Ôn Nguyễn của Tri Hoán

Ôn Nguyễn của Tri Hoán

Hiện ĐạiNgôn TìnhNgọt Sủng

Ôn Nguyễn của Tri Hoán Tên gốc: Cô ấy liều mạng giả nghèo Tác giả: Chiêu Loạn Văn án: Bỗng một ngày, thiên kim đại tiểu thư Ôn Nguyễn tỉnh ngộ, muốn vùng lên chống liên hôn gia tộc, muốn có cuộc sống độc lập dựa vào chính sức mình. Thế là, vào tối nọ, Ôn Nguyễn ôm theo một xấp thẻ đen rời nhà. Ai ngờ, vừa mới xuống khỏi tàu đã bị hai tên buôn người quấn lấy. Thấy Ôn Nguyễn bị bọn họ cưỡng ép mang đi, có người ra tay cứu giúp. Người nọ quật ngã chúng bằng một cú vác người qua vai, động tác dứt khoát lại lạnh lùng. Phó Tri Hoán ngồi dậy, ung dung chỉnh lại cổ áo, nhìn cô nói: “Báo cảnh sát đi.” Thân là chó háo sắc. Ôn Nguyễn hoàn toàn không chống đỡ được vẻ đẹp trai sáng chói của “hormone di động”. Đến cục cảnh sát lấy lời khai xong, Ôn Nguyễn mặt dày dính lấy Phó Tri Hoán, thuận thế vào ở trong nhà anh. “Em là người thành phố khác ạ. Gia cảnh em khó khăn nghèo túng. Đã lang bạt không biết đi đâu về đâu còn tí bị bọn buôn người bắt mất. Giờ anh mà đuổi em đi em sẽ bị bán mất hu hu hu.” Phó Tri Hoán nhìn túi xách Hermes đỏ phiên bản giới hạn trong tay cô, lặng thinh. Vì có thể “quang minh chính đại” ở lại nhà Phó Tri Hoán, Ôn Nguyễn ngày ngày giả nghèo giả khổ, nhưng... “Mặc váy năm nghìn tệ chưa đủ thoải mái?” “Tuần này em mua có hai cái túi thôi. Hai cái! Chỉ! Hai! Cái! Em thế chưa phải tiết kiệm sao?” “Sao lại mua cả son rồi???” Mãi cho đến một ngày, Ôn Nguyễn tìm được một chiếc nhẫn trong nhà Phó Tri Hoán. Nó cùng kiểu dáng với nhẫn mà anh chàng nhà giàu chưa lộ mặt – đối tượng đính hôn của cô gửi đến nhà. Ôn Nguyễn: ??? Không lẽ anh không xuất thân từ gia đình bình thường??? * Từng có người hỏi: “Cậu định từ hôn thật à? Có người ở cạnh không phải vui hơn sao?” Phó Tri Hoán động đầu ngón tay gẩy thuốc lá, đốm lửa nhỏ lóe lên phản chiếu trong con ngươi đen láy, tiếng cười của anh vừa trầm lại khàn: “Không nên làm hại con gái nhà người ta. Đời này cô ấy nên sống tự do tự tại chứ không phải làm chim hoàng yến nhốt trong lồng vàng cho tôi vui.” Nhưng, sau khi gặp Ôn Nguyễn anh mới biết, hóa ra mình là một người cực kỳ ích kỷ. Anh hối hận, thầm nghĩ phải giữ chặt Ôn Nguyễn bên mình. CP: Luật sư kỹ năng tranh biện level max x Kiểm sát trưởng đẹp trai mù mắt.

0

90 chương

Truyện cùng tác giả

Ôn Nguyễn của Tri Hoán
Ôn Nguyễn của Tri Hoán
Chiêu Loạn

Ôn Nguyễn của Tri Hoán Tên gốc: Cô ấy liều mạng giả nghèo Tác giả: Chiêu Loạn Văn án: Bỗng một ngày, thiên kim đại tiểu thư Ôn Nguyễn tỉnh ngộ, muốn vùng lên chống liên hôn gia tộc, muốn có cuộc sống độc lập dựa vào chính sức mình. Thế là, vào tối nọ, Ôn Nguyễn ôm theo một xấp thẻ đen rời nhà. Ai ngờ, vừa mới xuống khỏi tàu đã bị hai tên buôn người quấn lấy. Thấy Ôn Nguyễn bị bọn họ cưỡng ép mang đi, có người ra tay cứu giúp. Người nọ quật ngã chúng bằng một cú vác người qua vai, động tác dứt khoát lại lạnh lùng. Phó Tri Hoán ngồi dậy, ung dung chỉnh lại cổ áo, nhìn cô nói: “Báo cảnh sát đi.” Thân là chó háo sắc. Ôn Nguyễn hoàn toàn không chống đỡ được vẻ đẹp trai sáng chói của “hormone di động”. Đến cục cảnh sát lấy lời khai xong, Ôn Nguyễn mặt dày dính lấy Phó Tri Hoán, thuận thế vào ở trong nhà anh. “Em là người thành phố khác ạ. Gia cảnh em khó khăn nghèo túng. Đã lang bạt không biết đi đâu về đâu còn tí bị bọn buôn người bắt mất. Giờ anh mà đuổi em đi em sẽ bị bán mất hu hu hu.” Phó Tri Hoán nhìn túi xách Hermes đỏ phiên bản giới hạn trong tay cô, lặng thinh. Vì có thể “quang minh chính đại” ở lại nhà Phó Tri Hoán, Ôn Nguyễn ngày ngày giả nghèo giả khổ, nhưng... “Mặc váy năm nghìn tệ chưa đủ thoải mái?” “Tuần này em mua có hai cái túi thôi. Hai cái! Chỉ! Hai! Cái! Em thế chưa phải tiết kiệm sao?” “Sao lại mua cả son rồi???” Mãi cho đến một ngày, Ôn Nguyễn tìm được một chiếc nhẫn trong nhà Phó Tri Hoán. Nó cùng kiểu dáng với nhẫn mà anh chàng nhà giàu chưa lộ mặt – đối tượng đính hôn của cô gửi đến nhà. Ôn Nguyễn: ??? Không lẽ anh không xuất thân từ gia đình bình thường??? * Từng có người hỏi: “Cậu định từ hôn thật à? Có người ở cạnh không phải vui hơn sao?” Phó Tri Hoán động đầu ngón tay gẩy thuốc lá, đốm lửa nhỏ lóe lên phản chiếu trong con ngươi đen láy, tiếng cười của anh vừa trầm lại khàn: “Không nên làm hại con gái nhà người ta. Đời này cô ấy nên sống tự do tự tại chứ không phải làm chim hoàng yến nhốt trong lồng vàng cho tôi vui.” Nhưng, sau khi gặp Ôn Nguyễn anh mới biết, hóa ra mình là một người cực kỳ ích kỷ. Anh hối hận, thầm nghĩ phải giữ chặt Ôn Nguyễn bên mình. CP: Luật sư kỹ năng tranh biện level max x Kiểm sát trưởng đẹp trai mù mắt.

0 Miễn phí Giỏ hàng

Truyện liên quan

Sau Khi Trùng Sinh, Ta Lại Là Bạch Nguyệt Quang Của Kẻ Thù Truyền Kiếp
Sau Khi Trùng Sinh, Ta Lại Là Bạch Nguyệt Quang Của Kẻ Thù Truyền Kiếp

Vĩnh Ninh Vương Tạ Linh Du là nữ Vương gia đầu tiên và duy nhất kể từ khi vương triều Đại Chu được thành lập. Nàng sống một cuộc sống cẩn thận, điệu thấp, chưa bao giờ tham dự vào cuộc chiến hoàng quyền. Vậy mà đến khi hoàng đế mới lên ngôi, nàng lại rơi vào cái kết bị giam lỏng suốt đời. Hôm ấy, nàng lặng lẽ nhìn người từng đầu ấp tay gối - nay lại sắp thành phò mã tương lai của Chiêu Dương công chúa, muội muội ruột của tân quân - nhẹ giọng hỏi: “Vì sao?” Bùi Tĩnh An, kẻ nổi tiếng là bậc công tử ôn hòa nhã nhặn trong mắt thiên hạ, cúi đầu nhìn nàng, chậm rãi đáp: “Điện hạ, dạo thuyền trên hồ vốn chẳng phải điều ta muốn. Nàng có địa vị như vậy mà không tranh không đấu gì, đó mới chính là sai lầm.” Tạ Linh Du nhìn gã, bỗng bật cười. Hóa ra ngay từ khi bắt đầu, bọn họ đã không hợp nhau rồi. Nàng chỉ cầu mong một cuộc sống yên bình, nhưng gã, sâu trong thâm tâm chỉ mong cầu quyền thế. Vậy nên, vào ngày Bùi Tĩnh An thành thân cùng Chiêu Dương công chúa, thứ chờ đợi Tạ Linh Du là một chén rượu độc. Khi mở mắt ra một lần nữa, nàng kinh ngạc nhận ra mình đã quay về quá khứ. Nàng vẫn là vị Vương gia tôn quý của Đại Chu, là Vĩnh Ninh Vương điện hạ cao cao tại thượng. Được, nếu như kiếp trước không tranh, không đấu là sai lầm. Vậy thì kiếp này, nàng sẽ tranh đến cùng, chỉ mong sao được sống thật trọn vẹn! Việc đầu tiên Tạ Linh Du làm chính là sai người đi tìm Tiêu Yến Hành, kẻ từng là đại công thần giúp tân quân lên ngôi ở kiếp trước. Chỉ có điều, khi nàng trông thấy hắn giữa trời mưa, người khoác một thân áo vải thô sơ, chẳng còn lấy nửa phần khí thế năm nào của bậc quyền thần nắm giữ sinh sát trong tay. Máu tươi hòa lẫn với nước mưa rả rích rơi xuống, loang đầy mặt đất, chiếu sáng đáy mắt nguội lạnh như tro tàn sau một hồi rực lửa đầy bi thương. Thiếu nữ khoác xiêm y rực rỡ, tay cầm chiếc ô giấy dầu, chậm rãi ngồi xuống trước mặt hắn, khẽ nghiêng đầu, mỉm cười nói: “Nếu ngươi thật lòng trung thành, ta sẽ cho ngươi một cơ hội.” Tạ Linh Du vốn ngỡ, mối quan hệ giữa nàng và Tiêu Yến Hành sẽ giống như kiếp trước giữa hắn và tân quân: chủ tớ rõ ràng, lợi dụng lẫn nhau. Cho đến khi trong cung định chỉ hôn cho nàng, Tiêu Yến Hành đè chặt nàng nơi rèm trướng, gằn giọng như sắp phát điên: “Điện hạ từng nói, sẽ cho ta một cơ hội.” Tạ Linh Du: “...” Nhưng ý nàng, đâu phải là loại cơ hội này. ..... Cả đời này, Tiêu Yến Hành chẳng thể nào quên được khoảnh khắc năm ấy. Đêm Thượng Nguyên ngập tràn ánh đèn hoa, bóng dáng nàng rực rỡ chói mắt, rạng ngời hơn cả vầng trăng trên cao. Hắn từng ngỡ, người ấy cũng như ánh trăng nơi trời xa, đẹp đẽ, lộng lẫy, nhưng vĩnh viễn chẳng thể với tay chạm tới. Cũng đúng như những gì hắn nghĩ, người nọ chưa bao giờ để hắn vào trong mắt. Khi Bùi Tĩnh An vừa thành thân cùng công chúa, được nàng ta hậu thuẫn, tưởng đâu từ đây sẽ một bước lên mây, dấn thân vào con đường quan lộ rộng mở. Nào ngờ chưa được bao lâu, gã đã bị người hãm hại, rơi vào ngục tối. Trong ánh sáng mờ mịt nơi cuối nhà lao, khi thấy bóng một người chậm rãi bước ra từ màn đêm... Gã kinh hãi lùi lại, giọng run rẩy: “Vì sao?” Người kia chính là Tiêu Yến Hành. Nhưng Bùi Tĩnh An không sao hiểu nổi, giữa gã và hắn xưa nay vốn không oán không thù. Tiêu Yến Hành cúi đầu nhìn cổ tay mình. Ở đó, lờ mờ hiện ra một dải buộc tóc cũ kỹ nhưng tinh xảo, đã sờn theo năm tháng. Hắn khẽ nói: “Kẻ phản bội nàng đều đáng chết.” Ánh mắt Bùi Tĩnh An như muốn nứt toác, còn chưa kịp mở miệng đã nghe Tiêu Yến Hành thì thầm, giọng mang theo một sự cuồng dại: “Kẻ đầu tiên chính là ngươi, và cả ta cũng vậy.” ..... Góc nhìn chính: Tạ Linh Du - Tiêu Yến Hành. Tóm tắt một câu: Điện hạ từng nói, sẽ cho ta một cơ hội. Thông điệp: Vậy thì, hãy tranh đến cùng!

180000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Làm nũng
Làm nũng

Tên truyện: Làm nũng Tác giả: Thời Tinh Thảo Thể loại: Ngôn tình, hiện đại, ngọt sủng [VĂN ÁN] (1) Nguyễn Khinh Họa nhìn anh một cái: “Đi thôi, em dẫn anh đi gặp mẹ em.” Đôi mắt cô cố nén ý cười, trêu chọc nói: “Giang tổng, căng thẳng không?” Giang Hoài Khiêm không nói chuyện. Sau khi hai người rời siêu thị đi đến quán trà sữa, anh mới nói: “Có một chút.” Nhưng vẫn ổn. Anh dừng lại, thấp giọng nói: “Khi gặp ba em sẽ căng thẳng hơn.” Nguyễn Khinh Họa bật cười: “Tại sao?” Giang Hoài Khiêm trầm ngâm một lúc, lắc đầu nói: “Không biết nữa.” Nguyễn Khinh Họa cười, cũng không ép anh trả lời. Đường đường là một người thừa kế tập đoàn thời trang lớn nhưng khi đối diện với hai từ “phụ huynh”- Giang tổng cũng căng thẳng như bao người. – (2) Tại một bữa tiệc chúc mừng nào đó, Giang Hoài Khiêm khoan thai đến muộn. Vừa xuất hiện, người vừa nhận giải là Nguyễn Khinh Họa, đang say khướt cầm bình rượu đi về phía anh. Đồng nghiệp của cô thấy vậy đều hoảng sợ, muốn đem người giữ lại, lại bị cô gạt ra. Trước mắt bao người, cô nắm lấy cà vạt của Giang Hoài Khiêm mà hỏi: “Sao bây giờ anh mới đến tiệc chúc mừng của em hả, em tức giận rồi.” Mọi người kinh ngạc nhìn qua, chỉ thấy anh nhìn cô, đôi mắt nén lại ý cười: “Vậy lần này phải dỗ như thế nào đây?” Nguyễn Khinh Họa chớp mắt, chẳng chút do dự nói: “Nhường chiếc ghế giám đốc của anh cho em, em mới tha thứ cho anh.” Giang Hoài Khiêm bật cười, khom người chạm vào môi cô, hạ giọng nói: “Cái này không được.” Anh dừng lại một chút: “Anh chỉ có thể cho em vị trí phu nhân của giám đốc thôi.” Đồng nghiệp: ??? _ Cuộc đời này Giang Hoài Khiêm rất ít thỏa hiệp, cũng rất ít làm gì vì ai đó. Chỉ duy nhất Nguyễn Khinh Họa. Anh đặt cho cô hết cái bẫy này đến cái bẫy khác, khiến cô không lối thoát. May mắn là, Cuối cùng cô đã ngã vào lòng anh, để anh đạt được ước nguyện. – Không có ai không khom lưng trước tài hoa của em, anh cũng giống họ, nhưng cũng lại không giống. Anh vì em mà khom lưng. Nam chính: Giang Hoài Khiêm, nữ chính: Nguyễn Khinh Họa

0 Miễn phí Giỏ hàng

Kiếm Xuất Hành Sơn
Kiếm Xuất Hành Sơn

Là một thành viên của phái Hành Sơn, Triệu Vinh càng thêm nung nấu ý định chấn chỉnh tình hình trong môn phái. Cái gọi là giang hồ hiểm ác, lòng người phức tạp. Phái Hành Sơn ta nếu bàn về nghệ thuật thì đúng là nơi tụ hội của bậc danh gia, nào là “Tiêu Tương dạ vũ”, nào là nghiên cứu “Quảng Lăng tán”, thanh danh vang dội khắp nơi. Nhưng nếu nói đến thực lực chiến đấu thì sao? Ai dám tra chỉ số DPS? Ngay cả Ma giáo trưởng lão Thượng Quan Vân – kẻ từng bị đánh nằm đất một giây – cũng có thể nói: “Ta từng tham gia vây công Boss thế giới, còn Hành Sơn các ngươi có chiến tích gì?” Bên kia, Nhạc tiên sinh với “tỷ muội môn phái” của hắn tuy mô hình kinh doanh lạc hậu, nhưng còn biết dựa theo kế hoạch năm năm của Tả minh chủ mà làm chuẩn. “Phương hướng phải rõ ràng.” “Phải nâng cao chiến lực!” “Phải phát triển bang hội!” ...

50000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Ngày Nào Đi Học Cũng Phải Bực
Ngày Nào Đi Học Cũng Phải Bực

Ngày Nào Đi Học Cũng Phải Bực Tác Giả: Chước Dạ Thể loại: Hiện đại, thanh xuân vườn trường, oan gia, ngọt, HE. Văn Án Học sinh của lớp 2 đều biết đại biểu môn Toán – Tiết Diễm và đại biểu môn Văn – Thẩm Tịch luôn đối đầu một mất một còn, như nước với lửa. Nhưng có một ngày, một đôi yêu nhau vô tình trông thấy hai người cả đời không qua lại với nhau trong truyền thuyết kia đang ôm nhau trong rừng hẹn hò nhỏ. Một người trong đó cười như đồ ngốc nhỏ, một người khác lại như đồ ngốc lớn. * Trước kia, Tiết Diễm thích nhất nhìn cô bé ngồi cùng bàn khó chịu mà không dám làm gì mình. Về sau, Tiết Diễm thích bỏ “không dám” đi. * Trước khi qua lại, Thẩm Tịch thấy Tiết Diễm là đồ: độc miệng, ngoài lạnh trong nóng (1), lạnh nhạt. Sau khi lại qua, Thẩm Tịch thấy Tiết Diễm là đồ: độc miệng, rất cợt nhả (2), lạnh cmn nhạt (╯‵□′)╯(┴─┴ “Muốn trải qua từ giáo phục tới áo cưới cùng cậu. Quãng đời còn lại không cần chỉ giáo, chỉ mong được chí chóe tới già.”

0 Miễn phí Giỏ hàng

Xuyên Nhanh Hôm Nay Đại Lão Không Muốn Mở Cửa
Xuyên Nhanh Hôm Nay Đại Lão Không Muốn Mở Cửa

Dạo gần đây trên diễn đàn Tinh Tế đang có một chủ đề cực hot, thu hút nhiều sự chú ý: "Chuyện khó tin nhất từng xảy ra ngay bên cạnh bạn là gì?" Xuân Miên: “Cảm ơn đã hỏi. Khó tin nhất là lúc mình đang ngồi trong nhà, cửa tự dưng từ trên trời rơi xuống!” Cuộc sống giống như một cánh cửa lớn luôn đóng chặt. Trước khi mở nó ra, bạn sẽ không bao giờ biết được. Bạn sẽ phải đối mặt với cái gì: Một người sống sờ sờ hay là một thanh trường đao dài 40 mét!

400000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Thập Niên 70: Người Vợ Ngọt Ngào
Thập Niên 70: Người Vợ Ngọt Ngào

Văn án 1: Sau khi chết Cố Chi Nghiên mới biết được chính mình sống trong một quyển niên đại văn. Ở trong sách, nàng là nữ phụ độc ác, cũng là thế thân cho bạch nguyệt quang của chồng, suốt ngày sống trong hình bóng của người khác, cuối cùng hận thù cuộc sống, làm hết chuyện xấu, kết cục thê thảm. Trở về ngày kết hôn năm hai mươi tuổi, cô ăn mặc rực rỡ ngồi trong phòng chờ tân lang Triệu Khang Vân tới đón. Nhưng Triệu Khang Vân lại vô tình bỏ rơi cô mà đến chăm sóc bạch nguyệt quang đang sinh bệnh. Khách quý chật nhà hôn lễ, cô tuyên bố từ hôn rồi cắn răng nhìn một tên côn đồ trong thôn: “An Tĩnh Nguyên, nếu hôm nay anh nguyện ý cưới, tôi liền nguyện ý gả!” Văn án 2: Bị Cố Chi Nghiên trực tiếp từ hôn, mặt mũi của Triệu gia mất hết, Triệu Khang Vân tức giận mà không có chỗ phát tiết nên chỉ đành nhẫn nhịn bởi vì hắn ta biết Cố Chi Nghiên yêu hắn như mạng, nói gì nghe nấy, hai ba ngày sau trở về cầu xin hắn tha thứ Nhưng hai ba ngày hai qua đi nhưng Cố Chi Nghiên không những không tới cầu xin, ngược lại còn ngã vào vòng tay tên côn đồ kia, ngày ngày trôi qua đều tốt tốt đẹp đẹp. Điều làm cho Triệu Khang Vân không hiểu chính là tên côn đồ vừa nghèo vừa thô bỉ kia thế mà thăng chức rất nhanh, một đường trở thành nhà giàu số một Hoa Quốc.

50000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Trọng Sinh Thập Niên 80 Làm Giàu
Trọng Sinh Thập Niên 80 Làm Giàu

Phong Thanh Thanh đời trước là tự bản thân mình tìm đường chết. Ở đời trước, sau khi cô bị lui hôn, vì tranh khẩu khí nên chạy tới thành phố S làm công, kiếm lời một chút tiền trinh. Trong mấy năm, dựa vào sự chăm chỉ cần cù và vận khí của mình, cô mở một công ty cung cấp dịch vụ ăn uống, sau đó tham gia vào thị trường chứng khoán, kiếm được rất nhiều tiền. Xuân phong đắc ý, lúc cô đang chuẩn bị đi lên đỉnh cao của cuộc đời để trở thành bạch phú mỹ, cưới một anh chồng cao phú soái thì vị hôn phu cũ bỗng nhiên xuất hiện. Mà cô, dưới sự dụ dỗ có chủ đích của vị hôn phu cũ thì bắt đầu bước lên lữ trình tìm đường chết, cuối cùng, không làm thì không chết, tự mình nhảy lên tìm đường chết. Sống lại một đời, cô, Phong Thanh Thanh, quyết không tìm đường chết! Thật ra đây là một câu chuyện xưa của một cô gái làm việc chăm chỉ để làm giàu vào những năm thập niên 80, đi lên đỉnh cao của cuộc đời, trở thành bạch phú mỹ, cưới anh chồng cao phú soái.

150000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Trồng Rau Trong Lâu Đài Phép Thuật Sau Tận Thế
Trồng Rau Trong Lâu Đài Phép Thuật Sau Tận Thế

Nguyễn Nhuyễn bất ngờ xuyên vào một cuốn tiểu thuyết, nam chính là người mạnh nhất trong thời tận thế, còn cô là nữ phụ pháo hôi với dị năng vô dụng. Trong khi những người khác thức tỉnh dị năng, Nguyễn Nhuyễn lại thức tỉnh một hệ thống ma pháp. Vì dị năng của hệ thống quá yếu kém, Nguyễn Nhuyễn bị đồng đội của mình bỏ rơi, thậm chí còn bị chọn làm mồi nhử xác sống, trở thành hòn đá lót đường cho sự trỗi dậy của nam chính. Bị xác sống vây công, kiệt sức và không còn lối thoát, Nguyễn Nhuyễn nhắm chặt mắt, nghiến răng, ném củ khoai tây trong tay ra xa và hét lớn: "Úm ba la xì bùa, triệu hồi: Hỏa Thuật!" Củ khoai tây lập tức biến thành quả cầu lửa, thiêu rụi đầu một con xác sống trước mặt! Đây... đây chính là ma pháp trong truyền thuyết ư!? Không lâu sau, tại một thị trấn biên giới hẻo lánh, đột nhiên mọc lên một tòa thành căn cứ kiên cố. Bên trong có một dị năng giả, nghe đồn từng bị ruồng bỏ tàn nhẫn vì quá vô dụng. Thế nhưng... Bắp do cô trồng không chỉ thơm ngon mà còn có thể biến thành đại bác, dễ dàng tiêu diệt xác sống. Dây leo do cô trồng còn cứng hơn thép, có thể dùng để chế tạo vũ khí và công trình phòng thủ, chống lại động vật biến dị hung hãn. Hoa hướng dương do cô trồng lại có khả năng chữa lành, thậm chí còn giải trừ được trạng thái xác sống! Lãnh đạo các căn cứ lớn nhao nhao: "Các người không cần, chúng tôi cần!" Mọi người: "Xin đại lão hãy để mắt tới chúng tôi!" Nam chính nguyên tác: "Giờ tôi hối hận còn kịp không?" Tóm tắt ngắn gọn: Bắt đầu học ma pháp từ việc trồng rau

100000 Giỏ hàng Giỏ hàng

[Thập Niên 70] Lão Đại Ở Mạt Thế Mang Không Gian Đến Niên Đại Văn
[Thập Niên 70] Lão Đại Ở Mạt Thế Mang Không Gian Đến Niên Đại Văn

Nữ chính không hiểu sao lại xuyên không đến thập niên 70, mang trong mình dị năng hệ tinh thần và chữa trị, tay nắm giữ một không gian thần kỳ của Thương thành. Cô nhận được tình thân ấm áp! Tình yêu duy nhất và nồng nàn! Quan trường đen tối, bị hãm hại sau lưng, những ân oán năm xưa dần được hé lộ, không ngờ người ba ruột của cô lại có lai lịch ghê gớm như vậy! Những toan tính trong quan trường. Yêu, hận, tình, thù của những người trung niên. Một nhóm thanh niên với tính cách khác nhau. Khí phách hừng hực! Tự do phóng khoáng! Ngỗ nghịch khó thuần! Nỗ lực phấn đấu! Chuyện gì sẽ xảy ra? Mời các bạn đến với nội dung chính! Trà xanh, cực phẩm, phản diện đều sẽ xuất hiện, nhưng sẽ nhanh chóng bị nữ chính giải quyết. Hãy xem cô sống một cách tự do tự tại như thế nào trong thời đại này! Không phải kiểu truyện niên đại làm ruộng truyền thống, trong truyện có rất nhiều câu chuyện, đều rất đặc sắc! Có nam chính, bạn nào thích đẩy thuyền, cẩn thận. Giới thiệu không thể diễn tả hết sự đặc sắc của câu chuyện này, khác với thể loại truyện niên đại làm ruộng truyền thống, mời các bạn đón đọc! (Uống ít nước thôi, truyện gần như không có điểm nào nhàm chán, không dám nói là toàn bộ cao trào, đọc không hề chán luôn)

500000 Giỏ hàng Giỏ hàng