Thư Kiếm Trường An

Thư Kiếm Trường An

undefinedundefinedundefined

Hai năm trước, Mạc Thính Vũ mang theo một thanh đao rời khỏi Trường An, một mình đi về phương Bắc. Hai năm sau, một thiếu niên tên Tô Trường An mang theo một thanh đao tới Trường An. Câu chuyện của chúng ta, bắt đầu từ đây. Dịch giả Đình Phong: “- Tại sao nhất định phải giết người đó? - Bởi vì ta đã hứa với người khác nhất định phải giết nàng. - Là ai? - Người trong thiên hạ!” .... Câu chuyện này nó mở đầu như vậy đó, có một chút gì thôi thúc bạn muốn đọc tiếp. Cả mạch truyện như một bản Túy Hồng Nhan ngân nga mãi, và tất nhiên bài hát này thì không có gì khác ngoài sự bi thương, nhiều khoảng lặng sau những trận chiến làm ta phải thổn thức tưởng chừng như không muốn dịch nữa. Tác giả lấy bối cảnh thời Tam quốc, ba tộc Nhân Yêu Man xen lẫn tu tiên nên vẫn có tham vọng vương triều bất diệt của Thánh Hoàng Đại Ngụy, bóng dáng đâu đó của Ngọa Long tiên sinh đa trí như yêu quái hay Sở gia của Giang Đông hiệp can nghĩa đảm... bao hàm tất cả là âm mưu cả ngàn năm của Thiên Lam viện – nơi nhân vật chính được nhận vào học. Nhân vật chính chỉ là một thiếu niên tư chất bình thường, hắn bị cuốn vào vòng xoáy âm mưu vì vô tình cứu được sư phụ mình suýt chết trong giá rét. Từ đây, hắn mang thanh đao của y về đệ nhất đô thành Trường An và bước lên con đường tu tiên đầy gian nan vất vả. Tác giả viết về sự trưởng thành của nhân vật khá tốt, ai rồi cũng từ “sửu nhi” mà biết tính toán sau đó là thỏa hiệp cho những mục đích của mình, quan trọng là không đánh mất bản tâm mà thôi. 2 quyển đầu có lẽ là khoảng thời gian vui vẻ nhất, không ưu lo nhất mà người viết muốn chúng ta hoài niệm về thời tuổi trẻ, có lẽ thế mới lấy bút danh Hắn Từng Là Thiếu Niên, khá lạ nhỉ? Chưa truyện nào mà ta thấy nhân vật chính “ăn hành” ngập mồm đến như vậy, hắn luôn rất cố gắng, tiết kiệm từng giây từng phút để tu luyện nhưng mỗi lần tăng cấp thì lại đụng phải đối thủ cực mạnh và cái kết thì... khỏi nói chắc các bạn cũng hiểu. Truyện có lẽ không hay lắm ở pha đánh nhau hay chiêu thức nhưng không khí hùng tráng, bi thương, dồn dập của những trận công thành chiến là không hề thiếu. Bản thân ta thực sự rất ghét việc giết người như ngóe, đi đến đâu đập tan đến đó, đọc thì hăng máu nhưng chả rút được điều gì từ việc đó. Nếu bạn đã đọc sẽ cảm thấy cực kỳ thương nhân vật Bắc Thông Huyền hay quân Tây Lương, im lặng thủ hộ muôn dân trăm họ mà lưng đeo tiếng xấu, chưa đêm nào ngon giấc vì không đem được hạnh phúc cho người yêu. À, truyện còn một cái hay là nói về Thất Tinh Bắc Đẩu, chính xác là các vì sao trên bầu trời, như Tử Vi tinh chủ là của Thánh Hoàng có năng lực sắc phong... Người tu hành được vì sao kí sáng “nhận thức” từ trăm triệu dặm xa vượt đến chiếu ánh sáng lên người và truyền cho sức mạnh, thật đẹp mắt a. Kết truyện, ta dùng câu này “Trang sinh hiểu mộng mê hồ điệp, rốt cuộc là Trang sinh mộng điệp, vẫn là hồ điệp mộng gặp chính mình trở thành Trang sinh?”;)

0

746 chương

Truyện cùng tác giả

Tàng Phong
Tàng Phong
Hắn Từng Là Thiếu Niên

Thái Tử giết cha, trời giáng tai họa người chết đói khắp nơi. Mệnh khất nhi (ăn mày) khổ cực, vào trời đông giá rét cửa nát nhà tan. Là ai nói sống chết có số, phú quý do trời? Là ai nói thiện ác có báo, nhân quả luân hồi? Đều là hoang đường! Mạnh được yếu thua, làm gì có đạo nghĩa! Vật tranh thiên trạch, sao có công bằng! Chẳng bằng giết hắn cho trời đất mù mịt! Chẳng bằng giết hắn cho trời đất thái bình!

50000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Thư Kiếm Trường An
Thư Kiếm Trường An
Hắn Từng Là Thiếu Niên

Hai năm trước, Mạc Thính Vũ mang theo một thanh đao rời khỏi Trường An, một mình đi về phương Bắc. Hai năm sau, một thiếu niên tên Tô Trường An mang theo một thanh đao tới Trường An. Câu chuyện của chúng ta, bắt đầu từ đây. Dịch giả Đình Phong: “- Tại sao nhất định phải giết người đó? - Bởi vì ta đã hứa với người khác nhất định phải giết nàng. - Là ai? - Người trong thiên hạ!” .... Câu chuyện này nó mở đầu như vậy đó, có một chút gì thôi thúc bạn muốn đọc tiếp. Cả mạch truyện như một bản Túy Hồng Nhan ngân nga mãi, và tất nhiên bài hát này thì không có gì khác ngoài sự bi thương, nhiều khoảng lặng sau những trận chiến làm ta phải thổn thức tưởng chừng như không muốn dịch nữa. Tác giả lấy bối cảnh thời Tam quốc, ba tộc Nhân Yêu Man xen lẫn tu tiên nên vẫn có tham vọng vương triều bất diệt của Thánh Hoàng Đại Ngụy, bóng dáng đâu đó của Ngọa Long tiên sinh đa trí như yêu quái hay Sở gia của Giang Đông hiệp can nghĩa đảm... bao hàm tất cả là âm mưu cả ngàn năm của Thiên Lam viện – nơi nhân vật chính được nhận vào học. Nhân vật chính chỉ là một thiếu niên tư chất bình thường, hắn bị cuốn vào vòng xoáy âm mưu vì vô tình cứu được sư phụ mình suýt chết trong giá rét. Từ đây, hắn mang thanh đao của y về đệ nhất đô thành Trường An và bước lên con đường tu tiên đầy gian nan vất vả. Tác giả viết về sự trưởng thành của nhân vật khá tốt, ai rồi cũng từ “sửu nhi” mà biết tính toán sau đó là thỏa hiệp cho những mục đích của mình, quan trọng là không đánh mất bản tâm mà thôi. 2 quyển đầu có lẽ là khoảng thời gian vui vẻ nhất, không ưu lo nhất mà người viết muốn chúng ta hoài niệm về thời tuổi trẻ, có lẽ thế mới lấy bút danh Hắn Từng Là Thiếu Niên, khá lạ nhỉ? Chưa truyện nào mà ta thấy nhân vật chính “ăn hành” ngập mồm đến như vậy, hắn luôn rất cố gắng, tiết kiệm từng giây từng phút để tu luyện nhưng mỗi lần tăng cấp thì lại đụng phải đối thủ cực mạnh và cái kết thì... khỏi nói chắc các bạn cũng hiểu. Truyện có lẽ không hay lắm ở pha đánh nhau hay chiêu thức nhưng không khí hùng tráng, bi thương, dồn dập của những trận công thành chiến là không hề thiếu. Bản thân ta thực sự rất ghét việc giết người như ngóe, đi đến đâu đập tan đến đó, đọc thì hăng máu nhưng chả rút được điều gì từ việc đó. Nếu bạn đã đọc sẽ cảm thấy cực kỳ thương nhân vật Bắc Thông Huyền hay quân Tây Lương, im lặng thủ hộ muôn dân trăm họ mà lưng đeo tiếng xấu, chưa đêm nào ngon giấc vì không đem được hạnh phúc cho người yêu. À, truyện còn một cái hay là nói về Thất Tinh Bắc Đẩu, chính xác là các vì sao trên bầu trời, như Tử Vi tinh chủ là của Thánh Hoàng có năng lực sắc phong... Người tu hành được vì sao kí sáng “nhận thức” từ trăm triệu dặm xa vượt đến chiếu ánh sáng lên người và truyền cho sức mạnh, thật đẹp mắt a. Kết truyện, ta dùng câu này “Trang sinh hiểu mộng mê hồ điệp, rốt cuộc là Trang sinh mộng điệp, vẫn là hồ điệp mộng gặp chính mình trở thành Trang sinh?”;)

0 Miễn phí Giỏ hàng

Truyện liên quan

Con Đường Khoa Cử Làm Giàu Của Con Trai Nhà Nông
Con Đường Khoa Cử Làm Giàu Của Con Trai Nhà Nông

Cố Thành Ngọc là một nữ nhân đến từ thời mạt thế, bất ngờ xuyên không đến một triều đại cổ đại giả tưởng, trở thành con trai út trong một gia đình nông dân nghèo khó, lại còn là đứa con được cưng chiều nhất. Đã xuyên thành nam nhi rồi, thì đành phải dẫn dắt cả nhà kiếm tiền, làm giàu thôi! Nhưng nào ngờ, mẹ già lại một lòng ôm mộng muốn làm cáo mệnh phu nhân. Chuyện này phải xử lý sao đây? Truyện có sự xuất hiện của "bàn tay vàng" cực kỳ mạnh mẽ!

600000 Giỏ hàng Giỏ hàng

TN80: Lý Lão Bà Trọng Sinh Đá Chồng Bỏ Con
TN80: Lý Lão Bà Trọng Sinh Đá Chồng Bỏ Con

Kiếp trước, Lý Thư Bình vì gia đình mà vất vả cả đời, sinh ba người con, nuôi cháu lớn khôn, chưa từng hưởng một ngày thanh nhàn. Thế nhưng, những hi sinh của bà chưa bao giờ được người nhà nhìn nhận. Sau khi bị vợ của con trai thứ hai xô ngã gãy chân, rồi bị mấy đứa con coi như gánh nặng mà ném vào viện dưỡng lão. Vì không có con cháu tới thăm nom, viện phí cũng không đóng đúng hạn, bà đói bụng, bị hộ lý đánh đập đã trở thành chuyện thường ngày. Lở lở loét khắp cơ thể, không ai quan tâm. Sống không bằng chết, cuối cùng chết thảm trong viện dưỡng lão! Vậy mà lúc mở mắt ra, lại quay về đúng ngày con trai thứ hai cưới vợ! Nhìn thấy đám người nhà thờ ơ với cảnh mình bị em trai của con dâu nhục mạ, Lý Thư Bình như phát điên, quyết đoán đòi ly hôn. Đời này, chỉ muốn sống vì chính mình! Bà dẫn con gái đi bày sạp, mở quán kiếm tiền, nào ngờ lại tìm được người thân kiếp trước chưa từng xuất hiện...

200000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Mang Theo Không Gian Trao Đổi Vật Phẩm, Ác Nữ Trăm Cân Nuôi Con Trong Năm Mất Mùa
Mang Theo Không Gian Trao Đổi Vật Phẩm, Ác Nữ Trăm Cân Nuôi Con Trong Năm Mất Mùa

Đặc công Lục Chiêu mở mắt ra liền xuyên thành ác nữ một trăm cân trong thôn! Vừa mở màn đã thành thân! Nhị muội đổi thân phận với nàng, được gả cho con trai tráng kiện của trưởng thôn, còn nàng thì mang theo hai đứa con riêng gả cho tên yểu mệnh Mặc Bắc Diễm. Đêm tân hôn, thân hình to lớn của nàng đè sập giường, kéo theo cả phu quân bị đè chết, trước mắt là cảnh phải thủ tiết cộng thêm vào tù. “Đinh đong! Hai cân rau dại, bốn mươi đồng!” Lục Chiêu Chiêu mở không gian thương thành, đổi thuốc cứu sống người. “Đinh! Nấm dại, một trăm đồng!” “Dược liệu thiên nhiên, một ngàn đồng!” Vật phẩm có thể đổi trong thương thành ngày càng nhiều, Lục Chiêu Chiêu sung sướиɠ tích trữ đầy thịt, trứng, bột mì để nuôi con. Muội ruột khoe khoang bản thân gả vào nhà trưởng thôn được ăn bánh bao trắng, Lục Chiêu Chiêu nhìn bát cơm thịt kho tàu trong tay, trên mặt hiện lên một dấu chấm hỏi? Lúc thôn dân còn đang dùng chăn bông bằng liễu, Lục Chiêu Chiêu đã đổi được giường Simmons và chăn tơ tằm. Năm mất mùa, cả thôn ăn cám nuốt rau, tay trái Lục Chiêu Chiêu cầm đùi gà, tay phải cầm trái cây tươi ngon khiến cả thôn thèm nhỏ dãi. Thế nhưng nàng ăn nhiều mà dáng người lại càng ngày càng có đường cong, gương mặt bầu bĩnh lộ ra vẻ đẹp tuyệt sắc. Còn nam nhân bệnh tật nhà nàng thì thân thể ngày càng tráng kiện, Lục Chiêu Chiêu chỉ có thể chống hông mắng: “Chết tiệt! Đúng là không nên chữa khỏi bệnh cho chàng!” Việc buôn bán của Lục Chiêu Chiêu trải rộng khắp nơi, ngày tháng càng thêm rực lửa nhưng dần dần nàng phát hiện nam nhân bệnh tật kia có gì đó không đúng, ngay cả hai đứa nhỏ nàng nuôi cũng kỳ lạ. Cho đến khi hắn khoác long bào xuất hiện trước mặt nàng: “Nương tử, làm vương phi duy nhất của ta được không?” Đứa lớn thì trầm ổn: “Mẫu thân! Nhi thần đã đăng cơ, mời người nhϊếp chính.” Đứa thứ hai hoạt bát: “Mẫu thân! Hàng vạn dũng sĩ trên giang hồ đều nghe lệnh người.” Lục Chiêu Chiêu: “?”

100000 Giỏ hàng

Nhật Ký Nuôi Con Bằng Mỹ Thực
Nhật Ký Nuôi Con Bằng Mỹ Thực

Tống Tân Nhiễm xuyên sách trở thành mẹ ruột của nam phụ. Nguyên chủ là công nhân nhà máy, vì phải cố lê tấm thân bệnh tật đi làm ca đêm mấy ngày liền mà kiệt sức qua đời. Tống Tân Nhiễm xoa cái đầu đau quay cuồng vì say xe, dứt khoát xin nghỉ việc, sau đó làm theo di nguyện của nguyên chủ, về quê thăm con trai. Lúc này, nam phụ Tống Dư mới lên ba đang phải sống nhờ ở nhà họ hàng, chịu cảnh ăn không đủ no mặc không đủ ấm. Sau một trận mưa thu, tiết trời se lạnh, cậu vẫn chỉ mặc một bộ quần áo mỏng manh không vừa người để lộ cẳng chân gầy khẳng khiu. Vừa thấy cô, cậu đã vội trốn sau cánh cửa, chỉ dám ló đôi mắt to tròn ra, vừa rụt rè vừa sợ sệt nhìn cô. Thế là, Tống Tân Nhiễm đón cậu về tự mình chăm sóc. Trong tay vỏn vẹn một nghìn tệ, hai mẹ con thuê một căn nhà cũ nát, cửa sổ lùa tứ phía. Ngoài trời mưa rơi tí tách lạnh buốt, mà trong nhà đến cái giường hay chăn bông mới cũng không có. Đối mặt với cuộc sống túng quẫn, Tống Tân Nhiễm quyết định làm lại nghề cũ của mình ở kiếp trước. Bắt đầu kiếm tiền từ việc mở quán bán đồ ăn vặt. Trước cổng trường Trung học số 3 bỗng xuất hiện một quán ăn vặt mới, thực đơn toàn những món lạ: xiên gà chiên, sườn non chiên xù, lẩu Oden, mì lạnh nướng,... Học sinh nơi đây vô cùng kinh ngạc, bởi chúng chưa từng được nếm thử món nào ngon đến thế. Chỉ trong một thời gian ngắn, quán ăn vặt nổi như cồn, đến nỗi làm chấn động cả thầy cô và ban giám hiệu nhà trường. Thầy hiệu trưởng còn đặc biệt nhắc nhở trong buổi chào cờ đầu tuần, không được mua đồ ăn vặt lề đường vì tiềm ẩn nhiều nguy cơ mất vệ sinh. Cho đến một hôm, đám học sinh vừa đi học ngoại khóa về tới cổng trường thì bắt gặp những người lớn quen mặt đang chen chúc trước quán. Người nào người nấy một tay cầm đồ ăn, một tay trả tiền, trên tay còn lỉnh kỉnh các món ăn vặt gói to gói nhỏ. Đám học sinh: “Thầy Thẩm? Chủ nhiệm Nhậm? Phó hiệu trưởng?” Lưu ý. Truyện thuộc thể loại điền văn, xoay quanh các chủ đề ẩm thực, kiếm tiền, nuôi con và những câu chuyện đời thường. Nam chính chỉ đóng vai trò làm nền. Nhân vật chính: Tống Tân Nhiễm, Tống Dư Tóm tắt trong một câu: Mở quán! Kiếm tiền! Nuôi con! Hướng tới ngày tháng tốt đẹp! Chủ đề: Dùng chính đôi tay của mình để kiến tạo một tương lai tươi sáng.

230000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Bách Thế Phi Thăng
Bách Thế Phi Thăng

“Ai, đời này coi như không thành, vẫn nên chờ kiếp sau vậy...” ...... “Đời thứ hai kết thúc, đang tiến hành kết toán... Đánh giá cuối cùng: bính thượng. Phần thưởng đánh giá: có thể chọn một hạng trong thể chất, kỹ năng hoặc thiên phú để kế thừa, xin lựa chọn.” Ừm, chọn kế thừa thiên phú 『Động Thái Thị Giác』. “Thiên phú đã kế thừa... Chúc mừng đạt thành thành tựu nhân sinh: Tiên Thiên Tông Sư, Đa tử đa phúc (10/10).” Phần thưởng thành tựu: hai lần thưởng ngẫu nhiên. Có thể rút trong thể chất, kỹ năng, thiên phú, hoặc lựa chọn nâng cấp thiên phú, xin lựa chọn... ...... Một người mang trong mình chí bảo “Bách Thế Thư”, không ngừng trùng sinh, chuyển thế vào tu tiên giới, luân hồi vô tận trên chính huyết mạch của mình, huyết mạch không dứt, linh hồn bất diệt. Một vạn năm trước lập nên gia tộc, nay đã trở thành quái vật khổng lồ tung hoành Chư Thiên. Tám ngàn năm trước tùy tay thu nhận một đệ tử, cuối cùng lại trở thành thủy tổ của tiên môn đại tông. Ba ngàn năm trước nuôi một con sủng vật, sau này hóa thành tuyệt đại Yêu Thánh của dị vực... Ta là Triệu Thăng. Ta muốn tu từng đời một, cho đến ngày phi thăng.

80000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Hôm Nay Thế Giới Hủy Diệt Sao?
Hôm Nay Thế Giới Hủy Diệt Sao?

“Cho nên ý của ngươi là, tận thế sắp đến, vì thế ngươi muốn đi cướp hỏa tiễn?” “Thú vị thật. Ta từng cướp tiệm vàng, cướp ngân hàng, thậm chí cướp cả tàu hỏa rồi, chỉ là chưa từng cướp hỏa tiễn.” “Ngươi nghĩ thế nào? Cho dù ngươi thật sự cướp được hỏa tiễn, ngươi biết cách bắn không?” Người đàn ông ngồi đối diện chậm rãi gật đầu. “Biết.” “Thật ra, ta đã bắn vô số lần.” “Còn nữa, các ngươi nên nhanh lên, ta không có nhiều thời gian.” “Không có thời gian?” Người đàn ông cười lớn. “Ngươi bận rộn lắm sao?” “Rất bận.” Lâm Tự gật đầu. “Ta còn phải đi hủy diệt thế giới tiếp theo.”

100000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Trồng Rau Trong Lâu Đài Phép Thuật Sau Tận Thế
Trồng Rau Trong Lâu Đài Phép Thuật Sau Tận Thế

Nguyễn Nhuyễn bất ngờ xuyên vào một cuốn tiểu thuyết, nam chính là người mạnh nhất trong thời tận thế, còn cô là nữ phụ pháo hôi với dị năng vô dụng. Trong khi những người khác thức tỉnh dị năng, Nguyễn Nhuyễn lại thức tỉnh một hệ thống ma pháp. Vì dị năng của hệ thống quá yếu kém, Nguyễn Nhuyễn bị đồng đội của mình bỏ rơi, thậm chí còn bị chọn làm mồi nhử xác sống, trở thành hòn đá lót đường cho sự trỗi dậy của nam chính. Bị xác sống vây công, kiệt sức và không còn lối thoát, Nguyễn Nhuyễn nhắm chặt mắt, nghiến răng, ném củ khoai tây trong tay ra xa và hét lớn: "Úm ba la xì bùa, triệu hồi: Hỏa Thuật!" Củ khoai tây lập tức biến thành quả cầu lửa, thiêu rụi đầu một con xác sống trước mặt! Đây... đây chính là ma pháp trong truyền thuyết ư!? Không lâu sau, tại một thị trấn biên giới hẻo lánh, đột nhiên mọc lên một tòa thành căn cứ kiên cố. Bên trong có một dị năng giả, nghe đồn từng bị ruồng bỏ tàn nhẫn vì quá vô dụng. Thế nhưng... Bắp do cô trồng không chỉ thơm ngon mà còn có thể biến thành đại bác, dễ dàng tiêu diệt xác sống. Dây leo do cô trồng còn cứng hơn thép, có thể dùng để chế tạo vũ khí và công trình phòng thủ, chống lại động vật biến dị hung hãn. Hoa hướng dương do cô trồng lại có khả năng chữa lành, thậm chí còn giải trừ được trạng thái xác sống! Lãnh đạo các căn cứ lớn nhao nhao: "Các người không cần, chúng tôi cần!" Mọi người: "Xin đại lão hãy để mắt tới chúng tôi!" Nam chính nguyên tác: "Giờ tôi hối hận còn kịp không?" Tóm tắt ngắn gọn: Bắt đầu học ma pháp từ việc trồng rau

100000 Giỏ hàng Giỏ hàng