Trọng Sinh 2000, Thanh Mai Hoa Khôi 18 Tuổi

Trọng Sinh 2000, Thanh Mai Hoa Khôi 18 Tuổi

Đô thịTrọng Sinh

【Trùng sinh + Thanh mai hoa khôi + Yêu nhau thường ngày + Rải cơm chó + Đơn nữ chính】 Dịch Phong mắc bệnh nan y, sau đó trùng sinh trở về năm 2000. Năm ấy, thanh mai giáo hoa Cố Mộc Hi vừa tròn mười tám tuổi. “Dịch Phong, cho tớ mượn cây bút chút đi!” “......” “Hôm qua chẳng phải đã cho cậu mượn rồi sao?” “Hôm qua là hôm qua, hôm nay là hôm nay, sao có thể giống nhau được?” “......” “Phục cậu luôn, đây này, cầm lấy.” “Dịch Phong, xé cho tớ tờ giấy đi!” “......” “Cậu xé giấy của tớ làm gì? Bộ cậu không có à?” “Tớ có chứ, nhưng xé của cậu thì tớ không đau lòng.” “......” “Logic của cậu đúng là bá đạo thật đấy! Thôi được rồi, cho cậu đó.” “Dịch Phong......” “......” “Lại muốn mượn gì nữa? Tớ sắp bị cậu mượn sạch rồi đấy!” “Hừ, đưa tay đây một chút.” “......” “Làm gì?” “Không có gì, chỉ là muốn nắm tay bạn trai thôi.” “???" Đây là câu chuyện thanh mai trúc mã hai chiều yêu thầm rồi cùng bước về phía nhau, mỗi ngày đều là cảnh yêu đương khiến người ta ngượng chết thay. Truyện ngọt ngào đầy cơm chó, không drama máu chó, không ngược luyến, hoan nghênh nhảy hố ~

60000

614 chương

Truyện cùng tác giả

Trọng Sinh 2000, Thanh Mai Hoa Khôi 18 Tuổi
Trọng Sinh 2000, Thanh Mai Hoa Khôi 18 Tuổi
Phấn Đấu Lão Cửu

【Trùng sinh + Thanh mai hoa khôi + Yêu nhau thường ngày + Rải cơm chó + Đơn nữ chính】 Dịch Phong mắc bệnh nan y, sau đó trùng sinh trở về năm 2000. Năm ấy, thanh mai giáo hoa Cố Mộc Hi vừa tròn mười tám tuổi. “Dịch Phong, cho tớ mượn cây bút chút đi!” “......” “Hôm qua chẳng phải đã cho cậu mượn rồi sao?” “Hôm qua là hôm qua, hôm nay là hôm nay, sao có thể giống nhau được?” “......” “Phục cậu luôn, đây này, cầm lấy.” “Dịch Phong, xé cho tớ tờ giấy đi!” “......” “Cậu xé giấy của tớ làm gì? Bộ cậu không có à?” “Tớ có chứ, nhưng xé của cậu thì tớ không đau lòng.” “......” “Logic của cậu đúng là bá đạo thật đấy! Thôi được rồi, cho cậu đó.” “Dịch Phong......” “......” “Lại muốn mượn gì nữa? Tớ sắp bị cậu mượn sạch rồi đấy!” “Hừ, đưa tay đây một chút.” “......” “Làm gì?” “Không có gì, chỉ là muốn nắm tay bạn trai thôi.” “???" Đây là câu chuyện thanh mai trúc mã hai chiều yêu thầm rồi cùng bước về phía nhau, mỗi ngày đều là cảnh yêu đương khiến người ta ngượng chết thay. Truyện ngọt ngào đầy cơm chó, không drama máu chó, không ngược luyến, hoan nghênh nhảy hố ~

60000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Truyện liên quan

Anh Chọc Cô Ấy Làm Gì? Cô Ấy Có Thể Hiệu Lệnh Trăm Quỷ
Anh Chọc Cô Ấy Làm Gì? Cô Ấy Có Thể Hiệu Lệnh Trăm Quỷ

Giang Du thi đỗ biên chế ở địa phủ và trở thành Vô Thường Bắc Kinh, chủ yếu phụ trách tiễn quỷ xuống đường hoàng tuyền. Thời gian làm việc: “Không giờ đêm đến năm giờ sáng.” Mỗi ngày làm việc năm tiếng, Giang Du lại càng lúc càng bận, câu hồn bắt quỷ, hoàn thành di nguyện, giúp phá án, bắt chuột nuôi chim... “Người cha đã qua đời mười năm của tôi đột nhiên sống lại!” Giang Du: “Dương thọ đã tận, tôi tiễn ông ta lên đường.” “Tôi muốn gặp mẹ tôi một lần.” Giang Du: “Mẹ anh đang đứng ngay đằng sau anh kìa.” “Không hay rồi, phía Đông thành có lệ quỷ gây rối.” Giang Du bình tĩnh lấy sổ sinh tử ra, đọc tên từng người một. “Đọc đến tên người nào thì người đấy lăn qua đây ngay!” ... Có một cô gái ngoan ngoãn hiểu chuyện, nhát gan sợ người lạ mới vào ở nhà của Lục Thanh Yến, người nắm quyền tập đoàn Lục thị. Ban ngày cô không ra ngoài nhưng cứ đến mười hai giờ đêm lại ra khỏi cửa. Ngoan ngoãn? Hiểu chuyện? Một ngày nọ, Lục Thanh Yến nhìn thấy cô nhảy từ trên tầng năm xuống, chỉ một câu nói đã ra lệnh cho trăm quỷ. Nhát gan? Sợ người lạ? Vô Thường đại nhân đáng yêu bạo lực và tổng tài bá đạo giả bộ lạnh lùng nhưng nuông chiều là thật, các mẩu chuyện nhỏ theo chương.

100000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Ta Thấy Thám Hoa Quá Đỗi Duyên Dáng
Ta Thấy Thám Hoa Quá Đỗi Duyên Dáng

Tĩnh Bảo có ba mong muốn: "Một giữ gìn gia sản của gia tộc Tĩnh gia." "Hai có thể vào học ở Quốc Tử Giám và trở thành nữ nhân đầu tiên đứng đầu trong kỳ thi số một của Triều đình để rạng danh tổ tông." "Ba là trở thành nam nhân đầu đội trời chân đạp đất cho tới cuối đời." Trùng hợp thay Cố Trường Bình - vị đại nhân cao cao tại thượng đứng đầu Quốc Tử Giám cũng có ba mong muốn: "Một giúp nàng bảo vệ gia sản của gia tộc." "Hai giúp nàng phát tài làm rạng danh tổ tông." "Ba giúp nàng cải trang thành nam nhân đến cùng."

70000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Hô Hấp Đều Có Thể Mạnh Lên, Ngươi Nói Ta Yếu Nhất Thiên Phú?
Hô Hấp Đều Có Thể Mạnh Lên, Ngươi Nói Ta Yếu Nhất Thiên Phú?

“Triệu Mục, thức tỉnh thiên phú cấp thấp nhất — E đẳng! Tiền đồ vô vọng.” Giám khảo nghi thức khải linh lạnh lùng tuyên bố. Triệu Mục nhìn kẻ đứng bên cạnh như một tên hề, khẽ cười nhạt: “Có khi nào... thiên phú của ta không phải yếu nhất, mà là mạnh nhất thì sao?” Đây là một thế giới lấy linh năng làm tôn chỉ. Mười tám tuổi, nghi thức khải linh sẽ quyết định cả cuộc đời mỗi người. Triệu Mục thức tỉnh năng lực mang tên 【 Ác Ma Thằng Hề 】, có thể thông qua rèn luyện để tăng độ thuần thục của các loại kỹ năng. Mọi người đều khịt mũi coi thường: thiên phú linh năng kém, cảnh giới khó tăng, năng lực này thì có ích gì? Nhưng bọn họ không hề biết — 【 Ác Ma Thằng Hề 】 không chỉ tăng độ thuần thục kỹ năng, mà là tăng toàn bộ độ thuần thục, hơn nữa có thể tăng vô hạn. Dù là hô hấp hay ngủ nghỉ, đều có thể không ngừng trở nên mạnh hơn. 【 Hô hấp 】 → 【 Quy Tức Pháp 】 → 【 Thổ Nạp Thuật 】 【 Đi bộ 】 → 【 Khinh Linh Bộ 】 → 【 Thần Hành Thuật 】 【 Ngủ 】 → 【 Ngủ say 】 → 【 Trang Chu Mộng Điệp Thuật 】 Bất luận là năng lực gì, chỉ cần mở Ác Ma Thằng Hề, độ thuần thục đều có thể không giới hạn tăng lên. Về sau, mọi người kinh hãi phát hiện: Thiếu niên chỉ chăm chú luyện những kỹ năng cơ bản ấy, cuối cùng lại tinh thông tất cả — và toàn bộ đều hóa thành thần kỹ.

100000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Sau Khi Sống Lại, Bà Cô Huyền Môn Phong Thần
Sau Khi Sống Lại, Bà Cô Huyền Môn Phong Thần

Boss huyền học Hoắc Yến Thanh không ngờ lại tái sinh thành một người mắc bệnh thần kinh. Không chỉ có cha không thương mẹ không yêu, mà còn bị anh chị em cùng cha khác mẹ tính kế, đẩy đến một ngôi làng xa xôi hoang vắng, nơi ngay cả chim cũng không thèm đậu. Hâm à? Boss Hoắc chỉ cười ha ha, bệnh thần kinh thì tốt mà, có bệnh thì cần gì phải lo nghĩ, đúng không? Từ đó, mọi người xung quanh đều nhận ra Hoắc Yến Thanh thực sự đã hóa điên, làm loạn khắp nơi. Hôm nay không vui, làm loạn! Ngày mai không vừa ý, tiếp tục làm loạn! Ngày kia tức giận, vẫn làm loạn! Người đầu tiên bị ảnh hưởng chính là nhà họ Hoắc. Cả nhà họ bị boss dùng thứ vũ khí mang tên bệnh thần kinh khiến cho gà bay chó chạy, nhưng khi họ đang đợi cô tự hủy hoại bản thân thì lại phát hiện các boss trong giới hào môn đều tôn trọng gọi cô là tiên sư, các đại sư trong giới huyền học đều tôn kính gọi cô là tiền bối, nhiều nơi trên thế giới xuất hiện hàng loạt người hâm mộ cô. Ủa còn cái chuyện tự tìm đường chết cho mình thì sao? Người nhà họ Hoắc hoàn toàn ngơ ngác, vì cái vẹo gì mà đối tượng gặp khốn khổ lại chuyển thành bọn họ? Có người nói, tiên sư Hoắc làm loạn như vậy chắc chắn là vì thiếu thốn tình yêu, hay là chúng ta giới thiệu cho cô ấy một đối tượng? Boss Hoắc: "Tôi mà thiếu tình yêu? Tình yêu của người ấy dành cho tôi đủ để tôi chết ngạt trong đó." Mọi người tò mò: "Cô có người yêu rồi sao? Anh ấy đâu?" Boss Hoắc: "Hôm nay tâm trạng tôi không tốt, nên tôi đã dùng phù định thân để giữ anh ấy ở nhà." Mọi người: "..." Cô chắc là đang nói về người yêu, không phải đối thủ chứ? Xem ra làm người yêu của cô còn phải đối mặt với nguy cơ mất mạng khi yêu cô nữa à! Một ngày nọ, các boss hào môn tụ họp, bắt đầu nói về quà kỷ niệm ngày cưới mà người yêu đã tặng. Boss A: "Vợ tôi tặng tôi một chiếc đồng hồ rất nổi danh." Boss B: "Vợ tôi tặng cặp khuy măng sét bằng đá quý." Boss C: "Vợ tôi tặng ví tiền hiệu nổi tiếng." Người đàn ông của boss Hoắc tự hào nói: "Thanh Thanh nhà tôi tặng tôi phù chú, nến, với cả nhang do chính cô ấy đặc chế." Mọi người: "..." Sợ là vợ anh đang giục anh lên đường sớm đấy. Mọi người tỏ ra nghi ngờ, nhưng ai đó lại cười ngọt ngào còn hơn lúc uống mật.

140000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Trọng Sinh 2000, Thanh Mai Hoa Khôi 18 Tuổi
Trọng Sinh 2000, Thanh Mai Hoa Khôi 18 Tuổi

【Trùng sinh + Thanh mai hoa khôi + Yêu nhau thường ngày + Rải cơm chó + Đơn nữ chính】 Dịch Phong mắc bệnh nan y, sau đó trùng sinh trở về năm 2000. Năm ấy, thanh mai giáo hoa Cố Mộc Hi vừa tròn mười tám tuổi. “Dịch Phong, cho tớ mượn cây bút chút đi!” “......” “Hôm qua chẳng phải đã cho cậu mượn rồi sao?” “Hôm qua là hôm qua, hôm nay là hôm nay, sao có thể giống nhau được?” “......” “Phục cậu luôn, đây này, cầm lấy.” “Dịch Phong, xé cho tớ tờ giấy đi!” “......” “Cậu xé giấy của tớ làm gì? Bộ cậu không có à?” “Tớ có chứ, nhưng xé của cậu thì tớ không đau lòng.” “......” “Logic của cậu đúng là bá đạo thật đấy! Thôi được rồi, cho cậu đó.” “Dịch Phong......” “......” “Lại muốn mượn gì nữa? Tớ sắp bị cậu mượn sạch rồi đấy!” “Hừ, đưa tay đây một chút.” “......” “Làm gì?” “Không có gì, chỉ là muốn nắm tay bạn trai thôi.” “???" Đây là câu chuyện thanh mai trúc mã hai chiều yêu thầm rồi cùng bước về phía nhau, mỗi ngày đều là cảnh yêu đương khiến người ta ngượng chết thay. Truyện ngọt ngào đầy cơm chó, không drama máu chó, không ngược luyến, hoan nghênh nhảy hố ~

60000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Mỹ Vị Quán Của Bổn Cô Nương
Mỹ Vị Quán Của Bổn Cô Nương

Từ một học đồ vô danh tiểu tốt, đến khi trở thành đệ nhất danh trù thiên hạ, “một bữa khó cầu”, Mễ Vị đã mất hai mươi năm mới bước trọn con đường đầy gai nhọn và khói lửa nhân sinh ấy. Khi ấy, nàng vừa định giao lại sản nghiệp cho đồ đệ, an tâm rửa tay gác chảo, sống những ngày tháng an nhàn sớm chiều ngắm hoa. Ai ngờ một trận tai họa giáng xuống, xe lật nghiêng, hồn phách lìa thân. Nhưng rồi nàng lại xuyên đến một triều đại lạ lẫm, chốn sơn cốc hoang vu, nhân gian xa cách. Mễ Vị khẽ nhíu mày, than một tiếng: “Không cho bổn cô nương về hưu sớm thì thôi, cớ sao lại bắt bổn cô nương mang theo một đứa nhỏ trong bụng chứ?” May thay, trời xanh chưa tuyệt đường người, nàng được trụ trì đại sư trong chùa cứu giúp. Từ đó, mẫu tử nàng ẩn mình trong ngôi chùa nhỏ, ăn nhờ ở đậu, sống bình yên vô sự suốt bốn năm. Nào ngờ phúc chẳng dài lâu. Đến ngày tiểu oa vừa tròn ba tuổi, trụ trì đại sư lại gói ghém mẫu tử nàng, ném thẳng xuống núi, nói một câu nhẹ bẫng: “Tiểu oa, đi tìm phụ thân của ngươi đi.” Mễ Vị nhìn hài tử đang oe oe đòi sữa, chỉ đành xắn tay áo, nhấc chảo cầm vá, một lần nữa bước lên con đường lấy bếp làm nghiệp, lấy dao làm sinh. Từ đó, câu chuyện một nương thân mang con thơ mở quán ăn nơi nhân gian bắt đầu. Khói bếp quyện hương, cơm canh chan tình, viết nên một đoạn mỹ thực nhân tình ấm áp tựa dương xuân.

80000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Sau Khi Đại Lão Huyền Học Ly Hôn, Cảnh Sát Cố Chuyển Lên Chính Thức
Sau Khi Đại Lão Huyền Học Ly Hôn, Cảnh Sát Cố Chuyển Lên Chính Thức

Giới thiệu tác phẩm: Nam Tang Ninh trở về sau mấy trăm năm ở giới tu chân, vừa mới về đã đυ.ng trúng cốt truyện máu chó, tên chồng cặn bã đưa đàn ông lên giường của vợ mình? Nam Tang Ninh tỏ vẻ trần đời chưa từng thấy người đàn ông nào tự cắm sừng lên đầu mình! Sau khi biết được công đức có thể giúp tu luyện, cô quả quyết quay lại làm nghề cũ, trên bói quốc vận, dưới bói kẻ thứ ba đang trốn trại! Cư dân mạng A: “Đại sư, gần đây con gái tôi hay bị bệnh, cô nói xem có phải nó đã dính phải thứ không sạch sẽ gì rồi không?” Nam Tang Ninh: “Cha của con bà đang dùng mạng của con gái bà để đổi mạng cho con trai riêng của ông ta!” Cư dân mạng B: “Đại sư, chỗ chúng tôi có một tên sát nhân biếи ŧɦái, cô có thể tìm người giúp chúng tôi không?” Nam Tang Ninh: “Tắt đèn, nhắm mắt! 3, 2, 1.” Cùng với cô càng bói càng nhiều, người nước ngoài cũng đã bắt đầu tìm cô xem bói. Cư dân mạng Nhật Bản xem bói xong lập tức trầm cảm, cư dân mạng nước Mỹ òa khóc đòi về nước tìm mẹ. Trong cơn kinh hãi sau vụ nổ, nhân viên công tác tại sân bay nước Mỹ quỳ xuống cầu xin Nam Tang Ninh phá giải lời nguyền cho mình. Nam Tang Ninh bất đắc dĩ nhún vai, cô chỉ cách không vẽ bùa trong lúc đợi máy bay chứ không làm gì hết, được chưa! Tây Ban Nha đố kỵ hét lớn: “Đây là đồ của chúng tôi, người Hoa Quốc trộm văn hóa của chúng tôi! Đây là hành vi ăn trộm!” Nam Tang Ninh: “Ăn nhiều ba đậu nhảy sồn sồn trên mạng, lúc chúng tôi dựng nước thì các người vẫn còn đang ở trên cây đấy nhé!” Cư dân mạng Hoa Quốc nháo nhào vỗ tay khen hay: "Không hổ là đại sư được quốc gia công nhận, nhưng đại sư ơi, khi nào cô mới cho cảnh sát Cố một danh phận vậy?" Nam Tang Minh nhìn người đàn ông đang ôm mình, hình như dung mạo cũng không tồi?

180000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Ta Thật Không Có Nghĩ Hạ Cờ Vây A!
Ta Thật Không Có Nghĩ Hạ Cờ Vây A!

Tuyển thủ cờ vây quốc gia Du Thiệu xuyên đến một thế giới song song, trở thành học sinh lớp mười. Sống lại một đời, hắn vốn chỉ muốn tận hưởng một quãng thanh xuân phóng khoáng, đừng để tuổi trẻ lại lần nữa trôi tuột qua kẽ tay. Nhưng mà... Sao ta lại cầm quân cờ lên rồi thế này?! Ở một giới cờ vây còn chưa bị AI “hành hạ”, chỉ cần sơ sẩy một chút là có thể trấn áp cả một thời đại — cảm giác ấy... đúng là sảng khoái đến mức hơi quá đáng. ... Một đám kỳ thủ chuyên nghiệp: “Cờ vây còn có thể chơi như thế này sao?!” Du Thiệu gật đầu: “Cờ vây... vốn là phải chơi như thế!”

80000 Giỏ hàng Giỏ hàng