
Huyền Học Đại Lão, Livestream Đoán Mệnh Gây Bão
- Tác giả:undefined
- Trạng thái:Hoàn thành
- Loại:Truyện Dịch
Ngôn TìnhHEHiện ĐạiĐô thịSảng VănNữ CườngTrọng Sinh
Thiên kim giả ở làng giải trí hô mưa gọi gió, lại bắt thiên kim thật là cô đến bồi rượu nhà sản xuất. Trên bàn tiệc, nhà sản xuất sàm sỡ Tống Cẩm, cô liền giáng cho ông ta một cái bạt tai, nào ngờ lại bị ba mẹ mắng chửi. Bất lực trước sự thiên vị của phụ huynh, Tống Cẩm quyết định tự kết liễu đời mình. Đúng lúc đó, cô thiên sư đoản mệnh – Tống Cẩm trọng sinh vào thân xác của thiên kim thật. Vì nhanh chóng có tiền, cô liền đi theo nghề cũ kết hợp với sự đổi mới sáng tạo, khởi nghiệp bằng việc livestream xem bói. "Đại sư, tôi mới mua nhà, cảm thấy nó trống trải sao ấy, còn hơi lạnh nữa. Đại sư xem giúp phong thủy nhà tôi có ổn không?" Tống Cẩm: "Nhà anh chẳng hề vắng người hay trống trải đâu, mà ngược lại còn đầy người ở chung, chật chội quá nên mới hơi ồn thôi." "Đại sư, vợ tôi mất tích rồi, làm ơn giúp tôi tìm cô ấy với!" Tống Cẩm: "Tiền xem bói của anh tôi đã trả lại hết rồi, tôi khuyên anh nên ra đầu thú đi." "Đại sư, bạn gái tôi nɠɵạı ŧìиɧ, tôi phải làm sao đây?" Tống Cẩm: "Chắc anh phải chấp nhận đội nón xanh thôi!" Sau đó, lượng người theo dõi cô tăng vọt, Tống Cẩm kiếm được bộn tiền, rồi trở nên nổi như cồn trên toàn mạng. Nhưng người đứng đầu bảng tặng quà livestream lại bất ngờ xuất hiện tại nhà cô. Cố Uyên: "Đại sư, tôi muốn xem nhân duyên, nửa kia của tôi đang ở đâu vậy?" Tống Cẩm: "Chú nhỏ này, chú ăn dầm nằm dề trong livestream của tôi à? Sao đâu đâu cũng thấy chú hết vậy?"
345 chương
Truyện cùng tác giả
Trọng Sinh Mạt Thế, Tôi Cõng Vật Tư Đi Khắp Tận Thế
Ngày tận thế ập đến, mọi loại vật tư đều có thời hạn sử dụng. Một khi quá hạn, tất cả sẽ tan biến. Con người bắt đầu thức tỉnh, được phân chia thành hai loại: Thợ săn và Người vận chuyển. Người vận chuyển có thể xuyên qua giữa thế giới thực và các thế giới nhỏ để thu thập tài nguyên. Thế giới ẩm thực đầy nguyên liệu kỳ diệu, thế giới đất có thể tăng tốc sinh trưởng cây cối, thế giới khoáng sản là thiên đường cờ bạc. Còn có cả những nền văn minh cao cấp thuộc các thế giới hiện thực khác. Sở Thiên Kiều là một Người vận chuyển "dị biệt", do làm việc quá sức nên đột tử. Rồi bất hạnh trở về năm cô mười tám tuổi, khi ấy cô vẫn còn sống lay lắt trong trại phúc lợi ở khu ổ chuột. Sở Thiên Kiều nhìn quanh môi trường tồi tàn: “Đúng là xui tận mạng!” Muốn nhanh chóng sống những ngày vung tiền như rác, cô quyết định gia nhập tập đoàn Hoắc thị. Từ khi bước vào Hoắc thị, Sở Thiên Kiều chẳng hề che giấu bản tính “kiêu kỳ khó ưa” của mình. Dậy đúng vào phút chót, ngồi được thì không đứng, thấy ai sai được là sai ngay, tuyệt đối không động tay vào việc gì. Tỉ lệ người trong công ty nhìn cô là khó chịu lên tới 99%: “Chờ xem, sớm muộn gì cũng đá được cô ta ra đường!” Lãnh đạo trực tiếp của cô thì mỗi ngày đều đen mặt, nói năng chua chát mỉa mai. Vậy mà khi bước vào các thế giới nhỏ, từ cây táo biết hát có gu âm nhạc kỳ quặc, đến loài cá sô-cô-la quý hiếm, không một Người vận chuyển nào có thể kiếm được lợi nhuận nhiều như cô. Dưới áp lực của đồng tiền, những kẻ từng ngẩng cao đầu đều phải cúi đầu, chỉ mong được một lần cùng tổ đội với cô. Cô trở thành Người vận chuyển được yêu thích nhất của Hoắc thị. Có người nói, với cái tính “ngông đến tận trời” của Sở Thiên Kiều thì đời này chẳng ai thật lòng yêu cô nổi. Sở Thiên Kiều cười khẩy: “Tiền chất như núi, trai đẹp vây quanh, sống sung sướиɠ vậy không tốt à? Mấy người không hiểu được niềm vui của một bà hoàng đâu!” Thế nhưng khi cô sắp sửa tay trái ôm người đẹp, tay phải cặp kè trai ngoan, thì người sếp cũ từng đối xử với cô chẳng khác gì “chó hoang” lại bất ngờ xuất hiện. Anh đen mặt đuổi sạch đám trai trẻ xung quanh cô, hung dữ bóp cằm cô: “Em đừng có mơ mà bỏ rơi tôi!” Sở Thiên Kiều ngơ ngác: “Thằng cha này bị điên rồi à? Tôi với anh ở bên nhau lúc nào thế?” Cô từng nghĩ việc mình trọng sinh chỉ là chuyện nhỏ nhặt chẳng đáng bận tâm. Nhưng cho đến khi nhìn thấy thế giới mới, Sở Thiên Kiều mới hiểu ra một điều cô chính là hy vọng cuối cùng của thế giới này. Nữ chính: Điệu đà, kiêu kỳ, nhưng giỏi toàn diện. Nam chính: Thợ săn mạnh nhất trong lịch sử, “chó sói xám” lạnh lùng. Lưu ý trước khi đọc: Nam chính giai đoạn đầu có hơi “chó điên”, không phải kiểu yêu từ cái nhìn đầu tiên.
80000 Giỏ hàng
Bà Cụ Cực Phẩm Thập Niên 60
Cô gái trẻ Kỳ Hồng Đậu xuyên không thành bà lão cực phẩm thập niên 60, con cháu một đống, chuyện phiền phức một rổ, vừa mở mắt ra đã nghĩ sao mình vẫn chưa chết. Kỳ Hồng Đậu biến thành bà cụ Triệu cực phẩm, cầu chết không thành, đành phải chấp nhận số phận và bắt đầu tích cực tìm cách sống sót. May mắn thay, ông trời không bạc đãi cô, ban cho cô một bàn tay vàng. Đại cực phẩm nuôi tiểu cực phẩm, nhìn xem cả nhà này người nào gây chuyện nhiều hơn. Con trai cả đối mặt với việc mẹ ngược đãi vợ chỉ biết nói nhẫn nhịn một chút. Con trai thứ năm nóng nảy dễ cáu kỉnh, võ lực đầy mình. Con trai thứ sáu trước mặt một vẻ, sau lưng một vẻ. Con trai thứ bảy gỗ mục không bao giờ trông cậy được. Còn có những kẻ không làm ăn đàng hoàng.
Anh Chọc Cô Ấy Làm Gì? Cô Ấy Có Thể Hiệu Lệnh Trăm Quỷ
Giang Du thi đỗ biên chế ở địa phủ và trở thành Vô Thường Bắc Kinh, chủ yếu phụ trách tiễn quỷ xuống đường hoàng tuyền. Thời gian làm việc: “Không giờ đêm đến năm giờ sáng.” Mỗi ngày làm việc năm tiếng, Giang Du lại càng lúc càng bận, câu hồn bắt quỷ, hoàn thành di nguyện, giúp phá án, bắt chuột nuôi chim... “Người cha đã qua đời mười năm của tôi đột nhiên sống lại!” Giang Du: “Dương thọ đã tận, tôi tiễn ông ta lên đường.” “Tôi muốn gặp mẹ tôi một lần.” Giang Du: “Mẹ anh đang đứng ngay đằng sau anh kìa.” “Không hay rồi, phía Đông thành có lệ quỷ gây rối.” Giang Du bình tĩnh lấy sổ sinh tử ra, đọc tên từng người một. “Đọc đến tên người nào thì người đấy lăn qua đây ngay!” ... Có một cô gái ngoan ngoãn hiểu chuyện, nhát gan sợ người lạ mới vào ở nhà của Lục Thanh Yến, người nắm quyền tập đoàn Lục thị. Ban ngày cô không ra ngoài nhưng cứ đến mười hai giờ đêm lại ra khỏi cửa. Ngoan ngoãn? Hiểu chuyện? Một ngày nọ, Lục Thanh Yến nhìn thấy cô nhảy từ trên tầng năm xuống, chỉ một câu nói đã ra lệnh cho trăm quỷ. Nhát gan? Sợ người lạ? Vô Thường đại nhân đáng yêu bạo lực và tổng tài bá đạo giả bộ lạnh lùng nhưng nuông chiều là thật, các mẩu chuyện nhỏ theo chương.
Xuyên Đến Thời Đại Giữa Các Vì Sao, Ta Vác Bụng Bầu Đi Làm Ruộng
Đến từ thời kì tận thế, Tô Duyệt bỗng một ngày xuyên không, trở thành một bà bầu bị đày ra hành tinh hoang. Cùng bị đày chung với cô còn có anh trai của cô, tuy nhiên anh ấy giờ đã hóa thành kẻ ngốc do bị thương ở đầu khi làm nhiệm vụ trên chiến trường. Hành tinh hoang thiếu thốn đủ thứ, bên ngoài thành toàn cây cỏ, động vật không chỉ nguy hiểm mà còn có độc? Cô chẳng sợ, vì dị năng của cô là tinh lọc. Thật hay khi dị năng của cô lại là thứ mà nơi này đang rất cần. Thế là những sinh vật khiến người khác sợ hãi, qua tay cô đều trở thành món ngon vật lạ quý giá! Cây mía to bằng cột nhà có độc? Tinh lọc xong đem ép lấy nước, nấu đường! Củ khoai tây lớn bằng cái thau có độc? Tinh lọc xong làm thành khoai nghiền, khoai tây sợi, khoai tây chiên! Một quả trứng gà nặng hai ba kí có độc? Tinh lọc xong làm thành trứng cuộn, súp trứng! Rồi còn thịt gà, vịt, ngỗng, thỏ, heo thơm lừng nữa chứ... Trên hành tinh hoang, Tô Duyệt cùng anh trai bắt đầu hành trình kiếm tiền nuôi con. Bỗng có người đàn ông đến và tự nhận mình là bố đứa bé, cứ đòi chịu trách nhiệm. Thôi được, người đàn ông này vừa đẹp trai vừa giỏi giang, cứ giữ lại bên cạnh làm việc vặt. Không ngờ, người đàn ông này mở rộng con đường tiêu thụ sản phẩm của cô, giúp sản phẩm của cô bán được cho cả quân đội. Anh ta còn dùng danh nghĩa của mình mua hành tinh hoang này để cầu hôn cô! Anh ta thậm chí giới thiệu thợ lắp ráp cơ khí, làm riêng cho cô những máy móc thích hợp để làm nông. Thế là cô xiêu lòng. Cuối cùng, cô gả cho một chiến thần, trở thành mẹ của hai hoàng tử, và người con cả còn thừa hưởng dị năng tinh lọc của cô. Chẳng mấy chốc, cô và con trai đã trở thành cứu tinh của cả đế quốc.
Tôi Mở Tiệm Bánh Ngọt Trong Truyện Thập Niên
Ninh Ngưng, một blogger ẩm thực vừa đạt danh hiệu kênh triệu view, bất ngờ xuyên vào một cuốn tiểu thuyết thập niên, trở thành một bà mẹ kế tận tâm nhưng không được hưởng phúc. Người chồng hiện tại của cô khinh thường xuất thân nông thôn, không có học thức của cô, tự cho rằng anh ta phải đến với nàng thơ nữ chính - một người vừa có học thức vừa có văn hóa, và muốn cô nhường chỗ! Ninh Ngưng cười lạnh: "Thật sự nghĩ tôi dễ bắt nạt à? Muốn theo đuổi tình yêu đích thực đúng không? Được thôi! Phân chia tài sản, lập tức ly hôn!" "Ly hôn với con trai tôi, cô chỉ còn đường về quê cày ruộng! Cứ chuẩn bị sống khổ suốt đời đi!" Cô hừ một tiếng! Ninh Ngưng cầm số tiền ly hôn được chia, mở một cửa hàng bánh ngọt gần bệnh viện. Nhờ có hệ thống trồng trọt trong không gian đặc biệt, nguyên liệu của cô luôn tươi mới hàng đầu. Những món bánh như bánh bông lan trứng ngọt ngào mềm mại, bánh đậu xanh mát lạnh giải nhiệt, bánh tuyết mềm dẻo, hay bánh hải đường giòn tan đều khiến thực khách phát cuồng mỗi khi cửa hàng có món mới. Thậm chí, có người xếp hàng cả đêm chỉ để mua được một phần bánh. Ninh Ngưng nắm trong tay bí quyết làm giàu, tự sáng tạo thương hiệu điểm tâm của mình, mở rộng bán hàng tại các trung tâm thương mại trên toàn quốc, mua nhà, mua đất, sống một cuộc đời ngọt ngào khác hẳn với sự hỗn loạn của đôi nam nữ chính. === Tại bệnh viện, gần đây bác sĩ Từ Vệ Lâm phát hiện có một cửa hàng bánh rất nổi tiếng. Có cả người nhà bệnh nhân mang bánh bông lan trứng mới mua đến hỏi liệu bệnh nhân có thể ăn được không. "Bánh bông lan trứng giàu dinh dưỡng, dễ tiêu hóa, rất phù hợp cho bệnh nhân." Người nhà bệnh nhân vui mừng mang bánh về, không hiểu sao sau đó lại lan truyền tin đồn rằng bác sĩ Từ nói bánh của cửa hàng này giúp bệnh nhân phục hồi sức khỏe... Một ngày nọ, Từ Úy Lâm tan làm và tình cờ đi ngang qua cửa hàng bánh. Một giọng nói ngọt ngào gọi anh lại, đôi mắt mèo long lanh nhìn thẳng vào anh, và khi anh định thần lại, trong tay anh đã có một gói bánh bông lan trứng vẫn còn ấm. Hình như cô ấy nói đây là tiền công của anh?
Thập Niên 70: Bác Sĩ Trần, Đứa Trẻ Tỉnh Rồi
Trần Uẩn là một chuyên gia từng công bố nhiều bài nghiên cứu về trẻ sơ sinh ở kiếp trước, đột nhiên xuyên không trở thành bác sĩ tại bệnh viện của công nhân xưởng thép Hồng Nhật. Xưởng thép nằm trong một vùng núi sâu, có hơn hai chục nghìn công nhân và gia đình của họ. Bệnh viện gánh vác sức khỏe của ngần ấy người, mà người thực sự tốt nghiệp từ trường y chính quy... Chỉ có mỗi cô, lại còn là loại nửa vời. Có người được đào tạo từ thầy thuốc trong thôn, có người được công nông binh giới thiệu vào trường y tốt nghiệp một cách mơ hồ, thậm chí còn có cả y tá quân y chuyển ngành chỉ biết băng bó vết thương do súng đạn. Lần đầu tiên trực đêm, bệnh viện đẩy đến một đứa trẻ sơ sinh bị ngạt thở do khó sinh. Người nhà tuyệt vọng khóc lóc, chỉ có Trần Uẩn kiên quyết không từ bỏ, khi tiếng khóc oe oe vang vọng khắp phòng sinh, danh tiếng bác sĩ Trần của bệnh viện công nhân bắt đầu lan truyền khắp xưởng cơ khí Hồng Nhật. * Đội trưởng đội vận tải xưởng cơ khí Hồng Nhật - Cao Minh, là một món hàng hot trong mắt vô số người làm mối. Không nói đến vóc người cao lớn, tuổi còn trẻ đã làm đội trưởng, ba mẹ đều làm công trong thành phố đàng hoàng. Nhưng hết đợt này đến đợt khác người đến mai mối đều không thành, cuối cùng mới phát hiện từ lâu Cao Minh đã để ý đến Trần Uẩn người có giọng nói vang vọng qua mấy bức tường ở bệnh viện. Hai vợ chồng một văn một võ, cuộc sống trôi qua vô cùng phong phú...












