Thế Giới Hoàn Mỹ

Thế Giới Hoàn Mỹ

Huyền huyễn

Đêm đã về khuya, bóng tối phủ kín khắp nơi, bao trùm lên cảnh vật. Thế nhưng trong núi lại chẳng hề yên tĩnh, tiếng mãnh thú rít gào rung động cả non sông, cây cối rung lên, lá bay tán loạn. Chốn rừng núi mênh mang là nơi hoạt động của vô số mãnh thú hồng hoang cùng những chủng tộc sót lại từ thời Thái Cổ. Tiếng kêu đáng sợ của muôn loài rống lên trong bóng tối, khiến mặt đất như muốn nứt toác ra. Từ trong dãy núi trông xa thấy có thấp thoáng một quầng sáng nhu hòa, tựa như một ngọn nến lập lòe dưới màn đêm đen vô tận, lẩn khuất giữa muôn trùng núi, ánh sáng dường như có thể vụt tắt bất cứ lúc nào. Đến gần hơn, có thể thấy rõ ở đó có một nửa thân cây khô khổng lồ, đường kính thân cây ước chừng hơn chục mét, toàn thân cháy đen, ngoại trừ một nửa thân cây này, chỉ còn lại một cành cây yếu ớt nhưng lại tỏa ra sức sống. Lá cây lung linh như được khắc từ lục ngọc, tán phát từng đốm sáng nhu hòa bao trùm lấy cả một thôn làng. Nói một cách chính xác thì đây là một thân cây sét đánh, rất nhiều năm về trước nó từng gặp phải một trận sét thông thiên, vòm cây um tùm cùng sức sống tràn trề của gốc liễu già đã bị sấm sét phá hủy. Nay chỉ còn lại một đoạn gốc cao chừng tám chín mét trồi lên mặt đất, đường kính rộng kinh người, cành liễu duy nhất sót lại kia trông như sợi xích thần bằng mây lục bích, hào quang ngập tràn bao trùm che chở cho cả thôn làng, khiến mảnh đất này trở nên mông lung như một vùng tiên thổ, trong chốn đại hoang cảm giác vô cùng thần bí. Nhà nhà trong thôn đều xây bằng đá. Đêm khuya thanh vắng, vẻ an lành yên ả của chốn này dường như tách biệt hẳn với bóng tối cùng tiếng mãnh thú gào thét bên ngoài. “Hú uuuuu....” Một trận cuồng phong thổi qua, có đám mây đen khổng lồ vắt ngang trời, che kín cả màn đêm, chắn nốt chút xíu ánh sao yếu ớt khiến dãy núi càng thêm tăm tối. Một tiếng chim kêu hung tợn từ trên cao vọng xuống, tiếng kêu sắc lẻm có sức xuyên thấu mạnh, không ngờ lại bắt nguồn từ đám mây đen kia. Nhìn kỹ, thì ra đó là một con chim khổng lồ to đến không tưởng, che lấp trăng sao, dài không biết bao nhiêu dặm. Đi qua Thạch Thôn, nó cúi đầu nhìn xuống, hai con mắt tựa như hai vầng trăng máu, hung khí ngút trời. Nó nhìn chằm chằm gốc liễu già trong chốc lát, cuối cùng bay về phía sâu nhất trong dãy núi. Yên ắng một lúc lâu mãi cho đến tận nửa đêm, mặt đất bắt đầu rung chuyển. Một bóng dáng mơ hồ từ phương xa bước tới, cao ngang đỉnh núi! Một hơi thở kì lạ lan tỏa, núi rừng lặng ngắt một cách chết chóc, hung cầm mãnh thú cúi rạp mình không dám phát ra một chút xíu âm thanh. Lại gần, đây là một sinh vật có hình người, dáng đứng thẳng, nó cao lớn vô cùng, sánh ngang đỉnh núi, toàn thân nó không có lông tóc gì mà dày đặc một lớp vảy vàng kim lấp lánh. Mặt nó phẳng lì, chỉ có một con mắt thẳng, mỗi lần chớp mở như có ánh sét vàng kim rạch qua, sắc bén ghê người. Toàn thân nó huyết khí mênh mông, tựa như một vị thần ma! Nó đi ngang qua chốn này, liếc nhìn gốc liễu, thoáng dừng chân rồi dường như đang vội vã lên đường, cuối cùng nhanh chóng bỏ đi. Vô vàn ngọn núi như đang rên rỉ dưới từng bước chân của nó, cả chốn núi rừng cũng bị uy thế ấy làm cho run rẩy. Bình minh lên, một con rết dài mười mét, thân to như thùng nước, tỏa ánh sáng bạc lấp lánh bò ngoằn ngoèo trong núi. Con rết như được đúc từ bạc trắng, mỗi một đốt đều sáng bóng dữ dằn, đập vào đá núi rầm rầm, tia lửa bắn tung tóe. Nhưng cuối cùng nó lại tránh qua Thạch Thôn mà không hề xâm nhập, nơi nó đi qua sương đen mịt mù, muông thú đều lẩn tránh. Một cành liễu mảnh mai tỏa ánh sáng bích hà óng ánh khẽ đung đưa trong gió....

0

2015 chương

Truyện cùng tác giả

Thâm Không Bỉ Ngạn
Thâm Không Bỉ Ngạn
Thần Đông

Ở trong vũ trụ mênh mông, sự khai sinh và diệt vong của một mảnh tinh hệ, cũng chỉ giống là một đốm sáng lóe lên trong nháy mắt. Ngước nhìn lên tinh không, cuối cùng đều có một loại kết cục thương cảm như thể đã được định sẵn từ trước, trăm ngàn năm sau cậu với tôi sẽ ở nơi nào? Quốc gia, nền văn minh phát triển, địa cầu, chẳng qua chỉ là một hạt bụi bặm trong thâm không. Tinh không mới chớp mắt một cái, nhân gian đã trải mấy ngàn năm. Côn trùng suốt kiếp chẳng qua thu, tôi cậu đều giống, cùng tranh độ. Rốt cuộc tận cùng trong thâm không có cái gì?

100000 Giỏ hàng

Già Thiên
Già Thiên
Thần Đông

Diệp Phàm là nhân vật chính trong truyện Già Thiên của tác giả Thần Đông, hắn từ 1 kẻ lưu lạc khỏi quê hương, nhưng có vô địch niềm tin, một đường sờ soạng lần mò, cả thế gian là địch, tự mình đi lên, huyết chiến cho tới khi trở thành Thiên Đế, là người mạnh nhất vũ trụ từ vạn cổ đến nay, làm được những điều phi thường trước nay chưa từng có. Truyện không sáng tạo ra một thế giới khác, nhưng lại khéo léo gợi mở ra những chi tiết thần bí, không chớp nhoáng đưa ngay người đọc vào một không gian xa lạ, mà như số mệnh đã sắp đặt cho nhân vật vậy. Sâu thẳm bên trong vũ trụ, chỉ có bóng tối lạnh lẽo. Bên trong vũ trụ cô quạnh này, tàu thăm dò vũ trụ thu được một bức hình ảnh chấn động lòng người. Chín bộ xác rồng khổng lồ kéo một quan tài bằng đồng thau, tuyên cổ trường tồn. Cửu Long kéo quan tài, đến tột cùng là trở về thượng cổ, vẫn còn là đi tới bến bờ tinh không? Một thế giới tiên hiệp to lớn, kỳ lạ rực rỡ, thần bí vô tận. Nhiệt huyết sôi trào như núi lửa, tình cảm mãnh liệt như biển lớn dâng trào, dục vọng như vực sâu thăm thẳm... Không phải ngẫu nhiên mà tác giả cho Diệp Phàm không gia nhập một gia tộc hay thánh địa nào, không học bất kì môt quyển kinh trọn vẹn nào, cũng không phải là thể chất mạnh nhất, luôn bị thiên địa áp chế, nhưng đánh bại mọi thể chất, quyét ngang tinh không cổ lộ, vượt lên thiên địa độ kiếp thành Thiên Đế.

0 Miễn phí Giỏ hàng

Thế Giới Hoàn Mỹ
Thế Giới Hoàn Mỹ
Thần Đông

Đêm đã về khuya, bóng tối phủ kín khắp nơi, bao trùm lên cảnh vật. Thế nhưng trong núi lại chẳng hề yên tĩnh, tiếng mãnh thú rít gào rung động cả non sông, cây cối rung lên, lá bay tán loạn. Chốn rừng núi mênh mang là nơi hoạt động của vô số mãnh thú hồng hoang cùng những chủng tộc sót lại từ thời Thái Cổ. Tiếng kêu đáng sợ của muôn loài rống lên trong bóng tối, khiến mặt đất như muốn nứt toác ra. Từ trong dãy núi trông xa thấy có thấp thoáng một quầng sáng nhu hòa, tựa như một ngọn nến lập lòe dưới màn đêm đen vô tận, lẩn khuất giữa muôn trùng núi, ánh sáng dường như có thể vụt tắt bất cứ lúc nào. Đến gần hơn, có thể thấy rõ ở đó có một nửa thân cây khô khổng lồ, đường kính thân cây ước chừng hơn chục mét, toàn thân cháy đen, ngoại trừ một nửa thân cây này, chỉ còn lại một cành cây yếu ớt nhưng lại tỏa ra sức sống. Lá cây lung linh như được khắc từ lục ngọc, tán phát từng đốm sáng nhu hòa bao trùm lấy cả một thôn làng. Nói một cách chính xác thì đây là một thân cây sét đánh, rất nhiều năm về trước nó từng gặp phải một trận sét thông thiên, vòm cây um tùm cùng sức sống tràn trề của gốc liễu già đã bị sấm sét phá hủy. Nay chỉ còn lại một đoạn gốc cao chừng tám chín mét trồi lên mặt đất, đường kính rộng kinh người, cành liễu duy nhất sót lại kia trông như sợi xích thần bằng mây lục bích, hào quang ngập tràn bao trùm che chở cho cả thôn làng, khiến mảnh đất này trở nên mông lung như một vùng tiên thổ, trong chốn đại hoang cảm giác vô cùng thần bí. Nhà nhà trong thôn đều xây bằng đá. Đêm khuya thanh vắng, vẻ an lành yên ả của chốn này dường như tách biệt hẳn với bóng tối cùng tiếng mãnh thú gào thét bên ngoài. “Hú uuuuu....” Một trận cuồng phong thổi qua, có đám mây đen khổng lồ vắt ngang trời, che kín cả màn đêm, chắn nốt chút xíu ánh sao yếu ớt khiến dãy núi càng thêm tăm tối. Một tiếng chim kêu hung tợn từ trên cao vọng xuống, tiếng kêu sắc lẻm có sức xuyên thấu mạnh, không ngờ lại bắt nguồn từ đám mây đen kia. Nhìn kỹ, thì ra đó là một con chim khổng lồ to đến không tưởng, che lấp trăng sao, dài không biết bao nhiêu dặm. Đi qua Thạch Thôn, nó cúi đầu nhìn xuống, hai con mắt tựa như hai vầng trăng máu, hung khí ngút trời. Nó nhìn chằm chằm gốc liễu già trong chốc lát, cuối cùng bay về phía sâu nhất trong dãy núi. Yên ắng một lúc lâu mãi cho đến tận nửa đêm, mặt đất bắt đầu rung chuyển. Một bóng dáng mơ hồ từ phương xa bước tới, cao ngang đỉnh núi! Một hơi thở kì lạ lan tỏa, núi rừng lặng ngắt một cách chết chóc, hung cầm mãnh thú cúi rạp mình không dám phát ra một chút xíu âm thanh. Lại gần, đây là một sinh vật có hình người, dáng đứng thẳng, nó cao lớn vô cùng, sánh ngang đỉnh núi, toàn thân nó không có lông tóc gì mà dày đặc một lớp vảy vàng kim lấp lánh. Mặt nó phẳng lì, chỉ có một con mắt thẳng, mỗi lần chớp mở như có ánh sét vàng kim rạch qua, sắc bén ghê người. Toàn thân nó huyết khí mênh mông, tựa như một vị thần ma! Nó đi ngang qua chốn này, liếc nhìn gốc liễu, thoáng dừng chân rồi dường như đang vội vã lên đường, cuối cùng nhanh chóng bỏ đi. Vô vàn ngọn núi như đang rên rỉ dưới từng bước chân của nó, cả chốn núi rừng cũng bị uy thế ấy làm cho run rẩy. Bình minh lên, một con rết dài mười mét, thân to như thùng nước, tỏa ánh sáng bạc lấp lánh bò ngoằn ngoèo trong núi. Con rết như được đúc từ bạc trắng, mỗi một đốt đều sáng bóng dữ dằn, đập vào đá núi rầm rầm, tia lửa bắn tung tóe. Nhưng cuối cùng nó lại tránh qua Thạch Thôn mà không hề xâm nhập, nơi nó đi qua sương đen mịt mù, muông thú đều lẩn tránh. Một cành liễu mảnh mai tỏa ánh sáng bích hà óng ánh khẽ đung đưa trong gió....

0 Miễn phí Giỏ hàng

Thánh Khư
Thánh Khư
Thần Đông

"Nổi dậy từ hoang tàn, khôi phục từ cát bụi.” Thánh Khư là phần nối tiếp trong bộ ba tác phẩm sau Già Thiên và Thế Giới Hoàn Mỹ. Câu chuyện bắt đầu từ nhân vật chính Sở Phong ở thế kỷ 21 của Trái Đất, khi thế giới hiện tại hắn đang sống bỗng phát sinh rất nhiều điều kỳ lạ. Hoa Bỉ Ngạn xanh nở trong sa mạc. Những con thú có linh trí. Cây cối và dây leo to lớn mọc lên giữa không trung. Những cây dại ven đường khai hoa, kết ra những quả màu sắc kỳ lạ. Mặt đất như nở rộng thêm, các tuyến đường phát sinh biến đổi. Mọi thứ trong xã hội văn minh như đang trở về hình dạng ban đầu từ thuở sơ khai của nó. Những biến đổi hiện tại khác xa những gì từng tồn tại mà con người đã biết. Dòng sông lịch sử tưởng chừng đã được tái họa nguyên vẹn hóa ra chẳng phải là một bức tranh bao quát. Một bí ẩn xuyên suốt từ Già Thiên sang Thế giới hoàn mỹ, đến tận Thánh khư. Chín con rồng kéo một chiếc quan quách đồng thau ba lớp, xuyên suốt từ xa xưa, nó do ai tạo ra hay có từ bao giờ vẫn không một ai biết. Nó lang thang, tìm kiếm gì đó. Thuyết luân hồi liệu có tồn tại hay không? Những gì tồn tại trong trí nhớ nhân loại liệu có phải sự thật? Tam thế đồng quan mang theo nghi vấn từ bao nhiêu kỷ nguyên trước đi tới hiện tại, bao nhiêu kiếp người đuổi theo truy cầu một sự thật từ viễn cổ xa xưa, liệu đâu là nguyên điểm? Đâu là chung cực? Thế gian này rộng lớn đến nhường nào? Lại có bao nhiêu người đứng vững được trên đỉnh cao vô thượng, ở nơi mà người đời chỉ có thể vọng tưởng và kính ngưỡng? Liệu rằng tất cả có phải chỉ là một nước cờ, một hồi đùa vui của chung cực giả? "Vị kia" trong miệng Chó Đen là ai? Thiên đế chí cao vô thượng là ai? Và cả Nữ đế phong hoa tuyệt đại hiện giờ đây đã đi đến đâu rồi? Vị Đế giả vẫn lạc với tàn chung liệu có thể trở về? Biết bao nhiêu câu hỏi cần Sở Phong tiến lên giải đáp. Một thân, một bí mật, một lòng hiếu kỳ, và một cái tâm vô địch. Liệu hắn có thể bước lên ngôi cao sánh bước cùng các truyền kỳ bất hủ hay không? Thánh Khư - mảnh đất thần thánh ẩn chứa bí mật cuối cùng.

100000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Truyện liên quan

Trùng Sinh Phối Hệ Thống, Ta Vô Địch Rất Hợp Lý A
Trùng Sinh Phối Hệ Thống, Ta Vô Địch Rất Hợp Lý A

【 Trùng sinh + não động lớn + vô địch + tâm cơ xấu bụng + đa nữ chính (3+) + sát phạt dứt khoát + gian trá 】 Quý Vô Thường trùng sinh, quay trở lại thời điểm ngay trước trận luận võ với Tiêu Phàm! Đồng thời, hắn thức tỉnh Hệ Thống Đánh Dấu Phục Chế! Hệ thống chỉ có hai chức năng cốt lõi: đánh dấu và phục chế. Mỗi ngày đánh dấu đều nhận được phần thưởng. Phục chế có thể sao chép mọi thứ của đối thủ: công pháp, chiến kỹ, bí kỹ, thọ nguyên, căn cốt, đan dược, lực lĩnh ngộ... không thiếu thứ gì! Kiếp trước, mọi bi kịch của Quý Vô Thường đều bắt nguồn từ Tiêu Phàm. Một đời này, hắn sẽ bắt đầu lại tất cả — từ việc đánh bại Tiêu Phàm! Vô Thường đã ra tay, ai dám giữ mạng? Hễ gặp Vô Thường, vạn sự thành không! Chư thiên thiên kiêu khóc không ra nước mắt: “Đã sinh Vô Thường, cớ sao còn sinh ta?!”

100000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Ta Có Thể Phục Chế Thiên Phú
Ta Có Thể Phục Chế Thiên Phú

Thời đại toàn dân thức tỉnh thiên phú, con người cùng hung thú cùng tồn tại. Mỗi người đều lấy việc thức tỉnh thiên phú, bước lên con đường Võ Giả làm vinh quang tối thượng. Diệp Thiên thu được thiên phú sao chép — chỉ cần chạm vào người khác, hắn liền có thể sao chép năng lực thiên phú của đối phương. Bất luận là Võ Giả hay hung thú, chỉ cần bị hắn để mắt tới, thiên phú đó đều sẽ thuộc về hắn! Không chỉ vậy, hắn còn có thể dung hợp thiên phú, không ngừng nâng cấp, khiến thiên phú ngày càng cường đại. Một vị thiên kiêu nào đó kiêu ngạo tuyên bố: “Ta sở hữu Siêu Thần Cấp thiên phú, ai có thể sánh bằng ta?!” Diệp Thiên mở bảng thiên phú của mình ra, nhìn từng hàng Siêu Thần Cấp thiên phú dày đặc, rồi lại liếc sang vị thiên kiêu kia — kẻ chỉ có đúng một Siêu Thần Cấp thiên phú. Hắn khẽ niệm trong lòng một câu: —— Sao chép! Siêu Thần Cấp thiên phú... lại thêm một cái nữa!

100000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Ai Mang Gia Hỏa Này Vào Giới Tu Sĩ
Ai Mang Gia Hỏa Này Vào Giới Tu Sĩ

Giới tu sĩ có một quy củ ngầm: thà rằng ngươi kết nghĩa huynh đệ với người trong ma đạo, cũng tuyệt đối không được dính dáng thân thích với Hàn Dục. Nghe qua Đàm Hoa Dạ Phóng Đan chưa? Uống xong thì ban đêm tư chất nghịch thiên, mặt trời vừa mọc lại hóa phế tài. Loại đan đáng chết ấy, chỉ để đổi lấy việc cho người ta tông môn “xuất khẩu” cả trăm cái gọi là “thiên tài”. Có loại đan, trọng thương uống vào thì khỏi hẳn, nhưng cái giá là phế sạch một thân chân nguyên — ăn hay không ăn? Lại có Tích Thiện Khứ Ác Đan, đến cả đạo thương cũng trị được, nhưng tác dụng phụ là trong suốt quá trình chữa thương phải không ngừng làm việc thiện; hễ dừng lại là toi mạng. Trùng hợp thay, một vị cự phách ma đạo đã từng dùng qua. Bị kẻ thù truy sát, ngươi có đem ra một bà mẹ tám mươi tuổi cũng vô dụng. Nhưng chỉ cần nói một câu: “Ta từng dùng đan của Hàn dược sư”, đảm bảo lập tức trở thành mục tiêu công kích chung. Chính – ma lưỡng đạo đều phẫn nộ: “Đáng chết! Rốt cuộc là tên hỗn trướng nào đã đưa cái gia hỏa này bước vào giới tu sĩ vậy chứ...”

100000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Cẩu Tại Tạp Dịch, Lặng Lẽ Tu Hành
Cẩu Tại Tạp Dịch, Lặng Lẽ Tu Hành

Từ An Thanh xuyên không đến một thế giới tu chân, thức tỉnh Hệ Thống Bạo Kích Trả Về. Hệ thống sẽ căn cứ vào thiên phú tu luyện của mục tiêu được tặng, ngẫu nhiên nhân bội tài nguyên hoàn trả. Mục tiêu có thiên phú càng cao, hệ số hoàn trả càng lớn! Nhưng Từ An Thanh hiểu rất rõ: Muốn lấy lòng người, trước tiên phải nắm được lòng tin; tiền tài tuy động lòng, nhưng niềm tin mới là gốc rễ. Vì vậy, hắn quyết định bắt đầu từ những đứa trẻ còn ngây thơ, từng bước bồi dưỡng sự tín nhiệm và ỷ lại. “Đinh! Ngài tặng một viên Ngưng Khí Đan, kích hoạt bạo kích x100, thu được Ngưng Khí Đan ×100!” “Đinh! Ngài tặng một bộ Địa cấp hạ phẩm công pháp Hợp Hoan Bí Điển, kích hoạt bạo kích vạn lần, thu được tiên phẩm công pháp Đại Âm Dương Bí Điển!” ...... Nhiều năm sau. Cặp sư muội song sinh, lớn lên như song đế song tiên, khí chất thanh lệ tuyệt trần. Cô bé làm ruộng năm nào, nay đã trở thành thiếu nữ duyên dáng, phong tư mê người...... 【Dưỡng thành lưu · Chủng điền văn · Tiết tấu chậm Không hợp gu xin nhẹ tay】 P/s: Truyện ổn áp, đáng để nhảy hố.

100000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Nằm Ngửa: Lão Bà Tu Luyện Ta Biến Cường
Nằm Ngửa: Lão Bà Tu Luyện Ta Biến Cường

Một kẻ không thể tu luyện, chỉ muốn nằm yên cả đời, bị sư tỷ — người không muốn gả cho ai khác — chọn làm đạo lữ. Nhờ mối nhân duyên ấy, hắn nhận được nhân duyên chi phúc: Đạo lữ mỗi khi tăng một lần tu vi, hắn lập tức nhận mười lần phản hồi. Đưa cho đạo lữ bất kỳ vật gì, hắn cũng nhận lại mười lần trả về. Càng về sau, theo tu vi tăng lên, số lần phản hồi càng lớn mạnh hơn. Từ đó, Hàn Phong chính thức bước lên con đường “nằm cũng mạnh”. Đạo lữ ngày ngày chăm chỉ tu luyện không nghỉ; còn hắn thì trồng hoa, nuôi thú, tắm nắng, nằm dài... Nỗ lực không chắc thành công. Nhưng nằm ngửa thì nhất định là nhẹ nhàng!

100000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Vạn Đạo Trường Đồ
Vạn Đạo Trường Đồ

Cỏ dại xanh mượt phủ kín mô đất, ngàn năm chôn xương cũng không chôn được hổ thẹn. Nhân thế ngày nay lắm tai nhiều mắt, nhưng có mấy ai thật sự nghe, thật sự thấy? Thương Thiên che mắt người đời vốn chẳng biết sầu, chỉ là thế nhân lại càng muốn mở to mắt nhìn. Thế sự tiêu hao từng chút một, khó coi cũng cố gắng làm cho trọn vẹn. Ngoài Vu Sơn, núi non trùng điệp, mấy tầng thu nối tiếp mấy tầng thu? Sử sách chỉ vỏn vẹn vài dòng tên họ, còn Bắc Mang thì vô số gò hoang. Tiền nhân cày ruộng, hậu nhân gặt hái, tận tâm tận lực, rốt cuộc cũng chỉ là một hồi long tranh hổ đấu. Chỉ nhìn thiên trường địa cửu, vạn khe tranh dòng, ai nấy chen lấn xô đẩy, rồi lại nói: “Vạn đạo từ từ, đường dài xuân thu.” Lý Khải xuyên qua, đặt chân đến trung tâm thiên hạ của vũ trụ, bái nhập Vu Đạo, tìm kiếm con đường tu hành của riêng mình. Đạo là gì? Xung đột giữa các đạo thống là gì? Hành trình truy cầu đạo chung cực rốt cuộc dẫn đến đâu? Thiên hạ được chia thành Cửu Địa, mỗi địa đều có đạo thống riêng, gồm: Nhân Đạo, Vu Đạo, Yêu Đạo, Ma Đạo, Phật Đạo, Đạo Môn, Linh Đạo, Thần Đạo và Lý Đạo. Nhân vật chính đi theo lộ tuyến 1vs1, cảnh giới chia từ Cửu Phẩm đến Nhất Phẩm. Chênh lệch giữa mỗi cảnh giới lớn như Đại Thừa so với Trúc Cơ, vì vậy tuyệt đối không tồn tại chuyện vượt cấp giết người. Thế giới rộng lớn vô tận, còn con đường tu hành của Lý Khải chỉ vì một điều giản đơn: muốn tận mắt ngắm nhìn vẻ đẹp và sự vĩ đại của thế giới này.

100000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Phản Phái: Nữ Đế Từ Hôn, Trùng Sinh Ta Mừng Như Điên
Phản Phái: Nữ Đế Từ Hôn, Trùng Sinh Ta Mừng Như Điên

Tần Vô Ưu, đáp ứng ta mười điều kiện, ta liền cho ngươi cơ hội sống lại. Ý thức vừa tiêu tán, trong đầu Tần Vô Ưu vang lên thanh âm thần bí của nữ tử... Phụ thân là tộc trưởng Đế tộc, mẫu thân là thần nữ cổ giáo, trời sinh thức tỉnh Chí Tôn Cốt, là cao quý Đế tử. Tần Vô Ưu vốn nên rực sáng cả đời, chứng đạo Đại Đế, nào ngờ vì cứu vị hôn thê, từ đào đan điền trở về sau, bị nhục nhã thảm thương. Cuối cùng, bị tức vận chi tử cướp đoạt Chí Tôn Cốt, uất hận sầu não mà c·hết. Vừa mở mắt... trùng sinh, và còn là trùng sinh ngay lúc cầu hôn bị cự. Tần Vô Ưu tại chỗ xé nát hôn thư: > “Từ hôn ngươi xách, ta đem sính lễ muốn đòi lại, cũng là hợp lý, đúng không?” > “Theo khế ước, hối hôn gấp mười lần bồi thường. Các ngươi phải bồi thường ta ba trăm triệu thượng phẩm linh thạch!” > “Liền xem như đem các ngươi Lâm gia bán đi, chắc cũng không phải chuyện gì lạ chứ hả?”

100000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Ai Làm Nhân Vật Chính Hảo Huynh Đệ ? Ta Muốn Làm Phản Phái
Ai Làm Nhân Vật Chính Hảo Huynh Đệ ? Ta Muốn Làm Phản Phái

Tin tốt: Xuyên không rồi, hệ thống trực tiếp cho ta thay thế thân phận một vị Vương gia. Vừa mở mắt đã là Vương gia, còn mới cưới Vương phi quốc sắc thiên hương, đang chờ hắn vào động phòng. Tin xấu: Hệ thống lạnh lùng báo cho ta biết — thân phận ta thay thế chính là hảo huynh đệ của Thiên Mệnh Chi Tử. Trong tương lai, kẻ này sẽ vì cứu nhân vật chính mà chết thảm. Vương phi là nữ chính, không được viên phòng, cuối cùng còn bỏ hắn theo luôn nhân vật chính. Nghe xong chuỗi tin dữ, Tào Húc im lặng không nói một lời, bước thẳng vào động phòng. Hảo huynh đệ của nhân vật chính ư? Xin lỗi, bản vương nhất định phải làm phản diện. Huynh đệ cứ yên tâm mà chết, mẫu thân ngươi xinh đẹp quá, ta sẽ thay ngươi chăm sóc. PS: Nhục thân xuyên không, trực tiếp thay thế thân phận, không phải hồn xuyên. Không độc, yên tâm “dùng”!

80000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Cẩm Y Vô Song
Cẩm Y Vô Song

Thế kỷ 21, một công chức xuyên về cổ đại ngoài ý muốn, trở thành tiểu kỳ quan nơi biên thuỳ tây nam của Ung quốc. Lâm Mặc tỉnh lại, phát hiện bản thân đã thành tử tù tội phản quốc. May mắn thoát chết, hắn lại bị ép thành nội gián của địch quốc. Trong đêm dài vô tận, nơi chỉ toàn lừa dối và phản bội, hắn mang hai thân phận, vừa là gián điệp, vừa là quan binh. Từ Luyện Ngục nơi biên cương máu lửa, đến chốn quyền lực sâu thẳm của đế quốc, mỗi bước đi đều phải đánh cược bằng mạng sống. Hãy xem hắn làm thế nào, giữa những lời dối trá cùng mạng lưới phản bội chằng chịt, chém ra một con đường máu, từng bước từng bước tiến lên đỉnh tối cao! Khởi đầu: một tiểu kỳ quan vô danh ở Tĩnh Biên ty. Kết cục: quyền nắm thiên hạ, say ngủ trên gối mỹ nhân, ngồi vững ngôi cửu ngũ, duy ta xưng tôn! Lâm Mặc than thở: “Ta chỉ muốn yên ổn có một lớp học, sao các ngươi cứ phải bức ta đến bước đường này?”

100000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Lễ Vật Vạn Lần Trả Về: Ta Là Tiên Tử Thiểm Cẩu!
Lễ Vật Vạn Lần Trả Về: Ta Là Tiên Tử Thiểm Cẩu!

Lời nhắn của tác giả trước khi nhảy hố: (Trước khi đọc, mời bạn cất não vào đây) (Ngăn chứa não!) (Tác giả lần đầu viết truyện, có gì sai sót mong mọi người bỏ qua. ) Hồn xuyên vào giới tu tiên, Diệp Huyền khởi đầu chỉ là kẻ tầng đáy, chật vật giãy dụa giữa con đường tu luyện tàn khốc. Cho đến một ngày, hắn thức tỉnh 【Hệ Thống Lễ Vật Vạn Lần Trả Về】! Từ khoảnh khắc đó, vận mệnh hoàn toàn đảo chiều! Chỉ cần dâng lễ vật cho tiên tử, thần nữ, liền có cơ hội kích hoạt vạn lần bạo kích, nhận về phần thưởng vượt xa tưởng tượng! Người ngoài khinh thường chế giễu: — Chẳng qua chỉ là con chó vẫy đuôi bên cạnh tiên tử, một tên thiểm cẩu mà thôi! Diệp Huyền im lặng, tiện tay dâng lên một gốc phàm thảo. Nhưng bọn họ đâu biết rằng... 【 Đinh! Nhận được Bất Tử Thần Dược ×1! 】 Tặng Hoàng giai công pháp → Trả về Thiên giai tiên quyết! Dâng pháp khí tàn phá → Hoàn lại Vô Thượng Đạo Binh! Khi từng vị Thiên Kiêu, yêu nghiệt lần lượt xuất thế, bọn họ mới kinh hoàng nhận ra... Cái kẻ bị gọi là “thiểm cẩu” năm xưa, đã sớm chân đạp vạn giới Thiên Kiêu, tay cầm nhật nguyệt tinh thần, đứng trên đỉnh cao mà chúng sinh chỉ có thể ngước nhìn!

100000 Giỏ hàng Giỏ hàng