Kho ebook cho máy đọc sách.Giảm giá 25% với tài khoản VIP. 50% với tài khoản VIP Năm hoặc tài khoản VIP cấp bậc 14 Đại Thần.
Danh Sách Truyện Thể Loại Điền Văn493 truyện
Mị Vác Đao Dài Bốn Mươi Mét Làm Nữ Phụ Ở Thập Niên 70
Đinh Quả đọc trúng một cuốn tiểu thuyết niên đại mà nữ phụ lại trùng tên trùng họ với mình mà tức đến lộn ruột. Nhân vật đó y chang một thánh mẫu chính hiệu, vì người nhà mà cúc cung tận tụy, không tiếc hy sinh bản thân để gả cho một tên ngốc, tất cả chỉ để lót đường cho nữ chính. Cô tức tối để lại một bình luận chửi đổng. Ai ngờ vừa mở mắt, cô đã xuyên thành Đinh Quả trong truyện, đối diện là cha mẹ nguyên chủ đang lải nhải khuyên cô gả cho tên ngốc kia, lặp lại bi kịch của nữ phụ. Đinh Quả xắn tay áo, thẳng tay đập nát hình tượng thánh mẫu trong một nốt nhạc. Gả cho kẻ ngốc ư? Ai đề nghị thì người đó tự đi mà gả nhé! --- Trong phòng ngủ, cô tự bóp cổ mình, giọng âm u đe dọa vào không khí: "Bà đây không cần biết là cái thứ chết bằm nào đã đưa tao tới đây, vểnh cái tai chó của mày lên mà nghe cho rõ! Không có hệ thống, không có bàn tay vàng thì bà đây tự sát ngay! Bà đếm từ ba nhé, ba... hai..." Hệ thống: [Đừng chửi nữa, đừng chửi nữa! Hệ thống "Bào Mòn" đang được kích hoạt, mời ký chủ kiên nhẫn chờ...] Hệ thống: [Tôn chỉ của hệ thống: Thay vì tự bào mòn chính mình, chi bằng đi bào mòn người khác!] Hệ thống: [Thông qua việc khiến người khác suy sụp, ký chủ có thể nhận được điểm Bào Mòn. Điểm Bào Mòn có thể dùng để đổi vật phẩm trong cửa hàng hệ thống.] Đinh Quả nhếch mép cười, cô đã mài sẵn thanh đao dài bốn mươi mét rồi đây. Nhát đao đầu tiên, cô chém thẳng vào hệ thống nhà mình, vòi vĩnh bằng được bốn gói quà tân thủ, ép "cục cưng" hệ thống đến mức tự kỷ và cống hiến vô số điểm Bào Mòn. Nhát đao thứ hai, cô chém nữ chính Đinh Niệm Quân. Khi đọc truyện, người cô ghét nhất là nữ phụ thánh mẫu, và người ghét thứ hai chính là nữ chính này, con gái của "bạch nguyệt quang" trong lòng mẹ nguyên chủ. Cô ta không chỉ chiếm đoạt vị trí của nguyên chủ mà còn muốn hủy hoại cả cuộc đời cô ấy. Bây giờ đã mặt đối mặt, nếu không xé toạc tấm mặt nạ giả tạo của ả thì thật có lỗi với lần xuyên không này. Nhát đao thứ ba... nên chém ai đây? Xung quanh có quá nhiều cừu non đợi làm thịt, nào là đôi cha mẹ thiên vị, người cha bị cắm sừng mà không hề hay biết, người mẹ dối trá... Cứ để vợ chồng họ trở mặt thành thù, điên cuồng bào mòn lẫn nhau! Đám em trai em gái vong ân bội nghĩa cũng đều là cá nằm trên thớt của cô. Bầy cừu luôn muốn giở trò, cô liền ung dung vác đao đi "tỉa" chỗ này một chút, "gọt" chỗ kia một phen, khiến cho mối quan hệ gia đình vốn đã lung lay lại càng thêm bão bùng. Sau khi bọn họ chìm trong tự kỷ, Đinh Quả hả hê nhìn điểm Bào Mòn tăng vọt trong hệ thống mà sung sướиɠ lăn lộn. Tất cả đều có thể đổi thành vàng bạc của cải thật sự! Một cân thịt heo 8 điểm, một cân thịt bò 7 điểm, một cân trứng gà 5 điểm, một bánh bao thịt 1 điểm... Vô số món ngon có sẵn, vừa hay cô lại không giỏi nấu nướng. Ăn không hết, thật sự ăn không hết! --- Sau khi "chém" đến thỏa thuê, còn gia đình nguyên chủ thì sắp bị cô hành hạ đến phát điên, Đinh Quả quyết định cho bầy cừu chút thời gian hồi sức, đợi chúng béo tốt rồi làm thịt tiếp. Cô bắt xe thẳng tiến thủ đô. Phải đến xem thử căn tứ hợp viện hợp pháp mà cô vòi được từ hệ thống mới được. Cô chắp tay sau lưng, thong thả bước vào cửa. Thật không may, trên tường lại có... trộm? Bùi Triệt đang cầm chiếc diều vừa gỡ xuống từ cây ngô đồng nhà bên cạnh, đúng lúc chạm mặt chủ nhà. Hắn ngồi trên đầu tường, nhất thời tiến thoái lưỡng nan, mặt đỏ bừng giải thích: "Xin lỗi, diều của tôi bị treo trên cây nhà cô, tôi trèo lên lấy một chút... Tôi chỉ đứng trên tường thôi, chưa vào nhà cô đâu." Đinh Quả nhìn gương mặt đẹp trai ngời ngời kia, lặng lẽ thu lại thanh đao bốn mươi mét, dịu dàng hỏi: "Không sao, không sao. Đầu tường này có cấn lắm không? Để lát nữa tôi lót thêm cái đệm cho êm..." "Rầm!" Người trên tường biến mất tăm, ngay sau đó là tiếng la thất thanh từ phía bên kia. Trưa hôm ấy, Bùi Triệt cà nhắc mang một phần cá chép kho tộ đến cửa xin lỗi: "Chuyện vừa rồi thật quá đường đột, không dọa cô sợ chứ!" Đinh Quả nhìn món cá kho: "Anh làm à?" Bùi Triệt gật đầu. Thế là, cô có nguyên liệu, hắn có tay nghề, hai người cách nhau một bức tường cứ thế ăn ý phối hợp. Đinh Quả vốn tưởng rằng đây chỉ là một anh bạn đầu bếp đẹp trai nhưng gia thế bình thường. Mãi cho đến khi bàn chuyện cưới hỏi, cô mới thấy vị hôn phu mà Đinh Niệm Quân phải đánh đổi cả đời mới giành được, lại đang cung kính cúi đầu sau lưng Bùi Triệt, gọi một tiếng "anh Triệt"! --- Nhân vật chính: Đinh Quả, Bùi Triệt. Tóm tắt một câu: Mời thần dễ, tiễn thần khó. Lập ý: Mỗi ngày mở mắt ra đều là một ngày nắng đẹp.
Thập Niên 70: Ác Nữ Xinh Đẹp Dẫn Con Đi Tùy Quân, Quân Nhân Cứng Rắn Bá Đạo Cưng Chiều
CP: Sĩ quan thép hormone ngút trời, ngoài lạnh trong nóng x Đại tiểu thư xinh đẹp rạng ngời. Đại tiểu thư da trắng xinh đẹp Khương Thính Lan ngủ một giấc tỉnh lại mang theo không gian vật tư của mình xuyên thành nữ phụ mỹ nhân ác độc trong truyện niên đại! Trong sách, cô chê bai người chồng quân nhân cục mịch không hiểu phong tình, quậy long trời lở đất, không muốn đi tùy quân đến nơi đóng quân Tây Bắc lạnh lẽo khổ cực. Cuối cùng còn vì trai đẹp mà bỏ chồng bỏ con, kết cục thê thảm! Khương Thính Lan xuyên tới: Bỏ trốn theo trai? Không có cửa đâu! Quân nhân sắt đá không hấp dẫn sao? Lập tức thu dọn hành lý, dẫn theo cặp song sinh long phụng đáng yêu đi tùy quân! Khương Thính Lan vừa mới đến, cả khu quân đội đã bàn tán xôn xao! Ban đầu mọi người nói Lục Tri Diễn cưới Khương Thính Lan là lỗ nặng! Người phụ nữ này chỉ là một kẻ đỏng đảnh dựa vào nhan sắc, nhìn là biết không biết vun vén gia đình! Sau này, mọi người nói Lục Tri Diễn cưới Khương Thính Lan đúng là lời to rồi! Sau nữa, mọi người nói chắc mộ tổ nhà Lục Tri Diễn bốc khói xanh mới cưới được Khương Thính Lan! * Tô Thanh Nguyệt ghen tị với Khương Thính Lan, viết cô thành nữ phụ ác độc trong sách, vừa mở mắt đã thấy mình xuyên thành nữ chính trong sách. Cô ta tưởng rằng giấc mơ của mình đã thành hiện thực, ngồi chờ Khương Thính Lan đi vào vết xe đổ, bị người người phỉ nhổ, còn mình thì có thể gả cho nam chính Lục Tri Diễn! Không ngờ thứ chờ đợi được lại là Khương Thính Lan xuất hiện đầy kinh diễm tại đoàn văn công. Không chỉ được người trong khu quân đội săn đón, được tuyên dương, còn đóng cả phim điện ảnh, trở thành nhân vật nổi tiếng nhà nhà đều biết, càng được Lục Tri Diễn cưng chiều lên tận trời, trở thành đối tượng khiến mọi người ngưỡng mộ. Tô Thanh Nguyệt ngây người, mình mới là nữ chính cơ mà!
Tôi Mở Tiệm Bánh Ngọt Trong Truyện Thập Niên
Ninh Ngưng, một blogger ẩm thực vừa đạt danh hiệu kênh triệu view, bất ngờ xuyên vào một cuốn tiểu thuyết thập niên, trở thành một bà mẹ kế tận tâm nhưng không được hưởng phúc. Người chồng hiện tại của cô khinh thường xuất thân nông thôn, không có học thức của cô, tự cho rằng anh ta phải đến với nàng thơ nữ chính - một người vừa có học thức vừa có văn hóa, và muốn cô nhường chỗ! Ninh Ngưng cười lạnh: "Thật sự nghĩ tôi dễ bắt nạt à? Muốn theo đuổi tình yêu đích thực đúng không? Được thôi! Phân chia tài sản, lập tức ly hôn!" "Ly hôn với con trai tôi, cô chỉ còn đường về quê cày ruộng! Cứ chuẩn bị sống khổ suốt đời đi!" Cô hừ một tiếng! Ninh Ngưng cầm số tiền ly hôn được chia, mở một cửa hàng bánh ngọt gần bệnh viện. Nhờ có hệ thống trồng trọt trong không gian đặc biệt, nguyên liệu của cô luôn tươi mới hàng đầu. Những món bánh như bánh bông lan trứng ngọt ngào mềm mại, bánh đậu xanh mát lạnh giải nhiệt, bánh tuyết mềm dẻo, hay bánh hải đường giòn tan đều khiến thực khách phát cuồng mỗi khi cửa hàng có món mới. Thậm chí, có người xếp hàng cả đêm chỉ để mua được một phần bánh. Ninh Ngưng nắm trong tay bí quyết làm giàu, tự sáng tạo thương hiệu điểm tâm của mình, mở rộng bán hàng tại các trung tâm thương mại trên toàn quốc, mua nhà, mua đất, sống một cuộc đời ngọt ngào khác hẳn với sự hỗn loạn của đôi nam nữ chính. === Tại bệnh viện, gần đây bác sĩ Từ Vệ Lâm phát hiện có một cửa hàng bánh rất nổi tiếng. Có cả người nhà bệnh nhân mang bánh bông lan trứng mới mua đến hỏi liệu bệnh nhân có thể ăn được không. "Bánh bông lan trứng giàu dinh dưỡng, dễ tiêu hóa, rất phù hợp cho bệnh nhân." Người nhà bệnh nhân vui mừng mang bánh về, không hiểu sao sau đó lại lan truyền tin đồn rằng bác sĩ Từ nói bánh của cửa hàng này giúp bệnh nhân phục hồi sức khỏe... Một ngày nọ, Từ Úy Lâm tan làm và tình cờ đi ngang qua cửa hàng bánh. Một giọng nói ngọt ngào gọi anh lại, đôi mắt mèo long lanh nhìn thẳng vào anh, và khi anh định thần lại, trong tay anh đã có một gói bánh bông lan trứng vẫn còn ấm. Hình như cô ấy nói đây là tiền công của anh?
Mỹ Vị Quán Của Bổn Cô Nương
Từ một học đồ vô danh tiểu tốt, đến khi trở thành đệ nhất danh trù thiên hạ, “một bữa khó cầu”, Mễ Vị đã mất hai mươi năm mới bước trọn con đường đầy gai nhọn và khói lửa nhân sinh ấy. Khi ấy, nàng vừa định giao lại sản nghiệp cho đồ đệ, an tâm rửa tay gác chảo, sống những ngày tháng an nhàn sớm chiều ngắm hoa. Ai ngờ một trận tai họa giáng xuống, xe lật nghiêng, hồn phách lìa thân. Nhưng rồi nàng lại xuyên đến một triều đại lạ lẫm, chốn sơn cốc hoang vu, nhân gian xa cách. Mễ Vị khẽ nhíu mày, than một tiếng: “Không cho bổn cô nương về hưu sớm thì thôi, cớ sao lại bắt bổn cô nương mang theo một đứa nhỏ trong bụng chứ?” May thay, trời xanh chưa tuyệt đường người, nàng được trụ trì đại sư trong chùa cứu giúp. Từ đó, mẫu tử nàng ẩn mình trong ngôi chùa nhỏ, ăn nhờ ở đậu, sống bình yên vô sự suốt bốn năm. Nào ngờ phúc chẳng dài lâu. Đến ngày tiểu oa vừa tròn ba tuổi, trụ trì đại sư lại gói ghém mẫu tử nàng, ném thẳng xuống núi, nói một câu nhẹ bẫng: “Tiểu oa, đi tìm phụ thân của ngươi đi.” Mễ Vị nhìn hài tử đang oe oe đòi sữa, chỉ đành xắn tay áo, nhấc chảo cầm vá, một lần nữa bước lên con đường lấy bếp làm nghiệp, lấy dao làm sinh. Từ đó, câu chuyện một nương thân mang con thơ mở quán ăn nơi nhân gian bắt đầu. Khói bếp quyện hương, cơm canh chan tình, viết nên một đoạn mỹ thực nhân tình ấm áp tựa dương xuân.
Mỗi Ngày Thu Đấu Vàng, Quán Ăn Nhỏ Nhà Ta Thông Dị Giới
Giới thiệu nội dung: Sau khi tốt nghiệp đại học, Hoa Quyển thừa kế một quán ăn nhỏ thần bí, cứ đến buổi tối sẽ dẫn cô xuyên về thời cổ đại. Khả năng nấu nướng không giỏi? Không sao, đã có thức ăn chế biến sẵn tới giúp. Bánh bông lan cuộn, bánh cá hầm, bánh phô mai, cá dưa chua, muốn gì cũng có hết, đổi lấy tiền đồng, tranh cổ... kiếm tiền đầy túi!
Muốn Sống Sót Khỏi Tận Thế Ư? Thế Thì Làm Ruộng Thôi!
"Tận thế sắp đến, sinh vật toàn cầu đối mặt với biến dị, muốn sống sót! Thì hãy đi trồng trọt!" Con mèo béo trong không gian nói như vậy. * Mẹ của Mạt Bảo đã chết vì khó sinh cô, chưa đến hai tháng sau, ba cô đã cưới một người vợ trẻ, còn đón cả đứa con riêng từ bên ngoài về nhà. Mạt Bảo mới hai tuổi, không biết nói chuyện, bị chẩn đoán là mắc chứng tự kỷ. Ba và mẹ kế nhốt cô trong một căn phòng nhỏ, mặc kệ sống chết. Không ai biết rằng, mỗi ngày cô đều bước vào không gian mang theo bên mình, dưới sự thúc giục của mèo béo, không ngừng trồng trọt, không ngừng thu hoạch lương thực. Cho đến khi tận thế thật sự ập đến, Mạt Bảo mở cửa ra, nhìn thấy căn biệt thự đã bị "cướp sạch", trong bếp đến một hạt gạo cũng không còn. Ba và mẹ kế mang theo đứa con riêng bỏ trốn khỏi thành phố hoang tàn bị zombie xâm chiếm, duy chỉ bỏ quên Mạt Bảo đang bị nhốt trong căn phòng nhỏ. Từ đó, hành trình của một người một mèo bắt đầu!
Sủng Thiếp Chỉ Muốn Làm Cá Mặn
Trình Uyển Uẩn làm việc cật lực nhiều năm, cuối cùng đột ngột qua đời. Sau khi xuyên qua, chưa được mấy ngày, lại bị một tên thái giám vô danh tiểu tốt của Dục Khánh Cung bắt nạt. Trình Uyển Uẩn: "..." Mọi người đều biết Dận Nhưng sẽ có kết cục thê lương. Nhưng Dận Nhưng lúc này mới chỉ là thiếu niên vừa tròn mười lăm tuổi, tuấn tú trong sáng, ôn nhuận đoan chính, lại kiêu căng ngạo mạn. Trình Uyển Uẩn bẻ ngón tay tính toán, ít nhất còn 20 mấy năm nữa mới đến lúc Dận Nhưng bị giam cầm mà chết. Vậy thì... cứ sống tạm bợ trước đã. Bị phế thì bị phế, dù sao nàng cũng chẳng muốn cố gắng. Sống ở đâu cũng như nhau, chẳng qua là đổi chỗ nằm thôi. Người khác tranh nhau sủng ái, mùa đông mặc xiêm y mỏng manh nhảy múa trong hoa viên. Trình Uyển Uẩn nằm bên lò sưởi xem tuyết rơi, ăn vịt nướng thơm lừng. Người khác tranh nhau cung đấu, âm thầm châm ngòi dẫn đến tai họa trong cung. Trình Uyển Uẩn nuôi dạy con cái, không quên vuốt ve mèo chó. Người khác tranh giành địa vị, phúc tấn và trắc phúc tấn ngang nhau. Trình Uyển Uẩn nhâm nhi trà sữa, ra bài: "Chạm vào!" Nàng mơ mơ màng màng sống đến năm Khang Hi thứ 50, sau này mới ngỡ ngàng nhận ra: Sao vẫn chưa bị phế? Dận Nhưng sau khi nạp Trình thị làm phi tần: Cùng nàng ngủ chung, thỉnh thoảng sẽ mơ những giấc mơ kỳ lạ, nhiều lần trở thành hiện thực. Sau đó, hắn nhớ lại ngày càng nhiều. Hóa ra đó là kiếp trước của hắn - phụ tử bất hòa, anh em tương tàn, ấu đệ yểu mệnh, bị phế truất u uất mà chết. Hắn dựa vào ký ức mỏng manh, từng bước thận trọng, vẫn đi trên con đường đầy băng giá. Mà Trình thị... vô tâm vô phổi ngủ ngon lành. Dận Nhưng: Tức giận. Nhưng vẫn ôn nhu rũ mắt, giúp nàng đắp lại góc chăn. Có lẽ là ông trời biết con đường phía trước của hắn gập ghềnh, nên mới ban cho hắn một tiểu phúc tinh. Hắn cầm thanh kiếm đầy máu và thương tích, nàng là đường về chốn đào nguyên của hắn. Hướng dẫn đọc: Nữ chính có bàn tay vàng, nhưng bản thân không biết... Không bôi đen Tứ gia. Cốt truyện chủ yếu là hư cấu, nên đừng khảo chứng. Một câu tóm tắt: Cá mặn ăn uống nhàn nhã hằng ngày.
Ẩm Thực Thập Niên 80: Tôi Kế Thừa Một Tửu Lầu Ở Hương Giang
Ở khu Vượng Giác có một tiệm ăn Quảng Đông đã hoạt động hơn ba mươi năm, lúc nào cũng đông khách và nhận được rất nhiều lời khen ngợi từ thực khách. Tuy nhiên, đằng sau vẻ ngoài thịnh vượng ấy lại ẩn giấu một nguy cơ - ông chủ đã cao tuổi mà không có người kế nghiệp, người học trò của ông còn tự mở một quán đối diện, cạnh tranh bằng cách hạ giá để kéo khách về phía mình. Các thực khách âm thầm tiếc nuối, rằng có lẽ tiệm ăn này sẽ không thể tồn tại được lâu nữa. * Một ngày nọ, ông chủ tiệm đón cháu gái từ đại lục đến và quyết định giao lại tiệm ăn cho cô. Nghe đồn rằng cô gái này là một mục nữ lớn lên từ vùng sa mạc phía Tây Bắc khô cằn. Thực khách lại thở dài: “Chắc quán này không trụ nổi mấy ngày nữa rồi.” * Vốn là đầu bếp Quảng Đông nổi tiếng với tài nghệ chọn lọc nguyên liệu và kỹ tính trong phục vụ, nhưng lại được giới sành ăn yêu thích, giờ đây Nhạc Ninh bất ngờ xuyên không về vùng Tây Bắc khắc nghiệt những năm 70 và trở thành một mục nữ. Đừng nói tới bào ngư, hải sâm, hay yến sào, đến cả bò và cừu cũng là tài sản quốc gia, cô chỉ có thể chăm sóc chứ không được ăn. Khi thấy đất nước đang trên đà đổi mới, Nhạc Ninh nghĩ đến việc vào thành phố mở một quán ăn nhỏ và tự nhủ sẽ không còn kén chọn nguyên liệu hay thực khách nữa. Rồi một ngày, một ông lão tự xưng là ông nội tìm đến cô, nói rằng ông có một tiệm ăn Quảng Đông tại Hồng Kông...
Tứ Hợp Viện: Xuyên Qua Ba Năm Đạt Được Bàn Tay Lực Lượng
“Xuyên qua đến Tứ Cửu Thành, Khương Phàm có gia cảnh hạnh phúc: trên có cha mẹ, anh trai, dưới có em gái. Vốn định an ổn vui vẻ mà sống hết một đời, nhưng đáng tiếc, cái tứ hợp viện này chẳng có ai là người tốt. Vì cuộc sống hạnh phúc của bản thân, cũng chỉ đành ‘ủy khuất’ các vị trong viện một phen vậy.”
Nhật Ký Nuôi Gia Đình Của Tiểu Trù Nương Khéo Tay
Tần Dung vốn là một blogger ẩm thực, chẳng may gặp tai nạn bất ngờ rồi xuyên không đến một thị trấn nhỏ ven sông thuộc triều Đại Lương. Mẫu thân của nguyên chủ mà nàng xuyên vào vì sinh liền ba nữ nhi nên bị mẹ chồng cùng chị em dâu khinh rẻ. Phụ thân thì là kẻ bạc tình, lén lút qua lại với người đàn bà khác rồi trở về nhà đòi bỏ vợ. Mẫu thân tuy ngoài mặt dịu dàng, nhưng tính tình lại cương quyết, dứt khoát dẫn theo ba đứa con gái xin hòa ly, rời khỏi nhà chồng. Khi tỉnh lại, Tần Dung chỉ biết câm nín trước hoàn cảnh hiện tại. Quả là một khởi đầu "địa ngục". Cũng may, căn homestay nàng vừa xây xong ở hiện đại cũng xuyên theo cùng. Tin tốt: Có bàn tay vàng. Tin xấu: Bàn tay vàng này chẳng giúp được bao nhiêu, gần như vô dụng. Nhờ có tay nghề nấu nướng thượng thừa, Tần Dung cùng nương và các muội muội thức khuya dậy sớm, bắt đầu gây dựng cơ nghiệp từ một quán ăn nhỏ ven đường. Nào là trà sữa ngọt thơm, chả cá dai mềm, măng chua giòn rụm, rồi món kho dậy mùi hấp dẫn... Chỉ có điều, mấy tên bổ đầu trong trấn chẳng hiểu sao cứ ngày nào cũng đến quán ăn của nàng...
Khai Cuộc Lưu Đày, Ta Được Cưng Chiều Ở Ác Nhân Cốc
Nàng là vật thí nghiệm bí mật của viện nghiên cứu ngầm ở thế kỷ 21, mang số hiệu 0. Có khả năng lấy vật từ không gian và không hề có tình cảm. Một sớm nọ, nàng trọng sinh, xuyên về thời cổ đại trong một gia đình nông dân. Vừa chào đời đã gặp thiên tai, mới đầy tháng thì cả nhà bị lưu đày. Người ta đồn nàng là sao chổi, mang lại xui xẻo. Tô nãi nãi cười lạnh, cõng theo đứa cháu vừa tròn tháng là Tiểu Bảo, lớn tiếng hô hào cả gia đình, từ già đến trẻ, chuẩn bị lên đường lưu đày, kéo nhau đi như nước chảy. “Sao chổi cái gì, Tiểu Bảo nhà ta mà là sao chổi thật, bà già này sẽ gánh hết mọi tai họa!” Cả Tô gia cùng đồng thanh: “Cùng nhau gánh!” Nơi lưu đày hỗn loạn, chỉ một gậy có thể hạ gục ba kẻ xấu số. Tô nãi nãi ôm chặt Điềm Bảo, nghiến răng nói: “Dù hiểm nguy đến đâu, bà già này cũng phải đưa Tiểu Bảo vượt qua tất cả!” Cả Tô gia đồng lòng: “Cùng nhau vượt qua!” Chẳng bao lâu sau, tại vùng đất khô cằn không sản vật, căn nhà rách nát của Tô gia lại là ngoại lệ. Con gà mái già đẻ tám trứng mỗi ngày, cây lê sau nhà trĩu quả ăn không hết, còn trong sân, đồ phơi khô lại thu hút cả chim nhạn từ đâu bay xuống. Về sau, khi đám côn đồ đến gây sự, Tiểu Bảo chỉ cần một cú đấm đã làm nát cả cối xay, mặt không biểu cảm: “Dám xúc phạm nãi nãi nhà ta, đánh chết.” Cả Tô gia lại đồng thanh: “Cùng nhau đánh!”
Xuyên Thành Cô Vợ Độc Ác Của Nam Chính, Tôi Bỏ Trốn Về Quê Làm Ruộng
Đường Tuyết Mị mơ một giấc mộng xu.ân, tỉnh dậy mới phát hiện mình đã xuyên vào tiểu thuyết, hơn nữa còn xuyên thành vợ trước của nam chính. Nghĩ đến kết cục bi thảm của nguyên chủ trong truyện, lại thêm giấc mơ khó tả tối qua, Đường Tuyết Mị lập tức thu dọn hành lý, chuẩn bị cao chạy xa bay! ... Ngay lúc cô ôm theo số tài sản ít ỏi đến đáng thương của nguyên chủ, không biết nên trốn đi đâu, trong đầu bỗng xuất hiện một hệ thống làm ruộng. Hệ thống Điền Điền: [Ký chủ, hạt giống của tôi không chỉ có thể cải tạo đất đai mà còn có đủ loại công dụng: ăn vào giúp dưỡng nhan, chữa bệnh, kéo dài tuổi thọ...] Đường Tuyết Mị: ồ ồ ồ! Kết quả là, Đường Tuyết Mị quyết định quay về quê hương trong ký ức, bắt đầu làm ruộng. ... Tần Dự đi công tác về, phát hiện vợ mình không thấy đâu nữa, trên bàn chỉ còn lại một tờ đơn thỏa thuận ly hôn và một bức thư tạm biệt. Hai người tuy kết hôn theo thỏa thuận, nhưng chuyện nên phát sinh đều đã phát sinh. Sau khi suy nghĩ kỹ, anh quyết định thử sống với Đường Tuyết Mị như vợ chồng thật sự, thì cô lại bỏ chạy mất rồi... Anh bắt đầu tìm kiếm cô khắp nơi, nhưng Đường Tuyết Mị như thể bốc hơi khỏi thế gian, hoàn toàn không để lại dấu vết gì. Khi anh đang rơi vào tuyệt vọng vì tìm mãi không thấy cô, một ngày nọ trong một phòng livestream, anh bất ngờ nghe thấy giọng nói quen thuộc... ... Từ ngày Đường Tuyết Mị trở về thôn Đường Gia, chỉ trong vài năm ngắn ngủi, cả ngôi làng nhỏ đã thay đổi nghiêng trời lệch đất: Núi hoang trở thành kho báu. Đất trống trở thành ruộng tốt. Ngôi làng nhỏ vô danh ngày nào giờ đã thành nơi các đại gia chen lấn, tranh giành nhau đến dưỡng lão.
Trùng Sinh Mạt Thế Khiêm Tốn Làm Ruộng
Mạt thế chủng điền văn án: Số chương: 478 chương Khái quát chung: Nữ chính tự lập, nam chính yêu trước, cuộc sống hàng ngày ở tận thế, một đám trẻ con đáng yêu, không hành hạ. Hướng dẫn ăn dưa: Nữ chính thăng cấp mạnh mẽ tát vào mặt, thậm chí là tát vào mặt nam chính, nam chính ý thức hiện diện ở giai đoạn đầu rất thấp. Hướng dẫn gỡ mìn: Nữ chính kiếp trước là bánh bao thịt, nhưng kiếp này quyết đoán, tuyệt đối là nữ cường nhân. Nguyên văn: Lâm Nam sau khi trọng sinh việc đầu tiên làm chính là rời khỏi thành phố sắp thành sào huyệt của mấy chục triệu zombie, trở về quê hương nơi sau này trở thành căn cứ sống sót lớn nhất phía Nam.
Thiên Tài Quân Đội Nhưng Ham Mê Làm Ruộng
Lê Dạng trúng tuyển vào Học viện quân sự hàng đầu của Hoa Hạ, hiện cô đang đối mặt với việc chọn khoa. Mọi người xung quanh đều nhìn cô đầy hy vọng, họ cho rằng cô chắc chắn sẽ gia nhập các khoa chiến đấu đứng đầu bảng xếp hạng. Nhưng... khi cô mở miệng lại nói: "Em muốn vào Khoa Nông học." Bạn học: "???" Thầy cô: "???" Tại sao một thiên tài hệ chiến đấu lại muốn vào cái Khoa Nông học "khỉ ho cò gáy" đó? Thầy cô tiếc tài, kiên nhẫn khuyên nhủ, nhưng Lê Dạng kiên định: "Em. Muốn. Vào. Khoa. Nông. Học." Dưới ánh mắt đầy thắc mắc của giảng viên, sự khinh thường và hả hê của bạn học, Lê Dạng không hề do dự mà bước vào Khoa Nông học. Tui cũng không muốn đâu huhu, nhưng không đi không được! Trước mắt cô hiện rõ một dòng chữ lớn: [Tuổi thọ chỉ còn lại 1 ngày. Vui lòng nhanh chóng thu hoạch cây trồng để kéo dài tuổi thọ.] Lê Dạng thu hoạch lúa mì bình thường, tuổi thọ tăng 1 năm. Lê Dạng thu hoạch lúa mì chất lượng cao, tuổi thọ tăng 10 năm. Lê Dạng đảm nhận toàn bộ công việc của Khoa Nông học, tuổi thọ tăng 100 năm! [Ting!] [Tuổi thọ vượt mốc 100 năm, mở khóa tăng cường thiên phú, chiến pháp, và tinh thần.] Lê Dạng: "Hả? Còn có chuyện tốt vậy à?" Lê Dạng tiêu hao 10 năm tuổi thọ, thiên phú được tăng cường. Lê Dạng tiêu hao 30 năm tuổi thọ, học được chiến pháp xuất sắc. Lê Dạng tiêu hao 50 năm tuổi thọ, tinh thần đột phá giới hạn! Nửa năm sau, bảng xếp hạng top 100 của Trường Quân sự Trung Quốc xuất hiện một cái tên mới: Lê Dạng, khoa Nông học. Ai đây? Người của khoa Nông học á? Sao có thể chứ! *** Tóm tắt trong một câu: Xin hãy nhanh chóng thu hoạch thực vật, giành lấy tuổi thọ. Ý tưởng: Tự lực cánh sinh, không bao giờ khuất phục.
Ta Chuyên Tâm Chuyển Gạch Tại Thế Giới Tu Tiên
Sớm nọ tỉnh lại, Lâm Tiểu Mãn chợt phát hiện mình đã xuyên qua, hơn nữa còn xuyên qua thế giới tu tiên kỳ quái! May mắn là nàng có linh căn! Nhưng không may là tứ linh căn và lúc ấy nàng vẫn còn là người bình thường! Nhưng người bình thường cũng có chí hướng, Lâm Tiểu Mãn bước vào con đường tu tiên, tu luyện, vẽ bùa, trồng linh mễ linh thực... Chủ yếu là kiếm tiền hưởng thụ! Đời này nàng chỉ muốn sống thật dài thật lâu, ngàn tuổi, vạn tuổi, trăm triệu tuổi!
Huyền Học Đại Sư Xuyên Về Năm 1970
Nghe nói trong khu đại viện, người từng học đại học hẳn hoi như Đường Hoài Dã lại cưới một cô vợ nhà quê? Tin tức này vừa lan ra, cả đám bà tám trong viện liền xôn xao, như bắt được một chuyện động trời. Chuyện này đúng là khiến người ta hả giận mà! Vào những năm 60, ai đã từng học đại học đều như được dát vàng quanh người, bao nhiêu tiểu thư danh giá tranh nhau muốn gả vào nhà họ Đường. Vậy mà mẹ của Đường Hoài Dã lại chướng mắt tất cả những cô gái ấy! Thế mà bây giờ thì sao? Cái miếng thịt ngon ấy lại rơi vào miệng một cô gái nông thôn! Mẹ của Đường Hoài Dã tức đến đỏ cả mắt, nhưng trước mặt người ngoài vẫn phải cố kìm nén! Đến khi hai bên gặp mặt, nhà họ Đường mới phát hiện cô con dâu này... có gì đó không bình thường! Không có bằng cấp ư? Người ta đọc Tứ thư Ngũ kinh vanh vách! Nhà quê ư? Ôi trời ơi, cái rương sính lễ kia sáng lóa đến mức chói cả mắt! Xấu xí ư? Nếu cô mà xấu thì cả khu đại viện này chẳng còn ai đẹp nổi! Mẹ của Đường Hoài Dã tức đến run cả người, lập tức xắn tay áo lên, quay sang đám bà tám xung quanh mà cao giọng: "Nhà ai có con dâu danh giá hơn con dâu nhà tôi thì đứng ra đây xem nào!" Trong mắt người nhà họ Đường, cô con dâu này đúng là chẳng có lấy một khuyết điểm! Đường Hoài Dã thì lại nghĩ khác, nhưng anh nào dám nói ra? Tham ăn, lại còn lười! Mà hễ bị chọc giận thì liền phớt lờ anh, nếu anh mà dám cằn nhằn thêm vài câu thì cô dám mở miệng đòi ly hôn ngay! Ha hả! Không thể trêu vào! Không thể trêu vào! Thế là Đường Hoài Dã chủ động nhượng bộ, còn Tần Thanh thì được thể sống sung sướиɠ hơn bao giờ hết! Cô nằm dài trên ghế, thảnh thơi phơi nắng trong sân. Bầu trời cao vời vợi, mây trôi bồng bềnh, xuân sang ngày dài... thật là thoải mái mà!
Xuyên Về Thập Niên 90, Đừng Hòng Bắt Nạt Con Tôi!
Thẩm Kiều Kiều bất ngờ xuyên không, trở thành mẹ ruột của Tiêu Nguyệt Nguyệt, nữ hung thủ trong một vụ án liên hoàn vừa đáng thương, lại vừa đáng hận. Tuổi thơ của Tiêu Nguyệt Nguyệt tựa như chìm trong vực sâu tăm tối, cha ruột không rõ sống chết, mẹ ruột chẳng thèm đoái hoài, thậm chí còn là tòng phạm của cha dượng. Trên suốt chặng đường trưởng thành, cô bé chẳng hề nhận được lấy một chút tình yêu thương của gia đình, để rồi khi lớn lên, cô bé đã bắt đầu trả thù thế giới này. Lúc này, Tiêu Nguyệt Nguyệt mới lên tám tuổi, Thẩm Kiều Kiều quyết định phải kéo bằng được đứa trẻ này ra khỏi vũng lầy tăm tối. Với những kẻ khốn kiếp dám bắt nạt Nguyệt Nguyệt, Thẩm Kiều Kiều liền lôi ra cây kim to, khích lệ: "Con yêu, đâm thật mạnh vào cho mẹ!" Gặp phải bạn học ở trường bắt nạt Nguyệt Nguyệt, Thẩm Kiều Kiều đích thân chỉ dạy: "Con ngoan, chúng ta trùm bao tải đánh nó." Đối với hàng xóm láng giềng dám bắt nạt hai mẹ con, Thẩm Kiều Kiều liền kéo tay Nguyệt Nguyệt, hùng hổ xông đến tận cửa: "Con gái, đập nát nồi nhà nó cho mẹ!" Để uốn nắn lại sở thích mổ xẻ động vật của Nguyệt Nguyệt, Thẩm Kiều Kiều đã dắt cô bé ra chợ mổ cá. Kỹ thuật mổ bụng lóc xương vừa nhanh vừa gọn của hai mẹ con nhanh chóng nổi danh khắp khu chợ, giúp họ buôn may bán đắt, tiền vô như nước. Bất ngờ thay, người cha ruột đã mất trí nhớ suốt tám năm đột nhiên tìm đến tận cửa. Lúc này, anh ta đã trở thành một vị tổng tài hào môn với khối tài sản bạc tỷ, mặt dày mày dạn đến cầu xin tha thứ. Đáp lại anh ta, hai mẹ con chỉ đồng loạt giơ con dao còn dính máu lên, trợn mắt lườm một cái rồi hét: "Cút!" Châm ngôn sống của Thẩm Kiều Kiều là, đàn ông mà đáng tin thì heo nái cũng biết leo cây.
Tôi Nổi Tiếng Khắp Tinh Tế Nhờ Hệ Thực Vật
Chăm chỉ làm giàu, nhiệt tình giúp đỡ người khác! Tiểu hoa yêu Kỷ Đường sau khi trải qua kiếp nạn phi thăng, xuyên không đến thời đại tinh tế, bỗng trở thành ngôi sao bị ghét bỏ trong giới giải trí. Người quản lý khuyên cô nên cố gắng lấy lòng những tiền bối từng ức hϊếp mình, và xin lỗi người hâm mộ của nam diễn viên đã mắng cô ám ảnh bám víu. Kỷ Đường “...” Ai muốn làm cái loại minh tinh chịu ấm ức này thì làm, còn cô đi trồng hoa chẳng phải sung sướиɠ hơn sao? Kỷ Đường trở về căn nhà nhỏ, lên kế hoạch bài trí lại ban công để tự cung tự cấp. Sau đó, cô sớm phát hiện đây là thời đại mà thực vật suy tàn. Hoa cỏ khan hiếm, rau củ quả vô cùng đắt đỏ, kiến thức về thực vật chỉ có thể học qua âm thanh và hình ảnh. Nhìn ban công xanh tốt, hoa quả sum suê của mình, Kỷ Đường chìm vào suy tư. Thế là một ngày nọ, cư dân mạng phát hiện nữ minh tinh đầy scandal, bị cả mạng mắng chửi là Kỷ Đường, đột nhiên đăng ký một phòng livestream trên mạng tinh tế. Các anti-fan còn chưa kịp buông lời chỉ trích thì đã bị cảnh tượng phía sau cô làm cho choáng váng. Trong ban công nhỏ bé, các loại thực vật xanh tươi mơn mởn, cành lá trĩu nặng đủ loại rau củ quả! Ngay lập tức, cả tinh tế chấn động. [Trời ơi, đó là thực vật thật sao?] [Á á, một hành tinh khoáng sản cấp A có mua nổi cái ban công này không?] Kỷ Đường cầm một chùm nho: “Chùm nho này, hai vạn tinh tệ...” [Gì mà rẻ thế? Mau cho lên kệ đi!] Kỷ Đường “...” Cô hái xuống một quả, mỉm cười: “Hai vạn tinh tệ một quả.” Cùng với việc ban công của Kỷ Đường lên hot search, ví tiền của cô cũng trở nên rủng rỉnh. Rảnh rỗi không có việc gì làm, cô lại chỉ trỏ ban công nhà hàng xóm: “Chậu này là giả, chậu kia không có rễ, ồ, chậu kia bị bệnh nặng, chiều nay sẽ chết.” Phòng livestream: [Ha ha ha, hàng xóm đúng là một kẻ xấu số.] Sau đó, một ảnh đế nào đó đích thân đến tận nhà: “Xin chào, tôi có thể mua một chậu hoa của cô không?” Kỷ Đường “...” Chẳng bao lâu sau, ảnh đế nọ đăng một dòng trạng thái, cả mạng chấn động. [Cảm ơn mọi người, có người giúp tôi trồng hoa rồi @Kỷ Tiểu Đường.] Cảnh báo: Nữ chính có năng lực đặc biệt rất mạnh, nhưng giai đoạn đầu còn yếu, chưa phải là bậc thầy tài giỏi nhất. Trồng trọt thăng cấp cần có một quá trình.
Trở Về Từ Tiên Giới Ta Làm Giàu Nhờ Trồng Trọt
Kiếp trước Hứa Hạ vì tăng ca mà chết đột ngột, xuyên đến giới tu tiên, cẩn trọng trồng rau 300 năm ở linh giới, không ngờ bị kỳ lân đá cho về hiện đại. Vất vả lắm mới trở lại, ai còn thèm làm trâu làm ngựa! Ơ? Linh ngọc bên mình cũng theo về, bên trong còn tạo ra ngọc lộ! Hứa Hạ lập tức thu dọn đồ đạc về quê. Gặp năm mất mùa, sau núi hoang tàn, không thu hoạch được gì? Không sao, Hứa Hạ nói vẫn còn cứu được. Khai hoang núi, nuôi ong, hái hoa hồng, luyện tinh dầu, làm nước hoa hồng, Hứa Hạ từ đó sống cuộc đời an nhàn tự tại, ăn ngon uống sướиɠ, rảnh rỗi còn giúp người thân đấu với gã tồi, giúp chị em gái vươn lêи đỉиɦ cao sự nghiệp. Khách hàng từng ăn trái cây và rau Hứa Hạ trồng thì bảo: "Hứa Hạ, đừng ngủ nữa! Dậy trồng rau đi!" Các quý bà dùng nước hoa hồng và tinh dầu Hứa Hạ làm thì than: "Hứa Hạ, đừng ngủ, dậy hái hoa đi!" Các đại gia từng đến sau núi nhà Hứa Hạ thì giục: "Hứa Hạ, đừng ngủ, đến giờ ăn cơm rồi!"
Tôi Xây Dựng Nhà Vệ Sinh Công Cộng Ở Tận Thế
Sau khi tái sinh về trước ngày tận thế, Yến Hi quyết tâm thay đổi số phận bi thảm kiếp trước của mình. Cô xử lý gọn gàng những kẻ phản bội, lấy lại “bàn tay vàng” kỳ diệu, và quyết tâm sống một cuộc đời tốt đẹp hơn. Thế nhưng, có ai giải thích được tại sao “bàn tay vàng” của cô lại bắt cô... xây nhà vệ sinh công cộng không? Sau khi trò chơi ngày thận thế online, thế giới biến thành một vùng đất hoang đầy rẫy quái vật, con người phải vật lộn để sống sót giữa sự khan hiếm nguồn cung và vô số nguy hiểm rình rập. Trong hoàn cảnh ngặt nghèo ấy, một chuỗi nhà vệ sinh công cộng thần kỳ bất ngờ xuất hiện, cung cấp những giải pháp không ai ngờ tới: thu nhận xác quái vật và rác thải độc hại; bán vật tư sinh tồn; cho thuê đất nông nghiệp “bất bại”, đảm bảo mùa màng bội thu bất chấp thiên tai. Thế là nhặt rác cũng kiếm được tiền hả? Thế thì còn lo cái đếch gì chứ? Đúng là nơi nơi đều là tiền!!! Nhặt rác cũng khiến tôi vui vẻ!!! Làm đẹp cảnh quan giúp tôi phát tài! Làm ruộng là có thể tận hưởng một cuộc sống bình yên và ấm no! Dần dần, chuỗi nhà vệ sinh công cộng của Yến Hi trở thành cứu tinh của mọi người. Người dân: “Khi nào nhà vệ sinh đó mới mở ở khu căn cứ chúng tôi? Rác sắp đầy nhà rồi đây này!” Yến Hi: “Bình tĩnh, sắp tới lượt mọi người rồi!” Giới thiệu ngắn gọn Tóm gọn câu chuyện: Biến rác thải thành kho báu, cùng nhau xây dựng cuộc sống tốt đẹp hơn! Thông điệp: Dù ở trong hoàn cảnh tuyệt vọng nhất, hy vọng vẫn luôn có thể nở rộ.