
Mở Màn Với Hệ Thống Kỹ Năng Sống Chống Thiên Tai
- Tác giả:undefined
- Trạng thái:Hoàn thành
- Loại:Truyện Dịch
Ngôn TìnhHEHệ ThốngTrọng SinhDị NăngMạt Thế
Kiếp trước, cả thế giới chìm trong thảm họa: bão tố, lụt lội, mưa đá, nắng gắt, mưa axit, động đất... Các thảm họa nối đuôi nhau ập đến, vạn vật điêu tàn, sinh linh lầm than. Đỗ Y Nhân cũng đã gục ngã trước sự vùi dập không ngừng của thiên nhiên khắc nghiệt. Chẳng ngờ mở mắt ra, cô lại thấy mình quay về nửa năm trước ngày tận thế. Thời khắc kinh hoàng ấy đang đến gần, nỗi bất an ngày một lớn dần. Đang lúc Đỗ Y Nhân lo sốt vó vì không tiền, không của để tích trữ vật phẩm, một cứu tinh đã bất ngờ xuất hiện: Hệ thống Kỹ năng Sống, một phần trong trò chơi cô từng chơi, bỗng dưng gắn kết với cô. Không tiền, không nghề, không chỗ dựa? Thiếu ăn, thiếu mặc, thiếu thốn đủ đường? Hệ thống này không chỉ đơn giản là một bảng kỹ năng, mà ẩn chứa cả một lục địa bao la, nơi cô có thể thu thập vô số tài nguyên và tiến hành sản xuất, gia công để đối phó với thảm họa! Trồng trọt, chăn nuôi, nấu nướng, may vá, khai khoáng, rèn đúc, chế thuốc, luyện kim... Hàng loạt công trình mọc lên như nấm, sản xuất hàng loạt những vật phẩm hữu dụng. Khi nạn đói hoành hành, cô có vạn mẫu ruộng tốt, có nông trường gà vịt bò dê đầy đàn. Khi giá rét cắt da, cô có xưởng dệt, xưởng bột, lò rượu để ăn no mặc ấm. Khi sâu bệnh và thú dữ tấn công, cô có xưởng rèn để chế tạo vũ khí chống trả. Khi dịch bệnh tràn lan, cô có nồi luyện dược thần bí để chữa bệnh cứu người... Kiếp trước, cả gia đình cô đã dốc hết sức để sinh tồn nhưng vẫn nhận lấy cái kết bi thảm. Kiếp này, nhìn hệ thống đầy ắp tài nguyên, Đỗ Y Nhân nắm chắc cơ hội viết lại vận mệnh, quyết tâm dẫn dắt cả nhà an nhàn sống sót đến cùng! --- Lưu ý cho người đọc: Tình cảm: Nam chính tồn tại như người nhà, cả gia đình cùng nhau sinh tồn. Tính cách nữ chính: Không phải thánh mẫu, nhưng cũng không máu lạnh vô tình. Cặp đôi: Đại tỷ tỷ dịu dàng lạnh lùng x Phi công trẻ hay dựa dẫm nhưng biết kiềm chế (dạng trung khuyển). Nhân vật chính: Đỗ Y Nhân, Kiều Nhất Phương | Nhân vật phụ: Đỗ Vân Xuyên, Ôn Lan. Bối cảnh: Câu chuyện hoàn toàn là hư cấu, có tham khảo từ game: Stardew Valley, The Long Dark, Conan Exiles, Final Fantasy XIV. Tóm tắt trong một câu: Mở màn với cả một lục địa trong tay, cày cuốc ngày đêm để thảnh thơi giữa thời tận thế! Thông điệp: Người một nhà, đồng lòng sinh tồn, mãi không chia lìa.
240 chương
Truyện cùng tác giả
Mạt Thế Trọng Sinh Chi Độc Sủng
Khoảnh khắc tự sát, cô tràn đầy vui sướng, chỉ vì mối thù lớn đã được báo, tâm nguyện đã hoàn thành. Nhưng ông trời lại để cô trọng sinh về trước thời kỳ mạt thế. Ở kiếp trước, cô mang trong lòng nỗi sợ hãi vì sự chiếm hữu và ràng buộc từ người anh trai không huyết thống. Trong kiếp này, cô dựa vào anh, yêu anh, quấn quýt bên anh, và trân trọng tình cảm ấy. Họ cùng nhau đối mặt với mưu kế quỷ quyệt, cùng nhau vượt qua địa ngục trần gian, từ đó không bao giờ chia lìa. Đây là một câu chuyện tình yêu giả danh tình anh em trong bối cảnh mạt thế! NAM NỮ CHÍNH KHÔNG PHẢI ANH EM RUỘT. CHỈ LÀ ANH EM TRÊN DANH NGHĨA.
Sau Khi Hoà Ly, Tàn Vương Cấm Dục Mỗi Ngày Đều Muốn Phá Giới
Kiếp trước, nàng hy sinh tất cả vì người nhà nhưng lại bị bỏ đi như giày rách. Sau khi trọng sinh, nàng dứt khoát hoà ly với người chồng mù, đoạn tuyệt quan hệ với tướng phủ. Đấu kỹ nữ ngược tra, từ một người vợ bị bỏ rơi biến thành quốc sủng mà tất cả các đại lão thi nhau tranh sủng. Một nhà ngoại tổ vô cùng yêu thương nàng. Ca ca và chồng trước đã từng bỏ nàng như giày rách tỏ ra hối hận, xếp hàng cầu xin tha thứ. Khi biết được người đã cứu và bảo vệ nàng ở kiếp trước thực ra chính là "đại biểu ca" của nàng, nàng đỏ mắt, ôm chặt người nọ không chịu buông. Nam nhân muốn cự tuyệt mím chặt khoé môi: "Ban ngày ban mặt, còn ra thể thống gì!" Nhưng mặt mày lạnh lùng kia của hắn đã cong thành hình trăng non. Giọng nói trầm khàn: "Đóng cửa."
Ẩm Thực Thập Niên 80: Tôi Kế Thừa Một Tửu Lầu Ở Hương Giang
Ở khu Vượng Giác có một tiệm ăn Quảng Đông đã hoạt động hơn ba mươi năm, lúc nào cũng đông khách và nhận được rất nhiều lời khen ngợi từ thực khách. Tuy nhiên, đằng sau vẻ ngoài thịnh vượng ấy lại ẩn giấu một nguy cơ - ông chủ đã cao tuổi mà không có người kế nghiệp, người học trò của ông còn tự mở một quán đối diện, cạnh tranh bằng cách hạ giá để kéo khách về phía mình. Các thực khách âm thầm tiếc nuối, rằng có lẽ tiệm ăn này sẽ không thể tồn tại được lâu nữa. * Một ngày nọ, ông chủ tiệm đón cháu gái từ đại lục đến và quyết định giao lại tiệm ăn cho cô. Nghe đồn rằng cô gái này là một mục nữ lớn lên từ vùng sa mạc phía Tây Bắc khô cằn. Thực khách lại thở dài: “Chắc quán này không trụ nổi mấy ngày nữa rồi.” * Vốn là đầu bếp Quảng Đông nổi tiếng với tài nghệ chọn lọc nguyên liệu và kỹ tính trong phục vụ, nhưng lại được giới sành ăn yêu thích, giờ đây Nhạc Ninh bất ngờ xuyên không về vùng Tây Bắc khắc nghiệt những năm 70 và trở thành một mục nữ. Đừng nói tới bào ngư, hải sâm, hay yến sào, đến cả bò và cừu cũng là tài sản quốc gia, cô chỉ có thể chăm sóc chứ không được ăn. Khi thấy đất nước đang trên đà đổi mới, Nhạc Ninh nghĩ đến việc vào thành phố mở một quán ăn nhỏ và tự nhủ sẽ không còn kén chọn nguyên liệu hay thực khách nữa. Rồi một ngày, một ông lão tự xưng là ông nội tìm đến cô, nói rằng ông có một tiệm ăn Quảng Đông tại Hồng Kông...
Tôi Kinh Doanh Khách Sạn Giữa Thời Mạt Thế
Hệ thống khách sạn của Trần Ôn Tử lại giở trò. Nó ném cô vào tận thế, bắt cô mở khách sạn sinh tồn. Trần Ôn Tử: “Khoan đã nào, giữa tận thế thì ai còn tiền mà ở khách sạn chứ?” Hệ thống: [Có thể dùng tinh hạch hoặc... thây ma để đổi điểm.] Trần Ôn Tử: “...” Khi thiên tai ập đến, thây ma tràn lan, thế giới chìm trong hoang tàn hỗn loạn, người ta bắt đầu truyền tai nhau về một khách sạn thần bí. Nơi ấy tựa như ánh mặt trời, thắp sáng cả thời đại đen tối này. Khách sạn đó có quần áo sạch sẽ, đồ ăn dồi dào, một nơi trú ẩn an toàn... Là chốn hy vọng cho những con người đang vật lộn sống sót giữa mạt thế.
Từ Quán Cơm Nhỏ Đến Khu Nghỉ Dưỡng
Văn án: Hề Hi – một cô gái trẻ đang thất nghiệp, đành tiếp nhận quán ăn cũ nát của gia đình. Nhưng cô chẳng có chút tài buôn bán, quán ăn lại nằm ở nơi hẻo lánh nên càng không thể vực dậy nổi. Hề Hi chán nản: “Thôi thì bán luôn cho rồi...” [Đinh! Chúc mừng bạn đã gia nhập nhóm Giao Lưu Nấu Nướng – Làm Ruộng – Kinh Doanh – Xây Dựng.] Chị Năm Tống: [Bao lì xì: Canh Cá Chị Tống.] [Đã nhận bao lì xì, chúc mừng bạn đã học được công thức chế biến món Canh Cá Chị Tống!] Hề Hi: “?” Bà Ma Trần: [Bao lì xì: Đậu Hũ Ma Bà.] [Đã nhận bao lì xì, chúc mừng bạn đã học được công thức chế biến món Đậu Hũ Ma Bà!] Hề Hi: “?” Thẩm Vạn Tam: [Bao lì xì: Bí Quyết Kinh Doanh.] [Đã nhận bao lì xì, chúc mừng bạn đã kích hoạt hệ thống Bí Quyết Kinh Doanh!] Hề Hi: “?” ... Sau đó, mọi người phát hiện ra, hương vị của quán ăn nhỏ hẻo lánh này ngon đến kinh ngạc. Tiếp đó lại càng ngạc nhiên hơn khi thấy thực đơn phong phú, món nào cũng khiến người ta tấm tắc. Chưa hết, không chỉ món chính khiến người ta nhớ mãi, mà ngay cả tráng miệng và đồ ăn vặt của quán cũng ngon đến bất ngờ. Mọi người nhận ra, quán ăn nhỏ hẻo lánh ấy ngày một phát triển hơn, mở thêm hết chi nhánh này đến chi nhánh khác, thậm chí quán chính còn được phát triển thành cả một khu nghỉ dưỡng.
Mạt Thế Pháo Hôi Chỉ Nghĩ Làm Cá Mặn
Sau tai nạn máy bay, Văn Tiêu Tiêu may mắn thoát chết, cứ nghĩ từ nay về sau sẽ được hưởng phúc, không ngờ cô lại xuyên đến một cuốn tiểu thuyết mạt thế, trở thành một nhân vật pháo hôi trùng tên trùng họ vừa xuất hiện liền bỏ mạng. Vì vậy, Văn Tiêu Tiêu đã đúc kết ra ba nguyên tắc sống còn dành cho nhân vật pháo hôi: - Tránh xa nam nữ chính. - Cách xa nữ phụ độc ác. - Hưởng thụ cuộc sống, tận hưởng niềm vui trước mắt! Mang theo những suy nghĩ đó, Văn Tiêu Tiêu bắt đầu hành trình gian nan ở mạt thế. Xuyên thư thì đã sao, ít nhất cô còn biết rõ nội dung truyện gốc, lại có bàn tay vàng hộ thân. Nhưng ai ngờ, cô lại gặp phải một nam phụ không tên, tên ma quỷ này trọng sinh trở về để thay đổi số mệnh, khiến cốt truyện vốn tốt đẹp trở nên rối tung.








