Kho ebook cho máy đọc sách.Giảm giá 25% với tài khoản VIP. 50% với tài khoản VIP Năm hoặc tài khoản VIP cấp bậc 14 Đại Thần.
Danh Sách Truyện Thể Loại Mạt Thế183 truyện
Đây Chính Là Tận Thế: Nhật Ký Nuôi Vợ Của Vua Thây Ma
#Mạt thế #Tai họa #Sinh tồn #Chữa lành #Tình cảm Mở mắt ra đã thấy là mạt thế. Điều trớ trêu nhất cuộc đời Bạch Kiêu không phải là tài khoản ngân hàng bỗng chốc trở thành giấy vụn, mà là anh đã biến thành thứ sinh vật mà anh ghê tởm nhất. Bạch Kiêu ghét tất cả thây ma. Chúng bẩn thỉu, hôi hám, ngu ngốc và luôn chảy nước miếng. Đặc biệt là con đã cắn anh một cái, biến anh thành đồng loại với cái đám "ô hợp" này. Vì để giữ gìn phẩm giá cuối cùng của một "người văn minh" trong lốt xác sống, Bạch Kiêu quyết định sống khác biệt. Anh không ăn thịt người, anh tắm rửa mỗi ngày, và anh... để mặc cho một cô nhóc loài người trói mình lên xe ba bánh chở về nhà. Thế là, hành trình của một Vua Thây Ma "mất gốc" bắt đầu: Sáng trồng rau, chiều sửa nhà, tối làm lò sưởi di động cho cô vợ loài người, và rảnh rỗi thì đi đập mấy con thây ma khác vì tội... quá xấu.
Muốn Sống Sót Khỏi Tận Thế Ư? Thế Thì Làm Ruộng Thôi!
"Tận thế sắp đến, sinh vật toàn cầu đối mặt với biến dị, muốn sống sót! Thì hãy đi trồng trọt!" Con mèo béo trong không gian nói như vậy. * Mẹ của Mạt Bảo đã chết vì khó sinh cô, chưa đến hai tháng sau, ba cô đã cưới một người vợ trẻ, còn đón cả đứa con riêng từ bên ngoài về nhà. Mạt Bảo mới hai tuổi, không biết nói chuyện, bị chẩn đoán là mắc chứng tự kỷ. Ba và mẹ kế nhốt cô trong một căn phòng nhỏ, mặc kệ sống chết. Không ai biết rằng, mỗi ngày cô đều bước vào không gian mang theo bên mình, dưới sự thúc giục của mèo béo, không ngừng trồng trọt, không ngừng thu hoạch lương thực. Cho đến khi tận thế thật sự ập đến, Mạt Bảo mở cửa ra, nhìn thấy căn biệt thự đã bị "cướp sạch", trong bếp đến một hạt gạo cũng không còn. Ba và mẹ kế mang theo đứa con riêng bỏ trốn khỏi thành phố hoang tàn bị zombie xâm chiếm, duy chỉ bỏ quên Mạt Bảo đang bị nhốt trong căn phòng nhỏ. Từ đó, hành trình của một người một mèo bắt đầu!
Tận Thế Không Nên Xuất Hiện Thánh Mẫu
Sống hai mươi năm, đến lúc chết đi Khương Nhuyễn Nhuyễn mới biết mình chỉ là một vai phụ pháo hôi trong một cuốn tiểu thuyết. Là bệ đỡ cho nữ chính bước lên con đường vinh quang. Trong cuốn truyện ấy, nữ chính là một thánh mẫu chính hiệu. Mạt thế vừa bắt đầu, mọi người tụ tập lại cùng nhau sưởi ấm vượt qua thời khắc nguy nan. Ngày đầu tiên, nữ chính ngẫu nhiên cứu một người bạn bị zombie cắn. Kết quả người đó biến dị, cả đội bị tàn sát. Ngày thứ hai, nữ chính vì lòng tốt mà đưa cho một người xa lạ một ổ bánh mì. Kết quả đối phương dẫn theo một đám người quay lại cướp sạch vật tư của họ. Ngày thứ ba, gặp người lạ chặn xe trên đường, nữ chính không nỡ nhẫn tâm gϊếŧ chết. Kết quả bị cướp xe, lại gặp phải đàn zombie, vai phụ Khương Nhuyễn Nhuyễn bị đồng đội nhẫn tâm vứt bỏ. Ngày thứ n... trong đội của nữ chính chỉ còn lại cô ta và nam chính. Là một trong những pháo hôi, Khương Nhuyễn Nhuyễn quyết định quay đầu ôm chặt đùi phản diện. Sau này cô phát hiện, mình có không gian rồi, có vật tư rồi, đàn ông cũng có nốt. ... Lạc Ngữ từng đọc một cuốn tiểu thuyết, trong đó người bạn thân Khương Nhuyễn Nhuyễn là nữ chính, không chỉ sở hữu không gian vô hạn và thức tỉnh dị năng mạnh mẽ, mà còn được phản diện nâng niu như bảo vật trong tay. Cô ta ghen tị nên đã sửa đổi cốt truyện, biến mình thành nữ chính, còn Khương Nhuyễn Nhuyễn thành nữ phụ độc ác. Cho đến một ngày cô ta xuyên vào chính cuốn truyện mình viết. Chỉ là... Khương Nhuyễn Nhuyễn tại sao vẫn chưa chết? Tại sao vẫn chưa chết? Tại sao vẫn... chưa? Tại... sao...
Mạt Thế Trọng Sinh Chi Độc Sủng
Khoảnh khắc tự sát, cô tràn đầy vui sướng, chỉ vì mối thù lớn đã được báo, tâm nguyện đã hoàn thành. Nhưng ông trời lại để cô trọng sinh về trước thời kỳ mạt thế. Ở kiếp trước, cô mang trong lòng nỗi sợ hãi vì sự chiếm hữu và ràng buộc từ người anh trai không huyết thống. Trong kiếp này, cô dựa vào anh, yêu anh, quấn quýt bên anh, và trân trọng tình cảm ấy. Họ cùng nhau đối mặt với mưu kế quỷ quyệt, cùng nhau vượt qua địa ngục trần gian, từ đó không bao giờ chia lìa. Đây là một câu chuyện tình yêu giả danh tình anh em trong bối cảnh mạt thế! NAM NỮ CHÍNH KHÔNG PHẢI ANH EM RUỘT. CHỈ LÀ ANH EM TRÊN DANH NGHĨA.
Tôi Kinh Doanh Khách Sạn Giữa Thời Mạt Thế
Hệ thống khách sạn của Trần Ôn Tử lại giở trò. Nó ném cô vào tận thế, bắt cô mở khách sạn sinh tồn. Trần Ôn Tử: “Khoan đã nào, giữa tận thế thì ai còn tiền mà ở khách sạn chứ?” Hệ thống: [Có thể dùng tinh hạch hoặc... thây ma để đổi điểm.] Trần Ôn Tử: “...” Khi thiên tai ập đến, thây ma tràn lan, thế giới chìm trong hoang tàn hỗn loạn, người ta bắt đầu truyền tai nhau về một khách sạn thần bí. Nơi ấy tựa như ánh mặt trời, thắp sáng cả thời đại đen tối này. Khách sạn đó có quần áo sạch sẽ, đồ ăn dồi dào, một nơi trú ẩn an toàn... Là chốn hy vọng cho những con người đang vật lộn sống sót giữa mạt thế.
Mạt Thế Pháo Hôi Chỉ Nghĩ Làm Cá Mặn
Sau tai nạn máy bay, Văn Tiêu Tiêu may mắn thoát chết, cứ nghĩ từ nay về sau sẽ được hưởng phúc, không ngờ cô lại xuyên đến một cuốn tiểu thuyết mạt thế, trở thành một nhân vật pháo hôi trùng tên trùng họ vừa xuất hiện liền bỏ mạng. Vì vậy, Văn Tiêu Tiêu đã đúc kết ra ba nguyên tắc sống còn dành cho nhân vật pháo hôi: - Tránh xa nam nữ chính. - Cách xa nữ phụ độc ác. - Hưởng thụ cuộc sống, tận hưởng niềm vui trước mắt! Mang theo những suy nghĩ đó, Văn Tiêu Tiêu bắt đầu hành trình gian nan ở mạt thế. Xuyên thư thì đã sao, ít nhất cô còn biết rõ nội dung truyện gốc, lại có bàn tay vàng hộ thân. Nhưng ai ngờ, cô lại gặp phải một nam phụ không tên, tên ma quỷ này trọng sinh trở về để thay đổi số mệnh, khiến cốt truyện vốn tốt đẹp trở nên rối tung.
Quay Về Trước Khi Tận Thế Bùng Phát, Tôi Mở Trường Học Sinh Tồn
Năm thứ 5 kể từ khi dịch zombie bùng phát, toàn bộ nhân loại diệt vong, Phù Thanh – người duy nhất chống cự đến cuối cùng – cũng tuyệt vọng mà chết. Mở mắt ra, cô lại quay về thời điểm trước khi tai họa giáng xuống. Thành phố trời trong gió nhẹ, cảnh sắc yên bình. Đang định tranh thủ thời gian tận hưởng cuộc sống, trong đầu Phù Thanh đột nhiên vang lên một giọng nói. [Đã kích hoạt hệ thống mô phỏng vận hành trường học!] [Mục tiêu nhiệm vụ: Truyền dạy kỹ năng sinh tồn, bồi dưỡng lực lượng chiến đấu tinh nhuệ, xây dựng một [Trường học Sinh Tồn] với cơ sở vật chất hoàn thiện, trở thành nơi trú ẩn cuối cùng của nhân loại!] [Đếm ngược thời gian bùng phát đại dịch còn: 364 ngày 23 giờ 35 phút 48 giây.] Phù Thanh: "..." Đùa kiểu gì vậy, năm huy hoàng cuối cùng của nền văn minh Lam Tinh, các người lại bắt tôi trông trẻ? – Tân sinh viên khóa 9999 của Đại học Phương Châu phát hiện, hình như trường mình có gì đó... không ổn! ... Các môn "Phân loại zombie", "Kỹ thuật trồng trọt" và "Khái luận tích trữ hàng hóa cơ bản" trên thời khóa biểu là cái quái gì vậy? ... Người ta học phát thanh truyền hình, tại sao môn thể dục bắt buộc lại là... vượt địa hình vũ trang? ... Trường khác khai giảng huấn luyện quân sự là đứng nghiêm phơi nắng, sao đến lượt bọn họ lại bị nhét vào khoang giả lập, mở màn đã là cảnh zombie máu me đầy mặt? Thủ khoa khối Văn run rẩy bị đẩy vào lớp Chỉ huy Quân sự, nét mặt đờ đẫn: Sao kẻ địch trong miệng giáo viên... hình như đều không phải con người? Vận động viên chuyên nghiệp mơ mơ màng màng bị nhét vào lớp tinh anh, hai mắt tối sầm: Vừa bắt đầu đã học "cách chặt gân tay, gân chân", thật sự phù hợp sao? Mà mỗi lần bọn họ muốn nghỉ học, trước mặt lại tự động bật ra một khung thông báo [Yêu cầu bị từ chối!] Một tháng sau, các tân sinh viên hoàn toàn sụp đổ. Bọn họ đồng loạt tìm đến hiệu trưởng khiếu nại: "Thế giới này căn bản không có người nào gϊếŧ được ba con zombie trong vòng một phút!" Hiệu trưởng trẻ tuổi khẽ nâng mắt, nhướng mày một cái. Ba mươi giây sau, đám sinh viên nhìn hiệu trưởng vung tay chém mười con zombie như chặt rau, toàn trường lặng ngắt như tờ. Phù Thanh xoay cổ tay, quay người: "Còn ai có vấn đề gì nữa không?" Các tân sinh viên co rúm lại như đàn gà con: "..." Bọn họ nuốt nước bọt: "Không, không còn." – Năm 10000 lịch Lam Tinh, một loại virus không rõ lan rộng toàn cầu. Khi mọi người rơi vào tuyệt vọng, từ trên trời bỗng rơi xuống một nhóm sinh viên, động tác thuần thục rút ra rìu chiến, một rìu hạ một zombie. Bọn họ dẫn theo những con người hoảng loạn lập căn cứ, trồng rau, tích trữ hàng hóa. Hướng dẫn mọi người cách phân biệt chính xác các loại zombie, đúng cách diệt trừ. Thậm chí còn lập ra một đội quân tinh nhuệ, càn quét tận sào huyệt của vua zombie... Dưới sự dẫn dắt của sinh viên Đại học Phương Châu, Hoa Quốc trở thành trung tâm chiến lược toàn cầu, hòn đảo kiên cường giữa giông bão, khiến các quốc gia khác lần lượt đến cầu viện. Khi thế giới dần yên ổn, công cuộc tái thiết bắt đầu, truyền thông ùn ùn kéo đến phỏng vấn: "Xin hỏi điều gì đã thúc đẩy các bạn trở thành anh hùng như vậy?" Các sinh viên rưng rưng nước mắt: "Tất cả là nhờ hiệu trưởng của chúng tôi!"
Tận Thế Sinh Tồn: Chị Đây Không Rảnh Đùa Với Cưng
Bão tuyết, cực lạnh, cực nóng, động đất, lốc xoáy, dung nham tâm Trái Đất... Hạ Kiều đã vật lộn sinh tồn suốt bốn năm trong tận thế, cuối cùng lại bị những kẻ cướp bóc chém chết. Trùng sinh vào đúng ngày tận thế ập đến, cô giành lấy tiên cơ để mở ra không gian. Mua, mua, mua, tích, tích, tích, lần lượt xử lý từng cặp tra nam tiện nữ, có thù báo thù. May mắn hơn nữa là trong không gian có một chiếc máy sao chép, có thể sao chép vật tư vô hạn. Sau tận thế, trật tự pháp luật không còn tồn tại, đạo đức suy đồi. Vốn dĩ cô chỉ muốn một mình sinh tồn, ai ngờ lại gặp phải... Căn cứ trưởng thành phố M cao ngạo - Cố Thiên Hàn. Thành viên tổ chức sát thủ lạnh lùng vô tình - Chu Dã. Con ông cháu cha của căn cứ trung ương - Thẩm Nam Cẩn. [Nữ chính sát phạt quyết đoán nhưng sẽ không gϊếŧ người vô tội vạ.] [Nữ chính có tuyến tình cảm nhưng sẽ không vì đàn ông mà đánh mất bản thân, càng không đi cứu vớt đàn ông.]
Nữ Phụ Độc Ác Trong Truyện Tận Thế? Kiêu Ngạo Được Ngày Nào Hay Ngày Ấy
Khương Vân Đàn đột tử vì thức đêm, sau đó xuyên vào một cuốn truyện tận thế. Tin tốt là xuyên thành tiểu thư nhà giàu có vị hôn phu đẹp trai nhiều tiền. Tin xấu là cô thành nữ phụ độc ác, vị hôn phu là nam chính, xuyên đến sau khi đã đẩy nữ chính vào bầy tang thi. Vòng ngọc gia truyền của vị hôn phu là bàn tay vàng vẫn chưa bị nữ chính lấy đi. Xin lỗi nhé, đã ở trên tay cô thì chính là của cô. Tận thế khắp nơi đều là nguy cơ, tùy lúc đều có thể toi mạng. Giai đoạn đầu vũ lực Khương Vân Đàn không cao, quyết định ôm chặt đùi, dù sao bọn họ cũng là người nhà, nhưng bảo cô đi lấy lòng nữ chính từng có khúc mắc với mình là không thể nào. * Đối mặt với Khương Vân Đàn ngày càng kiêu ngạo, có người bảo Thẩm Hạc Quy quản thúc cô. Anh nói: "Tôi có thể làm gì bây giờ?" Thẩm Hạc Quy: "Chỉ cần không làm phiền tôi, làm phiền ai cũng được." Cô đảm bảo với Thẩm Hạc Quy: "Tôi chắc chắn không gây thêm phiền phức cho anh, không dây dưa với anh, xem anh như anh trai ruột." Nhưng ánh mắt Thẩm Hạc Quy nhìn cô lại ngày càng nóng bỏng. Về sau khi cô đã đủ lông đủ cánh, muốn rời xa anh, người đàn ông lại kéo cô vào phòng, cúi đầu hôn cuồng nhiệt. “Vân Đàn, dùng xong anh rồi muốn đá đi? Có phải quá không có lương tâm không? Đừng đi, cho em nháo.” Sau này, có người nói cô mệnh tốt, dựa vào Thẩm Hạc Quy mà sống vô cùng thoải mái. Những người từng bị cô hại: "Ha hả, mày thử chọc vào cô ta xem?" * Tiếc là không xuyên đến trước tận thế để tích trữ vật tư, nhưng bàn tay vàng có không gian có thể dùng linh nguyên mua, còn có thể kết nối với các vị diện cổ đại, tinh tế, tu tiên, cô còn sợ không có vật tư sao? Trái cây cường hóa dị năng xuất hiện, cô gặm linh quả thì có gì quá đáng đâu nhỉ? Động thực vật biến dị trở thành chiến sủng, cô có linh thú! Dị năng giả hệ Kim thành Transformers, mua cơ giáp! Dị năng giả hệ Mộc lấy ra tinh túy thực vật, vậy thì luyện đan đi.
Thức Tỉnh Hệ Thực Vật Biến Dị, Mỹ Nhân Càn Quét Mạt Thế
Ba năm tận thế sống trong tận thế, gian nan khổ sở. Chu Thất trơ mắt nhìn Tiểu Lang Tử của mình bị mổ sống lấy tinh hạch. Còn bản thân cô cũng sắp bị cưỡng ép tách tinh hạch, cướp đoạt dị năng. Cô thà chết chứ nhất định không để người khác chiếm được chút lợi ích nào. Cuối cùng cô kích nổ tinh hạch, kéo theo kẻ thù cùng chết. Khi mở mắt ra lần nữa, cô đã quay về thời điểm trước tận thế. Việc đầu tiên Chu Thất làm là siết chặt ngọc bội không gian trong tay, tìm cho bằng được Tiểu Lang Tử của cô rồi bắt đầu điên cuồng mua sắm, không ngừng tích trữ. Dị năng, thể thuật, không gian... Cô đều giành được hết. Dị năng hệ thực vật đời trước của cô vậy mà biến dị, có thể xúc tiến sự phát triển của thực vật, dụ bắt động vật biến dị, xây dựng nơi trú ẩn trong tận thế. Cô tự tay xé xác kẻ thù, mối hận đời trước thì đời này phải trả gấp đôi.
Niết Bàn Trọng Sinh Trong Mạt Thế
Năm thứ năm của tận thế, nhân tính tiêu tan. Lâm Loan không chết dưới nanh vuốt của xác sống, mà lại bỏ mạng vì lòng tham của đồng đội. Khi mở mắt ra lần nữa, cô đã quay trở về sáu năm trước. Năm đó, mạt thế vẫn chưa ập đến, những người thân bạn bè thật lòng với cô cũng chưa vì cô mà mất mạng... Những sai lầm kiếp trước, kiếp này cô sẽ sửa đổi. Sống lại từ trong tro tàn, cô thề thà làm đao phủ chứ không làm cá nằm trên thớt. Cô sẽ làm tất cả những gì có thể để bản thân và những người cô quan tâm đều được sống thật tốt! Thế nhưng, một sư huynh không biết từ đâu chui ra cứ mặt dày mày dạn đòi đi theo, đòi được cưu mang, đòi được bao nuôi, cô phải làm sao mới đối phó được đây?
Tinh Tế: Nữ Vương Mạt Thế Oanh Tạc Phế Thổ
Sau khi cùng vua zombie chết chung, Vân Thủy Nguyệt xuyên hồn đến tinh tế. Bị gia tộc đuổi ra khỏi nhà? Không sao cả, cô thấy một mình còn tự do khỏe hơn. Ghép đôi gen, thoáng cái biến thành phụ nữ đã có chồng? Cũng tạm, chồng thường xuyên chinh chiến, biết đâu một ngày nào đó sẽ để lại cho cô một khoản thừa kế khổng lồ thì sao! Động thực vật biến dị, nguồn nước và thức ăn ô nhiễm khắp nơi? Gì thế này? Đây rốt cuộc là tinh tế hay đất hoang vậy? Thôi kệ, dù sao cô có dị năng mà. Không có rau củ quả, tự mình trồng. Không có thịt tươi mới, tự mình đi săn. Hạt giống ô nhiễm, nguồn nước ô nhiễm, đất đai ô nhiễm? Đừng lo đừng sợ, cô có thể thanh lọc! Cuộc sống tinh tế của Vân Thủy Nguyệt thật là có dư vị, có ý nghĩa và tràn đầy hy vọng. Đoạn trích: Chiến Vô Nhai bị thương phải nghỉ phép, cần vợ an ủi, kề cận, ôm ấp... Vân Thủy Nguyệt hỏi: “Nếu chúng ta không công khai, liệu có ảnh hưởng đến việc anh thừa kế tài sản không?” Chiến Vô Nhai - muốn chết, nhưng phải kiên cường: “Không ảnh hưởng!”
Danh Sách Đường Cái Cầu Sinh: Ta Tại Tận Thế Thăng Cấp Vật Tư
Quỷ dị giáng xuống, thành thị biến thành cấm khu đối với nhân loại. Mọi người buộc phải dựa vào những đoàn người di chuyển theo “danh sách siêu phàm”, cuộc sống định cư đã hoàn toàn biến thành cuộc sống lưu động. Trong quá trình di chuyển ấy, Trần Dã thức tỉnh hệ thống thăng cấp. Chiếc xe đạp rỉ sét trong tay hắn lột xác thành chiến xa bọc thép. Chiếc lều vải cũ nát tiến hóa thành pháo đài di động. Khi người khác còn phải liều mạng chỉ vì nửa miếng lương khô, thì chiếc xe – cũng là căn phòng của hắn – đã có hệ thống lọc nước tự động và nông trường vi sinh thái thu nhỏ. Thế nhưng, nguy cơ thật sự đến từ nơi sâu trong sương mù — nơi những quỷ dị không thể giết chết đang lần theo dấu vết bánh xe của đoàn người di chuyển. Quỷ dị không thể bị tiêu diệt, trừ khi vượt qua danh sách siêu phàm. Vượt qua hàng trăm loại danh sách siêu phàm không thể tưởng tượng. Hơn cả trăm loại kỳ dị, kỳ vật...
Trùng Sinh Mạt Thế Khiêm Tốn Làm Ruộng
Mạt thế chủng điền văn án: Số chương: 478 chương Khái quát chung: Nữ chính tự lập, nam chính yêu trước, cuộc sống hàng ngày ở tận thế, một đám trẻ con đáng yêu, không hành hạ. Hướng dẫn ăn dưa: Nữ chính thăng cấp mạnh mẽ tát vào mặt, thậm chí là tát vào mặt nam chính, nam chính ý thức hiện diện ở giai đoạn đầu rất thấp. Hướng dẫn gỡ mìn: Nữ chính kiếp trước là bánh bao thịt, nhưng kiếp này quyết đoán, tuyệt đối là nữ cường nhân. Nguyên văn: Lâm Nam sau khi trọng sinh việc đầu tiên làm chính là rời khỏi thành phố sắp thành sào huyệt của mấy chục triệu zombie, trở về quê hương nơi sau này trở thành căn cứ sống sót lớn nhất phía Nam.
Mở Màn Với Hệ Thống Kỹ Năng Sống Chống Thiên Tai
Kiếp trước, cả thế giới chìm trong thảm họa: bão tố, lụt lội, mưa đá, nắng gắt, mưa axit, động đất... Các thảm họa nối đuôi nhau ập đến, vạn vật điêu tàn, sinh linh lầm than. Đỗ Y Nhân cũng đã gục ngã trước sự vùi dập không ngừng của thiên nhiên khắc nghiệt. Chẳng ngờ mở mắt ra, cô lại thấy mình quay về nửa năm trước ngày tận thế. Thời khắc kinh hoàng ấy đang đến gần, nỗi bất an ngày một lớn dần. Đang lúc Đỗ Y Nhân lo sốt vó vì không tiền, không của để tích trữ vật phẩm, một cứu tinh đã bất ngờ xuất hiện: Hệ thống Kỹ năng Sống, một phần trong trò chơi cô từng chơi, bỗng dưng gắn kết với cô. Không tiền, không nghề, không chỗ dựa? Thiếu ăn, thiếu mặc, thiếu thốn đủ đường? Hệ thống này không chỉ đơn giản là một bảng kỹ năng, mà ẩn chứa cả một lục địa bao la, nơi cô có thể thu thập vô số tài nguyên và tiến hành sản xuất, gia công để đối phó với thảm họa! Trồng trọt, chăn nuôi, nấu nướng, may vá, khai khoáng, rèn đúc, chế thuốc, luyện kim... Hàng loạt công trình mọc lên như nấm, sản xuất hàng loạt những vật phẩm hữu dụng. Khi nạn đói hoành hành, cô có vạn mẫu ruộng tốt, có nông trường gà vịt bò dê đầy đàn. Khi giá rét cắt da, cô có xưởng dệt, xưởng bột, lò rượu để ăn no mặc ấm. Khi sâu bệnh và thú dữ tấn công, cô có xưởng rèn để chế tạo vũ khí chống trả. Khi dịch bệnh tràn lan, cô có nồi luyện dược thần bí để chữa bệnh cứu người... Kiếp trước, cả gia đình cô đã dốc hết sức để sinh tồn nhưng vẫn nhận lấy cái kết bi thảm. Kiếp này, nhìn hệ thống đầy ắp tài nguyên, Đỗ Y Nhân nắm chắc cơ hội viết lại vận mệnh, quyết tâm dẫn dắt cả nhà an nhàn sống sót đến cùng! --- Lưu ý cho người đọc: Tình cảm: Nam chính tồn tại như người nhà, cả gia đình cùng nhau sinh tồn. Tính cách nữ chính: Không phải thánh mẫu, nhưng cũng không máu lạnh vô tình. Cặp đôi: Đại tỷ tỷ dịu dàng lạnh lùng x Phi công trẻ hay dựa dẫm nhưng biết kiềm chế (dạng trung khuyển). Nhân vật chính: Đỗ Y Nhân, Kiều Nhất Phương | Nhân vật phụ: Đỗ Vân Xuyên, Ôn Lan. Bối cảnh: Câu chuyện hoàn toàn là hư cấu, có tham khảo từ game: Stardew Valley, The Long Dark, Conan Exiles, Final Fantasy XIV. Tóm tắt trong một câu: Mở màn với cả một lục địa trong tay, cày cuốc ngày đêm để thảnh thơi giữa thời tận thế! Thông điệp: Người một nhà, đồng lòng sinh tồn, mãi không chia lìa.
Trồng Rau Trong Lâu Đài Phép Thuật Sau Tận Thế
Nguyễn Nhuyễn bất ngờ xuyên vào một cuốn tiểu thuyết, nam chính là người mạnh nhất trong thời tận thế, còn cô là nữ phụ pháo hôi với dị năng vô dụng. Trong khi những người khác thức tỉnh dị năng, Nguyễn Nhuyễn lại thức tỉnh một hệ thống ma pháp. Vì dị năng của hệ thống quá yếu kém, Nguyễn Nhuyễn bị đồng đội của mình bỏ rơi, thậm chí còn bị chọn làm mồi nhử xác sống, trở thành hòn đá lót đường cho sự trỗi dậy của nam chính. Bị xác sống vây công, kiệt sức và không còn lối thoát, Nguyễn Nhuyễn nhắm chặt mắt, nghiến răng, ném củ khoai tây trong tay ra xa và hét lớn: "Úm ba la xì bùa, triệu hồi: Hỏa Thuật!" Củ khoai tây lập tức biến thành quả cầu lửa, thiêu rụi đầu một con xác sống trước mặt! Đây... đây chính là ma pháp trong truyền thuyết ư!? Không lâu sau, tại một thị trấn biên giới hẻo lánh, đột nhiên mọc lên một tòa thành căn cứ kiên cố. Bên trong có một dị năng giả, nghe đồn từng bị ruồng bỏ tàn nhẫn vì quá vô dụng. Thế nhưng... Bắp do cô trồng không chỉ thơm ngon mà còn có thể biến thành đại bác, dễ dàng tiêu diệt xác sống. Dây leo do cô trồng còn cứng hơn thép, có thể dùng để chế tạo vũ khí và công trình phòng thủ, chống lại động vật biến dị hung hãn. Hoa hướng dương do cô trồng lại có khả năng chữa lành, thậm chí còn giải trừ được trạng thái xác sống! Lãnh đạo các căn cứ lớn nhao nhao: "Các người không cần, chúng tôi cần!" Mọi người: "Xin đại lão hãy để mắt tới chúng tôi!" Nam chính nguyên tác: "Giờ tôi hối hận còn kịp không?" Tóm tắt ngắn gọn: Bắt đầu học ma pháp từ việc trồng rau
Ra Khỏi Viện Tâm Thần, Ác Nữ Tung Hoành Mạt Thế
Lý Phái Bạch đã vật lộn trong mạt thế suốt mười năm, sau khi chết, cô trọng sinh về thời điểm trước mạt thế, đúng vào lúc đắc tội với kim chủ và bị đưa vào viện tâm thần. Để chuẩn bị cho mạt thế, cô quyết đoán cùng mấy người bệnh ở phòng bên cạnh vượt... Viện! Tưởng rằng là tận thế, không ngờ đây lại là một quyển tiểu thuyết, ai cũng là nhân vật chính, mà cũng chẳng ai là nhân vật chính... Khi tích trữ hàng hóa thì cô cải nam trang, mua số lượng nhỏ nhiều lần! Chú thích: Hư cấu! Hư cấu! Hư cấu! Có năng lực cũng không giúp người, chỉ trả ơn những người từng giúp nữ chính, và chỉ một lần, sau này gặp lại cũng là người xa lạ! Có vài cặp đôi, có nam, có nữ, cũng có chó, đây là tận thế, không có mấy mối tình ngọt ngào buồn nôn. Chú thích: Vì lo yếu tố bất khả kháng gây phiền phức nên tuyến tình cảm sẽ rất rất rất nhạt, nhạt như sữa tách béo, cũng có thể xem là không có CP.
Mạt Thế Nuôi Con Không Dễ: Cục Cưng, Con Lên Trước Đi
Mạt thế ập đến. Khi những người sống sót và xác sống đánh nhau sống chết thì Thư Lan trốn trong bãi rác. Cô lợi dụng mùi hôi thối che giấu hơi thở con người để tránh xác sống, rồi sinh ra Thư Mao Mao. May mắn thay, con trai cô cực kỳ thông minh. Vừa sinh ra bé con đã có dị năng "cướp đoạt" mạnh nhất mạt thế. Bất hạnh thay, vì sinh nở mà cơ thể cô suy yếu nhanh chóng. Cô trở nên vô dụng, đến gϊếŧ con gà cũng khó khăn. Vì vậy, Thư Lan còn trẻ tuổi đã bị (tự) ép (nguyện) sống cuộc sống ăn bám con mình. Là con trai của Thư Lan, Thư Mao Mao vừa cai sữa không lâu đã phải đối mặt với hàng loạt hiện thực lạnh lùng: Mẹ yếu ớt, ba mất tích, xác sống vô tận, và cả những đồng loại phiền phức. Hơn nữa, mẹ của cậu còn là một bậc thầy diễn xuất, thích bịa ra đủ loại thân phận kỳ quái cho mình. Mẹ giả làm cô nhi quả phụ yếu đuối, lừa ăn lừa uống lừa cả dị năng, còn muốn trở thành kẻ xấu xa nhất mạt thế. Thư Mao Mao bất lực. Biết làm sao giờ? Cưng chiều thôi. Ai bảo bà ấy là mẹ mình. Nhiều năm sau, một đại lão nào đó cười khẽ: "Thư Lan, nghe nói em đi khắp nơi nói tôi chết rồi?" [Mẹ tinh ranh × Con siêu thông minh, chiến lực cao.] Lưu ý của tác giả: 1. Có CP, có tình cảm gia đình. 2. Nam chính là Thư Mao Mao, vì đất diễn còn nhiều hơn cả ba ruột hẹ hẹ hẹ. 3. Bối cảnh mạt thế, nữ chính là ác nữ, sẽ cướp của người khác. Cân nhắc trước khi đọc.
Lãnh Chúa: Bắt Đầu Từ Hệ Thống Đánh Dấu
Là người sống sót cuối cùng trong phiên bản thử nghiệm của game [Tận Thế Thiên Duyên], Quan Nhất Hạc nhận được ba phần thưởng độc nhất vô nhị: [Lệnh Bài Lãnh Chúa], một thiên phú cấp S và thân phận chủng tộc ẩn. Thế nhưng vào đúng ngày game ra mắt, cô lại bất ngờ xuyên không, trở thành một người sống sót nhỏ nhoi giữa lục địa Thiên Duyên đang chìm trong thảm họa. Đối mặt với thế giới sụp đổ, Quan Nhất Hạc, một tay chơi lão luyện, bình tĩnh kích hoạt thiên phú cấp S của mình. [Hệ Thống Đánh Dấu] được kích hoạt! [Đinh! Sống sót được 1 ngày, đánh dấu thành công. Nhận được vật phẩm: Sơ Đồ Phân Tích Vị Trí Lãnh Địa.] [Đinh! Sống sót được 7 ngày, đánh dấu thành công. Nhận được vật phẩm: Bản Vẽ Kiến Trúc Cao Cấp ×1.] [Đinh! Sống sót được 100 ngày, đánh dấu thành công. Nhận được...] Từ hai bàn tay trắng, cô dẫn dắt người dân của mình xây dựng, sản xuất, kiến thiết nên một lãnh địa an toàn giữa trùng vây hiểm nguy. Họ cùng nhau đối mặt với tận thế, trở thành pháo đài cuối cùng và là niềm hy vọng của cả lục địa Thiên Duyên. Tóm tắt một câu: Đánh dấu mỗi ngày, ta xây dựng đế chế thời tận thế. Chủ đề: Giữa thế giới tro tàn, ánh sáng và hy vọng vẫn luôn tồn tại.
Tôi Xây Dựng Nhà Vệ Sinh Công Cộng Ở Tận Thế
Sau khi tái sinh về trước ngày tận thế, Yến Hi quyết tâm thay đổi số phận bi thảm kiếp trước của mình. Cô xử lý gọn gàng những kẻ phản bội, lấy lại “bàn tay vàng” kỳ diệu, và quyết tâm sống một cuộc đời tốt đẹp hơn. Thế nhưng, có ai giải thích được tại sao “bàn tay vàng” của cô lại bắt cô... xây nhà vệ sinh công cộng không? Sau khi trò chơi ngày thận thế online, thế giới biến thành một vùng đất hoang đầy rẫy quái vật, con người phải vật lộn để sống sót giữa sự khan hiếm nguồn cung và vô số nguy hiểm rình rập. Trong hoàn cảnh ngặt nghèo ấy, một chuỗi nhà vệ sinh công cộng thần kỳ bất ngờ xuất hiện, cung cấp những giải pháp không ai ngờ tới: thu nhận xác quái vật và rác thải độc hại; bán vật tư sinh tồn; cho thuê đất nông nghiệp “bất bại”, đảm bảo mùa màng bội thu bất chấp thiên tai. Thế là nhặt rác cũng kiếm được tiền hả? Thế thì còn lo cái đếch gì chứ? Đúng là nơi nơi đều là tiền!!! Nhặt rác cũng khiến tôi vui vẻ!!! Làm đẹp cảnh quan giúp tôi phát tài! Làm ruộng là có thể tận hưởng một cuộc sống bình yên và ấm no! Dần dần, chuỗi nhà vệ sinh công cộng của Yến Hi trở thành cứu tinh của mọi người. Người dân: “Khi nào nhà vệ sinh đó mới mở ở khu căn cứ chúng tôi? Rác sắp đầy nhà rồi đây này!” Yến Hi: “Bình tĩnh, sắp tới lượt mọi người rồi!” Giới thiệu ngắn gọn Tóm gọn câu chuyện: Biến rác thải thành kho báu, cùng nhau xây dựng cuộc sống tốt đẹp hơn! Thông điệp: Dù ở trong hoàn cảnh tuyệt vọng nhất, hy vọng vẫn luôn có thể nở rộ.