Trò Chơi Hệ Chữa Trị Của Tôi

Trò Chơi Hệ Chữa Trị Của Tôi

Linh DịTrinh ThámĐô thịVõng Du

Đồng chí cảnh sát này, liệu các anh có tin không nếu tôi nói đây chỉ là một trò chơi theo thể loại chữa trị?

100000

1002 chương

Truyện cùng tác giả

Livestream Siêu Kinh Dị
Livestream Siêu Kinh Dị
Ngã Hội Tu Không Điều

Bút danh khác của tác giả Ngã Hội Tu Không Điều là Vũ Văn Trường Cung ------ "Mọi người ơi! Mọi người ơi! Mở coi livestream Siêu Kinh Dị đi mọi người" "Hoan nghênh mọi người đến với phòng Livestream Siêu Kinh Dị. Trước khi bắt đầu livestream, mình buộc phải cảnh báo các bạn một chuyện. Chỉ có 3 dạng người có thể xem chương trình livestream của mình, đó là: kẻ có âm khí nặng nề trên thân, kẻ sắp chết trong vòng 7 ngày, và loại thứ 3, mình cũng khó giải thích rõ ràng. Mình chỉ có thể nói là.... Các bạn coi chừng sau lưng nha!!!" Những tình tiết trong truyện chỉ là do tác giả hư cấu, nếu có thật, chỉ là trùng hợp. Lưu ý: Truyện ở ngôi thứ nhất - xưng "tôi". Những đại từ nhân xưng như "hắn" không có nghĩa đang ám chỉ nhân vật chính mà còn tùy theo ngữ cảnh. Cập nhật định nghĩa: - Bát tự: Bát tự là bộ môn khoa học nghiên cứu về chu kỳ thịnh suy, cách khắc chế sinh hóa của ngũ hành.. Đây là một hệ thống lý luận dự đoán vận mệnh con người hoặc hiện tượng thiên nhiên được hình thành dựa trên những số liệu thống kê qua hàng ngàn năm. - Thần sát: Thần Sát chính là là nói về các ngôi sao chứ chả là gì to tát ghê ghớm cả. Ví dụ: Thái Tuế là 1 vị thần sát, Độc hỏa là 1 vị thần sát.

50000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Trò Chơi Hệ Chữa Trị Của Tôi
Trò Chơi Hệ Chữa Trị Của Tôi
Ngã Hội Tu Không Điều

Đồng chí cảnh sát này, liệu các anh có tin không nếu tôi nói đây chỉ là một trò chơi theo thể loại chữa trị?

100000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Truyện liên quan

Lục Phiến Môn Kỳ Án, Pháp Y Truy Hung
Lục Phiến Môn Kỳ Án, Pháp Y Truy Hung

Khi phụ thân ngỗ tác qua đời ly kỳ , Diệp Thải Đường vì món nợ lớn năm mươi lượng bạc, không thể không bán mình vào Lục Phiến Môn làm trâu làm ngựa cho chủ nợ Hạ Việt, người vốn là thần bổ. May mắn Diệp Thải Đường có linh hồn pháp y thâm niên của thời hiện đại, nàng dùng pháp y học hiện đại phá giải bí mật trên thi thể, điều tra dấu vết từ xương cốt. Khiến vụ án được tái diễn, nghe người chết nói chuyện, từng cọng cây ngọn cỏ đều làm chứng, ông trời có mắt không thể lừa. Hạ Việt vươn tay: "Nào, nắm tay ta đi." Diệp Thải Đường: "...?" Hạ Việt: "Như vậy chúng ta có thể cùng nhau phá án, trở thành một đôi cộng sự thần tiên." ***** Trích đoạn 1 Hạ Việt nói tiếp: “Tuy một tháng hai lượng không nhiều lắm, ngươi tiêu tiết kiệm một chút, ba bốn năm cũng có thể trả hết tiền, nói không chừng còn có thể tiết kiệm một ít.” Diệp Thải Đường cười khổ. Hạ Việt cũng mỉm cười: “Nếu không thì, ngươi chỉ có thể đi ăn xin, ta tặng người một cái bát, ngươi cứ ăn xin ở gần Lục Phiến Môn đi, một cô nương như ngươi nếu đυ.ng phải tiểu lưu manh gì đó, hét một tiếng, ta cũng sẽ không thấy chết mà không cứu.” Nói xong, Hạ Việt đi đến cửa gọi Lưu Sa: “Vào phòng bếp lấy một cái bát cũ cho ta, nhớ lấy cái bát nào bị sứt mẻ ấy, sau này Diệp cô nương ăn xin, các ngươi nhìn thấy thì chiếu cố một chút.” Lưu Sa ngốc nghếch lại đáp lời, thật sự ra ngoài. Nói đến nước này, Diệp Thải Đường còn có thể nói gì nữa, nàng biết rõ đây là một miếng bánh ngọt có bôi thuốc độc, cũng chỉ có thể rưng rưng nước mắt cầm ăn mà thôi. “Ta làm.” Diệp Thải Đường không đợi Hạ Việt nói xong, liền nói: “Đại nhân, ngài thật sự quá tốt bụng, ta bị thuyết phục vì sự tốt bụng của ngài. Đừng nói bao ăn bao ở, còn có tiền, cho dù không có tiền, ta cũng làm. Có thể làm việc ở Lục Phiến Môn, còn ăn xin gì nữa chứ.” Câu nói này nghe có vẻ không có vấn đề gì, nhưng ở đâu cũng có vấn đề, Lục Phiến Môn tạo nghiệt gì mà phải so tốt xấu với ăn xin, nhất thời Hạ Việt cũng biết phải phản bác thế nào. Trích đoạn 2: Diệp Thải Đường khinh bỉ nói: “Cơm mềm cứng rắn ăn, còn ăn đúng lý hợp tình, Lư phu nhân đã tạo nghiệt gì vậy, năm đó nếu như bà ấy tìm một tiểu bạch kiểm, chỉ cần mặt đẹp dáng người đẹp, tự mình bỏ tiền bao nuôi, chẳng phải cuộc sống sẽ thoải mái hơn bây giờ à.” Diệp Thải Đường nói xong, lại liếc nhìn Hạ Việt. Hạ Việt còn chưa kịp tiêu hóa mấy lời nói kinh hãi thế tục này của Diệp Thải Đường, bị nàng liếc nhìn, nhất thời cảm thấy không đúng lắm. Muội ấy nhìn ta làm gì vậy, cảm thấy ta là cơm mềm cứng rắn ăn, hay là tiểu bạch kiểm? Trích đoạn 3: Diệp Thải Đường vô cùng cạn lời, nàng lẩm bẩm nói: “Nhìn không ra, đại nhân còn là một người ngạo kiều nữa.” Vương Thống không hiểu liền hỏi: “Ngạo kiều là ý gì?” Lưu Sa đọc hiểu một trăm điểm: “Chính là kiêu căng ngạo mạn đó.” “Không không không.” Diệp Thải Đường lắc lắc ngón tay: “Chính là vừa kiêu ngạo vừa nũng nịu.” Hạ Việt thật sự không thể ngờ rằng trong lòng Diệp Thải Đường mình lại có hình tượng như vậy, giật mình đến mức suýt chút nữa vấp ngã. Diệp Thải Đường còn tiến thêm một bước giải thích: “Con người ấy mà, chính là thích ngạo kiều trước mặt những người thương mình.” Hạ Việt không muốn trở thành quan viên đầu tiên của Đại Lương đánh chết thủ hạ trên đường, cho nên hắn chỉ có thể nén giận, cố gắng nhớ lại Diệp Minh đã gặp lúc trước, Diệp Minh là một người rất bình thường, sao nữ nhi của ông ấy lại không đáng tin như vậy. Trích đoạn 4: Trên trán của Trạng Nguyên có một vầng trăng lưỡi liềm, lúc trước Diệp Thải Đường cũng đã từng xem qua các loại chân dung mặt nạ hí kịch. Lần này lại liếc nhìn, Diệp Thải Đường lập tức nhận ra chỗ không đúng. "Hình như vị trí của mặt trăng này không giống với mấy cái ta đã từng nhìn thấy trước đây." "Phải." Lão bản gánh hát hí kịch đáp: "Đáng lẽ phải vẽ lệch vầng trăng này mới được, nhưng hôm nay hắn không chú ý, lại vẽ thẳng." Diệp Thải Đường liếc nhìn, đúng thật là như vậy, vầng trăng trên trán vị Trạng Nguyên này là thẳng, mà những cái nàng từng thấy trước đây đều là lệch. Nhưng đây cũng không phải chuyện gì to tát, đến mức phải tức giận như vậy, mắng như mắng tôn tử vậy à? Diệp Thải Đường không khỏi hỏi: "Vầng trăng này thẳng hay lệch, có quy tắc gì đặc biệt à?" Hoặc nên nói, có điều cấm kỵ gì à? Lão bản tức giận như vậy, giống như vị Trạng Nguyên này đã phạm phải sai lầm lớn. Lão bản gánh hát hí kịch thở dài: "Tiểu thư có điều không biết, nghề nào cũng có quy tắc của nghề nấy. Nhân vật trong vở hí kịch này là một vị Trạng Nguyên nổi tiếng thời tiền triều, chính trực vô tư. Nghe nói ông ấy là Chung Quỳ lão gia chuyển thế, ban ngày đòi lại công bằng xử án cho bá tánh. Ban đêm, có thể nhìn thấy quỷ hồn. Nếu có ai chết oan, sẽ báo mộng để đòi lại công bằng." Diệp Thải Đường "a" một tiếng, nhất thời không phản ứng kịp lão bản đang ám chỉ gì, dừng lại một lát mới vỡ lẽ: "Ông đang nói quỷ ấy à." Trích đoạn 5: Thấy tên hỏa kế cũng không nghĩ ra được nội dung gì thêm, Tạ Chỉ lại hỏi: "Chẳng phải nam nhân không thể hát, nữ nhân có thể hát à? Ngươi đi tìm một nha đầu đến hát cho bọn ta nghe thử." Thật phiền muộn, người khác đều là uống hoa tửu nghe tiểu khúc. Còn bọn họ thì sao, ăn bánh bao nghe quỷ ca dao. Sự khác biệt thật sự quá lớn. Tên hỏa kế nhận được tiền thưởng vẫn rất tích cực, rất nhanh đã tìm một tiểu nha đầu đến. Tiểu nha đầu liền cất tiếng hát. "Ánh trăng sáng, lòng hoang mang." "Quỷ tân nương, tìm tân lang." "Tân lang là tình lang của ta, tân phòng là mộ phần của ta." "Giá y một màu đỏ thẫm, dùng máu ta thêu một đôi uyên ương." "Kèn xô na thổi vang một đường. Tình lang hỡi, chúng ta vào động phòng hoa chúc... chàng xem kìa, tim chàng gan chàng vương khắp sàn." Giọng của tiểu nha đầu cũng khá hay, nhưng hát lên lại hơi rợn người. Diệp Thải Đường nghe rồi, xoa xoa lớp da gà trên cánh tay. Đây là tiểu khúc dân gian gì chứ, đây là bài ca dao kinh dị mà. Trích đoạn 5: -------- Truyện chủ yếu về trinh thám phá án, vụ án liên tục, tình cảm là phụ, mọi người cùng gu với mình thì nhảy hố nhé. Chúc mọi người một ngày tốt lành và đọc truyện vui vẻ nha ~

200000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Quái Vật Tới Rồi
Quái Vật Tới Rồi

Dưới ánh mắt mong chờ của toàn bộ người chơi, trò chơi giả lập hiện thực Hắc Ám Chi Địa — dự án được nghiên cứu suốt mười năm — cuối cùng cũng chính thức ra mắt. Thế nhưng mức giá quá cao lại khiến vô số game thủ đang đợi ngày trải nghiệm phải chùn bước. Ngay cùng thời điểm ấy, một trò chơi vô danh bỗng mượn danh "Hắc Ám Chi Địa" để điên cuồng lôi kéo người chơi, quảng cáo khắp nơi. Kỳ Thắng xuất hiện, thần bí lên tiếng: “Ta có bản crack của Hắc Ám Chi Địa, tải miễn phí, đảm bảo hàng thật!”

100000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Trò Chơi Vận Mệnh Tuyệt Đối
Trò Chơi Vận Mệnh Tuyệt Đối

Vô danh khách: “Nếu như ngươi có thể đem những gì học được trong trò chơi — như võ công, nội công, đạo pháp, thần thông — mang ra áp dụng được trong hiện thực, thì sao? Ngươi có chơi trò chơi như thế không?” Người chơi: “Đương nhiên là chơi rồi! Còn gì tuyệt hơn thế nữa?” Vô danh khách: “Vậy nếu như, ngươi chết trong trò chơi... hiện thực cũng sẽ chết theo thì sao? Ngươi còn dám chơi không?” Người chơi: “Để ta suy nghĩ một chút... Hẳn là vẫn chơi! Chỉ cần cẩn thận, né mấy con quái cấp cao là được rồi.” Vô danh khách: “Vậy nếu độ khó của trò chơi cao đến mức — một con tiểu quái ngoài cửa thôn cũng có thể dễ dàng đập ngươi lăn lộn, ngươi còn chơi chứ?” Người chơi: “...”

100000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Liệt Diễm
Liệt Diễm

Hắn tỉnh lại thì đã nằm trong bệnh viện, không nhớ gì cả, ngoại trừ hai chữ Đại Binh, mà còn chẳng biết là tên hay một biệt hiệu. Hắn chỉ nghe người ta kể lại mình được tìm thấy bên bờ sông, không một mảnh vải che thân, đầu mang vết thương lớn, nếu phát hiện chậm hơn chút nữa thôi mất mạng. Cảnh sát không thể nào tìm ra được hắn là ai, bệnh viện không thể giúp hắn khôi phục trí nhớ, càng không thể nào gánh được khoan chi phí điều trị quá lớn không biết bệnh nhân có thể hoàn trả hay bao giờ hoàn trả, bác sĩ điều trị liền bày kế đuổi hắn ra khỏi bệnh viện. Không tiền bạc, không ký ức, không chốn về, lang thang ngoài đường thảm hại hơn con chó hoang, hắn kiên trì nhặt nhạnh từng mảnh ký ức của mình tìm về linh hồn của mình ... hắn tìm ra trong thân thể bản thân trú ngụ không chỉ có một, hai, mà tới tận ba linh hồn. Tất cả đều là hóa thân của hắn. Rốt cuộc hắn là ai?

250000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Thần Toán Hương Cảng: Thiên Kim Giả Là Đại Sư Huyền Học
Thần Toán Hương Cảng: Thiên Kim Giả Là Đại Sư Huyền Học

Là một thiên tài tu tiên, Quý Yên Vũ độ kiếp thất bại đã xuyên không đến thập niên 80. Tin tốt: Cô xuyên thành thiên kim tiểu thư của một ông lớn nào đó ở Hương Cảng trong thời kỳ này. Tin xấu: cô chỉ là thiên kim giả, người bố duy nhất từng bảo vệ cô đã qua đời, còn người mẹ thì sắp sửa đuổi cô ra khỏi nhà. Quý Yên Vũ dứt khoát chủ động xách hành lý rời khỏi nhà họ Cơ. Nhưng chưa đi được bao xa, cô đã nhặt được một người đàn ông có ngoại hình vô cùng tuấn tú trong một con ngõ hẻo lánh, chỉ là người đàn ông này hình như... bị mất trí nhớ. Tuy vậy, Quý Yên Vũ nhìn ra được đây là một người bẩm sinh mang mệnh phú quý, có thể giúp cô phát tài làm giàu, vô cùng hữu dụng! Thế là Quý Yên Vũ dẫn theo người đàn ông mất trí nhớ kia, dựa vào bản lĩnh huyền học xem tướng, bói toán của mình...

90000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Đều Trọng Sinh Ai Còn Xã Hội Đen
Đều Trọng Sinh Ai Còn Xã Hội Đen

【 Trọng sinh + Thương nghiệp + Đàn em đông đảo + Không liếm cẩu + Không uất ức + Đi chính đạo + Tuân thủ luật pháp 】 Một đời đại lão xã hội trở lại năm 2010. Giẫm lên vết xe đổ tiếp tục làm xã hội đen? Hay là vứt bỏ đàn em để đi con đường sáng? Không! Ta không chọn! Kiếp này, ta Tần Giang phải dẫn theo đàn em đi con đường sáng. “Không phải chứ, ngươi nói hắn là thương nhân đứng đắn, mà nhà ai là thương nhân dưới tay lại có mấy trăm anh em hả?” “Ở Tùng Giang, dù là một đồng tiền từ trên trời rơi xuống cũng phải mang họ Tần.” “Hắn, Tần Giang, rốt cuộc là có bối cảnh gì vậy chứ?” Tần Giang: "Không phải, ta là thương nhân đứng đắn, chưa từng phạm pháp, tại sao các ngươi đều gọi ta là đại ca thế?"

100000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Đại Quốc Hình Cảnh 1990
Đại Quốc Hình Cảnh 1990

Thẩm Trân Châu xuyên không về thập niên 90, trở thành một cảnh sát khu vực. Công việc hàng ngày của cô là giao tiếp với các ông bà già ở đầu đường cuối hẻm. Cuộc sống nhàn nhã, lại gần nhà, ngày nào cũng thoải mái. Cho đến khi cô "tình cờ" phát hiện hung khí gây án trong lúc tuần tra, hé lộ sự thật đằng sau vụ "gϊếŧ người cướp của tại nhà" gây hoang mang dư luận. Mà trong thời gian toàn học sinh trong thành phố phải nghỉ học vì sợ hãi, cô đã phá vụ án "tay chặt gõ cửa sổ" chỉ bằng một giọt máu nhỏ, bắt giữ hung thủ ngay trên đường phố và hạ gục gã ta. Mọi người đều nói cô may mắn, nhưng cô biết là vì cô đã "nhìn thấy" hiện trường vụ án! Lúc được đặc cách điều về tổ trọng án của Cục cảnh sát thành phố, mọi người đều nói: “Cô gái này quá mềm yếu, sớm muộn gì cũng bị hung thủ ăn thịt đến xương cũng không còn, rồi sẽ khóc lóc quay về đồn cảnh sát tiếp tục làm cảnh sát khu vực.” Ai ngờ, sau khi Thẩm Trân Châu vào tổ trọng án lại như được khai sáng. Các vụ án lớn như vụ án tù nhân dưới hầm, vụ án lẩu chim cút, vụ án xác chết xi măng trong l*иg chó, vụ án ghép xác biếи ŧɦái,... Đều được cô phá giải liên tiếp với tốc độ chưa từng có. Đối mặt với nguy hiểm, dù cận kề cái chết, cô không lùi bước. Cô liên tiếp nhận được bằng khen từ Bộ cảnh sát và tỉnh, trở thành một huyền thoại cảnh sát nổi tiếng khắp cả nước. Cô dùng mắt để "nhìn", dùng trái tim để suy xét, từ một cảnh sát khu vực lanh lợi, cô từng bước trở thành một cảnh sát hình sự hàng đầu quốc gia, khắc tinh của tội phạm, ánh sáng của công lý. Tin tức về việc cô hù dọa hung thủ bằng diễn xuất, tìm kiếm manh mối bằng "thiên nhãn" và phá án thần tốc lan truyền khắp cả nước. Trong thời đại mà các ngôi sao lớn đầy rẫy, cô bất ngờ nổi lên và tỏa sáng rực rỡ, trở thành thần tượng, kẻ kết thúc tội ác của toàn dân.

300000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Văn Phòng Thám Linh Phi Phàm
Văn Phòng Thám Linh Phi Phàm

[Thiếu nữ sinh ra có khả năng thông linh bắt ma × Đội trưởng hình sự trẻ tuổi, ngoài lạnh trong ấm. Trinh thám – Phá án – Linh dị nhẹ pha rùng rợn – Tình cảm đôi lứa cùng tiến.] Đội trưởng đội hình sự – Giang Thước, tuổi trẻ tài cao, từng là một người kiên trung với chủ nghĩa duy vật, suốt một thời chẳng mảy may tin vào chuyện quỷ thần. Cho đến ngày anh gặp Du Phi Phàm – thế giới quan trong anh bị bóp vụn rồi nhào nặn lại không biết bao nhiêu lần. “Cảnh sát Giang, anh bảo tôi truyền bá mê tín dị đoan. Vậy để tôi bắt cho anh xem một con ma cho anh nhé.” Từ nghi ngờ đến tin tưởng, từ đối lập đến hợp tác, từ như nước với lửa đến âm thầm nảy sinh tình ý. Những vụ án ly kỳ được lần giở từng lớp từng lớp như bóc kén tằm, để rồi cuối cùng người ta mới ngộ ra, thứ đáng sợ nhất, không phải oan hồn quỷ quái mà là lòng dạ con người. Mà đằng sau từng vụ án ấy, dường như còn ẩn giấu một âm mưu lớn hơn nhiều... *Lưu ý từ tác giả: Đây không phải truyện "sảng văn", không có tình tiết ngược tâm, không máu chó, không theo công thức lối mòn. Bối cảnh có yếu tố giả tưởng, hệ thống điều tra hình sự được người viết tham khảo từ tư liệu thực tế trước khi sáng tác, nhưng dẫu sao cũng chỉ là tiểu thuyết – có chỗ nào sơ suất mong được lượng thứ, xin miễn bàn sâu hơn.

150000 Giỏ hàng

Thập Niên 90: Lắng Nghe Tiếng Lòng Của Động Vật [Phá Án]
Thập Niên 90: Lắng Nghe Tiếng Lòng Của Động Vật [Phá Án]

Năm 1995, Hạ Mộc Phồn tốt nghiệp trường cảnh sát, được phân đến đồn công an đường An Bình làm một cảnh sát nhỏ. Đường An Bình, đường như tên, đồn cảnh sát bình yên, đám cảnh sát rảnh đến mức lười biếng. Lần thứ nhất ra quân là vào tháng bảy, giúp phú bà tìm kiếm chó Poodle mất tích. Các đồng nghiệp vô cùng vui vẻ lên đường: Cuối cùng cũng có cơ hội thân thiết giữa cảnh sát và nhân dân rồi. Hạ Mộc Phồn gọi một cái, con chó Poodle nhỏ chạy về. Hạ Mộc Phồn nhìn ánh mắt mất mác của đồng nghiệp trong đồn cảnh sát, từ nhỏ cô đã nghe hiểu được tiếng lòng động vật chỉ vào thùng rác màu lam cách đó không xa: Nơi đó có vài thứ vụn vặt, tràn ngập mùi máu tươi. Từ đó, đồn công an đường An Bình không còn an bình nữa.

200000 Giỏ hàng Giỏ hàng