Kho ebook cho máy đọc sách.Giảm giá 25% với tài khoản VIP. 50% với tài khoản VIP Năm hoặc tài khoản VIP cấp bậc 14 Đại Thần.
Truyện xem nhiều 638 truyện
Thấy Trước Tai Ương, Quốc Gia Đuổi Theo Cho Tôi Ăn
Sau một trận sốt cao, Hạ Lễ Lễ bị cận nặng bỗng phát hiện mắt mình không chỉ hồi phục thị lực bình thường, mà còn có thể nhìn thấy hình ảnh người khác sắp gặp tai ương! Lúc phát tờ rơi bên đường, cô “thấy” một nam sinh khoa thể thao đang đợi xe, trong tương lai sẽ bị xe cán trúng mắt cá chân, lỡ mất trận thi đấu, chỉ có thể ngồi dưới khán đài rơi nước mắt nhìn vận động viên nước khác giành chức quán quân. Dù có là ảo giác, Hạ Lễ Lễ cũng quyết định mạo hiểm, dù có bị coi là thần kinh đi chăng nữa cô vẫn phải cứu người. Nhỡ đâu bi kịch thật sự xảy ra thì sao? Cô lập tức đẩy mạnh chàng trai kia ra. Ngay khoảnh khắc đó, cả dãy xe đạp dựng bên đường đổ sập ầm ầm! Thì ra chàng trai ấy là thiên tài bơi bướm. Nhờ tránh được chấn thương ở chân, anh thuận lợi tham dự giải vô địch thế giới, nổi danh chỉ sau một trận và còn phá vỡ kỷ lục thế giới! Sau đó, Hạ Lễ Lễ tỉnh dậy rửa mặt, ngẩng đầu nhìn vào gương, “thấy” trong gương lại hiện lên cảnh tượng tương lai: Có người xông vào nhà cô, trốn trong tủ quần áo... Về sau... Cháu gái của ảnh đế bị bắt cóc, bản thân ảnh đế bị đám phóng viên bao vây phỏng vấn. Hạ Lễ Lễ “thấy” bọn họ đuổi theo quá gắt khiến kẻ bắt cóc nổi giận, cháu gái bị gϊếŧ, ảnh đế vì ân hận với anh trai giao con nhờ cậy mà trầm cảm nhảy lầu... Rạng sáng tan làm, Hạ Lễ Lễ lại “thấy” một vị giáo sư vừa kết thúc nghiên cứu bị cướp cặp tài liệu, trong lúc giằng co với tên cướp thì phát bệnh tim mà qua đời. Đất nước mất đi một nhân tài hàng đầu trong ngành nghiên cứu chip, tổn thất lên đến hàng trăm tỷ... Nhờ năng lực tiên tri, Hạ Lễ Lễ nhiều lần thoát hiểm, giúp hóa giải vô số nguy cơ. Bạn bè quyền thế của cô càng lúc càng nhiều, tiền thưởng tích góp cũng càng ngày càng lớn. Hạ Lễ Lễ than thở: “Mong sao ít gặp mấy người xui xẻo hơn, lần nào cứu người cũng dọa tôi muốn khóc!” Cơ quan nhà nước: “Con gái đừng khóc, bồi thường cho con một anh bạn trai tiêu chuẩn quốc gia nhé! Quán quân thế giới, đội trưởng đặc chiến, bác sĩ thiên tài... Con chọn ai? Bọn chú dọn luôn Cục Dân Chính tới cho!”
Hỗn Độn Tiên Quan
Ba năm trước, thiếu niên Mộ Phong ngẩng đầu nhìn trời, giữa vầng thái dương rực lửa thấy một nữ tử cõng quan tài. Từ đó, đan điền của hắn tan biến, trở thành kẻ tàn phế. Ba năm sau, quan tài tiên trong vầng mặt trời rơi xuống trần gian, hóa thành đan điền của Mộ Phong. Từ ấy, hắn mở ra một con đường vô địch rực rỡ và lẫy lừng. Nhiều năm về sau, Mộ Phong cõng quan tài tiên, bước trên đường tiên, mũi kiếm chỉ thẳng trời cao: “Ta tuy là người phàm, cũng có thể chém tiên!”
Theo Môn Phái Võ Lâm Đến Trường Sinh Tiên Môn
“Kể từ hôm nay, ngươi chính là môn chủ Thanh Tiêu Môn.” Sư phụ để lại câu nói ấy, rồi dẫn theo sư đệ, sư muội rời núi, một mình lên đường tầm tiên vấn đạo, bỏ lại Lý Thanh Thu trấn giữ sơn môn. Cũng chính từ ngày đó, Lý Thanh Thu thức tỉnh đạo thống truyền thừa. Thông qua đạo thống bảng, hắn có thể xem xét độ trung thành, tư chất, mệnh cách của môn hạ đệ tử. Mỗi khi Thanh Tiêu Môn phát triển thêm một bước, hắn còn có thể sao chép mệnh cách của đệ tử trong môn. Lấy võ lâm làm nền, tu tiên giữa hồng trần. Giang hồ dậy sóng, anh hùng hào kiệt nhiều như cá vượt sông, ân oán khoái ý. Miếu đường quyền quý cầu tiên đạo, coi mạng người như cỏ rác. Trong dòng chảy rung chuyển của thời đại, Lý Thanh Thu dẫn dắt Thanh Tiêu Môn từng bước vươn lên, dần dần siêu thoát thế tục. Bước vào chư thiên Tu Tiên giới, đạo thống san sát, Đạo Môn tranh phong. Thanh Tiêu Môn khởi nguồn từ phàm trần, cuối cùng trở thành trường sinh Tiên môn trong lòng thương sinh. Tu Tiên giới chỉ biết Lý Thanh Thu có tài nhìn người, đời đời bồi dưỡng thiên kiêu, thay Thanh Tiêu Môn tranh đoạt khí vận. Nhưng chẳng ai hay biết, kẻ đáng sợ nhất của Thanh Tiêu Tiên Môn lại chính là hắn — người đồng thời sở hữu vô số mệnh cách: Bất Diệt Phách Thể, Liệt Dương Đạo Tâm, Huyền Chiến Thần Phách, Tự Tại Ngự Linh, Thái Thượng Ngũ Linh Căn... Tuế nguyệt trôi dài, cố nhân lần lượt hóa thành mây khói. Ngày nọ, Lý Thanh Thu ngồi một mình trên đạo đài, hồi tưởng chuyện xưa, thì có một tên đệ tử tìm đến. “Sư phụ,” “Thế nhân đều nói ngài là Trường Sinh giả duy nhất trong thiên hạ. Chỉ cần luyện hóa máu thịt của ngài, liền có thể trường sinh đắc đạo.” “Hà tất không thành toàn cho đồ nhi?”
Tiên Thiên Dị Nhân Ta Đây, Lại Có Thể Tự Động Tu Luyện!
Trần Chu trùng sinh vào một thế giới dị nhân. Vừa mới sinh ra đã là tiên thiên dị nhân hiếm có một trong một triệu người! Vốn dĩ tư chất đã thuộc hàng đỉnh cấp, vậy mà công pháp và dị năng của hắn còn có thể tự động tu luyện? 【Uẩn Thần Dưỡng Nguyên Công của ngươi chăm chỉ tu luyện, trời không phụ người có lòng, đột phá tới Tiên Thiên cảnh nhất trọng!】 【Dị năng tiên thiên Niệm Động Lực của ngươi thiên phú kinh người, lĩnh ngộ bản chất vạn vật, vượt qua giới hạn, đột phá thẳng lên cấp S!】 【Ngự Vật Pháp của ngươi sau khi tôi luyện đã phá vỡ cực hạn, có thể điều khiển Chu Thiên Tinh Đấu!】 【Bát Bộ Cản Thiền của ngươi bị đả kích, trong tuyệt vọng lĩnh ngộ ra bước thứ chín, công pháp tiến giai! Xin hãy đặt lại tên!】 Trần Chu thở dài. Công pháp của hắn còn yêu nghiệt hơn cả chủ nhân — không phải tự đột phá thì cũng tự đốn ngộ. Hắn còn tuyệt vọng hơn cả Bát Bộ Cản Thiền nữa!
100000 Giỏ hàng
Tọa Khán Tiên Khuynh
Ta vốn chỉ là một sinh viên bình thường. Không biết vì sao lại lạc vào thế giới này. Người ở đây lại gọi ta là “Quý thiếu gia”, còn khuyên ta hãy nén bi thương, thuận theo số mệnh. Ta còn chưa kịp hiểu chuyện gì thì thiên kim của Tiên Môn Huyện lệnh đã đến, nói muốn từ hôn với ta. Ha, mở đầu thật thú vị. Từ đó, ta bắt đầu tìm hiểu thế giới kỳ quái này — nơi tiên đạo thịnh hành, vương triều phồn vinh, nhưng phía sau lại là người dân chết đói ngàn dặm, cuộc sống bấp bênh. Những kẻ tu tiên kia, ăn hết mồ hôi nước mắt của nhân dân, còn luyện hóa cả linh mạch của đất trời, cuối cùng chỉ cười lớn một tiếng rồi phi thăng mà đi — khác gì những quan tham ô bỏ trốn mang theo của cải? Ta vốn không định can dự vào cuộc phân tranh này, chỉ muốn lặng lẽ làm những gì mình có thể. Nhưng đến khi đứng trên đỉnh Quần Sơn, nhìn xuống tiên đạo sụp đổ, ta mới thấm thía — ta cũng không còn vô tội nữa.
Từ Tầm Bảo Nhắc Nhở Bắt Đầu Thành Thần
【 Dưới gốc cây nhà thôn trưởng chôn một vò bạc. 】 Tô Văn Định sắp chết đói, nhờ lời nhắc tìm bảo mà phát hiện ra, chẳng khác nào được sống lại lần nữa. 【 Trong căn nhà ngươi vừa mua lại, cất giấu kho báu của Thiết Nhân Đồ do Bách hộ của Huyền Kính Ti để lại. 】 Chỉ chần chừ một giây, nhìn mỹ nữ đang kề kiếm lên cổ mình, Tô Văn Định liền chọn giao nộp kho báu, đổi lại còn thu được một phần cơ duyên. 【 Bên dưới cổ chiến trường chôn giấu một nửa thần binh. 】 Trên con đường truy tìm cổ vật và khảo cổ, Tô Văn Định càng đi càng xa. 【 Trong khối nguyên thạch khai thác từ cấm khu, cất giấu một vị tiên nữ. 】 Tô Văn Định: “Đây là ông trời tặng cho ta một người vợ sao?”
Toàn Dân Trò Chơi: Từ Zombie Tận Thế Bắt Đầu Treo Máy
Hở? Gì cơ? Tất cả nhân loại của thế giới này đều bị ép vào trò chơi? Kinh! Không chơi trò chơi thì sẽ bị mạt sát? Hay lắm, trước kia con quỷ xui xẻo tự sát đó thế mà lại là game thủ chuyên nghiệp? Hắn vậy mà có kỹ năng thiên phú cấp S cao cấp nhất - phân thân zombie? Thiên phú cấp S lại còn thăng cấp được nữa! Phân thân zombie của ta có thể treo máy? ‘Trong khoảng thời gian ngươi offline, nhóm phân thân zombie của ngươi đã chế tạo ra rìu đốn củi bằng gỗ x720; ngươi thu được điểm kinh nghiệm chế tác cơ sở: 1921’. ‘Trong khoảng thời gian ngươi offline, nhóm phân thân zombie của ngươi đã chặt 27821 cây, ngươi thu được gỗ x128973, ngươi thu được kỹ năng - chặt cây cơ sở điểm kinh nghiệm: 2171921’. Khi các người chơi vẫn còn đang gian nan cầu sinh trong Zombie Ngày Tận Thế, nhóm phân thân zombie của Phương Hằng đã bắt đầu dọn sạch cả cánh rừng.
Tạo Hóa Chi Vương
Một tác phẩm càng quét tất cả bảng xếp hạng bên Trung của Trư Tam Bất, một tác phẩm được xưng Thần. Mời mọi người đón đọc. Giới thiệu truyện: Sau một đêm, Diệp Chân đã phát hiện mình có một năng lực kỳ dị. Những tiếng kêu không có ý nghĩa của muôn thú trong núi kia, khi truyền vào tai hắn lại trở nên không giống nhau. Con chuột chi chi kêu: Huynh đệ, phía sau núi có một bảo bối có thể làm cho hình thể của chúng ta tăng trưởng mấy chục lần, đi mau! Một đám muỗi líu ríu: Hai gia hỏa một nam một nữ trong rừng đã cởi hết y phục, các huynh đệ đâu, mau mau bay tới, hút sạch máu chúng nào. Một con Vân Dực hổ nhỏ đối mặt với Diệp Chân phát ra một tiếng hổ gầm như mèo kêu meo meo: Mụ mụ không ở nhà, đừng tới đây, tới nữa sẽ ăn ngươi! Hết thảy, đều bởi vậy mà cải biến! Mời mọi người cùng nhau xem hành trình của Diệp Chân...
Cẩu Tại Yêu Võ Loạn Thế Tu Tiên
Phương Tịch xuyên rồi, mà lại là nhị xuyên! Ta phải khúm núm ở tu tiên giới, nhưng cũng là ta trọng quyền xuất kích ở dị thế giới! Không nghĩ tới trăm ngàn năm về sau lại thành đại lão ở tu tiên giới!
Gọi Ngươi Đi Chịu Chết, Không Có Để Ngươi Vô Địch
Phương Trần vừa xuyên qua dị giới, đã phát hiện mình vừa mới cùng một thiên mệnh chi tử bị từ hôn ước hẹn sinh tử chiến, lập tức run rẩy không thôi. Hệ thống thức tỉnh, tưởng đâu cứu tinh đã đến. Ai ngờ nhiệm vụ đầu tiên của hệ thống lại là bảo Phương Trần nâng cao tu vi, dốc toàn lực chiến đấu, kích phát tiềm lực của thiên mệnh chi tử, cuối cùng chết trong trận sinh tử chiến. Đối mặt hai lựa chọn đều là cái chết, Phương Trần quyết định trước tiên tặng công pháp và đan dược cho thiên mệnh chi tử. Kết quả, sau khi tặng xong, Phương Trần phát hiện mình lập tức học được chính công pháp vừa đem cho... Ngay khoảnh khắc ấy, ánh mắt Phương Trần lập tức sáng rực! 【Giới thiệu ngắn gọn vô lực, xin mời đọc trực tiếp trong truyện】 【Đánh giá của độc giả: Năm chương đầu tác giả viết không hay lắm, cố gắng đọc qua là ổn!】 【Nhắc nhở: Cuốn sách này chủ yếu kể về nam chính cố tình lợi dụng kẽ hở trong quy tắc của hệ thống để thăng cấp, thiên về phong cách hài hước, phá lối mòn. Tác giả là người mới hoàn toàn, đây là tác phẩm đầu tay, nếu viết chưa hay mong được lượng thứ.】
Ta Tại Tiên Huyễn Mô Phỏng Vạn Giới
Một cuốn Vạn Giới Chí diễn hóa muôn vàn thế giới, thành tựu chính bản thân! Giao long vượt cửa Vũ Môn hóa rồng thất bại, thi cốt hòa vào đại hoang. Tịnh Thổ Lưu Ly chiêu mộ mười vạn dân đầm lầy, đào núi mở sông, khai khẩn đất đai rộng mười trượng, tìm kiếm bảo vật từ hài cốt giao long. Một thiếu niên nuốt phải vảy giao long, tưởng đã chết, nay lại mở mắt lần nữa... — Nhận được ban thưởng: Hoang Cổ Thánh Thể! Hả? — Nhận được ban thưởng: Tiên Thiên Đại Tông Sư! Cái gì? — Nhận được ban thưởng: Cửu Dương Thần Công! Hả?! ... Âm phủ, Minh phủ, Thiên Đình tàn khuyết. Phật Đà im lặng ba nghìn năm, vừa mở mắt đã muốn dựng nên Phật quốc nơi trần thế! Âm binh mượn đường, kéo dài ba vạn dặm, không ai dám quấy nhiễu! Chín vị Đại Đế của Đại Hạ cùng xuất hiện, vậy mà vẫn khó chạm tới đế vị của Thiên Đình! Giữa đại hoang mênh mông, nơi giao long chôn xương, Lý Hạo lại chỉ muốn thoát khỏi vòng xoáy này.
Ta Tu Tiên Có Thanh Tiến Độ
Bắt đầu làm một tiểu đạo sĩ, mỗi ngày ngồi luyện công chẳng phải rất nhàm chán sao? Nhưng Vương Bình chẳng hề lo lắng, bởi vì việc luyện công của hắn không chỉ có chiến lược để tham khảo, mà còn có thanh tiến độ! 【Trường Xuân Công: Mỗi ngày luyện tập hiệu quả 5 lần, sau 3 năm có thể sinh ra khí cảm. (Tiến độ 32/100, hôm nay tiến độ 0/5)】
100000 Giỏ hàng
Trường Sinh: Ta Trồng Ra Cửu Phẩm Thanh Liên
Vừa mới xuyên qua đến giới tu tiên, Tống Dư Sao hoàn toàn ngơ ngác. Trong tưởng tượng về việc tu tiên: tu luyện tiên pháp, đắc đạo trường sinh, cùng tiên tử ngự kiếm bay khắp Thương Minh. Nhưng thực tế lại là: cày ruộng gieo hạt, bắt sâu tưới nước, rồi còn gánh phân bón ruộng... Mãi cho đến một ngày nọ, mọi thứ bỗng trở nên khác hẳn.
Tiên Nghịch
Vương Lâm một cái thiếu niên bình thường, tình cờ có được 1 cái danh nghạch trắc thí vào 1 môn phái tu tiên xuống dốc của Triệu quốc, vì thiếu linh căn, vì một hiểu nhầm tai hại, vì một khối thiết tinh và nhờ có được một "thần bí hạt châu". Hắn đã bước lên con đường tu tiên và trên con đường tu tiên hắn sẽ đối mặt với chuyện gì ? Tu tiên là nghịch thiên hay thuận thiên? Tu tiên là vô tình hay hữu tình? Hãy dõi theo bước chân của Vương Lâm để biết hắn làm thế nào bằng vào sức lực của chính mình từng bước tiến lên phía trước, dương danh "Tu Chân Giới". Review : Nhân vật chính là Vương Lâm, thuộc dạng lãnh khốc, quyết đoán, cơ trí, nhưng nhiều lúc cũng điên cuồng vì gia đình, đạo lữ, quê hương của mình. Phải nói quá trình tu tiên của Vương Lâm trong truyện này mới thật sự gọi là tu tiên (trước giờ mình đọc mà đem lại cảm giác tiên hiệp đúng nghĩa chỉ có 2 bộ, một là Phàm Nhân Tu Tiên, hai là Tiên Nghịch, chắc là do 2 bộ này mình đọc đầu tiên nên cảm giác đặc biệt hơn.) Từ một phàm nhân tư chất không được, tiên duyên khó cầu, đến khi gặp kỳ ngộ, rồi từng bước từng bước gian nan trên con đường tu hành, trải qua bao nhiêu khó khăn, nguy hiểm, vui có, buồn có. Có lúc phải đoạt xá sống lại, có lúc phải chứng kiến người thân, bạn bè lần lượt ra đi, có khi vì sinh tồn phải ẩn nhẫn, có khi lại bất chấp tính mạng vì lý tưởng, mục tiêu... Hay có lúc được vạn người kính ngưỡng, có lúc lại cùng cả thiên hạ là địch... Từ một thiếu niên mong ước tu tiên đơn giản chỉ vì hiếu kỳ, vì sự kỳ vọng của cha mẹ, đến khi bất chấp trở thành một ma đầu tàn nhẫn để báo thù, rồi lại nghịch thiên, tranh đấu, từng bước lên đỉnh phong để tìm cách phục sinh thê tử. Rất nhiều màu sắc, cảm xúc, triết lý nhân sinh được truyền tải trong truyện. Truyện này đoạn đầu hơi thiếu hấp dẫn nhưng càng về sau càng hay, nhất là từ khúc cảm ngộ ý cảnh để Hóa Thần. Truyện đặc sắc ở những lúc hóa phàm, luận đạo, những lúc thi triển “mộng đạo” thuật, đoạn sống với Lý Mộ Uyển hay sống với con trai Vương Bình một đời....Tất cả đều rất sâu sắc. Nhiều đoạn đọc khiến ta cảm giác nhân sinh như mộng ảo, đời người sinh lão bệnh tử có gì quan trọng, thiên đạo vô tình mấy ai hiểu rõ, luân hồi chỉ là một vòng tròn, kẻ không hiểu bị lạc chẳng lối ra, người ngộ rồi chọn điểm nào cũng được giải thoát. “Người trong thiên địa, phải có cái tâm nghịch hành... kẻ hiểu rõ trắng đen trải qua trăm năm cũng chỉ như khách qua đường... đời là giống mộng, vui thì sao... mà buồn thì sao...” Tiên Nghịch – Nhĩ Căn.
Ta Tu Tiên Hợp Pháp, Dựa Vào Cái Gì Gọi Ta Ma Đầu?
[ Đinh đông, chúc mừng ký chủ đã khóa định Hệ Thống Thiên Hạ Loạn Lạc. Chỉ cần ký chủ không ngừng hoàn thành nhiệm vụ ma đầu, liền có thể trở thành một đời Ma Tôn! ] “Hiện giờ là thời đại tu tiên văn minh, ngươi lại bắt ta làm ma đầu? Chê mạng ta chưa đủ dài đúng không?” [ Nhiệm vụ một: Thân là ma đầu, giết người đoạt bảo vốn như ăn cơm uống nước. Hãy cướp lấy cơ duyên của kẻ khác để dùng cho mình! ] “Hệ thống, cướp bóc ba năm trở lên, mười năm trở xuống à!” [ Nhiệm vụ hai: Ma đầu phải có vô số giáo chúng, khiến họ cam tâm tình nguyện dâng lên cống phẩm, giúp ngươi thành tựu đại đạo. Hãy chiêu mộ giáo chúng (0/1000). ] “Cái này quá nặng rồi! Mê hoặc một nghìn người mà không đưa cống phẩm, ít nhất cũng năm năm trở lên!” [ Nhiệm vụ ba: Ngươi đã là một ma đầu đạt chuẩn, hãy luyện chế kiện pháp bảo ma đạo đầu tiên của mình — Vạn Hồn Phiên! ] “Mua bán linh hồn là tội chết đấy! Cái hệ thống chó chết này, muốn ta chết thì nói thẳng đi!” ... “Cái gì! Ăn trộm đồ giao hàng cũng tính là cướp cơ duyên của người khác?” “Cái gì! Livestream bán hàng cũng được tính là phát triển giáo chúng?” “Cái gì! Dùng AI tạo ra sinh mệnh số cũng có thể lấy ra luyện Vạn Hồn Phiên?” ... “Ngươi nói ta là ma đầu?” “Làm ơn đi, ta chỉ giao đồ ăn, làm chút streamer, kiêm thêm thủy quân mạng thôi.” “Ta thật sự là tu tiên hợp pháp mà!”
Trọng Sinh: Lão Bà Của Ta Là Thiên Hậu
“Ngươi đi công tác được không hả!?” “Lúc trước chúng ta đã nói rõ rồi, mỗi tháng ta chỉ việc lĩnh lương đúng hạn, còn chuyện kiếm tiền là do ngươi phụ trách!” Là một kẻ trùng sinh, A Hữu ca mặt dày mày dạn nói ra những lời vô liêm sỉ như thế.
Nông Nữ Làm Giàu, Vang Danh Thiên Hạ
Sau khi xuyên qua, Noãn Noãn trở thành ngôi sao chổi nổi tiếng khắp làng trên xóm dưới, một con quỷ chết sớm, người một nhà bị nàng làm liên lụy đến mức phải dọn tới lều tranh ở, rất nhiều người đều chờ xem cả gia đình này không thể chịu đựng nổi qua mùa đông, một là sẽ đói chết còn hai là sẽ đông lạnh mà chết! Chỉ là chờ mãi, chờ mãi, người ta mua phòng, mua ruộng, mua đất rồi lại mua cửa hàng..... Càng ngày càng phú quý là chuyện như thế nào? —— Tất cả người kinh thành đều biết Cẩn vương cưới một cô gái nông thôn chỉ biết làm ruộng, lại còn chiều chuộng như trân châu bảo bối, mọi người đang chờ để nhìn trò cười của vương phi nhà nông này, làm mất hết cả mặt mũi của Cẩn vương! Chỉ là có một ngày mọi người phát hiện ra xxx và yyy nổi tiếng khắp thiên hạ trong truyền thuyết kia thế mà lại chính là tiểu vương phi của Cẩn vương! Sao bảo là một cô gái nông thôn chỉ biết làm ruộng cơ mà? (Hãy cùng đón chờ xem một cô gái nông thôn nho nhỏ làm thế nào để vang danh khắp bốn bể, giàu nhất thiên hạ! )
Tuyệt Đỉnh Đan Tôn
Một thế hệ thiên kiêu Đan Tôn, bởi vì luyện chế Sinh Tử Luân Hồi đan mà ngã xuống, may mắn hồn phách trùng sinh vào một thiếu niên bình thường tên Phương Lâm, từ đây Phương Lâm liền là một tồn tại mà không ai có thể so sánh được. Đan đạo thiên tài ư? Ở trước mặt Đan Tôn ta thì ngươi chỉ là cặn bã! Võ đạo thiên tài sao? Nào, đến nếm thử đan dược do Phương đại sư luyện chế. Đan Tôn chi lộ, gập ghềnh nhấp nhô, phía trên cửu đỉnh, chính là tuyệt đỉnh! Cảnh giới võ đạo: Nhân Nguyên Cảnh, Địa Nguyên Cảnh, Thiên Nguyên Cảnh, Linh Mạch Cảnh, Linh Cốt Cảnh, Linh Nguyên Cảnh, Trường Sinh Cảnh, Bất Diệt Cảnh, Thiên Mệnh Cảnh, Võ Tôn.
Tối Cường Trang Bức Đả Kiểm Hệ Thống
Truyện hài là chính, đừng để ý cốt truyện. :))))) Cảnh giới: Luyện Khí kỳ, Trúc Cơ kỳ, Kết Đan kỳ, Kim Đan kỳ, Nguyên Anh kỳ, Anh Biến Kỳ, Luyện Hư kỳ, Hợp Thể kỳ, Độ Kiếp kỳ, Đại Thừa kỳ. Tiên Giới: Bán Tiên, Nhân Tiên, Địa Tiên, Thiên Tiên, Kim Tiên, Thái Ất Tiên, Đại La Tiên, Tiên Vương, Tiên Tôn, Tiên Đế....
Ta Ngủ Liền Có Thể Trường Sinh
Trần Trường Sinh xuyên không đến một thế giới tu tiên rộng lớn, thức tỉnh hệ thống Trường Sinh. Ngủ một năm tăng một năm tuổi thọ, còn nhận được một điểm thuộc tính. Ta, Trần Trường Sinh, không hứng thú với việc chém giết, chỉ muốn ngủ một giấc thật ngon, tiện thể tiễn người ta đoạn đường cuối. Ngủ mười năm, ngôi làng xưa đã thay đổi. Ngủ trăm năm, triều đại cũ đã không còn. Ngủ nghìn năm, bông hoa ta trồng năm nào đã thành linh dược được vô số tu sĩ tranh giành. Ngủ vạn năm, con chim nhỏ ta nuôi đã thành yêu đế một phương. "Ngươi đào mồ tổ tiên nhà ta, nhà ta và ngươi không đội trời chung!" "Lũ nhóc con, nói chuyện kiểu gì vậy?" "Năm xưa ta và tổ tiên nhà ngươi đã từng trộm gà, mảnh đất phong thủy này cũng là ta tìm cho hắn. Giờ ta đến thăm hắn, không được sao?" Vừa nói, Trần Trường Sinh rút thanh đao bên hông vung nhẹ, cả bầu trời lập tức bị xé làm đôi. Nhân tộc đại đế: "Sư phụ, người đã trở lại sao?" Chủ nhân cấm địa: "Cố nhân năm xưa, ta nên đối mặt với người thế nào đây?"