Kho ebook cho máy đọc sách.Giảm giá 25% với tài khoản VIP. 50% với tài khoản VIP Năm hoặc tài khoản VIP cấp bậc 14 Đại Thần.
Danh Sách Truyện Thể Loại Sảng Văn185 truyện
Sau Khi Sống Lại, Bà Cô Huyền Môn Phong Thần
Boss huyền học Hoắc Yến Thanh không ngờ lại tái sinh thành một người mắc bệnh thần kinh. Không chỉ có cha không thương mẹ không yêu, mà còn bị anh chị em cùng cha khác mẹ tính kế, đẩy đến một ngôi làng xa xôi hoang vắng, nơi ngay cả chim cũng không thèm đậu. Hâm à? Boss Hoắc chỉ cười ha ha, bệnh thần kinh thì tốt mà, có bệnh thì cần gì phải lo nghĩ, đúng không? Từ đó, mọi người xung quanh đều nhận ra Hoắc Yến Thanh thực sự đã hóa điên, làm loạn khắp nơi. Hôm nay không vui, làm loạn! Ngày mai không vừa ý, tiếp tục làm loạn! Ngày kia tức giận, vẫn làm loạn! Người đầu tiên bị ảnh hưởng chính là nhà họ Hoắc. Cả nhà họ bị boss dùng thứ vũ khí mang tên bệnh thần kinh khiến cho gà bay chó chạy, nhưng khi họ đang đợi cô tự hủy hoại bản thân thì lại phát hiện các boss trong giới hào môn đều tôn trọng gọi cô là tiên sư, các đại sư trong giới huyền học đều tôn kính gọi cô là tiền bối, nhiều nơi trên thế giới xuất hiện hàng loạt người hâm mộ cô. Ủa còn cái chuyện tự tìm đường chết cho mình thì sao? Người nhà họ Hoắc hoàn toàn ngơ ngác, vì cái vẹo gì mà đối tượng gặp khốn khổ lại chuyển thành bọn họ? Có người nói, tiên sư Hoắc làm loạn như vậy chắc chắn là vì thiếu thốn tình yêu, hay là chúng ta giới thiệu cho cô ấy một đối tượng? Boss Hoắc: "Tôi mà thiếu tình yêu? Tình yêu của người ấy dành cho tôi đủ để tôi chết ngạt trong đó." Mọi người tò mò: "Cô có người yêu rồi sao? Anh ấy đâu?" Boss Hoắc: "Hôm nay tâm trạng tôi không tốt, nên tôi đã dùng phù định thân để giữ anh ấy ở nhà." Mọi người: "..." Cô chắc là đang nói về người yêu, không phải đối thủ chứ? Xem ra làm người yêu của cô còn phải đối mặt với nguy cơ mất mạng khi yêu cô nữa à! Một ngày nọ, các boss hào môn tụ họp, bắt đầu nói về quà kỷ niệm ngày cưới mà người yêu đã tặng. Boss A: "Vợ tôi tặng tôi một chiếc đồng hồ rất nổi danh." Boss B: "Vợ tôi tặng cặp khuy măng sét bằng đá quý." Boss C: "Vợ tôi tặng ví tiền hiệu nổi tiếng." Người đàn ông của boss Hoắc tự hào nói: "Thanh Thanh nhà tôi tặng tôi phù chú, nến, với cả nhang do chính cô ấy đặc chế." Mọi người: "..." Sợ là vợ anh đang giục anh lên đường sớm đấy. Mọi người tỏ ra nghi ngờ, nhưng ai đó lại cười ngọt ngào còn hơn lúc uống mật.
Cánh Cửa Gỗ Nhà Tôi Thông Tới Năm 70
Không ngờ trong lúc dọn dẹp ngôi nhà cũ, Diệp Ninh lại vô tình phát hiện một cánh cửa gỗ trong kho thóc bỏ hoang của tòa nhà cũ. Bên kia cánh cửa gỗ là một thế giới hoàn toàn mới mẻ: Rừng núi xanh um, tiếng nước suối róc rách, một ngôi làng nhỏ nghèo khó nhưng tràn đầy sức sống... Diệp Ninh: "!!!" Về sau, cô mới biết cánh cửa gỗ nhà mình có thể vượt thời không... Bên kia cánh cửa thông trực tiếp đến những năm 70. Sau nhiều lần thử nghiệm, cô xác định được rằng trong nhà họ Diệp, chỉ mình cô có thể tự do qua lại cánh cửa này. Đang rất cần một khoản tiền lớn, Diệp Ninh nhìn núi rừng đầy ắp nấm, thạch hộc, hà thủ ô... mắt sáng rực lên: Tiền!!! Tiền khắp núi đồi! Thời đại mà ông bà cô từng kể chỉ toàn đói nghèo và thiếu thốn. Nhưng đối với Diệp Ninh, đây lại là cơ hội lớn không thể tuyệt vời hơn. Tất cả những sản vật núi rừng có thể ăn được trong phạm vi pháp luật, cô đều mang về hiện đại bán kiếm tiền! Ngoài ra, Diệp Ninh còn phát hiện một cơ hội kinh doanh khổng lồ: Hai trăm cân gạo đổi lấy một chiếc vòng ngọc bích chất lượng hảo hạng! Trang sức vàng ở chợ đen chỉ bán với giá năm đồng một gram! Quạt điện, đồng hồ, xe đạp... những thứ ở thời hiện đại chỉ vài chục đến trăm đồng đã mua được, mang qua bên kia dễ dàng bán được gấp mười mấy, hai mươi mấy lần giá gốc. Nhờ cánh cửa gỗ kỳ diệu trong nhà, Diệp Ninh không chỉ nhẹ nhàng trả hết nợ nần chồng chất mà còn kiếm được món lời lớn, hai món, ba bốn món. Lúc rảnh rỗi, cô đếm đếm số vàng ngọc mình sưu tầm được, tâm trạng tốt thì tiện thể cho đứa nhóc nhà địa chủ bên cạnh ăn chút gì đó... Diệp Ninh: Cuộc sống nhỏ này, quả thực càng ngày càng có hy vọng!
TN80: Gả Cho Chồng Cũ Của Nữ Phụ, Quân Tẩu Gây Bão Cả Đại Viện Quân Khu
Tiểu thư nhà giàu kiêu ngạo Tô Hi Hi vô tình xuyên vào một quyển tiểu thuyết niên đại. Vừa tỉnh dậy, cô ôm ngực, tim đập thình thịch. May quá, là những năm 80, ít nhất thì đời sống vật chất sẽ ngày càng phát triển. Nhưng chẳng mấy chốc, cô không thể cười nổi nữa. Cô không xuyên thành nữ chính, cũng chẳng phải nữ phụ có tên... Mà là một “mẹ kế nền”, nhân vật phông nền không có cốt truyện. Vai trò của cô trong nguyên tác? Ra sức ngược đãi phản diện lúc nhỏ, trở thành bóng ma thời thơ ấu, ép phản diện hắc hóa! Mà kết cục là bị phản diện tống vào viện tâm thần, sống không bằng chết. Tô Hi Hi run rẩy: “Giờ học làm mẹ kế tốt còn kịp không hả trời?” --- Hàn Mục Viễn, quân nhân thành phố, vừa ly hôn đã bị ép cưới một cô gái nhà quê. Ngày cưới, anh lạnh lùng nói: “Yên tâm, tôi sẽ không ép cô. Không thích thì sau này ly hôn.” Không ngờ, mắt cô dâu lại sáng lấp lánh, cô nói: “Nghe nói anh có con trai à? Đem về đây đi, để tôi làm mẹ kế cho!” Hàn Mục Viễn: “???” Cô còn nói: “Dù nghèo cũng không thể nghèo giáo dục, dù khổ cũng không thể để con trẻ chịu khổ được!” --- Cả khu đại viện quân đội, ai nấy cũng đều ghét cô vợ mới của Hàn Mục Viễn. Gái quê, không biết làm việc nhà, còn ăn diện như con hồ ly tinh. Nhưng chẳng bao lâu sau, Hàn Mục Viễn là người đầu tiên mua ti vi, xe máy, trở thành phú ông. Cậu con trai từng nổi loạn giờ lại được dạy dỗ nề nếp, biết đàn, thư pháp, múa hát, đủ cả. Người thân bạn bè: “Cô ta có độc thật đấy!” Tô Hi Hi: “Đúng vậy, tôi chính là mẹ kế cực phẩm thích “ép con học thành gà chọi” trong truyện niên đại!” --- Thẩm Mỹ Kỳ là đóa hoa nổi bật của Bệnh viện Nhân dân, mưu mô tính toán đủ mọi đường, cuối cùng gả được cho Hàn Mục Viễn là con nhà quân đội, lại còn sinh cho anh ta một đứa con trai. Thế nhưng Hàn Mục Viễn lại nổi tiếng là thanh tâm quả dục, cưới nhau sáu năm, đến cả cơ bụng sáu múi của anh, cô ta cũng chưa được chạm vào, sống y như góa bụa. Không cam lòng sống cảnh cô đơn, Thẩm Mỹ Kỳ ly hôn rồi rời khỏi nơi chốn cũ. Nghe nói Hàn Mục Viễn sắp tái hôn, đối phương chỉ là một cô gái quê. Vậy mà kể từ hôm đó, cô ta bắt đầu mơ cùng một giấc mộng lặp đi lặp lại. Trong mơ, cô ta thấy toàn bộ nội dung một quyển sách, trong truyện đó, phản diện lớn nhất chính là... con trai cô ta! Còn Tô Hi Hi, mẹ kế của đứa trẻ, lại có kết cục vô cùng bi thảm. Thẩm Mỹ Kỳ vui mừng đến phát điên. Có một đứa con trai bảo bối như vậy, sao cô không nhanh chóng cướp lại? Làm mẹ của đại ca giới kinh thành chẳng tốt hơn sao! Về phần Tô Hi Hi, cho dù không làm mẹ kế, cô ta vẫn sẽ phải vào viện tâm thần. Ai bảo Hàn Mục Viễn lại đặc biệt chỉ đối xử khác với một mình cô ta chứ. Cố Lâm, bác sĩ khoa ngoại chỉnh hình danh tiếng mà Thẩm Mỹ Kỳ đã nhòm ngó nhiều năm, vậy mà trong truyện cũng chính là người cùng Tô Hi Hi nɠɵạı ŧìиɧ. Mọi điều tốt đẹp đều để cô ta chiếm hết, Thẩm Mỹ Kỳ không cam lòng! Nay đã có quyển sách đó trong tay, Thẩm Mỹ Kỳ quyết tâm. Là mẹ ruột của phản diện tương lai, sao cô ta có thể thua được! Lưu ý: - Con trai nam chính không phải con ruột. - 1x1 --- Một câu giới thiệu: Vật lộn sinh tồn trong văn học mẹ kế, ai ngờ lại nuôi được thiên tài! Thông điệp: Không ngừng hoàn thiện bản thân, kiến tạo cuộc sống hạnh phúc viên mãn.
Tôi Kinh Doanh Khách Sạn Giữa Thời Mạt Thế
Hệ thống khách sạn của Trần Ôn Tử lại giở trò. Nó ném cô vào tận thế, bắt cô mở khách sạn sinh tồn. Trần Ôn Tử: “Khoan đã nào, giữa tận thế thì ai còn tiền mà ở khách sạn chứ?” Hệ thống: [Có thể dùng tinh hạch hoặc... thây ma để đổi điểm.] Trần Ôn Tử: “...” Khi thiên tai ập đến, thây ma tràn lan, thế giới chìm trong hoang tàn hỗn loạn, người ta bắt đầu truyền tai nhau về một khách sạn thần bí. Nơi ấy tựa như ánh mặt trời, thắp sáng cả thời đại đen tối này. Khách sạn đó có quần áo sạch sẽ, đồ ăn dồi dào, một nơi trú ẩn an toàn... Là chốn hy vọng cho những con người đang vật lộn sống sót giữa mạt thế.
Từ Quán Cơm Nhỏ Đến Khu Nghỉ Dưỡng
Văn án: Hề Hi – một cô gái trẻ đang thất nghiệp, đành tiếp nhận quán ăn cũ nát của gia đình. Nhưng cô chẳng có chút tài buôn bán, quán ăn lại nằm ở nơi hẻo lánh nên càng không thể vực dậy nổi. Hề Hi chán nản: “Thôi thì bán luôn cho rồi...” [Đinh! Chúc mừng bạn đã gia nhập nhóm Giao Lưu Nấu Nướng – Làm Ruộng – Kinh Doanh – Xây Dựng.] Chị Năm Tống: [Bao lì xì: Canh Cá Chị Tống.] [Đã nhận bao lì xì, chúc mừng bạn đã học được công thức chế biến món Canh Cá Chị Tống!] Hề Hi: “?” Bà Ma Trần: [Bao lì xì: Đậu Hũ Ma Bà.] [Đã nhận bao lì xì, chúc mừng bạn đã học được công thức chế biến món Đậu Hũ Ma Bà!] Hề Hi: “?” Thẩm Vạn Tam: [Bao lì xì: Bí Quyết Kinh Doanh.] [Đã nhận bao lì xì, chúc mừng bạn đã kích hoạt hệ thống Bí Quyết Kinh Doanh!] Hề Hi: “?” ... Sau đó, mọi người phát hiện ra, hương vị của quán ăn nhỏ hẻo lánh này ngon đến kinh ngạc. Tiếp đó lại càng ngạc nhiên hơn khi thấy thực đơn phong phú, món nào cũng khiến người ta tấm tắc. Chưa hết, không chỉ món chính khiến người ta nhớ mãi, mà ngay cả tráng miệng và đồ ăn vặt của quán cũng ngon đến bất ngờ. Mọi người nhận ra, quán ăn nhỏ hẻo lánh ấy ngày một phát triển hơn, mở thêm hết chi nhánh này đến chi nhánh khác, thậm chí quán chính còn được phát triển thành cả một khu nghỉ dưỡng.
Vô Hạn Lưu: Lãnh Chúa Đại Nhân Hôm Nay Có Nhà Không?
[CP nữ chính tà thần x nam chính người chơi] Lộc Tê, chủng tộc nhân loại, bởi vì Quy Tắc xảy ra bug mà bị cuốn vào mặt trong thế giới, thành công đáp xuống map ẩn chưa được mở ra bao giờ. Sau đó... bị thủ vệ người gỗ truy sát tơi tả. Lộc Tê kiệt sức, nhưng vẫn cố vùng vẫy thêm chút nữa. Trong lúc tuyệt vọng, cô nuốt chửng quả cầu sáng xanh ở trung tâm khu rừng. Giây tiếp theo, một âm thanh máy móc vang lên rộn ràng. [Đinh đoong! Đã tìm thấy ứng viên cho vị trí Boss phó bản Rừng Phần Trú còn thiếu. Vị trí trống đã được bổ sung.] Lính gác lập tức ngừng đuổi gϊếŧ, cả khu rừng hân hoan chào đón Lộc Tê. Mà cô thì đang lặng lẽ sờ lêи đỉиɦ đầu phát ngứa của mình. Lộc Tê: "..." Hình như... cô mọc sừng rồi thì phải? Cũng bởi vụ "thay đổi thân phận khó miêu tả thành lời" này mà Quy Tắc quyết định bồi thường cho Lộc Tê một Hệ thống phụ trợ nuôi dưỡng Boss, giúp cô gia tăng tỷ lệ sống sót ở thế giới này. Lộc Tê nhìn khu rừng Phần Trú xơ xác tiêu điều của mình, rồi nhìn lại những ký hiệu màu đỏ trên bản đồ do bị lãnh chúa khu rừng khác đánh dấu theo dõi, ngay lập tức chọn đảo ngược định vị, chuẩn bị đánh phủ đầu! Sở trường của cô chính là tiên hạ thủ vi cường! Không lâu sau, trên bảng xếp hạng Boss xuất hiện một tân binh. Tân binh đầu mọc sừng hươu, tóc bạc mắt xanh, nghe đồn là đang ngồi hưởng một lãnh địa hình thái rừng rậm vô biên vô tận thuộc hàng đỉnh chóp. Ngoài mặt thì dịu dàng lễ độ, bên trong tàn nhẫn độc ác. Mới tháng vừa rồi, cô ta vinh quang đứng top 1 Bảng xếp hạng tổng hợp thực lực trong nội bộ Boss. Bọn quái vật: "..." Tân binh thời nay đều khủng bố như vậy sao? Còn nữa! Trong chứng nhận thân phận vừa được công khai của cô ta hình như có từ "nhân loại" ấy? Phía người chơi nhân loại thì bắt đầu cảnh cáo phe mình: "Nghe nói có một Boss phó bản mất nết thích giả làm người chơi, chúng ta nhất định phải đề cao cảnh giác." Còn Lộc Tê lúc này, bởi vì quá yếu mà bị một số người chơi cho ra rìa, chớp chớp đôi mắt nai vô tội, ngoan ngoãn nghe lời gật đầu.
Hòa Ly Rồi Gả Cao, Tướng Môn Độc Phi Ngầu Không Ai Sánh Bằng
[Sảng văn + vả mặt + nữ cường + quyền mưu] Thôi An Như vốn là tiểu thư khuê các nhà tướng môn, lại là đệ tử của Y Tiên. Một lòng vâng theo lời dạy bảo của phụ mẫu, cẩn trọng hành sự, giấu tài dưỡng chí. Nhưng gả thấp ba năm đổi lại chỉ là cảnh cha huynh chết thảm, một đạo thánh chỉ biến nàng thành bình thê. Phu quân vào đêm tân hôn đã lập tức lên đường ra chiến trường, lại mang theo thanh mai trúc mã đang mang thai trở về. Hắn ta còn trơ trẽn buông lời vô sỉ: "Tri Âm y thuật siêu quần xuất chúng, há phải hạng nữ tử thâm trạch như ngươi có thể sánh bằng!" "Tri Âm vì cứu ta mà hy sinh, ta nhất định phải cưới nàng!" Thôi An Như cười lạnh một tiếng, không giả bộ nữa. Hòa ly, lấy lại của hồi môn, vả mặt cả nhà tra nam, chăm sóc quả phụ đại tẩu và cháu ruột, chấn hưng phủ Trấn Quốc Công! Một tay cầm huyền châm cứu nhân độ thế, các loại cực phẩm hối hận không thôi nhưng chẳng ích gì. Không cẩn thận, nàng lại trị khỏi chứng bệnh ẩn của vị vương gia bệnh tật nọ! Thôi An Như còn chưa kịp chạy đã bị hắn ôm vào lòng: "Đại phu thần y cứu mạng, bản vương chỉ có thể lấy thân báo đáp..." Trăm dặm hồng trang, lấy giang sơn làm sính lễ. Thôi An Như chết trân tại chỗ, nàng thật sự không muốn gả cao mà!
Mị Thiếp Thượng Vị
Cảnh Hi Đế tính tình nghiêm khắc, lạnh lùng, không ham mê nữ sắc, dưới gối chỉ có một vị thái tử. Thái tử là bậc quân tử thanh cao, phong nhã, đối với nhi tử này, Cảnh Hi Đế tạm coi như hài lòng. Không ai ngờ được, tuổi còn trẻ mà thái tử lại vì một nữ tử xinh đẹp mà suýt mất đi thể thống. Nghe nói nữ tử này rất giỏi thuật quyến rũ, lại tham tiền như mạng. Cảnh Hi Đế nhìn thoáng qua nàng, trong lòng đầy khinh miệt. Vừa nhìn đã biết không phải loại nữ tử an phận thủ thường. Một kẻ lả lơi như vậy, giữ bên thái tử rồi sớm muộn cũng thành họa lớn. Chỉ một lời phán xuống, Cảnh Hi Đế lệnh nàng xuất gia làm đạo cô. Thái tử kêu lên: “Phụ hoàng không hiểu A Vũ là người thế nào!” Cảnh Hi Đế nhàn nhạt đáp: “Trẫm cần phải hiểu sao?” Thái tử vì chuyện này mà tranh cãi suốt mấy ngày. Nhưng dù vậy, với trái tim sắt đá của Cảnh Hi Đế, A Vũ vẫn bị đưa ra khỏi phủ thái tử. Về phần A Vũ, nàng chẳng có gì là không vui, khóc lóc bịn rịn từ biệt thái tử, sau đó vui vẻ thu dọn hành trang, chuẩn bị làm một đạo cô nhàn nhã, sống cuộc đời thong dong, giàu có. Nhưng ai ngờ, hôm ấy nàng vô tình đi lạc vào một suối nước nóng, trượt chân ngã xuống, còn đυ.ng trúng một nam nhân mình đầy cơ bắp. Kẻ đó chính là Cảnh Hi Đế. Tối hôm ấy, A Vũ – cựu thị thϊếp của thái tử – bị đưa vào hành cung của Cảnh Hi Đế. Ba ngày hai đêm sau, A Vũ được một chiếc kiệu lạnh lẽo đưa ra khỏi hành cung. Đồng hành với nàng lại là Phúc Thái công công – người thân tín được Cảnh Hi Đế vô cùng coi trọng. Phúc Thái công công tươi cười chúc mừng: “A Vũ cô nương, xin chúc mừng cô nương.” A Vũ ôm eo, trong lòng thầm than: Sao bảo là đạo cô nhàn nhã cơ mà... ... Thái tử trẻ tuổi xông thẳng vào Ngự Thư Phòng, tức giận nói: “Phụ hoàng không cho nhi thần giữ A Vũ, vậy mà phụ hoàng lại chiếm lấy nàng ấy!” Cảnh Hi Đế nhìn đứa con trai do chính mình nuôi dạy bao năm qua, lạnh nhạt nói: “Thiên hạ này không thiếu nữ tử, trừ A Vũ ra, ngươi muốn ai, trẫm cũng sẽ không can thiệp.” Thái tử run run rút thanh kiếm bên hông, nghiến răng: “Nhưng nhi thần chỉ muốn A Vũ!” Cảnh Hi Đế đặt tay lên long án, sắc mặt không đổi: “Nàng đã là phi tần của trẫm. Ngươi nên biết xưng hô thế nào cho đúng.” Thái tử hai mắt đỏ hoe, nước mắt rưng rưng: “Phụ hoàng... Nhi thần... Nhi thần... Phụ hoàng sao có thể! Sao phụ hoàng lại...” Cảnh Hi Đế nhàn nhạt nói: “Hôm ấy ngươi bảo trẫm không hiểu, bây giờ trẫm chỉ là đã hiểu mà thôi.” ... Lưu ý: Nam nữ đều không trong sạch, nữ chính 16 tuổi, nam chính 32 tuổi, cả hai trước đó đều đã có con ruột. Nam chính động lòng trước, nữ chính mãi về sau mới động tâm. Nữ chính là yêu cơ họa quốc, sinh ra hoàng tử, khiến thái tử bị phế truất. Hoàng tử do nữ chính sinh ra sau này thành công đăng cơ.
Trò Chơi Trinh Thám: Tái Hiện Hung Án
Chào mừng người chơi bước vào trò chơi mô phỏng thực tế [Phân tích hiện trường hung án] (bài kiểm tra tư cách người mới). Thân phận mà bạn đã đăng ký là [Nạn nhân]. Ký ức liên quan đến vụ án đã bị khóa, xin hãy dựa theo gợi ý của nhân vật, cố gắng thoát khỏi kết cục tử vong, hoặc hỗ trợ những người chơi khác hoàn thành việc khôi phục lại hiện trường phạm tội. Thân phận: Vương Đông Nhan (tên giả). Phương thức tử vong: Ngã lầu (đã lưu hồ sơ). Điểm đánh giá người chơi: 92 (Thiên tài như bạn nhất định có thể phá kén tái sinh). Độ tương thích với nhân vật: 36% (Bạn và người chết là hai kiểu người hoàn toàn khác nhau). Tiến độ tự sát: 87% (Nhân vật của bạn đã ở bờ vực sụp đổ tinh thần).
90000 Giỏ hàng
TN 80: Đoàn Sủng Phúc Tinh Huyền Học Có Không Gian
Vì làm việc quá sức mà đột ngột qua đời, Đường Tảo Tảo ngoài ý muốn xuyên đến một thế giới khác, lại còn kế thừa y bát* của một cao nhân huyền môn. (*Y bát (truyền từ đời này sang đời khác): chỉ áo cà sa và cái bát mà những nhà sư đạo Phật truyền lại cho môn đồ, sau này chỉ chung tư tưởng, học thuật, kỹ năng ... truyền lại cho đời sau) Cuộc sống vinh hoa phú quý ngày nào tan biến, thay vào đó là cảnh nhà cửa tiêu điều, người thân và dân thôn đều khốn đốn vì thiên tai, sâu bệnh, chẳng biết sống sao cho qua ngày. Đường Tảo Tảo cắn răng, quyết tâm dùng những gì mình học được để mang lại ấm no cho gia đình và cả thôn xóm. Nhà ai xây chỗ xấu, phong thủy không tốt? Không sao cả. Cô chỉ cần khẽ bấm ngón tay tính toán, chớp mắt đã chọn được đất lành. Đứa trẻ nào khóc quấy mãi không dừng? Cũng chẳng hề gì. Chỉ cần cô khẽ chấm một cái lên trán, bé lập tức ngoan ngoãn như cũ. Dần dần, dân thôn phát hiện trong thôn thường xuyên có ô tô con ra vào, còn xuất hiện cả những nhân vật lớn mà bình thường cả đời họ chưa từng gặp. Người thì đến xin chữa bệnh, kẻ lại hỏi về vận mệnh, tiền đồ. Chỉ là... Đường Tảo Tảo nhìn người đàn ông ngồi nghiêng trên xe lăn trước mặt, nhíu mày, lòng đầy oán thầm. “Anh không có bệnh mà, đến đây kiếm chuyện hả?” Người đàn ông chỉ cười, không nói. Quản gia đứng bên cạnh lên tiếng thay: “Cô Tảo Tảo, ông chủ nhà tôi bảo, tà khí nhập thân, muốn trừ thì phải ở nơi có linh khí. Cô vừa có thiên linh trong sạch, người lại xinh tươi như hoa, rất hợp để ở lâu dài.”
Chỉ Là Nhặt Ve Chai Thôi Mà!
Tuyến chính (nữ chính): Giai đoạn đầu nhặt ve chai một mình + Giai đoạn sau nâng cấp đội nhóm. Tuyến phụ (nam chính): Trinh thám hồi hộp vô gian đạo (đâm sau lưng + gài bẫy + tháo bẫy + phản tháo bẫy.) ... Trong đống xác chết ở vùng đất hoang tận thế, một người sống sót bất ngờ xuất hiện! Hứa Tam Tam vừa mở mắt đã thấy tối tăm mù mịt. Không ký ức, không hệ thống, đối mặt với khởi đầu khó khăn này, cô vẫn bình tĩnh, hài hước và tỉnh táo. Sau khi dựa vào khả năng của mình cứu được nam chính, cô bắt đầu hành trình nhặt ve chai của mình. Cuộc sống không dễ dàng, hãy cố gắng hơn nữa. Thấy chuyện bất bình, tránh đi là thượng sách. Nhặt ve chai nguy hiểm, nhưng có bảo vật để nhặt. Khắp nơi hiểm nguy, từng bước hóa giải! Chỉ là mỗi khi Hứa Tam Tam đào được "đồ bỏ đi", cô đều kinh ngạc đến rớt hàm vì giá mà những người ở tận thế đưa ra. Đồ, đồ cổ? Thật sao? Sự đứt gãy văn hóa ở đây lớn đến vậy, chẳng phải cô sẽ kiếm bộn tiền sao? Nhưng thế giới kỳ lạ khắp nơi này rốt cuộc là đâu? Chẳng lẽ, việc cô xuyên không không phải là ngẫu nhiên? ... Tạ Uyên bị người khác ám hại, bụng trúng đạn. Mắc kẹt trong vòng xoáy lừa lọc, anh đành tạm thời ẩn náu tại nhà Hứa Tam Tam, dần dần tiến hành điều tra... Kẻ sát nhân là ai? Rốt cuộc bọn chúng đang tìm kiếm điều gì? Khi âm mưu to lớn dần hé lộ, một tai họa đang lặng lẽ ập đến... [Hướng dẫn đọc: Hài hước nhưng kịch tính! Không phải truyện sảng văn không não! Không có chuyện nhà cửa lặt vặt! Nữ chính trưởng thành chậm, nam chính phục hồi sau này. Phản diện cũng có chỉ số IQ! Có yếu tố hồi hộp, có thể suy luận, xin hãy cân nhắc kỹ trước khi đọc.]
210000 Giỏ hàng
Tinh Tế: Kẻ Địch Luôn Ở Xung Quanh Ta
Văn án: Ninh Miểu Miểu là một cây bạc hà mèo thành tinh. Vừa mở mắt ra, cô đã thấy mình xuyên đến một thế giới tương lai kỳ lạ. Xuyên thì cũng đành, nhưng tại sao người của thế giới này lại toàn là thú nhân hệ mèo? Thú nhân hệ mèo chính là kẻ địch trời sinh của bạc hà mèo đó! Ninh Miểu Miểu: "..." Nằm im chờ bị ăn thì không được rồi, chỉ còn cách sống "lén lút" thôi. Nhưng bí mật thì sớm muộn gì cũng bị bại lộ. Ninh Miểu Miểu định lái phi thuyền bỏ trốn ngay trong đêm, nào ngờ... các thú nhân ở đây ai nấy đều cầm tiền và đồ vật quý giá đến, chỉ xin được cách cô mười mét để "hít một hơi"? ... Ở thời đại vũ trụ bất ổn này, Trùng tộc gây ra ô nhiễm tinh thần vô cùng nghiêm trọng. Mặc dù bạc hà mèo có thể xua tan ô nhiễm tinh thần cho các thú nhân, nhưng sản lượng của chúng lại vô cùng ít. Mỗi người có khả năng sử dụng tinh thần lực để nuôi trồng bạc hà mèo đều được coi là báu vật. Thế nhưng, dù những người trồng cây có cố gắng đến đâu, sản lượng bạc hà mèo vẫn chỉ như muối bỏ biển so với số lượng binh sĩ khổng lồ. Nhiều binh sĩ chỉ có thể chết dần chết mòn trong đau khổ vì ô nhiễm tinh thần. Cho đến khi một cô gái xuất hiện. Cô có thể gieo trồng hàng trăm, hàng ngàn gốc bạc hà mèo cùng lúc mà không hề tốn sức. Hơn thế nữa, chính bản thân cô lại là một cây bạc hà mèo khổng lồ! Chỉ cần đến gần cô, tinh thần lực bị ô nhiễm sẽ được thanh lọc! Các thú nhân: "Đứng im! Tôi chỉ hít một hơi thôi! Hít một hơi rồi đi ngay!" Tóm tắt một câu: Tại sao tất cả họ đều là kẻ thù của tôi? Ý nghĩa: Sự cứu rỗi rồi sẽ đến với những ai xứng đáng!
Quay Về Trước Khi Tận Thế Bùng Phát, Tôi Mở Trường Học Sinh Tồn
Năm thứ 5 kể từ khi dịch zombie bùng phát, toàn bộ nhân loại diệt vong, Phù Thanh – người duy nhất chống cự đến cuối cùng – cũng tuyệt vọng mà chết. Mở mắt ra, cô lại quay về thời điểm trước khi tai họa giáng xuống. Thành phố trời trong gió nhẹ, cảnh sắc yên bình. Đang định tranh thủ thời gian tận hưởng cuộc sống, trong đầu Phù Thanh đột nhiên vang lên một giọng nói. [Đã kích hoạt hệ thống mô phỏng vận hành trường học!] [Mục tiêu nhiệm vụ: Truyền dạy kỹ năng sinh tồn, bồi dưỡng lực lượng chiến đấu tinh nhuệ, xây dựng một [Trường học Sinh Tồn] với cơ sở vật chất hoàn thiện, trở thành nơi trú ẩn cuối cùng của nhân loại!] [Đếm ngược thời gian bùng phát đại dịch còn: 364 ngày 23 giờ 35 phút 48 giây.] Phù Thanh: "..." Đùa kiểu gì vậy, năm huy hoàng cuối cùng của nền văn minh Lam Tinh, các người lại bắt tôi trông trẻ? – Tân sinh viên khóa 9999 của Đại học Phương Châu phát hiện, hình như trường mình có gì đó... không ổn! ... Các môn "Phân loại zombie", "Kỹ thuật trồng trọt" và "Khái luận tích trữ hàng hóa cơ bản" trên thời khóa biểu là cái quái gì vậy? ... Người ta học phát thanh truyền hình, tại sao môn thể dục bắt buộc lại là... vượt địa hình vũ trang? ... Trường khác khai giảng huấn luyện quân sự là đứng nghiêm phơi nắng, sao đến lượt bọn họ lại bị nhét vào khoang giả lập, mở màn đã là cảnh zombie máu me đầy mặt? Thủ khoa khối Văn run rẩy bị đẩy vào lớp Chỉ huy Quân sự, nét mặt đờ đẫn: Sao kẻ địch trong miệng giáo viên... hình như đều không phải con người? Vận động viên chuyên nghiệp mơ mơ màng màng bị nhét vào lớp tinh anh, hai mắt tối sầm: Vừa bắt đầu đã học "cách chặt gân tay, gân chân", thật sự phù hợp sao? Mà mỗi lần bọn họ muốn nghỉ học, trước mặt lại tự động bật ra một khung thông báo [Yêu cầu bị từ chối!] Một tháng sau, các tân sinh viên hoàn toàn sụp đổ. Bọn họ đồng loạt tìm đến hiệu trưởng khiếu nại: "Thế giới này căn bản không có người nào gϊếŧ được ba con zombie trong vòng một phút!" Hiệu trưởng trẻ tuổi khẽ nâng mắt, nhướng mày một cái. Ba mươi giây sau, đám sinh viên nhìn hiệu trưởng vung tay chém mười con zombie như chặt rau, toàn trường lặng ngắt như tờ. Phù Thanh xoay cổ tay, quay người: "Còn ai có vấn đề gì nữa không?" Các tân sinh viên co rúm lại như đàn gà con: "..." Bọn họ nuốt nước bọt: "Không, không còn." – Năm 10000 lịch Lam Tinh, một loại virus không rõ lan rộng toàn cầu. Khi mọi người rơi vào tuyệt vọng, từ trên trời bỗng rơi xuống một nhóm sinh viên, động tác thuần thục rút ra rìu chiến, một rìu hạ một zombie. Bọn họ dẫn theo những con người hoảng loạn lập căn cứ, trồng rau, tích trữ hàng hóa. Hướng dẫn mọi người cách phân biệt chính xác các loại zombie, đúng cách diệt trừ. Thậm chí còn lập ra một đội quân tinh nhuệ, càn quét tận sào huyệt của vua zombie... Dưới sự dẫn dắt của sinh viên Đại học Phương Châu, Hoa Quốc trở thành trung tâm chiến lược toàn cầu, hòn đảo kiên cường giữa giông bão, khiến các quốc gia khác lần lượt đến cầu viện. Khi thế giới dần yên ổn, công cuộc tái thiết bắt đầu, truyền thông ùn ùn kéo đến phỏng vấn: "Xin hỏi điều gì đã thúc đẩy các bạn trở thành anh hùng như vậy?" Các sinh viên rưng rưng nước mắt: "Tất cả là nhờ hiệu trưởng của chúng tôi!"
Tra Nữ Tu Tiên, Bị Theo Đuổi Triền Miên
Diệp Xu xuyên vào một quyển tiểu thuyết tu tiên, trở thành nữ phụ độc ác trong truyện. Nữ phụ ấy tu đạo Vô Tình, chọn con đường tu hành máu lạnh vô tình. Trước khi gϊếŧ phu quân để chứng đạo, nàng từng ra tay sát hại vô số thiên tài kiệt xuất, cướp đoạt tài nguyên của bọn họ. Cuối cùng, đến cả huynh trưởng của nữ chính cũng bị nàng hại chết. Diệp Xu xuyên đến vào lúc nữ phụ vẫn chỉ là một phàm nhân, không có linh căn, hoàn toàn không thể tu hành. Chỉ vì sở hữu dung mạo khuynh thành mà nàng bị ép gả làm tiểu thϊếp cho một lão già. “Trời ơi, cứu mạng với!” Nhìn gương mặt già nua kia, lại ngửi thấy mùi hôi nồng nặc tỏa ra từ thân thể lão, Diệp Xu thật sự không sao nuốt trôi được. Nàng quyết tâm bỏ trốn, nào ngờ vừa chạy đã đυ.ng ngay một loạt “người tình cũ” từng bị nữ phụ bội bạc. “Kẻ đó đã đoạt mất nội đan của ta, ta phải gϊếŧ nàng!” “Nàng diệt cả nhà ta, ta phải gϊếŧ nàng!” “Nàng làm nhục thanh danh gia tộc ta, ta phải gϊếŧ nàng!” “Nàng phá nát căn cơ dòng tộc ta, ta phải gϊếŧ nàng!” Miệng thì nói yêu thương nàng, nhưng tất cả bọn họ đều muốn đoạt mạng nàng. “Ta chỉ muốn sống thôi mà, sao mà khó dữ vậy trời?”
Tận Thế Sinh Tồn: Chị Đây Không Rảnh Đùa Với Cưng
Bão tuyết, cực lạnh, cực nóng, động đất, lốc xoáy, dung nham tâm Trái Đất... Hạ Kiều đã vật lộn sinh tồn suốt bốn năm trong tận thế, cuối cùng lại bị những kẻ cướp bóc chém chết. Trùng sinh vào đúng ngày tận thế ập đến, cô giành lấy tiên cơ để mở ra không gian. Mua, mua, mua, tích, tích, tích, lần lượt xử lý từng cặp tra nam tiện nữ, có thù báo thù. May mắn hơn nữa là trong không gian có một chiếc máy sao chép, có thể sao chép vật tư vô hạn. Sau tận thế, trật tự pháp luật không còn tồn tại, đạo đức suy đồi. Vốn dĩ cô chỉ muốn một mình sinh tồn, ai ngờ lại gặp phải... Căn cứ trưởng thành phố M cao ngạo - Cố Thiên Hàn. Thành viên tổ chức sát thủ lạnh lùng vô tình - Chu Dã. Con ông cháu cha của căn cứ trung ương - Thẩm Nam Cẩn. [Nữ chính sát phạt quyết đoán nhưng sẽ không gϊếŧ người vô tội vạ.] [Nữ chính có tuyến tình cảm nhưng sẽ không vì đàn ông mà đánh mất bản thân, càng không đi cứu vớt đàn ông.]
Quốc Công Gia Sủng Ta
Cố Hằng từ nhỏ đã bị di nương dạy dỗ chỉ để củng cố địa vị cho đích tỷ. Đích tỷ và chồng tình thâm, dùng nàng như món đồ chơi, chơi xong là có thể vứt bỏ. Trước khi chết, nàng mới biết mình mới là con vợ cả. Trọng sinh vào đêm trước khi bị gửi đến cho chồng của đích tỷ, thì cha của hắn vừa khải hoàn trở về. Nghe nói em vợ của nhi tử mình viết chữ Trâm Hoa Tiểu Khải đẹp như hoa, liền mời vào thư phòng để hầu mực. Cả phủ chấn động, Quốc Công gia độc thân vốn không để bất kỳ nữ tử nào đến gần, kể cả một con muỗi cái. Từ đó, Quốc Công gia miệt mài học tập ngày đêm trong thư phòng. Không ai biết, đêm khuya khi mọi thứ yên tĩnh, Quốc Công gia thường nắm chặt eo của người ta mãi đến canh ba mới chịu thả người. Ung Quốc Công nửa đời chinh chiến, trong hai mươi năm chỉ ở nhà hơn một tháng, nhưng lần này về phủ suốt cả tháng mà không bước ra khỏi cửa phủ. Một buổi sáng, đích tỷ định đến thỉnh an cha chồng và dâng trà, thì thấy thứ muội mày mắt đưa tình, tóc vấn tán nhẹ bước ra từ thư phòng mà không ai dễ vào được. Không lâu sau Ung Quốc Công tổ chức hôn lễ rầm rộ, khách khứa đông nghịt, nạp thϊếp nhưng lễ nghi hoành tráng chẳng khác gì cưới chính thê. Nữ tử trong bộ đồ đỏ cao quý, mỉm cười đặt phong bao vào tay con kế cùng con dâu đang quỳ dưới chân mình, dịu dàng nói: "Đích tỷ, con ngoan, đây là chút lì xì nhỏ mẹ kế thưởng cho hai ngươi." Dựa vào Ung Quốc Công làm chỗ dựa, nàng giành lại thân phận thật của mình, khiến đôi cẩu nam nữ thân bại danh liệt, chết không toàn thây. Ung Quốc Công qua đời trẻ ở tuổi ba mươi, nô bộc bên cạnh đều được giải phóng. Cố Hằng dự tính rằng nếu nàng có thể mang thai trước khi Ung Quốc Công qua đời, nàng sẽ nhận được khối tài sản lớn và sống tự do. Nhưng ai ngờ sau khi sinh một nhi tử, Ung Quốc Công ngày càng mạnh mẽ hơn. Cây già nở hoa, nhà cũ bốc cháy, 1V1 [ngọt sủng 1V1] + [ngược tra vả mặt] + [chữa lành từ hai phía].
Mang Không Gian Dược Thần, Cùng Tướng Công Thợ Săn Hô Mưa Gọi Gió
Trong mạt thế, Hoa Ý Liễu bị đồng đội đẩy vào giữa bầy tang thi, sau khi chết lại xuyên qua thành một thứ nữ bị tỷ tỷ ruột đem bán. Nàng và nguyên chủ cùng tên cùng họ, vừa mới tỉnh lại đã phải trải qua một phen “vận động”, rồi mới bàng hoàng nhận ra bản thân đã... thành người có chồng. Sống chung với tướng công, nàng dần bị sự quan tâm, săn sóc và thấu hiểu của hắn chinh phục. Cuối cùng, nàng quyết định cùng chồng xây dựng một mái ấm của riêng mình. Ban đầu, nàng chỉ mong có một cuộc sống yên ổn, lương thực và tiền bạc dư dả, ngày tháng trôi qua đơn giản mà vui vẻ. Nhưng không ngờ, từ một mảnh đất bình thường, nàng đã biến nó thành “vựa lúa” lớn nhất Đại Thịnh Quốc, thậm chí còn được hoàng đế ban tặng danh hiệu Phúc Khang Quận chúa. Trong lãnh địa của nàng, bách tính an cư lạc nghiệp, đời sống no ấm, thịnh vượng.
100000 Giỏ hàng
Huyền Học Đại Lão, Livestream Đoán Mệnh Gây Bão
Thiên kim giả ở làng giải trí hô mưa gọi gió, lại bắt thiên kim thật là cô đến bồi rượu nhà sản xuất. Trên bàn tiệc, nhà sản xuất sàm sỡ Tống Cẩm, cô liền giáng cho ông ta một cái bạt tai, nào ngờ lại bị ba mẹ mắng chửi. Bất lực trước sự thiên vị của phụ huynh, Tống Cẩm quyết định tự kết liễu đời mình. Đúng lúc đó, cô thiên sư đoản mệnh – Tống Cẩm trọng sinh vào thân xác của thiên kim thật. Vì nhanh chóng có tiền, cô liền đi theo nghề cũ kết hợp với sự đổi mới sáng tạo, khởi nghiệp bằng việc livestream xem bói. "Đại sư, tôi mới mua nhà, cảm thấy nó trống trải sao ấy, còn hơi lạnh nữa. Đại sư xem giúp phong thủy nhà tôi có ổn không?" Tống Cẩm: "Nhà anh chẳng hề vắng người hay trống trải đâu, mà ngược lại còn đầy người ở chung, chật chội quá nên mới hơi ồn thôi." "Đại sư, vợ tôi mất tích rồi, làm ơn giúp tôi tìm cô ấy với!" Tống Cẩm: "Tiền xem bói của anh tôi đã trả lại hết rồi, tôi khuyên anh nên ra đầu thú đi." "Đại sư, bạn gái tôi nɠɵạı ŧìиɧ, tôi phải làm sao đây?" Tống Cẩm: "Chắc anh phải chấp nhận đội nón xanh thôi!" Sau đó, lượng người theo dõi cô tăng vọt, Tống Cẩm kiếm được bộn tiền, rồi trở nên nổi như cồn trên toàn mạng. Nhưng người đứng đầu bảng tặng quà livestream lại bất ngờ xuất hiện tại nhà cô. Cố Uyên: "Đại sư, tôi muốn xem nhân duyên, nửa kia của tôi đang ở đâu vậy?" Tống Cẩm: "Chú nhỏ này, chú ăn dầm nằm dề trong livestream của tôi à? Sao đâu đâu cũng thấy chú hết vậy?"
Thập Niên 70: Hầm Chứa Nhà Tôi Thông Đến Hiện Đại
Gần đây cô gái nông thôn Tô Bối ở thập niên 70 đã gặp phải một chuyện lớn, hầm chứa của nhà cô lại có thể thông đến 42 năm sau. Nhìn thấy giá cả ở đây, cô bé nhà quê tỏ ra có hơi hoảng hốt, thứ quái gì mà đắt thế này, cướp tiền à! Cô bấm ngón tay bắt đầu tính toán, bố cô đi làm một ngày chỉ kiếm được 8 xu, còn cô một giờ đã kiếm được 20 tệ. Tô Bối lập tức hăng hái, vụ làm ăn này, cô làm được! Từ đó, cả nhà họ Tô bắt đầu đi đi về về giữa hai thế giới, trong khi người khác ăn cám nuốt rau thì nhà cô lại lén lút ăn đến nỗi miệng đầy dầu mỡ. Trong khi thiết bị điện duy nhất trong nhà người khác là đèn pin thì nhà họ Tô đã lặng lẽ sử dụng các sản phẩm hiện đại. Người dân đại đội Bình An dần dần phát hiện, nhà họ Tô nghèo rớt mồng tơi đã gặp vận may rồi, con gái đỗ đại học, vợ trở thành giáo viên, ngay cả hai đứa con cũng thông minh hơn bạn bè cùng trang lứa. Gia đình nghèo khó bỗng chốc trở thành hàng hot, ngưỡng cửa bị các bà mối dẫm nát. Một thanh niên trí thức nào đó đêm khuya chặn người ở cửa, ấm ức nói: "Bối Bối, đã nói là đỗ đại học sẽ ở bên nhau cơ mà, bao giờ em mới công khai mối quan hệ của chúng ta?"
TN80: Lý Lão Bà Trọng Sinh Đá Chồng Bỏ Con
Kiếp trước, Lý Thư Bình vì gia đình mà vất vả cả đời, sinh ba người con, nuôi cháu lớn khôn, chưa từng hưởng một ngày thanh nhàn. Thế nhưng, những hi sinh của bà chưa bao giờ được người nhà nhìn nhận. Sau khi bị vợ của con trai thứ hai xô ngã gãy chân, rồi bị mấy đứa con coi như gánh nặng mà ném vào viện dưỡng lão. Vì không có con cháu tới thăm nom, viện phí cũng không đóng đúng hạn, bà đói bụng, bị hộ lý đánh đập đã trở thành chuyện thường ngày. Lở lở loét khắp cơ thể, không ai quan tâm. Sống không bằng chết, cuối cùng chết thảm trong viện dưỡng lão! Vậy mà lúc mở mắt ra, lại quay về đúng ngày con trai thứ hai cưới vợ! Nhìn thấy đám người nhà thờ ơ với cảnh mình bị em trai của con dâu nhục mạ, Lý Thư Bình như phát điên, quyết đoán đòi ly hôn. Đời này, chỉ muốn sống vì chính mình! Bà dẫn con gái đi bày sạp, mở quán kiếm tiền, nào ngờ lại tìm được người thân kiếp trước chưa từng xuất hiện...