ninh Miểu Miểu là một cây bạc hà mèo thành tinh. Vừa mở mắt ra, cô đã thấy mình xuyên đến một thế giới tương lai kỳ lạ. Xuyên thì cũng đành, nhưng tại sao người của thế giới này lại toàn là thú nhân hệ mèo? Thú nhân hệ mèo chính là kẻ địch trời sinh của bạc hà mèo đó! Ninh Miểu Miểu: "..." Nằm im chờ bị ăn thì không được rồi, chỉ còn cách sống "lén lút" thôi. Nhưng bí mật thì sớm muộn gì cũng bị bại lộ. Ninh Miểu Miểu định lái phi thuyền bỏ trốn ngay trong đêm, nào ngờ... các thú nhân ở đây ai nấy đều cầm tiền và đồ vật quý giá đến, chỉ xin được cách cô mười mét để "hít một hơi"? ... Ở thời đại vũ trụ bất ổn này, Trùng tộc gây ra ô nhiễm tinh thần vô cùng nghiêm trọng. Mặc dù bạc hà mèo có thể xua tan ô nhiễm tinh thần cho các thú nhân, nhưng sản lượng của chúng lại vô cùng ít. Mỗi người có khả năng sử dụng tinh thần lực để nuôi trồng bạc hà mèo đều được coi là báu vật. Thế nhưng, dù những người trồng cây có cố gắng đến đâu, sản lượng bạc hà mèo vẫn chỉ như muối bỏ biển so với số lượng binh sĩ khổng lồ. Nhiều binh sĩ chỉ có thể chết dần chết mòn trong đau khổ vì ô nhiễm tinh thần. Cho đến khi một cô gái xuất hiện. Cô có thể gieo trồng hàng trăm, hàng ngàn gốc bạc hà mèo cùng lúc mà không hề tốn sức. Hơn thế nữa, chính bản thân cô lại là một cây bạc hà mèo khổng lồ! Chỉ cần đến gần cô, tinh thần lực bị ô nhiễm sẽ được thanh lọc! Các thú nhân: "Đứng im! Tôi chỉ hít một hơi thôi! Hít một hơi rồi đi ngay!" Tóm tắt một câu: Tại sao tất cả họ đều là kẻ thù của tôi? Ý nghĩa: Sự cứu rỗi rồi sẽ đến với những ai xứng đáng!
Tra Nữ Tu Tiên, Bị Theo Đuổi Triền Miên
Diệp Xu xuyên vào một quyển tiểu thuyết tu tiên, trở thành nữ phụ độc ác trong truyện. Nữ phụ ấy tu đạo Vô Tình, chọn con đường tu hành máu lạnh vô tình. Trước khi gϊếŧ phu quân để chứng đạo, nàng từng ra tay sát hại vô số thiên tài kiệt xuất, cướp đoạt tài nguyên của bọn họ. Cuối cùng, đến cả huynh trưởng của nữ chính cũng bị nàng hại chết. Diệp Xu xuyên đến vào lúc nữ phụ vẫn chỉ là một phàm nhân, không có linh căn, hoàn toàn không thể tu hành. Chỉ vì sở hữu dung mạo khuynh thành mà nàng bị ép gả làm tiểu thϊếp cho một lão già. “Trời ơi, cứu mạng với!” Nhìn gương mặt già nua kia, lại ngửi thấy mùi hôi nồng nặc tỏa ra từ thân thể lão, Diệp Xu thật sự không sao nuốt trôi được. Nàng quyết tâm bỏ trốn, nào ngờ vừa chạy đã đυ.ng ngay một loạt “người tình cũ” từng bị nữ phụ bội bạc. “Kẻ đó đã đoạt mất nội đan của ta, ta phải gϊếŧ nàng!” “Nàng diệt cả nhà ta, ta phải gϊếŧ nàng!” “Nàng làm nhục thanh danh gia tộc ta, ta phải gϊếŧ nàng!” “Nàng phá nát căn cơ dòng tộc ta, ta phải gϊếŧ nàng!” Miệng thì nói yêu thương nàng, nhưng tất cả bọn họ đều muốn đoạt mạng nàng. “Ta chỉ muốn sống thôi mà, sao mà khó dữ vậy trời?”
Đại Quốc Hình Cảnh 1990
Thẩm Trân Châu xuyên không về thập niên 90, trở thành một cảnh sát khu vực. Công việc hàng ngày của cô là giao tiếp với các ông bà già ở đầu đường cuối hẻm. Cuộc sống nhàn nhã, lại gần nhà, ngày nào cũng thoải mái. Cho đến khi cô "tình cờ" phát hiện hung khí gây án trong lúc tuần tra, hé lộ sự thật đằng sau vụ "gϊếŧ người cướp của tại nhà" gây hoang mang dư luận. Mà trong thời gian toàn học sinh trong thành phố phải nghỉ học vì sợ hãi, cô đã phá vụ án "tay chặt gõ cửa sổ" chỉ bằng một giọt máu nhỏ, bắt giữ hung thủ ngay trên đường phố và hạ gục gã ta. Mọi người đều nói cô may mắn, nhưng cô biết là vì cô đã "nhìn thấy" hiện trường vụ án! Lúc được đặc cách điều về tổ trọng án của Cục cảnh sát thành phố, mọi người đều nói: “Cô gái này quá mềm yếu, sớm muộn gì cũng bị hung thủ ăn thịt đến xương cũng không còn, rồi sẽ khóc lóc quay về đồn cảnh sát tiếp tục làm cảnh sát khu vực.” Ai ngờ, sau khi Thẩm Trân Châu vào tổ trọng án lại như được khai sáng. Các vụ án lớn như vụ án tù nhân dưới hầm, vụ án lẩu chim cút, vụ án xác chết xi măng trong l*иg chó, vụ án ghép xác biếи ŧɦái,... Đều được cô phá giải liên tiếp với tốc độ chưa từng có. Đối mặt với nguy hiểm, dù cận kề cái chết, cô không lùi bước. Cô liên tiếp nhận được bằng khen từ Bộ cảnh sát và tỉnh, trở thành một huyền thoại cảnh sát nổi tiếng khắp cả nước. Cô dùng mắt để "nhìn", dùng trái tim để suy xét, từ một cảnh sát khu vực lanh lợi, cô từng bước trở thành một cảnh sát hình sự hàng đầu quốc gia, khắc tinh của tội phạm, ánh sáng của công lý. Tin tức về việc cô hù dọa hung thủ bằng diễn xuất, tìm kiếm manh mối bằng "thiên nhãn" và phá án thần tốc lan truyền khắp cả nước. Trong thời đại mà các ngôi sao lớn đầy rẫy, cô bất ngờ nổi lên và tỏa sáng rực rỡ, trở thành thần tượng, kẻ kết thúc tội ác của toàn dân.
Khai Cuộc Lưu Đày, Ta Được Cưng Chiều Ở Ác Nhân Cốc
Nàng là vật thí nghiệm bí mật của viện nghiên cứu ngầm ở thế kỷ 21, mang số hiệu 0. Có khả năng lấy vật từ không gian và không hề có tình cảm. Một sớm nọ, nàng trọng sinh, xuyên về thời cổ đại trong một gia đình nông dân. Vừa chào đời đã gặp thiên tai, mới đầy tháng thì cả nhà bị lưu đày. Người ta đồn nàng là sao chổi, mang lại xui xẻo. Tô nãi nãi cười lạnh, cõng theo đứa cháu vừa tròn tháng là Tiểu Bảo, lớn tiếng hô hào cả gia đình, từ già đến trẻ, chuẩn bị lên đường lưu đày, kéo nhau đi như nước chảy. “Sao chổi cái gì, Tiểu Bảo nhà ta mà là sao chổi thật, bà già này sẽ gánh hết mọi tai họa!” Cả Tô gia cùng đồng thanh: “Cùng nhau gánh!” Nơi lưu đày hỗn loạn, chỉ một gậy có thể hạ gục ba kẻ xấu số. Tô nãi nãi ôm chặt Điềm Bảo, nghiến răng nói: “Dù hiểm nguy đến đâu, bà già này cũng phải đưa Tiểu Bảo vượt qua tất cả!” Cả Tô gia đồng lòng: “Cùng nhau vượt qua!” Chẳng bao lâu sau, tại vùng đất khô cằn không sản vật, căn nhà rách nát của Tô gia lại là ngoại lệ. Con gà mái già đẻ tám trứng mỗi ngày, cây lê sau nhà trĩu quả ăn không hết, còn trong sân, đồ phơi khô lại thu hút cả chim nhạn từ đâu bay xuống. Về sau, khi đám côn đồ đến gây sự, Tiểu Bảo chỉ cần một cú đấm đã làm nát cả cối xay, mặt không biểu cảm: “Dám xúc phạm nãi nãi nhà ta, đánh chết.” Cả Tô gia lại đồng thanh: “Cùng nhau đánh!”
Hồng Hoang: Bắt Đầu Cho Nữ Oa Kịch Thấu
Trần Hiên xuyên qua thời Hồng Hoang, trở thành một con rồng trắng nhỏ. Vì sự xuất hiện của hắn, toàn bộ thế giới Hồng Hoang đã hoàn toàn đổi khác... Nữ Oa: Việc nhờ công đức để thành thánh không phải điều ta mong muốn, ta muốn tự mình chém bỏ ba xác! Hai vị tổ sư phương Tây: Phương Tây quá cằn cỗi, từ hôm nay trở đi, hai chúng ta gia nhập phương Đông! Thông Thiên: Đại kiếp Phong Thần đã đến, toàn bộ đệ tử Tiệt giáo theo ta cùng nhau lên bảng Phong Thần! Lão Tử: ... Cho đến một ngày, đạo nhân Hồng Quân nhận ra có điều không ổn, bèn đi đến chân núi Bất Chu...
Mang Không Gian Dược Thần, Cùng Tướng Công Thợ Săn Hô Mưa Gọi Gió
Trong mạt thế, Hoa Ý Liễu bị đồng đội đẩy vào giữa bầy tang thi, sau khi chết lại xuyên qua thành một thứ nữ bị tỷ tỷ ruột đem bán. Nàng và nguyên chủ cùng tên cùng họ, vừa mới tỉnh lại đã phải trải qua một phen “vận động”, rồi mới bàng hoàng nhận ra bản thân đã... thành người có chồng. Sống chung với tướng công, nàng dần bị sự quan tâm, săn sóc và thấu hiểu của hắn chinh phục. Cuối cùng, nàng quyết định cùng chồng xây dựng một mái ấm của riêng mình. Ban đầu, nàng chỉ mong có một cuộc sống yên ổn, lương thực và tiền bạc dư dả, ngày tháng trôi qua đơn giản mà vui vẻ. Nhưng không ngờ, từ một mảnh đất bình thường, nàng đã biến nó thành “vựa lúa” lớn nhất Đại Thịnh Quốc, thậm chí còn được hoàng đế ban tặng danh hiệu Phúc Khang Quận chúa. Trong lãnh địa của nàng, bách tính an cư lạc nghiệp, đời sống no ấm, thịnh vượng.
100000 Giỏ hàng
Trò Chơi Kinh Dị, Ta Nhân Cách Thứ Hai Là Tà Thần
“Trò chơi kinh dị giáng xuống, Trần Tà – bệnh nhân của bệnh viện tâm thần – bị kéo vào trong trò chơi. Trong cơ thể hắn có Tà Thần, nhờ vậy hắn vừa nắm giữ lý trí tuyệt đối, vừa mang theo sự điên cuồng tuyệt đối. Tà Thần: “Ta mới là lý trí tuyệt đối, còn ngươi mới là kẻ điên cuồng tuyệt đối!” Tiến sĩ đột biến: “Tên này chém chết ta rồi, còn tự mình đi tạo người đột biến!” Mãnh quỷ giáo viên: “Không tuân thủ nội quy trường học thì thôi đi, còn trực tiếp bắn nổ đầu hiệu trưởng!” Zombie: “Hu hu hu, Trần Tà vậy mà bắt ta nhảy múa cột!” Trong chốc lát, mọi người đều không phân biệt được rốt cuộc Trần Tà là người chơi... hay là trùm phản diện cuối.”
Thập Niên 70: Hầm Chứa Nhà Tôi Thông Đến Hiện Đại
Gần đây cô gái nông thôn Tô Bối ở thập niên 70 đã gặp phải một chuyện lớn, hầm chứa của nhà cô lại có thể thông đến 42 năm sau. Nhìn thấy giá cả ở đây, cô bé nhà quê tỏ ra có hơi hoảng hốt, thứ quái gì mà đắt thế này, cướp tiền à! Cô bấm ngón tay bắt đầu tính toán, bố cô đi làm một ngày chỉ kiếm được 8 xu, còn cô một giờ đã kiếm được 20 tệ. Tô Bối lập tức hăng hái, vụ làm ăn này, cô làm được! Từ đó, cả nhà họ Tô bắt đầu đi đi về về giữa hai thế giới, trong khi người khác ăn cám nuốt rau thì nhà cô lại lén lút ăn đến nỗi miệng đầy dầu mỡ. Trong khi thiết bị điện duy nhất trong nhà người khác là đèn pin thì nhà họ Tô đã lặng lẽ sử dụng các sản phẩm hiện đại. Người dân đại đội Bình An dần dần phát hiện, nhà họ Tô nghèo rớt mồng tơi đã gặp vận may rồi, con gái đỗ đại học, vợ trở thành giáo viên, ngay cả hai đứa con cũng thông minh hơn bạn bè cùng trang lứa. Gia đình nghèo khó bỗng chốc trở thành hàng hot, ngưỡng cửa bị các bà mối dẫm nát. Một thanh niên trí thức nào đó đêm khuya chặn người ở cửa, ấm ức nói: "Bối Bối, đã nói là đỗ đại học sẽ ở bên nhau cơ mà, bao giờ em mới công khai mối quan hệ của chúng ta?"
Tủ Quần Áo Thông Đến Thời Cổ Đại, Tôi Trở Thành Quân Sư Giúp Nam Phản Diện Lên Ngôi Vua
(Quá khứ và hiện tại song song + Tích trữ hàng hóa + Xây dựng cơ sở hạ tầng + Quyền mưu + Cả làng cùng làm giàu + CP.) Bạch Vi mệt mỏi vì cuộc sống văn phòng bận rộn, quyết định trở về quê, bắt đầu cuộc sống trồng trọt và mở một trang trại nhỏ. Nhưng ai ngờ, tủ đồ trong trang trại lại là cánh cửa bí ẩn, kết nối cô với Bắc Vương quyền lực của thời cổ đại. Củ cải đổi lấy bạc, khoai tây đổi lấy ngọc quý! Trong chớp mắt, Bạch Vi trở thành triệu phú, kéo theo cả làng cùng vươn lên làm giàu, đưa nông sản đến thời đại xa xưa để thu về khối tài sản khổng lồ! Thời cổ đại gặp nạn đói? — Trang trại của cô chính là nguồn tiếp tế cho hàng vạn binh bính Đại Lương! Năng suất thời cổ đại quá thấp? — Đưa công nghệ hiện đại vào xây dựng, khai thác khoáng sản, lập lò luyện sắt và nhà máy hóa chất... giúp Bắc Vương thống nhất thiên hạ trong tầm tay. Nhưng chuyện gì đây? Bắc Vương lại muốn đến làng cô làm rể? Phải làm sao đây? ... Bắc Vương Tiêu Mặc Đình tay cầm trường kiếm, dẫn đầu toàn quân, một chân quỳ trước cô gái mảnh mai. “Ta, Tiêu Mặc Đình, nguyện trung thành với Thần Nữ, vì nàng mà chinh chiến khắp bốn bể!” Những pháp sư tiên tri rằng, trong cơn nguy biến của Đại Lương, một Thần Nữ sẽ xuất hiện để cứu lấy muôn dân. Bắc Vương nghe theo lệnh Thần Nữ, sẵn sàng trở thành thanh gươm trong tay nàng, dẫn nàng qua cửu châu, quét sạch thiên hạ!
Gọi Ngươi Đi Chịu Chết, Không Có Để Ngươi Vô Địch
Phương Trần vừa xuyên qua dị giới, đã phát hiện mình vừa mới cùng một thiên mệnh chi tử bị từ hôn ước hẹn sinh tử chiến, lập tức run rẩy không thôi. Hệ thống thức tỉnh, tưởng đâu cứu tinh đã đến. Ai ngờ nhiệm vụ đầu tiên của hệ thống lại là bảo Phương Trần nâng cao tu vi, dốc toàn lực chiến đấu, kích phát tiềm lực của thiên mệnh chi tử, cuối cùng chết trong trận sinh tử chiến. Đối mặt hai lựa chọn đều là cái chết, Phương Trần quyết định trước tiên tặng công pháp và đan dược cho thiên mệnh chi tử. Kết quả, sau khi tặng xong, Phương Trần phát hiện mình lập tức học được chính công pháp vừa đem cho... Ngay khoảnh khắc ấy, ánh mắt Phương Trần lập tức sáng rực! 【Giới thiệu ngắn gọn vô lực, xin mời đọc trực tiếp trong truyện】 【Đánh giá của độc giả: Năm chương đầu tác giả viết không hay lắm, cố gắng đọc qua là ổn!】 【Nhắc nhở: Cuốn sách này chủ yếu kể về nam chính cố tình lợi dụng kẽ hở trong quy tắc của hệ thống để thăng cấp, thiên về phong cách hài hước, phá lối mòn. Tác giả là người mới hoàn toàn, đây là tác phẩm đầu tay, nếu viết chưa hay mong được lượng thứ.】