Kho ebook cho máy đọc sách.Giảm giá 25% với tài khoản VIP. 50% với tài khoản VIP Năm hoặc tài khoản VIP cấp bậc 14 Đại Thần.
Danh Sách Truyện Thể Loại Điền Văn479 truyện
Tôi Nổi Tiếng Khắp Tinh Tế Nhờ Hệ Thực Vật
Chăm chỉ làm giàu, nhiệt tình giúp đỡ người khác! Tiểu hoa yêu Kỷ Đường sau khi trải qua kiếp nạn phi thăng, xuyên không đến thời đại tinh tế, bỗng trở thành ngôi sao bị ghét bỏ trong giới giải trí. Người quản lý khuyên cô nên cố gắng lấy lòng những tiền bối từng ức hϊếp mình, và xin lỗi người hâm mộ của nam diễn viên đã mắng cô ám ảnh bám víu. Kỷ Đường “...” Ai muốn làm cái loại minh tinh chịu ấm ức này thì làm, còn cô đi trồng hoa chẳng phải sung sướиɠ hơn sao? Kỷ Đường trở về căn nhà nhỏ, lên kế hoạch bài trí lại ban công để tự cung tự cấp. Sau đó, cô sớm phát hiện đây là thời đại mà thực vật suy tàn. Hoa cỏ khan hiếm, rau củ quả vô cùng đắt đỏ, kiến thức về thực vật chỉ có thể học qua âm thanh và hình ảnh. Nhìn ban công xanh tốt, hoa quả sum suê của mình, Kỷ Đường chìm vào suy tư. Thế là một ngày nọ, cư dân mạng phát hiện nữ minh tinh đầy scandal, bị cả mạng mắng chửi là Kỷ Đường, đột nhiên đăng ký một phòng livestream trên mạng tinh tế. Các anti-fan còn chưa kịp buông lời chỉ trích thì đã bị cảnh tượng phía sau cô làm cho choáng váng. Trong ban công nhỏ bé, các loại thực vật xanh tươi mơn mởn, cành lá trĩu nặng đủ loại rau củ quả! Ngay lập tức, cả tinh tế chấn động. [Trời ơi, đó là thực vật thật sao?] [Á á, một hành tinh khoáng sản cấp A có mua nổi cái ban công này không?] Kỷ Đường cầm một chùm nho: “Chùm nho này, hai vạn tinh tệ...” [Gì mà rẻ thế? Mau cho lên kệ đi!] Kỷ Đường “...” Cô hái xuống một quả, mỉm cười: “Hai vạn tinh tệ một quả.” Cùng với việc ban công của Kỷ Đường lên hot search, ví tiền của cô cũng trở nên rủng rỉnh. Rảnh rỗi không có việc gì làm, cô lại chỉ trỏ ban công nhà hàng xóm: “Chậu này là giả, chậu kia không có rễ, ồ, chậu kia bị bệnh nặng, chiều nay sẽ chết.” Phòng livestream: [Ha ha ha, hàng xóm đúng là một kẻ xấu số.] Sau đó, một ảnh đế nào đó đích thân đến tận nhà: “Xin chào, tôi có thể mua một chậu hoa của cô không?” Kỷ Đường “...” Chẳng bao lâu sau, ảnh đế nọ đăng một dòng trạng thái, cả mạng chấn động. [Cảm ơn mọi người, có người giúp tôi trồng hoa rồi @Kỷ Tiểu Đường.] Cảnh báo: Nữ chính có năng lực đặc biệt rất mạnh, nhưng giai đoạn đầu còn yếu, chưa phải là bậc thầy tài giỏi nhất. Trồng trọt thăng cấp cần có một quá trình.
Trở Về Từ Tiên Giới Ta Làm Giàu Nhờ Trồng Trọt
Kiếp trước Hứa Hạ vì tăng ca mà chết đột ngột, xuyên đến giới tu tiên, cẩn trọng trồng rau 300 năm ở linh giới, không ngờ bị kỳ lân đá cho về hiện đại. Vất vả lắm mới trở lại, ai còn thèm làm trâu làm ngựa! Ơ? Linh ngọc bên mình cũng theo về, bên trong còn tạo ra ngọc lộ! Hứa Hạ lập tức thu dọn đồ đạc về quê. Gặp năm mất mùa, sau núi hoang tàn, không thu hoạch được gì? Không sao, Hứa Hạ nói vẫn còn cứu được. Khai hoang núi, nuôi ong, hái hoa hồng, luyện tinh dầu, làm nước hoa hồng, Hứa Hạ từ đó sống cuộc đời an nhàn tự tại, ăn ngon uống sướиɠ, rảnh rỗi còn giúp người thân đấu với gã tồi, giúp chị em gái vươn lêи đỉиɦ cao sự nghiệp. Khách hàng từng ăn trái cây và rau Hứa Hạ trồng thì bảo: "Hứa Hạ, đừng ngủ nữa! Dậy trồng rau đi!" Các quý bà dùng nước hoa hồng và tinh dầu Hứa Hạ làm thì than: "Hứa Hạ, đừng ngủ, dậy hái hoa đi!" Các đại gia từng đến sau núi nhà Hứa Hạ thì giục: "Hứa Hạ, đừng ngủ, đến giờ ăn cơm rồi!"
Tôi Xây Dựng Nhà Vệ Sinh Công Cộng Ở Tận Thế
Sau khi tái sinh về trước ngày tận thế, Yến Hi quyết tâm thay đổi số phận bi thảm kiếp trước của mình. Cô xử lý gọn gàng những kẻ phản bội, lấy lại “bàn tay vàng” kỳ diệu, và quyết tâm sống một cuộc đời tốt đẹp hơn. Thế nhưng, có ai giải thích được tại sao “bàn tay vàng” của cô lại bắt cô... xây nhà vệ sinh công cộng không? Sau khi trò chơi ngày thận thế online, thế giới biến thành một vùng đất hoang đầy rẫy quái vật, con người phải vật lộn để sống sót giữa sự khan hiếm nguồn cung và vô số nguy hiểm rình rập. Trong hoàn cảnh ngặt nghèo ấy, một chuỗi nhà vệ sinh công cộng thần kỳ bất ngờ xuất hiện, cung cấp những giải pháp không ai ngờ tới: thu nhận xác quái vật và rác thải độc hại; bán vật tư sinh tồn; cho thuê đất nông nghiệp “bất bại”, đảm bảo mùa màng bội thu bất chấp thiên tai. Thế là nhặt rác cũng kiếm được tiền hả? Thế thì còn lo cái đếch gì chứ? Đúng là nơi nơi đều là tiền!!! Nhặt rác cũng khiến tôi vui vẻ!!! Làm đẹp cảnh quan giúp tôi phát tài! Làm ruộng là có thể tận hưởng một cuộc sống bình yên và ấm no! Dần dần, chuỗi nhà vệ sinh công cộng của Yến Hi trở thành cứu tinh của mọi người. Người dân: “Khi nào nhà vệ sinh đó mới mở ở khu căn cứ chúng tôi? Rác sắp đầy nhà rồi đây này!” Yến Hi: “Bình tĩnh, sắp tới lượt mọi người rồi!” Giới thiệu ngắn gọn Tóm gọn câu chuyện: Biến rác thải thành kho báu, cùng nhau xây dựng cuộc sống tốt đẹp hơn! Thông điệp: Dù ở trong hoàn cảnh tuyệt vọng nhất, hy vọng vẫn luôn có thể nở rộ.
Cuộc Sống Nhàn Hạ Sau Khi Mất Chồng
Cố Nhân ngất xỉu khi tăng ca, sau khi mở mắt nàng liền phát hiện mình đã xuyên không, trở thành một tiểu tức phụ nhà nông. Cuộc đời của tiểu tức phụ này cũng rất bi thảm, khi còn nhỏ đã bị bán làm con dâu nuôi từ bé, cố gắng chịu đựng được vài năm thì trượng phu bị triều đình bắt đi tòng quân, chết không thấy xác. Trong nhà chỉ còn người mẹ chồng hung dữ ngoài lạnh trong nóng và chú em chồng nhỏ tuổi. Nhưng Cố Nhân cũng không cam chịu số phận, nàng đã dựa vào tay nghề gia truyền để mở sạp buôn bán thức ăn. Khi cuộc sống dần khởi sắc, mẹ chồng khuyên nàng nhân lúc tuổi còn trẻ nên sớm tái giá. Thậm chí còn tìm cho nàng một chàng thư sinh nghèo nhưng thành thật để làm chồng. Mãi cho đến ngày 15 tháng 7 năm nọ, một người đàn ông tưởng chừng đã chết trên chiến trường bất ngờ trở về. * Võ Thanh Ý đã cống hiến nửa đời mình cho quốc gia và thiên hạ. Hắn không thẹn với huynh đệ với thiên hạ, chỉ thẹn với mẹ già, em nhỏ và người vợ hiền đã chết trong một trận lũ lụt. Khi đất nước được ổn định, Võ Thanh Ý được phong làm Đại nguyên soái thống lĩnh quân đội. Việc đầu tiên mà hắn làm là trở về quê tìm mộ của những người thân trong nhà. Thật không khéo, hôm hắn trở về đúng lúc là ngày 15 tháng 7. “Con dâu ơi! Có quỷ!” Tiếng kêu của nương vẫn mạnh mẽ hệt như trong trí nhớ của hắn. “Tẩu tẩu, cứu mạng với!” Ấu đệ chính là ấu đệ lớn lên như trong trí tưởng tượng của hắn. “Bọn chuột nhắt vô sỉ này từ đâu tới vậy, dám giả thần giả quỷ trước cửa Võ gia ta?” Người vợ hiền trong trí nhớ (?) khua một cây dao phay vọt lại đây! “Không được ăn hϊếp nương của ta!” Một cậu nhóc khoảng năm sáu tuổi không có ở trong trí nhớ của hắn cũng vọt lai đây! Võ Thanh Ý: "?" Ai tới giải thích cho hắn một chút với, rời nhà tám năm mà hài tử năm tuổi, tình huống này là sao vậy?
Thập Niên 90: Cô Cả Ra Tù, Cặn Bã Giật Mình Chạy Biến
Lúc Lục Tiểu Hạ đang thụ án trong trại giam thì bỗng được sống lại, trở về năm cô 19 tuổi, đúng vào ngày cô được mẹ kế tặng cho một gã tồi. Một đời từng gϊếŧ người, từng ngồi tù, từng đánh nhau đến sống chết với đám chị đại trong trại giam, lần này Lục Tiểu Hạ tỉnh táo hơn bao giờ hết. Gã tồi đang chờ ngoài cửa? Cô không nói nhiều, ra tay dạy gã một trận tơi bời. Mẹ kế tính toán “bào” hết giá trị của cô? Cô bắt bà ta phải trả lại cả vốn lẫn lời. Ngôi nhà đầy rẫy yêu ma quỷ quái? Cô lần lượt trừ tà gϊếŧ quỷ, khiến từng kẻ phải quỳ gối. Kiếp trước, cuộc đời cô sụp đổ bắt đầu từ ngày hôm ấy. Kiếp này, cô chọn đúng ngày ấy để bắt đầu vùng dậy. Ơn phải báo, nợ phải trả, tiện thể giúp mấy chị em trong trại giam thay đổi số phận. Kiếp trước khổ như thế, kiếp này sống tàn nhẫn hơn một chút cũng chẳng sao. Năm 19 tuổi, cô cả nhà họ Lục gặp quỷ gϊếŧ quỷ, gặp ma chém ma, chẳng mơ giàu sang quyền quý, chỉ mong một đời yên ổn. Thế mà không biết từ lúc nào, cô lại trở thành huyền thoại.
Quân Hôn Ngọt Ngào: Trở Về Thập Niên 80 Làm Vợ Mập Bá Đạo
GIỚI THIỆU: Tạ Yến Thu tỉnh dậy trong một căn phòng tối tăm, mùi mốc meo xộc vào mũi. Cô chậm rãi đưa tay lên mặt – một khuôn mặt béo ú, thô kệch, má phệ vì mỡ. Chiếc gương vỡ góc phản chiếu hình ảnh một người phụ nữ xa lạ, thân hình đồ sộ trong bộ quần áo vá chằng vá đụp. "Mình... xuyên không rồi sao?" Nhưng cú sốc thực sự đến khi cô nhìn thấy tấm ảnh cưới trên bàn – một người đàn ông đẹp trai trong bộ quân phục chỉnh tề, gương mặt lạnh lùng không chút tình cảm. Đó là chồng cô – Đinh Phi Dương, bác sĩ quân y danh giá. Và rồi ký ức nguyên chủ ùa về: • Ba năm hôn nhân, ba năm "góa chồng" – anh chưa một lần động phòng, chỉ lạnh lùng ném cho cô câu "Ly hôn đi". • Lần duy nhất họ gần gũi... là do cô h-ạ th-uố-c. • Nguyên chủ nhân ương bướng, suốt ngày đòi ʈ ự ʈ ử để dọa chồng, lần này tr-eo c-ổ thật... và luôn! Yến Thu cười khẩy. "Mình từ thế kỷ 21 xuyên về, tay trắng, thân hình như cái bánh bao, chồng thì coi mình như cục tạ... Thử thách gì mà gay cấn thế này?" Nhưng cô không phải loại người dễ bỏ cuộc. Bác sĩ đa khoa thế kỷ 21, tay thiết kế thời trang, đầu bếp đỉnh cao – tất cả đều là vũ khí của cô! • Anh đòi ly hôn? Cô vui vẻ ký ngay, rồi mở tiệm may, b-án váy đầm kiểu mới khiến cả phố xôn xao. • Anh chê cô béo? Cô giảm cân thần tốc, da trắng môi hồng, dáng thon gọn khiến bao chàng trai đổ gục. • Anh khinh cô dốt? Cô thi đỗ đại học y, xuất bản nghiên cứu đình đám, mở bệnh viện riêng! Đinh Phi Dương từ chỗ lạnh nhạt, dần dần... • Nhíu mày khi thấy vợ tự tin diện váy ôm sát đi dạo phố. • Nghiến răng khi đồng đội hỏi thăm "cô vợ xinh đẹp" đứng cạnh. • Và cuối cùng... đá bay tờ đơn ly hôn vào thùng rác, kéo cô vào lòng: "Anh sai rồi, đừng bỏ anh..." Một câu chuyện về sự lột xác ngoạn mục, về người đàn ông lạnh lùng phải "quỳ gối" xin vợ tha thứ, và trải qua bao nhiêu khó khăn thử thách gần như chia lìa đôi lứa, ghét rồi yêu, yêu rồi hận để đạt được tình yêu đích thực – thứ chỉ đến khi ta dám buông bỏ, phải tranh đấu vì nó...
Nhặt Mót Ở Phế Thổ Phải Có Chút Vận May
Nếu bạn phát hiện chính mình xuyên tới một thế giới hoang tàn đổ nát không có hy vọng, bạn sẽ làm gì? Chỗ này đâu đâu cũng là phóng xạ cấp độ cao, còn có các loại động vật, thực vật biến dị trông vừa kỳ dị vừa đáng sợ, con người từ đỉnh chuỗi đồ ăn ngã vào bụi bặm... Chỗ nơi được gọi là phế thổ này, con người không hề là chúa tể, ở chỗ này, có thể sống sót cũng là hy vọng xa vời. Trang Hiểu xuyên tới chính là một thế giới thời khắc làm người nơm nớp lo sợ như vậy, ấm no, an toàn... Đây đều là những vấn đề cơ bản nhất cô cần giải quyết. May mắn, mới vừa tới, cô đã ôm được một cái “đùi”, tuy thân thể tàn phá, không có tiền tài dư thừa, nhưng tốt xấu gì người ta có một căn phòng ở trên phế thổ này, một gian nhà gỗ nhỏ cũ nát... Từ đây hai người trải qua quãng thời gian sống chung ngượng ngùng sao? Không, ở phế thổ này, cơm còn chẳng có mà ăn, sao mà có thời gian nói chuyện yêu đương... Trước giải quyết vấn đề sinh tồn đi!
Tiệm Cơm Ngõ Nhỏ Thập Niên 80
Vào những năm 80 thời kỳ cải cách kinh tế, một đôi chị em đã chuyển đến ngõ dệt kim. Nghe nói người chị Tống Minh Du là người rất gai góc và mạnh mẽ, cô nhất quyết moi ra một căn nhà từ tay thư ký keo kiệt của xưởng dệt kim, là một người khó chơi. Hàng xóm cảm thấy đồng tình cho gia đình Lâm Hương ở sát vách hai chị em. Một người hiền lành thành thật như cô ấy phải trở thành hàng xóm với một người gai góc. Sau này có lẽ phải chịu đủ thứ chuyện, ngày tháng không còn yên ổn nữa. Trong lòng Lâm Hương cũng cảm thấy thấp thỏm. Nào ngờ vào ngày đầu tiên người ta chuyển đến, cô ấy lại nhận được món sườn xào chua ngọt do Tống Minh Du làm, thơm đến mức cả xóm đều đói cồn cào. Tống Minh Du cười, Lâm Hương thấy cô là một người sảng khoái, làm việc nhanh gọn, ăn nói khéo léo, có chỗ nào giống một người gai góc chứ? Mãi cho đến khi cô gái trẻ tuổi còn thất nghiệp Tống Minh Du xin được giấy phép hộ kinh doanh cá thể và mở tiệm cơm ở ngõ, Lâm Hương giật mình, các hàng xóm cũng ngơ ngác. Đậu hủ Tứ Xuyên, thịt xào Tứ Xuyên, gà Cung Bảo, vịt rán giòn,... Khô bò, mì gánh, sủi cảo gà chiên, bánh quẩy xoắn,... Tiệm cơm Minh Du ở ngõ dệt kim một ngày ba bữa, một năm bốn mùa luôn có món mới, danh tiếng đã truyền đến khắp mười ngõ phố. Hương thơm trong ngõ hẻm càng ngày càng lan rộng, khách khứa trong nhà ngày càng đông đúc. Ba vật dụng chính được chuyển vào nhà, tivi được trang bị ăng-ten, cả nhà Minh Du đã trở thành gia đình thời thượng nhất cả ngõ dệt kim. Lâm Hương, à không, cả ngõ dệt kim đều tham gia vào đội quân “lập nghiệp” của Minh Du. Người thì bán quần áo giày dép, người thì mở tạp hóa, còn có nhà lắp điện thoại bàn để thu phí gọi điện. Ngày tháng của mọi người càng trở nên tốt hơn. - Minh Du – một streamer ăn uống của app Bilibili vừa tỉnh dậy đã xuyên thành con gái của công nhân xưởng may thập niên 80. Bố mẹ cô đã qua đời, những người trong xưởng bắt Minh Du chọn một trong hai, chia nhà hoặc gia nhập vào xưởng. Trong xưởng làm luân phiên ba ca, nếu ngủ gật trong lúc làm việc thì không chừng bị mất cả đầu ngón tay, Minh Du thật sự không chịu nổi công việc này. Hơn nữa hiện tại đang trong những năm 80... Là thời điểm cả nền kinh tế đang bùng nổ, việc khởi nghiệp kinh doanh mới là con đường kiếm tiền đúng đắn! Như vậy còn phải chọn à? “Chia nhà!” Cô lấy căn nhà lớn nhất và phá nhà xây tiệm, mở ra tiệm cơm nhỏ của riêng mình. Sau này tiệm cơm nhỏ đó đã trở thành thương hiệu lâu năm ở khắp nước. Về sau, Minh Du trở thành nữ doanh nhân được yêu thích nhất trong thập niên 80. Cuộc đời của cô chỉ mới bắt đầu!
Trường Sinh: Ta Làm Ruộng Lưu Tu Tiên Quá Vững Vàng
Khi đồng môn thiên kiêu đỏ mắt chém giết nhau vì bí cảnh cơ duyên, ta lại ung dung tưới cho củ cải trong linh điền ba trăm năm linh tuyền. Khi ma đạo cự phách huyết tế trăm vạn tu sĩ, ta chỉ lo chống hàng rào linh điền bằng tiên đằng Khổn Yêu Thừng. Dù cho thượng giới tiên nhân vượt giới mà đến, che phủ toàn bộ Thiên Nguyên Giới, ép tu sĩ khắp nơi run rẩy... Ta vẫn cứ nên ăn thì ăn, uống thì uống, việc gì để trong lòng.
Thập Niên 60: Sau Khi Bị Cả Nhà Ghét Bỏ, Tôi Được Quốc Gia Cưng Chiều
Tư Ương xuyên thành thiên kim thật thất sủng trong truyện niên đại, bị thiên kim giả tâm cơ hãm hại, bị cả nhà ghét bỏ. Nơi này không giữ cô tự có chỗ giữ cô. Cô có không gian cô sợ ai? Đầu tiên dọn sạch lương thực và tài vật trong nhà, sau đó tới binh đoàn chi viện biên cương. Thiên kim giả muốn cô chết già ở biên cương, đừng có mơ! Cô tiện tay lập vài công lớn là có thể oanh động thành phố Bắc Kinh, không chỉ được đại lão các phương tâng bốc lấy lòng, còn lừa được một anh lính đẹp trai tới mức vô pháp vô thiên... Kiếp trước lao lực đến chết, kiếp này cô chỉ muốn làm cá mặn hết đời. Nhưng hiện thực là... đại lão nào đó: “Cô có thể cho tôi xem bản vẽ kỹ thuật vệ tinh của nước S không? Xong chuyện tôi làm cừu cho cô chăn.”
Xuyên Về Cổ Đại, Tiệm Buffet Ta Mở Khiến Thiên Hạ Điên Cuồng
Tiệm buffet do Tiêu Duyệt vốn đang rất thành công, nào ngờ cô lại bất cẩn xuyên không. Vừa mở mắt đã trở thành một "gái lỡ thì" ở cổ đại, cha mẹ mất sớm, mẹ kế không yêu thương, còn bị buộc phải rời khỏi nhà, đối mặt với cảnh không còn đường lui. Cũng may Tiêu Duyệt đã liên kết với một "hệ thống vô hạn", bất kể là nguyên liệu hay dụng cụ nấu ăn gì đều có thể đổi vô hạn. Nghe nói món ngon thời đại này phải đắt đỏ mới tính là ngon, một đĩa thịt xào nhỏ cũng có thể bán với giá trên trời vài trăm tiền đồng? Tiêu Duyệt xắn tay áo: Hoan nghênh quý khách đến với quán ăn buffet Nguyệt Đình, chỉ cần năm mươi đồng, ăn thỏa thích cả quán! ... Hôm nay trời oi bức, không muốn ăn? Thực đơn buffet: Hồng Tam Đóa, Cà tím phong vị, Chân gà rút xương trộn gỏi... Ngày mai nhiệt độ tăng cao, tâm trạng bực bội? Thực đơn buffet: Trà sữa đá thơm lừng, Thạch vải sữa chua, Bingsu mát lạnh... Ngày kia nhiệt độ giảm đột ngột, lạnh thấu xương? Thực đơn buffet: Mì nước súp đậm đà, Gà tam thất, Lê tuyết hầm kỷ tử... Ngày kìa... Cái gì, thời tiết đẹp ăn gì cũng được? Vậy thì càng nên đến buffet Nguyệt Đình nếm thử món mới! Tiêu Duyệt bận rộn không ngơi tay vẫn không quên quảng cáo: Buffet lẩu, buffet món tráng miệng, buffet đồ nướng, tất cả đều có! Món ngon ở Đại Thần Quốc cực kỳ đắt đỏ sao? Xin lỗi, nàng trực tiếp hạ giá xuống! ... Phó Tầm Chu thân phận tôn quý, vốn dĩ cả đời không lo cơm áo, nào ngờ bị kẻ gian hãm hại mắc phải chứng biếng ăn nghiêm trọng. Thế là hắn rời xa quê hương, sống những ngày u sầu ở một thị trấn nhỏ. Cho đến khi tình cờ nếm thử món ngon ở một quán nhỏ, chứng biếng ăn của hắn lại tự khỏi! Phó Tầm Chu tìm đến tận nơi, phát hiện chủ quán không chỉ có tài nấu nướng tuyệt vời, mà tính cách và dung mạo cũng khiến hắn rung động. Điều kỳ diệu hơn là, nàng vừa gặp mặt đã tặng hắn một món ăn! Phó Tầm Chu mặt không đổi sắc: Ân nhân người đẹp tâm thiện, món ngon nhân gian như thế lại tặng không, chẳng lẽ là có ý gì với hắn? Cũng chỉ muốn hắn lấy thân báo đáp... Phó Tầm Chu dùng hành động thực tế để biểu thị, chuyện này cũng không phải là không được. Mãi đến sau này, Phó Tầm Chu bắt gặp ân nhân bưng món ăn, đi về phía một bàn khách nào đó. "Hoạt động món ăn giới hạn của quán chỉ dành cho khách mới, vào quán là có thể nhận một phần món ăn miễn phí!" Phó Tầm Chu: ? Sau đó đám đông tan đi, quán đóng cửa. Dưới ánh đèn, Phó Tầm Chu áp mặt vào vai Tiêu Duyệt. "Chủ quán thật đúng là cao kế, trước lừa dạ dày, sau lừa trái tim." Tiêu Duyệt: Cái quái gì vậy? Cơm không thể ăn bừa, lời cũng không thể nói bậy! ... Lưu ý: 1v1, kết thúc viên mãn (HE). Chế biến món ngon, kinh doanh, giai đoạn đầu là các món ăn gia đình. Nữ chính chỉ lo sự nghiệp, nam chính chỉ lo yêu đương, tự mình cảm động. [Mỹ nhân mạnh mẽ toàn tâm với sự nghiệp x Trung khuyển tự hiến thân]
Thập Niên 70: Sau Khi Vơ Vét Gia Sản, Tiểu Thư Tư Bản Đi Bộ Đội Tìm Chồng
Từ khi sinh ra, Khương Tự đã có làn da trắng nõn, vẻ ngoài xinh đẹp. Nhưng ai ngờ là chỉ mới ngủ có một giấc, cô đã xuyên vào trong một cuốn tiểu thuyết niên đại, trở thành cô tiểu thư của một gia đình tư bản nổi tiếng ở Thượng Hải luôn rồi. Trong nguyên tác, nguyên thân chê bai vị hôn phu quân nhân của mình là quá ít nói, quá khô khan. Không chỉ vậy, cô ấy còn lo lắng điều kiện sống trên đảo không tốt, cho nên cứ chần chừ mà không muốn thực hiện hôn ước với người đó. Thế nhưng cô ấy lại không biết rằng - sau khi phong ba bão táp ập đến, lão cha cặn bã và mẹ kế của cô ấy đã lừa cô ấy xuống nông thôn trước, để rồi sau đó bọn họ mang theo hết gia sản trăm năm của nhà họ Khương mà chạy trốn đến tận Hương Cảng. Đáng thương thay, cô ấy một thân một mình chịu khổ ở nông thôn, chỉ trong vòng chưa đầy hai năm mà sức khỏe đã suy sút đi nhiều. Thế nhưng, một người đã biết rõ nội dung cốt truyện như Khương Tự thì làm sao có thể chấp nhận chịu khổ được? Điều đó là không thể! Bọn họ muốn lừa cô xuống nông thôn đúng không? Được thôi! Khương Tự tương kế tựu kế, cuối cùng đưa cả đám người vô ơn này đến Tây Nam hết. Gia sản bạc triệu không có chỗ để? Không cần lo lắng! Khương Tự lấy máu nhận thân, sau khi mở ra không gian tổ truyền thì cô bỏ hết vàng bạc châu báu, khế đất, đồ cổ và tranh chữ vào trong không gian. Tóm lại là không hề để lại chút gì cho bọn họ cả, cho dù chỉ là một cọng lông gà đi chăng nữa! Tiểu thư thuộc gia đình tư bản thì không có chỗ nào để đi ư? Làm gì có! Khương Tự gửi một bức điện báo đến đảo xa... Chỉ là, cô vốn đã chuẩn bị tinh thần để trải qua những ngày tháng sống gian khổ, giản dị, nhưng rồi cô lại phát hiện – cuộc sống nơi hải đảo hình như cũng không hề cực khổ như trong tưởng tượng của cô. Anh chồng quân nhân của cô quả thực là cực kỳ “giỏi việc nước, đảm việc nhà” luôn. Không chỉ vậy, gia đình bên chồng cũng rất yêu thương cô nữa. Cuộc sống cứ như vậy mà trôi qua, quả thực là còn ngọt hơn cả mật ong ấy chứ!CP: Sĩ quan chồng nuôi từ bé thể lực siêu phàm và Tiểu thư nhà tư bản xinh đẹp rạng ngời.
Thanh Xuyên: Ngũ Phúc Tấn Chỉ Muốn Làm Ruộng
Văn án: An Thanh xuyên không, từ tiến sĩ viện nông học thành cách cách Mông Cổ bị chỉ hôn cho Ngũ hoàng tử triều đại Khang Hi thời nhà Thanh. Nhìn Tử Cấm thành cao cao, An Thanh nhịn không được nâng trán thở dài, người trong cái cung này, ai không phải tâm nhãn dày như cái sàng, ở trước mặt bọn họ, nàng chính là ngốc bạch ngọt mà thôi. Nhưng mà, cũng may An Thanh không tính quá xui, bị chỉ cho Ngũ a ca Dận Kỳ - người không tham dự đoạt đích, Nhà mẹ đẻ lại là một chi đắc lực nhất Khoa Nhĩ Thấm, được Khang Hi coi trọng. Dù sao cung đấu là không thể nào cung đấu được, đóng cửa lại nằm ngửa trải qua cuộc sống phú quý không tốt hơn sao. Thế là, vào lúc đám phúc tấn cách cách vì tranh thủ tình cảm dùng hết thủ đoạn, An Thanh ăn uống hưởng lạc. Vào lúc đám chị em dâu bận rộn thể hiện sự hiền huệ của mình, An Thanh ăn uống hưởng lạc. Vào lúc các hoàng tử bận rộn kết bè kết cánh tranh quyền đoạt lợi, An Thanh lôi kéo Dận Kỳ cùng nhau ăn uống hưởng lạc. Nhưng người nào biết, chính là một người toàn cung không ai để vào mắt như An Thanh không chỉ tiện tay cứu sống mẫu đơn cực phẩm dùng để tế tự mang ý nghĩa tường thụy, còn giải quyết các vấn đề sâu bệnh nông nghiệp như ‘bệnh dịch cây lúa’, ‘quỷ mạch’ khiến đế vương cả triều văn võ từ cổ chí kim đều nhức đầu không thôi. Càng đừng đề cập đến, bên trong điền trang kia của nàng liên tiếp xuất hiện cây nông nghiệp cao sản. . . Rất nhiều năm sau, bên trong dân gian hương dã lưu truyền một vị "Nông thần nương nương" nổi danh truyền xa, hàng ngàn hàng vạn bách tính chủ động lập bia cho nàng, Nghe nói vị "Nông thần nương nương" này là quý nhân trong Tử Cấm thành, nhưng lại lưu luyến ruộng lúa, chỉ vì nàng nói. . . muốn cho hài tử khắp thiên hạ đều có thể ăn cơm no.
Thập Niên 70: Cô Em Chồng Lười Có Hệ Thống Mua Sắm
[Tóm tắt một câu: Cô em chồng lười biếng ở thập niên 70 sau khi thức tỉnh ký ức, nỗ lực kiếm điểm siêng năng!] Hà Tố Tố bị đập đầu dẫn đến thức tỉnh ký ức, hóa ra bản thân vốn là tiên nữ hạ phàm lịch kiếp, không biết mắt xích nào xảy ra lỗi, lại đầu thai thành cô em chồng lười biếng trong một cuốn truyện niên đại, nữ chính là chị dâu ba tương lai của cô. Cô không chỉ nhận được toàn bộ nội dung chữ viết của truyện niên đại mình xuyên vào, mà còn có hệ thống mua sắm do Thiên Đạo bồi thường. Vật phẩm trong cửa hàng hệ thống có những thứ hiếm hoi ở thời điểm đó: một quả trứng gà, một cân thịt heo, một con gà, một hộp sữa mạch nha, một chiếc đồng hồ hiệu Mai Hoa... Vật phẩm trong cửa hàng sẽ không ngừng cập nhật theo sự phát triển của thời đại. Mà muốn mua những vật phẩm này, cần có điểm siêng năng. Làm thế nào để kiếm điểm siêng năng? Rửa rau, thái thịt, nấu cơm, rửa bát, giặt quần áo, giặt ga trải giường, dọn dẹp vệ sinh, lên công xã làm việc... Nghĩ đến những món thịt hấp dẫn, sữa mạch nha ngọt ngào, Hà Tố Tố do dự. Lại nghĩ đến người nhà đưa hết đồ tốt cho mình, bụng họ lại chẳng mấy khi có dầu mỡ, Hà Tố Tố siết chặt nắm tay nhỏ: Mình có thể làm được! Cô rửa bát, choang một tiếng, bát vỡ; Cô xào rau, lửa bếp bùng lên, rau cháy khét; Cô giặt quần áo, dùng sức một chút, quần áo rách một lỗ. Bố mẹ Hà: “Con gái à, để đó đừng động, để chúng ta làm là được!” Ba anh trai nhà họ Hà: “Em gái, em đừng làm việc nữa, coi chừng bị thương!” Hà Tố Tố nhìn điểm siêng năng không ngừng tăng lên trong cửa hàng hệ thống, cười đến cong cả mày mắt: “Bố mẹ, con vẫn có thể làm thêm việc!” Không biết tự lúc nào, cuộc sống của nhà họ Hà ngày càng tốt đẹp hơn. * Người trong thôn đều nói, nhà họ Hà này sao lại cưng chiều con gái như vậy, nuôi lớn thế này mà không cho lên công xã, không cho làm việc nhà, chắc đến cơm rang cũng không biết làm, sau này làm sao gả đi được. Còn dặn dò con trai nhà mình đang tuổi xuân xanh rung động: Đừng thấy con gái nhà họ Hà xinh đẹp, chỉ được cái mã thôi, lấy ai cũng không được lấy nó! Cuối cùng sau này, con gái nhà họ Hà theo anh ba chị dâu ba đến đơn vị bộ đội một chuyến, lại dẫn về một đối tượng kết hôn. Vóc dáng cao thẳng, mày kiếm anh tuấn, người đàn ông cứng rắn sắt đá nhìn con gái nhà họ Hà, đường nét cương nghị lại dịu dàng đến không ngờ. Nghe nói còn là chiến hữu của anh ba nhà họ Hà, rất giỏi! Lại nhìn con trai nhà mình, mấy bà thím trong thôn lòng chua xót, khó chịu.
Thập Niên 60: Khu Tập Thể Dựa Vào Tôi Để Hóng Chuyện
Một giây trước, Tiêu Bảo Trân còn đang vật lộn giữa tận thế để cứu người. Giây tiếp theo, cô đã xuyên không về những năm 1960. Ký ức chợt ùa về, cô nhớ ra từng đọc trong một cuốn tiểu thuyết rằng mình chính là vị hôn thê của nam chính, đồng thời là em họ của nữ chính. Một nhân vật bị gán mác "chướng ngại vật tình yêu", số phận sớm muộn cũng sẽ trở thành pháo hôi, bị đào thải khỏi câu chuyện. Theo nguyên tác, chẳng bao lâu nữa cô sẽ bị nam chính hủy hôn. Vì quá xấu hổ, không còn mặt mũi nhìn ai, cuối cùng cô đã chọn cách nhảy sông ƚự ʋẫɳ. Tiêu Bảo Trân nói: "Nhảy sông á? Không đời nào! Mình phải sống cho ra trò!" Sau đó, nhờ người mai mối làm mối lái, cô kết hôn với Cao Kính – một công nhân cốt cán của nhà máy, mồ côi cha mẹ, là tấm gương lao động tiêu biểu. Họ trở thành vợ chồng cách mạng, chuyển về sống trong khu tập thể và vô tình trở thành hàng xóm của nam nữ chính. Từ đó, ngày nào cũng gặp nhau. Khu tập thể vốn yên bình, mọi người đồng lòng phấn đấu để giành danh hiệu "Ngõ văn minh". Nghe nói Tiêu Bảo Trân biết y thuật, cả sân đều nhao nhao khuyên: “Bảo Trân, hay cô khám bệnh cho mọi người trong sân đi? Coi như góp sức vì danh hiệu ‘Ngõ văn minh’ ấy mà!” Tiêu Bảo Trân mỉm cười: “Cũng chỉ là tiện tay giúp đỡ, tất nhiên là được rồi!” Không ngờ, khu tập thể này lại chẳng hề đơn giản như vẻ bề ngoài. Một lần, Tiêu Bảo Trân nhìn cô vợ trẻ suốt ngày ở nhà bế con, thản nhiên nói: “Cô đang mang thai, hơn bốn tháng rồi.” Mọi người sững sờ: “Cái gì cơ? Chồng cô ấy đi công tác ba năm chưa về mà!” Lần khác, cô ngồi trước bà cụ đã nằm liệt giường nhiều năm, chau mày nói: “Bà hoàn toàn không bệnh gì cả. Thân thể khỏe mạnh, chạy một mạch từ đầu đông sang cuối tây thành phố cũng không sao.” Cả sân bàng hoàng: “Trời ơi! Hóa ra bà cụ này giả vờ nằm liệt để hành hạ con dâu!” Còn có lần, cô liếc nhìn gã đàn ông hay khoe khoang chuyện bạo lực gia đình, khẽ nhếch môi: “Anh bị bệnh X mà còn tự hào cái gì?” Mọi người sợ hãi nhìn nhau: “Trời đất ơi! Vợ anh ta vừa mới sinh con mà!” Cuối cùng, danh hiệu "Ngõ văn minh" thì không đạt được, nhưng khu tập thể lại chưa bao giờ náo nhiệt đến thế. Mọi người thi nhau hóng chuyện, tinh thần phấn khởi, chẳng ai nỡ bỏ lỡ. “Bảo Trân ơi, khi nào cô rảnh khám sức khỏe toàn khu đi nhé! Tụi tôi tuyệt đối không phải tò mò đâu, chủ yếu là vì quan tâm đến sức khỏe thôi mà!”
Đoàn Tàu Sinh Tồn, Cướp Lấy Thân Phận Người Chơi
Khương Khải sống lại, trở về ba ngày trước khi thảm họa giá rét ập xuống quê hương Xuân Thành của cô. Theo đó, trong suốt một tháng ròng, toàn bộ Xuân Thành sẽ bị một thế lực vô hình phong tỏa, người bên trong không thể ra, người bên ngoài không thể vào. Một tháng sau, phong tỏa được hủy bỏ, cái lạnh thấu xương cũng kết thúc nhưng Xuân Thành đã biến thành một bãi tha ma khổng lồ, xác người la liệt, cảnh tượng vô cùng thê thảm. Chỉ có Khương Khải biết, nguyên nhân là do Xuân Thành bị một trò chơi mang tên “Chuyến Tàu Vô Tận” chọn làm phó bản. Trong một tháng đó, mười vạn người chơi được đưa đến Xuân Thành tham gia thử thách sinh tồn kéo dài một tháng. Cũng chính những người chơi này đã ra sức vơ vét tài nguyên của thành phố, tàn sát người dân bản địa, chỉ để hoàn thành nhiệm vụ và thỏa mãn thú tính của mình. Và đây mới chỉ là sự khởi đầu. Sau Xuân Thành, nhiều nơi khác trên hành tinh Xanh sẽ lần lượt trở thành phó bản, đối mặt với những thảm họa còn khủng khϊếp hơn, cùng với những người chơi cấp cao và tàn bạo hơn. Trong mắt những người chơi này, người dân bản địa chẳng khác nào đám NPC kiến cỏ. Trước thảm họa, người dân bản địa hoàn toàn không có sức chống cự. Để thay đổi tương lai tăm tối này, Khương Khải quyết định báo cáo toàn bộ sự việc về trò chơi này cho chính phủ. --- Giới lãnh đạo cấp cao của nước C nhận được một tin tức kinh hoàng: Toàn cầu sẽ dần trở thành phó bản của một trò chơi sinh tồn và phó bản đầu tiên sẽ mở ra tại Xuân Thành. Nhà nước bí mật điều động một lượng lớn vật tư chống rét vào Xuân Thành, đồng thời khẩn cấp điều động vô số binh lính tinh nhuệ, cải trang thành dân thường trà trộn vào thành phố. Ba ngày sau, mười vạn người chơi đột nhiên xuất hiện, Xuân Thành bị một thế lực vô hình phong tỏa, cắt đứt mọi liên lạc với bên ngoài, nhiệt độ bắt đầu giảm mạnh. Bộ chỉ huy Xuân Thành thông qua hệ thống camera giám sát dày đặc trên toàn thành phố, theo dõi sát sao hành động của những người chơi hung hãn, tàn ác này, lực lượng tinh nhuệ bí mật bắt đầu hành động. “Nhiệm vụ của chúng ta là: Thứ nhất, bảo vệ người dân Xuân Thành khỏi sự tấn công của người chơi. Thứ hai, bảo vệ người dân Xuân Thành vượt qua thảm họa giá rét. Thứ ba, chiếm đoạt thân phận của người chơi, thay thế họ quay trở lại chuyến tàu vô tận, đến các phó bản khác để giành lấy cơ hội, tài nguyên, công nghệ, làm cho đất nước, hành tinh Xanh trở nên hùng mạnh, sẵn sàng đối phó với những thử thách lớn hơn sau này!”
Thập Niên 70: Dẫn Dắt Cả Nhà Làm Giàu
Cố Minh Đông ở mạt thế xuyên thành cực phẩm niên đại văn. Vào nạn đói, nguyên chủ mất đi hai đứa con trai, ba đứa em trai em gái vì chết đói. Chính anh bị tàn phế đôi chân, trở thành bàn đạp của nam nữ chính về thành phố. Cố Minh Đông nhìn một đàn anh em hồ lô: Một, hai... Hô ~ cũng còn chưa chết! Em trai hai một người nhiệt tình hăng hái luôn hướng về mặt trời; Em gái ba lòng tràn đầy ý chí muốn vào thành phố; Em gái tư mềm mại đáng yêu, ai cũng có thể bắt nạt; Trừ hai đứa con trai sinh đôi chỉ biết ăn chẳng màn tình cảm. Lại xem xét, Cố Minh Đông vui vẻ. Non xanh nước biếc, lợn rừng gà rừng béo ú, đây mà là nạn đói? Lau nước miếng, thân thể này có thể làm được, không phải chỉ là nuôi trẻ con thôi sao, làm được hết! ++ Sau khi nằm hưởng, điều phiền não duy nhất là, trong nhà quá nhiều trẻ con: Em trai thứ hai là nam chính truyện sảng văn: Đầu óc anh cả lợi hại hơn em Em gái ba trong truyện niên đại phất nhanh: Anh cả kiếm tiền lợi hại hơn em Em gái tư truyện ngọt sủng: Anh cả học giỏi hơn em Hai đứa con trai sinh đôi: Cha con tốt nhất thế giới
Xuyên Không: Toàn Tông Môn Ở Mạt Thế Mở Quán Trọ
Trò chơi mạt thế [Vô Hạn Minh Nhật] bao phủ toàn cầu. Người chơi vì sinh tồn mà chém gϊếŧ, cướp bóc, thể xác và tinh thần đều cạn kiệt, tưởng như sắp gục ngã thì... Ở rìa khu vực số 8, bỗng có mùi đồ ăn quê hương theo gió mà bay đến... Lại là... một quán trọ ngập tràn mùi khói bếp nhân gian? Linh thảo, thịt tươi, nông sản... sản vật trong quán trọ không chỉ sạch sẽ tươi ngon mà còn liên tục sinh sôi, hiệu suất cực cao. Đồ ăn, thuốc men, vật phẩm rèn luyện... sản xuất trong quán trọ vừa rẻ vừa chất lượng, lại còn có buff thuộc tính hiếm thấy. Bàn cờ, board game, giải đố... giải trí trong quán trọ không chỉ vui nhộn và kí©h thí©ɧ mà còn hấp dẫn cả những NPC được đồn thổi là huyền thoại. Suối nước nóng điều hoà, massage trị liệu... chỉ cần ngủ một giấc trong phòng là thể lực đầy cây, còn thoải mái hơn cả những khu trú ẩn cao cấp nhất! Khu số 8 sôi sục cả lên. Đây chẳng phải là thần tiên mà ông trời phái xuống để cứu họ đấy ư!! Thanh Sơn tông bị diệt môn, tiểu sư muội Giang Nhập Niên xuyên đến mạt thế và trói định với hệ thống kinh doanh quán trọ. Cùng xuyên qua còn có cả sư môn... toàn một lũ phế vật ăn xong là nằm chờ chết. Kiếp trước chết không nhắm mắt, kiếp này tuyệt đối không thể giẫm lên vết xe đổ. Giang Nhập Niên lập tức quyết định. Sư phụ giỏi kiếm đạo? Cho đi làm bếp trưởng, chế biến món ăn cao cấp có thuộc tính buff siêu mạnh! Trưởng lão tinh thông luyện khí? Quăng ra sau viện, luyện sắt vụn thành vũ khí hiếm! Đại sư tỷ chân chạy như gió? Tuyệt vời, đảm nhiệm giao hàng tốc độ cao, làm giàu chỉ sau một đêm không còn là mơ... Đứng dậy nào! Thanh Sơn tông không cam lòng bị đánh bại!!
Mạt Thế: Ta Làm Ruộng Cứu Vớt Thế Giới
Năm thứ mười của thời kỳ mạt thế, từng đàn tang thi hung hãn xé toạc phòng tuyến, tràn vào căn cứ an toàn cuối cùng. Nền văn minh nhân loại chính thức sụp đổ. Sống lại vào thời điểm một tháng trước ngày tận thế, Chu Văn Văn lập tức kích hoạt không gian dị năng của mình. Bên trong không gian là một thế giới khác: thác nước linh thiêng cao ngất đổ xuống từ vách núi ba nghìn thước, rừng cây dị năng xanh tốt trải dài hàng trăm dặm, đất đai màu mỡ tựa chốn Bồng Lai rộng hàng vạn mẫu, cùng với đó là hàng ngàn khoảnh ao hồ nuôi đầy cá tôm. Lần này, cô quyết tâm phải cứu lấy thế giới, bắt đầu bằng việc công khai thông tin về thảm họa tận thế sắp xảy ra. Từ đó, những câu chuyện khó tin bắt đầu lan truyền: Một vị lãnh đạo cấp cao từng kể lại: “Có một ngày, một tờ giấy lạ bất ngờ rơi trúng mặt tôi, trên đó viết rằng... thế giới sắp đến hồi kết.” Các chỉ huy căn cứ thì tấm tắc: “Bỏ ra một vạn tinh hạch để đổi lấy một mẫu vườn cây ăn quả được thúc đẩy sinh trưởng thần tốc, thật sự quá hời!” Những người sống sót từng trải qua cơn đói khát cùng cực thì truyền tai nhau: “Kiểu trả thù tàn nhẫn nhất mà chúng tôi từng thấy, chính là bị người ta dùng những quả nho to như nắm đấm ném vào mặt!” Ngay cả bác bảo vệ già ở một căn cứ cũng tự hào khoe: “Thấy bụi cỏ nhỏ xíu bên cạnh tôi không? Nghe nói chỉ huy đã phải bỏ ra cả trăm triệu tinh hạch mới có được nó đấy!” Và đâu đó, một Tang Thi Hoàng từng là nỗi khϊếp sợ của nhân loại, sau khi sống lại cũng thầm thì: “Đời này, ta nhất định sẽ bảo vệ ngươi chu toàn.” Giữa lúc Chu Văn Văn đang thắng lớn, thu hoạch tinh hạch đến mỏi tay, cô muộn màng nhận ra một điều kỳ lạ: Đám tang thi ở kiếp này, vốn dĩ phải hung hãn nhe nanh múa vuốt, sao lại dần trở nên... kỳ quái và có chút đáng yêu thế nhỉ?
Bệnh Mỹ Nhân Và Đồ Tể
Sau khi xuyên qua, Úc Ly trở thành con gái của một hộ nhà nông, bị người thân bán đi để gả cho một thư sinh bệnh tật trong làng để xung hỉ. Ban đầu nàng tưởng xung hỉ chỉ là cái danh, chắc là vào nhà người ta làm nha hoàn, ai ngờ lại thành chính thất, đường hoàng làm chủ gia đình, không còn cảnh bữa đói bữa no. Nhưng niềm vui chưa kịp nở hoa thì nàng phát hiện ra nhà thư sinh cũng nghèo rớt mồng tơi, nồi niêu lạnh tanh, gió thổi qua nghe tiếng bụng réo. Nhìn thư sinh nằm trên giường bệnh, khuôn mặt thanh tú như tiên nhưng hiện lên sắc đỏ vì bệnh tật, Úc Ly thầm thở dài. Chẳng phải chỉ là bắt đầu từ đầu sao? Cuộc sống thế nào còn phải do nàng quyết định. Nhà có phu quân bệnh tật, bà bà yếu đuối cùng hai đứa trẻ, cả nhà đều cần ăn cơm nên Úc Ly chỉ có thể gánh vác trách nhiệm nuôi dưỡng gia đình, chuẩn bị đi tìm việc làm. Nàng không giỏi nữ công, giặt giũ quần áo kiếm được quá ít tiền, đi bến tàu khuân vác sẽ bị bóc lột, vận may không tốt thì đừng nghĩ đến việc vào rừng nhặt của hời. Chỉ có sức lực là còn khá tốt... Người đàn ông hỏi: “Ngươi định tìm việc gì?” Úc Ly: “Mổ lợn.” Người đàn ông: "Ngươi đã từng mổ lợn bao giờ chưa?” Úc Ly tự tin đáp: “Chưa, nhưng ta đã xem qua!” Người đàn ông: “...” Úc Ly làm việc hăng say, chàng thư sinh cũng dần khỏe lại, hơn nữa còn thi đỗ khoa cử, cuối cùng trở thành quốc công gia, Úc Ly cũng trở thành quốc công phu nhân. Đối với việc này, Úc Ly chỉ biết tỏ vẻ cạn lời: “...”