Kho ebook cho máy đọc sách.Giảm giá 25% với tài khoản VIP. 50% với tài khoản VIP Năm hoặc tài khoản VIP cấp bậc 14 Đại Thần.
Danh Sách Truyện Thể Loại Hài Hước464 truyện
Tổng Giám Đốc, Phu Nhân Ngài Lại Cho Nợ Dao
Giới thiệu tác phẩm: Dao là vật chứng, lời là chứng cứ. Lời tiên tri trở thành sự thật chính là ngày lấy thù lao. Đây là một người bán dao chịu trong huyền môn. Đồ Sơn Cửu thân là người bán dao chịu đời thứ hai trăm tám mươi ba, thiên phú huyền học vượt xa tất cả những người khác trong gia tộc, xem bói cực kỳ chuẩn xác, có thể thông với quỷ thần. Chỉ tiếc rằng vì một lời nguyền đã giáng xuống nhà họ Đồ Sơn từ một trăm năm trước khiến cô không thể sống thọ được. Từ nhỏ cô đã biết mình có một người chồng chưa cưới, đó là người định mệnh được ông nội của cô đính ước cho cô. Chỉ có kết hôn với anh thì cô mới có thể viên mãn. Trước khi ông nội qua đời đã nhiều lần dặn dò cô phải xuống núi tìm nhà họ Tạ. Nên đi thu nợ của nhà chồng chưa cưới rồi. ... Nghe đồn người nắm quyền của nhà họ Tạ giàu có nhất Nam Thành Tạ Thời Dữ từ nhỏ đã có hôn ước, vợ chưa cưới còn là một đứa nhà quê sống trong vùng núi hẻo lánh. Mọi người thật sự không tài nào hiểu được lý do tại sao lúc trước ông cụ Tạ lại sắp đặt một hôn ước không môn đăng hộ đối như thế cho cháu trai trưởng của mình. Mãi cho đến sau này gặp được người thật, thấy cô dịu dàng điềm tĩnh, lời nói cử chỉ đều rất có lễ phép lịch sự, mọi người mới biết hóa ra lời đồn hoàn toàn không đáng tin. Nhất là cho đến sau này, khi đại lão ở các ngành nghề đều cung kính gọi cô một tiếng cô Đồ Sơn là lại càng được mở mang tầm mắt. Có người tò mò hỏi bọn họ tại sao lại kính trọng cô như thế? Các đại lão: “Bởi vì cô ấy là chủ nợ của chúng tôi!” Từ nhỏ Đồ Sơn Cửu đã hay quên, thường xuyên quên việc thu nợ. Sau khi kết hôn cô dứt khoát ném sổ nợ cho chồng mình là Tạ Thời Dữ để anh nhắc mình đi đòi nợ. Tạ Thời Dữ nhìn một đống sổ sách dày cộp trên mặt bàn của mình mà lập tức rơi vào trầm tư...
Sư Muội Kiếm Tông Tay Cầm Ma Trượng
Trong khi đang tự suy nghĩ cấm chú, Ôn Vân đã tự nổ chết bản thân. Sau khi tỉnh lại, nàng còn chạy từ thế giới Ma Pháp đến thế giới Tu Chân. Thấy đồng môn đều biết ngự kiếm phi hành, nàng cầm lấy que củi trầm tư suy nghĩ: “Nếu ta dẫm lên gậy ma pháp thì cũng có thể bay lên trời đúng không?” Mỗi người trong Thanh Lưu Kiếm Tông đều yêu kiếm, mỗi khi rảnh rỗi chúng đệ tử đều sẽ đào quặng và làm nghề nguội, chỉ mong có thể tự tay đúc ra một thanh tiên kiếm bản mạng. Sư muội ngoại môn Ôn sư muội bởi vì yêu thương sư huynh nên luôn chủ động hỗ trợ nhóm lửa. Mọi người đều khen ngợi: “Tuy Ôn sư muội không có thiên phú tu luyện, nhưng lại là một mỹ nhân có tâm hồn lương thiện.” Còn Ôn sư muội thì vuốt đống củi có không biết bao nhiêu là nguyên liệu đỉnh cấp làm ma pháp trượng kia, cả người đều run lẩy bẩy. “Phượng Hoàng Mộc!” “Huyết Xà Mộc!” Nàng nắm chặt một cây gậy: “Sư huynh, muội thiếu một cây củi, huynh cho muội mấy cây này được không?” Các sư huynh nhìn sư muội nghèo đến mức chỉ có mấy cây củi nát cũng yêu quý như vậy, thì càng thêm trìu mến hơn: “Cho muội đó, đều cho muội hết đó. Có đủ không? Nếu không đủ thì còn ở trong phòng củi đó!” Không lâu sau đó, các sư huynh ngây ngốc ngẩng đầu nhìn Ôn sư muội từ xa bay đến. “Vì sao Ôn sư muội không ngự kiếm mà ngự cây củi?” Nghe đồn trong giới Tu Chân có một nữ tu, tay cầm kiếm gỗ, nhưng uy thế lại vô cùng khủng bố. Mọi người đều nói là nàng nắm giữ kiếm khí hóa hình, kiếm vừa chỉ là trời giáng thiên lôi ngay chỗ đó! Ôn Vân: “Không phải, đây là lôi chú thuật.” Kiếm lại chỉ, lửa chảy ngàn dặm. Ôn Vân: “Không phải, đây là hỏa cầu thuật cơ sở nhất.” Kiếm lại chỉ, nước nhấn chìm vạn giới! Ôn Vân: Nếu ta nói đây là thanh khiết chú do ta tự nghĩ ra thì có ai tin không? PS: Thế giới quan là tác giả tự bịa ra, văn phong hài hước sa điêu, 1V1 (Ngụy thầy trò, ngụy chủ tớ.) Vai chính: Ôn Vân, Diệp Sơ Bạch. Một câu tóm tắt: Đừng ép ta trở thành cận chiến Ma Pháp Sư! Lập ý: Mạng ta do ta không phải trời.
Xuyên Thư 70, Dạy Dỗ Anh Chồng Thanh Niên Tri Thức Đến Từ Thủ Đô
Thẩm Hạ xuyên vào một bộ tiểu thuyết niên đại đang đăng dở, trở thành cô bé đáng thương bị cha mẹ nuôi ghẻ lạnh. Vốn định lặng lẽ kiếm một anh bộ đội để gả rồi thoát khỏi gia đình quái vật, ai ngờ lại phát hiện thân phận mình có vấn đề. Cô tố cáo cha mẹ nuôi, khiến cha nuôi bị đưa đi cải tạo lao động, sau đó cắt đứt quan hệ, tự lập ra riêng. Một lần tốt bụng, cô cứu được một nam thanh niên trí thức mặt trắng, từ đó bị anh bám riết không buông. Chu Tri Bạch là tiểu bá vương khét tiếng trong đại viện ở thủ đô, miệng độc, mắt cao, cả nhà họ Chu đều cho rằng tính cách anh tệ đến mức chó cũng chê. Sau khi anh dùng một viên gạch đánh nứt đầu bốn người, ông cụ nhà họ Chu quyết định tống thằng cháu xuống nông thôn cải tạo. Chu Tri Bạch yếu ớt, mỏng manh, đôi mắt đỏ hoe, nghiến răng nói: “Được thôi! Đã muốn tống con xuống nông thôn thì đừng hối hận! Con mà đã đi là không quay về nữa! Con sẽ kết hôn, sinh con ở đó! Con sẽ lấy một cô gái nông thôn, con...” Ông cụ nén cười: “Tốt lắm.” Mẹ Chu cũng dứt khoát thu lại cái chân vừa mới định giơ lên đạp. Ai ngờ câu nói thành lời tiên tri, Chu Tri Bạch thật sự lấy một cô vợ nông thôn, trở thành “tiểu bạch kiểm” khiến cả làng ghen tị. Mà bản thân “tiểu bạch kiểm” chẳng thèm bận tâm, vợ nuôi thì cứ để vợ nuôi, anh sống sung sướиɠ còn mừng không kịp. Trong muôn vàn ánh mắt hâm mộ, ghen tị, dè bỉu... Chu trí thức ăn “cơm mềm” cực kỳ ngon lành. Cho đến một ngày, Chu trí thức được Viện Nghiên cứu Thủ đô mời về. Dân làng lập tức đổi giọng: “Nhị nha nhà họ Thẩm đúng là có mắt nhìn, kiếm được người giỏi nhất làng rồi đó!” Rồi sau nữa, họ nghe thấy tên Thẩm Hạ vang lên trên đài phát thanh. Cả làng lại xôn xao: “Hai vợ chồng này đúng là trời sinh một cặp, xứng quá đi thôi!” ... Lần đầu gặp mặt. Chu Tri Bạch: “Xấu như quỷ!” Thẩm Hạ: “Một người đàn ông cao hơn mét tám mà không biết ngậm miệng lại thì đúng là vô duyên.” Lần thứ hai gặp mặt. Cô dẫn anh đi tìm nhà xí. Lần thứ ba gặp mặt. Cô giống như nữ anh hùng từ trên trời rơi xuống, dáng vẻ hiên ngang rực rỡ, một cú đâm thẳng vào tim anh. Chẳng bao lâu sau. Thiếu gia ngạo kiều miệng độc, xuống nông thôn bị cô thôn nữ nhỏ dạy dỗ đến ngoan ngoãn như thỏ con. Mở miệng, ngậm miệng đều là: “Vợ tôi”, “Tức phụ nhà tôi”. Sau này hai vợ chồng cùng trở về thành phố, làm chói mắt cả đám người. Vào đại viện liền không có đối thủ, từ đó trở thành cặp đôi bá vương trong viện, đi đến đâu cũng khí thế lẫm liệt!
Toàn Tinh Tế Xem Tôi Sinh Tồn Hoang Dã
Lưu ý: Xin đừng áp dụng nội dung trong truyện vào thực tế. Ngoài đời, tuyệt đối không nên ăn động vật hoang dã. Cảm ơn! Mộ Lê – viên ngọc quý trong tay của tập đoàn khách sạn Mộ thị, một trong những tập đoàn hàng đầu cả nước. Cô tốt nghiệp đại học danh tiếng từ năm 18 tuổi, trong mắt người khác là thiên kim tiểu thư vừa xinh đẹp vừa thông minh, khí chất sáng ngời. Trước 18 tuổi, Mộ Lê chưa từng phải lo lắng cơm áo, cuộc sống chưa bao giờ trải qua một ngày khổ sở. Ấy vậy mà sau 18 tuổi, không hiểu dây thần kinh nào của cô chập mạch, đột nhiên lại mê thám hiểm hoang dã. Thiên kim tiểu thư cao quý bỗng chốc biến thành “cô gái hoang dã”, miệng thì nói để “trải nghiệm cuộc sống”. Năm 20 tuổi, cô đã đặt chân khắp thế giới. Chỉ còn chuyến đi cuối cùng ở Thần Nông Giá là sẽ kết thúc, sau đó trở về thừa kế khối tài sản hàng tỉ. Nhưng ai ngờ, chỉ vì trượt chân mà không bao giờ tỉnh lại, lại xuyên thẳng đến tương lai, thời đại Tinh Tế, mà còn rơi vào một hành tinh rác rưởi. Từ thiên kim tiểu thư cao quý, cô biến thành một cô gái nghèo sống ở khu ổ chuột trên hành tinh rác. Chưa dừng lại ở đó, cô còn bị tống vào tù, lĩnh án lao động khổ sai suốt 200 năm. Mộ Lê: Ông trời nhất định ghen tị với nhan sắc và trí tuệ của mình rồi! Để được rời khỏi ngục giam, cô buộc phải ký vào hợp đồng sinh tử, tham gia show truyền hình thực tế phát trực tiếp: [Thử Thách Sinh Tồn Hoang Dã.] Chỉ cần sống sót đủ 365 ngày, cô không chỉ được thả tự do, mà còn nhận được phần thưởng với số tiền khổng lồ! Mộ Lê: Vì tự do và tiền tài! Xông lên! ... Bình luận trực tiếp bay qua: Cư dân mạng 1: [Tuyển thủ này điên rồi, cô ấy đang... Nấu đá kìa!] Cư dân mạng 2: [Cô ta lại điên rồi, lần này ăn... Cỏ luôn rồi!] Cư dân mạng 3: [Nhanh lên mọi người, Lê Lê lại bắt đầu thí nghiệm thuốc độc của mình kìa!]
Khiếp Sợ! Thiên Kim Thật Là Đại Lão Huyền Học
Đại lão Huyền Môn Khương Nguyễn Ninh phi thăng thất bại, bị một tia sét đánh về. Đối mặt với tên khốn vì ánh trăng sáng mà lấy cô làm kho máu, Khương Nguyễn Ninh nhấc chân đá bay tên đàn ông chó má, xoay người thoải mái rời đi. Lúc này tuổi thọ của cô chỉ còn lại chưa tới nửa năm. Vì kéo dài tuổi thọ, Khương Nguyễn Ninh quyết định làm lại nghề cũ, phát sóng trực tiếp xem bói cho người ta tích lũy công đức và tín ngưỡng. ... Bạn bè trên mạng nhìn thấy người phát sóng trực tiếp là một thiếu nữ trẻ tuổi xinh đẹp, nghĩ là kẻ lừa đảo, không có người nào tin tưởng cô thật sự biết xem bói, mãi đến khi... “Lập tức dừng xe ở ngã tư đường phía trước, nếu không sẽ có tai nạn đổ máu!” Một phút sau ngã tư đường đã xảy ra tai nạn giao thông liên hoàn, 3 người tử vong 10 người bị thương nặng. “Vì sao đứa bé trông không giống anh ư? Đương nhiên là vì hai người không có quan hệ huyết thống. Không tin sao? Bây giờ anh tới phòng số 103 của khách sạn Kim Hoa đi.” Nửa tiếng sau, hiện trường bắt gian ở khách sạn, một đôi nam nữ trần trụi bị đâm bị thương. “Vì sao ông sẽ hàng đêm nằm mơ bị ác quỷ lấy mạng sao? Bởi vì ông chính là hung thủ trong vụ án gϊếŧ người liên hoàn vào 20 năm trước! Những ác quỷ muốn lấy mạng ông, tất cả đều là sinh mệnh vô tội bị ông gϊếŧ chết!” Một tiếng sau, đường dành cho khách quý bay tới nước F bị cảnh sát bao vây chặt chẽ, vụ án gϊếŧ người liên hoàn tồn đọng 20 năm đã được giải quyết, kẻ sát nhân hóa ra lại là một doanh nhân từ thiện nổi tiếng! Các bạn bè trên mạng đều vô cùng khϊếp sợ, vậy mà tất cả quẻ Khương Nguyễn Ninh tính đều ứng nghiệm. Sau này phòng phát sóng trực tiếp trở nên hot hơn. Vô số thiên kim quyền quý hiển hách đều nâng trên tay, chỉ vì cầu tính một quẻ. Ngày nọ, trong một đám người quyền quý bất ngờ xuất hiện cái tên quen thuộc. [Hoắc Trầm] tiến vào phòng phát sóng trực tiếp. [Hoắc Trầm] tặng dạo chơi trên vũ trụ x100.
Quân Hôn 80, Xin Hoắc Tiên Sinh Rụt Rè Một Chút
Giang Đường Tri bất ngờ về đầu thập niên 80, vừa xuất hiện đã liên tục cảm thấy chấn động. Cái gì? Người ông duy nhất đối xử tốt với cô vừa mới qua đời rồi? Cái gì? Cô mới là thiên kim thật của nhà họ Giang ở Tứ Cửu Thành, nhưng khi còn nhỏ lại bị bọn buôn người bắt đi? Cái gì? Cô còn có một vị hôn phu, đưa sính lễ xong liền mất tích suốt một năm rưỡi? Cái gì? Thiên kim giả của nhà họ Giang lại là người trọng sinh, một lòng muốn hại chết cô? Cái gì? Cô không chỉ có một vị hôn phu thôi sao? Giang Đường Tri khẽ cười, đúng lúc quá nhỉ. Cô vốn thích thách thức giới hạn bản thân. Một khởi đầu cấp độ địa ngục à? Không có gì to tát cả. Chỉ cần cô muốn thì tất cả sẽ nhường đường, từng bước đưa cô lêи đỉиɦ cao cuộc đời. Tiểu thư thiên tài x Quân thiếu lạnh lùng
[Tận Thế] Trò Chơi Sinh Tồn
Sau một giấc ngủ, tận thế ập xuống. Trong một đêm, toàn bộ nguồn thực phẩm và nước đều biến mất, phòng ở trở thành “Không thể cư trú”, xe bị cảnh báo là “Không thể sử dụng”, mọi công cụ đều hiển thị “Không khả dụng”. Mọi người đều có vạch máu đỏ, xanh, và vạch kinh nghiệm phía trên đầu. Người già và trẻ em trở thành các NPC không thể tấn công. Nhậm Du mặc áo ngủ đứng giữa quảng trường, vẫn còn bàng hoàng trong nỗi sợ hãi, bỗng nhiên cô thấy bảng trò chơi xuất hiện trên không, cùng với danh sách kỹ năng dày đặc hiện ra trước mặt. [Trò chơi sinh tồn tận thế đã bắt đầu. Xin hãy chọn nghề nghiệp và tự động kết hợp các kỹ năng phù hợp với yêu cầu của bạn.] Trò chơi sinh tồn? Những người phản ứng chậm còn đang ngây ngẩn, trong khi người nhanh tay đã chấp nhận số phận. Nhậm Du giơ tay bấm nhanh một lượt, tự trang bị đầy đủ cho bản thân. Vì thao tác quá nhanh, cô nhận được gói quà kỹ năng đầu tiên, khởi động nhanh hơn người khác vài bước. Với chiều cao 1m6 nhưng khí chất lại là 1m8, Nhậm Du mặc bộ đồ ngủ gấu bông và tiến về phía bụi cây gần đó. Trong khi những người khác vẫn còn ôm đầu hoảng loạn, cô đã thu hoạch được quả mọng đầu tiên sau khi thế giới biến đổi và nhận được phần thưởng thu hoạch đầu tiên. Khi những người khác còn đang bối rối, cô đã pha chế ra ly trà quả mọng đầu tiên [Mỗi lần hồi máu 10 điểm] và nhận thêm phần thưởng nấu nướng lần đầu. Khi những người khác mới hoàn tất thiết lập trò chơi, cô đã quấn chặt bộ đồ ngủ gấu bông, nâng cây thương nhắm thẳng vào con mèo rừng trước mặt, nhận được phần thưởng gϊếŧ quái đầu tiên và có được căn phòng an toàn của riêng mình... Trong trò chơi sinh tồn, chỉ cần chấp nhận số phận và hành động nhanh chóng, thế giới sẽ ưu ái bạn hơn vài phần! ※ Cảnh báo: Nữ chính có bàn tay vàng siêu to khổng lồ, vô cùng may mắn! Tag: Văn tận thế làm ruộng, văn hài hước nhẹ nhàng. • Góc nhìn nhân vật chính: Nhậm Du | Hạ Kính Hoài. • Nhân vật phụ: Khương Tự Kiệt | Lệ Kiều. Tóm tắt: Sinh tồn trong trò chơi tận thế. Thông điệp: Luôn cố gắng hướng về phía trước, tích cực và lạc quan.
Ta Thật Không Phải Là Tiên Nhị Đại
An Bất Lãng là một tiên nhị đại thuộc hàng đỉnh cấp, nhưng hắn lại chẳng hề vui vẻ. Một ngày nọ, một thiếu nữ dung mạo tuyệt mỹ tìm đến trước mặt hắn, rút ra một tờ hôn thư, lạnh lùng nói: “An Bất Lãng, ta muốn hủy hôn!” An Bất Lãng tức đến tím mặt: “Ba mươi năm Hà Đông, ba mươi năm Hà Tây, chớ khinh thiếu niên nghèo...” “Hu hu hu... người ngoài đều nói ta không xứng với ngươi...” Thiếu nữ đột nhiên nước mắt rơi như mưa, nức nở nói: “Phải rồi, ta chỉ là con gái của tông chủ Thập Đại Thánh Tông, chỉ có một đầu Thánh phẩm Hàn linh căn, một thiếu nữ ti tiện mà thôi. Đến cả vị trí đứng đầu Thần Nữ Bảng cũng không có, đúng là rác rưởi. Ta với cao không tới các ngươi, nhưng chẳng lẽ đến quyền hủy hôn ta cũng không có sao?!” Nói xong, thiếu nữ xé nát hôn thư, vừa khóc nức nở vừa che mặt bay đi. An Bất Lãng đứng đờ người tại chỗ, mặt mày ngơ ngác. Ta đúng là cái tiên nhị đại chết tiệt mà!! Lời nhắc: Truyện lấy hài hước làm chủ, không phù hợp với đạo hữu thích đấu trí căng não. Đây là thuần giải trí, xin cân nhắc trước khi đọc. Cảm ơn mọi người đã ủng hộ! Bộ này là sảng văn, đọc để cười là chính nha mọi người — chuyện quan trọng xin nhắc lại ba lần
Đại Lão Cơ Giáp Luôn Nghĩ Mình Là Người Bình Thường
Xuyên không đến hành tinh hoang vu đã mười tám năm, ngoài ba ông bác hàng xóm, Bạch Chu Chu chưa từng gặp thêm một ai khác. Cô luôn tin chắc mình chỉ là một người bình thường không có gì nổi bật. Ngày thường ngoài việc sửa chữa cơ giáp, diệt Trùng Tộc thì gần như chẳng có gì khác để làm, cho đến khi cô nhận được giấy báo trúng tuyển của Học viện Lam Hải Liên Bang. ... Trong giải liên minh cơ giáp của các học viện Liên Bang, đội tuyển Lam Hải vốn luôn xếp chót, vậy mà năm nay lại có một sinh viên năm nhất thoạt nhìn chẳng làm gì nên hồn bị sắp vào đội. Người ta thi nhau cười nhạo, cho rằng học viện Lam Hải đã cùng đường, ngay cả nhân tài cơ bản cũng không tìm nổi. Thế nhưng trận đấu vừa bắt đầu, trong khi các học viện khác còn đang bàn bạc vị trí và chiến thuật, thì cô sinh viên năm nhất ấy đã một mình lao vào sào huyệt của Trùng Tộc, gϊếŧ ra gϊếŧ vào bảy lần. Mọi người: “!” Khi đội vô địch nhận phỏng vấn, Bạch Chu Chu đã nói: “Em chỉ là một học sinh bình thường thôi, các đồng đội của em đều giỏi hơn em nhiều.” ... Sau này, khi học môn lịch sử hiện đại Tinh Tế, Bạch Chu Chu rơi vào trầm tư. Trong sách giáo khoa, vị cựu đại nguyên soái bách chiến bách thắng của Liên Bang... sao lại trông giống hệt bác Lý nhà bên thế nhỉ? Cả vị cựu chỉ huy chiến trường mạnh nhất Liên Bang kia cũng có ngoại hình y hệt bác Ngô. Còn bác Tiền, người trông có vẻ cà lơ phất phơ nhất, đến giờ không ngờ vẫn là kỹ sư chế tạo cơ giáp cấp truyền thuyết của cả Tinh Tế. Bạch Chu Chu: [Thế giới quan sụp đổ rồi.]
Sau Khi Làm Đàn Em Của Thái Tử Hắn Liền Bị Ta Bẻ Cong
Trần Kiểu xuyên vào một cuốn tiểu thuyết quyền mưu tranh đoạt ngôi vị, trở thành một nhân vật phụ có quyền thế. Mẫu thân là nữ nhi ruột của trưởng công chúa, phụ thân là hầu tước đương triều, tổ phụ tổ mẫu càng là những nhân vật nổi danh khắp Trường An. Nhưng khổ nỗi, Trần gia đã ba đời chỉ có con một. Thấy tài sản và tước vị của gia đình sắp bị người ngoài nhòm ngó, Trần Kiểu quyết tâm mặc áo sĩ tử, giả trang thành nam tử để bảo vệ gia sản. Thời này, làm một công tử ăn chơi cũng không dễ. Theo phe ai, kết giao với ai, chọc vào ai hay tránh né ai đều là cả một môn học. Các hoàng tử đang ở độ tuổi sung mãn, tranh đấu gay gắt. Chọn đúng phe thì sẽ được vinh hoa phú quý, trở thành cận thần của thiên tử, chọn sai thì cả nhà sẽ vào tù và hát bài lệ rơi sau song sắt. May là Trần Kiểu xuyên vào sách, biết trước mặc dù hiện tại thái tử đang gặp nguy hiểm, nhưng trong tương lai sẽ thành công lên ngôi. Hơn nữa, thái tử lại là người phong độ, ôn hòa, được bá quan văn võ kính yêu, là một công tử nho nhã. Gia nhập phe thái tử thì tương lai sự nghiệp chắc chắn rộng mở! Trần Kiểu lập tức bắt đầu kế hoạch "ôm chân" thái tử, nỗ lực trở thành người trung thành số một. Thái tử giơ tay, nàng dâng trà, thái tử bị cảm lạnh, ho khan, nàng khóc lóc tự mình nấu canh. Thái tử bị giam cầm, nàng trèo tường mang cơm vào! Trong sự chân thành đáng khen của Trần Kiểu, cuối cùng thái tử cũng bị bẻ cong rồi! Trần Kiểu: “?” Phụ mẫu của Trần Kiểu: “?” Nãi nãi của Trần Kiểu hét lên: “Ta đã nói là đừng tặng cái túi hương đó mà hai ông cháu cứ không nghe!” Gia gia của Trần Kiểu lại ôm đầu hét lớn hơn: "Đó là bùa bình an cơ mà!”
Tôi Kiếm Tiền Nhờ Ăn Dưa Ở Giới Hào Môn
Đàm Mạt xuyên vào một cuốn tiểu thuyết tình cảm giới hào môn, nơi nam nữ chính cứ theo mô típ quen thuộc "anh đuổi em chạy, em chạy không thoát". Tin vui là cô không xuyên thành nữ chính ngây thơ, cũng chẳng phải nữ phụ ác độc, càng không phải tổng tài bá đạo. Tin buồn là cô xuyên thành... trợ lý riêng của tổng tài. Đúng vậy, kiểu mà chỉ cần một cuộc gọi là cô phải lập tức xử lý mọi chuyện. Ví dụ như... "Trợ lý Đàm, nếu vợ tôi chết, cô đi chôn cùng đi." "Trợ lý Đàm, trời bắt đầu se lạnh, để tập đoàn nhà họ Vương phá sản đi." "Trợ lý Đàm, đưa vợ tôi lên treo tường đi, cho đến khi cô ấy chịu nhận lỗi." Đàm Mạt: “Mở màn kiểu tận thế luôn, thôi cho nổ tung đi.” Lúc này, một giọng nói vang lên. [Khoan đã, đừng vội tiêu diệt thế giới. Tôi là một hệ thống chuyên ăn dưa đây. Chỉ cần cô hóng được drama đủ lớn, làm cảm xúc nam nữ chính dao động mạnh, thì tiền sẽ tự chảy vào túi cô!] Đàm Mạt: “???” Thế là về sau... Lúc nam nữ chính đang vui vẻ ăn tối, Đàm Mạt mỉm cười nói với nữ chính: “Cô Hứa, thiếu gia Nam Cung vừa tâm sự với tình đầu rằng anh ấy vẫn còn nhớ nhung cô ấy.” Hứa Tiểu Niệm tức đến mức lật tung bàn ăn, bắt đầu nổi điên. Cảm xúc dao động cực mạnh. Hệ thống: [5 triệu đã chuyển khoản.] Lúc nam chính đeo nhẫn kim cương cho nữ chính, Đàm Mạt khẽ thì thầm bên tai anh ta: “Thiếu gia Nam Cung à, cô Hứa vẫn còn liên lạc với bạch nguyệt quang, cô ấy còn nói người cô ấy yêu nhất chính là bạch nguyệt quang.” Nam Cung Liệt giận đến mức ném luôn chiếc nhẫn, phát rồ ngay tại chỗ. Cảm xúc dao động cực mạnh. Hệ thống: [5 triệu nữa vào tài khoản.] Đêm khuya, khi nam nữ chính đang nằm ngủ yên ổn trên giường. Đàm Mạt lặng lẽ đánh thức họ: “Thiếu gia, tiểu thư...” Nam Cung Liệt phẫn nộ cực độ: “Trợ lý Đàm, cho dù vợ tôi nɠɵạı ŧìиɧ cũng để tôi ngủ cho xong cái đã, tôi thật sự phát rồ không nổi nữa rồi.” Hứa Tiểu Niệm: “Tôi cũng vậy đấy, trợ lý Đàm.” Đàm Mạt: “...” Đàm Mạt thật không ngờ có ngày, cô vừa nhâm nhi hạt dưa vừa phơi nắng, vừa hóng cặp đôi điên cuồng diễn vở "anh yêu em hay yêu Bạch Nguyệt Quang" mà cũng đủ để kiếm bộn tiền. Từ thân phận làm công khổ cực, cô lật ngược thế cờ thành bà chủ, say mê kiếm tiền không thể dừng lại. ... Hiện trường phỏng vấn. “Sau này cô có dự định yêu đương không?” Đàm Mạt sau khi chứng kiến biết bao cặp đôi si tình và những trận tình yêu rồ dại: “Yêu đương làm gì? Kiếm tiền không ngon à? Không thơm chắc?” “Cô có thể yêu đồng nghiệp không?” Đàm Mạt cáu: “Đã nói rồi, không yêu đương! Không! Ai đầu óc có vấn đề mới yêu đồng nghiệp...” Chưa dứt lời, một người đàn ông gõ cửa bước vào khẽ ho một tiếng. Ngửi thấy mùi hương quen thuộc, Đàm Mạt lập tức nghiêm chỉnh ngồi ngay ngắn, mỉm cười ngọt ngào: “Trừ Lục Hành Giản ra...” Tới lượt Lục Hành Giản trả lời phỏng vấn. “Dân tình tò mò vì sao một người năng lực xuất sắc như trợ lý Lục lại cam tâm làm việc dưới trướng Tổng Giám đốc Đàm? Cô ấy ép anh sao?” Lục Hành Giản: “Không đâu. Tại răng tôi yếu, tôi thích ăn cơm mềm.” “Xin hỏi quan hệ giữa anh và trợ lý Đàm là gì?” Lục Hành Giản: “Tôi là tay chân trung thành nhất của cô ấy. Trước đây là vậy, bây giờ là vậy, và sau này cũng sẽ luôn như vậy.” Tóm tắt: Từ làm công lật kèo làm chủ. Lập ý: Cuộc sống là do chính mình nỗ lực giành lấy.
Livestream Xem Bói: Bỗng Chốc Thành Sao Hạng A
Điều Hứa Quy hối hận nhất kiếp này chính là lúc độ kiếp đã quá lười biếng, không thèm rụt đầu vào mai rùa. Lúc mở mắt tỉnh lại, cô đã từ một con rùa tu luyện thành tiên biến thành một ngôi sao nhỏ vô danh tuyến 18 trong giới giải trí, đang phải đối mặt với danh sách nhiệm vụ “tử thần” của chương trình thực tế “360 Nghề”. Chương trình kéo dài một tháng. Các ngôi sao được mời tham gia cần phải tự tìm việc, nỗ lực làm việc để kiếm tiền. Sau một tháng, người kiếm được nhiều tiền nhất sẽ là người chiến thắng cuối cùng. Vậy mà trước mắt Hứa Quy lúc này là một núi bát đĩa bẩn thỉu đang ngâm mình trong bọt nước rửa chén, nhe răng cười nham hiểm với cô. Hứa Quy lôi ra tấm biển hiệu xem bói được làm cấp tốc từ đêm qua, trên đó là hai chữ mực đen viết kiểu thư pháp rồng bay phượng múa: “Xem bói!” Dưới gầm cầu vượt, ba ông thầy bói khác nhìn cô gái trẻ bằng ánh mắt chế giễu: “Thời buổi này minh tinh muốn tạo chiêu trò PR cũng phải lố bịch đến thế sao?” ... Đối mặt với một người đàn ông trung niên hói đầu, có ba cậu con trai lớn tướng đang muốn hỏi về đường con cái. “Cung tử tức trong lá số của bác trống trơn, mà sao Hồng Loan chủ về tình duyên trên đỉnh đầu lại ánh lên sắc xanh lục...” Cô gái khéo léo khuyên nhủ: “Hay là bác thử đến bệnh viện kiểm tra một chút xem sao?” Ngay tối hôm đó, tin tức chủ tịch một tập đoàn lớn ly hôn vì bị cắm sừng lập tức leo lên hot search. Đối mặt với một người phụ nữ trẻ tuổi, miệng thì nói là xem bói nhưng thực chất lại ngấm ngầm khoe khoang chồng mình yêu chiều, hào phóng với cô ta thế nào, Hứa Quy thăm dò: “... Liệu có khả năng cuốn sổ tiết kiệm chị đang cầm trên tay... là giả không?” Trước sự chứng kiến của toàn bộ cộng đồng mạng, cuốn sổ tiết kiệm đó quả nhiên là đồ giả viết tay, tiền thách cưới ghi ba triệu tệ nhưng thực tế chỉ có ba trăm tệ. Ban đầu, cư dân mạng tỏ ra xem thường, chế giễu buổi livestream kiếm tiền bằng nghề xem bói của Hứa Quy. Nhưng về sau thì... Cư dân mạng: [Quá đỉnh! Đúng là quay xe không kịp!] Bình luận trong phòng livestream từ: [Đồ thầy bói lừa đảo cút khỏi showbiz!] Đồng loạt chuyển thành: [Đại sư ơi, xem giúp con có phải là thiếu gia nhà giàu bị thất lạc trong dân gian không ạ?] Và phòng livestream của Hứa Quy từ chỗ không một ai ngó ngàng lúc ban đầu, cuối cùng đã vươn lên chiếm vị trí top 1 về độ hot. Dần dần, không biết tự lúc nào, vô số người ôm tiền đến xếp hàng chỉ mong được Hứa Quy xem cho một quẻ. Hứa Quy nằm dài trên chiếc ghế mây, ung dung vắt vẻo đôi chân: “Hôm nay đã xem đủ ba quẻ rồi, ngày mai xin mời đến sớm.” Tổ chương trình đau đầu, khổ sở: “Các khách mời khác người thì đang bưng bê ở quán ăn, người thì chạy đôn chạy đáo phát tờ rơi, sao cô lại có thể...” Ống kính máy quay lia qua bảng xếp hạng donate trong phòng livestream với số tiền thưởng cao ngất ngưởng, bỏ xa tất cả những người khác, cả ekip đạo diễn đành câm nín.
Quán Ăn Của Tư Tế Đại Nhân Nổi Tiếng Rồi! [Mỹ Thực]
Lục Trầm Ngọc nghèo kiết xác bỗng dưng được thừa kế một căn biệt thự của họ hàng xa. Chưa kịp vui mừng thì cô đã hay tin mình còn được "thừa kế" thêm một món nợ khổng lồ. Giàu sang đâu chẳng thấy, chỉ thấy nợ ngập đầu. Căn biệt thự to oành này lại còn là nhà ma, bán cũng chẳng ai mua. Lục Trầm Ngọc đành dở khóc dở cười mà dọn vào ở trong căn biệt thự bị đồn có ma ám. “Ma quỷ có là gì, nghèo mới là thứ đáng sợ nhất!” Sau đó, cô phát hiện ra một cánh cửa không gian trong biệt thự - nơi có thể đi lại giữa hai thế giới. Dâu tây to bằng nắm tay, củ cải lớn bằng bắp đùi, hành dại thơm nức mũi... Lục Trầm Ngọc mang về một loạt nguyên liệu từ thế giới bên kia và bắt đầu bán đồ ăn sáng lề đường. Ngày đầu tiên, bánh hành thơm phức đã bán sạch veo. Ngày thứ hai, đã có khách quen quay lại. Ngày thứ ba, khách hàng phàn nàn rằng cô chuẩn bị quá ít bánh hành. Ngày thứ N, để mua được đồ ăn, thực khách thậm chí còn xếp hàng từ tờ mờ sáng và tranh giành nhau vị trí. ... Sau này, quán hàng rong của Lục Trầm Ngọc đã trở thành một cửa tiệm, rồi lại phát triển thành một quán ăn lớn. Cô còn bán thêm các loại hoa tươi độc đáo, những loài cá cảnh kỳ lạ... Điều không ngờ tới hơn nữa là, ở thế giới nguyên thủy kia, Lục Trầm Ngọc không chỉ từ một tư tế trở thành thần sứ mà còn sở hữu đất đai rộng lớn và thần dân muôn vàn. Cô bán những thứ từ thế giới nguyên thủy sang thế giới hiện đại, rồi lại dùng tiền kiếm được để đổi lấy đồ ăn thức uống nuôi sống thần dân của mình. Dù tiền ngày càng nhiều, nhưng mà... Sao người cô phải nuôi cũng ngày một đông thế này?
Sư Muội Ác Độc Không Cần Tẩy Trắng, Một Mình Cân Hết Cả Tông Môn!
Khương Tước xuyên vào một quyển truyện tu tiên, trở thành nữ phụ độc ác không chỉ có kết cục thê thảm mà còn là một kẻ chuyên làm nền cho nữ chính đúng nghĩa. Nữ chính thì khí chất thanh tao thoát tục, còn nàng... chỉ là một nữ nhân bình thường. Nữ chính thiên phú dị bẩm, còn nàng... chỉ có mỗi cái mạng cùi. Nữ chính vô số người theo đuổi, còn nàng... đến cả tay nam nhân cũng chưa từng nắm qua. Thảm hơn nữa là, ngày nàng xuyên sách cũng chính là ngày tận mạng của nguyên chủ, bốn vị nam chính cùng tụ tập ở hình đường đòi lấy mạng nàng. Để sống sót, Khương Tước không từ một thủ đoạn nào, uy hϊếp, dụ dỗ, ôm đùi, cứ thế hiên ngang vạch ra một lối đi riêng đầy "tai tiếng" giữa tông môn toàn những vị thánh mẫu. Đi mãi đi mãi, chẳng hiểu sao lại thành bảo bối của cả đám. Bốn vị nam chính một tiếng "tiểu sư muội", hai tiếng cũng "tiểu sư muội", đi đâu cũng kè kè theo nàng. Sư phụ dẫn nàng vào trận đạo, cưng nàng như cưng trứng mỏng. Tông chủ các tông phái khác thì ngày nào cũng lăm le cướp nàng về làm đệ tử thân truyền. Ngay cả nữ chính nguyên tác cũng cam tâm tình nguyện gia nhập "liên minh thất đức" của nàng. Khương Tước dẫn dắt đội quân nhân vật chính quậy tưng bừng, suýt chút nữa lật tung cả giới tu chân! Cuối cùng, Khương Tước tự mình trở thành chỗ dựa vững chắc, chuẩn bị nói lời chia tay với "cái đùi" mình đã ôm suốt bấy lâu: “Tiên chủ, chúng ta từ nay đường ai nấy đi.” Cái "đùi" đó, chính là Tiên chủ đại nhân đứng trên vạn người, chỉ dưới Thiên Đạo, vốn thanh lãnh cao ngạo không nhiễm bụi trần, vậy mà khi nghe "ái thê" đòi chạy thì tức đến độ suýt nữa là sụp đổ hình tượng. “Thay ngươi gánh thiên lôi, giúp ngươi đỡ Thiên Mệnh Kiếm, cùng ngươi vào Minh Giới đoạt hồn... Sao những lúc đó không nói lời từ biệt với ta đi, hả? Định dùng ta xong rồi vứt à?” Khương Tước: "... Ngươi nói bậy bạ gì thế, ta nào có "dùng" ngươi bao giờ." Tiên chủ đại nhân chậm rãi cởϊ áσ. Khương Tước la lên: "Ngươi đừng qua đây!"
Du Học Sinh Long Hạ Tại Học Viện Cơ Giáp
Sau khi 'thăng thiên' trong thế giới cyber, Du Lộ tỉnh dậy trong một viện bảo tàng. Không chỉ đến được thời đại vũ trụ vài nghìn năm sau, cô còn trở thành con người cuối cùng của toàn vũ trụ. Là loài sinh vật quý hiếm duy nhất còn lại trong vũ trụ, Du Lộ với thân thể yếu ớt được đặc cách gửi đến Học viện Quân sự Đế quốc, nói là để học tập, thực chất là để bảo vệ. Tuy nhiên, chỉ sau ba tháng, Học viện quân sự Đế quốc đã cập nhật lại nội quy, thứ mà suốt hai nghìn năm qua chưa từng thay đổi. 1. Cấm tụ tập nhảy múa quảng trường, múa dân gian. 2. Cấm ngự kiếm phi hành trong khuôn viên trường để giao đồ ăn. Ngự Kiếm Phi Hành là kỹ năng dẫm lên kiếm mà bay trên bầu trời. 3. Cấm trong giờ học thực chiến, tụ tập cùng bạn bè nướng xiên, lẩu, uống trà sữa và chia sẻ để kiếm tinh tệ. 4. Cấm bói toán, bắt mạch, tự ý kê đơn thuốc cho bạn bè! 5. Cấm đánh mạt chược, tú-lơ-khơ trong ký túc xá. 6. Cấm vẽ bùa, triệu hồi ma quỷ để chúng lang thang trong trường! ...... Du Lộ · Nổi tiếng là kẻ cứng đầu · ép Học viện Đế quốc sửa nội quy,: Sao mà mọi quy định đều như đang nhắm vào tôi vậy? Du Lộ - cô gái loài yếu đuối, chỉ với một mình cô đã khiến cả Học viện quân sự rơi vào hỗn loạn. Dù là con trai của các thương gia giàu có hay con cái quý tộc, tất cả đều nhanh chóng chìm đắm như bị thôi miên. Họ yêu thích nhảy múa ở quảng trường, trà sữa và tôm hùm cay, chẳng có việc gì làm lại tụ tập cùng Du Lộ để nhờ cô bói toán. Họ còn cùng nhau đánh mạt chược, tú-lơ-khơ, trong khi những người yêu thích chăm sóc sức khỏe thì lại bắt đầu tập "Bát Đoạn Cẩm" và uống trà hoa kỷ tử. Bát đoạn cẩm là tác phẩm của Đạo gia nhằm luyện dưỡng thân thể. Du Lộ, trở thành linh vật của Học viện Quân sự Đế quốc, được mọi người bảo vệ hết mực, cầm trên tay thì sợ rơi, ngậm vào miệng thì sợ tan. Ngay cả khi toàn hệ thống quân sự trong thiên hà tổ chức đại hội thi đấu, Du Lộ vẫn được bảo vệ nghiêm ngặt, chỉ có thể làm linh vật trang trí. Khi đại hội quân sự diễn ra, cả vũ trụ đều nhận ra, con người yếu đuối nhất lại được đưa vào đội hình. Đối thủ thì cười nhạo: "Mang theo một gánh nặng thế này, các cậu thua chắc rồi!" Du Lộ: "Tôi xem bói một chút, trong đội các cậu có kẻ phản bội đấy, chú ý một chút nhé." Tất cả mọi người: "?" Trận đấu bắt đầu, các đối thủ bị trúng độc gần ᴄʜếᴛ. Du Lộ xắn tay áo, lấy ra kim bạc đâm vào người họ. Ngay lập tức, những người bị đâm đầy kim bạc mở mắt ra. Tất cả mọi người: "????? Hả?" Đại hội quân sự rơi vào hỗn loạn, nhiều người ᴄʜếᴛ vì khủng hoảng lòng tin, ai cũng nghi ngờ người kia là ʜᴜɴɢ ᴛʜủ, bầu không khí căng như dây đàn, chỉ chực bùng nổ thành cuộc hỗn chiến. Lúc này, Du Lộ bước ra, rút bùa chú, nghiêm nghị nói: “Mọi người đừng cãi nhau nữa! Tôi sẽ gọi hồn nạn nhân lên, để mọi người hỏi cho rõ! Sự thật đang ở ngay trước mắt!” Tất cả mọi người: "??????" Tại đại hội quân sự, bầy côn trùng tràn vào bất ngờ, khiến đám học viên trở tay không kịp. Giáo viên và quân đội bị chia cắt, không thể hỗ trợ. Lúc này, người duy nhất có thể ra ngoài cầu cứu lại là Du Lộ, một con người yếu đuối, không có chút sức chiến đấu nào trong mắt mọi người. Khi tất cả đều tuyệt vọng, họ thấy bên cạnh Du Lộ, khói mù mịt cuộn lên, một con rồng khổng lồ mờ ảo hiện ra, tiếng rồng gầm vang lên, mây tan, sương mù tan biến, gió nổi lên, sấm sét vang dội, tà khí bị quét sạch – một chiêu, đánh tan ngàn quân! tà khí: khí độc, nhân tố gây bệnh tật cho con người, theo quan niệm của đông y. Đó chính là sức mạnh huyết mạch ẩn trong người Du Lộ. — Giống loài huyền thoại, Thương Long! Tóm tắt một câu: Tôi đâu có cố ý... mà mọi người cứ thế kéo nhau đi theo tôi thôi! *Truyện tinh tế- tương lai- giả tưởng, có một chút đến tiên hiệp, tu tiên nhưng sẽ có giải thích những từ khó hiểu
Xuyên Không Vào Thiên Kim Thật, Tôi Chỉ Muốn Về Tiệm Tạp Hóa Nhỏ Thôi
Lý Nhân Âm xuyên không, trở thành con gái của một chủ sạp hàng. Nhưng thực chất không phải, cô là cô chủ real của tập đoàn Vương Thị! Nhưng cái nhà kia lại có một thiên kim giả. Cô ta đã ở bên bố mẹ và anh ruột suốt thời gian qua. Cô không muốn tranh, chỉ muốn sống nhàn hạ qua ngày, ai ngờ lại bị trói buộc với hệ thống. Bằng cách nào đấy, nhờ cái miệng sắc bén của mình mà cô nói cho thiên kim giả kia hết đường chối cãi, nhờ vậy mà bố mẹ ruột và anh trai cũng sớm tỉnh ngộ. Cô bạn thân Đường Thi Ninh chê thiên kim giả: "Nhỏ đó phèn dữ." Lý Nhân Âm lại gặp nhiều cô gái số khổ, thực sự không nhịn được mà ra tay, giúp những cô gái bị đàn ông hành hạ về cả thể xác lẫn tinh thần kia lần lượt thức tỉnh. Thiên kim thật thích hóng drama x Tổng tài
Ta Vô Địch Lúc Nào
【 vô địch + hài hước + đơn nữ chính + ngọt sủng + đời thường 】 Xuyên tới thế giới tu tiên, Trần Bình An luôn tưởng mình chỉ là một phàm nhân. Thế nên anh ta chỉ dám sống yên ổn trong một thị trấn nhỏ, ngày ngày thanh tịnh, không gây sóng gió. Nào ngờ con “gà” anh nuôi lại là... phượng hoàng, đàn cá trong hồ là thần long, còn mấy món đồ lặt vặt trong sân thì toàn bảo vật thần khí! Cho đến khi sống ở thị trấn phàm nhân đủ năm năm, bị ép phải bước ra ngoài, anh mới lần đầu chạm mặt người tu tiên. Và đúng lúc ấy, anh phát hiện ra một chuyện kỳ lạ — tất cả người tu tiên nhìn thấy anh đều lập tức quỳ xuống, lớn tiếng gọi: “Tiền bối!” (Truyện thiên về hài hước, giải sầu, đôi khi hơi nhây và “phi logic”. Đang ăn cơm thì tốt nhất đừng đọc kẻo sặc!)
Tối Cường Trang Bức Đả Kiểm Hệ Thống
Truyện hài là chính, đừng để ý cốt truyện. :))))) Cảnh giới: Luyện Khí kỳ, Trúc Cơ kỳ, Kết Đan kỳ, Kim Đan kỳ, Nguyên Anh kỳ, Anh Biến Kỳ, Luyện Hư kỳ, Hợp Thể kỳ, Độ Kiếp kỳ, Đại Thừa kỳ. Tiên Giới: Bán Tiên, Nhân Tiên, Địa Tiên, Thiên Tiên, Kim Tiên, Thái Ất Tiên, Đại La Tiên, Tiên Vương, Tiên Tôn, Tiên Đế....
Thập Niên 70: Dẫn Dắt Cả Nhà Làm Giàu
Cố Minh Đông ở mạt thế xuyên thành cực phẩm niên đại văn. Vào nạn đói, nguyên chủ mất đi hai đứa con trai, ba đứa em trai em gái vì chết đói. Chính anh bị tàn phế đôi chân, trở thành bàn đạp của nam nữ chính về thành phố. Cố Minh Đông nhìn một đàn anh em hồ lô: Một, hai... Hô ~ cũng còn chưa chết! Em trai hai một người nhiệt tình hăng hái luôn hướng về mặt trời; Em gái ba lòng tràn đầy ý chí muốn vào thành phố; Em gái tư mềm mại đáng yêu, ai cũng có thể bắt nạt; Trừ hai đứa con trai sinh đôi chỉ biết ăn chẳng màn tình cảm. Lại xem xét, Cố Minh Đông vui vẻ. Non xanh nước biếc, lợn rừng gà rừng béo ú, đây mà là nạn đói? Lau nước miếng, thân thể này có thể làm được, không phải chỉ là nuôi trẻ con thôi sao, làm được hết! ++ Sau khi nằm hưởng, điều phiền não duy nhất là, trong nhà quá nhiều trẻ con: Em trai thứ hai là nam chính truyện sảng văn: Đầu óc anh cả lợi hại hơn em Em gái ba trong truyện niên đại phất nhanh: Anh cả kiếm tiền lợi hại hơn em Em gái tư truyện ngọt sủng: Anh cả học giỏi hơn em Hai đứa con trai sinh đôi: Cha con tốt nhất thế giới
Một Trăm Lẻ Tám Cách Lười Biếng Của Nhân Vật Phản Diện
Mạnh Quy Đề cứ ngỡ rằng đời này mình chắc chắn là kẻ mạnh đứng đầu thiên hạ, ai ngờ mở mắt ra đã trở thành nhân vật phụ số một thiên hạ rồi. Sau khi tự bạo mà chết, nàng không may bị mắc kẹt trong cõi hỗn độn, phải bất đắc dĩ xem đi xem lại cuộc đời huy hoàng của nữ chính mấy trăm lần. Lúc này nàng mới ngậm ngùi phát hiện, hóa ra mình chỉ là nữ phụ phản diện đáng thương trong một cuốn tiểu thuyết mà thôi. Lần nữa mở mắt, nàng quyết định buông xuôi tất cả, chỉ muốn nằm dài chờ ngày tháng trôi qua. Đánh thì chẳng đánh nổi ai, tranh giành cũng không giành nổi người ta, thôi thì đành ngoan ngoãn đi theo cốt truyện kiếm miếng ăn cho qua ngày. Nhưng mà đời không như ý, Mạnh Quy Đề chỉ biết ngửa mặt than trời: “Ta thực sự mệt mỏi lắm rồi! Chỉ muốn an ổn nằm yên, vậy mà thiên hạ lại cứ bắt ta phải vùng lên cho bằng được!”