Kho ebook cho máy đọc sách.Giảm giá 25% với tài khoản VIP. 50% với tài khoản VIP Năm hoặc tài khoản VIP cấp bậc 14 Đại Thần.
Truyện xem nhiều 642 truyện
Hỗn Độn Tiên Quan
Ba năm trước, thiếu niên Mộ Phong ngẩng đầu nhìn trời, giữa vầng thái dương rực lửa thấy một nữ tử cõng quan tài. Từ đó, đan điền của hắn tan biến, trở thành kẻ tàn phế. Ba năm sau, quan tài tiên trong vầng mặt trời rơi xuống trần gian, hóa thành đan điền của Mộ Phong. Từ ấy, hắn mở ra một con đường vô địch rực rỡ và lẫy lừng. Nhiều năm về sau, Mộ Phong cõng quan tài tiên, bước trên đường tiên, mũi kiếm chỉ thẳng trời cao: “Ta tuy là người phàm, cũng có thể chém tiên!”
Xuyên Thành Cô Vợ Độc Ác Của Nam Chính, Tôi Bỏ Trốn Về Quê Làm Ruộng
Đường Tuyết Mị mơ một giấc mộng xu.ân, tỉnh dậy mới phát hiện mình đã xuyên vào tiểu thuyết, hơn nữa còn xuyên thành vợ trước của nam chính. Nghĩ đến kết cục bi thảm của nguyên chủ trong truyện, lại thêm giấc mơ khó tả tối qua, Đường Tuyết Mị lập tức thu dọn hành lý, chuẩn bị cao chạy xa bay! ... Ngay lúc cô ôm theo số tài sản ít ỏi đến đáng thương của nguyên chủ, không biết nên trốn đi đâu, trong đầu bỗng xuất hiện một hệ thống làm ruộng. Hệ thống Điền Điền: [Ký chủ, hạt giống của tôi không chỉ có thể cải tạo đất đai mà còn có đủ loại công dụng: ăn vào giúp dưỡng nhan, chữa bệnh, kéo dài tuổi thọ...] Đường Tuyết Mị: ồ ồ ồ! Kết quả là, Đường Tuyết Mị quyết định quay về quê hương trong ký ức, bắt đầu làm ruộng. ... Tần Dự đi công tác về, phát hiện vợ mình không thấy đâu nữa, trên bàn chỉ còn lại một tờ đơn thỏa thuận ly hôn và một bức thư tạm biệt. Hai người tuy kết hôn theo thỏa thuận, nhưng chuyện nên phát sinh đều đã phát sinh. Sau khi suy nghĩ kỹ, anh quyết định thử sống với Đường Tuyết Mị như vợ chồng thật sự, thì cô lại bỏ chạy mất rồi... Anh bắt đầu tìm kiếm cô khắp nơi, nhưng Đường Tuyết Mị như thể bốc hơi khỏi thế gian, hoàn toàn không để lại dấu vết gì. Khi anh đang rơi vào tuyệt vọng vì tìm mãi không thấy cô, một ngày nọ trong một phòng livestream, anh bất ngờ nghe thấy giọng nói quen thuộc... ... Từ ngày Đường Tuyết Mị trở về thôn Đường Gia, chỉ trong vài năm ngắn ngủi, cả ngôi làng nhỏ đã thay đổi nghiêng trời lệch đất: Núi hoang trở thành kho báu. Đất trống trở thành ruộng tốt. Ngôi làng nhỏ vô danh ngày nào giờ đã thành nơi các đại gia chen lấn, tranh giành nhau đến dưỡng lão.
Cao Võ: Một Phần Nỗ Lực, Vạn Lần Trả Về
Trong thế giới cao võ, cá lớn nuốt cá bé, dị thú rình rập khắp nơi. Xuyên đến thế giới này, Lâm Mặc đã khổ tu suốt mười lăm năm, nhưng vì thiên tư bình thường, gia cảnh không nổi bật, thực lực vẫn đáng tiếc. “Thiên đạo công bằng sao? Tất cả đều là lời dối gạt.” Ngay lúc Lâm Mặc thở dài, kim thủ chỉ cuối cùng cũng xuất hiện. [Đinh! Nỗ lực tất có hồi báo.] [Đinh! Ngài khắc khổ tu hành, mang phụ trọng chạy dài 20 km, kích hoạt bạo kích, nhận được gấp trăm lần hồi báo!] [Đinh! Ngài phục dụng dược tề khí huyết vất vả tích góp, kích hoạt bạo kích, nhận được nghìn lần hồi báo!] [Đinh! Ngài chuyên tâm nghiên cứu Quân Thể Quyền, kích hoạt bạo kích, nhận được vạn lần hồi báo!] Nhiều năm sau, khi Lâm Mặc đứng sừng sững trên đỉnh phong và được truyền thông phỏng vấn. “Lâm Mặc đại nhân, làm thế nào ngài có thể mạnh mẽ đến vậy?” Lâm Mặc khẽ mỉm cười: “Thiên đạo công bằng? Tất cả đều nhờ nỗ lực.”
Cẩu Tại Dị Giới Thành Võ Thánh
Lam Tinh xảy ra những sự kiện quỷ dị, rất nhiều người Lam Tinh bị một luồng sức mạnh thần bí ảnh hưởng, hồn phách tạm thời xuyên qua đến một thế giới khác. Đó là một thế giới bị bóng tối bao phủ, quỷ dị mọc lên khắp nơi. Không chỉ vật giá đắt đỏ đến mức khó tin, mà còn có vô số Tà linh lặng lẽ ẩn hiện. Các thế lực tranh đấu lẫn nhau, ân oán giang hồ không dứt, khiến dân chúng tầng dưới khổ không sao kể xiết. Dương Phóng vốn là bác sĩ điều trị chính tại bệnh viện tâm thần, cũng bị cuốn vào một sự kiện quỷ dị rồi xuyên qua đến nơi này. May mắn là hắn phát hiện bản thân đã thức tỉnh một bảng độ thuần thục. Chỉ cần không ngừng nâng cao độ thuần thục, hắn có thể tăng tiến cảnh giới của chính mình. Hắn âm thầm tích lũy thực lực, dưới chân chất đầy thi hài, bất tri bất giác bước lên một con đường mang danh Cẩu Thánh.
Đại Phụng Bại Gia Tử
Xuyên không đến Đại Phụng triều, thân phận của Lâm Trần là đích tử của Anh Quốc công—một “cái danh” nghe qua thì oai phong, nhưng khắp Kinh Sư ai ai cũng biết hắn chỉ là một kẻ thật thà, nổi tiếng... bại gia tử. Thế nhưng, Lâm Trần siết chặt nắm đấm, ánh mắt sáng rực: “Nếu đã là quốc công chi tử... ta còn sợ ai?” Từ đó, Lâm Trần một đường mạnh mẽ đánh tới—từ Kinh Sư đến Giang Nam, từ miếu thờ đến triều đình, từ tái bắc đến thảo nguyên—nơi nào cũng lưu lại danh tiếng chấn động, uy thế hiển hách. Các thương nhân Đại Phụng nằm mộng cũng phải cảm khái: “Không đúng! Hắn thẳng tay làm đến giàu nhất Đại Phụng, đây mà gọi là bại gia à?” Ngự sử nghiến răng nghiến lợi: “Tên ngốc Lâm Trần kia thế mà dám ở Sùng Văn Môn một mình đấu cả đám đại thần, dám vạch tội thì nhất định phải bị vạch tội!” Công chúa thảo nguyên mắt sáng như sao, hào sảng tán thưởng: “Không hổ là hùng ưng đệ nhất thảo nguyên! Trường Sinh Thiên trên cao, hắn chính là nam nhân ta nhất định phải đoạt được!” Trong khi đó, một vị công chúa khác nước mắt lưng tròng: “Phụ hoàng~ ngài phải làm chủ cho con! Lần trước là nữ tử thảo nguyên, lần này lại tới phiên yêu nữ Tây Vực!” Hoàng đế đau đầu đến mức muốn đập long ấn, quay sang nhìn Lâm Trần. Mà Lâm Trần chỉ đơn giản nhún vai, hai tay mở rộng: “Trách ta sao?” Đây là câu chuyện một bại gia tử... nghịch thiên quật khởi.
Tọa Khán Tiên Khuynh
Ta vốn chỉ là một sinh viên bình thường. Không biết vì sao lại lạc vào thế giới này. Người ở đây lại gọi ta là “Quý thiếu gia”, còn khuyên ta hãy nén bi thương, thuận theo số mệnh. Ta còn chưa kịp hiểu chuyện gì thì thiên kim của Tiên Môn Huyện lệnh đã đến, nói muốn từ hôn với ta. Ha, mở đầu thật thú vị. Từ đó, ta bắt đầu tìm hiểu thế giới kỳ quái này — nơi tiên đạo thịnh hành, vương triều phồn vinh, nhưng phía sau lại là người dân chết đói ngàn dặm, cuộc sống bấp bênh. Những kẻ tu tiên kia, ăn hết mồ hôi nước mắt của nhân dân, còn luyện hóa cả linh mạch của đất trời, cuối cùng chỉ cười lớn một tiếng rồi phi thăng mà đi — khác gì những quan tham ô bỏ trốn mang theo của cải? Ta vốn không định can dự vào cuộc phân tranh này, chỉ muốn lặng lẽ làm những gì mình có thể. Nhưng đến khi đứng trên đỉnh Quần Sơn, nhìn xuống tiên đạo sụp đổ, ta mới thấm thía — ta cũng không còn vô tội nữa.
Mục Thần Ký
Đại Khư tổ huấn đã nói rõ, trời tối tốt nhất đừng ra ngoài. Đại Khư Tàn Lão Thôn, một đứa bé được những người già nhặt được ở bờ sống, đặt tên Tần Mục, tân tân khổ khổ nuôi hắn trưởng thành. Một ngày kia bóng đem buông xuống, bóng tối bao trùm Đại Khư, Tần Mục bước ra khỏi nhà... Làn gió xuất bên trong phản phái lại bắt đầu nhộn nhạo! Người mù nói với hắn.
Cẩu Tại Võ Đạo Thế Giới Thành Thánh
Mệnh cách trong tay, cẩu đạo cầu sinh! Trần Khánh xuyên không đến một thế giới võ đạo vi tôn, nhân mạng rẻ rúng như cỏ rác, thiên hạ loạn thế khói lửa. Hắn khởi đầu chỉ là một ngư dân nghèo, lại còn câm tật, cha bị bắt đi lao dịch không tin tức, mẹ góa con côi thì ngày ngày bị quan phủ và bang phái “Long Vương Hương Hoả” tầng tầng bóc lột, sống lay lắt bên bờ cái chết. Thế nhưng, trời không tuyệt đường người - trong đầu hắn hiện lên một đạo 【Mệnh cách: Ông trời đền bù cho kẻ cần cù, tất sẽ thành công】! Điều đó có nghĩa là: bất luận học nghệ gì, đối với hắn không hề có tư chất ngưỡng cửa, không hề có bình cảnh ngăn cách. Chỉ cần chịu khó nỗ lực, tất sẽ gặt hái hồi báo!
Phàm Nhân Tu Tiên
Có thể coi Phàm nhân tu tiên truyện là 1 tác phẩm Kiếm Hiệp, Tiên Hiệp đồ sộ nhất hiện nay với cấu trúc hợp lý và tình tiết gay cấn đã làm các fan cuồng không ngừng theo dõi và bàn tán. Có câu nói cửa miệng của các phàm mê thế này "đã đọc phàm nhân khó đọc truyện khác" nó như minh chứng cho tâm ma người đã từng đọc nó, cũng vì nó mà biết bao người không thể đọc truyện khác. Mọi truyện so với nó đều bị so sánh thiếu logic, bố cục không chặt. Đấy chính là minh chứng sống động của tuyệt tác này. Nhân vật chính của truyện, Hàn Lập sinh ra trong một gia đình nông dân nghèo, có thúc thúc là nhân viên ngoại đường của một bang phái trung lưu. Bang phái tranh chấp nên đốc rút tuyển mộ đệ tử. Hàn Lập do tư chất thấp kém, trong vài đệ tử được tuyển thì hắn chỉ vào hạng vớt vát, hay còn gọi là kí danh đệ tử. Sau đó cùng một đệ tử khác nhập vào môn đồ của một thầy thuốc của bang phái. Sư phụ này của Hàn lập tuy là một gã võ công xuất chúng chứ không phải tu tiên giả nhưng biết được công pháp tu tiên và công pháp đoạt xá (đoạt lấy thân thể của người tu tiên, người nào có linh căn thì mới có thể tu tiên). Hàn Lập được dạy công pháp, nhưng trong đó lại ẩn chứa âm mưu của lão sư phụ, đánh nhau chết sống chủ yếu bằng trí tuệ mới vớt được cái mạng nhỏ. Bước vào giới tu tiên mới nhận ra mình thuộc lại tư chất cực kém. Nhưng bằng vào sự cẩn thận, luôn luôn suy nghĩ nên dần dần sinh sống và phát triển trong thế giới nhược nhục cường thực. Hãy cùng xem Phàm Nhân Tu Tiên để theo chân Hàn Lập và hiểu còn người hắn như thế nào, cách hắn vươn lên đỉnh cao của Tiên giới. Một tiểu tử nghèo bình thường sống ở sơn thôn, ngẫu nhiên tiến vào môn phái giang hồ nhỏ, trở thành đệ tử ký danh. Thân phận hắn như vậy? Lại có tư chất bình thường, có thể tiến vào hàng ngũ của người tu tiên? Cự kiêu ma đầu, thuộc nhóm tiên tông tiên sư, đoàn vu sơn hải trong ngoài?
Phế Vật Nhặt Rác Ở Tinh Tế Đại Khai Sát Giới
Năm Nhâm Ngọ Tiên Lịch, Tông chủ tông môn đứng đầu Tu Tiên Giới Huyền Thanh Tông Thời An khi đột phá Độ Kiếp đã không may gặp phải Diệt Thần Lôi Kiếp vạn năm khó gặp, từ đó thân tử đạo tiêu, hóa thành tro bụi. Năm 424 Tinh Lịch, hành tinh 9527 của Liên Bang đón nhận một vị tu tiên giả. Cùng năm đó, phân tông Huyền Thanh Tông tại tinh cầu Proxima chính thức được thành lập, thu nhận ba đệ tử đầu tiên. Năm 425 Tinh Lịch, Học viện Quân sự thứ 18 của tinh cầu 9527 đã có một màn lội ngược dòng ngoạn mục tại Đại hội Võ thuật Liên trường Quân sự Liên Bang, xuất sắc vượt qua 1389 học viện khác để giành ngôi vị quán quân toàn Liên Bang. Năm 426 Tinh Lịch trong Đại chiến Liên trường Quân sự tại tinh cầu Proxima, một đại quân Trùng tộc khổng lồ bất ngờ từ trên trời giáng xuống. Đội quân Liên hợp Liên Bang cùng các đệ tử Huyền Thanh Tông trên khán đài đồng loạt tế ra phi kiếm, bay thẳng lên trời, dẫn dắt đại quân cơ giáp, áp đảo và đánh đuổi Trùng tộc. Từ năm 426 đến năm 431 Tinh Lịch, mười ba khu vực bị chiếm đóng của Liên Bang lần lượt được giải phóng. Chiến trường chính diện lần đầu tiên thổi vang tiếng kèn phản công. Kể từ đây, tinh tế chính thức bước vào thời đại tu tiên.
Ngự Thần Thiên Tông
"Vốn là kẻ bần hàn nơi sơn dã, không nơi nương tựa, thiếu niên ấy gia nhập Ngự Thần Tông. Dẫu căn cơ nông cạn, mờ nhạt giữa chúng đệ tử, nhưng nhờ tài lẻ luyện rượu linh mà vô tình thấu hiểu huyền cơ của thiên đạo. Cứ ẩn nhẫn chờ thời, ngày ta đổi đời chẳng còn xa!"
Vu Sư: Từ Sinh Vật Cải Tạo Bắt Đầu Can Kinh Nghiệm
Lynch xuyên không đến thế giới Vu Sư, trở thành một Vu Sư học đồ chuyên tu cải tạo sinh vật, lại còn mang theo hệ thống độ thuần thục. Thế là... Hắn lắp cánh dơi cho thằn lằn, cải tạo thành sinh vật hệ Long vừa hung tàn vừa đáng yêu. Hắn cấy ghép niêm mạc dạ dày tiết a-xít cho hoa ăn thịt người, tăng cường hệ tiêu hóa của nó. Hắn gắn thêm giác hút cho nấm kịch độc, biến nó thành loại nấm phun độc. Cấy ghép nhãn cầu, cải tạo khí quan, lắp thêm tay chân... Từng sinh mệnh kỳ dị, màu sắc sặc sỡ lần lượt ra đời dưới tay Lynch. Mỗi một lần thí nghiệm là một lần độ thuần thục tăng lên. Mỗi một lần học tập là một lần tri thức gia tăng. Từ một tiểu Vu Sư, hắn từng bước tiến đến ngôi vị Thế Giới Chi Chủ; từ việc cải tạo ma thực cấp thấp, cho đến sáng tạo ra Thiên Sứ. ———————————— Truyện thuộc dòng Vu Sư, tu luyện tiến triển vững chắc, làm gì cũng chắc tay. Nhân vật chính tính cách trầm ổn, khiêm tốn; hành sự chững chạc, tư duy logic mạch lạc, không bay bổng viển vông; quan hệ nhân mạch hài hòa. Chú trọng xây dựng thế giới quan, logic chặt chẽ, thiết lập cốt truyện tỉ mỉ và chân thực.
Bách Niên Tu Tiên, Ta Sắp Chết Bàn Tay Vàng Mới Đến
Giang Thành Huyền ngoài ý muốn xuyên qua đến tu tiên giới, ngẫu nhiên thu hoạch được tu tiên truyền thừa. Nhưng tư chất thực sự thấp kém, đau khổ tu luyện trăm năm, y nguyên không cách nào tấn thăng Trúc Cơ chi cảnh. Ngay tại hắn nản lòng thoái chí, yên lặng đi vào một tòa phàm nhân thành thị, chuẩn bị như vậy giải quyết xong cuối đời lúc, bàn tay vàng rốt cục khoan thai tới chậm. Kiểm tra đo lường đến kí chủ đạt thành Bách Niên Tu Tiên thành tựu, do đó ban thưởng Diên Thọ Quả một viên, ăn vào có thể gia tăng một giáp thọ nguyên. Hiện tuyên bố kế tiếp thành tựu nhiệm vụ. Xin mời kí chủ xông quan trăm lần, hoàn thành liền có thể đạt thành trăm lần xông quan thành tựu, có thể đạt được thuận lợi phá quan cơ hội một lần. Đinh! Xin mời kí chủ hoàn thành trăm lần thuật pháp tập luyện, đạt thành có thể đạt được cảm ngộ viên mãn thuật pháp truyền thừa ngọc phù một viên. Xin mời kí chủ hoàn thành trăm lần vận công thành tựu, đạt thành có thể dùng căn cốt tăng lên. Xin mời kí chủ hoàn thành trăm lần chế phù thành tựu...... Xin mời kí chủ hoàn thành trăm lần lĩnh hội thành tựu...... Xin mời kí chủ hoàn thành trăm lần luyện đan thành tựu...... Xin mời kí chủ hoàn thành trăm lần trúng độc thành tựu...... Xin mời kí chủ...... Bất tri bất giác, lúc Giang Thành Huyền được nghe lại hệ thống nhắc nhở lúc, thình lình được cho biết, đã không có bất luận thành tựu gì lại phối ngươi đi hoàn thành, bởi vì ngươi tồn tại bản thân, cũng đã là một cái vĩnh viễn cũng vô pháp bị siêu việt thành tựu.
Điên Rồi ! Ngươi Xác Định Ngươi Là Ngự Thú Sư?
#ngự_thú #hệ_thống #sảng_văn #nhiệt_huyết Tô Trạch xuyên tới thế giới vạn tộc, ở nơi này có đủ loại phương thức tu luyện. Có võ đạo, có thuật sĩ, có ngự thú sư! Trong nghi thức thức tỉnh, Tô Trạch thức tỉnh thiên phú ngự thú sư, đồng thời trói lại Hệ thống ngự thú cấp Thần, khi truyền tu vi cho linh thú, là có thể trực tiếp thu được trả lại gấp mấy chục lần! Vì vậy, một ngự thú sư còn có thực lực mạnh hơn linh thú khế ước ra đời! “Điên rồi à? Tên ngự thú sư kia một quyền đánh bể cả dãy núi luôn á?” “Vì sao tên ngự thú sư đó còn mạnh hơn cả linh thú của mình thế? Rốt cuộc là ai ngự ai thế hả?” “Quản cái tên điên đó đi! Một người chuyên tu võ đạo như ta, vậy mà kỹ xảo chiến đấu còn không mạnh bằng một ngự thú sư à?”
Nữ Hiệp Chậm Đã!
"Nữ hiệp chậm đã, ngươi có biết ta là ai không?" "Ta biết, là sủng thần bên cạnh Nữ Đế, là nhân tình của phản tặc, là thiếu chủ của danh môn giang hồ. Một chân đạp ba thuyền, kẻ ta muốn chém chính là ngươi!" Nhân vật chính vô sỉ, không não tàn.
Danh Sách Đường Cái Cầu Sinh: Ta Tại Tận Thế Thăng Cấp Vật Tư
Quỷ dị giáng xuống, thành thị biến thành cấm khu đối với nhân loại. Mọi người buộc phải dựa vào những đoàn người di chuyển theo “danh sách siêu phàm”, cuộc sống định cư đã hoàn toàn biến thành cuộc sống lưu động. Trong quá trình di chuyển ấy, Trần Dã thức tỉnh hệ thống thăng cấp. Chiếc xe đạp rỉ sét trong tay hắn lột xác thành chiến xa bọc thép. Chiếc lều vải cũ nát tiến hóa thành pháo đài di động. Khi người khác còn phải liều mạng chỉ vì nửa miếng lương khô, thì chiếc xe – cũng là căn phòng của hắn – đã có hệ thống lọc nước tự động và nông trường vi sinh thái thu nhỏ. Thế nhưng, nguy cơ thật sự đến từ nơi sâu trong sương mù — nơi những quỷ dị không thể giết chết đang lần theo dấu vết bánh xe của đoàn người di chuyển. Quỷ dị không thể bị tiêu diệt, trừ khi vượt qua danh sách siêu phàm. Vượt qua hàng trăm loại danh sách siêu phàm không thể tưởng tượng. Hơn cả trăm loại kỳ dị, kỳ vật...
Khởi Động Lại Nhân Sinh
Khi cuộc đời nhấn nút “khởi động lại”, ngỡ rằng mọi thứ sẽ bắt đầu lại suôn sẻ... mới lạ thật đấy! Sống lại sau kỳ thi đại học thì còn đỡ, không thì chí ít cho tôi quay lại đầu năm cấp 3 cũng được mà. Đằng này lại cho sống lại ngay lớp 12 là thế nào? Đã thế còn mẹ nó tỉnh lại ngay trong phòng thi! Cả nhà ơi, đề toán câu này giải sao đây? Cấp bách quá, online chờ gấp!
Cẩu Tại Yêu Võ Loạn Thế Tu Tiên
Phương Tịch xuyên rồi, mà lại là nhị xuyên! Ta phải khúm núm ở tu tiên giới, nhưng cũng là ta trọng quyền xuất kích ở dị thế giới! Không nghĩ tới trăm ngàn năm về sau lại thành đại lão ở tu tiên giới!
Võng Du Tử Vong Võ Hiệp
Nghèo rớt mùng tơi, Tô Vong Xuyên — một blogger — vô tình gặp được một công ty trò chơi đang tuyển “phụ hồ cày tiền” với mức lương cao. Hắn lập tức ứng tuyển. Nhưng sau khi vào làm, Tô Vong Xuyên nhanh chóng cảm thấy có gì đó không đúng lắm... Sức lực của hắn hình như đang trở nên quá mức kinh người.
Trở Về Niên Đại, Cô Vợ Nhỏ Được Cưng Như Bảo Bối Siêu Hung Dữ
Phòng thí nghiệm nổ mạnh làm Lâm Đường trở về cái niên đại nghèo khó thiếu thốn vật tư kia, còn buộc chặt với một cái hệ thống đánh dấu. Cô còn chưa kịp lấy món quà của người mới thì vị hôn phu được định ra từ bé đã chạy tới cửa từ hôn. Nguyên nhân từ hôn là vì hắn sắp trở thành công nhân, đi vào thành phố làm việc. Lâm Đường nhìn người nam nhân có khuôn mặt bình thường mà lại tỏ ra rất tự tin kia, môi đỏ hé mở: "Được.” Chưa tới một tháng, vị hôn phu bị đuổi việc. Lâm Đường đi dạo quanh huyện một vòng liền trở thành cán bộ của xưởng dệt. Nội tâm của vị hôn phu: Hiện tại cầu hợp lại còn kịp sao? * Cái niên đại này thật sự rất quá thiếu thốn vật tư rồi. Tuy rằng được ba người anh và cha mẹ yêu chiều, nhưng ăn cơm cần có phiếu gạo, mua vải cần có phiếu vải, mua thịt cần phiếu thịt, thậm chí ngay cả mua một khối xà bông cũng cần có phiếu. Cho dù thắt chặt lưng quần để sinh hoạt thì vẫn vô cùng khó khăn. Nhìn thứ đen sì sì trong chén, Lâm Đường im lặng: “...” May mà cô có một cái hệ thống! Muốn cái gì? Chỉ cần đánh dấu là sẽ có. - Nhiều năm sau. Người nam nhân tuấn mỹ nào đó nhìn người vợ yếu đuối mong manh, khuôn mặt nhỏ trắng nõn, cố gắng không thay đổi sắc mặt hỏi: “Nghe nói năm đó em đánh hai đấm đã hạ gục một con lợn rừng?” Ánh mắt Lâm Đường hơi lóe lên, đầu ngón tay hơi dùng một chút lực thì cái chén sứ tráng men trong tay liền biến hình, nghiêm túc nói: “Nào có? Anh đừng nghe mấy người đó nói hươu nói vượn, chúng ta đều là người làm công tác văn hoá, sao có thể bạo lực như vậy được!”