Kho ebook cho máy đọc sách.Giảm giá 25% với tài khoản VIP. 50% với tài khoản VIP Năm hoặc tài khoản VIP cấp bậc 14 Đại Thần.
Danh Sách Truyện Thể Loại HE267 truyện
Bị Chồng Cũ Nhốt Vào Viện Tâm Thần, Tôi Nằm Thắng Năm 80
Vì tát một người phụ nữ khác, Thư Yên Sơ bị chồng nhốt vào viện tâm thần suốt năm ngày. Từ bệnh viện trở về, cô lại trải qua một giấc mơ dài — trọng sinɧ. Kiếp trước, cô dốc hết tâm sức níu kéo trái tim Lục Tri Hành, cuối cùng suýt bị bức đến phát điêŋ thật sự. Đến tận lúc hấp hối, cô vẫn phải trơ mắt nhìn chồng mình ôm người đàn bà khác bỏ đi. Kiếp này, Thư Yên Sơ thề phải tránh xa tra nam, tập trung kiếm tiền và gây dựng sự nghiệp! Cô đứng trước cổng sàn chứng khoán bán cơm hộp, vào công trường làm nữ cai thầu, cuối cùng trở thành nữ đại gia bất động sản số một Hải Thành! Nhưng đúng lúc ấy, người chồng cũ bắt đầu hối hận. Ngày nào anh ta cũng đến tìm cô, cầu xin nối lại tình xưa. “Tra nam, tránh xa tôi ra!” Cô còn bận làm giàu, không có thời gian để yêu! (Truyện nữ chủ mạnh mẽ, làm sự nghiệp, có tình tiết “truy thê hỏa táng trường” + nam phụ thăng cấp. Nữ chính quyết đoán, không tha thứ, không quay đầu!)
Trò Chơi Sinh Tồn: Bắt Đầu Từ Tảng Đá Ngầm
Vân Lạc Hòa đang loay hoay bọc rác vào túi thì chớp mắt một cái, cô đã thấy mình đứng trên một tảng đá ngầm khổng lồ, sóng biển vỗ tới tận chân. [Chào mừng đến với gói sinh tồn tận thế trên biển — phiên bản VIP!] Hệ thống hào phóng phát ngay quà tân thủ: Một tấm lưới đánh cá rách bươm, kéo nhẹ một cái là tan tành. Hai cái bánh bao... đã tự nuôi ra penicillin tự nhiên. Và... năm khúc gỗ mục, vừa sũng nước vừa nứt vỡ. "Đây mà là phúc lợi à?!" Cô nhìn chằm chằm, mặt đầy thất vọng. [Đinh! Chúc mừng ký chủ, phát hiện bàn tay vàng cấp truyền thuyết — Thùng rác thần kỳ!] [Thùng rác cấp 1 (có thể nâng cấp)] [Kỹ năng: Tái chế thần sầu] [Gợi ý: Quăng rác vào thùng để thu hồi tài nguyên.] Vân Lạc Hòa lập tức sáng mắt, ôm chặt cái thùng rác: "Bảo bối, tất cả nhờ mi đấy!" "Người khác vứt rác đi, mình nhặt lại — chỉ cần nhặt rác, mình cũng có thể thành đại địa chủ!"
Nhặt Rác Thời Tận Thế: Người Người Chịu Đói, Còn Ta Đồ Ăn Tràn Túi
Tô Nguyệt đã vật lộn suốt ba năm trong thời kỳ tận thế. Trong lúc cơ thể yếu ớt vì tiến hóa dị năng thứ hai, cô lại bị chính bạn trai mình gϊếŧ chết. Thời điểm mở mắt ra lần nữa, cô phát hiện mình đã xuyên đến khu dân tị nạn của một thế giới hoang tàn. Thân phận mới là một cô bé 13 tuổi, mồ côi cha mẹ, dắt theo một em gái nhỏ. Nơi này ngập tràn bức xạ chết người, động thực vật đều bị biến dị, mọi người chỉ có thể sống nhờ nhặt nhạnh phế liệu. Nằm trong túp lều tạm bợ gió lùa bốn phía, Tô Nguyệt nhìn vết thương trên người nhanh chóng liền lại, khẽ cười. "Thì ra mình đã tiến hóa được dị năng hệ trị liệu." Từ đây, Tô Nguyệt bắt đầu những ngày lang thang khắp vùng đất hoang, nhặt nhạnh bất cứ thứ gì có thể ăn được. Trong tay sở hữu cả dị năng hệ mộc và hệ trị liệu, cô vừa săn bắt vừa trồng trọt, mọi việc đều dễ dàng. Nỗ lực nhặt mót, mục tiêu lớn nhất là cùng em gái dọn vào “thành phố an toàn” càng sớm càng tốt. Nhưng không ngờ, trong một lần nhặt phế liệu, cô lại bắt gặp gã cặn bã đã gϊếŧ mình ở kiếp trước. Kế hoạch thay đổi, xử lý tra nam trước, dọn vào thành phố an toàn sau! Vậy mà khi mọi chuyện xong xuôi, chuẩn bị an cư tại thành phố an toàn, Tô Nguyệt lại bị một mỹ nam bám riết. Một khi đã bám thì là cả đời, giữa thời kỳ tận thế, hai người cùng nhau gây dựng nên một căn cứ an toàn thuộc về riêng mình.
Tổng Giám Đốc, Phu Nhân Ngài Lại Cho Nợ Dao
Giới thiệu tác phẩm: Dao là vật chứng, lời là chứng cứ. Lời tiên tri trở thành sự thật chính là ngày lấy thù lao. Đây là một người bán dao chịu trong huyền môn. Đồ Sơn Cửu thân là người bán dao chịu đời thứ hai trăm tám mươi ba, thiên phú huyền học vượt xa tất cả những người khác trong gia tộc, xem bói cực kỳ chuẩn xác, có thể thông với quỷ thần. Chỉ tiếc rằng vì một lời nguyền đã giáng xuống nhà họ Đồ Sơn từ một trăm năm trước khiến cô không thể sống thọ được. Từ nhỏ cô đã biết mình có một người chồng chưa cưới, đó là người định mệnh được ông nội của cô đính ước cho cô. Chỉ có kết hôn với anh thì cô mới có thể viên mãn. Trước khi ông nội qua đời đã nhiều lần dặn dò cô phải xuống núi tìm nhà họ Tạ. Nên đi thu nợ của nhà chồng chưa cưới rồi. ... Nghe đồn người nắm quyền của nhà họ Tạ giàu có nhất Nam Thành Tạ Thời Dữ từ nhỏ đã có hôn ước, vợ chưa cưới còn là một đứa nhà quê sống trong vùng núi hẻo lánh. Mọi người thật sự không tài nào hiểu được lý do tại sao lúc trước ông cụ Tạ lại sắp đặt một hôn ước không môn đăng hộ đối như thế cho cháu trai trưởng của mình. Mãi cho đến sau này gặp được người thật, thấy cô dịu dàng điềm tĩnh, lời nói cử chỉ đều rất có lễ phép lịch sự, mọi người mới biết hóa ra lời đồn hoàn toàn không đáng tin. Nhất là cho đến sau này, khi đại lão ở các ngành nghề đều cung kính gọi cô một tiếng cô Đồ Sơn là lại càng được mở mang tầm mắt. Có người tò mò hỏi bọn họ tại sao lại kính trọng cô như thế? Các đại lão: “Bởi vì cô ấy là chủ nợ của chúng tôi!” Từ nhỏ Đồ Sơn Cửu đã hay quên, thường xuyên quên việc thu nợ. Sau khi kết hôn cô dứt khoát ném sổ nợ cho chồng mình là Tạ Thời Dữ để anh nhắc mình đi đòi nợ. Tạ Thời Dữ nhìn một đống sổ sách dày cộp trên mặt bàn của mình mà lập tức rơi vào trầm tư...
Từ Tinh Cầu Hoang Phế Tới Nông Trường Số 1 Vũ Trụ
Tô Đại vừa mở mắt đã nhận được thông báo kết quả xét xử của đế quốc. Cô sẽ bị cưỡng chế đưa đến tinh cầu được phân cho mình. Vừa đặt chân lên tinh cầu, cô đã bị cát vàng bay mù mịt táp vào mặt mày lấm lem. Nhìn một vùng sa mạc mênh mông và bầu trời không rõ màu sắc. Cuối cùng cô cũng tiêu hóa hết ký ức trong đầu. Hình như cô đã xuyên không từ thời mạt thế, còn bị phân phối đến một tinh cầu hoang phế. Là đại công chúa của đế quốc, anh chị em cô đều được phân mấy tinh cầu giàu có. Còn cô, vì phạm pháp, chỉ được phân đến một tinh cầu nhỏ tồi tàn. Tô Đại mặt không cảm xúc nhìn tinh cầu lồi lõm một màu xám xịt trên bản đồ tinh hệ. Trong đầu vang lên giọng nói của hệ thống: “Ký chủ, muốn sống sót thì phải cố gắng trồng trọt đó nha...” ... Ngày thứ nhất: Không ra khỏi khu vực cát vàng, phát hiện một con rết, ăn hay không ăn? Ngày thứ hai: Không ra khỏi khu vực cát vàng, chỉ có đất cát, ăn hay không ăn? Ngày thứ ba: Tôi trồng trọt, tôi trồng trọt... Có con rết nào không? Ngày thứ n, cô nhờ trồng trọt đã trở thành truyền thuyết đứng đầu toàn tinh hệ!
Xuyên Không: Mang Thai Vả Mặt Nhà Chồng Ác Độc
Vừa mở mắt ra, Bạch Đào Đào phát hiện mình xuyên không—không phải làm đại tiểu thư hay nữ thần y gì hết, mà là... một sản phụ bụng vượt mặt, đang nằm trên giường chờ người hạ thủ bằng bát thuốc phá thai! Chồng? Chết rồi. Nhà chồng? Lạnh lẽo như băng. Bà bà? Không phải người, là ác quỷ đội lốt mẹ chồng! Không cam chịu số phận bi thảm, Đào Đào lập tức trở mình phản kích—thuốc phá thai? Thì đưa bà bà uống thử trước xem hiệu quả ra sao! Một nhà chồng cực phẩm, lòng dạ hiểm độc, thà nuôi heo còn hơn sống cùng. Phân gia! Chạy ngay đi trước khi bị bòn rút đến mảnh vải cuối cùng. Dù có lấy trời làm màn, lấy đất làm chiếu, thì với cái đầu hiện đại và "bàn tay vàng" mang theo, nàng vẫn có thể dựng nên một cuộc sống huy hoàng từ hai bàn tay trắng. Trồng rau, nuôi gà, chế thuốc, mở quán ăn, trị bệnh cứu người—mọi thứ đều thành công mỹ mãn. Chẳng mấy chốc, nàng đã gom đủ bạc xây tứ hợp viện, mua ruộng, mua nhà, thuê người hầu hạ, sống cuộc sống mà kiếp trước có nằm mơ cũng chẳng dám nghĩ tới. Mọi thứ đều đang tốt đẹp thì một người đàn ông bỗng từ trên trời rơi xuống, tự xưng là... trượng phu của nàng?! Hả? Không phải đã chết rồi sao? Giả chết là trò mới à? Nhưng nhìn hắn ngày ngày giặt quần áo, nấu cơm, cày ruộng, chăm con... lại còn đẹp trai dịu dàng, cơ bụng sáu múi—thôi thì giữ lại cũng không lỗ. Từ đó, một nhà ba người, sống vui vẻ ấm êm, tiền bạc rủng rỉnh, tình cảm ngọt đến sâu răng. Nhà mẹ chồng cũ từng xua đuổi nàng thì hối hận đến xanh lè mặt mũi, nhìn nàng sống trong phủ lớn ăn thịt uống canh, còn mình thì rách rưới lạnh lẽo, nằm co ro gặm nhấm ký ức cũ mà than khóc không ngừng. Bởi vì trên đời, có những sai lầm—sẽ không bao giờ có cơ hội để sửa chữa lần thứ hai...
Thập Niên 80: Sau Khi Con Gái Bị Tráo Đổi, Tôi Lại Cười
Kiếp trước, cả gia đình Ôn Ninh đều mất mạng, lúc đó cô mới biết đứa con gái mà mình dốc lòng nuôi dưỡng hóa ra là giả. Em dâu nhân lúc cô yếu ớt sau sinh đã tráo đổi con của ả với con gái ruột của cô! Con gái giả thi đại học, trở thành nghệ sĩ piano đi khắp thế giới, gả vào gia đình giàu có. Con gái ruột thì bị ngược đãi, gả cho một lão già, vào tù rồi chết trong biển lửa. Ôn Ninh hận đến mức kéo theo con gái giả cùng chết chung! Sau khi sống lại ở thập niên 80, Ôn Ninh trả lại con gái giả cho em dâu, mỉm cười nhìn ả ngày ngày ngược đãi chính con ruột của mình. Ôn Ninh quay người sánh đôi với người chồng quân nhân, làm giàu, nuôi ba đứa con, dạy dỗ chúng thành đạt, vinh quang. Đứa con gái giả bị ngược đãi từ nhỏ thì bỏ trốn trong ngày cưới, bị đánh gãy chân, đau đến ngất đi. Sau khi tỉnh lại thì cô ta phát điên, nói rằng người bác dâu giàu có mới chính là mẹ của mình.
Thừa Tướng Hôm Nay Có Lâm Vào Tu La Tràng Không
Là một thứ nữ của Hầu phủ, việc táo bạo nhất mà Khương Họa từng làm trong đời, chính là tự tiến cử mình làm thϊếp khi hảo hữu của huynh trưởng - Tạ Dục Vãn bị người ta bày mưu hãm hại. Tạ Dục Vãn là vị Thừa tướng trẻ tuổi nhất đương triều, phong quang tế nguyệt, quyền cao chức trọng. Nếu không phải vì sự tình cờ này, hắn vốn là người mà cả đời này Khương Họa khó lòng với tới. Sau một phen hoang đường, dưới ánh mắt dõi theo của mọi người, nàng như Ý nguyện trở thành Thừa tướng phu nhân. Khương Họa tự biết mình có lỗi với Tạ Dục Vãn, nên luôn luôn nhường nhịn hắn trăm bề. Nàng là phu nhân hiền lương đoan trang nhất của Tạ Dục Vãn, cũng là người tình chung thủy nhất của hắn. Nàng vốn tưởng, trong mười năm này, dù Tạ Dục Vãn không yêu nàng, thì cũng nên kính trọng, nâng niu nàng. Cho đến một ngày đông năm ấy, khi nàng mang canh nóng đến thư phòng, bên ngoài cửa nghe được giọng điệu lạnh lẽo như băng của hắn: "Tự hủy thanh danh, đúng là hành vi của kẻ tiểu nhân." Tuyết năm ấy rất lạnh, một phút thất thần, Khương Họa không cẩn thận rơi xuống hồ. Khi mở mắt ra lần nữa, nàng đã trở về năm mười lăm tuổi. Lúc này huynh trưởng đang dẫn Tạ Dục Vãn vào cửa, nàng nhìn người phu quân đã chung sống ngày đêm suốt mấy chục năm này, nhẹ nhàng thi lễ một cách xa lạ. Khương Họa nghĩ, nàng không còn muốn gả cho Tạ Dục Vãn nữa. Tạ Dục Vãn sau khi trọng sinh, luôn chờ đợi những toan tính của Khương Họa. Ngay khi hắn tưởng rằng mọi chuyện sẽ diễn ra theo trình tự, hắn đã tận mắt chứng kiến chén rượu có mùi hương mê người kia, được Khương Họa mỉm cười trao cho vị thư sinh ngồi bàn bên.
Toàn Tinh Tế Xem Tôi Sinh Tồn Hoang Dã
Lưu ý: Xin đừng áp dụng nội dung trong truyện vào thực tế. Ngoài đời, tuyệt đối không nên ăn động vật hoang dã. Cảm ơn! Mộ Lê – viên ngọc quý trong tay của tập đoàn khách sạn Mộ thị, một trong những tập đoàn hàng đầu cả nước. Cô tốt nghiệp đại học danh tiếng từ năm 18 tuổi, trong mắt người khác là thiên kim tiểu thư vừa xinh đẹp vừa thông minh, khí chất sáng ngời. Trước 18 tuổi, Mộ Lê chưa từng phải lo lắng cơm áo, cuộc sống chưa bao giờ trải qua một ngày khổ sở. Ấy vậy mà sau 18 tuổi, không hiểu dây thần kinh nào của cô chập mạch, đột nhiên lại mê thám hiểm hoang dã. Thiên kim tiểu thư cao quý bỗng chốc biến thành “cô gái hoang dã”, miệng thì nói để “trải nghiệm cuộc sống”. Năm 20 tuổi, cô đã đặt chân khắp thế giới. Chỉ còn chuyến đi cuối cùng ở Thần Nông Giá là sẽ kết thúc, sau đó trở về thừa kế khối tài sản hàng tỉ. Nhưng ai ngờ, chỉ vì trượt chân mà không bao giờ tỉnh lại, lại xuyên thẳng đến tương lai, thời đại Tinh Tế, mà còn rơi vào một hành tinh rác rưởi. Từ thiên kim tiểu thư cao quý, cô biến thành một cô gái nghèo sống ở khu ổ chuột trên hành tinh rác. Chưa dừng lại ở đó, cô còn bị tống vào tù, lĩnh án lao động khổ sai suốt 200 năm. Mộ Lê: Ông trời nhất định ghen tị với nhan sắc và trí tuệ của mình rồi! Để được rời khỏi ngục giam, cô buộc phải ký vào hợp đồng sinh tử, tham gia show truyền hình thực tế phát trực tiếp: [Thử Thách Sinh Tồn Hoang Dã.] Chỉ cần sống sót đủ 365 ngày, cô không chỉ được thả tự do, mà còn nhận được phần thưởng với số tiền khổng lồ! Mộ Lê: Vì tự do và tiền tài! Xông lên! ... Bình luận trực tiếp bay qua: Cư dân mạng 1: [Tuyển thủ này điên rồi, cô ấy đang... Nấu đá kìa!] Cư dân mạng 2: [Cô ta lại điên rồi, lần này ăn... Cỏ luôn rồi!] Cư dân mạng 3: [Nhanh lên mọi người, Lê Lê lại bắt đầu thí nghiệm thuốc độc của mình kìa!]
Khiếp Sợ! Thiên Kim Thật Là Đại Lão Huyền Học
Đại lão Huyền Môn Khương Nguyễn Ninh phi thăng thất bại, bị một tia sét đánh về. Đối mặt với tên khốn vì ánh trăng sáng mà lấy cô làm kho máu, Khương Nguyễn Ninh nhấc chân đá bay tên đàn ông chó má, xoay người thoải mái rời đi. Lúc này tuổi thọ của cô chỉ còn lại chưa tới nửa năm. Vì kéo dài tuổi thọ, Khương Nguyễn Ninh quyết định làm lại nghề cũ, phát sóng trực tiếp xem bói cho người ta tích lũy công đức và tín ngưỡng. ... Bạn bè trên mạng nhìn thấy người phát sóng trực tiếp là một thiếu nữ trẻ tuổi xinh đẹp, nghĩ là kẻ lừa đảo, không có người nào tin tưởng cô thật sự biết xem bói, mãi đến khi... “Lập tức dừng xe ở ngã tư đường phía trước, nếu không sẽ có tai nạn đổ máu!” Một phút sau ngã tư đường đã xảy ra tai nạn giao thông liên hoàn, 3 người tử vong 10 người bị thương nặng. “Vì sao đứa bé trông không giống anh ư? Đương nhiên là vì hai người không có quan hệ huyết thống. Không tin sao? Bây giờ anh tới phòng số 103 của khách sạn Kim Hoa đi.” Nửa tiếng sau, hiện trường bắt gian ở khách sạn, một đôi nam nữ trần trụi bị đâm bị thương. “Vì sao ông sẽ hàng đêm nằm mơ bị ác quỷ lấy mạng sao? Bởi vì ông chính là hung thủ trong vụ án gϊếŧ người liên hoàn vào 20 năm trước! Những ác quỷ muốn lấy mạng ông, tất cả đều là sinh mệnh vô tội bị ông gϊếŧ chết!” Một tiếng sau, đường dành cho khách quý bay tới nước F bị cảnh sát bao vây chặt chẽ, vụ án gϊếŧ người liên hoàn tồn đọng 20 năm đã được giải quyết, kẻ sát nhân hóa ra lại là một doanh nhân từ thiện nổi tiếng! Các bạn bè trên mạng đều vô cùng khϊếp sợ, vậy mà tất cả quẻ Khương Nguyễn Ninh tính đều ứng nghiệm. Sau này phòng phát sóng trực tiếp trở nên hot hơn. Vô số thiên kim quyền quý hiển hách đều nâng trên tay, chỉ vì cầu tính một quẻ. Ngày nọ, trong một đám người quyền quý bất ngờ xuất hiện cái tên quen thuộc. [Hoắc Trầm] tiến vào phòng phát sóng trực tiếp. [Hoắc Trầm] tặng dạo chơi trên vũ trụ x100.
Quân Hôn 80, Xin Hoắc Tiên Sinh Rụt Rè Một Chút
Giang Đường Tri bất ngờ về đầu thập niên 80, vừa xuất hiện đã liên tục cảm thấy chấn động. Cái gì? Người ông duy nhất đối xử tốt với cô vừa mới qua đời rồi? Cái gì? Cô mới là thiên kim thật của nhà họ Giang ở Tứ Cửu Thành, nhưng khi còn nhỏ lại bị bọn buôn người bắt đi? Cái gì? Cô còn có một vị hôn phu, đưa sính lễ xong liền mất tích suốt một năm rưỡi? Cái gì? Thiên kim giả của nhà họ Giang lại là người trọng sinh, một lòng muốn hại chết cô? Cái gì? Cô không chỉ có một vị hôn phu thôi sao? Giang Đường Tri khẽ cười, đúng lúc quá nhỉ. Cô vốn thích thách thức giới hạn bản thân. Một khởi đầu cấp độ địa ngục à? Không có gì to tát cả. Chỉ cần cô muốn thì tất cả sẽ nhường đường, từng bước đưa cô lêи đỉиɦ cao cuộc đời. Tiểu thư thiên tài x Quân thiếu lạnh lùng
[Tận Thế] Trò Chơi Sinh Tồn
Sau một giấc ngủ, tận thế ập xuống. Trong một đêm, toàn bộ nguồn thực phẩm và nước đều biến mất, phòng ở trở thành “Không thể cư trú”, xe bị cảnh báo là “Không thể sử dụng”, mọi công cụ đều hiển thị “Không khả dụng”. Mọi người đều có vạch máu đỏ, xanh, và vạch kinh nghiệm phía trên đầu. Người già và trẻ em trở thành các NPC không thể tấn công. Nhậm Du mặc áo ngủ đứng giữa quảng trường, vẫn còn bàng hoàng trong nỗi sợ hãi, bỗng nhiên cô thấy bảng trò chơi xuất hiện trên không, cùng với danh sách kỹ năng dày đặc hiện ra trước mặt. [Trò chơi sinh tồn tận thế đã bắt đầu. Xin hãy chọn nghề nghiệp và tự động kết hợp các kỹ năng phù hợp với yêu cầu của bạn.] Trò chơi sinh tồn? Những người phản ứng chậm còn đang ngây ngẩn, trong khi người nhanh tay đã chấp nhận số phận. Nhậm Du giơ tay bấm nhanh một lượt, tự trang bị đầy đủ cho bản thân. Vì thao tác quá nhanh, cô nhận được gói quà kỹ năng đầu tiên, khởi động nhanh hơn người khác vài bước. Với chiều cao 1m6 nhưng khí chất lại là 1m8, Nhậm Du mặc bộ đồ ngủ gấu bông và tiến về phía bụi cây gần đó. Trong khi những người khác vẫn còn ôm đầu hoảng loạn, cô đã thu hoạch được quả mọng đầu tiên sau khi thế giới biến đổi và nhận được phần thưởng thu hoạch đầu tiên. Khi những người khác còn đang bối rối, cô đã pha chế ra ly trà quả mọng đầu tiên [Mỗi lần hồi máu 10 điểm] và nhận thêm phần thưởng nấu nướng lần đầu. Khi những người khác mới hoàn tất thiết lập trò chơi, cô đã quấn chặt bộ đồ ngủ gấu bông, nâng cây thương nhắm thẳng vào con mèo rừng trước mặt, nhận được phần thưởng gϊếŧ quái đầu tiên và có được căn phòng an toàn của riêng mình... Trong trò chơi sinh tồn, chỉ cần chấp nhận số phận và hành động nhanh chóng, thế giới sẽ ưu ái bạn hơn vài phần! ※ Cảnh báo: Nữ chính có bàn tay vàng siêu to khổng lồ, vô cùng may mắn! Tag: Văn tận thế làm ruộng, văn hài hước nhẹ nhàng. • Góc nhìn nhân vật chính: Nhậm Du | Hạ Kính Hoài. • Nhân vật phụ: Khương Tự Kiệt | Lệ Kiều. Tóm tắt: Sinh tồn trong trò chơi tận thế. Thông điệp: Luôn cố gắng hướng về phía trước, tích cực và lạc quan.
[Livestream] Bé Con Trái Đất Siêu Hot Ở Tinh Tế
Ngày tận thế, nhân loại di cư giữa các vì sao. Năm Tinh Lịch 8023, nhân loại đã sớm thích nghi với cuộc sống hiện tại, hành tinh xanh Trái Đất cổ xưa đã bị họ lãng quên từ lâu. Bên rìa lỗ đen mờ ảo vô biên, một mảnh vỡ Trái Đất, sau hàng ngàn năm lang thang, cuối cùng đã trôi vào Tử Vong Tinh - nơi đáng sợ nhất, tàn khốc nhất toàn vũ trụ, giam giữ vô số tử tù tội ác tày trời. Ba ngày sau, một bé gái trắng trẻo mềm mại đột nhiên ra đời trên mảnh đất biến dị này. Từ khi Lam Lam sinh ra, trong đầu đã có rất nhiều ký ức mơ hồ về văn minh Trái Đất. Cô bé không biết đó là gì, các bố mẹ ở Tử Vong Tinh bảo Lam Lam không cần để ý, chỉ cần ngoan ngoãn uống sữa, ngoan ngoãn lớn lên là được. Nhưng Lam Lam lớn đến bốn tuổi thì không cao thêm nữa. Các bố mẹ ở Tử Vong Tinh lo sốt vó, cho rằng không khí và đất đai ở đây bị biến dị quá nặng, không thích hợp cho trẻ nhỏ phát triển. Họ thức đêm tìm mối quan hệ, tìm mọi cách để đưa Lam Lam ra khỏi Tử Vong Tinh! Xuống phi thuyền, Lam Lam không thấy người đến đón mình. Ngơ ngác hồ đồ, Lam Lam còn vô tình lạc vào sân huấn luyện ma quỷ dành cho thế hệ thiên tài thứ hai của tinh tế đang được livestream toàn mạng. Con trai của Đệ Nhất Nguyên Soái sắp chết, Lam Lam xin sương đọng từ Bác Cây Lớn để cho cậu uống. Con gái của Trưởng Công Chúa bị bầy sư tử truy sát, Lam Lam ôm lấy đuôi con sư tử đầu đàn, bảo nó không được bắt nạt con gái. Thái tử Tinh Tế bị hung thú bao vây, Lam Lam đẩy mấy con thú nhỏ định tha Thái tử đi, rồi cố hết sức cõng Thái tử về căn nhà gỗ nhỏ của mình. “Sân Huấn Luyện Chí Mạng” phát sóng đến ngày thứ năm mươi, hơn ba trăm thiên tài thế hệ thứ hai chỉ còn lại bốn mươi người, ai nấy đều thương tích đầy mình, cận kề sinh tử. Ngay lúc hàng trăm tỷ khán giả đang nghĩ rằng có lẽ cuộc thi huấn luyện lần này sẽ không một ai trụ được đến cuối cùng... Một cô bé nhỏ xíu như hạt vừng, đeo cái túi vải nhỏ của mình, ngơ ngác không hiểu gì mà lọt vào ống kính! Cô bé trèo lên Cây Ăn Thịt để hứng sương, Cây Ăn Thịt không siết chết cô bé, mà còn cố tình giũ nước trên lá về phía cô bé. Cô bé túm lấy cái đuôi dài của Sư Tử Hủ Tâm, Sư Tử Hủ Tâm không nuốt chửng cô bé, mà còn nằm rạp xuống, phơi bụng ra cho cô bé xoa. Càng khó tin hơn, cô bé còn đẩy những con Báo Tham Huyết mà chỉ cần một ngón tay là có thể xé xác cô bé thành mảnh vụn. Lũ báo máu hung ác cùng cực, bản tính tàn bạo này lại ngoan ngoãn phối hợp với động tác của cô bé. Cô bé đẩy một cái là chúng nó ngã xuống, còn chen chúc nhau, sợ đứng gần quá sẽ đè lên cô bé. Khán giả phòng livestream: “?” Các thiên tài thế hệ thứ hai được cứu: “???” Cô bé này là ai vậy?! Lam Lam - cẩn thận từng li từng tí - rụt rè e sợ: “Em, em tên Lam Lam, năm nay bốn tuổi, là một bé con Trái Đất vừa mới cai sữa ạ...” —— Lưu ý nhỏ: Trong phần giới thiệu, "hơn ba trăm thí sinh, chỉ còn lại bốn mươi người" không có nghĩa là hơn hai trăm người đã chết, thí sinh có thể tự bỏ cuộc! Đối với những bạn đọc thắc mắc về tính hợp lý của chương trình này, hoặc tại sao những người có quyền có thế lại tự nguyện tham gia chương trình kiểu này, trong truyện đều có giải thích cả nhé. Tất cả thắc mắc của các bạn đều sẽ được giải thích trong truyện! Được rồi, chúc các bạn đọc truyện vui vẻ, xin phép không nhận cảnh báo lôi dựa trên văn án, từ chối chỉ đạo viết lách, hun miếng nè! Đánh giá tác phẩm: Mảnh vỡ Trái Đất Lam Lam sau ngày tận thế, trải qua hàng ngàn năm lang thang, cuối cùng đã ra đời tại Tử Vong Tinh đáng sợ và tàn khốc nhất vũ trụ. Lớn lên, Lam Lam được đưa ra khỏi Tử Vong Tinh, cô bé vô tình lạc vào đấu trường của chương trình “Sân Huấn Luyện Chí Mạng”. Bên trong đấu trường đầy rẫy nguy hiểm, Lam Lam bốn tuổi đã cứu con trai cả của Nguyên Soái, cứu con gái Công chúa, cứu Thái tử Điện hạ, cứu rất nhiều người. Cô bé được tất cả động thực vật biến dị và các thí sinh yêu thích, trở thành cục cưng của toàn vũ trụ. Văn minh Trái Đất nhờ cô bé mà hồi sinh. Giọng văn chủ đạo của truyện nhẹ nhàng, hành văn trôi chảy. Nhân vật chính Lam Lam có bản tính của "Mẹ Trái Đất", dù chỉ là một cô bé, vẫn luôn bao dung vô điều kiện với mọi sinh vật, yêu thương mọi sinh vật, chữa lành cho mọi sinh vật.
Vô Hạn Lưu: Trong Thế Giới Kinh Dị Tôi Nghiện Sờ Xác
Vừa mới bị “đuổi” ra khỏi bệnh viện tâm thần, Miêu Tiểu Tư tình cờ nhặt được một tấm thẻ nhân vật bí ẩn, bị ép buộc đưa vào thế giới vô hạn để thực hiện các nhiệm vụ kinh dị và thất bại thì sẽ chết. Thế nhưng kỹ năng của những người chơi khác thì nào là Ngâm Xướng, Cải Tạo Máy Móc, Thôi Miên Dẫn Mộng... Sao đến lượt cô, kỹ năng lại trở nên kỳ quái như vậy? Nhìn hàng chữ hiển thị trên bảng kỹ năng như Sờ Xác, Đâm Lén, Tập Kích Bất Ngờ... Miêu Tiểu Tư không khỏi rơi vào trầm tư. Thế là, một người chơi có bệnh trạng kỳ quặc khiến toàn bộ quỷ quái không thể lý giải đã xuất hiện. Khi mọi người chơi đều mang theo nỗi sợ hãi và nỗ lực thăng cấp, giãy giụa sinh tồn thì một đôi tay Sờ Xác đã đạt max kinh nghiệm của Miêu Tiểu Tư đã bắt đầu điên cuồng khám xét trên thi thể quỷ quái. [Đinh! Bạn đã nhận được Linh tệ +400.] [Đinh! Bạn đã nhận được một Hộp Sọ Không Rõ Nguồn Gốc +1.] [Đinh! Bạn đã nhận được Nhiên Liệu Ác Mộng +3.] [Đinh! Bạn đã nhận được chìa khóa mật thất Nhà thờ đỏ +1. Bạn đã được thăng chức làm Quản lý mật thất mới!] ... Người khác thì khổ sở cầu sinh, liều mạng diệt quỷ. Còn Miêu Tiểu Tư thì vô tình lại làm phong phú thêm lý lịch trong thế giới quỷ quái. Quản lý khách sạn đen, Quản lý mật thất Nhà thờ đỏ, Quản đốc xưởng Nhà máy đồ chơi, Diễn viên chủ lực của chương trình truyền hình kinh dị thực tế... Miêu Tiểu Tư đã tích trữ vô số linh tệ, nhìn đống tiền dư không đếm xuể, cô nở một nụ cười hài lòng nói: “Tôi tiết kiệm thêm chút tiền nữa, tự đi làm thuê để quay lại bệnh viện tâm thần, nghe cũng hợp lý mà nhỉ?”
[Thanh Xuyên] Phong Nguyệt Bất Như Ý
[Văn án của nữ chính (đậm chất "tự cao")]: Người khác xuyên không thì có tiền hoặc có quyền, còn mình xuyên không thì nhìn kiểu gì cũng thiếu một chút. Nói là tiểu thư quan gia, nhưng ở kinh thành nơi mà mỗi viên gạch ném xuống có thể đυ.ng trúng ba người đeo đai vàng và năm người đeo đai đỏ, bản thân chỉ là con gái một Viên ngoại lang phẩm cấp ngũ phẩm. Ra ngoài đi xe ngựa, gặp ai cũng phải nhường đường. Nói là đích tiểu thư, nhưng mẹ ruột hiền lành yếu đuối, mẹ kế nắm quyền trong nhà, đúng kiểu "chùa nhỏ gió lớn, ao cạn cá nhiều." Muốn sống yên ổn cũng thấy phiền lòng. Cuối cùng nghĩ rằng, với chút của hồi môn còn lại, hoặc là tìm cách gả vào một gia đình bình thường hợp ý, hoặc là gói ghém hành lý chạy trốn, sống một cuộc đời tự do tự tại. Ai ngờ vào cung làm cảnh cho đủ mặt, lại bị chỉ hôn, mà còn là cho vị "lão ngũ" không biết một chữ tiếng Hán nào. Đúng là kêu trời không thấu, gọi đất chẳng hay. [Nam chính "than trời than đất"]: Nói là Hoàng A Ca, nhưng trên có Thái tử và Đại A Ca, cùng với "lão tứ" lạnh lùng tàn nhẫn. Dưới thì có em trai ruột được mẹ chiều chuộng từ nhỏ, và "lão thập" dù không có mẹ vẫn kiêu ngạo vô cùng. Mình sống trong cung Thái hậu, biết chút tiếng Mông Cổ thì lại kém tiếng Hán, ít nói thì bị gọi là khờ khạo thật thà. Chỉ biết dẫn "lão thất" què chân cùng nhau sống đời yên phận. Nhưng mà, sao ai cũng nói "người tốt thì bị bắt nạt"? Tại sao Phúc tấn nhà người khác đều là tiểu thư của thống lĩnh hay công hầu, còn mình thì chỉ được cô nương con nhà Viên ngoại lang? Đi mà hỏi chân bà ngươi ấy! Cặp đôi này bắt đầu với ai cũng không ưa ai, nhưng rồi phải "thu phục" đối phương cho hợp ý mình. Tóm tắt: Nhất định phải khiến "kẻ đầu đất" phải phục tùng. Ý tưởng: Dù chuyện gì xảy ra cũng phải kiên định với chính mình. Nhân vật chính: Sở Ninh, Dận Kỳ ┃ Nhân vật phụ: Dận Chân, Dận Hựu
Đánh Ma Rồi Thì Không Được Đánh Tôi Nữa Nha
Sư Bồng Bồng tốt nghiệp đại học với thành tích đứng đầu về huyền thuật, nhưng trước áp lực từ thị trường việc làm khắc nghiệt, cô đành trở thành một "xã súc" làm việc từ sáng đến tối. Ở thành phố lớn, cơ hội nhiều, thường xuyên có yêu ma quỷ quái không có mắt xuất hiện trước mặt cô. Cảnh 1: Trong tòa nhà CBD, một oán quỷ đầy uất hận quỳ "phịch" xuống trước mặt cô: "Đại sư, xin ngài hãy siêu độ cho tôi, oán khí của người đi làm quá nặng, khiến tôi bị trầm cảm mất rồi." Sư Bồng Bồng: "..." Cười xỉu, đúng là đồng bệnh tương liên. Cảnh 2: Vẫn là tòa nhà CBD, một tâm ma bên B bị bên A hành hạ quỳ "phịch" xuống trước mặt cô: "Bà cô ơi, xin hãy tha cho tôi, cô bảo gì tôi cũng làm!" Sư Bồng Bồng: "..." Cười xỉu, lại đồng bệnh tương liên. Sư Bồng Bồng chăm chỉ làm việc, nhưng công việc không dễ dàng, xã súc thở dài. Mỗi khi đến cuối tháng, đối mặt với số dư trong thẻ ngân hàng, cô đành lặng lẽ mở app "DiDi Đánh Quỷ", nhận đơn kiếm thêm thu nhập, miễn cưỡng duy trì cuộc sống. Cho đến một ngày, Sư Bồng Bồng nhận được điện thoại trong nhà, yêu cầu cô đi bảo vệ người bạn thuở nhỏ Nhan Kinh. Hồi nhỏ, Sư Bồng Bồng và Nhan Kinh gặp mặt là đánh nhau, trưởng bối hai nhà vì muốn làm dịu mối quan hệ của họ, đã từng dọa sẽ cho bọn họ đính hôn từ bé. Giờ mọi người đều trưởng thành, nghe nói Nhan Kinh còn trở thành một tổng tài bá đạo. Sư Bồng Bồng cảm thấy, thằng nhóc này chắc không nhỏ nhen đến mức còn nhớ ân oán trước đây. Món tiền này, có thể kiếm được! - Nhan Kinh từ nhỏ đến lớn có hai cơn ác mộng: một là gặp ma; hai là trong nhà bắt cậu kết hôn với Sư Bồng Bồng. Không ngờ lớn lên, hai cơn ác mộng này đều trở thành sự thật. Khi anh đang bị quấy nhiễu bởi tà vật, trưởng bối trong nhà đột nhiên thông báo đã nhờ Sư Bồng Bồng đến tìm anh. Nhan Kinh: ! Bao nhiêu năm nay anh bận rộn với công việc không tìm đối tượng, trong nhà cuối cùng cũng không nhịn được, muốn ép anh cưới nhỏ bà đồng đầu ổ gà kia! Nhan Kinh tỏ vẻ: Không thể, tuyệt đối không thể. Một thời gian sau, trưởng bối kết thúc khóa tu, lấy lại điện thoại liên lạc với Nhan Kinh, liền nghe anh rụt rè ra vẻ: "Vì trong nhà kiên quyết như vậy, vậy cháu đành miễn cưỡng kết hôn với Sư Bồng Bồng vậy..." Trưởng bối: "Kết hôn gì chứ? Tôi chỉ mời con bé đến bắt ma cho anh thôi." Nhan Kinh: ??? Không, ma có thể không bắt, nhưng hôn nhất định phải kết! Lần này thì hay rồi, người khác là truy thê hỏa táng tràng, còn anh thì thật sự phải đuổi đến tận lò hỏa táng. Chú thích: (1) Xã súc: Súc vật/gia súc của xã hội, ý chỉ nhân viên văn phòng. (2) Truy thê hỏa táng tràng (Theo đuổi vợ đến lò hỏa táng): Chỉ nam chính đau khổ, dằn vặt theo đuổi lại người mình đã từng làm tổn thương. (3) Trong lĩnh vực kinh doanh, đặc biệt là quảng cáo, thiết kế, truyền thông, phần mềm, thuật ngữ "bên A" thường dùng để chỉ khách hàng – tức là bên đặt hàng, đưa ra yêu cầu và trả tiền cho dịch vụ; "bên B" là đơn vị cung cấp dịch vụ hoặc sản phẩm, chẳng hạn như công ty quảng cáo, studio thiết kế, công ty phần mềm... Ẩn bớt
Livestream Xem Bói: Bỗng Chốc Thành Sao Hạng A
Điều Hứa Quy hối hận nhất kiếp này chính là lúc độ kiếp đã quá lười biếng, không thèm rụt đầu vào mai rùa. Lúc mở mắt tỉnh lại, cô đã từ một con rùa tu luyện thành tiên biến thành một ngôi sao nhỏ vô danh tuyến 18 trong giới giải trí, đang phải đối mặt với danh sách nhiệm vụ “tử thần” của chương trình thực tế “360 Nghề”. Chương trình kéo dài một tháng. Các ngôi sao được mời tham gia cần phải tự tìm việc, nỗ lực làm việc để kiếm tiền. Sau một tháng, người kiếm được nhiều tiền nhất sẽ là người chiến thắng cuối cùng. Vậy mà trước mắt Hứa Quy lúc này là một núi bát đĩa bẩn thỉu đang ngâm mình trong bọt nước rửa chén, nhe răng cười nham hiểm với cô. Hứa Quy lôi ra tấm biển hiệu xem bói được làm cấp tốc từ đêm qua, trên đó là hai chữ mực đen viết kiểu thư pháp rồng bay phượng múa: “Xem bói!” Dưới gầm cầu vượt, ba ông thầy bói khác nhìn cô gái trẻ bằng ánh mắt chế giễu: “Thời buổi này minh tinh muốn tạo chiêu trò PR cũng phải lố bịch đến thế sao?” ... Đối mặt với một người đàn ông trung niên hói đầu, có ba cậu con trai lớn tướng đang muốn hỏi về đường con cái. “Cung tử tức trong lá số của bác trống trơn, mà sao Hồng Loan chủ về tình duyên trên đỉnh đầu lại ánh lên sắc xanh lục...” Cô gái khéo léo khuyên nhủ: “Hay là bác thử đến bệnh viện kiểm tra một chút xem sao?” Ngay tối hôm đó, tin tức chủ tịch một tập đoàn lớn ly hôn vì bị cắm sừng lập tức leo lên hot search. Đối mặt với một người phụ nữ trẻ tuổi, miệng thì nói là xem bói nhưng thực chất lại ngấm ngầm khoe khoang chồng mình yêu chiều, hào phóng với cô ta thế nào, Hứa Quy thăm dò: “... Liệu có khả năng cuốn sổ tiết kiệm chị đang cầm trên tay... là giả không?” Trước sự chứng kiến của toàn bộ cộng đồng mạng, cuốn sổ tiết kiệm đó quả nhiên là đồ giả viết tay, tiền thách cưới ghi ba triệu tệ nhưng thực tế chỉ có ba trăm tệ. Ban đầu, cư dân mạng tỏ ra xem thường, chế giễu buổi livestream kiếm tiền bằng nghề xem bói của Hứa Quy. Nhưng về sau thì... Cư dân mạng: [Quá đỉnh! Đúng là quay xe không kịp!] Bình luận trong phòng livestream từ: [Đồ thầy bói lừa đảo cút khỏi showbiz!] Đồng loạt chuyển thành: [Đại sư ơi, xem giúp con có phải là thiếu gia nhà giàu bị thất lạc trong dân gian không ạ?] Và phòng livestream của Hứa Quy từ chỗ không một ai ngó ngàng lúc ban đầu, cuối cùng đã vươn lên chiếm vị trí top 1 về độ hot. Dần dần, không biết tự lúc nào, vô số người ôm tiền đến xếp hàng chỉ mong được Hứa Quy xem cho một quẻ. Hứa Quy nằm dài trên chiếc ghế mây, ung dung vắt vẻo đôi chân: “Hôm nay đã xem đủ ba quẻ rồi, ngày mai xin mời đến sớm.” Tổ chương trình đau đầu, khổ sở: “Các khách mời khác người thì đang bưng bê ở quán ăn, người thì chạy đôn chạy đáo phát tờ rơi, sao cô lại có thể...” Ống kính máy quay lia qua bảng xếp hạng donate trong phòng livestream với số tiền thưởng cao ngất ngưởng, bỏ xa tất cả những người khác, cả ekip đạo diễn đành câm nín.
Xuyên Về Cổ Đại, Tiệm Buffet Ta Mở Khiến Thiên Hạ Điên Cuồng
Tiệm buffet do Tiêu Duyệt vốn đang rất thành công, nào ngờ cô lại bất cẩn xuyên không. Vừa mở mắt đã trở thành một "gái lỡ thì" ở cổ đại, cha mẹ mất sớm, mẹ kế không yêu thương, còn bị buộc phải rời khỏi nhà, đối mặt với cảnh không còn đường lui. Cũng may Tiêu Duyệt đã liên kết với một "hệ thống vô hạn", bất kể là nguyên liệu hay dụng cụ nấu ăn gì đều có thể đổi vô hạn. Nghe nói món ngon thời đại này phải đắt đỏ mới tính là ngon, một đĩa thịt xào nhỏ cũng có thể bán với giá trên trời vài trăm tiền đồng? Tiêu Duyệt xắn tay áo: Hoan nghênh quý khách đến với quán ăn buffet Nguyệt Đình, chỉ cần năm mươi đồng, ăn thỏa thích cả quán! ... Hôm nay trời oi bức, không muốn ăn? Thực đơn buffet: Hồng Tam Đóa, Cà tím phong vị, Chân gà rút xương trộn gỏi... Ngày mai nhiệt độ tăng cao, tâm trạng bực bội? Thực đơn buffet: Trà sữa đá thơm lừng, Thạch vải sữa chua, Bingsu mát lạnh... Ngày kia nhiệt độ giảm đột ngột, lạnh thấu xương? Thực đơn buffet: Mì nước súp đậm đà, Gà tam thất, Lê tuyết hầm kỷ tử... Ngày kìa... Cái gì, thời tiết đẹp ăn gì cũng được? Vậy thì càng nên đến buffet Nguyệt Đình nếm thử món mới! Tiêu Duyệt bận rộn không ngơi tay vẫn không quên quảng cáo: Buffet lẩu, buffet món tráng miệng, buffet đồ nướng, tất cả đều có! Món ngon ở Đại Thần Quốc cực kỳ đắt đỏ sao? Xin lỗi, nàng trực tiếp hạ giá xuống! ... Phó Tầm Chu thân phận tôn quý, vốn dĩ cả đời không lo cơm áo, nào ngờ bị kẻ gian hãm hại mắc phải chứng biếng ăn nghiêm trọng. Thế là hắn rời xa quê hương, sống những ngày u sầu ở một thị trấn nhỏ. Cho đến khi tình cờ nếm thử món ngon ở một quán nhỏ, chứng biếng ăn của hắn lại tự khỏi! Phó Tầm Chu tìm đến tận nơi, phát hiện chủ quán không chỉ có tài nấu nướng tuyệt vời, mà tính cách và dung mạo cũng khiến hắn rung động. Điều kỳ diệu hơn là, nàng vừa gặp mặt đã tặng hắn một món ăn! Phó Tầm Chu mặt không đổi sắc: Ân nhân người đẹp tâm thiện, món ngon nhân gian như thế lại tặng không, chẳng lẽ là có ý gì với hắn? Cũng chỉ muốn hắn lấy thân báo đáp... Phó Tầm Chu dùng hành động thực tế để biểu thị, chuyện này cũng không phải là không được. Mãi đến sau này, Phó Tầm Chu bắt gặp ân nhân bưng món ăn, đi về phía một bàn khách nào đó. "Hoạt động món ăn giới hạn của quán chỉ dành cho khách mới, vào quán là có thể nhận một phần món ăn miễn phí!" Phó Tầm Chu: ? Sau đó đám đông tan đi, quán đóng cửa. Dưới ánh đèn, Phó Tầm Chu áp mặt vào vai Tiêu Duyệt. "Chủ quán thật đúng là cao kế, trước lừa dạ dày, sau lừa trái tim." Tiêu Duyệt: Cái quái gì vậy? Cơm không thể ăn bừa, lời cũng không thể nói bậy! ... Lưu ý: 1v1, kết thúc viên mãn (HE). Chế biến món ngon, kinh doanh, giai đoạn đầu là các món ăn gia đình. Nữ chính chỉ lo sự nghiệp, nam chính chỉ lo yêu đương, tự mình cảm động. [Mỹ nhân mạnh mẽ toàn tâm với sự nghiệp x Trung khuyển tự hiến thân]
Mở Khách Sạn Xuyên Thế Giới, Tôi Nằm Không Cũng Phát Tài
Cố Thanh là một người làm nhiệm vụ xuyên thế giới kỳ cựu, ở thế giới trước sau khi cày cuốc xây dựng cả một thành phố lớn từ ngôi làng nhỏ, cuối cùng cô cũng được thăng cấp. Phần thưởng của cô là: Hệ thống Cá Mặn. Mục tiêu cuộc đời: Nằm yên hưởng thái bình. Thế nhưng vừa mở mắt ra... Bên ngoài cửa sổ là tang thi cắn xé, máu chảy thành sông, thiên thạch rơi xuống, virus lan tràn. Lúc này trên góc phải màn hình hệ thống hiện lên dòng chữ đỏ lòm: [Đếm ngược sóng thần: 30 ngày]. Cố Thanh: "Hệ thống, cậu giải thích xem, đây là thế giới để tôi làm cá mặn à?" Hệ thống (run rẩy): [Chủ nhân... tôi lỡ đọc thiếu dòng chữ nhỏ trong hướng dẫn sử dụng.] Cố Thanh cười lạnh: "..." Vừa bắt cô làm nhiệm vụ độ khó địa ngục, vừa bắt cô phải lười biếng mới cho quà? Được thôi! Một tay cô xây dựng căn cứ, một tay cầm nước ngọt nằm ghế bố. Hãy xem Cố Thanh làm thế nào mà vừa "lười" nhưng vẫn làm bá chủ thế giới tận thế này!
Thập Niên 80: Cải Tạo Chồng Lười Biếng, Bắt Đầu Dưỡng Lão Từ 20 Tuổi
Lâm Tuệ mơ một giấc mơ, trong mơ mình tròn 50 tuổi, lại làm quả phụ 27 năm, vất vả nuôi nấng đứa nhỏ lớn lên, kết quả mắc bệnh ung thư, còn chưa hưởng phúc đã đi đời nhà ma. Sau khi tỉnh mộng, phát hiện mình vẫn còn ở năm 1980, một năm này cô vừa gả cho Từ Đông Thăng "lười biếng" nổi tiếng mười dặm tám xã. Cô cắn chặt răng, tuyệt đối không thể đi con đường trong mộng kia. Từ giờ khắc này trở đi, Lâm Tuệ "rửa tay hưởng phúc", một lòng cải tạo chồng phế vật, tất cả thủ đoạn gì mà PUA, trà xanh, giáp mặt một bộ sau lưng một bộ đều dùng tới, để anh gánh vác gánh nặng nuôi sống gia đình. Còn mình từ năm 20 tuổi đã bắt đầu dưỡng lão, ăn dưa xem kịch... Ít nhất không thể để tên đàn ông kia chết sớm như vậy! Từ Đông Thăng: "..." Mẹ già nói thanh danh của anh ở mười dặm tám xã này đều không nghe được một câu nói hay, cho nên bà đi mấy chục dặm đường, tìm cho anh một người vợ trong núi, tính cách dịu dàng còn chịu khó. Ba ngày trước khi kết hôn, cô ấy quả nhiên ngoan ngoãn phục tùng, còn lấy tiền cho mình đi chơi bài. Sau đó, cô nói ôm mấy con gà con tới, nuôi tốt về sau gϊếŧ gà hầm canh mỗi ngày bồi bổ thân thể cho anh. Nhưng sao việc nuôi gà xúc phân lại để anh làm? Sau đó, cô nói muốn kiếm tiền, có tiền thì có thể mua cho anh ba chuyển một vang (đồng hồ, máy may, radio, xe đạp), mua xe máy. Anh vui vẻ không chịu được, trong lòng trong mắt vợ anh đều là anh! Vì thế anh bận trước bận sau chân không chạm đất... Mẹ Từ: "..." Rõ ràng lúc trước cưới một đứa con dâu chịu khó, đã nói để bổ sung cho đứa con lười biếng, sao bỗng nhiên thay đổi? Con trai trở nên chịu khó, nhưng sao mà con dâu trở nên còn lười hơn so với anh??? Âm mưu, đều là âm mưu!