undefined
Kho ebook cho máy đọc sách.Giảm giá 25% với tài khoản VIP. 50% với tài khoản VIP Năm hoặc tài khoản VIP cấp bậc 14 Đại Thần.
Danh Sách Truyện Của Tác Giả undefined128 truyện
Trọng Sinh Mạt Thế, Tôi Cõng Vật Tư Đi Khắp Tận Thế
Ngày tận thế ập đến, mọi loại vật tư đều có thời hạn sử dụng. Một khi quá hạn, tất cả sẽ tan biến. Con người bắt đầu thức tỉnh, được phân chia thành hai loại: Thợ săn và Người vận chuyển. Người vận chuyển có thể xuyên qua giữa thế giới thực và các thế giới nhỏ để thu thập tài nguyên. Thế giới ẩm thực đầy nguyên liệu kỳ diệu, thế giới đất có thể tăng tốc sinh trưởng cây cối, thế giới khoáng sản là thiên đường cờ bạc. Còn có cả những nền văn minh cao cấp thuộc các thế giới hiện thực khác. Sở Thiên Kiều là một Người vận chuyển "dị biệt", do làm việc quá sức nên đột tử. Rồi bất hạnh trở về năm cô mười tám tuổi, khi ấy cô vẫn còn sống lay lắt trong trại phúc lợi ở khu ổ chuột. Sở Thiên Kiều nhìn quanh môi trường tồi tàn: “Đúng là xui tận mạng!” Muốn nhanh chóng sống những ngày vung tiền như rác, cô quyết định gia nhập tập đoàn Hoắc thị. Từ khi bước vào Hoắc thị, Sở Thiên Kiều chẳng hề che giấu bản tính “kiêu kỳ khó ưa” của mình. Dậy đúng vào phút chót, ngồi được thì không đứng, thấy ai sai được là sai ngay, tuyệt đối không động tay vào việc gì. Tỉ lệ người trong công ty nhìn cô là khó chịu lên tới 99%: “Chờ xem, sớm muộn gì cũng đá được cô ta ra đường!” Lãnh đạo trực tiếp của cô thì mỗi ngày đều đen mặt, nói năng chua chát mỉa mai. Vậy mà khi bước vào các thế giới nhỏ, từ cây táo biết hát có gu âm nhạc kỳ quặc, đến loài cá sô-cô-la quý hiếm, không một Người vận chuyển nào có thể kiếm được lợi nhuận nhiều như cô. Dưới áp lực của đồng tiền, những kẻ từng ngẩng cao đầu đều phải cúi đầu, chỉ mong được một lần cùng tổ đội với cô. Cô trở thành Người vận chuyển được yêu thích nhất của Hoắc thị. Có người nói, với cái tính “ngông đến tận trời” của Sở Thiên Kiều thì đời này chẳng ai thật lòng yêu cô nổi. Sở Thiên Kiều cười khẩy: “Tiền chất như núi, trai đẹp vây quanh, sống sung sướиɠ vậy không tốt à? Mấy người không hiểu được niềm vui của một bà hoàng đâu!” Thế nhưng khi cô sắp sửa tay trái ôm người đẹp, tay phải cặp kè trai ngoan, thì người sếp cũ từng đối xử với cô chẳng khác gì “chó hoang” lại bất ngờ xuất hiện. Anh đen mặt đuổi sạch đám trai trẻ xung quanh cô, hung dữ bóp cằm cô: “Em đừng có mơ mà bỏ rơi tôi!” Sở Thiên Kiều ngơ ngác: “Thằng cha này bị điên rồi à? Tôi với anh ở bên nhau lúc nào thế?” Cô từng nghĩ việc mình trọng sinh chỉ là chuyện nhỏ nhặt chẳng đáng bận tâm. Nhưng cho đến khi nhìn thấy thế giới mới, Sở Thiên Kiều mới hiểu ra một điều cô chính là hy vọng cuối cùng của thế giới này. Nữ chính: Điệu đà, kiêu kỳ, nhưng giỏi toàn diện. Nam chính: Thợ săn mạnh nhất trong lịch sử, “chó sói xám” lạnh lùng. Lưu ý trước khi đọc: Nam chính giai đoạn đầu có hơi “chó điên”, không phải kiểu yêu từ cái nhìn đầu tiên.
80000 Giỏ hàng
Bà Cụ Cực Phẩm Thập Niên 60
Cô gái trẻ Kỳ Hồng Đậu xuyên không thành bà lão cực phẩm thập niên 60, con cháu một đống, chuyện phiền phức một rổ, vừa mở mắt ra đã nghĩ sao mình vẫn chưa chết. Kỳ Hồng Đậu biến thành bà cụ Triệu cực phẩm, cầu chết không thành, đành phải chấp nhận số phận và bắt đầu tích cực tìm cách sống sót. May mắn thay, ông trời không bạc đãi cô, ban cho cô một bàn tay vàng. Đại cực phẩm nuôi tiểu cực phẩm, nhìn xem cả nhà này người nào gây chuyện nhiều hơn. Con trai cả đối mặt với việc mẹ ngược đãi vợ chỉ biết nói nhẫn nhịn một chút. Con trai thứ năm nóng nảy dễ cáu kỉnh, võ lực đầy mình. Con trai thứ sáu trước mặt một vẻ, sau lưng một vẻ. Con trai thứ bảy gỗ mục không bao giờ trông cậy được. Còn có những kẻ không làm ăn đàng hoàng.
Anh Chọc Cô Ấy Làm Gì? Cô Ấy Có Thể Hiệu Lệnh Trăm Quỷ
Giang Du thi đỗ biên chế ở địa phủ và trở thành Vô Thường Bắc Kinh, chủ yếu phụ trách tiễn quỷ xuống đường hoàng tuyền. Thời gian làm việc: “Không giờ đêm đến năm giờ sáng.” Mỗi ngày làm việc năm tiếng, Giang Du lại càng lúc càng bận, câu hồn bắt quỷ, hoàn thành di nguyện, giúp phá án, bắt chuột nuôi chim... “Người cha đã qua đời mười năm của tôi đột nhiên sống lại!” Giang Du: “Dương thọ đã tận, tôi tiễn ông ta lên đường.” “Tôi muốn gặp mẹ tôi một lần.” Giang Du: “Mẹ anh đang đứng ngay đằng sau anh kìa.” “Không hay rồi, phía Đông thành có lệ quỷ gây rối.” Giang Du bình tĩnh lấy sổ sinh tử ra, đọc tên từng người một. “Đọc đến tên người nào thì người đấy lăn qua đây ngay!” ... Có một cô gái ngoan ngoãn hiểu chuyện, nhát gan sợ người lạ mới vào ở nhà của Lục Thanh Yến, người nắm quyền tập đoàn Lục thị. Ban ngày cô không ra ngoài nhưng cứ đến mười hai giờ đêm lại ra khỏi cửa. Ngoan ngoãn? Hiểu chuyện? Một ngày nọ, Lục Thanh Yến nhìn thấy cô nhảy từ trên tầng năm xuống, chỉ một câu nói đã ra lệnh cho trăm quỷ. Nhát gan? Sợ người lạ? Vô Thường đại nhân đáng yêu bạo lực và tổng tài bá đạo giả bộ lạnh lùng nhưng nuông chiều là thật, các mẩu chuyện nhỏ theo chương.
Xuyên Đến Thời Đại Giữa Các Vì Sao, Ta Vác Bụng Bầu Đi Làm Ruộng
Đến từ thời kì tận thế, Tô Duyệt bỗng một ngày xuyên không, trở thành một bà bầu bị đày ra hành tinh hoang. Cùng bị đày chung với cô còn có anh trai của cô, tuy nhiên anh ấy giờ đã hóa thành kẻ ngốc do bị thương ở đầu khi làm nhiệm vụ trên chiến trường. Hành tinh hoang thiếu thốn đủ thứ, bên ngoài thành toàn cây cỏ, động vật không chỉ nguy hiểm mà còn có độc? Cô chẳng sợ, vì dị năng của cô là tinh lọc. Thật hay khi dị năng của cô lại là thứ mà nơi này đang rất cần. Thế là những sinh vật khiến người khác sợ hãi, qua tay cô đều trở thành món ngon vật lạ quý giá! Cây mía to bằng cột nhà có độc? Tinh lọc xong đem ép lấy nước, nấu đường! Củ khoai tây lớn bằng cái thau có độc? Tinh lọc xong làm thành khoai nghiền, khoai tây sợi, khoai tây chiên! Một quả trứng gà nặng hai ba kí có độc? Tinh lọc xong làm thành trứng cuộn, súp trứng! Rồi còn thịt gà, vịt, ngỗng, thỏ, heo thơm lừng nữa chứ... Trên hành tinh hoang, Tô Duyệt cùng anh trai bắt đầu hành trình kiếm tiền nuôi con. Bỗng có người đàn ông đến và tự nhận mình là bố đứa bé, cứ đòi chịu trách nhiệm. Thôi được, người đàn ông này vừa đẹp trai vừa giỏi giang, cứ giữ lại bên cạnh làm việc vặt. Không ngờ, người đàn ông này mở rộng con đường tiêu thụ sản phẩm của cô, giúp sản phẩm của cô bán được cho cả quân đội. Anh ta còn dùng danh nghĩa của mình mua hành tinh hoang này để cầu hôn cô! Anh ta thậm chí giới thiệu thợ lắp ráp cơ khí, làm riêng cho cô những máy móc thích hợp để làm nông. Thế là cô xiêu lòng. Cuối cùng, cô gả cho một chiến thần, trở thành mẹ của hai hoàng tử, và người con cả còn thừa hưởng dị năng tinh lọc của cô. Chẳng mấy chốc, cô và con trai đã trở thành cứu tinh của cả đế quốc.
Tôi Mở Tiệm Bánh Ngọt Trong Truyện Thập Niên
Ninh Ngưng, một blogger ẩm thực vừa đạt danh hiệu kênh triệu view, bất ngờ xuyên vào một cuốn tiểu thuyết thập niên, trở thành một bà mẹ kế tận tâm nhưng không được hưởng phúc. Người chồng hiện tại của cô khinh thường xuất thân nông thôn, không có học thức của cô, tự cho rằng anh ta phải đến với nàng thơ nữ chính - một người vừa có học thức vừa có văn hóa, và muốn cô nhường chỗ! Ninh Ngưng cười lạnh: "Thật sự nghĩ tôi dễ bắt nạt à? Muốn theo đuổi tình yêu đích thực đúng không? Được thôi! Phân chia tài sản, lập tức ly hôn!" "Ly hôn với con trai tôi, cô chỉ còn đường về quê cày ruộng! Cứ chuẩn bị sống khổ suốt đời đi!" Cô hừ một tiếng! Ninh Ngưng cầm số tiền ly hôn được chia, mở một cửa hàng bánh ngọt gần bệnh viện. Nhờ có hệ thống trồng trọt trong không gian đặc biệt, nguyên liệu của cô luôn tươi mới hàng đầu. Những món bánh như bánh bông lan trứng ngọt ngào mềm mại, bánh đậu xanh mát lạnh giải nhiệt, bánh tuyết mềm dẻo, hay bánh hải đường giòn tan đều khiến thực khách phát cuồng mỗi khi cửa hàng có món mới. Thậm chí, có người xếp hàng cả đêm chỉ để mua được một phần bánh. Ninh Ngưng nắm trong tay bí quyết làm giàu, tự sáng tạo thương hiệu điểm tâm của mình, mở rộng bán hàng tại các trung tâm thương mại trên toàn quốc, mua nhà, mua đất, sống một cuộc đời ngọt ngào khác hẳn với sự hỗn loạn của đôi nam nữ chính. === Tại bệnh viện, gần đây bác sĩ Từ Vệ Lâm phát hiện có một cửa hàng bánh rất nổi tiếng. Có cả người nhà bệnh nhân mang bánh bông lan trứng mới mua đến hỏi liệu bệnh nhân có thể ăn được không. "Bánh bông lan trứng giàu dinh dưỡng, dễ tiêu hóa, rất phù hợp cho bệnh nhân." Người nhà bệnh nhân vui mừng mang bánh về, không hiểu sao sau đó lại lan truyền tin đồn rằng bác sĩ Từ nói bánh của cửa hàng này giúp bệnh nhân phục hồi sức khỏe... Một ngày nọ, Từ Úy Lâm tan làm và tình cờ đi ngang qua cửa hàng bánh. Một giọng nói ngọt ngào gọi anh lại, đôi mắt mèo long lanh nhìn thẳng vào anh, và khi anh định thần lại, trong tay anh đã có một gói bánh bông lan trứng vẫn còn ấm. Hình như cô ấy nói đây là tiền công của anh?
Thập Niên 70: Bác Sĩ Trần, Đứa Trẻ Tỉnh Rồi
Trần Uẩn là một chuyên gia từng công bố nhiều bài nghiên cứu về trẻ sơ sinh ở kiếp trước, đột nhiên xuyên không trở thành bác sĩ tại bệnh viện của công nhân xưởng thép Hồng Nhật. Xưởng thép nằm trong một vùng núi sâu, có hơn hai chục nghìn công nhân và gia đình của họ. Bệnh viện gánh vác sức khỏe của ngần ấy người, mà người thực sự tốt nghiệp từ trường y chính quy... Chỉ có mỗi cô, lại còn là loại nửa vời. Có người được đào tạo từ thầy thuốc trong thôn, có người được công nông binh giới thiệu vào trường y tốt nghiệp một cách mơ hồ, thậm chí còn có cả y tá quân y chuyển ngành chỉ biết băng bó vết thương do súng đạn. Lần đầu tiên trực đêm, bệnh viện đẩy đến một đứa trẻ sơ sinh bị ngạt thở do khó sinh. Người nhà tuyệt vọng khóc lóc, chỉ có Trần Uẩn kiên quyết không từ bỏ, khi tiếng khóc oe oe vang vọng khắp phòng sinh, danh tiếng bác sĩ Trần của bệnh viện công nhân bắt đầu lan truyền khắp xưởng cơ khí Hồng Nhật. * Đội trưởng đội vận tải xưởng cơ khí Hồng Nhật - Cao Minh, là một món hàng hot trong mắt vô số người làm mối. Không nói đến vóc người cao lớn, tuổi còn trẻ đã làm đội trưởng, ba mẹ đều làm công trong thành phố đàng hoàng. Nhưng hết đợt này đến đợt khác người đến mai mối đều không thành, cuối cùng mới phát hiện từ lâu Cao Minh đã để ý đến Trần Uẩn người có giọng nói vang vọng qua mấy bức tường ở bệnh viện. Hai vợ chồng một văn một võ, cuộc sống trôi qua vô cùng phong phú...
Đây Chính Là Tận Thế: Nhật Ký Nuôi Vợ Của Vua Thây Ma
#Mạt thế #Tai họa #Sinh tồn #Chữa lành #Tình cảm Mở mắt ra đã thấy là mạt thế. Điều trớ trêu nhất cuộc đời Bạch Kiêu không phải là tài khoản ngân hàng bỗng chốc trở thành giấy vụn, mà là anh đã biến thành thứ sinh vật mà anh ghê tởm nhất. Bạch Kiêu ghét tất cả thây ma. Chúng bẩn thỉu, hôi hám, ngu ngốc và luôn chảy nước miếng. Đặc biệt là con đã cắn anh một cái, biến anh thành đồng loại với cái đám "ô hợp" này. Vì để giữ gìn phẩm giá cuối cùng của một "người văn minh" trong lốt xác sống, Bạch Kiêu quyết định sống khác biệt. Anh không ăn thịt người, anh tắm rửa mỗi ngày, và anh... để mặc cho một cô nhóc loài người trói mình lên xe ba bánh chở về nhà. Thế là, hành trình của một Vua Thây Ma "mất gốc" bắt đầu: Sáng trồng rau, chiều sửa nhà, tối làm lò sưởi di động cho cô vợ loài người, và rảnh rỗi thì đi đập mấy con thây ma khác vì tội... quá xấu.
Mỗi Ngày Thu Đấu Vàng, Quán Ăn Nhỏ Nhà Ta Thông Dị Giới
Giới thiệu nội dung: Sau khi tốt nghiệp đại học, Hoa Quyển thừa kế một quán ăn nhỏ thần bí, cứ đến buổi tối sẽ dẫn cô xuyên về thời cổ đại. Khả năng nấu nướng không giỏi? Không sao, đã có thức ăn chế biến sẵn tới giúp. Bánh bông lan cuộn, bánh cá hầm, bánh phô mai, cá dưa chua, muốn gì cũng có hết, đổi lấy tiền đồng, tranh cổ... kiếm tiền đầy túi!
Cánh Cửa Gỗ Nhà Tôi Thông Tới Năm 70
Không ngờ trong lúc dọn dẹp ngôi nhà cũ, Diệp Ninh lại vô tình phát hiện một cánh cửa gỗ trong kho thóc bỏ hoang của tòa nhà cũ. Bên kia cánh cửa gỗ là một thế giới hoàn toàn mới mẻ: Rừng núi xanh um, tiếng nước suối róc rách, một ngôi làng nhỏ nghèo khó nhưng tràn đầy sức sống... Diệp Ninh: "!!!" Về sau, cô mới biết cánh cửa gỗ nhà mình có thể vượt thời không... Bên kia cánh cửa thông trực tiếp đến những năm 70. Sau nhiều lần thử nghiệm, cô xác định được rằng trong nhà họ Diệp, chỉ mình cô có thể tự do qua lại cánh cửa này. Đang rất cần một khoản tiền lớn, Diệp Ninh nhìn núi rừng đầy ắp nấm, thạch hộc, hà thủ ô... mắt sáng rực lên: Tiền!!! Tiền khắp núi đồi! Thời đại mà ông bà cô từng kể chỉ toàn đói nghèo và thiếu thốn. Nhưng đối với Diệp Ninh, đây lại là cơ hội lớn không thể tuyệt vời hơn. Tất cả những sản vật núi rừng có thể ăn được trong phạm vi pháp luật, cô đều mang về hiện đại bán kiếm tiền! Ngoài ra, Diệp Ninh còn phát hiện một cơ hội kinh doanh khổng lồ: Hai trăm cân gạo đổi lấy một chiếc vòng ngọc bích chất lượng hảo hạng! Trang sức vàng ở chợ đen chỉ bán với giá năm đồng một gram! Quạt điện, đồng hồ, xe đạp... những thứ ở thời hiện đại chỉ vài chục đến trăm đồng đã mua được, mang qua bên kia dễ dàng bán được gấp mười mấy, hai mươi mấy lần giá gốc. Nhờ cánh cửa gỗ kỳ diệu trong nhà, Diệp Ninh không chỉ nhẹ nhàng trả hết nợ nần chồng chất mà còn kiếm được món lời lớn, hai món, ba bốn món. Lúc rảnh rỗi, cô đếm đếm số vàng ngọc mình sưu tầm được, tâm trạng tốt thì tiện thể cho đứa nhóc nhà địa chủ bên cạnh ăn chút gì đó... Diệp Ninh: Cuộc sống nhỏ này, quả thực càng ngày càng có hy vọng!
Nhật Ký Nuôi Con Bằng Mỹ Thực
Tống Tân Nhiễm xuyên sách trở thành mẹ ruột của nam phụ. Nguyên chủ là công nhân nhà máy, vì phải cố lê tấm thân bệnh tật đi làm ca đêm mấy ngày liền mà kiệt sức qua đời. Tống Tân Nhiễm xoa cái đầu đau quay cuồng vì say xe, dứt khoát xin nghỉ việc, sau đó làm theo di nguyện của nguyên chủ, về quê thăm con trai. Lúc này, nam phụ Tống Dư mới lên ba đang phải sống nhờ ở nhà họ hàng, chịu cảnh ăn không đủ no mặc không đủ ấm. Sau một trận mưa thu, tiết trời se lạnh, cậu vẫn chỉ mặc một bộ quần áo mỏng manh không vừa người để lộ cẳng chân gầy khẳng khiu. Vừa thấy cô, cậu đã vội trốn sau cánh cửa, chỉ dám ló đôi mắt to tròn ra, vừa rụt rè vừa sợ sệt nhìn cô. Thế là, Tống Tân Nhiễm đón cậu về tự mình chăm sóc. Trong tay vỏn vẹn một nghìn tệ, hai mẹ con thuê một căn nhà cũ nát, cửa sổ lùa tứ phía. Ngoài trời mưa rơi tí tách lạnh buốt, mà trong nhà đến cái giường hay chăn bông mới cũng không có. Đối mặt với cuộc sống túng quẫn, Tống Tân Nhiễm quyết định làm lại nghề cũ của mình ở kiếp trước. Bắt đầu kiếm tiền từ việc mở quán bán đồ ăn vặt. Trước cổng trường Trung học số 3 bỗng xuất hiện một quán ăn vặt mới, thực đơn toàn những món lạ: xiên gà chiên, sườn non chiên xù, lẩu Oden, mì lạnh nướng,... Học sinh nơi đây vô cùng kinh ngạc, bởi chúng chưa từng được nếm thử món nào ngon đến thế. Chỉ trong một thời gian ngắn, quán ăn vặt nổi như cồn, đến nỗi làm chấn động cả thầy cô và ban giám hiệu nhà trường. Thầy hiệu trưởng còn đặc biệt nhắc nhở trong buổi chào cờ đầu tuần, không được mua đồ ăn vặt lề đường vì tiềm ẩn nhiều nguy cơ mất vệ sinh. Cho đến một hôm, đám học sinh vừa đi học ngoại khóa về tới cổng trường thì bắt gặp những người lớn quen mặt đang chen chúc trước quán. Người nào người nấy một tay cầm đồ ăn, một tay trả tiền, trên tay còn lỉnh kỉnh các món ăn vặt gói to gói nhỏ. Đám học sinh: “Thầy Thẩm? Chủ nhiệm Nhậm? Phó hiệu trưởng?” Lưu ý. Truyện thuộc thể loại điền văn, xoay quanh các chủ đề ẩm thực, kiếm tiền, nuôi con và những câu chuyện đời thường. Nam chính chỉ đóng vai trò làm nền. Nhân vật chính: Tống Tân Nhiễm, Tống Dư Tóm tắt trong một câu: Mở quán! Kiếm tiền! Nuôi con! Hướng tới ngày tháng tốt đẹp! Chủ đề: Dùng chính đôi tay của mình để kiến tạo một tương lai tươi sáng.
Mạt Thế Trọng Sinh Chi Độc Sủng
Khoảnh khắc tự sát, cô tràn đầy vui sướng, chỉ vì mối thù lớn đã được báo, tâm nguyện đã hoàn thành. Nhưng ông trời lại để cô trọng sinh về trước thời kỳ mạt thế. Ở kiếp trước, cô mang trong lòng nỗi sợ hãi vì sự chiếm hữu và ràng buộc từ người anh trai không huyết thống. Trong kiếp này, cô dựa vào anh, yêu anh, quấn quýt bên anh, và trân trọng tình cảm ấy. Họ cùng nhau đối mặt với mưu kế quỷ quyệt, cùng nhau vượt qua địa ngục trần gian, từ đó không bao giờ chia lìa. Đây là một câu chuyện tình yêu giả danh tình anh em trong bối cảnh mạt thế! NAM NỮ CHÍNH KHÔNG PHẢI ANH EM RUỘT. CHỈ LÀ ANH EM TRÊN DANH NGHĨA.
Sau Khi Hoà Ly, Tàn Vương Cấm Dục Mỗi Ngày Đều Muốn Phá Giới
Kiếp trước, nàng hy sinh tất cả vì người nhà nhưng lại bị bỏ đi như giày rách. Sau khi trọng sinh, nàng dứt khoát hoà ly với người chồng mù, đoạn tuyệt quan hệ với tướng phủ. Đấu kỹ nữ ngược tra, từ một người vợ bị bỏ rơi biến thành quốc sủng mà tất cả các đại lão thi nhau tranh sủng. Một nhà ngoại tổ vô cùng yêu thương nàng. Ca ca và chồng trước đã từng bỏ nàng như giày rách tỏ ra hối hận, xếp hàng cầu xin tha thứ. Khi biết được người đã cứu và bảo vệ nàng ở kiếp trước thực ra chính là "đại biểu ca" của nàng, nàng đỏ mắt, ôm chặt người nọ không chịu buông. Nam nhân muốn cự tuyệt mím chặt khoé môi: "Ban ngày ban mặt, còn ra thể thống gì!" Nhưng mặt mày lạnh lùng kia của hắn đã cong thành hình trăng non. Giọng nói trầm khàn: "Đóng cửa."
Ẩm Thực Thập Niên 80: Tôi Kế Thừa Một Tửu Lầu Ở Hương Giang
Ở khu Vượng Giác có một tiệm ăn Quảng Đông đã hoạt động hơn ba mươi năm, lúc nào cũng đông khách và nhận được rất nhiều lời khen ngợi từ thực khách. Tuy nhiên, đằng sau vẻ ngoài thịnh vượng ấy lại ẩn giấu một nguy cơ - ông chủ đã cao tuổi mà không có người kế nghiệp, người học trò của ông còn tự mở một quán đối diện, cạnh tranh bằng cách hạ giá để kéo khách về phía mình. Các thực khách âm thầm tiếc nuối, rằng có lẽ tiệm ăn này sẽ không thể tồn tại được lâu nữa. * Một ngày nọ, ông chủ tiệm đón cháu gái từ đại lục đến và quyết định giao lại tiệm ăn cho cô. Nghe đồn rằng cô gái này là một mục nữ lớn lên từ vùng sa mạc phía Tây Bắc khô cằn. Thực khách lại thở dài: “Chắc quán này không trụ nổi mấy ngày nữa rồi.” * Vốn là đầu bếp Quảng Đông nổi tiếng với tài nghệ chọn lọc nguyên liệu và kỹ tính trong phục vụ, nhưng lại được giới sành ăn yêu thích, giờ đây Nhạc Ninh bất ngờ xuyên không về vùng Tây Bắc khắc nghiệt những năm 70 và trở thành một mục nữ. Đừng nói tới bào ngư, hải sâm, hay yến sào, đến cả bò và cừu cũng là tài sản quốc gia, cô chỉ có thể chăm sóc chứ không được ăn. Khi thấy đất nước đang trên đà đổi mới, Nhạc Ninh nghĩ đến việc vào thành phố mở một quán ăn nhỏ và tự nhủ sẽ không còn kén chọn nguyên liệu hay thực khách nữa. Rồi một ngày, một ông lão tự xưng là ông nội tìm đến cô, nói rằng ông có một tiệm ăn Quảng Đông tại Hồng Kông...
Tôi Kinh Doanh Khách Sạn Giữa Thời Mạt Thế
Hệ thống khách sạn của Trần Ôn Tử lại giở trò. Nó ném cô vào tận thế, bắt cô mở khách sạn sinh tồn. Trần Ôn Tử: “Khoan đã nào, giữa tận thế thì ai còn tiền mà ở khách sạn chứ?” Hệ thống: [Có thể dùng tinh hạch hoặc... thây ma để đổi điểm.] Trần Ôn Tử: “...” Khi thiên tai ập đến, thây ma tràn lan, thế giới chìm trong hoang tàn hỗn loạn, người ta bắt đầu truyền tai nhau về một khách sạn thần bí. Nơi ấy tựa như ánh mặt trời, thắp sáng cả thời đại đen tối này. Khách sạn đó có quần áo sạch sẽ, đồ ăn dồi dào, một nơi trú ẩn an toàn... Là chốn hy vọng cho những con người đang vật lộn sống sót giữa mạt thế.
Từ Quán Cơm Nhỏ Đến Khu Nghỉ Dưỡng
Văn án: Hề Hi – một cô gái trẻ đang thất nghiệp, đành tiếp nhận quán ăn cũ nát của gia đình. Nhưng cô chẳng có chút tài buôn bán, quán ăn lại nằm ở nơi hẻo lánh nên càng không thể vực dậy nổi. Hề Hi chán nản: “Thôi thì bán luôn cho rồi...” [Đinh! Chúc mừng bạn đã gia nhập nhóm Giao Lưu Nấu Nướng – Làm Ruộng – Kinh Doanh – Xây Dựng.] Chị Năm Tống: [Bao lì xì: Canh Cá Chị Tống.] [Đã nhận bao lì xì, chúc mừng bạn đã học được công thức chế biến món Canh Cá Chị Tống!] Hề Hi: “?” Bà Ma Trần: [Bao lì xì: Đậu Hũ Ma Bà.] [Đã nhận bao lì xì, chúc mừng bạn đã học được công thức chế biến món Đậu Hũ Ma Bà!] Hề Hi: “?” Thẩm Vạn Tam: [Bao lì xì: Bí Quyết Kinh Doanh.] [Đã nhận bao lì xì, chúc mừng bạn đã kích hoạt hệ thống Bí Quyết Kinh Doanh!] Hề Hi: “?” ... Sau đó, mọi người phát hiện ra, hương vị của quán ăn nhỏ hẻo lánh này ngon đến kinh ngạc. Tiếp đó lại càng ngạc nhiên hơn khi thấy thực đơn phong phú, món nào cũng khiến người ta tấm tắc. Chưa hết, không chỉ món chính khiến người ta nhớ mãi, mà ngay cả tráng miệng và đồ ăn vặt của quán cũng ngon đến bất ngờ. Mọi người nhận ra, quán ăn nhỏ hẻo lánh ấy ngày một phát triển hơn, mở thêm hết chi nhánh này đến chi nhánh khác, thậm chí quán chính còn được phát triển thành cả một khu nghỉ dưỡng.
Mạt Thế Pháo Hôi Chỉ Nghĩ Làm Cá Mặn
Sau tai nạn máy bay, Văn Tiêu Tiêu may mắn thoát chết, cứ nghĩ từ nay về sau sẽ được hưởng phúc, không ngờ cô lại xuyên đến một cuốn tiểu thuyết mạt thế, trở thành một nhân vật pháo hôi trùng tên trùng họ vừa xuất hiện liền bỏ mạng. Vì vậy, Văn Tiêu Tiêu đã đúc kết ra ba nguyên tắc sống còn dành cho nhân vật pháo hôi: - Tránh xa nam nữ chính. - Cách xa nữ phụ độc ác. - Hưởng thụ cuộc sống, tận hưởng niềm vui trước mắt! Mang theo những suy nghĩ đó, Văn Tiêu Tiêu bắt đầu hành trình gian nan ở mạt thế. Xuyên thư thì đã sao, ít nhất cô còn biết rõ nội dung truyện gốc, lại có bàn tay vàng hộ thân. Nhưng ai ngờ, cô lại gặp phải một nam phụ không tên, tên ma quỷ này trọng sinh trở về để thay đổi số mệnh, khiến cốt truyện vốn tốt đẹp trở nên rối tung.
Hòa Ly Rồi Gả Cao, Tướng Môn Độc Phi Ngầu Không Ai Sánh Bằng
[Sảng văn + vả mặt + nữ cường + quyền mưu] Thôi An Như vốn là tiểu thư khuê các nhà tướng môn, lại là đệ tử của Y Tiên. Một lòng vâng theo lời dạy bảo của phụ mẫu, cẩn trọng hành sự, giấu tài dưỡng chí. Nhưng gả thấp ba năm đổi lại chỉ là cảnh cha huynh chết thảm, một đạo thánh chỉ biến nàng thành bình thê. Phu quân vào đêm tân hôn đã lập tức lên đường ra chiến trường, lại mang theo thanh mai trúc mã đang mang thai trở về. Hắn ta còn trơ trẽn buông lời vô sỉ: "Tri Âm y thuật siêu quần xuất chúng, há phải hạng nữ tử thâm trạch như ngươi có thể sánh bằng!" "Tri Âm vì cứu ta mà hy sinh, ta nhất định phải cưới nàng!" Thôi An Như cười lạnh một tiếng, không giả bộ nữa. Hòa ly, lấy lại của hồi môn, vả mặt cả nhà tra nam, chăm sóc quả phụ đại tẩu và cháu ruột, chấn hưng phủ Trấn Quốc Công! Một tay cầm huyền châm cứu nhân độ thế, các loại cực phẩm hối hận không thôi nhưng chẳng ích gì. Không cẩn thận, nàng lại trị khỏi chứng bệnh ẩn của vị vương gia bệnh tật nọ! Thôi An Như còn chưa kịp chạy đã bị hắn ôm vào lòng: "Đại phu thần y cứu mạng, bản vương chỉ có thể lấy thân báo đáp..." Trăm dặm hồng trang, lấy giang sơn làm sính lễ. Thôi An Như chết trân tại chỗ, nàng thật sự không muốn gả cao mà!
Nhật Ký Nuôi Gia Đình Của Tiểu Trù Nương Khéo Tay
Tần Dung vốn là một blogger ẩm thực, chẳng may gặp tai nạn bất ngờ rồi xuyên không đến một thị trấn nhỏ ven sông thuộc triều Đại Lương. Mẫu thân của nguyên chủ mà nàng xuyên vào vì sinh liền ba nữ nhi nên bị mẹ chồng cùng chị em dâu khinh rẻ. Phụ thân thì là kẻ bạc tình, lén lút qua lại với người đàn bà khác rồi trở về nhà đòi bỏ vợ. Mẫu thân tuy ngoài mặt dịu dàng, nhưng tính tình lại cương quyết, dứt khoát dẫn theo ba đứa con gái xin hòa ly, rời khỏi nhà chồng. Khi tỉnh lại, Tần Dung chỉ biết câm nín trước hoàn cảnh hiện tại. Quả là một khởi đầu "địa ngục". Cũng may, căn homestay nàng vừa xây xong ở hiện đại cũng xuyên theo cùng. Tin tốt: Có bàn tay vàng. Tin xấu: Bàn tay vàng này chẳng giúp được bao nhiêu, gần như vô dụng. Nhờ có tay nghề nấu nướng thượng thừa, Tần Dung cùng nương và các muội muội thức khuya dậy sớm, bắt đầu gây dựng cơ nghiệp từ một quán ăn nhỏ ven đường. Nào là trà sữa ngọt thơm, chả cá dai mềm, măng chua giòn rụm, rồi món kho dậy mùi hấp dẫn... Chỉ có điều, mấy tên bổ đầu trong trấn chẳng hiểu sao cứ ngày nào cũng đến quán ăn của nàng...
Biểu Muội! Nàng Thật Ngọt Ngào
Năm mười bốn tuổi, Tần Khả cùng lúc mất đi phụ mẫu, đôi mắt cũng mù lòa. Nàng được cữu mẫu đón về kinh thành, sống nhờ ở nhà họ Tạ. Người trong nhà họ Tạ từ trên xuống dưới đều đối xử rất tốt với nàng. Kể từ đó, nàng có thêm bốn vị biểu ca. Tứ biểu ca chu đáo, Tam biểu ca ôn hòa, Nhị biểu ca ân cần, chỉ có Đại biểu ca... Tần Khả có chút sợ hắn. Trưởng tử nhà họ Tạ là Tạ Diệu có phong thái nhẹ nhàng, nhưng tính tình lại có phần lạnh lùng, khiến người ta vừa kính trọng vừa sợ hãi. Ban đầu, Tần Khả kính trọng hắn, lảng tránh hắn, nhưng sau này... Chẳng ai ngờ được, tiểu biểu muội nhà họ Tạ lại trở nên thân thiết nhất với vị Tạ đại công tử mà ngay cả hoàng tử cũng phải nể mặt ba phần. Năm nàng cập kê, Thái tử sống chết đòi xin thánh chỉ để rước Tần Khả vào cung. Ngày hôm sau liền có tin đồn: Thái tử đang trên đường trở về hoàng cung đã bị một đám chó điên cắn bị thương cả hai chân. Tạ Diệu từ trong bóng tối chậm rãi bước ra, thong thả dẫm lên một cái. Thứ vứt đi mà cũng dám nhòm ngó cô nương mà hắn nuôi lớn. Trời dần tối, Tần Khả đi qua hành lang dài trong hậu hoa viên, bỗng bị một đôi tay rắn chắc ôm vào trong hòn non bộ. Vị trưởng tử nhà họ Tạ, ban ngày là một quân tử ôn hoà, giỏi kiềm chế và nhẫn nhịn, nhưng bản tính thật lại bộc lộ không sót một chút nào trong nụ hôn này. Tần Khả mặt đỏ bừng, nhỏ giọng lẩm bẩm: “Đại biểu ca...” Tạ Diệu ôm chặt người trong lòng, nhỏ giọng dụ dỗ, hơi thở nguy hiểm tiến lại gần: “Gả cho hắn hay là gả cho ta, nghĩ kỹ rồi hãy trả lời.” Ba tháng sau, triều Đại Chu nghiêng trời lệch đất, nhà họ Tạ quyền thế ngút trời. Chẳng ai ngờ được, hoàng cung chỉ trong một đêm đã đổi chủ. Chỉ vì một câu nói của nàng: “Gả cho huynh.”**** Tạ Diệu giữ nàng trong lòng, hỏi: “Bức thư kia để Thanh Liên đi xử lý rồi sao?” “Hắn ta nói muốn đến đón nàng hay là muốn gặp nàng?” Tần Khả biết ngay hắn sẽ hỏi câu này trước, rõ ràng là đã thấy hết rồi... rõ ràng là rất để ý. Giọng Tần Khả rất nhỏ, còn mang theo một tia hờn dỗi: “Hắn ta đâu có nói những thứ đó...” Tạ Diệu nhìn vào mắt nàng: “Vậy trong thư viết gì? Biểu cô mẫu thật sự có ý định tác hợp cho hai người à? Hắn ta ở trong phủ bao lâu?” “Đại biểu ca vẫn chưa thoát ra khỏi Đô Sát Viện sao? Muội đâu phải là phạm nhân của huynh...” “Ta đâu có thẩm vấn nàng, ta rõ ràng là...” “Ta rõ ràng là ghen thôi.” Tần Khả: “Đường đường là Trung thừa đại nhân, lại đi ghen với một tiểu quan thấp hơn huynh mấy bậc... muội không tin.” “Vào ngày sinh nhật của ta, nàng lại vì thư của hắn ta mà trốn ta, nên ta ghen.” “Không thể quen biết nàng sớm hơn hắn ta, nên ta ghen.” “Hắn ta còn từng được biểu cô mẫu để mắt đến, nên ta càng ghen.” “Nàng nói xem, ta phải làm sao đây?”
Mị Thiếp Thượng Vị
Cảnh Hi Đế tính tình nghiêm khắc, lạnh lùng, không ham mê nữ sắc, dưới gối chỉ có một vị thái tử. Thái tử là bậc quân tử thanh cao, phong nhã, đối với nhi tử này, Cảnh Hi Đế tạm coi như hài lòng. Không ai ngờ được, tuổi còn trẻ mà thái tử lại vì một nữ tử xinh đẹp mà suýt mất đi thể thống. Nghe nói nữ tử này rất giỏi thuật quyến rũ, lại tham tiền như mạng. Cảnh Hi Đế nhìn thoáng qua nàng, trong lòng đầy khinh miệt. Vừa nhìn đã biết không phải loại nữ tử an phận thủ thường. Một kẻ lả lơi như vậy, giữ bên thái tử rồi sớm muộn cũng thành họa lớn. Chỉ một lời phán xuống, Cảnh Hi Đế lệnh nàng xuất gia làm đạo cô. Thái tử kêu lên: “Phụ hoàng không hiểu A Vũ là người thế nào!” Cảnh Hi Đế nhàn nhạt đáp: “Trẫm cần phải hiểu sao?” Thái tử vì chuyện này mà tranh cãi suốt mấy ngày. Nhưng dù vậy, với trái tim sắt đá của Cảnh Hi Đế, A Vũ vẫn bị đưa ra khỏi phủ thái tử. Về phần A Vũ, nàng chẳng có gì là không vui, khóc lóc bịn rịn từ biệt thái tử, sau đó vui vẻ thu dọn hành trang, chuẩn bị làm một đạo cô nhàn nhã, sống cuộc đời thong dong, giàu có. Nhưng ai ngờ, hôm ấy nàng vô tình đi lạc vào một suối nước nóng, trượt chân ngã xuống, còn đυ.ng trúng một nam nhân mình đầy cơ bắp. Kẻ đó chính là Cảnh Hi Đế. Tối hôm ấy, A Vũ – cựu thị thϊếp của thái tử – bị đưa vào hành cung của Cảnh Hi Đế. Ba ngày hai đêm sau, A Vũ được một chiếc kiệu lạnh lẽo đưa ra khỏi hành cung. Đồng hành với nàng lại là Phúc Thái công công – người thân tín được Cảnh Hi Đế vô cùng coi trọng. Phúc Thái công công tươi cười chúc mừng: “A Vũ cô nương, xin chúc mừng cô nương.” A Vũ ôm eo, trong lòng thầm than: Sao bảo là đạo cô nhàn nhã cơ mà... ... Thái tử trẻ tuổi xông thẳng vào Ngự Thư Phòng, tức giận nói: “Phụ hoàng không cho nhi thần giữ A Vũ, vậy mà phụ hoàng lại chiếm lấy nàng ấy!” Cảnh Hi Đế nhìn đứa con trai do chính mình nuôi dạy bao năm qua, lạnh nhạt nói: “Thiên hạ này không thiếu nữ tử, trừ A Vũ ra, ngươi muốn ai, trẫm cũng sẽ không can thiệp.” Thái tử run run rút thanh kiếm bên hông, nghiến răng: “Nhưng nhi thần chỉ muốn A Vũ!” Cảnh Hi Đế đặt tay lên long án, sắc mặt không đổi: “Nàng đã là phi tần của trẫm. Ngươi nên biết xưng hô thế nào cho đúng.” Thái tử hai mắt đỏ hoe, nước mắt rưng rưng: “Phụ hoàng... Nhi thần... Nhi thần... Phụ hoàng sao có thể! Sao phụ hoàng lại...” Cảnh Hi Đế nhàn nhạt nói: “Hôm ấy ngươi bảo trẫm không hiểu, bây giờ trẫm chỉ là đã hiểu mà thôi.” ... Lưu ý: Nam nữ đều không trong sạch, nữ chính 16 tuổi, nam chính 32 tuổi, cả hai trước đó đều đã có con ruột. Nam chính động lòng trước, nữ chính mãi về sau mới động tâm. Nữ chính là yêu cơ họa quốc, sinh ra hoàng tử, khiến thái tử bị phế truất. Hoàng tử do nữ chính sinh ra sau này thành công đăng cơ.