Vào Đêm Trước Ngày Hòa Ly, Nàng Trọng Sinh Về Trước Lúc Xuất Giá

Vào Đêm Trước Ngày Hòa Ly, Nàng Trọng Sinh Về Trước Lúc Xuất Giá

Ngôn TìnhCổ ĐạiTrọng Sinh

Ninh Phù kiếp trước dốc hết tâm huyết, đoạt lấy ánh trăng sáng trong lòng của các tiểu thư nhà quyền quý – Tông Tứ, Thế tử Tuyên Vương Phủ. Nam tử tài trí hơn người, thế gian không ai sánh bằng. Nhưng khi thật sự gả qua, Ninh Phù mới biết rằng, ép cưới một kẻ nắm nhiều quyền lực, dù có cố gắng thế nào, trái tim hắn vĩnh viễn cũng sẽ không ấm lên. Ngoại trừ những đêm hoan ái, Tông Tứ chưa bao giờ để nàng trong lòng. Nghe đồn rằng Thế tử có một ngoại thất ở phương Bắc. Ninh Phù cuối cùng cũng nghĩ thông, quyết định hoà ly, nhường chỗ cho nữ tử thanh thuần mà phu quân thương yêu. Ai ngờ được rằng nàng lại trọng sinh, trở về năm mười bốn tuổi, ngay thời điểm vừa được Tông Tứ cứu. Ninh Phù quyết định, đời này, gả cho ai cũng được, nhưng tuyệt đối không gả cho Tông Tứ! Tướng quân trẻ tuổi kiệm lời, Hoàng tử phong lưu cao quý, ba vị công tử tài hoa xuất chúng nhà họ Tạ... hình như đều có chút cảm tình với nàng. Nhưng khi Ninh Phù hào hứng muốn ném khăn tay, ánh mắt của Tông Tứ nhìn nàng càng lúc càng kỳ lạ. Tông Tứ dần dần thức tỉnh ký ức kiếp trước: Muốn trèo tường? đừng hòng!

140000

658 chương

Truyện cùng tác giả

Trọng Sinh Mạt Thế, Tôi Cõng Vật Tư Đi Khắp Tận Thế
Trọng Sinh Mạt Thế, Tôi Cõng Vật Tư Đi Khắp Tận Thế

Ngày tận thế ập đến, mọi loại vật tư đều có thời hạn sử dụng. Một khi quá hạn, tất cả sẽ tan biến. Con người bắt đầu thức tỉnh, được phân chia thành hai loại: Thợ săn và Người vận chuyển. Người vận chuyển có thể xuyên qua giữa thế giới thực và các thế giới nhỏ để thu thập tài nguyên. Thế giới ẩm thực đầy nguyên liệu kỳ diệu, thế giới đất có thể tăng tốc sinh trưởng cây cối, thế giới khoáng sản là thiên đường cờ bạc. Còn có cả những nền văn minh cao cấp thuộc các thế giới hiện thực khác. Sở Thiên Kiều là một Người vận chuyển "dị biệt", do làm việc quá sức nên đột tử. Rồi bất hạnh trở về năm cô mười tám tuổi, khi ấy cô vẫn còn sống lay lắt trong trại phúc lợi ở khu ổ chuột. Sở Thiên Kiều nhìn quanh môi trường tồi tàn: “Đúng là xui tận mạng!” Muốn nhanh chóng sống những ngày vung tiền như rác, cô quyết định gia nhập tập đoàn Hoắc thị. Từ khi bước vào Hoắc thị, Sở Thiên Kiều chẳng hề che giấu bản tính “kiêu kỳ khó ưa” của mình. Dậy đúng vào phút chót, ngồi được thì không đứng, thấy ai sai được là sai ngay, tuyệt đối không động tay vào việc gì. Tỉ lệ người trong công ty nhìn cô là khó chịu lên tới 99%: “Chờ xem, sớm muộn gì cũng đá được cô ta ra đường!” Lãnh đạo trực tiếp của cô thì mỗi ngày đều đen mặt, nói năng chua chát mỉa mai. Vậy mà khi bước vào các thế giới nhỏ, từ cây táo biết hát có gu âm nhạc kỳ quặc, đến loài cá sô-cô-la quý hiếm, không một Người vận chuyển nào có thể kiếm được lợi nhuận nhiều như cô. Dưới áp lực của đồng tiền, những kẻ từng ngẩng cao đầu đều phải cúi đầu, chỉ mong được một lần cùng tổ đội với cô. Cô trở thành Người vận chuyển được yêu thích nhất của Hoắc thị. Có người nói, với cái tính “ngông đến tận trời” của Sở Thiên Kiều thì đời này chẳng ai thật lòng yêu cô nổi. Sở Thiên Kiều cười khẩy: “Tiền chất như núi, trai đẹp vây quanh, sống sung sướиɠ vậy không tốt à? Mấy người không hiểu được niềm vui của một bà hoàng đâu!” Thế nhưng khi cô sắp sửa tay trái ôm người đẹp, tay phải cặp kè trai ngoan, thì người sếp cũ từng đối xử với cô chẳng khác gì “chó hoang” lại bất ngờ xuất hiện. Anh đen mặt đuổi sạch đám trai trẻ xung quanh cô, hung dữ bóp cằm cô: “Em đừng có mơ mà bỏ rơi tôi!” Sở Thiên Kiều ngơ ngác: “Thằng cha này bị điên rồi à? Tôi với anh ở bên nhau lúc nào thế?” Cô từng nghĩ việc mình trọng sinh chỉ là chuyện nhỏ nhặt chẳng đáng bận tâm. Nhưng cho đến khi nhìn thấy thế giới mới, Sở Thiên Kiều mới hiểu ra một điều cô chính là hy vọng cuối cùng của thế giới này. Nữ chính: Điệu đà, kiêu kỳ, nhưng giỏi toàn diện. Nam chính: Thợ săn mạnh nhất trong lịch sử, “chó sói xám” lạnh lùng. Lưu ý trước khi đọc: Nam chính giai đoạn đầu có hơi “chó điên”, không phải kiểu yêu từ cái nhìn đầu tiên.

80000 Giỏ hàng

Bà Cụ Cực Phẩm Thập Niên 60
Bà Cụ Cực Phẩm Thập Niên 60

Cô gái trẻ Kỳ Hồng Đậu xuyên không thành bà lão cực phẩm thập niên 60, con cháu một đống, chuyện phiền phức một rổ, vừa mở mắt ra đã nghĩ sao mình vẫn chưa chết. Kỳ Hồng Đậu biến thành bà cụ Triệu cực phẩm, cầu chết không thành, đành phải chấp nhận số phận và bắt đầu tích cực tìm cách sống sót. May mắn thay, ông trời không bạc đãi cô, ban cho cô một bàn tay vàng. Đại cực phẩm nuôi tiểu cực phẩm, nhìn xem cả nhà này người nào gây chuyện nhiều hơn. Con trai cả đối mặt với việc mẹ ngược đãi vợ chỉ biết nói nhẫn nhịn một chút. Con trai thứ năm nóng nảy dễ cáu kỉnh, võ lực đầy mình. Con trai thứ sáu trước mặt một vẻ, sau lưng một vẻ. Con trai thứ bảy gỗ mục không bao giờ trông cậy được. Còn có những kẻ không làm ăn đàng hoàng.

180000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Anh Chọc Cô Ấy Làm Gì? Cô Ấy Có Thể Hiệu Lệnh Trăm Quỷ
Anh Chọc Cô Ấy Làm Gì? Cô Ấy Có Thể Hiệu Lệnh Trăm Quỷ

Giang Du thi đỗ biên chế ở địa phủ và trở thành Vô Thường Bắc Kinh, chủ yếu phụ trách tiễn quỷ xuống đường hoàng tuyền. Thời gian làm việc: “Không giờ đêm đến năm giờ sáng.” Mỗi ngày làm việc năm tiếng, Giang Du lại càng lúc càng bận, câu hồn bắt quỷ, hoàn thành di nguyện, giúp phá án, bắt chuột nuôi chim... “Người cha đã qua đời mười năm của tôi đột nhiên sống lại!” Giang Du: “Dương thọ đã tận, tôi tiễn ông ta lên đường.” “Tôi muốn gặp mẹ tôi một lần.” Giang Du: “Mẹ anh đang đứng ngay đằng sau anh kìa.” “Không hay rồi, phía Đông thành có lệ quỷ gây rối.” Giang Du bình tĩnh lấy sổ sinh tử ra, đọc tên từng người một. “Đọc đến tên người nào thì người đấy lăn qua đây ngay!” ... Có một cô gái ngoan ngoãn hiểu chuyện, nhát gan sợ người lạ mới vào ở nhà của Lục Thanh Yến, người nắm quyền tập đoàn Lục thị. Ban ngày cô không ra ngoài nhưng cứ đến mười hai giờ đêm lại ra khỏi cửa. Ngoan ngoãn? Hiểu chuyện? Một ngày nọ, Lục Thanh Yến nhìn thấy cô nhảy từ trên tầng năm xuống, chỉ một câu nói đã ra lệnh cho trăm quỷ. Nhát gan? Sợ người lạ? Vô Thường đại nhân đáng yêu bạo lực và tổng tài bá đạo giả bộ lạnh lùng nhưng nuông chiều là thật, các mẩu chuyện nhỏ theo chương.

100000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Xuyên Đến Thời Đại Giữa Các Vì Sao, Ta Vác Bụng Bầu Đi Làm Ruộng
Xuyên Đến Thời Đại Giữa Các Vì Sao, Ta Vác Bụng Bầu Đi Làm Ruộng

Đến từ thời kì tận thế, Tô Duyệt bỗng một ngày xuyên không, trở thành một bà bầu bị đày ra hành tinh hoang. Cùng bị đày chung với cô còn có anh trai của cô, tuy nhiên anh ấy giờ đã hóa thành kẻ ngốc do bị thương ở đầu khi làm nhiệm vụ trên chiến trường. Hành tinh hoang thiếu thốn đủ thứ, bên ngoài thành toàn cây cỏ, động vật không chỉ nguy hiểm mà còn có độc? Cô chẳng sợ, vì dị năng của cô là tinh lọc. Thật hay khi dị năng của cô lại là thứ mà nơi này đang rất cần. Thế là những sinh vật khiến người khác sợ hãi, qua tay cô đều trở thành món ngon vật lạ quý giá! Cây mía to bằng cột nhà có độc? Tinh lọc xong đem ép lấy nước, nấu đường! Củ khoai tây lớn bằng cái thau có độc? Tinh lọc xong làm thành khoai nghiền, khoai tây sợi, khoai tây chiên! Một quả trứng gà nặng hai ba kí có độc? Tinh lọc xong làm thành trứng cuộn, súp trứng! Rồi còn thịt gà, vịt, ngỗng, thỏ, heo thơm lừng nữa chứ... Trên hành tinh hoang, Tô Duyệt cùng anh trai bắt đầu hành trình kiếm tiền nuôi con. Bỗng có người đàn ông đến và tự nhận mình là bố đứa bé, cứ đòi chịu trách nhiệm. Thôi được, người đàn ông này vừa đẹp trai vừa giỏi giang, cứ giữ lại bên cạnh làm việc vặt. Không ngờ, người đàn ông này mở rộng con đường tiêu thụ sản phẩm của cô, giúp sản phẩm của cô bán được cho cả quân đội. Anh ta còn dùng danh nghĩa của mình mua hành tinh hoang này để cầu hôn cô! Anh ta thậm chí giới thiệu thợ lắp ráp cơ khí, làm riêng cho cô những máy móc thích hợp để làm nông. Thế là cô xiêu lòng. Cuối cùng, cô gả cho một chiến thần, trở thành mẹ của hai hoàng tử, và người con cả còn thừa hưởng dị năng tinh lọc của cô. Chẳng mấy chốc, cô và con trai đã trở thành cứu tinh của cả đế quốc.

80000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Tôi Mở Tiệm Bánh Ngọt Trong Truyện Thập Niên
Tôi Mở Tiệm Bánh Ngọt Trong Truyện Thập Niên

Ninh Ngưng, một blogger ẩm thực vừa đạt danh hiệu kênh triệu view, bất ngờ xuyên vào một cuốn tiểu thuyết thập niên, trở thành một bà mẹ kế tận tâm nhưng không được hưởng phúc. Người chồng hiện tại của cô khinh thường xuất thân nông thôn, không có học thức của cô, tự cho rằng anh ta phải đến với nàng thơ nữ chính - một người vừa có học thức vừa có văn hóa, và muốn cô nhường chỗ! Ninh Ngưng cười lạnh: "Thật sự nghĩ tôi dễ bắt nạt à? Muốn theo đuổi tình yêu đích thực đúng không? Được thôi! Phân chia tài sản, lập tức ly hôn!" "Ly hôn với con trai tôi, cô chỉ còn đường về quê cày ruộng! Cứ chuẩn bị sống khổ suốt đời đi!" Cô hừ một tiếng! Ninh Ngưng cầm số tiền ly hôn được chia, mở một cửa hàng bánh ngọt gần bệnh viện. Nhờ có hệ thống trồng trọt trong không gian đặc biệt, nguyên liệu của cô luôn tươi mới hàng đầu. Những món bánh như bánh bông lan trứng ngọt ngào mềm mại, bánh đậu xanh mát lạnh giải nhiệt, bánh tuyết mềm dẻo, hay bánh hải đường giòn tan đều khiến thực khách phát cuồng mỗi khi cửa hàng có món mới. Thậm chí, có người xếp hàng cả đêm chỉ để mua được một phần bánh. Ninh Ngưng nắm trong tay bí quyết làm giàu, tự sáng tạo thương hiệu điểm tâm của mình, mở rộng bán hàng tại các trung tâm thương mại trên toàn quốc, mua nhà, mua đất, sống một cuộc đời ngọt ngào khác hẳn với sự hỗn loạn của đôi nam nữ chính. === Tại bệnh viện, gần đây bác sĩ Từ Vệ Lâm phát hiện có một cửa hàng bánh rất nổi tiếng. Có cả người nhà bệnh nhân mang bánh bông lan trứng mới mua đến hỏi liệu bệnh nhân có thể ăn được không. "Bánh bông lan trứng giàu dinh dưỡng, dễ tiêu hóa, rất phù hợp cho bệnh nhân." Người nhà bệnh nhân vui mừng mang bánh về, không hiểu sao sau đó lại lan truyền tin đồn rằng bác sĩ Từ nói bánh của cửa hàng này giúp bệnh nhân phục hồi sức khỏe... Một ngày nọ, Từ Úy Lâm tan làm và tình cờ đi ngang qua cửa hàng bánh. Một giọng nói ngọt ngào gọi anh lại, đôi mắt mèo long lanh nhìn thẳng vào anh, và khi anh định thần lại, trong tay anh đã có một gói bánh bông lan trứng vẫn còn ấm. Hình như cô ấy nói đây là tiền công của anh?

150000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Thập Niên 70: Bác Sĩ Trần, Đứa Trẻ Tỉnh Rồi
Thập Niên 70: Bác Sĩ Trần, Đứa Trẻ Tỉnh Rồi

Trần Uẩn là một chuyên gia từng công bố nhiều bài nghiên cứu về trẻ sơ sinh ở kiếp trước, đột nhiên xuyên không trở thành bác sĩ tại bệnh viện của công nhân xưởng thép Hồng Nhật. Xưởng thép nằm trong một vùng núi sâu, có hơn hai chục nghìn công nhân và gia đình của họ. Bệnh viện gánh vác sức khỏe của ngần ấy người, mà người thực sự tốt nghiệp từ trường y chính quy... Chỉ có mỗi cô, lại còn là loại nửa vời. Có người được đào tạo từ thầy thuốc trong thôn, có người được công nông binh giới thiệu vào trường y tốt nghiệp một cách mơ hồ, thậm chí còn có cả y tá quân y chuyển ngành chỉ biết băng bó vết thương do súng đạn. Lần đầu tiên trực đêm, bệnh viện đẩy đến một đứa trẻ sơ sinh bị ngạt thở do khó sinh. Người nhà tuyệt vọng khóc lóc, chỉ có Trần Uẩn kiên quyết không từ bỏ, khi tiếng khóc oe oe vang vọng khắp phòng sinh, danh tiếng bác sĩ Trần của bệnh viện công nhân bắt đầu lan truyền khắp xưởng cơ khí Hồng Nhật. * Đội trưởng đội vận tải xưởng cơ khí Hồng Nhật - Cao Minh, là một món hàng hot trong mắt vô số người làm mối. Không nói đến vóc người cao lớn, tuổi còn trẻ đã làm đội trưởng, ba mẹ đều làm công trong thành phố đàng hoàng. Nhưng hết đợt này đến đợt khác người đến mai mối đều không thành, cuối cùng mới phát hiện từ lâu Cao Minh đã để ý đến Trần Uẩn người có giọng nói vang vọng qua mấy bức tường ở bệnh viện. Hai vợ chồng một văn một võ, cuộc sống trôi qua vô cùng phong phú...

100000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Truyện liên quan

Ta Thấy Thám Hoa Quá Đỗi Duyên Dáng
Ta Thấy Thám Hoa Quá Đỗi Duyên Dáng

Tĩnh Bảo có ba mong muốn: "Một giữ gìn gia sản của gia tộc Tĩnh gia." "Hai có thể vào học ở Quốc Tử Giám và trở thành nữ nhân đầu tiên đứng đầu trong kỳ thi số một của Triều đình để rạng danh tổ tông." "Ba là trở thành nam nhân đầu đội trời chân đạp đất cho tới cuối đời." Trùng hợp thay Cố Trường Bình - vị đại nhân cao cao tại thượng đứng đầu Quốc Tử Giám cũng có ba mong muốn: "Một giúp nàng bảo vệ gia sản của gia tộc." "Hai giúp nàng phát tài làm rạng danh tổ tông." "Ba giúp nàng cải trang thành nam nhân đến cùng."

70000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Sủng Thiếp Chỉ Muốn Làm Cá Mặn
Sủng Thiếp Chỉ Muốn Làm Cá Mặn

Trình Uyển Uẩn làm việc cật lực nhiều năm, cuối cùng đột ngột qua đời. Sau khi xuyên qua, chưa được mấy ngày, lại bị một tên thái giám vô danh tiểu tốt của Dục Khánh Cung bắt nạt. Trình Uyển Uẩn: "..." Mọi người đều biết Dận Nhưng sẽ có kết cục thê lương. Nhưng Dận Nhưng lúc này mới chỉ là thiếu niên vừa tròn mười lăm tuổi, tuấn tú trong sáng, ôn nhuận đoan chính, lại kiêu căng ngạo mạn. Trình Uyển Uẩn bẻ ngón tay tính toán, ít nhất còn 20 mấy năm nữa mới đến lúc Dận Nhưng bị giam cầm mà chết. Vậy thì... cứ sống tạm bợ trước đã. Bị phế thì bị phế, dù sao nàng cũng chẳng muốn cố gắng. Sống ở đâu cũng như nhau, chẳng qua là đổi chỗ nằm thôi. Người khác tranh nhau sủng ái, mùa đông mặc xiêm y mỏng manh nhảy múa trong hoa viên. Trình Uyển Uẩn nằm bên lò sưởi xem tuyết rơi, ăn vịt nướng thơm lừng. Người khác tranh nhau cung đấu, âm thầm châm ngòi dẫn đến tai họa trong cung. Trình Uyển Uẩn nuôi dạy con cái, không quên vuốt ve mèo chó. Người khác tranh giành địa vị, phúc tấn và trắc phúc tấn ngang nhau. Trình Uyển Uẩn nhâm nhi trà sữa, ra bài: "Chạm vào!" Nàng mơ mơ màng màng sống đến năm Khang Hi thứ 50, sau này mới ngỡ ngàng nhận ra: Sao vẫn chưa bị phế? Dận Nhưng sau khi nạp Trình thị làm phi tần: Cùng nàng ngủ chung, thỉnh thoảng sẽ mơ những giấc mơ kỳ lạ, nhiều lần trở thành hiện thực. Sau đó, hắn nhớ lại ngày càng nhiều. Hóa ra đó là kiếp trước của hắn - phụ tử bất hòa, anh em tương tàn, ấu đệ yểu mệnh, bị phế truất u uất mà chết. Hắn dựa vào ký ức mỏng manh, từng bước thận trọng, vẫn đi trên con đường đầy băng giá. Mà Trình thị... vô tâm vô phổi ngủ ngon lành. Dận Nhưng: Tức giận. Nhưng vẫn ôn nhu rũ mắt, giúp nàng đắp lại góc chăn. Có lẽ là ông trời biết con đường phía trước của hắn gập ghềnh, nên mới ban cho hắn một tiểu phúc tinh. Hắn cầm thanh kiếm đầy máu và thương tích, nàng là đường về chốn đào nguyên của hắn. Hướng dẫn đọc: Nữ chính có bàn tay vàng, nhưng bản thân không biết... Không bôi đen Tứ gia. Cốt truyện chủ yếu là hư cấu, nên đừng khảo chứng. Một câu tóm tắt: Cá mặn ăn uống nhàn nhã hằng ngày.

130000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Xuyên Đến Thời Đại Giữa Các Vì Sao, Ta Vác Bụng Bầu Đi Làm Ruộng
Xuyên Đến Thời Đại Giữa Các Vì Sao, Ta Vác Bụng Bầu Đi Làm Ruộng

Đến từ thời kì tận thế, Tô Duyệt bỗng một ngày xuyên không, trở thành một bà bầu bị đày ra hành tinh hoang. Cùng bị đày chung với cô còn có anh trai của cô, tuy nhiên anh ấy giờ đã hóa thành kẻ ngốc do bị thương ở đầu khi làm nhiệm vụ trên chiến trường. Hành tinh hoang thiếu thốn đủ thứ, bên ngoài thành toàn cây cỏ, động vật không chỉ nguy hiểm mà còn có độc? Cô chẳng sợ, vì dị năng của cô là tinh lọc. Thật hay khi dị năng của cô lại là thứ mà nơi này đang rất cần. Thế là những sinh vật khiến người khác sợ hãi, qua tay cô đều trở thành món ngon vật lạ quý giá! Cây mía to bằng cột nhà có độc? Tinh lọc xong đem ép lấy nước, nấu đường! Củ khoai tây lớn bằng cái thau có độc? Tinh lọc xong làm thành khoai nghiền, khoai tây sợi, khoai tây chiên! Một quả trứng gà nặng hai ba kí có độc? Tinh lọc xong làm thành trứng cuộn, súp trứng! Rồi còn thịt gà, vịt, ngỗng, thỏ, heo thơm lừng nữa chứ... Trên hành tinh hoang, Tô Duyệt cùng anh trai bắt đầu hành trình kiếm tiền nuôi con. Bỗng có người đàn ông đến và tự nhận mình là bố đứa bé, cứ đòi chịu trách nhiệm. Thôi được, người đàn ông này vừa đẹp trai vừa giỏi giang, cứ giữ lại bên cạnh làm việc vặt. Không ngờ, người đàn ông này mở rộng con đường tiêu thụ sản phẩm của cô, giúp sản phẩm của cô bán được cho cả quân đội. Anh ta còn dùng danh nghĩa của mình mua hành tinh hoang này để cầu hôn cô! Anh ta thậm chí giới thiệu thợ lắp ráp cơ khí, làm riêng cho cô những máy móc thích hợp để làm nông. Thế là cô xiêu lòng. Cuối cùng, cô gả cho một chiến thần, trở thành mẹ của hai hoàng tử, và người con cả còn thừa hưởng dị năng tinh lọc của cô. Chẳng mấy chốc, cô và con trai đã trở thành cứu tinh của cả đế quốc.

80000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Mỹ Vị Quán Của Bổn Cô Nương
Mỹ Vị Quán Của Bổn Cô Nương

Từ một học đồ vô danh tiểu tốt, đến khi trở thành đệ nhất danh trù thiên hạ, “một bữa khó cầu”, Mễ Vị đã mất hai mươi năm mới bước trọn con đường đầy gai nhọn và khói lửa nhân sinh ấy. Khi ấy, nàng vừa định giao lại sản nghiệp cho đồ đệ, an tâm rửa tay gác chảo, sống những ngày tháng an nhàn sớm chiều ngắm hoa. Ai ngờ một trận tai họa giáng xuống, xe lật nghiêng, hồn phách lìa thân. Nhưng rồi nàng lại xuyên đến một triều đại lạ lẫm, chốn sơn cốc hoang vu, nhân gian xa cách. Mễ Vị khẽ nhíu mày, than một tiếng: “Không cho bổn cô nương về hưu sớm thì thôi, cớ sao lại bắt bổn cô nương mang theo một đứa nhỏ trong bụng chứ?” May thay, trời xanh chưa tuyệt đường người, nàng được trụ trì đại sư trong chùa cứu giúp. Từ đó, mẫu tử nàng ẩn mình trong ngôi chùa nhỏ, ăn nhờ ở đậu, sống bình yên vô sự suốt bốn năm. Nào ngờ phúc chẳng dài lâu. Đến ngày tiểu oa vừa tròn ba tuổi, trụ trì đại sư lại gói ghém mẫu tử nàng, ném thẳng xuống núi, nói một câu nhẹ bẫng: “Tiểu oa, đi tìm phụ thân của ngươi đi.” Mễ Vị nhìn hài tử đang oe oe đòi sữa, chỉ đành xắn tay áo, nhấc chảo cầm vá, một lần nữa bước lên con đường lấy bếp làm nghiệp, lấy dao làm sinh. Từ đó, câu chuyện một nương thân mang con thơ mở quán ăn nơi nhân gian bắt đầu. Khói bếp quyện hương, cơm canh chan tình, viết nên một đoạn mỹ thực nhân tình ấm áp tựa dương xuân.

80000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Làm Ruộng Nuôi Con: Nữ Phụ Ác Độc Bị Cả Nhà Tranh Nhau Sủng
Làm Ruộng Nuôi Con: Nữ Phụ Ác Độc Bị Cả Nhà Tranh Nhau Sủng

Lý Mộ Mộ xuyên sách trở thành nữ phụ pháo hôi trong truyện, tưởng rằng nam chính chết trận nên sau đó trèo lên giường của người khác rồi bị đánh chết bằng gậy. Trượng phụ không ở nhà, không cần sinh con còn có đám cháu trai cháu gái để sai vặt, Lý Mộ Mộ vui đến mức muốn bay lên! Người trong thôn: “Nam nhân của nàng chết rồi, đại tẩu thì đanh đá, nhị tẩu lại chuyên tính kế, Lý Mộ Mộ cứ ở nhà mà chờ bị ức hϊếp đến chết đi.” Cố gia đại tẩu gϊếŧ gà ở trước cửa: “Mộ Mộ dạy bọn nhỏ đọc sách quá vất vả, phải bồi bổ cho nàng thật tốt mới được.” Người trong thôn: “Lý Mộ Mộ cả ngày ham ăn biếng làm, còn không biết xuống ruộng làm việc?” Cố gia nhị tẩu ôm một cây vải về nhà: “Việc nặng để ta làm hết, đúng lúc mua khúc vải này về may cho Mộ Mộ hai bộ quần áo mới.” Người goá vợ châm ngòi: “Lý Mộ Mộ là một quả phụ mà ngày nào cũng mặc đồ hoa hoè lộng lẫy, cẩn thận nàng có tình nhân ở bên ngoài đấy.” Cháu gái lớn chống nạnh nói: “Phi! Nhà ngươi không có gương thì cũng phải có nướ© ŧıểυ chứ, sao không tự tè một bãi ra rồi soi lại cái mặt mình đi, theo đuổi tam thẩm nhà ta không thành thì lại bịa đặt bôi nhọ, ghê tởm!” Cháu trai lớn suốt đêm trèo tường đóng đinh cửa nhà vệ sinh của từng nhà: “Dám ức hϊếp tam thẩm, cho các ngươi nghẹn chết luôn.” Cháu trai nhỏ gõ cửa nhà của Lý đại thẩm: “Nếu lại nói xấu tam thẩm nữa ta liền đem chuyện Lý đại thúc lén chôn 50 văn dưới gốc cây nói ra cho mọi người biết!” Đêm đó, tiếng khóc than của Lý đại thúc vang vọng khắp cả thôn. Công công cùng bà bà (*) lôi kéo Lý Mộ Mộ nói: “Mộ Mộ, con còn trẻ, chúng ta sẽ cho con của hồi môn rồi gả con cho một gia đình tốt.” Lý Mộ Mộ: “Cha, nương, con không gả chồng, cả đời sẽ trông coi bài vị cho tướng công. Hai người cứ coi con như nữ nhi ruột là được.” Nam chính về sau là đại tướng quân, nàng chủ động thoái vị làm muội muội của đại tướng quân, không quấy rầy nam nữ chính gặp mặt, yên ổn làm cá mặn, đúng là nằm mơ cũng có thể cười tỉnh. Cố Thượng Khanh mới vừa đi đến cửa nhà nghe vậy liền nói: “Quả nhiên nương tử rất yêu ta.” Chú thích: (*) Cha mẹ chồng.

220000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Trọng Sinh Mạt Thế, Tôi Cõng Vật Tư Đi Khắp Tận Thế
Trọng Sinh Mạt Thế, Tôi Cõng Vật Tư Đi Khắp Tận Thế

Ngày tận thế ập đến, mọi loại vật tư đều có thời hạn sử dụng. Một khi quá hạn, tất cả sẽ tan biến. Con người bắt đầu thức tỉnh, được phân chia thành hai loại: Thợ săn và Người vận chuyển. Người vận chuyển có thể xuyên qua giữa thế giới thực và các thế giới nhỏ để thu thập tài nguyên. Thế giới ẩm thực đầy nguyên liệu kỳ diệu, thế giới đất có thể tăng tốc sinh trưởng cây cối, thế giới khoáng sản là thiên đường cờ bạc. Còn có cả những nền văn minh cao cấp thuộc các thế giới hiện thực khác. Sở Thiên Kiều là một Người vận chuyển "dị biệt", do làm việc quá sức nên đột tử. Rồi bất hạnh trở về năm cô mười tám tuổi, khi ấy cô vẫn còn sống lay lắt trong trại phúc lợi ở khu ổ chuột. Sở Thiên Kiều nhìn quanh môi trường tồi tàn: “Đúng là xui tận mạng!” Muốn nhanh chóng sống những ngày vung tiền như rác, cô quyết định gia nhập tập đoàn Hoắc thị. Từ khi bước vào Hoắc thị, Sở Thiên Kiều chẳng hề che giấu bản tính “kiêu kỳ khó ưa” của mình. Dậy đúng vào phút chót, ngồi được thì không đứng, thấy ai sai được là sai ngay, tuyệt đối không động tay vào việc gì. Tỉ lệ người trong công ty nhìn cô là khó chịu lên tới 99%: “Chờ xem, sớm muộn gì cũng đá được cô ta ra đường!” Lãnh đạo trực tiếp của cô thì mỗi ngày đều đen mặt, nói năng chua chát mỉa mai. Vậy mà khi bước vào các thế giới nhỏ, từ cây táo biết hát có gu âm nhạc kỳ quặc, đến loài cá sô-cô-la quý hiếm, không một Người vận chuyển nào có thể kiếm được lợi nhuận nhiều như cô. Dưới áp lực của đồng tiền, những kẻ từng ngẩng cao đầu đều phải cúi đầu, chỉ mong được một lần cùng tổ đội với cô. Cô trở thành Người vận chuyển được yêu thích nhất của Hoắc thị. Có người nói, với cái tính “ngông đến tận trời” của Sở Thiên Kiều thì đời này chẳng ai thật lòng yêu cô nổi. Sở Thiên Kiều cười khẩy: “Tiền chất như núi, trai đẹp vây quanh, sống sung sướиɠ vậy không tốt à? Mấy người không hiểu được niềm vui của một bà hoàng đâu!” Thế nhưng khi cô sắp sửa tay trái ôm người đẹp, tay phải cặp kè trai ngoan, thì người sếp cũ từng đối xử với cô chẳng khác gì “chó hoang” lại bất ngờ xuất hiện. Anh đen mặt đuổi sạch đám trai trẻ xung quanh cô, hung dữ bóp cằm cô: “Em đừng có mơ mà bỏ rơi tôi!” Sở Thiên Kiều ngơ ngác: “Thằng cha này bị điên rồi à? Tôi với anh ở bên nhau lúc nào thế?” Cô từng nghĩ việc mình trọng sinh chỉ là chuyện nhỏ nhặt chẳng đáng bận tâm. Nhưng cho đến khi nhìn thấy thế giới mới, Sở Thiên Kiều mới hiểu ra một điều cô chính là hy vọng cuối cùng của thế giới này. Nữ chính: Điệu đà, kiêu kỳ, nhưng giỏi toàn diện. Nam chính: Thợ săn mạnh nhất trong lịch sử, “chó sói xám” lạnh lùng. Lưu ý trước khi đọc: Nam chính giai đoạn đầu có hơi “chó điên”, không phải kiểu yêu từ cái nhìn đầu tiên.

80000 Giỏ hàng

Thanh Xuyên: Cẩm Nang Cung Đấu Của Biểu Muội
Thanh Xuyên: Cẩm Nang Cung Đấu Của Biểu Muội

Nhạc Doanh xuyên không trở thành tiểu thư nhất đẳng Thừa Ân công phủ. A mã nàng là Đồng Quốc Duy, đại tỷ là Hoàng quý phi, gia tộc nàng là nhà ngoại của Hoàng đế, vô cùng được Hoàng đế tin yêu trọng dụng, mệnh danh “Đồng Bán Triều”, hưởng hết vinh hoa phú quý suốt triều đại Khang Hi. Nhạc Doanh sinh ra đã ở đỉnh cao danh vọng, đời này dù muốn phấn đấu cũng chẳng có đất dụng võ, một đời nằm yên hưởng phúc. Ấy thế mà, ngay lần nghị hôn thứ ba của Nhạc Doanh, Hoàng quý phi trong cung đột nhiên hạ ý chỉ bắt nàng dừng chuyện cưới hỏi lại. Nghe nói Hoàng quý phi bệnh tình nguy kịch, bèn căn dặn người nhà mau đưa muội muội vào cung hòng duy trì vinh quang và ân sủng mà Thánh thượng ban cho Đồng gia... Sử sách ghi lại, Khang Hi đối đãi hậu cung vô cùng khoan dung, rộng lượng, ban phát ân sủng mưa móc thấm đều, không hề thiên vị. Bởi vậy, hậu cung của hắn nổi tiếng hòa thuận, phần lớn phi tần đều sống thọ và mất trong yên ổn. Nhạc Doanh nghĩ rất thông suốt, dưỡng lão ở đâu mà chẳng là dưỡng lão cơ chứ? Mang thân phận biểu muội của Hoàng đế, lại thuộc nhà ngoại, ngày tháng trong cung ắt sẽ chẳng có gì khó khăn. Nuôi mèo trêu chó, sống đời an nhàn. Kẻ khác tranh sủng, sinh con, ta đây vẫn bình chân như vại. Ta là biểu muội, ta sợ ai? Tóm tắt trong một câu: Nuôi mèo nuôi chó, quyết không nuôi con, ấy mới là ngày lành tháng tốt.

170000 Giỏ hàng Giỏ hàng