Khi Tôi Lỡ Đâm Vào Xe Của Ông Chủ Bên A

Khi Tôi Lỡ Đâm Vào Xe Của Ông Chủ Bên A

Hiện ĐạiĐô thịHài HướcHE

Trong mắt mọi người, vận may của Chúc Khúc Kỳ gần đây cứ như được thần tài chiếu cố, được sếp “chọn mặt gửi vàng”, cho theo đi gặp khách hàng, bàn chuyện hợp tác lớn. Nhưng mí mắt phải của cô lại cứ giật liên hồi, linh cảm báo trước một điều... chẳng lành. Quả nhiên không sai. Cô gặp tai nạn xe. Tin tốt là: Cô không hề bị thương. Tin xấu là: Cô tông nát đuôi một chiếc Rolls-Royce. Khoảnh khắc tai nạn xảy ra, Chúc Khúc Kỳ sợ đến ngây người. Lấy lại tinh thần, cô vội vàng xuống xe xin lỗi. Tài xế nhìn chiếc xe sang bị “tàn phá” mà hoảng hồn: “Cái này... tôi không tự quyết được, phải báo cho ông chủ.” Cửa kính ghế sau hạ xuống, lộ ra một gương mặt đẹp đến nghẹt thở. Chúc Khúc Kỳ chưa kịp ngắm, đã cúi đầu xin lỗi rối rít. Người ta đang vội, không cần cô bồi thường. Nhưng cô áy náy, nhất quyết xin số liên lạc để trả đủ chi phí sửa xe. Đến khi xe đi rồi, cô mới đập trán: “Trời ơi! Phải đề xuất dùng bảo hiểm chứ!” Hôm sau, cô theo sếp đi gặp đối tác là Tổng giám đốc Tạ Văn của Tập đoàn Vân Lan. Vừa bước vào phòng, ngẩng đầu lên, Chúc Khúc Kỳ liền thấy khuôn mặt... chính là chủ xe bị cô đâm hôm qua. Trong lòng cô chỉ còn hai chữ: Xong rồi. Cô nhỏ giọng nhắc sếp: “Sếp Hoàng, tôi cảm thấy dự án này... toang rồi.” Sếp Hoàng: “Dù tôi họ Hoàng, nhưng dự án của chúng ta chưa chắc đã ‘hoang tàn’ như cô nghĩ.” Chúc Khúc Kỳ: “Tin tôi đi.” Sếp Hoàng: “? Không lẽ cô là nội gián của đối thủ?” Về sau, Chúc Khúc Kỳ lại trở thành... bà chủ của bên A. Sếp Hoàng nhìn hai người đứng cạnh nhau: “Khoan đã, hai người định diễn kịch cho tôi xem à?!”

60000

360 chương

Truyện cùng tác giả

Khi Tôi Lỡ Đâm Vào Xe Của Ông Chủ Bên A
Khi Tôi Lỡ Đâm Vào Xe Của Ông Chủ Bên A
Tam Nguyệt Đường Mặc

Trong mắt mọi người, vận may của Chúc Khúc Kỳ gần đây cứ như được thần tài chiếu cố, được sếp “chọn mặt gửi vàng”, cho theo đi gặp khách hàng, bàn chuyện hợp tác lớn. Nhưng mí mắt phải của cô lại cứ giật liên hồi, linh cảm báo trước một điều... chẳng lành. Quả nhiên không sai. Cô gặp tai nạn xe. Tin tốt là: Cô không hề bị thương. Tin xấu là: Cô tông nát đuôi một chiếc Rolls-Royce. Khoảnh khắc tai nạn xảy ra, Chúc Khúc Kỳ sợ đến ngây người. Lấy lại tinh thần, cô vội vàng xuống xe xin lỗi. Tài xế nhìn chiếc xe sang bị “tàn phá” mà hoảng hồn: “Cái này... tôi không tự quyết được, phải báo cho ông chủ.” Cửa kính ghế sau hạ xuống, lộ ra một gương mặt đẹp đến nghẹt thở. Chúc Khúc Kỳ chưa kịp ngắm, đã cúi đầu xin lỗi rối rít. Người ta đang vội, không cần cô bồi thường. Nhưng cô áy náy, nhất quyết xin số liên lạc để trả đủ chi phí sửa xe. Đến khi xe đi rồi, cô mới đập trán: “Trời ơi! Phải đề xuất dùng bảo hiểm chứ!” Hôm sau, cô theo sếp đi gặp đối tác là Tổng giám đốc Tạ Văn của Tập đoàn Vân Lan. Vừa bước vào phòng, ngẩng đầu lên, Chúc Khúc Kỳ liền thấy khuôn mặt... chính là chủ xe bị cô đâm hôm qua. Trong lòng cô chỉ còn hai chữ: Xong rồi. Cô nhỏ giọng nhắc sếp: “Sếp Hoàng, tôi cảm thấy dự án này... toang rồi.” Sếp Hoàng: “Dù tôi họ Hoàng, nhưng dự án của chúng ta chưa chắc đã ‘hoang tàn’ như cô nghĩ.” Chúc Khúc Kỳ: “Tin tôi đi.” Sếp Hoàng: “? Không lẽ cô là nội gián của đối thủ?” Về sau, Chúc Khúc Kỳ lại trở thành... bà chủ của bên A. Sếp Hoàng nhìn hai người đứng cạnh nhau: “Khoan đã, hai người định diễn kịch cho tôi xem à?!”

60000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Truyện liên quan

Anh Chọc Cô Ấy Làm Gì? Cô Ấy Có Thể Hiệu Lệnh Trăm Quỷ
Anh Chọc Cô Ấy Làm Gì? Cô Ấy Có Thể Hiệu Lệnh Trăm Quỷ

Giang Du thi đỗ biên chế ở địa phủ và trở thành Vô Thường Bắc Kinh, chủ yếu phụ trách tiễn quỷ xuống đường hoàng tuyền. Thời gian làm việc: “Không giờ đêm đến năm giờ sáng.” Mỗi ngày làm việc năm tiếng, Giang Du lại càng lúc càng bận, câu hồn bắt quỷ, hoàn thành di nguyện, giúp phá án, bắt chuột nuôi chim... “Người cha đã qua đời mười năm của tôi đột nhiên sống lại!” Giang Du: “Dương thọ đã tận, tôi tiễn ông ta lên đường.” “Tôi muốn gặp mẹ tôi một lần.” Giang Du: “Mẹ anh đang đứng ngay đằng sau anh kìa.” “Không hay rồi, phía Đông thành có lệ quỷ gây rối.” Giang Du bình tĩnh lấy sổ sinh tử ra, đọc tên từng người một. “Đọc đến tên người nào thì người đấy lăn qua đây ngay!” ... Có một cô gái ngoan ngoãn hiểu chuyện, nhát gan sợ người lạ mới vào ở nhà của Lục Thanh Yến, người nắm quyền tập đoàn Lục thị. Ban ngày cô không ra ngoài nhưng cứ đến mười hai giờ đêm lại ra khỏi cửa. Ngoan ngoãn? Hiểu chuyện? Một ngày nọ, Lục Thanh Yến nhìn thấy cô nhảy từ trên tầng năm xuống, chỉ một câu nói đã ra lệnh cho trăm quỷ. Nhát gan? Sợ người lạ? Vô Thường đại nhân đáng yêu bạo lực và tổng tài bá đạo giả bộ lạnh lùng nhưng nuông chiều là thật, các mẩu chuyện nhỏ theo chương.

100000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Hô Hấp Đều Có Thể Mạnh Lên, Ngươi Nói Ta Yếu Nhất Thiên Phú?
Hô Hấp Đều Có Thể Mạnh Lên, Ngươi Nói Ta Yếu Nhất Thiên Phú?

“Triệu Mục, thức tỉnh thiên phú cấp thấp nhất — E đẳng! Tiền đồ vô vọng.” Giám khảo nghi thức khải linh lạnh lùng tuyên bố. Triệu Mục nhìn kẻ đứng bên cạnh như một tên hề, khẽ cười nhạt: “Có khi nào... thiên phú của ta không phải yếu nhất, mà là mạnh nhất thì sao?” Đây là một thế giới lấy linh năng làm tôn chỉ. Mười tám tuổi, nghi thức khải linh sẽ quyết định cả cuộc đời mỗi người. Triệu Mục thức tỉnh năng lực mang tên 【 Ác Ma Thằng Hề 】, có thể thông qua rèn luyện để tăng độ thuần thục của các loại kỹ năng. Mọi người đều khịt mũi coi thường: thiên phú linh năng kém, cảnh giới khó tăng, năng lực này thì có ích gì? Nhưng bọn họ không hề biết — 【 Ác Ma Thằng Hề 】 không chỉ tăng độ thuần thục kỹ năng, mà là tăng toàn bộ độ thuần thục, hơn nữa có thể tăng vô hạn. Dù là hô hấp hay ngủ nghỉ, đều có thể không ngừng trở nên mạnh hơn. 【 Hô hấp 】 → 【 Quy Tức Pháp 】 → 【 Thổ Nạp Thuật 】 【 Đi bộ 】 → 【 Khinh Linh Bộ 】 → 【 Thần Hành Thuật 】 【 Ngủ 】 → 【 Ngủ say 】 → 【 Trang Chu Mộng Điệp Thuật 】 Bất luận là năng lực gì, chỉ cần mở Ác Ma Thằng Hề, độ thuần thục đều có thể không giới hạn tăng lên. Về sau, mọi người kinh hãi phát hiện: Thiếu niên chỉ chăm chú luyện những kỹ năng cơ bản ấy, cuối cùng lại tinh thông tất cả — và toàn bộ đều hóa thành thần kỹ.

100000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Ta Thật Không Có Nghĩ Hạ Cờ Vây A!
Ta Thật Không Có Nghĩ Hạ Cờ Vây A!

Tuyển thủ cờ vây quốc gia Du Thiệu xuyên đến một thế giới song song, trở thành học sinh lớp mười. Sống lại một đời, hắn vốn chỉ muốn tận hưởng một quãng thanh xuân phóng khoáng, đừng để tuổi trẻ lại lần nữa trôi tuột qua kẽ tay. Nhưng mà... Sao ta lại cầm quân cờ lên rồi thế này?! Ở một giới cờ vây còn chưa bị AI “hành hạ”, chỉ cần sơ sẩy một chút là có thể trấn áp cả một thời đại — cảm giác ấy... đúng là sảng khoái đến mức hơi quá đáng. ... Một đám kỳ thủ chuyên nghiệp: “Cờ vây còn có thể chơi như thế này sao?!” Du Thiệu gật đầu: “Cờ vây... vốn là phải chơi như thế!”

80000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Giả Thiên Kim Cũng Muốn Được Bảy Anh Em Đoàn Sủng
Giả Thiên Kim Cũng Muốn Được Bảy Anh Em Đoàn Sủng

Xuyên vào tiểu thuyết hào môn, trở thành thiên kim giả bị ôm nhầm từ nhỏ, một đứa trẻ từng sống trong nhung lụa rồi từ thiên đường rơi thẳng xuống địa ngục, Hạ Tĩnh chính là cô gái xui xẻo đó. Trong nguyên tác, thiên kim giả, cũng chính là nhân vật mà Hạ Tĩnh xuyên vào, luôn căm ghét thiên kim thật vì cô ta đã cướp đi mọi thứ lẽ ra thuộc về mình, nên suốt ngày đối đầu, gây sự. Nhưng thiên kim thật mới là nữ chính, còn những hành động của thiên kim giả chẳng khác nào tự đào hố chôn mình. Sau khi xuyên qua, Hạ Tĩnh lập tức đặt ra cho mình ba nguyên tắc sống: Tránh xa nữ chính, tránh xa nam chính, và sống yên ổn ở khu ổ chuột của mình. Nhưng không ngờ bảy người anh trai của cô sau này đều trở thành những ông trùm máu mặt trong giới! Cô thăng tiến một mạch không gặp bất kỳ trở ngại nào, cuối cùng còn ngoạn mục xoay chuyển số phận. Ngay cả nam chính, người từng hủy hôn với cô khi xưa... Hạ Tĩnh: “Xin lỗi, tôi nghĩ chúng ta không hợp nhau.” Nam chính sững sờ: “Tại sao?” Hạ Tĩnh mỉm cười: “Vì tôi chỉ thích hình tượng nam chính của anh thôi.”

300000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Cuộc Đời Nạp VIP Của Sủng Phi
Cuộc Đời Nạp VIP Của Sủng Phi

[Này, ngươi vẫn còn phiền lòng vì thất bại trong game cung đấu sao?] [Ngươi vẫn còn nản lòng thoái chí vì không được sủng ái, bị biếm vào lãnh cung ư?] [Tải ngay “Sủng Quan Lục Cung – Phiên Bản Miễn Phí Ban Đầu”, hằng hà sa số phúc lợi đang chờ ngươi tới lấy, giao diện trang điểm tinh xảo mặc sức lựa chọn, kho trang phục khổng lồ tùy ý thay đổi, đảm bảo sẽ khiến ngươi trở thành người chiến thắng cuối cùng!] [Đăng nhập trò chơi tặng ngay 1 “Mỹ Nhân Lập Họa”, 1 “Phấn Trang Hương Kiều” (trang phục), 3 lượt rút thăm trúng thưởng, 10 lá bạc, 100 Nhung Vân Lưu Ti.] [Online miễn phí tặng vô vàn tài nguyên, mỗi ngày điểm danh tặng 1024 phiếu giảm giá.] [Nạp lần đầu kích hoạt chỉ cần nửa giá, đúng vậy, CHỈ NỬA GIÁ!] --- Đêm trước kỳ tuyển tú, Phan Ngọc Liên mở trò chơi nhỏ đã cùng mình xuyên không đến thời cổ đại này, ngán ngẩm nhìn trời. Nàng thừa biết, của miễn phí chính là thứ đắt đỏ nhất. Nhưng khi nhìn những lá vàng đang hiển thị trong hệ thống nạp tiền, trái tim Phan Ngọc Liên đau lòng ôm ngực: “Hệ thống, ngươi có nói với ta là nó đắt cắt cổ thế này đâu!” --- Triều Đại Tấn, kể từ khi Minh Sùng Đế đăng cơ đến nay đã mười hai năm, nhưng dưới gối vẫn chưa có lấy một mụn con nối dõi. Trong triều đình, phe phái san sát, các tông thân phiên vương ngấm ngầm tranh đấu không ngừng. Vì chuyện con nối dõi mà các kỳ tuyển tú liên tục được mở ra. Cả hậu cung ba ngàn giai lệ, kẻ khoe sắc người đua hương, đấu đá tranh giành, tính kế không ngừng nghỉ. Đang lúc Minh Sùng Đế phiền não khôn nguôi vì những chuyện ồn ào này, một kỳ tuyển tú mới lại lặng lẽ bắt đầu. Giữa đoàn người ấy, có một cô nương thân hình yểu điệu, dáng vẻ thanh lệ, dung mạo động lòng người, nhẹ bước tiến cung. Nàng nói, tên nàng là Ngọc Liên. Tiểu kịch trường 1: Không ngờ tay Phan Ngọc Liên vừa chạm vào chén trà, chén trà đã rơi thẳng xuống đất. Nước trà đổ ra khắp nơi. “Hay là... phiền ngài uống chút ít thế này đi?” Phan Ngọc Liên vốn đang quỳ bỗng nắm lấy tay Văn Liên Nguyệt, rồi đột ngột đứng dậy, kéo mạnh... “Bịch!” Nàng vừa giận vừa sợ, mặt đầy lo lắng, kéo tay áo Bạc Hoàng hậu: “Hoàng hậu nương nương, chính là nàng ta, chính là Thất cô nương Văn gia mang chén trà đến.” “Lúc đó thần thϊếp còn cảm ơn nàng ta, nhưng nàng ta lại ném chén trà xuống đất.” “Rồi còn bắt thần thϊếp... bắt thần thϊếp quỳ... liếʍ nước trà trên đất” Văn Liên Nguyệt nhìn Phan Ngọc Liên giả vờ khóc lóc, khóc đến mù mịt, đảo ngược trắng đen một cách trơ trẽn. Nàng ta thật sự không thể tin nổi có người lại mặt dày không biết xấu hổ đến vậy. Tiểu kịch trường 2: “Đời này của trẫm, sớm muộn gì cũng phải đi trước nàng...” Trên đời này, không ai thực sự vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế. Minh Sùng Đế tự biết hắn lớn tuổi hơn Phan Ngọc Liên rất nhiều. Những năm tháng này dù thế nào cũng không thể bù đắp được... Ngọc Liên của hắn... Hắn tự tay nâng nàng lên thật cao. Dùng tâm huyết nuôi dưỡng nàng giàu có, an ổn và thỏa mái dễ chịu. Ánh mắt nàng sẽ không còn hạ thấp xuống nữa. Nàng càng không thèm những ân huệ nhỏ bé mà người khác ban phát với ý đồ không tốt cho nàng. Một khi nàng đã từng nắm giữ quyền lực, sẽ không còn muốn chịu đựng sự ức hϊếp nữa. Nếu vị Tân Đế sau này thực sự có thứ tình cảm không nên có... Phan Ngọc Liên sẽ không chịu khuất phục. Nàng sẽ dùng quyền lực này phản kháng đến cùng. Dù ngọc đá cùng nát. Minh Sùng Đế chính là chuẩn bị công khai rõ ràng với người đời. Ai cũng không được ức hϊếp Phan Ngọc Liên. Kẻ nào muốn ngồi lên ngai vàng, thì phải hết lòng cung phụng nàng, dỗ dành nàng vui vẻ.

160000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Làm Ruộng Nuôi Con: Nữ Phụ Ác Độc Bị Cả Nhà Tranh Nhau Sủng
Làm Ruộng Nuôi Con: Nữ Phụ Ác Độc Bị Cả Nhà Tranh Nhau Sủng

Lý Mộ Mộ xuyên sách trở thành nữ phụ pháo hôi trong truyện, tưởng rằng nam chính chết trận nên sau đó trèo lên giường của người khác rồi bị đánh chết bằng gậy. Trượng phụ không ở nhà, không cần sinh con còn có đám cháu trai cháu gái để sai vặt, Lý Mộ Mộ vui đến mức muốn bay lên! Người trong thôn: “Nam nhân của nàng chết rồi, đại tẩu thì đanh đá, nhị tẩu lại chuyên tính kế, Lý Mộ Mộ cứ ở nhà mà chờ bị ức hϊếp đến chết đi.” Cố gia đại tẩu gϊếŧ gà ở trước cửa: “Mộ Mộ dạy bọn nhỏ đọc sách quá vất vả, phải bồi bổ cho nàng thật tốt mới được.” Người trong thôn: “Lý Mộ Mộ cả ngày ham ăn biếng làm, còn không biết xuống ruộng làm việc?” Cố gia nhị tẩu ôm một cây vải về nhà: “Việc nặng để ta làm hết, đúng lúc mua khúc vải này về may cho Mộ Mộ hai bộ quần áo mới.” Người goá vợ châm ngòi: “Lý Mộ Mộ là một quả phụ mà ngày nào cũng mặc đồ hoa hoè lộng lẫy, cẩn thận nàng có tình nhân ở bên ngoài đấy.” Cháu gái lớn chống nạnh nói: “Phi! Nhà ngươi không có gương thì cũng phải có nướ© ŧıểυ chứ, sao không tự tè một bãi ra rồi soi lại cái mặt mình đi, theo đuổi tam thẩm nhà ta không thành thì lại bịa đặt bôi nhọ, ghê tởm!” Cháu trai lớn suốt đêm trèo tường đóng đinh cửa nhà vệ sinh của từng nhà: “Dám ức hϊếp tam thẩm, cho các ngươi nghẹn chết luôn.” Cháu trai nhỏ gõ cửa nhà của Lý đại thẩm: “Nếu lại nói xấu tam thẩm nữa ta liền đem chuyện Lý đại thúc lén chôn 50 văn dưới gốc cây nói ra cho mọi người biết!” Đêm đó, tiếng khóc than của Lý đại thúc vang vọng khắp cả thôn. Công công cùng bà bà (*) lôi kéo Lý Mộ Mộ nói: “Mộ Mộ, con còn trẻ, chúng ta sẽ cho con của hồi môn rồi gả con cho một gia đình tốt.” Lý Mộ Mộ: “Cha, nương, con không gả chồng, cả đời sẽ trông coi bài vị cho tướng công. Hai người cứ coi con như nữ nhi ruột là được.” Nam chính về sau là đại tướng quân, nàng chủ động thoái vị làm muội muội của đại tướng quân, không quấy rầy nam nữ chính gặp mặt, yên ổn làm cá mặn, đúng là nằm mơ cũng có thể cười tỉnh. Cố Thượng Khanh mới vừa đi đến cửa nhà nghe vậy liền nói: “Quả nhiên nương tử rất yêu ta.” Chú thích: (*) Cha mẹ chồng.

220000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Mạt Thế: Xuyên Sách Trở Thành Vị Hôn Thê Cũ Của Phản Diện Điên Cuồng
Mạt Thế: Xuyên Sách Trở Thành Vị Hôn Thê Cũ Của Phản Diện Điên Cuồng

Nhạn Thính Thính phát hiện mình đã xuyên sách. Tin tốt là cô đã nhận ra. Tin xấu là cô nhận ra hơi muộn. Mà tin còn tồi tệ hơn là cô đã xuyên thành nữ phụ pháo hôi trong một cuốn truyện mạt thế. Vào thời điểm này, nguyên chủ đã đắc tội triệt để với cả nữ chính lẫn nhân vật phản diện trong truyện gốc. Ngay cả nam chính cũng bị cô ta phản bội và sỉ nhục nặng nề. Tội ác đúng là không kể xiết. Tình cảnh này còn cứu vãn thế nào được nữa? Nhạn Thính Thính dứt khoát chọn chuồn là thượng sách. ... Sau khi mạt thế ập đến, một tiểu đội bí ẩn đột nhiên xuất hiện. Họ chiếm giữ vị trí số một trên Bảng Thiên Kiêu Mạt Thế, ngay cả các tiểu đội của ba gia tộc lớn cũng phải chịu xếp sau. Năm thành viên trong đội vô cùng bí ẩn, không ai biết danh tính của họ. Nhạn Thính Thính và đồng đội nhìn những tấm ảnh treo trên lệnh truy nã của chính mình. Bọn họ cũng chẳng muốn bí ẩn đâu, nhưng thực lực không cho phép! Tiểu đội nhà ai mà có tổng cộng năm người thì hết bốn người đã bị liệt vào danh sách đen truy nã chứ? Đúng là đặc sắc! ... Tương truyền, dị năng giả mạnh nhất thời mạt thế Nam Hoài Tự có một vị hôn thê xinh đẹp yếu đuối mà anh yêu nhưng không thể có được. Càng đáng thương hơn là vị hôn thê mỏng manh ấy đã qua đời ngay sau khi mạt thế ập đến. Vì chuyện này, Nam Hoài Tự đau đớn tột cùng. Anh không chịu tin người mình yêu đã mất và chưa bao giờ từ bỏ việc tìm kiếm cô. Câu chuyện này thật khiến người ta cảm động và thổn thức. Nhạn Thính Thính: “...” Tin đồn thôi! Tất cả đều là tin đồn! Anh ta rõ ràng là muốn lấy cái đầu của tôi. Nam Hoài Tự: “...”

100000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Tôi Kinh Doanh Khách Sạn Giữa Thời Mạt Thế
Tôi Kinh Doanh Khách Sạn Giữa Thời Mạt Thế

Hệ thống khách sạn của Trần Ôn Tử lại giở trò. Nó ném cô vào tận thế, bắt cô mở khách sạn sinh tồn. Trần Ôn Tử: “Khoan đã nào, giữa tận thế thì ai còn tiền mà ở khách sạn chứ?” Hệ thống: [Có thể dùng tinh hạch hoặc... thây ma để đổi điểm.] Trần Ôn Tử: “...” Khi thiên tai ập đến, thây ma tràn lan, thế giới chìm trong hoang tàn hỗn loạn, người ta bắt đầu truyền tai nhau về một khách sạn thần bí. Nơi ấy tựa như ánh mặt trời, thắp sáng cả thời đại đen tối này. Khách sạn đó có quần áo sạch sẽ, đồ ăn dồi dào, một nơi trú ẩn an toàn... Là chốn hy vọng cho những con người đang vật lộn sống sót giữa mạt thế.

30000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Khi Tôi Lỡ Đâm Vào Xe Của Ông Chủ Bên A
Khi Tôi Lỡ Đâm Vào Xe Của Ông Chủ Bên A

Trong mắt mọi người, vận may của Chúc Khúc Kỳ gần đây cứ như được thần tài chiếu cố, được sếp “chọn mặt gửi vàng”, cho theo đi gặp khách hàng, bàn chuyện hợp tác lớn. Nhưng mí mắt phải của cô lại cứ giật liên hồi, linh cảm báo trước một điều... chẳng lành. Quả nhiên không sai. Cô gặp tai nạn xe. Tin tốt là: Cô không hề bị thương. Tin xấu là: Cô tông nát đuôi một chiếc Rolls-Royce. Khoảnh khắc tai nạn xảy ra, Chúc Khúc Kỳ sợ đến ngây người. Lấy lại tinh thần, cô vội vàng xuống xe xin lỗi. Tài xế nhìn chiếc xe sang bị “tàn phá” mà hoảng hồn: “Cái này... tôi không tự quyết được, phải báo cho ông chủ.” Cửa kính ghế sau hạ xuống, lộ ra một gương mặt đẹp đến nghẹt thở. Chúc Khúc Kỳ chưa kịp ngắm, đã cúi đầu xin lỗi rối rít. Người ta đang vội, không cần cô bồi thường. Nhưng cô áy náy, nhất quyết xin số liên lạc để trả đủ chi phí sửa xe. Đến khi xe đi rồi, cô mới đập trán: “Trời ơi! Phải đề xuất dùng bảo hiểm chứ!” Hôm sau, cô theo sếp đi gặp đối tác là Tổng giám đốc Tạ Văn của Tập đoàn Vân Lan. Vừa bước vào phòng, ngẩng đầu lên, Chúc Khúc Kỳ liền thấy khuôn mặt... chính là chủ xe bị cô đâm hôm qua. Trong lòng cô chỉ còn hai chữ: Xong rồi. Cô nhỏ giọng nhắc sếp: “Sếp Hoàng, tôi cảm thấy dự án này... toang rồi.” Sếp Hoàng: “Dù tôi họ Hoàng, nhưng dự án của chúng ta chưa chắc đã ‘hoang tàn’ như cô nghĩ.” Chúc Khúc Kỳ: “Tin tôi đi.” Sếp Hoàng: “? Không lẽ cô là nội gián của đối thủ?” Về sau, Chúc Khúc Kỳ lại trở thành... bà chủ của bên A. Sếp Hoàng nhìn hai người đứng cạnh nhau: “Khoan đã, hai người định diễn kịch cho tôi xem à?!”

60000 Giỏ hàng Giỏ hàng