Trùng Sinh: Tên Đó Thật Lắm Chiêu A

Trùng Sinh: Tên Đó Thật Lắm Chiêu A

Đô thịTrọng Sinh

Tên khác: Trùng Sinh: Người Kia Thật Tao A 【 Trùng sinh 】+【 Tình yêu học đường 】+【 Nhiều nữ chính 】+【 Chỉ số IQ & EQ đều cao 】+【 Đại chiến internet 】+【 Dạy làm “hải vương” 】 Chủ bá tình cảm Giang Hiểu bất ngờ trùng sinh, quay về đúng ngày điền nguyện vọng đại học. Kiếp trước, vì muốn ở bên “bạch nguyệt quang”, hắn mang số điểm cao 600 lại chọn vào một trường đại học hạng hai bình thường. Kết quả... Lần này, hắn sẽ lựa chọn ra sao? Đối mặt với những cô gái có tính cách hoàn toàn khác biệt, với thân phận là một chủ bá tình cảm từ tương lai, hắn sẽ tung ra những chiêu trò gì? Xuất thân từ gia đình bình thường, giữa thời kỳ internet cạnh tranh khốc liệt nhất, hắn sẽ vươn lên thế nào, và cuối cùng làm sao bước lên đỉnh bảng phú hào...

60000

503 chương

Truyện cùng tác giả

Trùng Sinh: Tên Đó Thật Lắm Chiêu A
Trùng Sinh: Tên Đó Thật Lắm Chiêu A
ICP Trụ Hộ

Tên khác: Trùng Sinh: Người Kia Thật Tao A 【 Trùng sinh 】+【 Tình yêu học đường 】+【 Nhiều nữ chính 】+【 Chỉ số IQ & EQ đều cao 】+【 Đại chiến internet 】+【 Dạy làm “hải vương” 】 Chủ bá tình cảm Giang Hiểu bất ngờ trùng sinh, quay về đúng ngày điền nguyện vọng đại học. Kiếp trước, vì muốn ở bên “bạch nguyệt quang”, hắn mang số điểm cao 600 lại chọn vào một trường đại học hạng hai bình thường. Kết quả... Lần này, hắn sẽ lựa chọn ra sao? Đối mặt với những cô gái có tính cách hoàn toàn khác biệt, với thân phận là một chủ bá tình cảm từ tương lai, hắn sẽ tung ra những chiêu trò gì? Xuất thân từ gia đình bình thường, giữa thời kỳ internet cạnh tranh khốc liệt nhất, hắn sẽ vươn lên thế nào, và cuối cùng làm sao bước lên đỉnh bảng phú hào...

60000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Truyện liên quan

Nhật Ký Nuôi Con Bằng Mỹ Thực
Nhật Ký Nuôi Con Bằng Mỹ Thực

Tống Tân Nhiễm xuyên sách trở thành mẹ ruột của nam phụ. Nguyên chủ là công nhân nhà máy, vì phải cố lê tấm thân bệnh tật đi làm ca đêm mấy ngày liền mà kiệt sức qua đời. Tống Tân Nhiễm xoa cái đầu đau quay cuồng vì say xe, dứt khoát xin nghỉ việc, sau đó làm theo di nguyện của nguyên chủ, về quê thăm con trai. Lúc này, nam phụ Tống Dư mới lên ba đang phải sống nhờ ở nhà họ hàng, chịu cảnh ăn không đủ no mặc không đủ ấm. Sau một trận mưa thu, tiết trời se lạnh, cậu vẫn chỉ mặc một bộ quần áo mỏng manh không vừa người để lộ cẳng chân gầy khẳng khiu. Vừa thấy cô, cậu đã vội trốn sau cánh cửa, chỉ dám ló đôi mắt to tròn ra, vừa rụt rè vừa sợ sệt nhìn cô. Thế là, Tống Tân Nhiễm đón cậu về tự mình chăm sóc. Trong tay vỏn vẹn một nghìn tệ, hai mẹ con thuê một căn nhà cũ nát, cửa sổ lùa tứ phía. Ngoài trời mưa rơi tí tách lạnh buốt, mà trong nhà đến cái giường hay chăn bông mới cũng không có. Đối mặt với cuộc sống túng quẫn, Tống Tân Nhiễm quyết định làm lại nghề cũ của mình ở kiếp trước. Bắt đầu kiếm tiền từ việc mở quán bán đồ ăn vặt. Trước cổng trường Trung học số 3 bỗng xuất hiện một quán ăn vặt mới, thực đơn toàn những món lạ: xiên gà chiên, sườn non chiên xù, lẩu Oden, mì lạnh nướng,... Học sinh nơi đây vô cùng kinh ngạc, bởi chúng chưa từng được nếm thử món nào ngon đến thế. Chỉ trong một thời gian ngắn, quán ăn vặt nổi như cồn, đến nỗi làm chấn động cả thầy cô và ban giám hiệu nhà trường. Thầy hiệu trưởng còn đặc biệt nhắc nhở trong buổi chào cờ đầu tuần, không được mua đồ ăn vặt lề đường vì tiềm ẩn nhiều nguy cơ mất vệ sinh. Cho đến một hôm, đám học sinh vừa đi học ngoại khóa về tới cổng trường thì bắt gặp những người lớn quen mặt đang chen chúc trước quán. Người nào người nấy một tay cầm đồ ăn, một tay trả tiền, trên tay còn lỉnh kỉnh các món ăn vặt gói to gói nhỏ. Đám học sinh: “Thầy Thẩm? Chủ nhiệm Nhậm? Phó hiệu trưởng?” Lưu ý. Truyện thuộc thể loại điền văn, xoay quanh các chủ đề ẩm thực, kiếm tiền, nuôi con và những câu chuyện đời thường. Nam chính chỉ đóng vai trò làm nền. Nhân vật chính: Tống Tân Nhiễm, Tống Dư Tóm tắt trong một câu: Mở quán! Kiếm tiền! Nuôi con! Hướng tới ngày tháng tốt đẹp! Chủ đề: Dùng chính đôi tay của mình để kiến tạo một tương lai tươi sáng.

230000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Trùng Sinh Quan Trường: Ta Thật Không Muốn Lại Tăng Chức
Trùng Sinh Quan Trường: Ta Thật Không Muốn Lại Tăng Chức

Trở lại năm 2003, Lương Duy Thạch — người đã sớm chán ghét quan trường — một lòng muốn rời bỏ con đường làm quan để chuyển sang kinh doanh. Nhưng vận mệnh lại nhiều lần trêu ngươi hắn. Hắn càng muốn rời xa quan trường, thì chức vị lại càng thăng nhanh. Từ một công chức bình thường... Dần dần trở thành đại quan chủ chính một phương, từng bước đi lên, thanh vân thẳng tiến. Đến khi hoàn hồn nhìn lại, hắn đã bất tri bất giác trèo lên tới đỉnh cao quyền lực.

100000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Trọng Sinh Mạt Thế, Tôi Cõng Vật Tư Đi Khắp Tận Thế
Trọng Sinh Mạt Thế, Tôi Cõng Vật Tư Đi Khắp Tận Thế

Ngày tận thế ập đến, mọi loại vật tư đều có thời hạn sử dụng. Một khi quá hạn, tất cả sẽ tan biến. Con người bắt đầu thức tỉnh, được phân chia thành hai loại: Thợ săn và Người vận chuyển. Người vận chuyển có thể xuyên qua giữa thế giới thực và các thế giới nhỏ để thu thập tài nguyên. Thế giới ẩm thực đầy nguyên liệu kỳ diệu, thế giới đất có thể tăng tốc sinh trưởng cây cối, thế giới khoáng sản là thiên đường cờ bạc. Còn có cả những nền văn minh cao cấp thuộc các thế giới hiện thực khác. Sở Thiên Kiều là một Người vận chuyển "dị biệt", do làm việc quá sức nên đột tử. Rồi bất hạnh trở về năm cô mười tám tuổi, khi ấy cô vẫn còn sống lay lắt trong trại phúc lợi ở khu ổ chuột. Sở Thiên Kiều nhìn quanh môi trường tồi tàn: “Đúng là xui tận mạng!” Muốn nhanh chóng sống những ngày vung tiền như rác, cô quyết định gia nhập tập đoàn Hoắc thị. Từ khi bước vào Hoắc thị, Sở Thiên Kiều chẳng hề che giấu bản tính “kiêu kỳ khó ưa” của mình. Dậy đúng vào phút chót, ngồi được thì không đứng, thấy ai sai được là sai ngay, tuyệt đối không động tay vào việc gì. Tỉ lệ người trong công ty nhìn cô là khó chịu lên tới 99%: “Chờ xem, sớm muộn gì cũng đá được cô ta ra đường!” Lãnh đạo trực tiếp của cô thì mỗi ngày đều đen mặt, nói năng chua chát mỉa mai. Vậy mà khi bước vào các thế giới nhỏ, từ cây táo biết hát có gu âm nhạc kỳ quặc, đến loài cá sô-cô-la quý hiếm, không một Người vận chuyển nào có thể kiếm được lợi nhuận nhiều như cô. Dưới áp lực của đồng tiền, những kẻ từng ngẩng cao đầu đều phải cúi đầu, chỉ mong được một lần cùng tổ đội với cô. Cô trở thành Người vận chuyển được yêu thích nhất của Hoắc thị. Có người nói, với cái tính “ngông đến tận trời” của Sở Thiên Kiều thì đời này chẳng ai thật lòng yêu cô nổi. Sở Thiên Kiều cười khẩy: “Tiền chất như núi, trai đẹp vây quanh, sống sung sướиɠ vậy không tốt à? Mấy người không hiểu được niềm vui của một bà hoàng đâu!” Thế nhưng khi cô sắp sửa tay trái ôm người đẹp, tay phải cặp kè trai ngoan, thì người sếp cũ từng đối xử với cô chẳng khác gì “chó hoang” lại bất ngờ xuất hiện. Anh đen mặt đuổi sạch đám trai trẻ xung quanh cô, hung dữ bóp cằm cô: “Em đừng có mơ mà bỏ rơi tôi!” Sở Thiên Kiều ngơ ngác: “Thằng cha này bị điên rồi à? Tôi với anh ở bên nhau lúc nào thế?” Cô từng nghĩ việc mình trọng sinh chỉ là chuyện nhỏ nhặt chẳng đáng bận tâm. Nhưng cho đến khi nhìn thấy thế giới mới, Sở Thiên Kiều mới hiểu ra một điều cô chính là hy vọng cuối cùng của thế giới này. Nữ chính: Điệu đà, kiêu kỳ, nhưng giỏi toàn diện. Nam chính: Thợ săn mạnh nhất trong lịch sử, “chó sói xám” lạnh lùng. Lưu ý trước khi đọc: Nam chính giai đoạn đầu có hơi “chó điên”, không phải kiểu yêu từ cái nhìn đầu tiên.

80000 Giỏ hàng

Mạt Thế Trọng Sinh Chi Độc Sủng
Mạt Thế Trọng Sinh Chi Độc Sủng

Khoảnh khắc tự sát, cô tràn đầy vui sướng, chỉ vì mối thù lớn đã được báo, tâm nguyện đã hoàn thành. Nhưng ông trời lại để cô trọng sinh về trước thời kỳ mạt thế. Ở kiếp trước, cô mang trong lòng nỗi sợ hãi vì sự chiếm hữu và ràng buộc từ người anh trai không huyết thống. Trong kiếp này, cô dựa vào anh, yêu anh, quấn quýt bên anh, và trân trọng tình cảm ấy. Họ cùng nhau đối mặt với mưu kế quỷ quyệt, cùng nhau vượt qua địa ngục trần gian, từ đó không bao giờ chia lìa. Đây là một câu chuyện tình yêu giả danh tình anh em trong bối cảnh mạt thế! NAM NỮ CHÍNH KHÔNG PHẢI ANH EM RUỘT. CHỈ LÀ ANH EM TRÊN DANH NGHĨA.

30000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Muốn Sống Sót Khỏi Tận Thế Ư? Thế Thì Làm Ruộng Thôi!
Muốn Sống Sót Khỏi Tận Thế Ư? Thế Thì Làm Ruộng Thôi!

"Tận thế sắp đến, sinh vật toàn cầu đối mặt với biến dị, muốn sống sót! Thì hãy đi trồng trọt!" Con mèo béo trong không gian nói như vậy. * Mẹ của Mạt Bảo đã chết vì khó sinh cô, chưa đến hai tháng sau, ba cô đã cưới một người vợ trẻ, còn đón cả đứa con riêng từ bên ngoài về nhà. Mạt Bảo mới hai tuổi, không biết nói chuyện, bị chẩn đoán là mắc chứng tự kỷ. Ba và mẹ kế nhốt cô trong một căn phòng nhỏ, mặc kệ sống chết. Không ai biết rằng, mỗi ngày cô đều bước vào không gian mang theo bên mình, dưới sự thúc giục của mèo béo, không ngừng trồng trọt, không ngừng thu hoạch lương thực. Cho đến khi tận thế thật sự ập đến, Mạt Bảo mở cửa ra, nhìn thấy căn biệt thự đã bị "cướp sạch", trong bếp đến một hạt gạo cũng không còn. Ba và mẹ kế mang theo đứa con riêng bỏ trốn khỏi thành phố hoang tàn bị zombie xâm chiếm, duy chỉ bỏ quên Mạt Bảo đang bị nhốt trong căn phòng nhỏ. Từ đó, hành trình của một người một mèo bắt đầu!

170000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Sau Khi Sống Lại, Bà Cô Huyền Môn Phong Thần
Sau Khi Sống Lại, Bà Cô Huyền Môn Phong Thần

Boss huyền học Hoắc Yến Thanh không ngờ lại tái sinh thành một người mắc bệnh thần kinh. Không chỉ có cha không thương mẹ không yêu, mà còn bị anh chị em cùng cha khác mẹ tính kế, đẩy đến một ngôi làng xa xôi hoang vắng, nơi ngay cả chim cũng không thèm đậu. Hâm à? Boss Hoắc chỉ cười ha ha, bệnh thần kinh thì tốt mà, có bệnh thì cần gì phải lo nghĩ, đúng không? Từ đó, mọi người xung quanh đều nhận ra Hoắc Yến Thanh thực sự đã hóa điên, làm loạn khắp nơi. Hôm nay không vui, làm loạn! Ngày mai không vừa ý, tiếp tục làm loạn! Ngày kia tức giận, vẫn làm loạn! Người đầu tiên bị ảnh hưởng chính là nhà họ Hoắc. Cả nhà họ bị boss dùng thứ vũ khí mang tên bệnh thần kinh khiến cho gà bay chó chạy, nhưng khi họ đang đợi cô tự hủy hoại bản thân thì lại phát hiện các boss trong giới hào môn đều tôn trọng gọi cô là tiên sư, các đại sư trong giới huyền học đều tôn kính gọi cô là tiền bối, nhiều nơi trên thế giới xuất hiện hàng loạt người hâm mộ cô. Ủa còn cái chuyện tự tìm đường chết cho mình thì sao? Người nhà họ Hoắc hoàn toàn ngơ ngác, vì cái vẹo gì mà đối tượng gặp khốn khổ lại chuyển thành bọn họ? Có người nói, tiên sư Hoắc làm loạn như vậy chắc chắn là vì thiếu thốn tình yêu, hay là chúng ta giới thiệu cho cô ấy một đối tượng? Boss Hoắc: "Tôi mà thiếu tình yêu? Tình yêu của người ấy dành cho tôi đủ để tôi chết ngạt trong đó." Mọi người tò mò: "Cô có người yêu rồi sao? Anh ấy đâu?" Boss Hoắc: "Hôm nay tâm trạng tôi không tốt, nên tôi đã dùng phù định thân để giữ anh ấy ở nhà." Mọi người: "..." Cô chắc là đang nói về người yêu, không phải đối thủ chứ? Xem ra làm người yêu của cô còn phải đối mặt với nguy cơ mất mạng khi yêu cô nữa à! Một ngày nọ, các boss hào môn tụ họp, bắt đầu nói về quà kỷ niệm ngày cưới mà người yêu đã tặng. Boss A: "Vợ tôi tặng tôi một chiếc đồng hồ rất nổi danh." Boss B: "Vợ tôi tặng cặp khuy măng sét bằng đá quý." Boss C: "Vợ tôi tặng ví tiền hiệu nổi tiếng." Người đàn ông của boss Hoắc tự hào nói: "Thanh Thanh nhà tôi tặng tôi phù chú, nến, với cả nhang do chính cô ấy đặc chế." Mọi người: "..." Sợ là vợ anh đang giục anh lên đường sớm đấy. Mọi người tỏ ra nghi ngờ, nhưng ai đó lại cười ngọt ngào còn hơn lúc uống mật.

140000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Mỹ Vị Quán Của Bổn Cô Nương
Mỹ Vị Quán Của Bổn Cô Nương

Từ một học đồ vô danh tiểu tốt, đến khi trở thành đệ nhất danh trù thiên hạ, “một bữa khó cầu”, Mễ Vị đã mất hai mươi năm mới bước trọn con đường đầy gai nhọn và khói lửa nhân sinh ấy. Khi ấy, nàng vừa định giao lại sản nghiệp cho đồ đệ, an tâm rửa tay gác chảo, sống những ngày tháng an nhàn sớm chiều ngắm hoa. Ai ngờ một trận tai họa giáng xuống, xe lật nghiêng, hồn phách lìa thân. Nhưng rồi nàng lại xuyên đến một triều đại lạ lẫm, chốn sơn cốc hoang vu, nhân gian xa cách. Mễ Vị khẽ nhíu mày, than một tiếng: “Không cho bổn cô nương về hưu sớm thì thôi, cớ sao lại bắt bổn cô nương mang theo một đứa nhỏ trong bụng chứ?” May thay, trời xanh chưa tuyệt đường người, nàng được trụ trì đại sư trong chùa cứu giúp. Từ đó, mẫu tử nàng ẩn mình trong ngôi chùa nhỏ, ăn nhờ ở đậu, sống bình yên vô sự suốt bốn năm. Nào ngờ phúc chẳng dài lâu. Đến ngày tiểu oa vừa tròn ba tuổi, trụ trì đại sư lại gói ghém mẫu tử nàng, ném thẳng xuống núi, nói một câu nhẹ bẫng: “Tiểu oa, đi tìm phụ thân của ngươi đi.” Mễ Vị nhìn hài tử đang oe oe đòi sữa, chỉ đành xắn tay áo, nhấc chảo cầm vá, một lần nữa bước lên con đường lấy bếp làm nghiệp, lấy dao làm sinh. Từ đó, câu chuyện một nương thân mang con thơ mở quán ăn nơi nhân gian bắt đầu. Khói bếp quyện hương, cơm canh chan tình, viết nên một đoạn mỹ thực nhân tình ấm áp tựa dương xuân.

80000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Biểu Muội! Nàng Thật Ngọt Ngào
Biểu Muội! Nàng Thật Ngọt Ngào

Năm mười bốn tuổi, Tần Khả cùng lúc mất đi phụ mẫu, đôi mắt cũng mù lòa. Nàng được cữu mẫu đón về kinh thành, sống nhờ ở nhà họ Tạ. Người trong nhà họ Tạ từ trên xuống dưới đều đối xử rất tốt với nàng. Kể từ đó, nàng có thêm bốn vị biểu ca. Tứ biểu ca chu đáo, Tam biểu ca ôn hòa, Nhị biểu ca ân cần, chỉ có Đại biểu ca... Tần Khả có chút sợ hắn. Trưởng tử nhà họ Tạ là Tạ Diệu có phong thái nhẹ nhàng, nhưng tính tình lại có phần lạnh lùng, khiến người ta vừa kính trọng vừa sợ hãi. Ban đầu, Tần Khả kính trọng hắn, lảng tránh hắn, nhưng sau này... Chẳng ai ngờ được, tiểu biểu muội nhà họ Tạ lại trở nên thân thiết nhất với vị Tạ đại công tử mà ngay cả hoàng tử cũng phải nể mặt ba phần. Năm nàng cập kê, Thái tử sống chết đòi xin thánh chỉ để rước Tần Khả vào cung. Ngày hôm sau liền có tin đồn: Thái tử đang trên đường trở về hoàng cung đã bị một đám chó điên cắn bị thương cả hai chân. Tạ Diệu từ trong bóng tối chậm rãi bước ra, thong thả dẫm lên một cái. Thứ vứt đi mà cũng dám nhòm ngó cô nương mà hắn nuôi lớn. Trời dần tối, Tần Khả đi qua hành lang dài trong hậu hoa viên, bỗng bị một đôi tay rắn chắc ôm vào trong hòn non bộ. Vị trưởng tử nhà họ Tạ, ban ngày là một quân tử ôn hoà, giỏi kiềm chế và nhẫn nhịn, nhưng bản tính thật lại bộc lộ không sót một chút nào trong nụ hôn này. Tần Khả mặt đỏ bừng, nhỏ giọng lẩm bẩm: “Đại biểu ca...” Tạ Diệu ôm chặt người trong lòng, nhỏ giọng dụ dỗ, hơi thở nguy hiểm tiến lại gần: “Gả cho hắn hay là gả cho ta, nghĩ kỹ rồi hãy trả lời.” Ba tháng sau, triều Đại Chu nghiêng trời lệch đất, nhà họ Tạ quyền thế ngút trời. Chẳng ai ngờ được, hoàng cung chỉ trong một đêm đã đổi chủ. Chỉ vì một câu nói của nàng: “Gả cho huynh.”**** Tạ Diệu giữ nàng trong lòng, hỏi: “Bức thư kia để Thanh Liên đi xử lý rồi sao?” “Hắn ta nói muốn đến đón nàng hay là muốn gặp nàng?” Tần Khả biết ngay hắn sẽ hỏi câu này trước, rõ ràng là đã thấy hết rồi... rõ ràng là rất để ý. Giọng Tần Khả rất nhỏ, còn mang theo một tia hờn dỗi: “Hắn ta đâu có nói những thứ đó...” Tạ Diệu nhìn vào mắt nàng: “Vậy trong thư viết gì? Biểu cô mẫu thật sự có ý định tác hợp cho hai người à? Hắn ta ở trong phủ bao lâu?” “Đại biểu ca vẫn chưa thoát ra khỏi Đô Sát Viện sao? Muội đâu phải là phạm nhân của huynh...” “Ta đâu có thẩm vấn nàng, ta rõ ràng là...” “Ta rõ ràng là ghen thôi.” Tần Khả: “Đường đường là Trung thừa đại nhân, lại đi ghen với một tiểu quan thấp hơn huynh mấy bậc... muội không tin.” “Vào ngày sinh nhật của ta, nàng lại vì thư của hắn ta mà trốn ta, nên ta ghen.” “Không thể quen biết nàng sớm hơn hắn ta, nên ta ghen.” “Hắn ta còn từng được biểu cô mẫu để mắt đến, nên ta càng ghen.” “Nàng nói xem, ta phải làm sao đây?”

130000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Làm Ruộng Nuôi Con: Nữ Phụ Ác Độc Bị Cả Nhà Tranh Nhau Sủng
Làm Ruộng Nuôi Con: Nữ Phụ Ác Độc Bị Cả Nhà Tranh Nhau Sủng

Lý Mộ Mộ xuyên sách trở thành nữ phụ pháo hôi trong truyện, tưởng rằng nam chính chết trận nên sau đó trèo lên giường của người khác rồi bị đánh chết bằng gậy. Trượng phụ không ở nhà, không cần sinh con còn có đám cháu trai cháu gái để sai vặt, Lý Mộ Mộ vui đến mức muốn bay lên! Người trong thôn: “Nam nhân của nàng chết rồi, đại tẩu thì đanh đá, nhị tẩu lại chuyên tính kế, Lý Mộ Mộ cứ ở nhà mà chờ bị ức hϊếp đến chết đi.” Cố gia đại tẩu gϊếŧ gà ở trước cửa: “Mộ Mộ dạy bọn nhỏ đọc sách quá vất vả, phải bồi bổ cho nàng thật tốt mới được.” Người trong thôn: “Lý Mộ Mộ cả ngày ham ăn biếng làm, còn không biết xuống ruộng làm việc?” Cố gia nhị tẩu ôm một cây vải về nhà: “Việc nặng để ta làm hết, đúng lúc mua khúc vải này về may cho Mộ Mộ hai bộ quần áo mới.” Người goá vợ châm ngòi: “Lý Mộ Mộ là một quả phụ mà ngày nào cũng mặc đồ hoa hoè lộng lẫy, cẩn thận nàng có tình nhân ở bên ngoài đấy.” Cháu gái lớn chống nạnh nói: “Phi! Nhà ngươi không có gương thì cũng phải có nướ© ŧıểυ chứ, sao không tự tè một bãi ra rồi soi lại cái mặt mình đi, theo đuổi tam thẩm nhà ta không thành thì lại bịa đặt bôi nhọ, ghê tởm!” Cháu trai lớn suốt đêm trèo tường đóng đinh cửa nhà vệ sinh của từng nhà: “Dám ức hϊếp tam thẩm, cho các ngươi nghẹn chết luôn.” Cháu trai nhỏ gõ cửa nhà của Lý đại thẩm: “Nếu lại nói xấu tam thẩm nữa ta liền đem chuyện Lý đại thúc lén chôn 50 văn dưới gốc cây nói ra cho mọi người biết!” Đêm đó, tiếng khóc than của Lý đại thúc vang vọng khắp cả thôn. Công công cùng bà bà (*) lôi kéo Lý Mộ Mộ nói: “Mộ Mộ, con còn trẻ, chúng ta sẽ cho con của hồi môn rồi gả con cho một gia đình tốt.” Lý Mộ Mộ: “Cha, nương, con không gả chồng, cả đời sẽ trông coi bài vị cho tướng công. Hai người cứ coi con như nữ nhi ruột là được.” Nam chính về sau là đại tướng quân, nàng chủ động thoái vị làm muội muội của đại tướng quân, không quấy rầy nam nữ chính gặp mặt, yên ổn làm cá mặn, đúng là nằm mơ cũng có thể cười tỉnh. Cố Thượng Khanh mới vừa đi đến cửa nhà nghe vậy liền nói: “Quả nhiên nương tử rất yêu ta.” Chú thích: (*) Cha mẹ chồng.

220000 Giỏ hàng Giỏ hàng