Lạn Kha Kỳ Duyên

Lạn Kha Kỳ Duyên

Tiên hiệpCổ ĐạiDị GiớiTu Chân

Kế Duyên bên cạnh ván cờ lá rụng, ở giữa rừng cây đánh cờ không người. Hưng sở trí Thiên Nguyên một cờ, lại quay đầu sơn hải mênh mông ... Tỉnh lại sau giấc ngủ, Kế Duyên trở thành một hành khất nửa mù trong miếu sơn thần cũ nát. Thực lực không đủ miệng pháo đến gom góp, Chân Nhân một thanh kiếm, Thần Côn một cái miệng, chính là căn bản cho Kế Duyên an thân đặt chân ở thế giới đáng sợ này. ... Thơ Dạo núi Lạn Kha Dịch: Chưởng Thiên Tay chống gậy thong dong dạo núi Dõi mắt trông bốn phía biển mây Rừng xa gió lộng thu hiu hắt Suối cạnh hang róc rách nước reo Ván cờ tàn Tiên đâu chẳng thấy Xương Phật lạnh lẽo cùng tháng năm Trần thế nay được bao người trải Di tích còn gì cho đời sau Review Truyện: Tiên hiệp cổ điển rất khó viết. Một bộ tiên hiệp hay là một bộ truyện phải được viết sao cho thật dễ hiểu, thật thú vị, thật tiêu sái cũng như phải có cái hồn của tiên hiệp. Chỉ một điều kiện thôi đã khó, chứ đừng nói phải có đầy đủ các điều kiện trên. Có lẽ vì vậy mà tiên hiệp bắt đầu suy tàn. Kể từ sau Hoàng Đình, cũng thật lâu rồi mình mới thấy lại một bộ tiên hiệp cổ điển thuần túy như Lạn Kha Kỳ Duyên. Có yếu tố lãng mạn, thoải mái tiêu sái của tiên hiệp cổ điển trường phái xuyên không, chi tiết truyện vừa xuất sắc lại dân dã. Có yếu tố truyền thuyết phàm tục mang lại cảm giác của những câu chuyện thần thoại cổ xưa. Nam chính ở trong trò chơi hồng trần này, tuy rằng pháp lực tu vi không cao, nhưng cách xử sự làm người lại có trước có sau, thần bí khó lường, có ý cảnh, có tâm cảnh, thực sự đã mang lại cảm giác thần bí của tiên nhân. Đoạn mở đầu, khi nam chính nghèo túng cũng sợ chết như người thường, lời ăn tiếng nói cũng hơi tùy tiện. Trong truyện mỗi người đều rất lý tưởng, không dây dưa lợi ích quá nhiều, cũng không có quá tính toán, nhiều khi đọc mà không nhịn được cười. Trước mắt thì thấy đây là một thể loại truyền kỳ du ký cổ đại, có giang hồ, có tu sĩ, có tiên thần, có võ lâm cao thủ, có người phàm. Bàn tay vàng rất có ý nghĩa, tựa như thay đổi vận mệnh nhân vật. Mỗi khi nam chính thúc đẩy vận mệnh một người, hoặc dạy người hướng thiện, trên ván cờ sẽ ngưng tụ ra một quân cờ mới. Người đọc bị cuốn hút dần bởi những câu chuyện xung quanh Kế Duyên, muốn biết rốt cuộc quân cờ mà nam chính đã gieo sẽ trở thành những gì...

100000

1075 chương

Truyện cùng tác giả

Lạn Kha Kỳ Duyên
Lạn Kha Kỳ Duyên
Chân Phí Sự

Kế Duyên bên cạnh ván cờ lá rụng, ở giữa rừng cây đánh cờ không người. Hưng sở trí Thiên Nguyên một cờ, lại quay đầu sơn hải mênh mông ... Tỉnh lại sau giấc ngủ, Kế Duyên trở thành một hành khất nửa mù trong miếu sơn thần cũ nát. Thực lực không đủ miệng pháo đến gom góp, Chân Nhân một thanh kiếm, Thần Côn một cái miệng, chính là căn bản cho Kế Duyên an thân đặt chân ở thế giới đáng sợ này. ... Thơ Dạo núi Lạn Kha Dịch: Chưởng Thiên Tay chống gậy thong dong dạo núi Dõi mắt trông bốn phía biển mây Rừng xa gió lộng thu hiu hắt Suối cạnh hang róc rách nước reo Ván cờ tàn Tiên đâu chẳng thấy Xương Phật lạnh lẽo cùng tháng năm Trần thế nay được bao người trải Di tích còn gì cho đời sau Review Truyện: Tiên hiệp cổ điển rất khó viết. Một bộ tiên hiệp hay là một bộ truyện phải được viết sao cho thật dễ hiểu, thật thú vị, thật tiêu sái cũng như phải có cái hồn của tiên hiệp. Chỉ một điều kiện thôi đã khó, chứ đừng nói phải có đầy đủ các điều kiện trên. Có lẽ vì vậy mà tiên hiệp bắt đầu suy tàn. Kể từ sau Hoàng Đình, cũng thật lâu rồi mình mới thấy lại một bộ tiên hiệp cổ điển thuần túy như Lạn Kha Kỳ Duyên. Có yếu tố lãng mạn, thoải mái tiêu sái của tiên hiệp cổ điển trường phái xuyên không, chi tiết truyện vừa xuất sắc lại dân dã. Có yếu tố truyền thuyết phàm tục mang lại cảm giác của những câu chuyện thần thoại cổ xưa. Nam chính ở trong trò chơi hồng trần này, tuy rằng pháp lực tu vi không cao, nhưng cách xử sự làm người lại có trước có sau, thần bí khó lường, có ý cảnh, có tâm cảnh, thực sự đã mang lại cảm giác thần bí của tiên nhân. Đoạn mở đầu, khi nam chính nghèo túng cũng sợ chết như người thường, lời ăn tiếng nói cũng hơi tùy tiện. Trong truyện mỗi người đều rất lý tưởng, không dây dưa lợi ích quá nhiều, cũng không có quá tính toán, nhiều khi đọc mà không nhịn được cười. Trước mắt thì thấy đây là một thể loại truyền kỳ du ký cổ đại, có giang hồ, có tu sĩ, có tiên thần, có võ lâm cao thủ, có người phàm. Bàn tay vàng rất có ý nghĩa, tựa như thay đổi vận mệnh nhân vật. Mỗi khi nam chính thúc đẩy vận mệnh một người, hoặc dạy người hướng thiện, trên ván cờ sẽ ngưng tụ ra một quân cờ mới. Người đọc bị cuốn hút dần bởi những câu chuyện xung quanh Kế Duyên, muốn biết rốt cuộc quân cờ mà nam chính đã gieo sẽ trở thành những gì...

100000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Truyện liên quan

Luyện Sai Tà Công, Pháp Tượng Thiên Địa
Luyện Sai Tà Công, Pháp Tượng Thiên Địa

Đoàn Vân xuyên đến một thế giới thần bí tràn ngập đủ loại tà dị pháp môn, không nghĩ tới hắn có thiên tư tu hành vạn người không được một. Về sau tự học thành tài, Đoàn Vân trước giờ không tàng tư, một lòng "vì dân" truyền võ thiên hạ. Ai ngờ... "Đoàn ma đầu hại ta! Hắn nói cái công pháp này thải âm bổ dương, bây giờ ta lại chỉ có thể ngồi xổm đi tiểu, ô ô..." "Bản này là ma đầu kia dạy, bây giờ ta không bị đòi mạng thì cũng giẫm phải phân, Thần Toán tiên sinh nói ta thiếu mất bảy thành khí vận." "Nhất định không được nghe Đoàn ma đầu nói! Vạn Diệu Cung tiên tử lúc đầu muốn nâng cung phi thiên, kết quả trong vòng một đêm nhập ma, biến thành yêu nữ, đây đều là tác phẩm của Đoàn lão ma!" ... Đoàn Vân rất là không hiểu, mình chỉ luyện chút võ, truyền chút công, ngẫu nhiên pháp thiên tượng địa một cái, làm sao lại trở thành một ma đầu tội lỗi chồng chất vậy? Vu oan ta quá mà! Công pháp giống nhau, tại sao ta luyện thì không có vấn đề? Là do các ngươi sai, không thể nào là do ta nha!

100000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Hệ Thống Thần Thoại Của Tôi Không Giống Các Người
Hệ Thống Thần Thoại Của Tôi Không Giống Các Người

(Nữ chính mạnh mẽ, hài hước x Quỷ chủ kiêu ngạo dễ thương) Tuyên Chi xuyên vào một thế giới tu luyện mang tên “Phù chú quỷ thần”. Ở nơi này, phù sư có thể dùng bùa chú để thỉnh thần, trừ tà, điều khiển yêu ma và vận dụng ngũ hành chi lực, đây là nghề được cả giới tu chân ngưỡng mộ, xem là con đường thăng tiến sáng lạn nhất. Vừa mới nhập hồn vào thân xác mới, nàng đã thấy mình đang mặc hỷ phục đỏ chót, ngồi trong kiệu hoa, ôm chặt tấm “Thần phù” gia truyền, chuẩn bị gả vào Vân gia, một đại tộc nổi danh khắp Đông Chu. Theo nguyên tác, sau khi gả vào Vân gia, nữ chính sẽ bị giam lỏng trong khuê phòng, chịu đủ lễ giáo “tam tòng tứ đức”, phu quân thì bị tráo từ nhị công tử ôn hòa thành tam công tử vũ phu, sau cùng bị hành hạ đến chết. Vân gia thì nhờ cướp được “Thần phù” mà một bước lên mây, trở thành thế gia số một Đông Chu. Tuyên Chi bĩu môi: "Tự mình thỉnh thần không phải tốt hơn sao? Việc gì phải dâng báu vật cho người khác?" --- Tuyên Chi: “Đại Thánh! Con là fan cứng của người từ nhỏ tới lớn luôn đó!” Thần phù phát ra tiếng ục ục, rồi bỗng phun ra một đám mây lành, mang nàng bay cái vèo hơn mười vạn tám ngàn dặm, đáp cái “bịch” xuống bồn tắm của đại phản diện. Tuyên Chi: “Xin thỉnh Nhị Lang Chân Quân, cứu mạng chó con với!” Ngay giây sau, một chân chó vỗ thẳng vào mặt nàng, sủa vang trời rồi lao ra táp sạch cả đám yêu ma quỷ quái. Tuyên Chi: “Tuy chưa mời được thần thật, nhưng ta có thể gọi... thú cưng của họ mà.” Người khác trong truyện: “Cô ấy rốt cuộc đang thỉnh thần gì vậy?” Tuyên Chi: “Xin lỗi, hệ thống thần thoại của ta không giống mấy người.” --- Cho đến một ngày nọ, nàng rốt cuộc cũng triệu được một vị thần mà cả thiên hạ đều biết tiếng. Bắc Minh Quỷ Chủ, hắn khoác áo choàng đen viền lửa, đai lụa tung bay, giữa muôn vàn lệ quỷ phủ phục mà hiện thân. Đôi mắt đỏ thẫm ánh lên khí thế vương giả, hoàn toàn không giống kẻ từng bị chó rượt cắn hôm trước... Hắn cầm một tờ hưu thư, cười lạnh: “Chia tay vui vẻ, ai về nhà nấy.” Tuyên Chi bị ánh mắt âm u của hắn nhìn chằm chằm, liền vội chộp lấy tờ hưu thư xé nát, nhào vào lòng hắn, rướn rướn nước mắt mà khóc: “Hu hu... Đồ chết tiệt! Giờ người mới chịu tới hả? Người nhìn xem! Bọn họ bắt nạt ta nè!” Thân Đồ Đào: “...” Những kẻ bị nàng chỉ mặt gọi tên đều hoảng loạn thụt lùi: “Trời ơi, rõ ràng là nàng ta đang bắt nạt tụi tôi mà?” --- [Ta đã cướp mất thần triệu hoán của phản diện, thì đành tự mình cầm kịch bản... làm phản diện vậy.]

100000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Sư Phụ Ngày Nào Cũng Cầu Xin Ta Đừng Đột Phá Nữa
Sư Phụ Ngày Nào Cũng Cầu Xin Ta Đừng Đột Phá Nữa

Trước tiên xin nêu kết luận: Tuân Diệu Lăng xuyên không vào thế giới tu tiên. Tin tức tốt, căn cốt và ngộ tính của nàng rất tốt, khả năng thấu hiểu nhanh nên việc đột phá cảnh giới dễ như bỡn. Chỉ trong mấy năm ngắn ngủi nàng đã đạt tới trình độ mà người thường không thể với tới. Tin tức xấu, cũng vì lẽ đó mà thiên đạo luôn nhắm vào nàng. Nàng càng đột phá cảnh giới nhanh thì sấm sét giáng xuống càng hung hãn, thật như rắp tâm muốn bức tử nàng. Sư phụ tận tình khuyên bảo: "Đồ nhi ngoan, hay là con đừng đột phá cảnh giới nữa nhé?" Tuân Diệu Lăng - người bị sấm sét đánh cho cháy đen cả người - đã vội vã gật lia lịa. Nhưng có lẽ vì năng lực của nàng quá đáng sợ thành thử chuyện đột phá cảnh giới không nằm trong khả năng nàng có thể kiểm soát. Ra ngoài thưởng thức di tích của lão tổ thuộc môn phái khác, nàng đột phá cảnh giới. Đi xem cuộc thi đấu được môn phái tu tiên tổ chức, nàng đột phá cảnh giới. Hai giới tiên và ma đại chiến một trận ở bí cảnh và nàng ra tay trừ ma, nàng đột phá cảnh giới. Mọi người: "..." Không phải chứ, thiên đạo đâu mau mở to mắt mà nhìn xem có hợp lý không?! Cảnh tượng một: Sư điệt có bàn tay vàng đánh đâu thắng đó đã tự tin khiêu chiến với thiên tài của tiên môn là Tuân Diệu Lăng, sau đó bị đánh tới độ phòng ngự bị phá ba lần, đạo tâm tan nát. Từ nay về sau hắn gần như vô duyên với những câu lời thoại kiêu ngạo như "Đừng khinh thiếu niên nghèo". Hắn bị buộc phải giả vờ rộng lượng khiêm tốn trước mặt mọi người, chỉ khi đêm khuya tĩnh lặng, hắn mới dậm chân, đấm ngực và lăn lộn một cách mất hết hình tượng, thậm chí còn u ám bò trườn: "Không được, nàng ta dựa vào cái gì?!" Ép đến mức hệ thống trước giờ chỉ giao nhiệm vụ cũng phải mở miệng nói tiếng người: "Đang yên đang lành ngươi chọc vào nàng ta làm chi?" Cảnh tượng hai: Thiếu chủ của lang tộc mang trong mình dòng máu lai giữa người và yêu luôn bị bài xích trong tông môn tu tiên, lúc nào cũng sống trong nơm nớp lo sợ... Nhưng đó là do người trong lang tộc cố ý sắp xếp. Bầy sói muốn mài mòn sự lương thiện và gần gũi của hắn với con người, hòng biến hắn thành một yêu vương tàn nhẫn lạnh lùng. Nhưng rồi Tuân Diệu Lăng đã mở miệng nói ra ba câu chấn động: "Ngươi nói hắn mang trong mình dòng máu yêu thì đã sao? Đại yêu quái có dòng máu thuần chủng ta còn đánh bại nữa là cái tên con lai đời thứ hai như hắn? Có ta ở đây thì hắn có thể lật trời chắc?" Chỉ ba câu này đã khiến Lang Vương bé nhỏ u ám và hung bạo bỗng chốc trở thành con chó Samoyed nuôi trong nhà. Bầy sói: "..." Gặp phải nàng, lang tộc chúng ta tàn rồi! Cảnh tượng ba: Sư muội bé nhỏ là Y tu có thể chất đặc thù, mang tấm lòng lương thiện mù quáng trời sinh, cứ nhẫn nhịn chịu đựng. Mỗi lần Tuân Diệu Lăng tả xung hữu đột ở phía trước thì nàng sẽ chịu trách nhiệm cấp cứu ở phía sau, tránh bọn họ trực tiếp lên trời. Nàng cứu một người, hai người, rồi ba rồi bốn người, cứu tới độ chết lặng. Cuối cùng tới khi kẻ khác thao túng tâm lý và ép nàng lấy linh huyết để chữa thương cho người khác, nàng chỉ bình thản nói: "Vết thương của ngươi còn chưa nặng bằng vết thương khi sư tỷ của ta dùng kiếm khí chém xuống. Bao nhiêu người đều có thể tự chữa khỏi mà sao tới ngươi lại không được? Là ngươi không muốn tự chữa hả? Việc ngươi bị thương không phải trách nhiệm của ta. Ngươi không giỏi thì đi mà luyện thêm đi!" Trong truyền thuyết, Tuân Diệu Lăng của Quy Tàng Tông là một kẻ kinh khủng. Thần tiên, yêu ma đều hận nàng. Bởi vì câu cửa miệng của nàng là: "Aizzz, ta thực sự không muốn đột phá cảnh giới đâu." —— Một câu giới thiệu vắn tắt: Ta muốn đánh mười người! Lập ý: Mỗi người đều có con đường riêng của mình.

100000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Mang Theo Võ Quán Chuyển Nghề Thành Nông Nữ
Mang Theo Võ Quán Chuyển Nghề Thành Nông Nữ

Lý Hoa - truyền nhân đời thứ 18 của võ quán Lý thị, hạ quyết tâm không kết hôn không sinh con, lên kế hoạch kết thúc võ quán tổ truyền chiếm diện tích hơn nửa con phố ở trong tay mình. Nàng ký kết hiệp nghị sau khi chết sẽ quyên tặng tất cả di sản, nửa đêm say rượu về nhà, tay vuốt ve bảng hiệu võ quán khóc nức nở, kết quả lại xuyên thành một nông gia nữ gầy yếu. Có võ quán tùy thân, lại có một thân công phu kết hợp cùng thể chất đại lực sĩ của nguyên thân, kế hoạch của Lý Hoa đổi thành: Đá cực phẩm, ngược cặn bã, làm ruộng, buôn bán, thu một đám đồ đệ, mở lại võ quán Lý thị, sinh hạ truyền nhân Lý thị, làm rạng rỡ liệt tổ liệt tông.

200000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Ta Là Trường Sinh Tiên
Ta Là Trường Sinh Tiên

Tiên thần, yêu ma, vương hầu tướng lĩnh; Long Nữ nâng đèn, giữa biển rộng thịnh vượng. Cáo hoang tham thiền, hổ dữ ngộ đạo; kẻ du ngoạn đến Bắc Hải, người lại tìm về Thương Ngô. Tiên thần còn tại thế, yêu ma dựng nên quốc độ của riêng mình. Tất cả những chuyện ấy vốn chẳng liên quan gì đến Tề Vô Hoặc. Trong những giấc mộng hắn luôn trông thấy một khối lập phương phủ đầy văn tự. Khi đó, điều duy nhất Tề Vô Hoặc mong muốn chỉ là được tham dự khoa thi mùa xuân năm sau. Cho đến một ngày, lúc đang làm “bữa cơm hoàng lương”, một lão nhân tiến đến, trao cho hắn một chiếc gối ngọc, bảo rằng hãy dựa vào nó mà ngủ một giấc thật dài. Đó chính là— Hoàng Lương Nhất Mộng. ... Giấc mộng hoàng lương tan vỡ, rũ sạch bụi trần trong lòng phàm; từ đó cánh cửa tu hành mở rộng trước mắt. Kim Ô khuất bóng, Thỏ Ngọc dần phai. Tam giới như một hạt thóc, non sông chỉ còn lại vệt bụi năm tháng. Thanh kiếm nhàn tản đi qua phố xá phồn hoa. Chẳng ai biết rằng— Ta chính là Chân Tiên.

100000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Sau Khi Làm Đàn Em Của Thái Tử Hắn Liền Bị Ta Bẻ Cong
Sau Khi Làm Đàn Em Của Thái Tử Hắn Liền Bị Ta Bẻ Cong

Trần Kiểu xuyên vào một cuốn tiểu thuyết quyền mưu tranh đoạt ngôi vị, trở thành một nhân vật phụ có quyền thế. Mẫu thân là nữ nhi ruột của trưởng công chúa, phụ thân là hầu tước đương triều, tổ phụ tổ mẫu càng là những nhân vật nổi danh khắp Trường An. Nhưng khổ nỗi, Trần gia đã ba đời chỉ có con một. Thấy tài sản và tước vị của gia đình sắp bị người ngoài nhòm ngó, Trần Kiểu quyết tâm mặc áo sĩ tử, giả trang thành nam tử để bảo vệ gia sản. Thời này, làm một công tử ăn chơi cũng không dễ. Theo phe ai, kết giao với ai, chọc vào ai hay tránh né ai đều là cả một môn học. Các hoàng tử đang ở độ tuổi sung mãn, tranh đấu gay gắt. Chọn đúng phe thì sẽ được vinh hoa phú quý, trở thành cận thần của thiên tử, chọn sai thì cả nhà sẽ vào tù và hát bài lệ rơi sau song sắt. May là Trần Kiểu xuyên vào sách, biết trước mặc dù hiện tại thái tử đang gặp nguy hiểm, nhưng trong tương lai sẽ thành công lên ngôi. Hơn nữa, thái tử lại là người phong độ, ôn hòa, được bá quan văn võ kính yêu, là một công tử nho nhã. Gia nhập phe thái tử thì tương lai sự nghiệp chắc chắn rộng mở! Trần Kiểu lập tức bắt đầu kế hoạch "ôm chân" thái tử, nỗ lực trở thành người trung thành số một. Thái tử giơ tay, nàng dâng trà, thái tử bị cảm lạnh, ho khan, nàng khóc lóc tự mình nấu canh. Thái tử bị giam cầm, nàng trèo tường mang cơm vào! Trong sự chân thành đáng khen của Trần Kiểu, cuối cùng thái tử cũng bị bẻ cong rồi! Trần Kiểu: “?” Phụ mẫu của Trần Kiểu: “?” Nãi nãi của Trần Kiểu hét lên: “Ta đã nói là đừng tặng cái túi hương đó mà hai ông cháu cứ không nghe!” Gia gia của Trần Kiểu lại ôm đầu hét lớn hơn: "Đó là bùa bình an cơ mà!”

140000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Tiên Công Khai Vật
Tiên Công Khai Vật

Bên trong núi lửa, có lưu lại cơ quan Tiên Cung của đại năng tiên hiền, người đời sau vô cùng khát vọng muốn sở hữu. Mẫu thân liều mình tranh thủ, thu được bảo ấn Tiên Cung, trước khi chết để lại cho Ninh Chuyết. Ngã Phật Tâm Ma Ấn! Độ mình thành Phật, độ người thành Ma. Chấp chưởng ấn này có thể khắc xuống tâm ấn, chỉ huy cơ quan tạo vật, hao phí cực thấp. Thường nhân điều khiển cơ quan thì tâm thần gánh vác cực nặng. Nhưng Ninh Chuyết lại có thể lấy một ngự vạn, thành thạo điêu luyện. Ninh Chuyết: "Mẹ, hài nhi nhất định không phụ người dặn dò, sẽ lấy được Tiên Cung!" Chính là: Tiên ngẫu thông linh bí, công xảo hợp chí lý. Khai vũ xuất tân cảnh, vật hoa dữ thiên tề. Cổ chung truyện pháp độ, nguyệt hạ vũ thanh huy. Chân thân cụ vạn tượng, nhân gian thùy dữ địch!

100000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Nhật Ký Quay Ngựa Của Nhiếp Chính Vương
Nhật Ký Quay Ngựa Của Nhiếp Chính Vương

Mạnh Vãn Đào xuyên không vào một cuốn tiểu thuyết phản công, trở thành nhân vật qua đường Giáp không hề liên quan đến cốt truyện... cô nhi ở tam phòng của phủ Thừa Dự Bá. Vì cha mẹ qua đời sớm, lại không được tổ mẫu yêu thích, nàng chẳng khác nào người vô hình, quanh năm sống ở thôn trang ngoại ô kinh thành, chi phí ăn mặc còn thua kém cả nha hoàn được sủng trong phủ. Đã xuyên không đến đây, đương nhiên phải sống tiếp cuộc đời này. Sau khi dạy dỗ đám ác nô khinh chủ, đòi lại những gì vốn thuộc về mình, nàng an tâm ở lại thôn trang cày ruộng, mở cửa hàng kiếm tiền, cuộc sống mỗi ngày tự do thoải mái, cho đến một ngày nọ, vì thèm ăn mà nàng dạo bên bờ hồ nướng cá, gặp được đứa con riêng không biết của nhà quý tộc nào đang được nuôi dưỡng ở thôn trang bên cạnh. Hắn có vẻ ngoài cực kỳ tuấn tú, chỉ là sắc mặt quá trắng, thân thể quá yếu ớt, như thể sắp bị gió thổi bay đi. Đối diện với ánh mắt lạnh lùng của hắn, Mạnh Vãn Đào ngẫm nghĩ rồi giơ con cá vừa nướng lên: "Ngươi, có muốn ăn không?" Cung Giác đã lén lút rút kiếm ra khỏi vỏ: "..." ... Sau đó, hai người gặp nhau nhiều lần, nàng chẳng hề sợ hãi sát khí trên người hắn, ngược lại còn thấy thương cảm cho thân phận của hắn, mỗi khi làm món ngon đều mang cho hắn một ít. Một ngày nọ, có người từ trong cung đột nhiên đến tuyên đọc ý chỉ tứ hôn của Thái Hậu, muốn gả nàng cho Nhiếp Chính Vương làm phi. Nhiếp Chính Vương nắm trong tay nửa giang sơn, địa vị ngang hàng Thái Hậu, nhưng sau khi nam chính (ấu đế) trưởng thành, kết cục lại vô cùng thê thảm. Mạnh Vãn Đào không cần nghĩ cũng biết, đến lúc đó thân là Nhiếp Chính Vương Phi, nàng sẽ thảm hại đến mức nào. Nàng thật sự không hiểu, nàng chỉ là một NPC không liên quan gì đến cốt truyện, luôn an phận sống cuộc sống của mình, sao lại đột nhiên bị ép gả cho đại nhân vật phản diện tàn bạo? Đang ngẩn người thì nàng nhìn thấy đứa con riêng nhà bên nhận lấy ý chỉ của Thái Hậu từ tay thái giám, khóe miệng lạnh lùng nhếch lên: "Thái Hậu đã lo thay bản vương rồi." Mạnh Vãn Đào: "..." ... Lục hoàng tử Cung Giác lớn lên trong lãnh cung, vốn thuần khiết ngây thơ, sau nhiều lần bị hãm hại suýt mất mạng đã hoàn toàn trở nên tàn độc, từng bước tính toán, trở thành Nhiếp Chính Vương quyền khuynh thiên hạ. Năm đó hắn bị ám sát, bị trọng thương, dưỡng thương tại biệt viện ngoại ô, tiểu nha đầu ở sát vách hắn mấy lần suýt ᴄʜếᴛ, lại không hề sợ hắn, ngày ngày mang mỹ thực đến hỏi hắn có muốn nếm thử không. Ban đầu hắn chỉ cho rằng nàng có dụng ý riêng, lạnh lùng quan sát nàng làm mọi việc, chỉ chờ nàng lộ ra sơ hở là sẽ gιếт nàng. Cho đến ngày đó, hắn bị thuộc hạ phản bội, lệ khí bùng phát. Tiểu nha đầu kia nhét một chén rượu ủ hoa quế vào tay hắn, dịu dàng khuyên nhủ: "Người sống nên nghĩ thoáng một chút, đừng bi quan, cuộc sống rồi sẽ tốt đẹp hơn thôi, tỷ xem ta này, hiện tại chẳng phải đang sống rất thoải mái sao?" Những lời nàng nói, hắn chẳng nghe lọt tai câu nào, hắn chỉ nhớ rõ, tay nàng rất mềm mại, cũng rất ấm áp, có thể xua tan lớp sương lạnh đã tích tụ nhiều năm trong lòng hắn.

120000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Xuyên Không: Mang Thai Vả Mặt Nhà Chồng Ác Độc
Xuyên Không: Mang Thai Vả Mặt Nhà Chồng Ác Độc

Vừa mở mắt ra, Bạch Đào Đào phát hiện mình xuyên không—không phải làm đại tiểu thư hay nữ thần y gì hết, mà là... một sản phụ bụng vượt mặt, đang nằm trên giường chờ người hạ thủ bằng bát thuốc phá thai! Chồng? Chết rồi. Nhà chồng? Lạnh lẽo như băng. Bà bà? Không phải người, là ác quỷ đội lốt mẹ chồng! Không cam chịu số phận bi thảm, Đào Đào lập tức trở mình phản kích—thuốc phá thai? Thì đưa bà bà uống thử trước xem hiệu quả ra sao! Một nhà chồng cực phẩm, lòng dạ hiểm độc, thà nuôi heo còn hơn sống cùng. Phân gia! Chạy ngay đi trước khi bị bòn rút đến mảnh vải cuối cùng. Dù có lấy trời làm màn, lấy đất làm chiếu, thì với cái đầu hiện đại và "bàn tay vàng" mang theo, nàng vẫn có thể dựng nên một cuộc sống huy hoàng từ hai bàn tay trắng. Trồng rau, nuôi gà, chế thuốc, mở quán ăn, trị bệnh cứu người—mọi thứ đều thành công mỹ mãn. Chẳng mấy chốc, nàng đã gom đủ bạc xây tứ hợp viện, mua ruộng, mua nhà, thuê người hầu hạ, sống cuộc sống mà kiếp trước có nằm mơ cũng chẳng dám nghĩ tới. Mọi thứ đều đang tốt đẹp thì một người đàn ông bỗng từ trên trời rơi xuống, tự xưng là... trượng phu của nàng?! Hả? Không phải đã chết rồi sao? Giả chết là trò mới à? Nhưng nhìn hắn ngày ngày giặt quần áo, nấu cơm, cày ruộng, chăm con... lại còn đẹp trai dịu dàng, cơ bụng sáu múi—thôi thì giữ lại cũng không lỗ. Từ đó, một nhà ba người, sống vui vẻ ấm êm, tiền bạc rủng rỉnh, tình cảm ngọt đến sâu răng. Nhà mẹ chồng cũ từng xua đuổi nàng thì hối hận đến xanh lè mặt mũi, nhìn nàng sống trong phủ lớn ăn thịt uống canh, còn mình thì rách rưới lạnh lẽo, nằm co ro gặm nhấm ký ức cũ mà than khóc không ngừng. Bởi vì trên đời, có những sai lầm—sẽ không bao giờ có cơ hội để sửa chữa lần thứ hai...

100000 Giỏ hàng Giỏ hàng