Đọc Tâm Động Thực Vật Tôi Nuôi Sống Cả Nhà

Đọc Tâm Động Thực Vật Tôi Nuôi Sống Cả Nhà

Ngôn Tình

Sau khi tốt nghiệp Đại học Y học cổ truyền Trung Quốc, Giang Phúc Bảo bất ngờ xuyên không tới một thế giới giả tưởng, trở thành một bé gái ba tuổi trong ngôi làng nghèo nhất lịch sử. Cô có được một gia đình cực kỳ yêu thương, bảo vệ cô đến cùng. Không chỉ vậy, cô còn phát hiện ra mình sở hữu một "bàn tay vàng" đặc biệt – năng lực đọc tâm! Nhưng năng lực đọc tâm này lại có chút đặc biệt, cô chỉ có thể nghe được tiếng lòng của thực vật và động vật. Nhờ khả năng ấy, Giang Phúc Bảo đã giúp gia đình gầy gò, xanh xao của mình ăn no mặc ấm, dần dần trở nên béo khỏe, mũm mĩm, ngay cả năm mất mùa cũng chẳng sợ đói khát. 1. “Nương, Phúc Bảo, Phúc Bảo, con bé không còn thở nữa!” “A, con gái của ta——” “Phúc Bảo ơi, sao cháu lại ra đi như vậy, cháu mới ba tuổi thôi mà, cháu đi rồi bà biết làm sao, cháu để bà sống thế nào đây.” Tiếng khóc than thảm thiết vang lên. Giang Phúc Bảo từ từ tỉnh lại. Chưa kịp mở mắt, một đoạn ký ức không thuộc về nàng đã tràn vào đầu. Ba giây sau. Tiếp nhận ký ức xong. Giang Phúc Bảo mới biết, mình đã xuyên không. Vì quá mệt mỏi, nàng đã đột tử trong căn phòng thuê trọ. Có lẽ ông trời thương xót nàng không cha không nương, đã cho nàng cơ hội sống lại một lần nữa. Nguyên chủ cũng giống nàng. Cũng tên là Giang Phúc Bảo, là con út của nhà họ Giang. Năm nay ba tuổi. Vì nguyên chủ bị chết đuối dưới sông, nàng mới có thể có được thân thể này. Bà lão đang khóc bên giường là tổ mẫu của nguyên chủ. Tên là Trương Kim Lan. Bà ấy cùng tổ phụ Giang Thủ Gia có ba con trai, một con gái. Con trai cả nhà họ Giang tên là Giang Đại Hòa, cưới Chu Nghênh Thu ở thôn Chu Gia. Hai người sinh được ba con trai, con trai cả Giang Đồng Kim năm nay mười lăm tuổi, đang chuẩn bị bàn chuyện cưới xin, con trai thứ hai tên là Giang Đồng Mộc mười ba tuổi, con út tên là Giang Đồng Thủy mười một tuổi. Con trai thứ hai nhà họ Giang tên là Giang Nhị Dũng, thê tử là Tôn Bình Mai ở thôn Tôn Gia, sau khi về nhà chồng sinh được hai con trai. Tên là Giang Đồng Hỏa và Giang Đồng Thổ, một đứa mười một tuổi, một đứa mười tuổi. Năm người được đặt tên theo thứ tự Kim Mộc Thủy Hỏa Thổ. Còn con thứ ba nhà họ Giang, là con gái duy nhất của Trương Kim Lan, tên là Giang Tam Hà. Cách đây vài năm đã gả đến thôn Tôn Gia. Cha ruột của nguyên chủ là Giang Tứ Ngân, là con trai út của nhà họ Giang, được tổ phụ tổ mẫu rất yêu thương. Cưới Trương Yến Tử ở thôn Trương Gia, sinh được hai trai một gái. Đại ca của nguyên chủ tên là Giang Đồng Cát, nhị ca tên là Giang Đồng Tường, ngụ ý là cát tường. Nhà họ Giang đông người, tổng cộng mười sáu người. Vì các cháu đều là con trai, Giang Phúc Bảo là con út nên rất được mọi người trong nhà yêu thương. Có thể nói là cục cưng của cả nhà. Chỉ cần nhìn tên của cô bé là biết. Sau khi đã nắm rõ các mối quan hệ trong nhà họ Giang, Giang Phúc Bảo mở mắt. “Nương, Phúc Bảo không chết, con bé tỉnh rồi!” Thấy Giang Phúc Bảo tỉnh lại, một người đàn ông có dáng vẻ giống như tay đấm, vừa lau nước mắt vừa kích động nói. “Phúc Bảo của bà ơi, cuối cùng cháu cũng tỉnh rồi, chắc là cháu không nỡ rời xa bà nên mới quay về phải không?” Nghe con trai cả nói cháu gái không chết. Trương Kim Lan, người đang ngồi bệt dưới đất, bỗng có sức lực, bà ấy ôm chặt lấy cháu gái như vừa tìm lại được vật quý, khóc nức nở. Tiếng khóc vang vọng trong nhà, lay động tất cả mọi người nhà họ Giang. “Tổ mẫu, đừng khóc.” Giang Phúc Bảo giơ tay, dùng bàn tay nhỏ nhắn mũm mĩm lau nước mắt cho bà ấy. “Phúc Bảo, con làm nương sợ chết khiếp, nếu con có mệnh hệ gì, nương cũng không sống nổi.” Nương của nguyên chủ, Trương Yến Tử, nằm úp sấp bên giường, khóc nấc lên. “Cháu gái ngoan, nói cho ông biết, cháu bị ngã xuống sông như thế nào? Sao tự dưng lại ra bờ sông làm gì?” Mặc dù mắt Giang Thủ Gia ngấn lệ, nhưng ông ấy lại muốn biết cháu gái bị rơi xuống sông ra sao. Cháu gái ông ấy vốn ngoan ngoãn, không bao giờ chạy lung tung, càng không tự mình ra bờ sông chơi. Chắc chắn có điều gì đó mờ ám! Thấy tổ phụ hỏi. Giang Phúc Bảo lục lại ký ức, nhỏ giọng nói: “Tam Nữu tỷ tỷ dẫn cháu ra bờ sông, tỷ ấy nói dưới sông có đá đẹp, nhưng cháu vừa ngồi xuống thì bị người ta đẩy xuống sông.” Nguyên chủ chính là bị đứa bé gái bảy tuổi tên Giang Tam Nữu này hại chết. Hôm nay là ngày cày bừa mùa xuân. Sáng sớm, mọi người Giang gia đã ra đồng cày xới đất, bọn trẻ nhỏ thì chơi trong thôn hoặc lên núi đào rau dại. Nguyên chủ còn nhỏ, không ai chơi cùng, nên một mình ngồi xổm trong góc, dùng cành cây chọc đất để giết thời gian. Sau đó, cháu gái thứ ba của nhà tộc trưởng, Giang Tam Nữu, đột nhiên đến tìm nguyên chủ. Con bé dụ dỗ nguyên chủ rằng dưới sông có đá đẹp, muốn cùng nguyên chủ đi nhặt, nguyên chủ tò mò nên đã bị Giang Tam Nữu dắt ra bờ sông, tuy nhiên, vừa ngồi xuống thì đã bị người ta đạp xuống sông. Không cần suy nghĩ. Cũng biết người đạp cô bé chính là Giang Tam Nữu. Mới bảy tuổi mà lòng dạ đã độc ác như vậy. Giang Phúc Bảo không giấu giếm điều gì. Kể hết mọi chuyện cho tổ phụ Giang Thủ Gia nghe. “Đúng là con nhỏ đáng bị trời đánh! Mới bảy tuổi đã biết hại người, lớn lên còn ra thể thống gì, nếu không phải Phúc Bảo nhà ta mạng lớn, e là đã bị nó hại chết rồi, không được, chuyện này ta không thể nuốt trôi, ông nó à, chúng ta phải đến nhà tộc trưởng đòi lại công bằng!” Nghe nói cháu gái bị người ta hãm hại. Trương Kim Lan giận dữ vô cùng.

120000

808 chương

Truyện cùng tác giả

Đọc Tâm Động Thực Vật Tôi Nuôi Sống Cả Nhà
Đọc Tâm Động Thực Vật Tôi Nuôi Sống Cả Nhà
Hoa Quả Sơn Lão Yêu

Sau khi tốt nghiệp Đại học Y học cổ truyền Trung Quốc, Giang Phúc Bảo bất ngờ xuyên không tới một thế giới giả tưởng, trở thành một bé gái ba tuổi trong ngôi làng nghèo nhất lịch sử. Cô có được một gia đình cực kỳ yêu thương, bảo vệ cô đến cùng. Không chỉ vậy, cô còn phát hiện ra mình sở hữu một "bàn tay vàng" đặc biệt – năng lực đọc tâm! Nhưng năng lực đọc tâm này lại có chút đặc biệt, cô chỉ có thể nghe được tiếng lòng của thực vật và động vật. Nhờ khả năng ấy, Giang Phúc Bảo đã giúp gia đình gầy gò, xanh xao của mình ăn no mặc ấm, dần dần trở nên béo khỏe, mũm mĩm, ngay cả năm mất mùa cũng chẳng sợ đói khát. 1. “Nương, Phúc Bảo, Phúc Bảo, con bé không còn thở nữa!” “A, con gái của ta——” “Phúc Bảo ơi, sao cháu lại ra đi như vậy, cháu mới ba tuổi thôi mà, cháu đi rồi bà biết làm sao, cháu để bà sống thế nào đây.” Tiếng khóc than thảm thiết vang lên. Giang Phúc Bảo từ từ tỉnh lại. Chưa kịp mở mắt, một đoạn ký ức không thuộc về nàng đã tràn vào đầu. Ba giây sau. Tiếp nhận ký ức xong. Giang Phúc Bảo mới biết, mình đã xuyên không. Vì quá mệt mỏi, nàng đã đột tử trong căn phòng thuê trọ. Có lẽ ông trời thương xót nàng không cha không nương, đã cho nàng cơ hội sống lại một lần nữa. Nguyên chủ cũng giống nàng. Cũng tên là Giang Phúc Bảo, là con út của nhà họ Giang. Năm nay ba tuổi. Vì nguyên chủ bị chết đuối dưới sông, nàng mới có thể có được thân thể này. Bà lão đang khóc bên giường là tổ mẫu của nguyên chủ. Tên là Trương Kim Lan. Bà ấy cùng tổ phụ Giang Thủ Gia có ba con trai, một con gái. Con trai cả nhà họ Giang tên là Giang Đại Hòa, cưới Chu Nghênh Thu ở thôn Chu Gia. Hai người sinh được ba con trai, con trai cả Giang Đồng Kim năm nay mười lăm tuổi, đang chuẩn bị bàn chuyện cưới xin, con trai thứ hai tên là Giang Đồng Mộc mười ba tuổi, con út tên là Giang Đồng Thủy mười một tuổi. Con trai thứ hai nhà họ Giang tên là Giang Nhị Dũng, thê tử là Tôn Bình Mai ở thôn Tôn Gia, sau khi về nhà chồng sinh được hai con trai. Tên là Giang Đồng Hỏa và Giang Đồng Thổ, một đứa mười một tuổi, một đứa mười tuổi. Năm người được đặt tên theo thứ tự Kim Mộc Thủy Hỏa Thổ. Còn con thứ ba nhà họ Giang, là con gái duy nhất của Trương Kim Lan, tên là Giang Tam Hà. Cách đây vài năm đã gả đến thôn Tôn Gia. Cha ruột của nguyên chủ là Giang Tứ Ngân, là con trai út của nhà họ Giang, được tổ phụ tổ mẫu rất yêu thương. Cưới Trương Yến Tử ở thôn Trương Gia, sinh được hai trai một gái. Đại ca của nguyên chủ tên là Giang Đồng Cát, nhị ca tên là Giang Đồng Tường, ngụ ý là cát tường. Nhà họ Giang đông người, tổng cộng mười sáu người. Vì các cháu đều là con trai, Giang Phúc Bảo là con út nên rất được mọi người trong nhà yêu thương. Có thể nói là cục cưng của cả nhà. Chỉ cần nhìn tên của cô bé là biết. Sau khi đã nắm rõ các mối quan hệ trong nhà họ Giang, Giang Phúc Bảo mở mắt. “Nương, Phúc Bảo không chết, con bé tỉnh rồi!” Thấy Giang Phúc Bảo tỉnh lại, một người đàn ông có dáng vẻ giống như tay đấm, vừa lau nước mắt vừa kích động nói. “Phúc Bảo của bà ơi, cuối cùng cháu cũng tỉnh rồi, chắc là cháu không nỡ rời xa bà nên mới quay về phải không?” Nghe con trai cả nói cháu gái không chết. Trương Kim Lan, người đang ngồi bệt dưới đất, bỗng có sức lực, bà ấy ôm chặt lấy cháu gái như vừa tìm lại được vật quý, khóc nức nở. Tiếng khóc vang vọng trong nhà, lay động tất cả mọi người nhà họ Giang. “Tổ mẫu, đừng khóc.” Giang Phúc Bảo giơ tay, dùng bàn tay nhỏ nhắn mũm mĩm lau nước mắt cho bà ấy. “Phúc Bảo, con làm nương sợ chết khiếp, nếu con có mệnh hệ gì, nương cũng không sống nổi.” Nương của nguyên chủ, Trương Yến Tử, nằm úp sấp bên giường, khóc nấc lên. “Cháu gái ngoan, nói cho ông biết, cháu bị ngã xuống sông như thế nào? Sao tự dưng lại ra bờ sông làm gì?” Mặc dù mắt Giang Thủ Gia ngấn lệ, nhưng ông ấy lại muốn biết cháu gái bị rơi xuống sông ra sao. Cháu gái ông ấy vốn ngoan ngoãn, không bao giờ chạy lung tung, càng không tự mình ra bờ sông chơi. Chắc chắn có điều gì đó mờ ám! Thấy tổ phụ hỏi. Giang Phúc Bảo lục lại ký ức, nhỏ giọng nói: “Tam Nữu tỷ tỷ dẫn cháu ra bờ sông, tỷ ấy nói dưới sông có đá đẹp, nhưng cháu vừa ngồi xuống thì bị người ta đẩy xuống sông.” Nguyên chủ chính là bị đứa bé gái bảy tuổi tên Giang Tam Nữu này hại chết. Hôm nay là ngày cày bừa mùa xuân. Sáng sớm, mọi người Giang gia đã ra đồng cày xới đất, bọn trẻ nhỏ thì chơi trong thôn hoặc lên núi đào rau dại. Nguyên chủ còn nhỏ, không ai chơi cùng, nên một mình ngồi xổm trong góc, dùng cành cây chọc đất để giết thời gian. Sau đó, cháu gái thứ ba của nhà tộc trưởng, Giang Tam Nữu, đột nhiên đến tìm nguyên chủ. Con bé dụ dỗ nguyên chủ rằng dưới sông có đá đẹp, muốn cùng nguyên chủ đi nhặt, nguyên chủ tò mò nên đã bị Giang Tam Nữu dắt ra bờ sông, tuy nhiên, vừa ngồi xuống thì đã bị người ta đạp xuống sông. Không cần suy nghĩ. Cũng biết người đạp cô bé chính là Giang Tam Nữu. Mới bảy tuổi mà lòng dạ đã độc ác như vậy. Giang Phúc Bảo không giấu giếm điều gì. Kể hết mọi chuyện cho tổ phụ Giang Thủ Gia nghe. “Đúng là con nhỏ đáng bị trời đánh! Mới bảy tuổi đã biết hại người, lớn lên còn ra thể thống gì, nếu không phải Phúc Bảo nhà ta mạng lớn, e là đã bị nó hại chết rồi, không được, chuyện này ta không thể nuốt trôi, ông nó à, chúng ta phải đến nhà tộc trưởng đòi lại công bằng!” Nghe nói cháu gái bị người ta hãm hại. Trương Kim Lan giận dữ vô cùng.

120000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Truyện liên quan

Ta Dựa Vào Nấu Ăn Để Tu Tiên
Ta Dựa Vào Nấu Ăn Để Tu Tiên

Tô Cửu, một người có niềm đam mê mãnh liệt với ẩm thực, đã xuyên không đến một thế giới tu tiên. Ở đây, ngoài việc nhịn ăn để tu luyện thì chỉ có món thịt nướng là phổ biến. Với phương châm "Trên đời này, chỉ có mỹ thực là không thể phụ lòng", Tô Cửu dấn thân vào con đường tu tiên độc nhất vô nhị của riêng mình. Trong khi người khác phải liều chết tranh đoạt cơ duyên, nàng chỉ cần tập trung tìm kiếm nguyên liệu nấu ăn lại có thể vô tình gặp được vô số thiên tài địa bảo quý hiếm. Người khác tu luyện tiến cấp khó khăn như lên trời, còn nàng lại ung dung đột phá cảnh giới chỉ bằng cách... ăn uống. Vào một ngày nọ, Tiên Hưởng Cư thần bí lại bất ngờ mở cửa đón khách. Hương thơm ngào ngạt của những món ăn tràn đầy linh khí khiến các tu sĩ đổ xô đến như ong vỡ tổ. Thậm chí, ngay cả những vị cao nhân ẩn thế đã lâu, nay cũng vì mùi hương hấp dẫn kia mà phá lệ xuất quan. Thế nhưng điều chấn động nhất chính là sự xuất hiện của vị chân quân độc nhất vô nhị, Chiêu Diễn Chân Quân.

180000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Điên Thì Sao, Điên Mới Tốt
Điên Thì Sao, Điên Mới Tốt

[Nữ minh tinh điên VS đại gia có mạch não lạ thường.] Mới bị tên khốn cặn bã đâm sau lưng, vừa xuyên sách lại bị fan couple đâm một nhát nhập viện. Tạ Di nổi điên nói ra những lời ngông cuồng ngay trong buổi livestream. "Tới đây! Tiếp tục đâm tôi đi! Con mẹ nó tôi sẽ cho nổ tung cả trái đất này luôn...." Người qua đường vừa nhấn vào phòng livestream thì xém bị dọa cho ngất xỉu. Được đó nha. Trước giờ chỉ thấy người nịnh nọt, giờ mới thấy người đòi chết. ... Mang mặt nạ tham gia show hẹn hò, lần đầu ra mắt đã hành hung khách mời nam ảo tưởng. Kênh chat bùng nổ: "Yêu mất rồi! Fan mất thôi! Mau cho tôi xem thử cô ấy là ai!" Sau đó Tạ Di tháo mặt nạ lộ ra mặt thật. Cả kênh chat trầm mặc, kênh chat hoảng sợ, kênh chat tức giận. "Đcm!!!!" Tạ Di cười nham hiểm: "Antifan các người không ngờ chứ gì, cha của các người tới rồi đây." ... Sau đó, Tạ Di dựa vào sức lực của một mình cô, biến show hẹn hò thành show "điên", tổ chương trình từ ban đầu không thể làm gì đến cuối cùng phải rưng rưng phối hợp. Công tử nhà giàu gọi cô là cha, quý cô thanh lịch thành fan cuồng của cô, cậu ấm cố chấp bị cô thu phục, cô chiêu ác độc thì hóa thành người ngoài lạnh trong nóng. Kênh chat chuyển hướng: "Chị gái này không phải là đang thiết lập hình tượng, mà chị ta bị điên thật" "Mặc kệ! Ông đây yêu cô ấy!!!". ... Tổng tài có mạch não lạ thường, nhưng lại có tâm hồn cộng hưởng với cô. Tổ tiết mục phát vòng tay nhịp tim, nhịp tim đạt tới 120 sẽ vang lên tiếng chuông. Mọi người sử dụng tất cả vốn liếng cũng không có cách nào làm cho nhịp tim của anh tăng lên chút nào, nhưng cô chỉ cần đứng im ở đó cũng đã làm cho tiếng chuông của anh vang lên. Sau đó, anh cuối cùng cũng thừa nhận. "Đúng vậy, tôi tham gia chương trình này là vì cô ấy." "Tôi đã biết cô ấy từ trước." ... [Tạ Di vĩnh viễn ra bài không theo lối mòn VS Thẩm Dương Khanh cho dù cô ấy ra bài như thế nào cũng có thể tiếp được.]

160000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Sau Khi Đọa Thiên, Ta Thức Tỉnh Huyết Mạch
Sau Khi Đọa Thiên, Ta Thức Tỉnh Huyết Mạch

Cơ Dao bị giam cầm trong Trấn Ma Tháp suốt ba trăm năm, phong ấn nay đã bị phá vỡ, nàng nhân lúc hỗn loạn thoát khỏi xiềng xích, một lần nữa trông thấy ánh sáng mặt trời. Hàng vạn thiên binh nhận lệnh tới truy bắt ma đầu, vây nàng tại Đọa Tiên Đài. Cơ Dao ngẩng đầu, tắm mình dưới ánh dương đã ba trăm năm xa cách, từ từ nở nụ cười. Đọa Tiên Đài là nơi Tam Trọng Thiên dùng để xử tội tiên nhân phạm lỗi. Kẻ nào bị đẩy xuống nơi này, trước nay đều là mười phần chết, không phần sống. Giữa vô vàn ánh mắt kinh ngạc cùng phẫn nộ phía sau, Cơ Dao cứ thế ngả người ra sau, như chim bay vào vực sâu vô tận. Sử sách thần tộc ghi lại, ngày ấy, Đế nữ thị Cửu U của Ma tộc từ Đọa Tiên Đài trên Tam Trọng Thiên nhảy xuống, tan thành hư vô. Ai cũng không ngờ rằng, vài năm sau, Cơ Dao vốn đáng ra đã chết dưới Đọa Tiên Đài, lại dẫn theo ngàn vạn Ma tộc, từ Cửu U đánh thẳng lên Thần vực, nghiệp hỏa hừng hực, thiêu cháy cả cung khuyết trên trời. Từ đó về sau, trên trời dưới đất đều phải cung kính gọi nàng một tiếng Quân Thượng. - PS. 1. Chắc chắn là thể loại sảng văn, hơi thiên hướng quần tượng, nữ chính thường xuyên nhảy qua nhảy lại giữa ranh giới làm người và không làm người. 2. Nam chính là Tạ Hàn Y.

100000 Giỏ hàng Giỏ hàng

[Ẩm Thực] Mỹ Thực Gia Giữa Tinh Tế: Livestream Bắt Hải Sản Làm Giàu
[Ẩm Thực] Mỹ Thực Gia Giữa Tinh Tế: Livestream Bắt Hải Sản Làm Giàu

Thẩm Ngọc xuyên không rồi! Từ một thế giới hậu tận thế đầy rẫy dị thú và dị thực, cô bất ngờ xuyên qua hơn mười nghìn năm sau. Lúc này, cô trở thành một cô gái nhỏ đáng thương, cha mẹ đột ngột qua đời, tinh thần hải của cô bị tổn thương nghiêm trọng, lại còn phải một mình chăm sóc cặp em nhỏ đang tuổi ăn tuổi lớn... Không ngờ cha mẹ của nguyên chủ lại để lại cho cô một hành tinh đáng sống, nơi ấy tràn ngập các loại hải sản tươi ngon! Thẩm Ngọc vui mừng khôn xiết! Mặc dù thời đại tinh tế đã bị ô nhiễm khắp nơi, nhưng cô lại sở hữu dị năng thanh lọc đặc biệt. Như vậy thì cô còn gì phải lo lắng nữa, cứ mạnh dạn bắt tay vào làm thôi! Từ đây, Thẩm Ngọc bắt đầu mở livestream vừa bắt hải sản vừa chế biến món ăn. Cô dần dần trở thành siêu sao mạng nổi tiếng khắp thời đại tinh tế. Hành tinh Lam Thủy dưới tay cô biến thành một điểm đến du lịch và ẩm thực bậc nhất vũ trụ. Sau đó, cô còn sáng lập một công ty ẩm thực đình đám vang danh toàn tinh hệ... Khán giả xem livestream: [Không ngờ trên đời lại có những món ăn ngon đến thế!] [Hành tinh Lam Thủy, tôi nhất định phải đến thử một lần!] [Cô ấy không chỉ tài năng mà còn khiến cuộc sống trở nên ý nghĩa hơn.] Lời nhắn từ tác giả: Nam chính sẽ xuất hiện khá muộn, không có ngay từ đầu nhé! Đây là một câu chuyện mang màu sắc đời thường, nhịp truyện sẽ không quá nhanh. Chủ đề chính: Dù cuộc sống còn nhiều khó khăn, chúng ta vẫn có thể viết nên những câu chuyện nhẹ nhàng để cùng nhau tận hưởng niềm vui!

150000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Tinh Tế: Nữ Vương Mạt Thế Oanh Tạc Phế Thổ
Tinh Tế: Nữ Vương Mạt Thế Oanh Tạc Phế Thổ

Sau khi cùng vua zombie chết chung, Vân Thủy Nguyệt xuyên hồn đến tinh tế. Bị gia tộc đuổi ra khỏi nhà? Không sao cả, cô thấy một mình còn tự do khỏe hơn. Ghép đôi gen, thoáng cái biến thành phụ nữ đã có chồng? Cũng tạm, chồng thường xuyên chinh chiến, biết đâu một ngày nào đó sẽ để lại cho cô một khoản thừa kế khổng lồ thì sao! Động thực vật biến dị, nguồn nước và thức ăn ô nhiễm khắp nơi? Gì thế này? Đây rốt cuộc là tinh tế hay đất hoang vậy? Thôi kệ, dù sao cô có dị năng mà. Không có rau củ quả, tự mình trồng. Không có thịt tươi mới, tự mình đi săn. Hạt giống ô nhiễm, nguồn nước ô nhiễm, đất đai ô nhiễm? Đừng lo đừng sợ, cô có thể thanh lọc! Cuộc sống tinh tế của Vân Thủy Nguyệt thật là có dư vị, có ý nghĩa và tràn đầy hy vọng. Đoạn trích: Chiến Vô Nhai bị thương phải nghỉ phép, cần vợ an ủi, kề cận, ôm ấp... Vân Thủy Nguyệt hỏi: “Nếu chúng ta không công khai, liệu có ảnh hưởng đến việc anh thừa kế tài sản không?” Chiến Vô Nhai - muốn chết, nhưng phải kiên cường: “Không ảnh hưởng!”

80000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Dựa Vào Âm Nhạc Cổ, Ta Trở Thành Dẫn Đường Hi Hữu Mạnh Nhất Tinh Tế
Dựa Vào Âm Nhạc Cổ, Ta Trở Thành Dẫn Đường Hi Hữu Mạnh Nhất Tinh Tế

Lạc Tiêu Tiêu, thần đồng âm nhạc của học viện Âm nhạc Đế Đô, xuyên không vào kỷ nguyên vũ trụ với sự truyền thừa âm nhạc bị đứt gãy, trở thành một dẫn đường hệ chữa lành hi hữu. ... Một bản nhạc cổ cô tùy tiện chơi lại có thể giảm bớt cơn đau đầu do chỉ số thần kinh quá cao của lính gác. Những bài hát trẻ con cô hát một cách tùy tiện được hàng tỷ lính gác tôn sùng như thần khúc. Âm thanh của bài hát thường vang lên trong sân huấn luyện quân đội. ... Mục Cảnh Thần, lính gác cấp SS, thiếu tướng trẻ nhất của đế quốc, có thành tích chiến đấu xuất sắc, nhưng do chỉ số tinh thần quá cao, anh thường xuyên bị cơn đau đầu hành hạ. Hơn nữa, vì thần thức của anh quá khép kín, chưa một dẫn đường nào có thể thành công trong việc giúp anh chỉnh lý tinh thần. Trong một sự cố, Lạc Tiêu Tiêu gặp Mục Cảnh Thần, người đang hôn mê do bùng nổ sức mạnh tinh thần. Cô tùy ý giúp anh chải vuốt tinh thần rồi rời đi. Mục Cảnh Thần điên cuồng tìm kiếm dẫn đường đã giúp anh chải vuốt tinh thần trong cơn hôn mê. Cuối cùng, anh biết đến sự tồn tại của Lạc Tiêu Tiêu và biết cô đang bị ảnh hưởng thiếu tiền bởi thuế độc thân, cần gấp một cuộc hôn nhân. Cuộc hôn nhân của họ là kế hoạch đã lâu của anh, vì để cô an tâm, anh đưa cho cô một bản thoả thuận ly hôn đã ký sẵn, hứa hẹn kết hôn giả một năm không cần thực hiện nghĩa vụ vợ chồng, anh sẽ cho cô một nửa tài sản, sau một năm nếu cô không muốn tiếp tục cuộc hôn nhân, cô có thể ly hôn bất cứ lúc nào. Nhưng anh đã tính thiếu trái tim của mình, mười tháng sau, anh tìm đủ mọi cách lấy lại bản thoả thuận ly hôn đó...

90000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Mang Theo Không Gian Trao Đổi Vật Phẩm, Ác Nữ Trăm Cân Nuôi Con Trong Năm Mất Mùa
Mang Theo Không Gian Trao Đổi Vật Phẩm, Ác Nữ Trăm Cân Nuôi Con Trong Năm Mất Mùa

Đặc công Lục Chiêu mở mắt ra liền xuyên thành ác nữ một trăm cân trong thôn! Vừa mở màn đã thành thân! Nhị muội đổi thân phận với nàng, được gả cho con trai tráng kiện của trưởng thôn, còn nàng thì mang theo hai đứa con riêng gả cho tên yểu mệnh Mặc Bắc Diễm. Đêm tân hôn, thân hình to lớn của nàng đè sập giường, kéo theo cả phu quân bị đè chết, trước mắt là cảnh phải thủ tiết cộng thêm vào tù. “Đinh đong! Hai cân rau dại, bốn mươi đồng!” Lục Chiêu Chiêu mở không gian thương thành, đổi thuốc cứu sống người. “Đinh! Nấm dại, một trăm đồng!” “Dược liệu thiên nhiên, một ngàn đồng!” Vật phẩm có thể đổi trong thương thành ngày càng nhiều, Lục Chiêu Chiêu sung sướиɠ tích trữ đầy thịt, trứng, bột mì để nuôi con. Muội ruột khoe khoang bản thân gả vào nhà trưởng thôn được ăn bánh bao trắng, Lục Chiêu Chiêu nhìn bát cơm thịt kho tàu trong tay, trên mặt hiện lên một dấu chấm hỏi? Lúc thôn dân còn đang dùng chăn bông bằng liễu, Lục Chiêu Chiêu đã đổi được giường Simmons và chăn tơ tằm. Năm mất mùa, cả thôn ăn cám nuốt rau, tay trái Lục Chiêu Chiêu cầm đùi gà, tay phải cầm trái cây tươi ngon khiến cả thôn thèm nhỏ dãi. Thế nhưng nàng ăn nhiều mà dáng người lại càng ngày càng có đường cong, gương mặt bầu bĩnh lộ ra vẻ đẹp tuyệt sắc. Còn nam nhân bệnh tật nhà nàng thì thân thể ngày càng tráng kiện, Lục Chiêu Chiêu chỉ có thể chống hông mắng: “Chết tiệt! Đúng là không nên chữa khỏi bệnh cho chàng!” Việc buôn bán của Lục Chiêu Chiêu trải rộng khắp nơi, ngày tháng càng thêm rực lửa nhưng dần dần nàng phát hiện nam nhân bệnh tật kia có gì đó không đúng, ngay cả hai đứa nhỏ nàng nuôi cũng kỳ lạ. Cho đến khi hắn khoác long bào xuất hiện trước mặt nàng: “Nương tử, làm vương phi duy nhất của ta được không?” Đứa lớn thì trầm ổn: “Mẫu thân! Nhi thần đã đăng cơ, mời người nhϊếp chính.” Đứa thứ hai hoạt bát: “Mẫu thân! Hàng vạn dũng sĩ trên giang hồ đều nghe lệnh người.” Lục Chiêu Chiêu: “?”

100000 Giỏ hàng

Vũ Khí Sư Số Một Liên Sao: Khởi Đầu Từ Thu Mua Phế Liệu
Vũ Khí Sư Số Một Liên Sao: Khởi Đầu Từ Thu Mua Phế Liệu

Khi một chuyên gia nghiên cứu vũ khí hàng đầu thời mạt thế như Tống Thời Tam bất ngờ xuyên không đến thời đại liên sao, cô liền phát hiện một sự thật đau lòng: Tin vui: Được quay lại với ngành cũ. Tin buồn: Ngành này không chỉ ế ẩm, mà còn đốt tiền như đốt rác. Nhìn giá nguyên liệu đắt cắt cổ mà ví tiền thì rỗng tuếch, Tống Thời Tam trầm tư giây lát rồi quyết định — mở tiệm thu mua phế liệu. Được rồi, muốn chấn hưng ngành này thì... bắt đầu từ đống ve chai vậy! Góc cười ngả nghiêng: Đấu trường chợ đen: Xuất hiện một cô gái tay xách theo một đống... phế liệu. Khán giả: "Cô ta bị gì vậy? Cái đống sắt vụn kia mà cũng đòi ra trận?" Rồi sau đó... Tống Thời Tam nhấc đống "sắt vụn" lên và nghiền nát đối thủ. Vũ khí siêu linh hoạt, sát thương khủng khϊếp, chiến thuật thần sầu — cô bứt phá thẳng lên top bảng xếp hạng! Khán giả: "????" Giải đấu liên sao: Đội quân chủ lực của Học viện Quân sự Liên Bang gặp tổn thất, Tống Thời Tam được gọi lên thay thế. Khán giả: "Lại là con nhỏ này? Một kẻ có tinh thần lực cấp C cũng dám đấu? Học viện Quân sự hết người rồi à?" Sau đó, Tống Thời Tam xuất chiêu — vũ khí nguyên tố do chính cô chế tạo! Chỉ số chính xác và sát thương còn cao hơn cả tinh thần lực cấp S+! Cô càn quét toàn bộ chiến trường! Khán giả: "Mẹ ơi! Đây là cái quái gì vậy?" Câu chuyện hot nhất trên diễn đàn liên sao: Ban đầu, một bài đăng trên diễn đàn nổ ra tranh cãi: "Giữa Chiến Thần Tầm Dã và Tống Thời Tam, ai mạnh hơn?" Dần dần, bài viết biến thành cuộc chiến không hồi kết giữa fan cuồng của Tống Thời Tam và đám anti. Anti-fan: "Tinh thần lực cấp C mà cũng đòi làm vũ khí sư? Đồ cô ta chế tạo, Chiến Thần Tầm Dã có thể bóp nát bằng một tay!" Fan cứng "Thánh Cào Phím": "Tầm Dã đánh không lại." Anti-fan: "Ồ? Fan não tàn? Cậu xem được bao nhiêu trận của Chiến Thần rồi mà mạnh miệng thế?" Thánh Cào Phím: "?" Thánh Cào Phím: "Tôi chính là Tầm Dã, không thì làm sao biết được?" Toàn bộ cư dân liên sao: "CÁI GÌ?" #Chuyện gì đây? Chiến Thần Liên Sao lại chính là fan cuồng số một của tôi? Tống Thời Tam: (Mắt chữ O mồm chữ A.jpg) Một câu giới thiệu: Cái gì? Chiến Thần Liên Sao là fan ruột của tôi sao! Chủ đề: Sự phát triển của nhân loại chính là hành trình sáng tạo và sử dụng công cụ.

100000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Niết Bàn Trọng Sinh Trong Mạt Thế
Niết Bàn Trọng Sinh Trong Mạt Thế

Năm thứ năm của tận thế, nhân tính tiêu tan. Lâm Loan không chết dưới nanh vuốt của xác sống, mà lại bỏ mạng vì lòng tham của đồng đội. Khi mở mắt ra lần nữa, cô đã quay trở về sáu năm trước. Năm đó, mạt thế vẫn chưa ập đến, những người thân bạn bè thật lòng với cô cũng chưa vì cô mà mất mạng... Những sai lầm kiếp trước, kiếp này cô sẽ sửa đổi. Sống lại từ trong tro tàn, cô thề thà làm đao phủ chứ không làm cá nằm trên thớt. Cô sẽ làm tất cả những gì có thể để bản thân và những người cô quan tâm đều được sống thật tốt! Thế nhưng, một sư huynh không biết từ đâu chui ra cứ mặt dày mày dạn đòi đi theo, đòi được cưu mang, đòi được bao nuôi, cô phải làm sao mới đối phó được đây?

120000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Xuyên Thành Giả Tiểu Thư, Điên Mới Là Chiến Thắng
Xuyên Thành Giả Tiểu Thư, Điên Mới Là Chiến Thắng

Hạ Dư xuyên thành tiểu thư giả nhà hào môn, tình tiết đã đi đến đoạn tiểu thư thật trở về, cô sắp bị đuổi ra khỏi nhà. Tiếp theo sẽ là cảnh toàn mạng quay lưng, bạn bè phản bội, gia đình ghét bỏ, kết cục bi thảm là một màn mở đầu sụp đổ. Thay vì chịu uất ức, chi bằng làm khó người khác. Hạ Dư nổi giận lật bàn: "Không ai được sống yên!" Lên show hẹn hò, người khác thì ngọt ngào tán tỉnh, còn Hạ Dư thẳng tay xé nát tra nam, mắng hai chữ đê tiện đến mức cả mạng đều biết. Tiểu thư thật tung tin xấu, bịa đặt scandal về cô, Hạ Dư giơ điện thoại livestream, ngay trước mặt hàng triệu người xem, bắt đối phương từng tin một phải đích thân làm rõ. Khán giả: "Cô ấy điên lên lại có một vẻ đẹp bất chấp tất cả." Rồi, tình tiết bắt đầu lệch hướng... Công tử ăn chơi đỏ tai: "Hạ Hạ, em thật sự rất đặc biệt, theo anh nhé." Thiên vương kiêu ngạo không còn lạnh lùng: "Hạ Hạ, chuyện hôn ước hãy bàn lại, đừng bỏ rơi anh." Tổng tài bá đạo cực ngầu công khai theo đuổi: "Hạ Hạ, hợp đồng đại diện đã quyết, em là duy nhất." Tiểu thư thật khóc ngất: "Đừng đánh nữa, đừng đánh nữa, các anh đáng lẽ phải thích tôi mới đúng!"

80000 Giỏ hàng Giỏ hàng