Trường Sinh Tu Tiên, Cùng Quy Đồng Hành

Trường Sinh Tu Tiên, Cùng Quy Đồng Hành

Tiên hiệpXuyên Không

Trần Giang Hà – bản giới thiệu vắn tắt: Trần Giang Hà xuyên qua đến thế giới tu tiên, trở thành một ngư nông trong tu tiên gia tộc, ngoài ý muốn cùng một con linh quy trao đổi tuổi thọ. Không chỉ có thêm một linh sủng, mà tuổi thọ của hắn còn đạt tới gấp ba lần tu sĩ cùng cảnh giới. Từ đó, Trần Giang Hà thận trọng trong lời nói việc làm, không tranh không đấu, rộng kết thiện duyên, vững vàng kinh doanh con đường tu tiên của chính mình. Thời gian trôi qua, kỷ nguyên thay đổi, kiếp tu tiên dài đằng đẵng. Trần Giang Hà chứng kiến vô số tiên đạo chí tôn, ma đạo cự tử, cái thế đại yêu, tà tu thiên kiêu, từ quật khởi đến suy vong, lần lượt mẫn diệt trong dòng sông thời gian. Chỉ có Huyền Vũ Chân Quân Trần Giang Hà trường tồn cùng thế gian, tuyên cổ bất diệt. Linh quy – bản giới thiệu vắn tắt: “Ta sinh ra đã không trọn vẹn, tuổi thọ chưa tới một nửa đồng loại, vạn hạnh là ta có một bàn tay vàng.” “Chỉ cần làm theo chỉ thị hoàn thành nhiệm vụ, liền có thể nhận được ban thưởng, tăng tu vi, kéo dài tuổi thọ.” “Có bàn tay vàng này, ta tin chắc mình nhất định sẽ tu thành Thánh Thú Huyền Vũ chân thân.” “Được rồi, không nói nữa, ta phải đi cho cá ăn đây.”

100000

1399 chương

Truyện cùng tác giả

Trường Sinh Tu Tiên, Cùng Quy Đồng Hành
Trường Sinh Tu Tiên, Cùng Quy Đồng Hành
Cuồng Bôn Đích Ô Tặc

Trần Giang Hà – bản giới thiệu vắn tắt: Trần Giang Hà xuyên qua đến thế giới tu tiên, trở thành một ngư nông trong tu tiên gia tộc, ngoài ý muốn cùng một con linh quy trao đổi tuổi thọ. Không chỉ có thêm một linh sủng, mà tuổi thọ của hắn còn đạt tới gấp ba lần tu sĩ cùng cảnh giới. Từ đó, Trần Giang Hà thận trọng trong lời nói việc làm, không tranh không đấu, rộng kết thiện duyên, vững vàng kinh doanh con đường tu tiên của chính mình. Thời gian trôi qua, kỷ nguyên thay đổi, kiếp tu tiên dài đằng đẵng. Trần Giang Hà chứng kiến vô số tiên đạo chí tôn, ma đạo cự tử, cái thế đại yêu, tà tu thiên kiêu, từ quật khởi đến suy vong, lần lượt mẫn diệt trong dòng sông thời gian. Chỉ có Huyền Vũ Chân Quân Trần Giang Hà trường tồn cùng thế gian, tuyên cổ bất diệt. Linh quy – bản giới thiệu vắn tắt: “Ta sinh ra đã không trọn vẹn, tuổi thọ chưa tới một nửa đồng loại, vạn hạnh là ta có một bàn tay vàng.” “Chỉ cần làm theo chỉ thị hoàn thành nhiệm vụ, liền có thể nhận được ban thưởng, tăng tu vi, kéo dài tuổi thọ.” “Có bàn tay vàng này, ta tin chắc mình nhất định sẽ tu thành Thánh Thú Huyền Vũ chân thân.” “Được rồi, không nói nữa, ta phải đi cho cá ăn đây.”

100000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Truyện liên quan

Mỹ Vị Quán Của Bổn Cô Nương
Mỹ Vị Quán Của Bổn Cô Nương

Từ một học đồ vô danh tiểu tốt, đến khi trở thành đệ nhất danh trù thiên hạ, “một bữa khó cầu”, Mễ Vị đã mất hai mươi năm mới bước trọn con đường đầy gai nhọn và khói lửa nhân sinh ấy. Khi ấy, nàng vừa định giao lại sản nghiệp cho đồ đệ, an tâm rửa tay gác chảo, sống những ngày tháng an nhàn sớm chiều ngắm hoa. Ai ngờ một trận tai họa giáng xuống, xe lật nghiêng, hồn phách lìa thân. Nhưng rồi nàng lại xuyên đến một triều đại lạ lẫm, chốn sơn cốc hoang vu, nhân gian xa cách. Mễ Vị khẽ nhíu mày, than một tiếng: “Không cho bổn cô nương về hưu sớm thì thôi, cớ sao lại bắt bổn cô nương mang theo một đứa nhỏ trong bụng chứ?” May thay, trời xanh chưa tuyệt đường người, nàng được trụ trì đại sư trong chùa cứu giúp. Từ đó, mẫu tử nàng ẩn mình trong ngôi chùa nhỏ, ăn nhờ ở đậu, sống bình yên vô sự suốt bốn năm. Nào ngờ phúc chẳng dài lâu. Đến ngày tiểu oa vừa tròn ba tuổi, trụ trì đại sư lại gói ghém mẫu tử nàng, ném thẳng xuống núi, nói một câu nhẹ bẫng: “Tiểu oa, đi tìm phụ thân của ngươi đi.” Mễ Vị nhìn hài tử đang oe oe đòi sữa, chỉ đành xắn tay áo, nhấc chảo cầm vá, một lần nữa bước lên con đường lấy bếp làm nghiệp, lấy dao làm sinh. Từ đó, câu chuyện một nương thân mang con thơ mở quán ăn nơi nhân gian bắt đầu. Khói bếp quyện hương, cơm canh chan tình, viết nên một đoạn mỹ thực nhân tình ấm áp tựa dương xuân.

80000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Cuộc Đời Nạp VIP Của Sủng Phi
Cuộc Đời Nạp VIP Của Sủng Phi

[Này, ngươi vẫn còn phiền lòng vì thất bại trong game cung đấu sao?] [Ngươi vẫn còn nản lòng thoái chí vì không được sủng ái, bị biếm vào lãnh cung ư?] [Tải ngay “Sủng Quan Lục Cung – Phiên Bản Miễn Phí Ban Đầu”, hằng hà sa số phúc lợi đang chờ ngươi tới lấy, giao diện trang điểm tinh xảo mặc sức lựa chọn, kho trang phục khổng lồ tùy ý thay đổi, đảm bảo sẽ khiến ngươi trở thành người chiến thắng cuối cùng!] [Đăng nhập trò chơi tặng ngay 1 “Mỹ Nhân Lập Họa”, 1 “Phấn Trang Hương Kiều” (trang phục), 3 lượt rút thăm trúng thưởng, 10 lá bạc, 100 Nhung Vân Lưu Ti.] [Online miễn phí tặng vô vàn tài nguyên, mỗi ngày điểm danh tặng 1024 phiếu giảm giá.] [Nạp lần đầu kích hoạt chỉ cần nửa giá, đúng vậy, CHỈ NỬA GIÁ!] --- Đêm trước kỳ tuyển tú, Phan Ngọc Liên mở trò chơi nhỏ đã cùng mình xuyên không đến thời cổ đại này, ngán ngẩm nhìn trời. Nàng thừa biết, của miễn phí chính là thứ đắt đỏ nhất. Nhưng khi nhìn những lá vàng đang hiển thị trong hệ thống nạp tiền, trái tim Phan Ngọc Liên đau lòng ôm ngực: “Hệ thống, ngươi có nói với ta là nó đắt cắt cổ thế này đâu!” --- Triều Đại Tấn, kể từ khi Minh Sùng Đế đăng cơ đến nay đã mười hai năm, nhưng dưới gối vẫn chưa có lấy một mụn con nối dõi. Trong triều đình, phe phái san sát, các tông thân phiên vương ngấm ngầm tranh đấu không ngừng. Vì chuyện con nối dõi mà các kỳ tuyển tú liên tục được mở ra. Cả hậu cung ba ngàn giai lệ, kẻ khoe sắc người đua hương, đấu đá tranh giành, tính kế không ngừng nghỉ. Đang lúc Minh Sùng Đế phiền não khôn nguôi vì những chuyện ồn ào này, một kỳ tuyển tú mới lại lặng lẽ bắt đầu. Giữa đoàn người ấy, có một cô nương thân hình yểu điệu, dáng vẻ thanh lệ, dung mạo động lòng người, nhẹ bước tiến cung. Nàng nói, tên nàng là Ngọc Liên. Tiểu kịch trường 1: Không ngờ tay Phan Ngọc Liên vừa chạm vào chén trà, chén trà đã rơi thẳng xuống đất. Nước trà đổ ra khắp nơi. “Hay là... phiền ngài uống chút ít thế này đi?” Phan Ngọc Liên vốn đang quỳ bỗng nắm lấy tay Văn Liên Nguyệt, rồi đột ngột đứng dậy, kéo mạnh... “Bịch!” Nàng vừa giận vừa sợ, mặt đầy lo lắng, kéo tay áo Bạc Hoàng hậu: “Hoàng hậu nương nương, chính là nàng ta, chính là Thất cô nương Văn gia mang chén trà đến.” “Lúc đó thần thϊếp còn cảm ơn nàng ta, nhưng nàng ta lại ném chén trà xuống đất.” “Rồi còn bắt thần thϊếp... bắt thần thϊếp quỳ... liếʍ nước trà trên đất” Văn Liên Nguyệt nhìn Phan Ngọc Liên giả vờ khóc lóc, khóc đến mù mịt, đảo ngược trắng đen một cách trơ trẽn. Nàng ta thật sự không thể tin nổi có người lại mặt dày không biết xấu hổ đến vậy. Tiểu kịch trường 2: “Đời này của trẫm, sớm muộn gì cũng phải đi trước nàng...” Trên đời này, không ai thực sự vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế. Minh Sùng Đế tự biết hắn lớn tuổi hơn Phan Ngọc Liên rất nhiều. Những năm tháng này dù thế nào cũng không thể bù đắp được... Ngọc Liên của hắn... Hắn tự tay nâng nàng lên thật cao. Dùng tâm huyết nuôi dưỡng nàng giàu có, an ổn và thỏa mái dễ chịu. Ánh mắt nàng sẽ không còn hạ thấp xuống nữa. Nàng càng không thèm những ân huệ nhỏ bé mà người khác ban phát với ý đồ không tốt cho nàng. Một khi nàng đã từng nắm giữ quyền lực, sẽ không còn muốn chịu đựng sự ức hϊếp nữa. Nếu vị Tân Đế sau này thực sự có thứ tình cảm không nên có... Phan Ngọc Liên sẽ không chịu khuất phục. Nàng sẽ dùng quyền lực này phản kháng đến cùng. Dù ngọc đá cùng nát. Minh Sùng Đế chính là chuẩn bị công khai rõ ràng với người đời. Ai cũng không được ức hϊếp Phan Ngọc Liên. Kẻ nào muốn ngồi lên ngai vàng, thì phải hết lòng cung phụng nàng, dỗ dành nàng vui vẻ.

160000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Trường Sinh: Ta Trồng Ra Cửu Phẩm Thanh Liên
Trường Sinh: Ta Trồng Ra Cửu Phẩm Thanh Liên

Vừa mới xuyên qua đến giới tu tiên, Tống Dư Sao hoàn toàn ngơ ngác. Trong tưởng tượng về việc tu tiên: tu luyện tiên pháp, đắc đạo trường sinh, cùng tiên tử ngự kiếm bay khắp Thương Minh. Nhưng thực tế lại là: cày ruộng gieo hạt, bắt sâu tưới nước, rồi còn gánh phân bón ruộng... Mãi cho đến một ngày nọ, mọi thứ bỗng trở nên khác hẳn.

100000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Nguyên Lai Ta Là Đạo Tổ
Nguyên Lai Ta Là Đạo Tổ

Tôn Hạo xuyên qua đến một thế giới tu hành. Không thể tu luyện, nhưng cầm, kỳ, thư, họa, thơ, rượu, trà đều đạt tới mức cao nhất. Hắn không biết: Con vật nuôi trong nông trại kia là chim thần chín tầng trời. Đóa sen trong hồ kia là yêu tiên tuyệt thế. Tên hộ vệ ngoài cửa kia là kẻ thống trị lôi kiếp. Về sau, hắn phát hiện: Người nhặt được thanh đao bổ củi cũ của hắn đã trở thành một đời Đao Thánh; Kẻ thư sinh thường đến nghe hắn tụng kinh đã trở thành tổ sư Phật giáo; Cô gái đến học đàn cùng hắn đã trở thành chí tôn Yêu tộc. ... Tôn Hạo ngồi trên ngôi vị Thiên Đế, vẻ mặt đầy kinh ngạc: Ta là Đạo Tổ ư? Ta lấy trời đất làm bàn cờ, lấy chúng sinh làm quân cờ, bày ra một ván cờ kinh thiên động địa? Sao ta lại không biết?

50000 Giỏ hàng

Ẩm Thực Thập Niên 80: Tôi Kế Thừa Một Tửu Lầu Ở Hương Giang
Ẩm Thực Thập Niên 80: Tôi Kế Thừa Một Tửu Lầu Ở Hương Giang

Ở khu Vượng Giác có một tiệm ăn Quảng Đông đã hoạt động hơn ba mươi năm, lúc nào cũng đông khách và nhận được rất nhiều lời khen ngợi từ thực khách. Tuy nhiên, đằng sau vẻ ngoài thịnh vượng ấy lại ẩn giấu một nguy cơ - ông chủ đã cao tuổi mà không có người kế nghiệp, người học trò của ông còn tự mở một quán đối diện, cạnh tranh bằng cách hạ giá để kéo khách về phía mình. Các thực khách âm thầm tiếc nuối, rằng có lẽ tiệm ăn này sẽ không thể tồn tại được lâu nữa. * Một ngày nọ, ông chủ tiệm đón cháu gái từ đại lục đến và quyết định giao lại tiệm ăn cho cô. Nghe đồn rằng cô gái này là một mục nữ lớn lên từ vùng sa mạc phía Tây Bắc khô cằn. Thực khách lại thở dài: “Chắc quán này không trụ nổi mấy ngày nữa rồi.” * Vốn là đầu bếp Quảng Đông nổi tiếng với tài nghệ chọn lọc nguyên liệu và kỹ tính trong phục vụ, nhưng lại được giới sành ăn yêu thích, giờ đây Nhạc Ninh bất ngờ xuyên không về vùng Tây Bắc khắc nghiệt những năm 70 và trở thành một mục nữ. Đừng nói tới bào ngư, hải sâm, hay yến sào, đến cả bò và cừu cũng là tài sản quốc gia, cô chỉ có thể chăm sóc chứ không được ăn. Khi thấy đất nước đang trên đà đổi mới, Nhạc Ninh nghĩ đến việc vào thành phố mở một quán ăn nhỏ và tự nhủ sẽ không còn kén chọn nguyên liệu hay thực khách nữa. Rồi một ngày, một ông lão tự xưng là ông nội tìm đến cô, nói rằng ông có một tiệm ăn Quảng Đông tại Hồng Kông...

290000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Hủ Bại Thế Giới
Hủ Bại Thế Giới

Thế giới này tràn ngập thần bí, tuyệt vọng, thống khổ và mục nát. Mọi thứ đều đang trượt khỏi quỹ đạo, còn ta thì không biết nên bước tiếp theo con đường nào. Ta đặt chân vào một thế giới đã đi đến ngõ cụt, hiểm nguy bủa vây khắp nơi, mịt mù không chút hy vọng. Ta chỉ có thể dựa vào dấu ấn huyết mạch thần bí trên người mình, không ngừng suy diễn và tiến hóa các loại kỹ năng, cố gắng tìm ra một con đường sống giữa tuyệt vọng.

100000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Báo cáo Thọ Nguyên Có Thể Đổi Bảo? Vô Hạn Thọ Nguyên Ta Vô Địch
Báo cáo Thọ Nguyên Có Thể Đổi Bảo? Vô Hạn Thọ Nguyên Ta Vô Địch

“Lục Thanh An chỉ tiện tay thiêu rụi một gốc cỏ dại ven đường, vậy mà phát hiện thọ nguyên tăng thêm một ngày. Tính tình cẩn trọng, hắn trải qua vạn năm tích lũy, thọ nguyên đã nhiều đến mức căn bản dùng không hết. Đáng tiếc là, tuy thu được năng lực vĩnh sinh bất tử, hắn lại chỉ có thể tu luyện ở nhân gian, mãi không thể phi thăng. Cho đến một ngày, ba năm sau, một nữ tiên bất ngờ giáng lâm, cưỡng ép đưa hắn lên tiên giới. Sau đó, hắn ngoài ý muốn phát hiện: tiên giới lại cực kỳ coi trọng thọ nguyên — gần như có thể dùng làm tiền tệ! Vừa đặt chân tới tiên giới, tu vi thấp, dễ bị ức hiếp? Dùng lượng lớn thọ nguyên đổi lấy tiên khí hộ thân! Đánh không lại thì dùng bảo vật tự bạo! Không có bối cảnh mạnh chống lưng? Dễ bị người hãm hại? Mua! Mua luôn một tông môn đỉnh cấp! Tự mình làm kẻ đứng sau nắm quyền!”

80000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Sủng Thiếp Chỉ Muốn Làm Cá Mặn
Sủng Thiếp Chỉ Muốn Làm Cá Mặn

Trình Uyển Uẩn làm việc cật lực nhiều năm, cuối cùng đột ngột qua đời. Sau khi xuyên qua, chưa được mấy ngày, lại bị một tên thái giám vô danh tiểu tốt của Dục Khánh Cung bắt nạt. Trình Uyển Uẩn: "..." Mọi người đều biết Dận Nhưng sẽ có kết cục thê lương. Nhưng Dận Nhưng lúc này mới chỉ là thiếu niên vừa tròn mười lăm tuổi, tuấn tú trong sáng, ôn nhuận đoan chính, lại kiêu căng ngạo mạn. Trình Uyển Uẩn bẻ ngón tay tính toán, ít nhất còn 20 mấy năm nữa mới đến lúc Dận Nhưng bị giam cầm mà chết. Vậy thì... cứ sống tạm bợ trước đã. Bị phế thì bị phế, dù sao nàng cũng chẳng muốn cố gắng. Sống ở đâu cũng như nhau, chẳng qua là đổi chỗ nằm thôi. Người khác tranh nhau sủng ái, mùa đông mặc xiêm y mỏng manh nhảy múa trong hoa viên. Trình Uyển Uẩn nằm bên lò sưởi xem tuyết rơi, ăn vịt nướng thơm lừng. Người khác tranh nhau cung đấu, âm thầm châm ngòi dẫn đến tai họa trong cung. Trình Uyển Uẩn nuôi dạy con cái, không quên vuốt ve mèo chó. Người khác tranh giành địa vị, phúc tấn và trắc phúc tấn ngang nhau. Trình Uyển Uẩn nhâm nhi trà sữa, ra bài: "Chạm vào!" Nàng mơ mơ màng màng sống đến năm Khang Hi thứ 50, sau này mới ngỡ ngàng nhận ra: Sao vẫn chưa bị phế? Dận Nhưng sau khi nạp Trình thị làm phi tần: Cùng nàng ngủ chung, thỉnh thoảng sẽ mơ những giấc mơ kỳ lạ, nhiều lần trở thành hiện thực. Sau đó, hắn nhớ lại ngày càng nhiều. Hóa ra đó là kiếp trước của hắn - phụ tử bất hòa, anh em tương tàn, ấu đệ yểu mệnh, bị phế truất u uất mà chết. Hắn dựa vào ký ức mỏng manh, từng bước thận trọng, vẫn đi trên con đường đầy băng giá. Mà Trình thị... vô tâm vô phổi ngủ ngon lành. Dận Nhưng: Tức giận. Nhưng vẫn ôn nhu rũ mắt, giúp nàng đắp lại góc chăn. Có lẽ là ông trời biết con đường phía trước của hắn gập ghềnh, nên mới ban cho hắn một tiểu phúc tinh. Hắn cầm thanh kiếm đầy máu và thương tích, nàng là đường về chốn đào nguyên của hắn. Hướng dẫn đọc: Nữ chính có bàn tay vàng, nhưng bản thân không biết... Không bôi đen Tứ gia. Cốt truyện chủ yếu là hư cấu, nên đừng khảo chứng. Một câu tóm tắt: Cá mặn ăn uống nhàn nhã hằng ngày.

130000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Thập Niên 70: Bác Sĩ Trần, Đứa Trẻ Tỉnh Rồi
Thập Niên 70: Bác Sĩ Trần, Đứa Trẻ Tỉnh Rồi

Trần Uẩn là một chuyên gia từng công bố nhiều bài nghiên cứu về trẻ sơ sinh ở kiếp trước, đột nhiên xuyên không trở thành bác sĩ tại bệnh viện của công nhân xưởng thép Hồng Nhật. Xưởng thép nằm trong một vùng núi sâu, có hơn hai chục nghìn công nhân và gia đình của họ. Bệnh viện gánh vác sức khỏe của ngần ấy người, mà người thực sự tốt nghiệp từ trường y chính quy... Chỉ có mỗi cô, lại còn là loại nửa vời. Có người được đào tạo từ thầy thuốc trong thôn, có người được công nông binh giới thiệu vào trường y tốt nghiệp một cách mơ hồ, thậm chí còn có cả y tá quân y chuyển ngành chỉ biết băng bó vết thương do súng đạn. Lần đầu tiên trực đêm, bệnh viện đẩy đến một đứa trẻ sơ sinh bị ngạt thở do khó sinh. Người nhà tuyệt vọng khóc lóc, chỉ có Trần Uẩn kiên quyết không từ bỏ, khi tiếng khóc oe oe vang vọng khắp phòng sinh, danh tiếng bác sĩ Trần của bệnh viện công nhân bắt đầu lan truyền khắp xưởng cơ khí Hồng Nhật. * Đội trưởng đội vận tải xưởng cơ khí Hồng Nhật - Cao Minh, là một món hàng hot trong mắt vô số người làm mối. Không nói đến vóc người cao lớn, tuổi còn trẻ đã làm đội trưởng, ba mẹ đều làm công trong thành phố đàng hoàng. Nhưng hết đợt này đến đợt khác người đến mai mối đều không thành, cuối cùng mới phát hiện từ lâu Cao Minh đã để ý đến Trần Uẩn người có giọng nói vang vọng qua mấy bức tường ở bệnh viện. Hai vợ chồng một văn một võ, cuộc sống trôi qua vô cùng phong phú...

100000 Giỏ hàng Giỏ hàng