Vũ Khí Sư Số Một Liên Sao: Khởi Đầu Từ Thu Mua Phế Liệu

Vũ Khí Sư Số Một Liên Sao: Khởi Đầu Từ Thu Mua Phế Liệu

Ngôn TìnhXuyên KhôngHài HướcTrọng SinhNhẹ Nhàng

Khi một chuyên gia nghiên cứu vũ khí hàng đầu thời mạt thế như Tống Thời Tam bất ngờ xuyên không đến thời đại liên sao, cô liền phát hiện một sự thật đau lòng: Tin vui: Được quay lại với ngành cũ. Tin buồn: Ngành này không chỉ ế ẩm, mà còn đốt tiền như đốt rác. Nhìn giá nguyên liệu đắt cắt cổ mà ví tiền thì rỗng tuếch, Tống Thời Tam trầm tư giây lát rồi quyết định — mở tiệm thu mua phế liệu. Được rồi, muốn chấn hưng ngành này thì... bắt đầu từ đống ve chai vậy! Góc cười ngả nghiêng: Đấu trường chợ đen: Xuất hiện một cô gái tay xách theo một đống... phế liệu. Khán giả: "Cô ta bị gì vậy? Cái đống sắt vụn kia mà cũng đòi ra trận?" Rồi sau đó... Tống Thời Tam nhấc đống "sắt vụn" lên và nghiền nát đối thủ. Vũ khí siêu linh hoạt, sát thương khủng khϊếp, chiến thuật thần sầu — cô bứt phá thẳng lên top bảng xếp hạng! Khán giả: "????" Giải đấu liên sao: Đội quân chủ lực của Học viện Quân sự Liên Bang gặp tổn thất, Tống Thời Tam được gọi lên thay thế. Khán giả: "Lại là con nhỏ này? Một kẻ có tinh thần lực cấp C cũng dám đấu? Học viện Quân sự hết người rồi à?" Sau đó, Tống Thời Tam xuất chiêu — vũ khí nguyên tố do chính cô chế tạo! Chỉ số chính xác và sát thương còn cao hơn cả tinh thần lực cấp S+! Cô càn quét toàn bộ chiến trường! Khán giả: "Mẹ ơi! Đây là cái quái gì vậy?" Câu chuyện hot nhất trên diễn đàn liên sao: Ban đầu, một bài đăng trên diễn đàn nổ ra tranh cãi: "Giữa Chiến Thần Tầm Dã và Tống Thời Tam, ai mạnh hơn?" Dần dần, bài viết biến thành cuộc chiến không hồi kết giữa fan cuồng của Tống Thời Tam và đám anti. Anti-fan: "Tinh thần lực cấp C mà cũng đòi làm vũ khí sư? Đồ cô ta chế tạo, Chiến Thần Tầm Dã có thể bóp nát bằng một tay!" Fan cứng "Thánh Cào Phím": "Tầm Dã đánh không lại." Anti-fan: "Ồ? Fan não tàn? Cậu xem được bao nhiêu trận của Chiến Thần rồi mà mạnh miệng thế?" Thánh Cào Phím: "?" Thánh Cào Phím: "Tôi chính là Tầm Dã, không thì làm sao biết được?" Toàn bộ cư dân liên sao: "CÁI GÌ?" #Chuyện gì đây? Chiến Thần Liên Sao lại chính là fan cuồng số một của tôi? Tống Thời Tam: (Mắt chữ O mồm chữ A.jpg) Một câu giới thiệu: Cái gì? Chiến Thần Liên Sao là fan ruột của tôi sao! Chủ đề: Sự phát triển của nhân loại chính là hành trình sáng tạo và sử dụng công cụ.

100000

342 chương

Truyện cùng tác giả

Vũ Khí Sư Số Một Liên Sao: Khởi Đầu Từ Thu Mua Phế Liệu
Vũ Khí Sư Số Một Liên Sao: Khởi Đầu Từ Thu Mua Phế Liệu
Vĩnh Hằng Chỉ Châm

Khi một chuyên gia nghiên cứu vũ khí hàng đầu thời mạt thế như Tống Thời Tam bất ngờ xuyên không đến thời đại liên sao, cô liền phát hiện một sự thật đau lòng: Tin vui: Được quay lại với ngành cũ. Tin buồn: Ngành này không chỉ ế ẩm, mà còn đốt tiền như đốt rác. Nhìn giá nguyên liệu đắt cắt cổ mà ví tiền thì rỗng tuếch, Tống Thời Tam trầm tư giây lát rồi quyết định — mở tiệm thu mua phế liệu. Được rồi, muốn chấn hưng ngành này thì... bắt đầu từ đống ve chai vậy! Góc cười ngả nghiêng: Đấu trường chợ đen: Xuất hiện một cô gái tay xách theo một đống... phế liệu. Khán giả: "Cô ta bị gì vậy? Cái đống sắt vụn kia mà cũng đòi ra trận?" Rồi sau đó... Tống Thời Tam nhấc đống "sắt vụn" lên và nghiền nát đối thủ. Vũ khí siêu linh hoạt, sát thương khủng khϊếp, chiến thuật thần sầu — cô bứt phá thẳng lên top bảng xếp hạng! Khán giả: "????" Giải đấu liên sao: Đội quân chủ lực của Học viện Quân sự Liên Bang gặp tổn thất, Tống Thời Tam được gọi lên thay thế. Khán giả: "Lại là con nhỏ này? Một kẻ có tinh thần lực cấp C cũng dám đấu? Học viện Quân sự hết người rồi à?" Sau đó, Tống Thời Tam xuất chiêu — vũ khí nguyên tố do chính cô chế tạo! Chỉ số chính xác và sát thương còn cao hơn cả tinh thần lực cấp S+! Cô càn quét toàn bộ chiến trường! Khán giả: "Mẹ ơi! Đây là cái quái gì vậy?" Câu chuyện hot nhất trên diễn đàn liên sao: Ban đầu, một bài đăng trên diễn đàn nổ ra tranh cãi: "Giữa Chiến Thần Tầm Dã và Tống Thời Tam, ai mạnh hơn?" Dần dần, bài viết biến thành cuộc chiến không hồi kết giữa fan cuồng của Tống Thời Tam và đám anti. Anti-fan: "Tinh thần lực cấp C mà cũng đòi làm vũ khí sư? Đồ cô ta chế tạo, Chiến Thần Tầm Dã có thể bóp nát bằng một tay!" Fan cứng "Thánh Cào Phím": "Tầm Dã đánh không lại." Anti-fan: "Ồ? Fan não tàn? Cậu xem được bao nhiêu trận của Chiến Thần rồi mà mạnh miệng thế?" Thánh Cào Phím: "?" Thánh Cào Phím: "Tôi chính là Tầm Dã, không thì làm sao biết được?" Toàn bộ cư dân liên sao: "CÁI GÌ?" #Chuyện gì đây? Chiến Thần Liên Sao lại chính là fan cuồng số một của tôi? Tống Thời Tam: (Mắt chữ O mồm chữ A.jpg) Một câu giới thiệu: Cái gì? Chiến Thần Liên Sao là fan ruột của tôi sao! Chủ đề: Sự phát triển của nhân loại chính là hành trình sáng tạo và sử dụng công cụ.

100000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Truyện liên quan

Cánh Cửa Gỗ Nhà Tôi Thông Tới Năm 70
Cánh Cửa Gỗ Nhà Tôi Thông Tới Năm 70

Không ngờ trong lúc dọn dẹp ngôi nhà cũ, Diệp Ninh lại vô tình phát hiện một cánh cửa gỗ trong kho thóc bỏ hoang của tòa nhà cũ. Bên kia cánh cửa gỗ là một thế giới hoàn toàn mới mẻ: Rừng núi xanh um, tiếng nước suối róc rách, một ngôi làng nhỏ nghèo khó nhưng tràn đầy sức sống... Diệp Ninh: "!!!" Về sau, cô mới biết cánh cửa gỗ nhà mình có thể vượt thời không... Bên kia cánh cửa thông trực tiếp đến những năm 70. Sau nhiều lần thử nghiệm, cô xác định được rằng trong nhà họ Diệp, chỉ mình cô có thể tự do qua lại cánh cửa này. Đang rất cần một khoản tiền lớn, Diệp Ninh nhìn núi rừng đầy ắp nấm, thạch hộc, hà thủ ô... mắt sáng rực lên: Tiền!!! Tiền khắp núi đồi! Thời đại mà ông bà cô từng kể chỉ toàn đói nghèo và thiếu thốn. Nhưng đối với Diệp Ninh, đây lại là cơ hội lớn không thể tuyệt vời hơn. Tất cả những sản vật núi rừng có thể ăn được trong phạm vi pháp luật, cô đều mang về hiện đại bán kiếm tiền! Ngoài ra, Diệp Ninh còn phát hiện một cơ hội kinh doanh khổng lồ: Hai trăm cân gạo đổi lấy một chiếc vòng ngọc bích chất lượng hảo hạng! Trang sức vàng ở chợ đen chỉ bán với giá năm đồng một gram! Quạt điện, đồng hồ, xe đạp... những thứ ở thời hiện đại chỉ vài chục đến trăm đồng đã mua được, mang qua bên kia dễ dàng bán được gấp mười mấy, hai mươi mấy lần giá gốc. Nhờ cánh cửa gỗ kỳ diệu trong nhà, Diệp Ninh không chỉ nhẹ nhàng trả hết nợ nần chồng chất mà còn kiếm được món lời lớn, hai món, ba bốn món. Lúc rảnh rỗi, cô đếm đếm số vàng ngọc mình sưu tầm được, tâm trạng tốt thì tiện thể cho đứa nhóc nhà địa chủ bên cạnh ăn chút gì đó... Diệp Ninh: Cuộc sống nhỏ này, quả thực càng ngày càng có hy vọng!

220000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Trường Sinh: Ta Có Thể Thăng Cấp Vạn Vật
Trường Sinh: Ta Có Thể Thăng Cấp Vạn Vật

Xuyên đến tu tiên giới, hắn đạt được trường sinh, đồng thời còn có năng lực giao tiếp với vạn vật, thậm chí có thể khiến vạn vật thăng cấp. Để tránh chết oan chết uổng, Hứa Ninh quyết tâm bóp chết mọi nguy hiểm từ trong trứng nước. Người khác bắt nạt hắn một lần, hắn nhịn. Lần thứ hai, hắn vẫn nhịn. Đến lần thứ ba... hắn vẫn không dám liều, trực tiếp xách thùng chạy mất. Từ đó về sau, châm ngôn sống của hắn chỉ có một câu: Việc gì không có đủ một trăm phần trăm nắm chắc, hắn tuyệt đối không làm.

100000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Muốn Sống Sót Khỏi Tận Thế Ư? Thế Thì Làm Ruộng Thôi!
Muốn Sống Sót Khỏi Tận Thế Ư? Thế Thì Làm Ruộng Thôi!

"Tận thế sắp đến, sinh vật toàn cầu đối mặt với biến dị, muốn sống sót! Thì hãy đi trồng trọt!" Con mèo béo trong không gian nói như vậy. * Mẹ của Mạt Bảo đã chết vì khó sinh cô, chưa đến hai tháng sau, ba cô đã cưới một người vợ trẻ, còn đón cả đứa con riêng từ bên ngoài về nhà. Mạt Bảo mới hai tuổi, không biết nói chuyện, bị chẩn đoán là mắc chứng tự kỷ. Ba và mẹ kế nhốt cô trong một căn phòng nhỏ, mặc kệ sống chết. Không ai biết rằng, mỗi ngày cô đều bước vào không gian mang theo bên mình, dưới sự thúc giục của mèo béo, không ngừng trồng trọt, không ngừng thu hoạch lương thực. Cho đến khi tận thế thật sự ập đến, Mạt Bảo mở cửa ra, nhìn thấy căn biệt thự đã bị "cướp sạch", trong bếp đến một hạt gạo cũng không còn. Ba và mẹ kế mang theo đứa con riêng bỏ trốn khỏi thành phố hoang tàn bị zombie xâm chiếm, duy chỉ bỏ quên Mạt Bảo đang bị nhốt trong căn phòng nhỏ. Từ đó, hành trình của một người một mèo bắt đầu!

170000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Phản Phái: Bắt Đầu Bắt Lấy Đệ Nhất Nữ Chính!
Phản Phái: Bắt Đầu Bắt Lấy Đệ Nhất Nữ Chính!

Vừa bắt đầu đã bắt cóc một vị hộ đạo giả tuyệt mỹ, lại còn là Nữ Đế ẩn giấu tu vi. Đối mặt với tình huống này, ngươi sẽ chọn thế nào? Một, nghe theo lời khuyên của Nữ Đế, thả hắn rời đi! Hai, thức tỉnh hệ thống phản phái, trực tiếp trấn áp đối phương! ... Xuyên việt đến Hoang Cổ đại lục, Tô Mặc bắt đầu chỉ với hai bàn tay trắng, một đường trưởng thành toàn dựa vào “liều mạng mà tiến”. Từng bước quật khởi, hắn trở thành Thánh tử của Thiên Ma giáo. Ngay khi hắn tưởng rằng mình là thiên tuyển chi tử, thì ông trời lại trêu ngươi— Hắn không phải thiên tuyển chi tử... mà chỉ là bàn đạp cho thiên tuyển chi tử! Vì thế, Tô Mặc buộc phải bắt đầu lại từ đầu. Mà lần này—hệ thống đã đến! Chỉ cần thực hiện những hành vi phù hợp với thân phận phản phái, hắn sẽ nhận được phần thưởng khổng lồ! Đối mặt với lựa chọn do hệ thống đưa ra, Tô Mặc không hề do dự— Hắn chọn hai, trực tiếp trấn áp Nữ Đế! Kể từ đó, một đại phản phái hành sự tùy tâm sở dục... chính thức ra đời.

40000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Báo cáo Thọ Nguyên Có Thể Đổi Bảo? Vô Hạn Thọ Nguyên Ta Vô Địch
Báo cáo Thọ Nguyên Có Thể Đổi Bảo? Vô Hạn Thọ Nguyên Ta Vô Địch

“Lục Thanh An chỉ tiện tay thiêu rụi một gốc cỏ dại ven đường, vậy mà phát hiện thọ nguyên tăng thêm một ngày. Tính tình cẩn trọng, hắn trải qua vạn năm tích lũy, thọ nguyên đã nhiều đến mức căn bản dùng không hết. Đáng tiếc là, tuy thu được năng lực vĩnh sinh bất tử, hắn lại chỉ có thể tu luyện ở nhân gian, mãi không thể phi thăng. Cho đến một ngày, ba năm sau, một nữ tiên bất ngờ giáng lâm, cưỡng ép đưa hắn lên tiên giới. Sau đó, hắn ngoài ý muốn phát hiện: tiên giới lại cực kỳ coi trọng thọ nguyên — gần như có thể dùng làm tiền tệ! Vừa đặt chân tới tiên giới, tu vi thấp, dễ bị ức hiếp? Dùng lượng lớn thọ nguyên đổi lấy tiên khí hộ thân! Đánh không lại thì dùng bảo vật tự bạo! Không có bối cảnh mạnh chống lưng? Dễ bị người hãm hại? Mua! Mua luôn một tông môn đỉnh cấp! Tự mình làm kẻ đứng sau nắm quyền!”

80000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Nhật Ký Nuôi Con Bằng Mỹ Thực
Nhật Ký Nuôi Con Bằng Mỹ Thực

Tống Tân Nhiễm xuyên sách trở thành mẹ ruột của nam phụ. Nguyên chủ là công nhân nhà máy, vì phải cố lê tấm thân bệnh tật đi làm ca đêm mấy ngày liền mà kiệt sức qua đời. Tống Tân Nhiễm xoa cái đầu đau quay cuồng vì say xe, dứt khoát xin nghỉ việc, sau đó làm theo di nguyện của nguyên chủ, về quê thăm con trai. Lúc này, nam phụ Tống Dư mới lên ba đang phải sống nhờ ở nhà họ hàng, chịu cảnh ăn không đủ no mặc không đủ ấm. Sau một trận mưa thu, tiết trời se lạnh, cậu vẫn chỉ mặc một bộ quần áo mỏng manh không vừa người để lộ cẳng chân gầy khẳng khiu. Vừa thấy cô, cậu đã vội trốn sau cánh cửa, chỉ dám ló đôi mắt to tròn ra, vừa rụt rè vừa sợ sệt nhìn cô. Thế là, Tống Tân Nhiễm đón cậu về tự mình chăm sóc. Trong tay vỏn vẹn một nghìn tệ, hai mẹ con thuê một căn nhà cũ nát, cửa sổ lùa tứ phía. Ngoài trời mưa rơi tí tách lạnh buốt, mà trong nhà đến cái giường hay chăn bông mới cũng không có. Đối mặt với cuộc sống túng quẫn, Tống Tân Nhiễm quyết định làm lại nghề cũ của mình ở kiếp trước. Bắt đầu kiếm tiền từ việc mở quán bán đồ ăn vặt. Trước cổng trường Trung học số 3 bỗng xuất hiện một quán ăn vặt mới, thực đơn toàn những món lạ: xiên gà chiên, sườn non chiên xù, lẩu Oden, mì lạnh nướng,... Học sinh nơi đây vô cùng kinh ngạc, bởi chúng chưa từng được nếm thử món nào ngon đến thế. Chỉ trong một thời gian ngắn, quán ăn vặt nổi như cồn, đến nỗi làm chấn động cả thầy cô và ban giám hiệu nhà trường. Thầy hiệu trưởng còn đặc biệt nhắc nhở trong buổi chào cờ đầu tuần, không được mua đồ ăn vặt lề đường vì tiềm ẩn nhiều nguy cơ mất vệ sinh. Cho đến một hôm, đám học sinh vừa đi học ngoại khóa về tới cổng trường thì bắt gặp những người lớn quen mặt đang chen chúc trước quán. Người nào người nấy một tay cầm đồ ăn, một tay trả tiền, trên tay còn lỉnh kỉnh các món ăn vặt gói to gói nhỏ. Đám học sinh: “Thầy Thẩm? Chủ nhiệm Nhậm? Phó hiệu trưởng?” Lưu ý. Truyện thuộc thể loại điền văn, xoay quanh các chủ đề ẩm thực, kiếm tiền, nuôi con và những câu chuyện đời thường. Nam chính chỉ đóng vai trò làm nền. Nhân vật chính: Tống Tân Nhiễm, Tống Dư Tóm tắt trong một câu: Mở quán! Kiếm tiền! Nuôi con! Hướng tới ngày tháng tốt đẹp! Chủ đề: Dùng chính đôi tay của mình để kiến tạo một tương lai tươi sáng.

230000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Ta Thấy Thám Hoa Quá Đỗi Duyên Dáng
Ta Thấy Thám Hoa Quá Đỗi Duyên Dáng

Tĩnh Bảo có ba mong muốn: "Một giữ gìn gia sản của gia tộc Tĩnh gia." "Hai có thể vào học ở Quốc Tử Giám và trở thành nữ nhân đầu tiên đứng đầu trong kỳ thi số một của Triều đình để rạng danh tổ tông." "Ba là trở thành nam nhân đầu đội trời chân đạp đất cho tới cuối đời." Trùng hợp thay Cố Trường Bình - vị đại nhân cao cao tại thượng đứng đầu Quốc Tử Giám cũng có ba mong muốn: "Một giúp nàng bảo vệ gia sản của gia tộc." "Hai giúp nàng phát tài làm rạng danh tổ tông." "Ba giúp nàng cải trang thành nam nhân đến cùng."

70000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Mỹ Vị Quán Của Bổn Cô Nương
Mỹ Vị Quán Của Bổn Cô Nương

Từ một học đồ vô danh tiểu tốt, đến khi trở thành đệ nhất danh trù thiên hạ, “một bữa khó cầu”, Mễ Vị đã mất hai mươi năm mới bước trọn con đường đầy gai nhọn và khói lửa nhân sinh ấy. Khi ấy, nàng vừa định giao lại sản nghiệp cho đồ đệ, an tâm rửa tay gác chảo, sống những ngày tháng an nhàn sớm chiều ngắm hoa. Ai ngờ một trận tai họa giáng xuống, xe lật nghiêng, hồn phách lìa thân. Nhưng rồi nàng lại xuyên đến một triều đại lạ lẫm, chốn sơn cốc hoang vu, nhân gian xa cách. Mễ Vị khẽ nhíu mày, than một tiếng: “Không cho bổn cô nương về hưu sớm thì thôi, cớ sao lại bắt bổn cô nương mang theo một đứa nhỏ trong bụng chứ?” May thay, trời xanh chưa tuyệt đường người, nàng được trụ trì đại sư trong chùa cứu giúp. Từ đó, mẫu tử nàng ẩn mình trong ngôi chùa nhỏ, ăn nhờ ở đậu, sống bình yên vô sự suốt bốn năm. Nào ngờ phúc chẳng dài lâu. Đến ngày tiểu oa vừa tròn ba tuổi, trụ trì đại sư lại gói ghém mẫu tử nàng, ném thẳng xuống núi, nói một câu nhẹ bẫng: “Tiểu oa, đi tìm phụ thân của ngươi đi.” Mễ Vị nhìn hài tử đang oe oe đòi sữa, chỉ đành xắn tay áo, nhấc chảo cầm vá, một lần nữa bước lên con đường lấy bếp làm nghiệp, lấy dao làm sinh. Từ đó, câu chuyện một nương thân mang con thơ mở quán ăn nơi nhân gian bắt đầu. Khói bếp quyện hương, cơm canh chan tình, viết nên một đoạn mỹ thực nhân tình ấm áp tựa dương xuân.

80000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Cuộc Đời Nạp VIP Của Sủng Phi
Cuộc Đời Nạp VIP Của Sủng Phi

[Này, ngươi vẫn còn phiền lòng vì thất bại trong game cung đấu sao?] [Ngươi vẫn còn nản lòng thoái chí vì không được sủng ái, bị biếm vào lãnh cung ư?] [Tải ngay “Sủng Quan Lục Cung – Phiên Bản Miễn Phí Ban Đầu”, hằng hà sa số phúc lợi đang chờ ngươi tới lấy, giao diện trang điểm tinh xảo mặc sức lựa chọn, kho trang phục khổng lồ tùy ý thay đổi, đảm bảo sẽ khiến ngươi trở thành người chiến thắng cuối cùng!] [Đăng nhập trò chơi tặng ngay 1 “Mỹ Nhân Lập Họa”, 1 “Phấn Trang Hương Kiều” (trang phục), 3 lượt rút thăm trúng thưởng, 10 lá bạc, 100 Nhung Vân Lưu Ti.] [Online miễn phí tặng vô vàn tài nguyên, mỗi ngày điểm danh tặng 1024 phiếu giảm giá.] [Nạp lần đầu kích hoạt chỉ cần nửa giá, đúng vậy, CHỈ NỬA GIÁ!] --- Đêm trước kỳ tuyển tú, Phan Ngọc Liên mở trò chơi nhỏ đã cùng mình xuyên không đến thời cổ đại này, ngán ngẩm nhìn trời. Nàng thừa biết, của miễn phí chính là thứ đắt đỏ nhất. Nhưng khi nhìn những lá vàng đang hiển thị trong hệ thống nạp tiền, trái tim Phan Ngọc Liên đau lòng ôm ngực: “Hệ thống, ngươi có nói với ta là nó đắt cắt cổ thế này đâu!” --- Triều Đại Tấn, kể từ khi Minh Sùng Đế đăng cơ đến nay đã mười hai năm, nhưng dưới gối vẫn chưa có lấy một mụn con nối dõi. Trong triều đình, phe phái san sát, các tông thân phiên vương ngấm ngầm tranh đấu không ngừng. Vì chuyện con nối dõi mà các kỳ tuyển tú liên tục được mở ra. Cả hậu cung ba ngàn giai lệ, kẻ khoe sắc người đua hương, đấu đá tranh giành, tính kế không ngừng nghỉ. Đang lúc Minh Sùng Đế phiền não khôn nguôi vì những chuyện ồn ào này, một kỳ tuyển tú mới lại lặng lẽ bắt đầu. Giữa đoàn người ấy, có một cô nương thân hình yểu điệu, dáng vẻ thanh lệ, dung mạo động lòng người, nhẹ bước tiến cung. Nàng nói, tên nàng là Ngọc Liên. Tiểu kịch trường 1: Không ngờ tay Phan Ngọc Liên vừa chạm vào chén trà, chén trà đã rơi thẳng xuống đất. Nước trà đổ ra khắp nơi. “Hay là... phiền ngài uống chút ít thế này đi?” Phan Ngọc Liên vốn đang quỳ bỗng nắm lấy tay Văn Liên Nguyệt, rồi đột ngột đứng dậy, kéo mạnh... “Bịch!” Nàng vừa giận vừa sợ, mặt đầy lo lắng, kéo tay áo Bạc Hoàng hậu: “Hoàng hậu nương nương, chính là nàng ta, chính là Thất cô nương Văn gia mang chén trà đến.” “Lúc đó thần thϊếp còn cảm ơn nàng ta, nhưng nàng ta lại ném chén trà xuống đất.” “Rồi còn bắt thần thϊếp... bắt thần thϊếp quỳ... liếʍ nước trà trên đất” Văn Liên Nguyệt nhìn Phan Ngọc Liên giả vờ khóc lóc, khóc đến mù mịt, đảo ngược trắng đen một cách trơ trẽn. Nàng ta thật sự không thể tin nổi có người lại mặt dày không biết xấu hổ đến vậy. Tiểu kịch trường 2: “Đời này của trẫm, sớm muộn gì cũng phải đi trước nàng...” Trên đời này, không ai thực sự vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế. Minh Sùng Đế tự biết hắn lớn tuổi hơn Phan Ngọc Liên rất nhiều. Những năm tháng này dù thế nào cũng không thể bù đắp được... Ngọc Liên của hắn... Hắn tự tay nâng nàng lên thật cao. Dùng tâm huyết nuôi dưỡng nàng giàu có, an ổn và thỏa mái dễ chịu. Ánh mắt nàng sẽ không còn hạ thấp xuống nữa. Nàng càng không thèm những ân huệ nhỏ bé mà người khác ban phát với ý đồ không tốt cho nàng. Một khi nàng đã từng nắm giữ quyền lực, sẽ không còn muốn chịu đựng sự ức hϊếp nữa. Nếu vị Tân Đế sau này thực sự có thứ tình cảm không nên có... Phan Ngọc Liên sẽ không chịu khuất phục. Nàng sẽ dùng quyền lực này phản kháng đến cùng. Dù ngọc đá cùng nát. Minh Sùng Đế chính là chuẩn bị công khai rõ ràng với người đời. Ai cũng không được ức hϊếp Phan Ngọc Liên. Kẻ nào muốn ngồi lên ngai vàng, thì phải hết lòng cung phụng nàng, dỗ dành nàng vui vẻ.

160000 Giỏ hàng Giỏ hàng