Kho ebook cho máy đọc sách.Giảm giá 25% với tài khoản VIP. 50% với tài khoản VIP Năm hoặc tài khoản VIP cấp bậc 14 Đại Thần.
Danh Sách Truyện Thể Loại Sảng Văn124 truyện
Thập Niên 70, Cùng Bạn Thân Xuyên Sách Gả Cho Thao Hán! Cậu Ly Hôn, Mình Cũng Ly Hôn
[Xuyên Sách + Tháo Hán + Ngọt Sủng + Vả Mặt + Thường Ngày + Phát Tài + Nuôi Con] Giới thiệu tóm tắt: Vừa mở mắt ra, trên người Thẩm Vũ xuất hiện một người đàn ông, ý thức được bản thân xuyên sách, một giây sau nghe được giọng nói quen thuộc, mới kịp phản ứng, không chỉ chính mình xuyên qua, bạn thân của cô cũng xuyên đến, cô và bạn thân trở thành chị em dâu... Hai bọn họ xuyên vào một quyển tiểu thuyết do người đố kỵ với bọn họ viết ra, trong sách cô là đại kỳ hoa, bạn thân là tiểu kỳ hoa, cô không nói đạo lý, bạn thân không nói vũ đức, bị mẹ chồng tra tấn, ly hôn, sau cùng cả hai trượt chân xuống xuống biển. Mà nữ chính có vầng sáng, là sinh viên đại học xuống nông thôn làm thanh niên trí thức, về sau cùng với nam chính bắt lấy cơ hội của thời đại trở thành nhà đầu tư nổi danh, là người số một trong bảng phú hào. Nếu đã không thể trở về, cũng đâu thể sống thành người trong sách, trở thành nhân vật chật vật dưới ngòi bút của kẻ khác. Thẩm Vũ quyết định trước ôm chặt bắp đùi chồng mình ăn ngon, ngủ ngon, sau đó cùng bạn thân sống cuộc sống tốt. Về phần tra tấn mẹ chồng của hai người, hahaha, cô cũng đâu phải người tốt lành gì, bạn thân cô còn hiểu chút quyền cước, còn cả nữ chính khiến IQ của cô âm kia nữa, cô muốn nhìn xem rốt cuộc là ai đi đến nghèo khó chán nản! Về sau tất cả mọi người đều phát hiện, mụ già nhà họ Lục càng ngày càng dịu dàng, cứ lẩm bẩm nhà nào mà chẳng có nỗi niềm khó nói, ngay cả nhà bà ta cũng có hai nỗi niềm, đã thế còn liên quan đến nhau nữa. Trong thôn truyền đến nhà họ Lục ầm ĩ ly hôn, thôn dân Lão Nhai Thôn va vào Lục lão tam, vẻ mặt hóng hớt nhìn anh. Thôn dân: “Lục Huyền, em trai cậu ly hôn rồi à?” Trong lòng Lục Huyền có loại dự cảm không ổn, đi nhanh về nhà tìm vợ.
Trọng Sinh 70: Quân Tẩu Sống Lại Với Chồng Con Sau Mười Năm Ra Đi
Với thân phận là một hồn ma, Giang Chi Vi đã bị mắc kẹt bên cạnh hai đứa con của mình suốt mười năm ròng. Cô tận mắt chứng kiến chúng bị mẹ chồng bắt nạt, bị chị dâu cả chà đạp, bị cô em chồng ngược đãi, và bị cậu em chồng xem như không tồn tại. Trong lòng cô luôn không cam tâm và tràn ngập nỗi uất hận. Có lẽ nỗi uất hận ấy đã thấu tận trời xanh, để rồi vừa mở mắt ra, cô đã được trở về đúng cái năm mình qua đời! Lần này, cô phải tận tay trừng trị người mẹ chồng ác độc và chị dâu cả! Cô phải khiến tất cả những kẻ đã bắt nạt hai đứa con của mình phải trả giá. Thế nhưng, người đàn ông ấy đã trở về... Lúc này, Giang Chi Vi mới biết được lý do mình có thể sống lại. Hóa ra, chính là anh đã ngày ngày, đêm đêm cầu xin cô trở về...
Mang Theo Game Nông Trại Xuyên Về Mạt Thế
Tần Tiểu Vi đang chơi game thì đột tử rồi xuyên không. Trò chơi nông trại cô chơi trước khi chết cũng xuyên không theo, thậm chí cô còn có thể lấy đồ trong không gian nông trại nữa chứ. Tần Tiểu Vi quyết định cứ thế chấp nhận thân phận mới, học lên đại học,rồi mở một cửa tiệm nhỏ, tận dụng thành phẩm trong không gian nông trại để kiếm tiền. Dần dà, cô phát hiện thời tiết trong thế giới này ngày càng kỳ lạ: Tuyết to, nắng nóng bất thường, lũ quét, động đất,... Đủ loại thiên tai kéo đến. May là cô có không gian nông trại, không cần đau đầu về vấn đề vật tư. Cảnh báo thiên tai của chính phủ cũng được tung lên kịp thời để cô luôn có thể chuẩn bị sẵn sàng từ sớm. Nữ chính xuyên không vs Nam chính trọng sinh. Nội dung chủ yếu: Sảng văn thăng cấp lưu, cuộc sống hằng ngày của nữ chính xuyên không về mạt thế. Giới thiệu vắn tắt: Không gian nông trại giúp tôi giữ cái mạng nhỏ của bản thân.
Thập Niên 80: Làm Cơm Hộp Đoàn Phim Gây Bão Mạng
Mùa xuân năm 1985, bảng thông báo của nhà máy cơ khí như muốn nổ tung! Đường An Nhan lại từ bỏ suất biên chế “bát sắt” để chạy ra ngoại thành bán cơm hộp cho đoàn phim! Toàn nhà máy ồ lên bàn tán: “Làm kinh tế cá thể thì có tương lai gì? Rồi sẽ có ngày cô ta hối hận đến xanh ruột!” Thế nhưng, từ đó, mỗi sáng sớm trong con hẻm lát đá xanh đều ngào ngạt mùi hương quyến rũ lòng người: Sườn xào chua ngọt óng ánh như màu hổ phách, gà xào cung bảo bóng loáng bắt mắt, cà tím kho mềm tan nơi đầu lưỡi, khiến ai nấy cũng chỉ muốn ăn liền ba bát cơm! Người đi ngang đều phải nuốt nước bọt: “Trước giờ sao không biết con bé đó nấu ăn giỏi đến vậy!” Con cháu trong nhà máy tụm lại thì thào: “Cô ấy nấu ăn thật đỉnh, bữa trước ăn xong cứ lâng lâng mãi...” Chê bai xong rồi cũng chẳng nhịn được mà lắm chuyện: “Không vào nhà máy chỉ để làm mấy thứ này á? Cô ta hâm thật rồi!” Thế nhưng chưa đến nửa năm sau, tủ lạnh, tivi, máy giặt lần lượt được khuân về nhà họ Đường, còn vòng vàng to đùng trên tay mẹ Đường thì lấp lánh chói cả mắt. Hàng xóm trong lòng không khỏi chua xót: “Nếu là tôi thì tôi cũng làm được thôi, chẳng qua là cô ta gặp thời thôi!” Nhưng chưa bao lâu... Đạo diễn nổi tiếng đích thân đến tận nhà mời Đường An Nhan cung cấp suất ăn cho đoàn phim. Minh tinh trên truyền hình đuổi đến tận cửa, nài nỉ cô làm đầu bếp riêng. Chương trình ẩm thực mới của đài truyền hình ba lần bảy lượt tới mời cô. Báo chí săn đón đưa tin, vừa phát hành sách đã cháy hàng. Ngôi sao rực rỡ nhất thập niên 80, xuất thân từ ngành ẩm thực. ... Đường An Nhan xuyên về thập niên 80. Ngoại ô phong cảnh hữu tình, thỉnh thoảng có đoàn phim đến quay. Sau này, Đường An Nhan bỏ tiền xây vài xưởng quay. Rồi sau nữa, cô lại xây thêm vài con phố theo phong cách xưa. Rồi rồi sau nữa, cô dựa theo tỉ lệ 1:1 của các danh thắng nổi tiếng mà xây nên Đông Hoa Ảnh Thành vang danh trong – ngoài nước. ... "Xin hỏi vì sao cô lại xây dựng Đông Hoa Ảnh Thành?" "Để các đoàn phim tập trung lại một chỗ." "Ý cô là tạo một môi trường sáng tạo quy mô cho người làm phim, xây dựng khu tích hợp ngành công nghiệp điện ảnh?" "Cho tiện bán cơm hộp..."
Xuyên Thư Chạy Nạn, Ta Dựa Hắc Hóa Khiến Vạn Giới Kinh Diễm
Xuyên vào tiểu thuyết nhưng lại vào đúng lúc truyện đến hồi kết, Giang Thất Nhu buộc phải mở chế độ chạy nạn tại giới tu tiên. Tưởng rằng chỉ cần dốc sức dẫn cả nhà ngày đêm bôn ba là có thể tránh khỏi kiếp nạn. Nào ngờ, khắp nơi đều có fan não tàn của nữ chính giở trò hãm hại. Yêu nữ của Vạn Thú Môn muốn ép nàng tự vẫn? Khoan đã! Nàng có thể phản đòn, điều khiển vạn thú phản công, khiến ả phải khóc không ra nước mắt! Mỹ nam số một của Thần Y Sơn định giở trò lừa gạt tình cảm? Chờ đó! Nàng y độc song tuyệt, bắt hắn ta quỳ xuống gọi một tiếng tổ tông! Đám thiên tài giới tu tiên mơ chiếm lấy chí bảo? Ngại quá, các người chẳng qua chỉ là đám rau hẹ mà nàng trồng mà thôi! Vất vả lắm mới thoát khỏi loạn thế, cớ sao thiếu niên áo đen thần bí kia lại ép nàng vào góc tường? Hắn nói: “Ta đã tìm nàng khắp vạn giới, nay cuối cùng cũng...”
Thập Niên 70: Cô Em Chồng Lười Có Hệ Thống Mua Sắm
[Tóm tắt một câu: Cô em chồng lười biếng ở thập niên 70 sau khi thức tỉnh ký ức, nỗ lực kiếm điểm siêng năng!] Hà Tố Tố bị đập đầu dẫn đến thức tỉnh ký ức, hóa ra bản thân vốn là tiên nữ hạ phàm lịch kiếp, không biết mắt xích nào xảy ra lỗi, lại đầu thai thành cô em chồng lười biếng trong một cuốn truyện niên đại, nữ chính là chị dâu ba tương lai của cô. Cô không chỉ nhận được toàn bộ nội dung chữ viết của truyện niên đại mình xuyên vào, mà còn có hệ thống mua sắm do Thiên Đạo bồi thường. Vật phẩm trong cửa hàng hệ thống có những thứ hiếm hoi ở thời điểm đó: một quả trứng gà, một cân thịt heo, một con gà, một hộp sữa mạch nha, một chiếc đồng hồ hiệu Mai Hoa... Vật phẩm trong cửa hàng sẽ không ngừng cập nhật theo sự phát triển của thời đại. Mà muốn mua những vật phẩm này, cần có điểm siêng năng. Làm thế nào để kiếm điểm siêng năng? Rửa rau, thái thịt, nấu cơm, rửa bát, giặt quần áo, giặt ga trải giường, dọn dẹp vệ sinh, lên công xã làm việc... Nghĩ đến những món thịt hấp dẫn, sữa mạch nha ngọt ngào, Hà Tố Tố do dự. Lại nghĩ đến người nhà đưa hết đồ tốt cho mình, bụng họ lại chẳng mấy khi có dầu mỡ, Hà Tố Tố siết chặt nắm tay nhỏ: Mình có thể làm được! Cô rửa bát, choang một tiếng, bát vỡ; Cô xào rau, lửa bếp bùng lên, rau cháy khét; Cô giặt quần áo, dùng sức một chút, quần áo rách một lỗ. Bố mẹ Hà: “Con gái à, để đó đừng động, để chúng ta làm là được!” Ba anh trai nhà họ Hà: “Em gái, em đừng làm việc nữa, coi chừng bị thương!” Hà Tố Tố nhìn điểm siêng năng không ngừng tăng lên trong cửa hàng hệ thống, cười đến cong cả mày mắt: “Bố mẹ, con vẫn có thể làm thêm việc!” Không biết tự lúc nào, cuộc sống của nhà họ Hà ngày càng tốt đẹp hơn. * Người trong thôn đều nói, nhà họ Hà này sao lại cưng chiều con gái như vậy, nuôi lớn thế này mà không cho lên công xã, không cho làm việc nhà, chắc đến cơm rang cũng không biết làm, sau này làm sao gả đi được. Còn dặn dò con trai nhà mình đang tuổi xuân xanh rung động: Đừng thấy con gái nhà họ Hà xinh đẹp, chỉ được cái mã thôi, lấy ai cũng không được lấy nó! Cuối cùng sau này, con gái nhà họ Hà theo anh ba chị dâu ba đến đơn vị bộ đội một chuyến, lại dẫn về một đối tượng kết hôn. Vóc dáng cao thẳng, mày kiếm anh tuấn, người đàn ông cứng rắn sắt đá nhìn con gái nhà họ Hà, đường nét cương nghị lại dịu dàng đến không ngờ. Nghe nói còn là chiến hữu của anh ba nhà họ Hà, rất giỏi! Lại nhìn con trai nhà mình, mấy bà thím trong thôn lòng chua xót, khó chịu.
Nhờ Hệ Thống Mách Lẻo Thành Công Dân Tốt Trong Truyện Trinh Thám
Quan Hạ mang theo ký ức đầu thai, cứ ngỡ mình cầm chắc kịch bản sống lại một đời, nỗ lực vươn lên. Vì thế từ khi bập bẹ tập nói, cô đã dựa vào kinh nghiệm và sở thích từ kiếp trước, cặm cụi học vẽ rồi thi vào trường mỹ thuật, cuối cùng trở thành một họa sĩ truyện tranh có chút tiếng tăm. Hai mươi lăm tuổi đã được sống cuộc sống “nghỉ hưu” trong mơ. Khi Quan Hạ đang tận hưởng những ngày tháng vui vẻ, hết vẽ vời lại đi du lịch thì bỗng một hôm, căn hộ của cô xảy ra án mạng. Cảnh sát đến gõ cửa từng nhà để thẩm vấn. Trong đầu Quan Hạ bỗng hiện lên một màn hình với dòng chữ: [Hệ thống mách lẻo đã liên kết thành công.] [Cô đang được cảnh sát thẩm vấn, cô chợt nhớ ra vào lúc 17 giờ 53 phút chiều ngày 19 tháng 4, khi về nhà, cô đã gặp một thợ sửa chữa có vẻ mặt căng thẳng ở hành lang. Trên tay áo anh ta có vài vết bẩn, cô đã tinh ý nhận ra đó có vẻ là vết máu. Cô liền quyết định sẽ khai báo với cảnh sát.] Quan Hạ: [?]
Sau Khi Xung Hỉ, Đại Lão Huyền Học Ở Hào Môn Trảm Quỷ
【Huyền học + giải thoát + bắt quỷ】 Thiên chi kiêu tử Lục Trì, bởi vì tai nạn giao thông mà mù hai mắt, bại liệt toàn thân, bị tất cả mọi người chà đạp sỉ nhục, tính cách trở nên u ám. Lão tổ tông huyền học Diệp Thiến tới đền ơn, trị bệnh cho anh ta, đối xử tốt với anh ta, dành cho anh ta tất cả sự dịu dàng. Mặt anh ta trắng như giấy, u ám đáng sợ: “Cô muốn gì?” Diệp Thiến cười rạng rỡ: “Muốn anh tốt lên.” Trong tích tắc, toàn bộ cảm xúc mà người đàn ông che giấu lập tức sụp đổ. Diệp Thiến giúp anh ta xua đuổi tất cả sát khí, trả lại mệnh cách thiên tử cho anh ta. Nhưng sau khi người đàn ông này khỏi bệnh, dường như sát khí càng nặng. Khi cô thành công lui thân muốn rời đi, người đàn ông mang gương mặt đẹp trai nhợt nhạt, nắm tay của cô giằng trước ngực, lực đạo như thể muốn xuyên thấu l*иg ngực anh ta: “Em móc nó ra, tôi sẽ cho em đi.” Cô trong mắt Lục Trì: Mềm mại đáng yêu. Cô trong mắt lũ quỷ: phần tử bạo lực đáng sợ. Cô trong mắt thuộc hạ: đáng sợ. Các huyền thuật sư cảm thấy trông cô rất gà. Sau khi quen biết, đại lão kèm tôi với!
Đoàn Tàu Sinh Tồn, Cướp Lấy Thân Phận Người Chơi
Khương Khải sống lại, trở về ba ngày trước khi thảm họa giá rét ập xuống quê hương Xuân Thành của cô. Theo đó, trong suốt một tháng ròng, toàn bộ Xuân Thành sẽ bị một thế lực vô hình phong tỏa, người bên trong không thể ra, người bên ngoài không thể vào. Một tháng sau, phong tỏa được hủy bỏ, cái lạnh thấu xương cũng kết thúc nhưng Xuân Thành đã biến thành một bãi tha ma khổng lồ, xác người la liệt, cảnh tượng vô cùng thê thảm. Chỉ có Khương Khải biết, nguyên nhân là do Xuân Thành bị một trò chơi mang tên “Chuyến Tàu Vô Tận” chọn làm phó bản. Trong một tháng đó, mười vạn người chơi được đưa đến Xuân Thành tham gia thử thách sinh tồn kéo dài một tháng. Cũng chính những người chơi này đã ra sức vơ vét tài nguyên của thành phố, tàn sát người dân bản địa, chỉ để hoàn thành nhiệm vụ và thỏa mãn thú tính của mình. Và đây mới chỉ là sự khởi đầu. Sau Xuân Thành, nhiều nơi khác trên hành tinh Xanh sẽ lần lượt trở thành phó bản, đối mặt với những thảm họa còn khủng khϊếp hơn, cùng với những người chơi cấp cao và tàn bạo hơn. Trong mắt những người chơi này, người dân bản địa chẳng khác nào đám NPC kiến cỏ. Trước thảm họa, người dân bản địa hoàn toàn không có sức chống cự. Để thay đổi tương lai tăm tối này, Khương Khải quyết định báo cáo toàn bộ sự việc về trò chơi này cho chính phủ. --- Giới lãnh đạo cấp cao của nước C nhận được một tin tức kinh hoàng: Toàn cầu sẽ dần trở thành phó bản của một trò chơi sinh tồn và phó bản đầu tiên sẽ mở ra tại Xuân Thành. Nhà nước bí mật điều động một lượng lớn vật tư chống rét vào Xuân Thành, đồng thời khẩn cấp điều động vô số binh lính tinh nhuệ, cải trang thành dân thường trà trộn vào thành phố. Ba ngày sau, mười vạn người chơi đột nhiên xuất hiện, Xuân Thành bị một thế lực vô hình phong tỏa, cắt đứt mọi liên lạc với bên ngoài, nhiệt độ bắt đầu giảm mạnh. Bộ chỉ huy Xuân Thành thông qua hệ thống camera giám sát dày đặc trên toàn thành phố, theo dõi sát sao hành động của những người chơi hung hãn, tàn ác này, lực lượng tinh nhuệ bí mật bắt đầu hành động. “Nhiệm vụ của chúng ta là: Thứ nhất, bảo vệ người dân Xuân Thành khỏi sự tấn công của người chơi. Thứ hai, bảo vệ người dân Xuân Thành vượt qua thảm họa giá rét. Thứ ba, chiếm đoạt thân phận của người chơi, thay thế họ quay trở lại chuyến tàu vô tận, đến các phó bản khác để giành lấy cơ hội, tài nguyên, công nghệ, làm cho đất nước, hành tinh Xanh trở nên hùng mạnh, sẵn sàng đối phó với những thử thách lớn hơn sau này!”
Vu Nữ Xuyên Thành Con Nuôi Hào Môn
Đây là ký chủ thứ ba mà hệ thống số 009 tiếp quản. Trước mắt nó là một thiếu nữ, làn da trắng như tuyết, môi hồng như anh đào, mềm mại động lòng người. Nhưng hệ thống không hề dao động. Nó đã chuẩn bị đầy đủ những hình phạt nghiêm khắc nhất để buộc cô phải hoàn thành cốt truyện. Hệ thống nói: [Hiện giờ cô đang ở trong một quyển tiểu thuyết cẩu huyết kiểu cũ. Năm nay cô 16 tuổi. Cô là thiên kim giả của gia đình hào môn họ Giang, từ nhỏ đã xấu xa tận xương tủy. Còn trẻ mà đã tìm mọi cách quyến rũ anh ruột nữ chính, anh họ nữ chính, bạn thân của nữ chính, thậm chí cả người mà nữ chính thầm mến. Cô muốn cướp hết mọi thứ thuộc về nữ chính. Kết cục, cô bị nhà họ Giang vạch trần thân phận, đuổi ra khỏi nhà, lang thang đầu đường xó chợ, rơi vào bóng tối và chết thảm. Cô chính là vai nữ phụ pháo hôi bị mọi người căm ghét nhất trong truyện này.] Hệ thống nhấn mạnh: [Cô có đang nghe tôi nói không?] Hệ thống: [Cô đang làm gì vậy?] Thiếu nữ đáp: "Vẽ vòng tròn." Hệ thống: [Vẽ vòng tròn làm gì?] Thiếu nữ: [Triệu hồi mà.] Tên cô là A Tích, vốn là vu nữ của một quốc gia cổ xưa. Linh hồn lạc tới nơi này, cô nghĩ ngợi một chút rồi bắt đầu triệu hồi đám Ma Vương. Có kẻ mọc cánh xương dài thượt, có kẻ từ vực sâu biển cả trồi lên, có kẻ hóa thành rồng trên đỉnh cửu trùng sơn... Sức mạnh của chúng đủ sức hủy diệt cả thế giới này. Hệ thống tái mặt: [Cô muốn làm gì? Mau dừng lại! Cô định hủy diệt thế giới này sao?] Thiếu nữ vô tội hỏi: ? Thiếu nữ: "Không phải đâu, tôi chỉ đang thiếu một người lau chân cho mình, một người bưng nước cho mình và một người kể chuyện cho tôi nghe trước khi ngủ thôi mà..." Hệ thống: [?] Dùng mấy thứ khủng khϊếp đó — không, phải gọi là Ma Vương — chỉ để lau chân, bưng nước, kể chuyện ngủ? ... Ngày đầu tiên A Tích xuyên tới, nguyên chủ vừa mới tỏ tình thất bại. Anh họ nữ chính lạnh giọng mắng cô: "Không biết xấu hổ, nhà họ Giang dạy dỗ cô kiểu gì vậy?" Theo nguyên tác, cô phải chịu nhục nhã trước mặt mọi người, sau đó nhẫn nhịn nói "không sao đâu", rồi lại càng thêm căm hận nữ chính. Nhưng A Tích nghiêng đầu: "Không ai được phép nói với tôi như vậy." Tối hôm đó, anh họ nữ chính về nhà thì bị cha mình lôi ra đánh một trận tơi bời. Ngày thứ tư A Tích xuyên tới, nam chính và phản diện đánh nhau, gục ngay bên chân cô. Theo cốt truyện, cô phải chạy tới đỡ nam chính dậy. Nhưng A Tích thẳng thừng giẫm lên mặt nam chính một cái. Hệ thống: [? Sao cô lại làm vậy?] A Tích ngơ ngác: "Hả? Nhưng Đại Hộ Pháp của tôi bảo rằng, đáng ra bọn họ phải quỳ rạp dưới chân tôi mà?" ... Khi anh họ nữ chính lên mạng bêu riếu, kể lể con nhỏ thiên kim giả kia xấu xa thế nào, chiếm tổ quạ thế nào. Thì ngoài đời A Tích đã giành luôn chức vô địch cưỡi ngựa toàn quốc, vô địch bắn cung toàn quốc... Sau lễ trao giải, đích thân ông trùm – nhà tài trợ cuộc thi là Ân Lĩnh – tiễn cô rời đi, còn ông trùm Diệp Đức Minh thì tự mình mở cửa xe cho cô... Thân phận của cô gái lập tức trở thành đề tài bí ẩn được cả mạng xã hội sục sôi bàn tán. Chuyện thường ngày của các Ma Vương cùng nhau nuôi nhóc, trưởng thành rồi yêu nhau.
Mạt Thế: Ta Làm Ruộng Cứu Vớt Thế Giới
Năm thứ mười của thời kỳ mạt thế, từng đàn tang thi hung hãn xé toạc phòng tuyến, tràn vào căn cứ an toàn cuối cùng. Nền văn minh nhân loại chính thức sụp đổ. Sống lại vào thời điểm một tháng trước ngày tận thế, Chu Văn Văn lập tức kích hoạt không gian dị năng của mình. Bên trong không gian là một thế giới khác: thác nước linh thiêng cao ngất đổ xuống từ vách núi ba nghìn thước, rừng cây dị năng xanh tốt trải dài hàng trăm dặm, đất đai màu mỡ tựa chốn Bồng Lai rộng hàng vạn mẫu, cùng với đó là hàng ngàn khoảnh ao hồ nuôi đầy cá tôm. Lần này, cô quyết tâm phải cứu lấy thế giới, bắt đầu bằng việc công khai thông tin về thảm họa tận thế sắp xảy ra. Từ đó, những câu chuyện khó tin bắt đầu lan truyền: Một vị lãnh đạo cấp cao từng kể lại: “Có một ngày, một tờ giấy lạ bất ngờ rơi trúng mặt tôi, trên đó viết rằng... thế giới sắp đến hồi kết.” Các chỉ huy căn cứ thì tấm tắc: “Bỏ ra một vạn tinh hạch để đổi lấy một mẫu vườn cây ăn quả được thúc đẩy sinh trưởng thần tốc, thật sự quá hời!” Những người sống sót từng trải qua cơn đói khát cùng cực thì truyền tai nhau: “Kiểu trả thù tàn nhẫn nhất mà chúng tôi từng thấy, chính là bị người ta dùng những quả nho to như nắm đấm ném vào mặt!” Ngay cả bác bảo vệ già ở một căn cứ cũng tự hào khoe: “Thấy bụi cỏ nhỏ xíu bên cạnh tôi không? Nghe nói chỉ huy đã phải bỏ ra cả trăm triệu tinh hạch mới có được nó đấy!” Và đâu đó, một Tang Thi Hoàng từng là nỗi khϊếp sợ của nhân loại, sau khi sống lại cũng thầm thì: “Đời này, ta nhất định sẽ bảo vệ ngươi chu toàn.” Giữa lúc Chu Văn Văn đang thắng lớn, thu hoạch tinh hạch đến mỏi tay, cô muộn màng nhận ra một điều kỳ lạ: Đám tang thi ở kiếp này, vốn dĩ phải hung hãn nhe nanh múa vuốt, sao lại dần trở nên... kỳ quái và có chút đáng yêu thế nhỉ?
Sau Khi Max Cấp, Nàng Lại Quay Về Rồi
Tam công chúa Ma tộc Ly Ương sinh ra tầm thường, không hề nổi bật giữa các tỷ muội quốc sắc thiên hương, điều đáng khen duy nhất của nàng chỉ có một điều duy nhất, đó là hôn ước với Thái tử Long tộc. Nhưng năm Ly Ương 300 tuổi, Thái tử Long tộc thanh mai trúc mã với nàng nhất kiến chung tình với hồ yêu, không phải nàng ta thì không cưới, chạy tới cửa từ hôn, biến Ly Ương thành trò cười của cả Lục giới. Lời đồn vớ vẩn xuất hiện khắp nơi, Ly Ương không nhịn được, giấu giếm thân phận của mình tới Thần giới giải buồn, ai ngờ được Minh Tiêu đế tôn cao quý nhất Lục giới để ý, nhận làm đệ tử, ban tặng Thần Khí thượng cổ làm pháp khí bản mạng, trở thành tiểu sư muội của Ngọc Triều Cung. Thần ma đại chiến bùng nổ, thân phận của Ly Ương bại lộ, tội danh phản bội Ma tộc gán ghép lên nàng, phụ thân là Ma Quân giận dữ, đoạn tuyệt quan hệ. Không lâu sau đó, một vị thần tôn khác của Ngọc Triều Cung quay về, vị sư tôn mà Ly Ương nghĩ rằng tốt nhất đã lấy lại bản mạng pháp khí của nàng để cứu sư muội, khiến tu vi mấy trăm năm của Ly Ương tan thành mây khói, trở thành phế nhân. Lúc này nàng mới biết, bản thân có thể được Minh Tiêu nhận làm đệ tử chỉ vì hắn cho rằng nàng chính là sư muội chuyển thế mà thôi. Sau đó, Ly Ương nhảy vào vực sâu vô tận mà cả thần ma cũng không dám tới gần. Tam công chúa của Ma tộc, tiểu sư muội Ngọc Triều Cung biến thành cát bụi. Ngàn năm sau, thương hải tang điền, thời thế thay đổi, có một nữ nhân cầm kiếm rời khỏi vực sâu. Dưới mũi kiếm của nàng, thần ma cũng phải cúi đầu. Thân nhân ngày xưa, đồng môn sư tôn nhìn thấy nàng cũng phải gọi một tiếng tôn thượng.
Mắc Nợ 100 Triệu, Thánh Độc Miệng Nổi Điên Sát Phạt Trên Livestream
Phong Ngâm, một đại lão xuyên nhanh nổi tiếng độc mồm độc miệng, mang theo ước mơ nghỉ hưu sớm để mở viện dưỡng lão mỹ nhân, đã xuyên sách và trở thành "pháo hôi cống hiến" vừa mở màn đã vội vàng đăng xuất. Mở màn đã gánh khoản nợ một trăm triệu? Không sao, vác xi măng, mở livestream, đổi lượt xem lấy độ nổi tiếng. Bị cả cộng đồng mạng ghét bỏ? Không sao không sao, ba trăm sáu mươi nghề không chê ghét nghề nào, tiền tài lẫn độ nổi cầm đến mỏi cả tay, ai còn quan tâm thiên hạ thích hay không chứ. Đối mặt với antifan xuất khẩu cuồng ngôn, Phong Ngâm dỗi ngược không chút lưu tình. "Đừng nói là chửi thằng mặt, nếu nghe không rõ thì để bà đây khắc lên bia mộ cho đọc luôn!" "Mắc bệnh điên thì liền phát bệnh, trời cũng chả sập được! Tố chất không mạnh, gặp mạnh tự khắc mạnh." "Chị đây bẩm sinh cứng đầu, sao có thể nhận thua! Trả tiền, thật ra chuyện gì cũng có thể thương lượng." Kể từ đó, Phong Ngâm áp đảo nữ chính nguyên tác, chiếm sóng hotsearch ngày đêm. #PhongNgâm khiêng xác trong nhà tang lễ, xác chết sợ quá sống lại# #PhongNgâm làm nghề thủ công giấy, thật giả khó phân# #PhongNgâm phá khóa bị bắt ba lần, chuyện gì đằng sau# #Sốc! PhongNgâm bày sạp vỉa hè bán thứ đó# ... Sau khi Phong Ngâm nhờ vào chuỗi nghề tay trái "kỳ quái” để trả xong hết nợ và đang chuẩn bị về hưu, một vị ảnh đế hai mươi lăm tuổi, có "thâm niên công tác" hai mươi ba năm bất ngờ chặn đường cô. "Nhìn tôi xem, có đạt tiêu chuẩn tuyển dụng của cô không?” Phong Ngâm chớp chớp mắt, nhận lấy chiếc thẻ đen: "Không phải vấn đề có tiền hay không, chủ yếu là... anh phù hợp tiêu chuẩn."
Khi Mẹ Cá Mặn Của Quái Vật Chỉ Là Người Thường
Năm 2035, thế giới xảy ra hai sự kiện lớn. Một là hiện tượng đêm cực kéo dài suốt bảy ngày bảy đêm, toàn bộ thế giới bị ô nhiễm, những kẻ bị ô nhiễm ở khắp nơi chém gϊếŧ điên cuồng, loài người rơi vào bờ vực diệt vong. Sự kiện thứ hai, trăng máu bất ngờ xuất hiện trên bầu trời, xua tan bóng đêm cực hạn. Một số người sống sót phát hiện trên cơ thể mình xuất hiện dấu ấn ánh trăng, họ có thể triệu hồi ra một hệ thống chứa xúc tu, từ đó kích hoạt dị năng. Mọi người gọi nó là hệ thống dị năng Huyết Nguyệt, kể từ đó loài người có được sức mạnh phản kháng. Ba trăm năm sau, Diệp Khương tỉnh lại đúng vào ngày trăng máu xuất hiện. Cô cũng thức tỉnh hệ thống Huyết Nguyệt, nhận được dị năng đặc biệt. Hộp chỉ vàng: Có thể phục chế và dệt lại bất cứ thứ gì bị phá hỏng, khiến chúng trông giống như mới. Cô chỉ là một người bình thường, thậm chí có phần vô dụng. Diệp Khương: “...” Nhưng sau này mọi người phát hiện, người khác là hệ thống con, còn cô lại là hệ thống mẹ. Cô là mẹ của quái vật, cũng là nguồn gốc sức mạnh dị năng của nhân loại. Hướng dẫn đọc: Cốt truyện nhẹ nhàng, vui vẻ, theo hướng sảng văn. Góc nhìn: Nhân vật chính. Nhân vật chính: Diệp Khương x Dung Ngân. Một câu tóm tắt: Người bình thường trở thành thần. Thông điệp chính: Làm người cho tử tế.
Kinh Khủng Thời Đại, Bắt Đầu Từ Trở Thành Người Thủ Mộ
【 Trùng sinh 】+【 Quỷ dị 】+【 Danh sách âm chức 】+【 Ngự quỷ 】+【 Hơi hướng làm ruộng 】+【 Xây dựng lăng mộ 】 Thời đại kinh hoàng giáng lâm, trò chơi tử vong xuất hiện — đây là thế giới nơi những kẻ ngự quỷ cùng quỷ dị song song tồn tại. Sở Thanh, kẻ ở kiếp trước suýt trở thành “Sở Giang Vương” — một nhất phẩm âm chức, nay trọng sinh về thời điểm quỷ dị vừa mới giáng thế. Những quy tắc cũ đang sụp đổ, bóng tối mở màn cho một bình minh đen — nơi số phận con người đảo lộn. Từ trong đêm dài, Sở Thanh tỉnh lại, bước ra khỏi địa ngục trở về nhân gian. Trong thời đại quỷ dị tung hoành, sống hôm nay chưa chắc còn ngày mai, hắn dựng nên vương quốc của riêng mình — một kỷ nguyên mới thuộc về Sở Thanh. “Ta tên là Sở Thanh. Các ngươi có thể gọi ta là Sở Giang Vương, hoặc... Âm Thiên Tử.”
Xuyên Thành Nữ Phụ, Mỗi Đêm Tôi Đều Không Phải Là Người
Vân Phù Diêu xuyên không vào một cuốn sách. Đã xuyên không còn chưa đủ, mỗi đêm sau khi chìm vào giấc ngủ, cô lại biến thành một đồ vật khác. Đêm đầu tiên, cô biến thành chiếc đèn bàn của trùm phản diện. Quá kinh hãi, cô "tắt" luôn. Ngày hôm sau, Vân Phù Diêu phát hiện mình có được kỹ năng của chiếc đèn bàn: ánh sáng rạng rỡ tỏa ra bốn phía, giúp cô luôn trở thành tâm điểm của mọi sự chú ý! Nhờ vậy, khi hóa thân thành mỹ nhân trên sân khấu, cô nhanh chóng được khán giả tung hô là đệ nhất mỹ nhân! Đêm thứ hai, cô biến thành chiếc bật lửa của trùm phản diện. Sợ hãi tột độ, cô "tắt lửa". Ngày hôm sau, Vân Phù Diêu nhận ra mình có được kỹ năng của chiếc bật lửa: từ nay về sau, cô chính là ngọn lửa! Chỉ một hành động nhỏ như ra ngoài đổ rác cũng đủ đưa cô lên top tìm kiếm hot, và chỉ trong một năm, cô đã trở thành nữ minh tinh hot nhất năm! Đêm thứ ba, cô biến thành chiếc TV của trùm phản diện. Hoảng hốt đến mức màn hình nhòe đi. Ngày hôm sau, Vân Phù Diêu sở hữu kỹ năng của chiếc TV: mọi nhân vật từng được phát sóng, cô đều có thể diễn! Từ anh hùng lịch sử, tội phạm trong phim trinh thám, vị vua cuối cùng, đến hình tượng hiền hậu... Cô đã tự mình trải nghiệm vô vàn cuộc đời. Từ đó, kỹ năng diễn xuất của Vân Phù Diêu tiến bộ vượt bậc! Đêm thứ tư, cô lại biến thành... Về sau. Trùm phản diện phát hiện trong nhà mình có thêm một "tiểu tinh linh" đồ điện thời đại mới. Không cần cúng bái hương khói, chỉ cần mua sắm cho "nó", tiểu tinh linh sẽ tích cực giúp anh giải quyết mọi vấn đề, quả là một trợ thủ đắc lực trong việc bảo vệ gia đình. Để khen thưởng tiểu tinh linh, trùm phản diện không chỉ cho "nó" hàng trăm triệu tiền tiêu vặt, mà còn đi đâu cũng không quên mua sắm cho "nó", cưng chiều "nó" lên tận trời. Rồi sau đó nữa, thân phận "tiểu tinh linh" của Vân Phù Diêu bị bại lộ. Trùm phản diện chặn Vân Phù Diêu lại ở phim trường, cười như không cười nói: "Không cần cúng bái hương khói, chỉ cần mua sắm đồ điện thời đại mới cho em, tiểu tinh linh?" Vân Phù Diêu: ... Cứu mạng! Từ khóa tìm kiếm: Nhân vật chính: Vân Phù Diêu, Ung Quân Hành | Nhân vật phụ: Một câu tóm tắt: Pháo hôi nữ phụ, mỗi đêm cô ấy biến thành đồ vật. Thông điệp: Lòng tốt không nên bị phụ bạc, xin hãy đối xử tử tế với nó.
Tiên Võ Đế Tôn
Chín ngàn năm trước, Tiên Võ Đế Tôn dẫn theo trăm vạn Thần Tướng tiến vào Thái Cổ Hồng Hoang, nhưng không một ai sống sót trở về — chỉ còn sót lại một tia Chân Hỏa nơi nhân gian. Chín ngàn năm sau, Diệp Thiên, một kẻ bị tông môn trục xuất, phế nhân không nơi nương tựa, lại tình cờ có được luồng Chân Hỏa ấy, từ đó bước lên con đường Tiên Võ. Đây là một thế giới nơi Thần – Ma – Tiên – Phật cùng tồn tại. Đây là một kỷ nguyên hỗn loạn, nơi chư thiên vạn vực tranh giành. Hành trình nghịch thiên của Diệp Thiên — từ đây bắt đầu.
Thiên Lao Ba Năm, Thế Tử Ra Tù
Tạ Nguy Lâu xuyên qua đến Đại Hạ hoàng triều, trở thành thế tử ăn chơi trác táng của Trấn Tây Hầu phủ. Vì lỡ nhìn trộm trưởng công chúa tắm mà bị bắt giam, còn bị từ hôn. Ba năm sau, Tạ Nguy Lâu rời khỏi thiên lao, Thiên Khải thành chấn động — kẻ ăn chơi phế vật kia đã ra tù rồi! Chỉ mới bị giam ba năm, vậy mà nhà cũng bị người ta chiếm mất? Chuyện này, sao có thể bỏ qua! Nhân sinh như vở kịch, tất cả đều xem diễn kỹ. Ban ngày, hắn là thiếu gia háo sắc nổi danh trong mắt thế nhân. Đến đêm, dưới lớp mặt nạ, sát cơ hiện hiện, ba thước Thanh Phong vấy máu tươi, ai dám bất phục — một kiếm chém đầu! Âm mưu quỷ kế, ngươi lừa ta gạt? Trước mặt hắn, đều chỉ là trò trẻ con. Giả heo ăn thịt hổ, tính toán khắp nơi. Ai dám làm càn — để ngươi chết lúc nào cũng chẳng hay. Thiên Khải thành sóng ngầm cuộn trào, nguy cơ bốn phía. Rốt cuộc ai mới là kẻ thật sự ngồi trên bàn cờ
Trò Chơi Lĩnh Chủ: Xây Dựng Và Làm Ruộng
Tận thế ập đến, Chủ Thần buông xuống, nơi sinh sống của loài người vỡ nát. Biện pháp duy nhất để giành lấy cơ hội sống sót chính là tham gia vào [Trò Chơi Lĩnh Chủ] do Chủ Thần tạo ra. Những người chơi được chọn bắt buộc phải tiến vào các thế giới khác nhau để sinh tồn và xây dựng lãnh địa của riêng mình. Người chơi khai phá và xây dựng được bao nhiêu đất đai, thì bấy nhiêu đất đai đó sẽ trở thành nơi ở mới cho nhân loại. Vì sự sống còn của nhân loại, những người chơi được chọn đã bắt đầu con đường điên cuồng khai hoang mở đất, xây dựng lãnh địa. Lục Dao được Chủ Thần lựa chọn ngẫu nhiên, trở thành một trong những niềm hy vọng của nhân loại. Thế nhưng, khởi đầu của cô lại là một hòn đảo hoang không một bóng người. Thiết lập nhân vật của cô là một cô gái hết sức bình thường, lười biếng, vụng về, suốt ngày ru rú trong nhà, miệng lưỡi sắc bén, vừa mới hoàn thành kỳ thi đại học, lại còn khuyến mãi thêm tâm hồn thiếu nữ bị mắc bệnh kiều. Chứng kiến một "phế vật" như vậy sắp lãng phí mất một suất người chơi vô cùng quý giá của nhân loại, những người Trái Đất chỉ có thể theo dõi trò chơi qua sóng trực tiếp đã phải điên cuồng tìm cách viện trợ từ bên ngoài, hướng dẫn cô cách sinh tồn trên đảo hoang. Thế nhưng, sau này, các thôn dân của Làng Trái Đất lại phát hiện ra cô gái đến từ một quốc gia cổ xưa này dường như sở hữu một loại thiên phú khó mà diễn tả được... Cô ấy là một kẻ cuồng trồng rau, cuồng chăn nuôi, cuồng tích trữ đồ đạc... Và quan trọng nhất, cô ấy là một kẻ cuồng xây dựng cơ sở hạ tầng! Thôn dân Làng Trái Đất: "Thấy người kia không? Chính là cô ấy! Chính là cô ấy! Đó là niềm hy vọng của cả làng chúng ta!" "Cô ấy là [Lĩnh Chủ Đại Nhân] của chúng ta!" Các phó bản dự kiến: Phó bản [Hoang đảo không người]: Làm người nguyên thủy thời hiện đại, trực tuyến khai hoang, trồng rau, nuôi thỏ, xây nhà nhỏ... Phó bản [Thế giới hậu tận thế đổ nát]: Cuộc sống thường ngày của một "trạch nữ" cuồng tích trữ đồ đạc. Phó bản [Châu Âu thời trung cổ]: Tiểu thư nhà lãnh chúa thực ra chỉ muốn đi tắm mà thôi. Phó bản [Thời kỳ Ngụy Tấn]: Tiểu thư đài các trong đồn lũy làm thế nào để gây dựng cơ đồ bằng việc xây dựng cơ sở hạ tầng. Và các phó bản khác chưa xác định. P.S: Truyện tự viết theo sở thích của tác giả. Đây là truyện nữ cường, tập trung vào quá trình trưởng thành và phát triển từ từ của nhân vật chính. Mọi thiết lập trong truyện đều nhằm phục vụ cho cốt truyện. Nam chính sẽ xuất hiện muộn. Tóm tắt trong một câu: Xây dựng cơ sở hạ tầng, làm ruộng, đổi lấy lãnh thổ, kiến tạo quê hương. Ý nghĩa tác phẩm: Ca ngợi những người lao động cần cù, dũng cảm và lương thiện.
Thay Tỷ Tỷ Vào Phủ Làm Kế Thất
Doãn Minh Dục cày cuốc đến trọc đầu, vẫn không đủ tiền mua nổi mười mét vuông ở thành phố hạng nhất. Sau khi đột tử, nàng xuyên không thành thứ nữ của Doãn thị, một gia tộc thế gia Giang Nam thời nghiệp triều, một sớm được giải phóng, chỉ muốn ăn không ngồi rồi, ăn no chờ chết. Đấu đá? Không liên quan đến nàng, nằm ì ra sướиɠ hơn sao? Tranh giành sủng ái? Không liên quan đến nàng, nằm ì ra sướиɠ hơn sao? Tranh giành tiền đồ? Không liên quan đến nàng, nằm ì ra sướиɠ hơn sao? Nhưng mà tỷ tỷ gả vào Tạ thị, một đại thế gia Giang Nam, lại qua đời, mẹ cả vì cháu ngoại còn nhỏ, bèn tìm kiếm trong nhà một lượt, lựa chọn Doãn Minh Dục. Mẹ kế khó làm, vợ kế cũng khó làm. Doãn Minh Dục chưa bao giờ sợ mẹ cả, trực tiếp bày tỏ thái độ: “Con không muốn.” Mẹ cả cũng trực tiếp bày tỏ thái độ: Không muốn cũng không được. Doãn Minh Dục: “Vậy thì tùy tiện...” Dù sao ở đâu cũng là nằm yên, sau này gả qua, đừng trách nàng chỉ lo hưởng thụ bản thân. Sau khi kết hôn... Tạ lão phu nhân lo lắng vợ kế hà khắc với chắt trai, tự mình nuôi nấng. Doãn Minh Dục lười đến mức giả vờ hiếu thuận, chỉ lo bản thân ăn ngon uống say, lúc về nhà mẹ đẻ đã béo lên hai cân. Người thϊếp của tỷ tỷ nguyên phối vốn là nha hoàn được nâng lên, quen thói gian xảo, ngấm ngầm gây chuyện, khiến mọi người nghĩ kế phu nhân khắc nghiệt. Doãn Minh Dục: “Nhìn người cũng chuẩn đấy.” Diễn trước mặt mọi người một màn khắc nghiệt. Phu quân Tạ Cảnh Minh một lòng muốn làm quan, vì cầu công tích, được phái đến Lĩnh Nam. Doãn Minh Dục bỗng nhiên hiền huệ hiếu thuận, kiên quyết ở lại kinh thành để phụng dưỡng cha mẹ chồng, dạy dỗ con riêng. Mọi người: “???” Ngươi có hiểu lầm gì về bản thân không? Tóm tắt: Mẹ kế đời này khó chiều quá. Lập ý: Sau khi tỉnh ngộ, vẫn nhiệt tình yêu cuộc sống.