
Hòa Ly Rồi Gả Cao, Tướng Môn Độc Phi Ngầu Không Ai Sánh Bằng
- Tác giả:undefined
- Trạng thái:Hoàn thành
- Loại:Truyện Dịch
Ngôn TìnhCổ ĐạiSảng VănNữ CườngQuan Trường
[Sảng văn + vả mặt + nữ cường + quyền mưu] Thôi An Như vốn là tiểu thư khuê các nhà tướng môn, lại là đệ tử của Y Tiên. Một lòng vâng theo lời dạy bảo của phụ mẫu, cẩn trọng hành sự, giấu tài dưỡng chí. Nhưng gả thấp ba năm đổi lại chỉ là cảnh cha huynh chết thảm, một đạo thánh chỉ biến nàng thành bình thê. Phu quân vào đêm tân hôn đã lập tức lên đường ra chiến trường, lại mang theo thanh mai trúc mã đang mang thai trở về. Hắn ta còn trơ trẽn buông lời vô sỉ: "Tri Âm y thuật siêu quần xuất chúng, há phải hạng nữ tử thâm trạch như ngươi có thể sánh bằng!" "Tri Âm vì cứu ta mà hy sinh, ta nhất định phải cưới nàng!" Thôi An Như cười lạnh một tiếng, không giả bộ nữa. Hòa ly, lấy lại của hồi môn, vả mặt cả nhà tra nam, chăm sóc quả phụ đại tẩu và cháu ruột, chấn hưng phủ Trấn Quốc Công! Một tay cầm huyền châm cứu nhân độ thế, các loại cực phẩm hối hận không thôi nhưng chẳng ích gì. Không cẩn thận, nàng lại trị khỏi chứng bệnh ẩn của vị vương gia bệnh tật nọ! Thôi An Như còn chưa kịp chạy đã bị hắn ôm vào lòng: "Đại phu thần y cứu mạng, bản vương chỉ có thể lấy thân báo đáp..." Trăm dặm hồng trang, lấy giang sơn làm sính lễ. Thôi An Như chết trân tại chỗ, nàng thật sự không muốn gả cao mà!
682 chương
Truyện cùng tác giả
Hòa Ly Rồi Gả Cao, Tướng Môn Độc Phi Ngầu Không Ai Sánh Bằng
[Sảng văn + vả mặt + nữ cường + quyền mưu] Thôi An Như vốn là tiểu thư khuê các nhà tướng môn, lại là đệ tử của Y Tiên. Một lòng vâng theo lời dạy bảo của phụ mẫu, cẩn trọng hành sự, giấu tài dưỡng chí. Nhưng gả thấp ba năm đổi lại chỉ là cảnh cha huynh chết thảm, một đạo thánh chỉ biến nàng thành bình thê. Phu quân vào đêm tân hôn đã lập tức lên đường ra chiến trường, lại mang theo thanh mai trúc mã đang mang thai trở về. Hắn ta còn trơ trẽn buông lời vô sỉ: "Tri Âm y thuật siêu quần xuất chúng, há phải hạng nữ tử thâm trạch như ngươi có thể sánh bằng!" "Tri Âm vì cứu ta mà hy sinh, ta nhất định phải cưới nàng!" Thôi An Như cười lạnh một tiếng, không giả bộ nữa. Hòa ly, lấy lại của hồi môn, vả mặt cả nhà tra nam, chăm sóc quả phụ đại tẩu và cháu ruột, chấn hưng phủ Trấn Quốc Công! Một tay cầm huyền châm cứu nhân độ thế, các loại cực phẩm hối hận không thôi nhưng chẳng ích gì. Không cẩn thận, nàng lại trị khỏi chứng bệnh ẩn của vị vương gia bệnh tật nọ! Thôi An Như còn chưa kịp chạy đã bị hắn ôm vào lòng: "Đại phu thần y cứu mạng, bản vương chỉ có thể lấy thân báo đáp..." Trăm dặm hồng trang, lấy giang sơn làm sính lễ. Thôi An Như chết trân tại chỗ, nàng thật sự không muốn gả cao mà!
Nhật Ký Nuôi Gia Đình Của Tiểu Trù Nương Khéo Tay
Tần Dung vốn là một blogger ẩm thực, chẳng may gặp tai nạn bất ngờ rồi xuyên không đến một thị trấn nhỏ ven sông thuộc triều Đại Lương. Mẫu thân của nguyên chủ mà nàng xuyên vào vì sinh liền ba nữ nhi nên bị mẹ chồng cùng chị em dâu khinh rẻ. Phụ thân thì là kẻ bạc tình, lén lút qua lại với người đàn bà khác rồi trở về nhà đòi bỏ vợ. Mẫu thân tuy ngoài mặt dịu dàng, nhưng tính tình lại cương quyết, dứt khoát dẫn theo ba đứa con gái xin hòa ly, rời khỏi nhà chồng. Khi tỉnh lại, Tần Dung chỉ biết câm nín trước hoàn cảnh hiện tại. Quả là một khởi đầu "địa ngục". Cũng may, căn homestay nàng vừa xây xong ở hiện đại cũng xuyên theo cùng. Tin tốt: Có bàn tay vàng. Tin xấu: Bàn tay vàng này chẳng giúp được bao nhiêu, gần như vô dụng. Nhờ có tay nghề nấu nướng thượng thừa, Tần Dung cùng nương và các muội muội thức khuya dậy sớm, bắt đầu gây dựng cơ nghiệp từ một quán ăn nhỏ ven đường. Nào là trà sữa ngọt thơm, chả cá dai mềm, măng chua giòn rụm, rồi món kho dậy mùi hấp dẫn... Chỉ có điều, mấy tên bổ đầu trong trấn chẳng hiểu sao cứ ngày nào cũng đến quán ăn của nàng...
Biểu Muội! Nàng Thật Ngọt Ngào
Năm mười bốn tuổi, Tần Khả cùng lúc mất đi phụ mẫu, đôi mắt cũng mù lòa. Nàng được cữu mẫu đón về kinh thành, sống nhờ ở nhà họ Tạ. Người trong nhà họ Tạ từ trên xuống dưới đều đối xử rất tốt với nàng. Kể từ đó, nàng có thêm bốn vị biểu ca. Tứ biểu ca chu đáo, Tam biểu ca ôn hòa, Nhị biểu ca ân cần, chỉ có Đại biểu ca... Tần Khả có chút sợ hắn. Trưởng tử nhà họ Tạ là Tạ Diệu có phong thái nhẹ nhàng, nhưng tính tình lại có phần lạnh lùng, khiến người ta vừa kính trọng vừa sợ hãi. Ban đầu, Tần Khả kính trọng hắn, lảng tránh hắn, nhưng sau này... Chẳng ai ngờ được, tiểu biểu muội nhà họ Tạ lại trở nên thân thiết nhất với vị Tạ đại công tử mà ngay cả hoàng tử cũng phải nể mặt ba phần. Năm nàng cập kê, Thái tử sống chết đòi xin thánh chỉ để rước Tần Khả vào cung. Ngày hôm sau liền có tin đồn: Thái tử đang trên đường trở về hoàng cung đã bị một đám chó điên cắn bị thương cả hai chân. Tạ Diệu từ trong bóng tối chậm rãi bước ra, thong thả dẫm lên một cái. Thứ vứt đi mà cũng dám nhòm ngó cô nương mà hắn nuôi lớn. Trời dần tối, Tần Khả đi qua hành lang dài trong hậu hoa viên, bỗng bị một đôi tay rắn chắc ôm vào trong hòn non bộ. Vị trưởng tử nhà họ Tạ, ban ngày là một quân tử ôn hoà, giỏi kiềm chế và nhẫn nhịn, nhưng bản tính thật lại bộc lộ không sót một chút nào trong nụ hôn này. Tần Khả mặt đỏ bừng, nhỏ giọng lẩm bẩm: “Đại biểu ca...” Tạ Diệu ôm chặt người trong lòng, nhỏ giọng dụ dỗ, hơi thở nguy hiểm tiến lại gần: “Gả cho hắn hay là gả cho ta, nghĩ kỹ rồi hãy trả lời.” Ba tháng sau, triều Đại Chu nghiêng trời lệch đất, nhà họ Tạ quyền thế ngút trời. Chẳng ai ngờ được, hoàng cung chỉ trong một đêm đã đổi chủ. Chỉ vì một câu nói của nàng: “Gả cho huynh.”**** Tạ Diệu giữ nàng trong lòng, hỏi: “Bức thư kia để Thanh Liên đi xử lý rồi sao?” “Hắn ta nói muốn đến đón nàng hay là muốn gặp nàng?” Tần Khả biết ngay hắn sẽ hỏi câu này trước, rõ ràng là đã thấy hết rồi... rõ ràng là rất để ý. Giọng Tần Khả rất nhỏ, còn mang theo một tia hờn dỗi: “Hắn ta đâu có nói những thứ đó...” Tạ Diệu nhìn vào mắt nàng: “Vậy trong thư viết gì? Biểu cô mẫu thật sự có ý định tác hợp cho hai người à? Hắn ta ở trong phủ bao lâu?” “Đại biểu ca vẫn chưa thoát ra khỏi Đô Sát Viện sao? Muội đâu phải là phạm nhân của huynh...” “Ta đâu có thẩm vấn nàng, ta rõ ràng là...” “Ta rõ ràng là ghen thôi.” Tần Khả: “Đường đường là Trung thừa đại nhân, lại đi ghen với một tiểu quan thấp hơn huynh mấy bậc... muội không tin.” “Vào ngày sinh nhật của ta, nàng lại vì thư của hắn ta mà trốn ta, nên ta ghen.” “Không thể quen biết nàng sớm hơn hắn ta, nên ta ghen.” “Hắn ta còn từng được biểu cô mẫu để mắt đến, nên ta càng ghen.” “Nàng nói xem, ta phải làm sao đây?”
Mị Thiếp Thượng Vị
Cảnh Hi Đế tính tình nghiêm khắc, lạnh lùng, không ham mê nữ sắc, dưới gối chỉ có một vị thái tử. Thái tử là bậc quân tử thanh cao, phong nhã, đối với nhi tử này, Cảnh Hi Đế tạm coi như hài lòng. Không ai ngờ được, tuổi còn trẻ mà thái tử lại vì một nữ tử xinh đẹp mà suýt mất đi thể thống. Nghe nói nữ tử này rất giỏi thuật quyến rũ, lại tham tiền như mạng. Cảnh Hi Đế nhìn thoáng qua nàng, trong lòng đầy khinh miệt. Vừa nhìn đã biết không phải loại nữ tử an phận thủ thường. Một kẻ lả lơi như vậy, giữ bên thái tử rồi sớm muộn cũng thành họa lớn. Chỉ một lời phán xuống, Cảnh Hi Đế lệnh nàng xuất gia làm đạo cô. Thái tử kêu lên: “Phụ hoàng không hiểu A Vũ là người thế nào!” Cảnh Hi Đế nhàn nhạt đáp: “Trẫm cần phải hiểu sao?” Thái tử vì chuyện này mà tranh cãi suốt mấy ngày. Nhưng dù vậy, với trái tim sắt đá của Cảnh Hi Đế, A Vũ vẫn bị đưa ra khỏi phủ thái tử. Về phần A Vũ, nàng chẳng có gì là không vui, khóc lóc bịn rịn từ biệt thái tử, sau đó vui vẻ thu dọn hành trang, chuẩn bị làm một đạo cô nhàn nhã, sống cuộc đời thong dong, giàu có. Nhưng ai ngờ, hôm ấy nàng vô tình đi lạc vào một suối nước nóng, trượt chân ngã xuống, còn đυ.ng trúng một nam nhân mình đầy cơ bắp. Kẻ đó chính là Cảnh Hi Đế. Tối hôm ấy, A Vũ – cựu thị thϊếp của thái tử – bị đưa vào hành cung của Cảnh Hi Đế. Ba ngày hai đêm sau, A Vũ được một chiếc kiệu lạnh lẽo đưa ra khỏi hành cung. Đồng hành với nàng lại là Phúc Thái công công – người thân tín được Cảnh Hi Đế vô cùng coi trọng. Phúc Thái công công tươi cười chúc mừng: “A Vũ cô nương, xin chúc mừng cô nương.” A Vũ ôm eo, trong lòng thầm than: Sao bảo là đạo cô nhàn nhã cơ mà... ... Thái tử trẻ tuổi xông thẳng vào Ngự Thư Phòng, tức giận nói: “Phụ hoàng không cho nhi thần giữ A Vũ, vậy mà phụ hoàng lại chiếm lấy nàng ấy!” Cảnh Hi Đế nhìn đứa con trai do chính mình nuôi dạy bao năm qua, lạnh nhạt nói: “Thiên hạ này không thiếu nữ tử, trừ A Vũ ra, ngươi muốn ai, trẫm cũng sẽ không can thiệp.” Thái tử run run rút thanh kiếm bên hông, nghiến răng: “Nhưng nhi thần chỉ muốn A Vũ!” Cảnh Hi Đế đặt tay lên long án, sắc mặt không đổi: “Nàng đã là phi tần của trẫm. Ngươi nên biết xưng hô thế nào cho đúng.” Thái tử hai mắt đỏ hoe, nước mắt rưng rưng: “Phụ hoàng... Nhi thần... Nhi thần... Phụ hoàng sao có thể! Sao phụ hoàng lại...” Cảnh Hi Đế nhàn nhạt nói: “Hôm ấy ngươi bảo trẫm không hiểu, bây giờ trẫm chỉ là đã hiểu mà thôi.” ... Lưu ý: Nam nữ đều không trong sạch, nữ chính 16 tuổi, nam chính 32 tuổi, cả hai trước đó đều đã có con ruột. Nam chính động lòng trước, nữ chính mãi về sau mới động tâm. Nữ chính là yêu cơ họa quốc, sinh ra hoàng tử, khiến thái tử bị phế truất. Hoàng tử do nữ chính sinh ra sau này thành công đăng cơ.
Thiên Tai Tín Sứ
“Sứ Giả” là trò chơi nhập vai trực tuyến đã liên tiếp giành giải thưởng vận hành trò chơi xuất sắc nhất thế giới trong mười năm. Đồng thời cũng là trò chơi trực tuyến đầu tiên trên thế giới đạt mốc hơn mười triệu người chơi cùng lúc. Yến Thanh trước đây chưa từng chơi trò chơi này. Hiện tại, cậu là người chơi duy nhất của trò chơi này.
Thấy Trước Tai Ương, Quốc Gia Đuổi Theo Cho Tôi Ăn
Sau một trận sốt cao, Hạ Lễ Lễ bị cận nặng bỗng phát hiện mắt mình không chỉ hồi phục thị lực bình thường, mà còn có thể nhìn thấy hình ảnh người khác sắp gặp tai ương! Lúc phát tờ rơi bên đường, cô “thấy” một nam sinh khoa thể thao đang đợi xe, trong tương lai sẽ bị xe cán trúng mắt cá chân, lỡ mất trận thi đấu, chỉ có thể ngồi dưới khán đài rơi nước mắt nhìn vận động viên nước khác giành chức quán quân. Dù có là ảo giác, Hạ Lễ Lễ cũng quyết định mạo hiểm, dù có bị coi là thần kinh đi chăng nữa cô vẫn phải cứu người. Nhỡ đâu bi kịch thật sự xảy ra thì sao? Cô lập tức đẩy mạnh chàng trai kia ra. Ngay khoảnh khắc đó, cả dãy xe đạp dựng bên đường đổ sập ầm ầm! Thì ra chàng trai ấy là thiên tài bơi bướm. Nhờ tránh được chấn thương ở chân, anh thuận lợi tham dự giải vô địch thế giới, nổi danh chỉ sau một trận và còn phá vỡ kỷ lục thế giới! Sau đó, Hạ Lễ Lễ tỉnh dậy rửa mặt, ngẩng đầu nhìn vào gương, “thấy” trong gương lại hiện lên cảnh tượng tương lai: Có người xông vào nhà cô, trốn trong tủ quần áo... Về sau... Cháu gái của ảnh đế bị bắt cóc, bản thân ảnh đế bị đám phóng viên bao vây phỏng vấn. Hạ Lễ Lễ “thấy” bọn họ đuổi theo quá gắt khiến kẻ bắt cóc nổi giận, cháu gái bị gϊếŧ, ảnh đế vì ân hận với anh trai giao con nhờ cậy mà trầm cảm nhảy lầu... Rạng sáng tan làm, Hạ Lễ Lễ lại “thấy” một vị giáo sư vừa kết thúc nghiên cứu bị cướp cặp tài liệu, trong lúc giằng co với tên cướp thì phát bệnh tim mà qua đời. Đất nước mất đi một nhân tài hàng đầu trong ngành nghiên cứu chip, tổn thất lên đến hàng trăm tỷ... Nhờ năng lực tiên tri, Hạ Lễ Lễ nhiều lần thoát hiểm, giúp hóa giải vô số nguy cơ. Bạn bè quyền thế của cô càng lúc càng nhiều, tiền thưởng tích góp cũng càng ngày càng lớn. Hạ Lễ Lễ than thở: “Mong sao ít gặp mấy người xui xẻo hơn, lần nào cứu người cũng dọa tôi muốn khóc!” Cơ quan nhà nước: “Con gái đừng khóc, bồi thường cho con một anh bạn trai tiêu chuẩn quốc gia nhé! Quán quân thế giới, đội trưởng đặc chiến, bác sĩ thiên tài... Con chọn ai? Bọn chú dọn luôn Cục Dân Chính tới cho!”










