Ôn Nguyễn của Tri Hoán

Ôn Nguyễn của Tri Hoán

Hiện ĐạiNgôn TìnhNgọt Sủng

Ôn Nguyễn của Tri Hoán Tên gốc: Cô ấy liều mạng giả nghèo Tác giả: Chiêu Loạn Văn án: Bỗng một ngày, thiên kim đại tiểu thư Ôn Nguyễn tỉnh ngộ, muốn vùng lên chống liên hôn gia tộc, muốn có cuộc sống độc lập dựa vào chính sức mình. Thế là, vào tối nọ, Ôn Nguyễn ôm theo một xấp thẻ đen rời nhà. Ai ngờ, vừa mới xuống khỏi tàu đã bị hai tên buôn người quấn lấy. Thấy Ôn Nguyễn bị bọn họ cưỡng ép mang đi, có người ra tay cứu giúp. Người nọ quật ngã chúng bằng một cú vác người qua vai, động tác dứt khoát lại lạnh lùng. Phó Tri Hoán ngồi dậy, ung dung chỉnh lại cổ áo, nhìn cô nói: “Báo cảnh sát đi.” Thân là chó háo sắc. Ôn Nguyễn hoàn toàn không chống đỡ được vẻ đẹp trai sáng chói của “hormone di động”. Đến cục cảnh sát lấy lời khai xong, Ôn Nguyễn mặt dày dính lấy Phó Tri Hoán, thuận thế vào ở trong nhà anh. “Em là người thành phố khác ạ. Gia cảnh em khó khăn nghèo túng. Đã lang bạt không biết đi đâu về đâu còn tí bị bọn buôn người bắt mất. Giờ anh mà đuổi em đi em sẽ bị bán mất hu hu hu.” Phó Tri Hoán nhìn túi xách Hermes đỏ phiên bản giới hạn trong tay cô, lặng thinh. Vì có thể “quang minh chính đại” ở lại nhà Phó Tri Hoán, Ôn Nguyễn ngày ngày giả nghèo giả khổ, nhưng... “Mặc váy năm nghìn tệ chưa đủ thoải mái?” “Tuần này em mua có hai cái túi thôi. Hai cái! Chỉ! Hai! Cái! Em thế chưa phải tiết kiệm sao?” “Sao lại mua cả son rồi???” Mãi cho đến một ngày, Ôn Nguyễn tìm được một chiếc nhẫn trong nhà Phó Tri Hoán. Nó cùng kiểu dáng với nhẫn mà anh chàng nhà giàu chưa lộ mặt – đối tượng đính hôn của cô gửi đến nhà. Ôn Nguyễn: ??? Không lẽ anh không xuất thân từ gia đình bình thường??? * Từng có người hỏi: “Cậu định từ hôn thật à? Có người ở cạnh không phải vui hơn sao?” Phó Tri Hoán động đầu ngón tay gẩy thuốc lá, đốm lửa nhỏ lóe lên phản chiếu trong con ngươi đen láy, tiếng cười của anh vừa trầm lại khàn: “Không nên làm hại con gái nhà người ta. Đời này cô ấy nên sống tự do tự tại chứ không phải làm chim hoàng yến nhốt trong lồng vàng cho tôi vui.” Nhưng, sau khi gặp Ôn Nguyễn anh mới biết, hóa ra mình là một người cực kỳ ích kỷ. Anh hối hận, thầm nghĩ phải giữ chặt Ôn Nguyễn bên mình. CP: Luật sư kỹ năng tranh biện level max x Kiểm sát trưởng đẹp trai mù mắt.

0

90 chương

Truyện cùng tác giả

Ôn Nguyễn của Tri Hoán
Ôn Nguyễn của Tri Hoán
Chiêu Loạn

Ôn Nguyễn của Tri Hoán Tên gốc: Cô ấy liều mạng giả nghèo Tác giả: Chiêu Loạn Văn án: Bỗng một ngày, thiên kim đại tiểu thư Ôn Nguyễn tỉnh ngộ, muốn vùng lên chống liên hôn gia tộc, muốn có cuộc sống độc lập dựa vào chính sức mình. Thế là, vào tối nọ, Ôn Nguyễn ôm theo một xấp thẻ đen rời nhà. Ai ngờ, vừa mới xuống khỏi tàu đã bị hai tên buôn người quấn lấy. Thấy Ôn Nguyễn bị bọn họ cưỡng ép mang đi, có người ra tay cứu giúp. Người nọ quật ngã chúng bằng một cú vác người qua vai, động tác dứt khoát lại lạnh lùng. Phó Tri Hoán ngồi dậy, ung dung chỉnh lại cổ áo, nhìn cô nói: “Báo cảnh sát đi.” Thân là chó háo sắc. Ôn Nguyễn hoàn toàn không chống đỡ được vẻ đẹp trai sáng chói của “hormone di động”. Đến cục cảnh sát lấy lời khai xong, Ôn Nguyễn mặt dày dính lấy Phó Tri Hoán, thuận thế vào ở trong nhà anh. “Em là người thành phố khác ạ. Gia cảnh em khó khăn nghèo túng. Đã lang bạt không biết đi đâu về đâu còn tí bị bọn buôn người bắt mất. Giờ anh mà đuổi em đi em sẽ bị bán mất hu hu hu.” Phó Tri Hoán nhìn túi xách Hermes đỏ phiên bản giới hạn trong tay cô, lặng thinh. Vì có thể “quang minh chính đại” ở lại nhà Phó Tri Hoán, Ôn Nguyễn ngày ngày giả nghèo giả khổ, nhưng... “Mặc váy năm nghìn tệ chưa đủ thoải mái?” “Tuần này em mua có hai cái túi thôi. Hai cái! Chỉ! Hai! Cái! Em thế chưa phải tiết kiệm sao?” “Sao lại mua cả son rồi???” Mãi cho đến một ngày, Ôn Nguyễn tìm được một chiếc nhẫn trong nhà Phó Tri Hoán. Nó cùng kiểu dáng với nhẫn mà anh chàng nhà giàu chưa lộ mặt – đối tượng đính hôn của cô gửi đến nhà. Ôn Nguyễn: ??? Không lẽ anh không xuất thân từ gia đình bình thường??? * Từng có người hỏi: “Cậu định từ hôn thật à? Có người ở cạnh không phải vui hơn sao?” Phó Tri Hoán động đầu ngón tay gẩy thuốc lá, đốm lửa nhỏ lóe lên phản chiếu trong con ngươi đen láy, tiếng cười của anh vừa trầm lại khàn: “Không nên làm hại con gái nhà người ta. Đời này cô ấy nên sống tự do tự tại chứ không phải làm chim hoàng yến nhốt trong lồng vàng cho tôi vui.” Nhưng, sau khi gặp Ôn Nguyễn anh mới biết, hóa ra mình là một người cực kỳ ích kỷ. Anh hối hận, thầm nghĩ phải giữ chặt Ôn Nguyễn bên mình. CP: Luật sư kỹ năng tranh biện level max x Kiểm sát trưởng đẹp trai mù mắt.

0 Miễn phí Giỏ hàng

Truyện liên quan

Đại Phản Diện Có Ý Đồ Xấu Với Ta
Đại Phản Diện Có Ý Đồ Xấu Với Ta

Quyển vương* Thích Linh Linh xuyên không, xuyên vào một quyển truyện ngược huyền huyễn cổ đại, trở thành vị hôn thê của một nhân vật trong câu chuyện có motip "mỹ nhân ngư”. Đêm tân hôn, nữ chính nhảy vực, nam chính nổi điên đâm nàng ba nhát, phá bỏ linh căn, đuổi nàng ra khỏi sư môn. Nàng bị tất cả mọi người phỉ nhổ, sư môn không cần nàng, thân phụ cũng không cần nàng. Đến bước đường cùng, vậy mà nàng lại bí quá hóa liều, có ý đồ quyến rũ boss phản diện trong truyện, bị đại lão cắt đứt cổ, chấm dứt một kiếp đầy oan trái. Thích Linh Linh: Ồ... Nghề nghiệp có độ nguy hiểm cao thế này, ít nhất cũng phải có ngũ hiểm nhất kim** chứ nhỉ?” Không có chính sách bảo hộ lao động, phúc lợi duy nhất là được chuyển điểm thù hận của nhân vật trong sách thành tiền. Thích Linh Linh thấy được lắm: Bắt đầu từ mục tiêu nhỏ trước đã! Nàng bắt đầu kéo thù hận kiếm tiền khắp nơi. Sau khi xử lý xong phụ thân khốn nạn, sư môn, nam chính trong sách, Thích Linh Linh bắt đầu chuyển mục tiêu sang boss phản diện đã cắt cổ nàng... Lúc này boss phản diện hung tàn chỉ là "chú chim non yếu đuối”. Lúc Thích Linh Linh tìm được hắn, hắn vừa nhảy ra khỏi vực sâu ngục tù. Thiếu niên người đầy vết thương, xương cốt gãy nát, máu tươi uốn lượn khắp da thịt tái nhợt, đôi mắt đen vàng lạnh lẽo toát ra luồng khí nguy hiểm. Thích Linh Linh quyết định nhặt boss phản diện nhỏ yếu bất lực về nuôi, cho ăn một ngày ba bữa. Trong sách nói boss phản diện ghét nhất là người khác làm phiền hắn. Mỗi sáng sớm Thích Linh Linh đều kiên trì xách ghế đẩu đến gõ cửa: "Tiểu sư đệ, nói chuyện nào.” Trong sách nói boss phản diện ghét nhất là đồ ngọt. Thích Linh Linh làm nhiều món đồ ngọt khác nhau cho hắn: "Ta đặc biệt bỏ rất nhiều đường, ngọt không?” Trong sách nói boss phản diện ghét nhất là tiếp xúc chân tay. Thích Linh Linh: "Lại đây nào.” Mới đầu số dư tăng vọt nhưng có một ngày nó đột nhiên bất động. Boss phản diện đặt chiếc ghế đẩu nhỏ của mình trong phòng nàng, boss phản diện bắt đầu ăn đồ ngọt nàng làm, boss phản diện không từ chối nàng lại gần nữa... Thích Linh Linh: Hắn bắt đầu nhẫn nại rồi à? Nàng làm liều trước nguy cơ bị cắt cổ, nói: "Tiểu sư đệ đáng yêu, ta muốn mặt trời.” Boss phản diện: "Được.” Thích Linh Linh: “?” ... Lần đầu tiên Kỳ Dạ Thương gặp Thích Linh Linh là đúng vào lúc hắn chật vật nhất, lúc đó hắn vừa chạy ra khỏi ngục tù dưới đáy biển. 720 chiếc đinh đâm xuyên xương đóng chặt lên tà mạch trong cơ thể hắn, xiềng xích xuyên qua xương bả vai, hắn bị ép phải chiến đấu như dã thú để tạo tiếng cười cho đám người dưới khán đài. Hắn chưa hề nghĩ sẽ có người kéo hắn ra khỏi vực sâu, vươn đôi tay trần ra với hắn, cười híp mắt lại. Hắn cảm thấy người kia nhất định có có lòng lừa gạt mình. Nhưng dù biết rõ là thế, nụ cười của nàng, hơi thở của nàng, sự đυ.ng chạm của nàng, ngày qua ngày vẫn nước chảy đá mòn tạo nên một cái khe trong lòng hắn. Sau này, Kỳ Dạ Thương phát hiện quả nhiên nàng là một tên lừa đảo, nhưng hắn đã sớm vạn kiếp bất phục mất rồi. *卷王 (Quyển vương): Dùng để chỉ một người đứng đầu trong một lĩnh vực hay cuộc thi nào đó. **五险一金 (ngũ hiểm nhất kim): “ngũ hiểm” – bảo hiểm xã hội dành cho người lao động Trung Quốc, bao gồm 5 loại bảo hiểm: Bảo hiểm dưỡng lão, bảo hiểm y tế, bảo hiểm thất nghiệp, bảo hiểm thai sản và bảo hiểm tai nạn, “nhất kim” – 1 quỹ nhà ở.

160000 Giỏ hàng

Vén Màn Sự Thật: Nữ Chính Là Đại Lão
Vén Màn Sự Thật: Nữ Chính Là Đại Lão

Vì Mạnh Tư Thần, Thẩm Tư Ninh đã giấu đi tất cả thân phận, lui về sau làm người phụ nữ của gia đình suốt ba năm. Kết quả, trái tim chân thành của cô bị anh ta chà đạp không thương tiếc, cuối cùng chỉ đổi lại một tờ đơn ly hôn. Cô cực kì thất vọng, quay người rời đi và trở lại với con người thật của mình. Thiên tài điều chế nước hoa quốc tế là cô, người sáng lập tổ chức tình báo nổi tiếng là cô, thậm chí người kế thừa của giới hacker cũng chính là cô... Lần gặp lại, Mạnh Tư Thần vô cùng hối hận: “A Ninh, anh sai rồi, làm sao mới có thể theo đuổi em lại từ đầu?” Nhưng đại lão tàn tật trong truyền thuyết lại đứng dậy, nắm chặt tay Thẩm Tư Ninh mười ngón đan xen. Hạ giọng thản nhiên tuyên bố: “Muốn theo đuổi cô ấy? Cậu cũng xứng à?”

210000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Thập Niên 70: Người Vợ Ngọt Ngào
Thập Niên 70: Người Vợ Ngọt Ngào

Văn án 1: Sau khi chết Cố Chi Nghiên mới biết được chính mình sống trong một quyển niên đại văn. Ở trong sách, nàng là nữ phụ độc ác, cũng là thế thân cho bạch nguyệt quang của chồng, suốt ngày sống trong hình bóng của người khác, cuối cùng hận thù cuộc sống, làm hết chuyện xấu, kết cục thê thảm. Trở về ngày kết hôn năm hai mươi tuổi, cô ăn mặc rực rỡ ngồi trong phòng chờ tân lang Triệu Khang Vân tới đón. Nhưng Triệu Khang Vân lại vô tình bỏ rơi cô mà đến chăm sóc bạch nguyệt quang đang sinh bệnh. Khách quý chật nhà hôn lễ, cô tuyên bố từ hôn rồi cắn răng nhìn một tên côn đồ trong thôn: “An Tĩnh Nguyên, nếu hôm nay anh nguyện ý cưới, tôi liền nguyện ý gả!” Văn án 2: Bị Cố Chi Nghiên trực tiếp từ hôn, mặt mũi của Triệu gia mất hết, Triệu Khang Vân tức giận mà không có chỗ phát tiết nên chỉ đành nhẫn nhịn bởi vì hắn ta biết Cố Chi Nghiên yêu hắn như mạng, nói gì nghe nấy, hai ba ngày sau trở về cầu xin hắn tha thứ Nhưng hai ba ngày hai qua đi nhưng Cố Chi Nghiên không những không tới cầu xin, ngược lại còn ngã vào vòng tay tên côn đồ kia, ngày ngày trôi qua đều tốt tốt đẹp đẹp. Điều làm cho Triệu Khang Vân không hiểu chính là tên côn đồ vừa nghèo vừa thô bỉ kia thế mà thăng chức rất nhanh, một đường trở thành nhà giàu số một Hoa Quốc.

50000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Làm nũng
Làm nũng

Tên truyện: Làm nũng Tác giả: Thời Tinh Thảo Thể loại: Ngôn tình, hiện đại, ngọt sủng [VĂN ÁN] (1) Nguyễn Khinh Họa nhìn anh một cái: “Đi thôi, em dẫn anh đi gặp mẹ em.” Đôi mắt cô cố nén ý cười, trêu chọc nói: “Giang tổng, căng thẳng không?” Giang Hoài Khiêm không nói chuyện. Sau khi hai người rời siêu thị đi đến quán trà sữa, anh mới nói: “Có một chút.” Nhưng vẫn ổn. Anh dừng lại, thấp giọng nói: “Khi gặp ba em sẽ căng thẳng hơn.” Nguyễn Khinh Họa bật cười: “Tại sao?” Giang Hoài Khiêm trầm ngâm một lúc, lắc đầu nói: “Không biết nữa.” Nguyễn Khinh Họa cười, cũng không ép anh trả lời. Đường đường là một người thừa kế tập đoàn thời trang lớn nhưng khi đối diện với hai từ “phụ huynh”- Giang tổng cũng căng thẳng như bao người. – (2) Tại một bữa tiệc chúc mừng nào đó, Giang Hoài Khiêm khoan thai đến muộn. Vừa xuất hiện, người vừa nhận giải là Nguyễn Khinh Họa, đang say khướt cầm bình rượu đi về phía anh. Đồng nghiệp của cô thấy vậy đều hoảng sợ, muốn đem người giữ lại, lại bị cô gạt ra. Trước mắt bao người, cô nắm lấy cà vạt của Giang Hoài Khiêm mà hỏi: “Sao bây giờ anh mới đến tiệc chúc mừng của em hả, em tức giận rồi.” Mọi người kinh ngạc nhìn qua, chỉ thấy anh nhìn cô, đôi mắt nén lại ý cười: “Vậy lần này phải dỗ như thế nào đây?” Nguyễn Khinh Họa chớp mắt, chẳng chút do dự nói: “Nhường chiếc ghế giám đốc của anh cho em, em mới tha thứ cho anh.” Giang Hoài Khiêm bật cười, khom người chạm vào môi cô, hạ giọng nói: “Cái này không được.” Anh dừng lại một chút: “Anh chỉ có thể cho em vị trí phu nhân của giám đốc thôi.” Đồng nghiệp: ??? _ Cuộc đời này Giang Hoài Khiêm rất ít thỏa hiệp, cũng rất ít làm gì vì ai đó. Chỉ duy nhất Nguyễn Khinh Họa. Anh đặt cho cô hết cái bẫy này đến cái bẫy khác, khiến cô không lối thoát. May mắn là, Cuối cùng cô đã ngã vào lòng anh, để anh đạt được ước nguyện. – Không có ai không khom lưng trước tài hoa của em, anh cũng giống họ, nhưng cũng lại không giống. Anh vì em mà khom lưng. Nam chính: Giang Hoài Khiêm, nữ chính: Nguyễn Khinh Họa

0 Miễn phí Giỏ hàng

Sau Khi Hủy Bỏ Hôn Ước, Tôi Nhờ Bạn Thân Nổi Tiếng Trong Giới Giải Trí
Sau Khi Hủy Bỏ Hôn Ước, Tôi Nhờ Bạn Thân Nổi Tiếng Trong Giới Giải Trí

Xuyên không á? Không đâu, là xuyên sách cơ! Từ sao hạng tám trong showbiz trong nháy mắt rơi xuống tận hạng mười tám. Khổ không? Cũng chưa đến nỗi, vì còn có nhỏ bạn thân xuyên nhầm về mấy chục năm trước đang đợi cô gửi đồ tiếp tế. Vân Thư Đại vốn định trước khi về hưu kiếm cú chốt lời hoành tráng, ai dè đâu vừa dứt lời nguyền của bạn thân thì hai đứa bay luôn vào trong tiểu thuyết. Một đứa là nữ phụ pháo hôi nghèo rớt mồng tơi, một đứa thì vừa đói vừa rét, áo mỏng vá chằng vá đυ.p. Về hưu á? Mơ đi cưng! Giờ thì còn tâm trạng đâu mà tranh giành nam chính với nữ chính nữa? May mà còn có cái tủ lạnh kiêm... cổng xuyên thời không! Phiên bản nữ phụ showbiz: Lúc nữ chính đang tỏa sáng trong giới giải trí, cô đang điên cuồng tích trữ đồ cho bạn thân. Lúc nam nữ chính đang yêu hận đan xen, cô vẫn đang điên cuồng tích trữ đồ cho bạn thân. Lúc nam nữ chính cùng nhau nổi đình nổi đám, cô... vẫn đang điên cuồng tích trữ đồ cho bạn thân. Tới khi hai người tới phát thiệp cưới, ngại quá, tôi cưới trước rồi, không làm phù dâu cho mấy người được đâu. Chẳng ngờ nhờ bạn thân mà cả sự nghiệp lẫn tình yêu đều thăng hoa, ngày càng mĩ mãn! Phiên bản pháo hôi thời niên đại: Lúc mọi người ở điểm thanh niên trí thức chỉ có nước súp và cháo loãng, Hạ Uyển đang được bạn thân tiếp tế. Lúc mọi người ở điểm thanh niên trí thức xô đẩy tính toán nhau, Hạ Uyển vẫn đang được bạn thân tiếp tế. Lúc mọi người ở điểm thanh niên trí thức đang cãi nhau giành đàn ông, Hạ Uyển... vẫn đang được bạn thân tiếp tế. Khi cả điểm thanh niên trí thức đều lười biếng uể oải, sống dở chết dở, thì Hạ Uyển ăn cũng không vô nữa, bật dậy xả một tràng không nể nang: “Vùng lên! Tất cả vùng lên cho chị! Có chị ở đây, đảm bảo ai cũng tỏa sáng rực rỡ!” Chẳng ngờ đâu, nhờ bạn thân mà sự nghiệp và tình yêu đều trọn vẹn, sống đời ngon ngọt!

90000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Trọng Sinh Mạt Thế, Tôi Cõng Vật Tư Đi Khắp Tận Thế
Trọng Sinh Mạt Thế, Tôi Cõng Vật Tư Đi Khắp Tận Thế

Ngày tận thế ập đến, mọi loại vật tư đều có thời hạn sử dụng. Một khi quá hạn, tất cả sẽ tan biến. Con người bắt đầu thức tỉnh, được phân chia thành hai loại: Thợ săn và Người vận chuyển. Người vận chuyển có thể xuyên qua giữa thế giới thực và các thế giới nhỏ để thu thập tài nguyên. Thế giới ẩm thực đầy nguyên liệu kỳ diệu, thế giới đất có thể tăng tốc sinh trưởng cây cối, thế giới khoáng sản là thiên đường cờ bạc. Còn có cả những nền văn minh cao cấp thuộc các thế giới hiện thực khác. Sở Thiên Kiều là một Người vận chuyển "dị biệt", do làm việc quá sức nên đột tử. Rồi bất hạnh trở về năm cô mười tám tuổi, khi ấy cô vẫn còn sống lay lắt trong trại phúc lợi ở khu ổ chuột. Sở Thiên Kiều nhìn quanh môi trường tồi tàn: “Đúng là xui tận mạng!” Muốn nhanh chóng sống những ngày vung tiền như rác, cô quyết định gia nhập tập đoàn Hoắc thị. Từ khi bước vào Hoắc thị, Sở Thiên Kiều chẳng hề che giấu bản tính “kiêu kỳ khó ưa” của mình. Dậy đúng vào phút chót, ngồi được thì không đứng, thấy ai sai được là sai ngay, tuyệt đối không động tay vào việc gì. Tỉ lệ người trong công ty nhìn cô là khó chịu lên tới 99%: “Chờ xem, sớm muộn gì cũng đá được cô ta ra đường!” Lãnh đạo trực tiếp của cô thì mỗi ngày đều đen mặt, nói năng chua chát mỉa mai. Vậy mà khi bước vào các thế giới nhỏ, từ cây táo biết hát có gu âm nhạc kỳ quặc, đến loài cá sô-cô-la quý hiếm, không một Người vận chuyển nào có thể kiếm được lợi nhuận nhiều như cô. Dưới áp lực của đồng tiền, những kẻ từng ngẩng cao đầu đều phải cúi đầu, chỉ mong được một lần cùng tổ đội với cô. Cô trở thành Người vận chuyển được yêu thích nhất của Hoắc thị. Có người nói, với cái tính “ngông đến tận trời” của Sở Thiên Kiều thì đời này chẳng ai thật lòng yêu cô nổi. Sở Thiên Kiều cười khẩy: “Tiền chất như núi, trai đẹp vây quanh, sống sung sướиɠ vậy không tốt à? Mấy người không hiểu được niềm vui của một bà hoàng đâu!” Thế nhưng khi cô sắp sửa tay trái ôm người đẹp, tay phải cặp kè trai ngoan, thì người sếp cũ từng đối xử với cô chẳng khác gì “chó hoang” lại bất ngờ xuất hiện. Anh đen mặt đuổi sạch đám trai trẻ xung quanh cô, hung dữ bóp cằm cô: “Em đừng có mơ mà bỏ rơi tôi!” Sở Thiên Kiều ngơ ngác: “Thằng cha này bị điên rồi à? Tôi với anh ở bên nhau lúc nào thế?” Cô từng nghĩ việc mình trọng sinh chỉ là chuyện nhỏ nhặt chẳng đáng bận tâm. Nhưng cho đến khi nhìn thấy thế giới mới, Sở Thiên Kiều mới hiểu ra một điều cô chính là hy vọng cuối cùng của thế giới này. Nữ chính: Điệu đà, kiêu kỳ, nhưng giỏi toàn diện. Nam chính: Thợ săn mạnh nhất trong lịch sử, “chó sói xám” lạnh lùng. Lưu ý trước khi đọc: Nam chính giai đoạn đầu có hơi “chó điên”, không phải kiểu yêu từ cái nhìn đầu tiên.

80000 Giỏ hàng

Vô Hạn Lưu: Truy Tìm Ký Ức Thông Qua Trò Chơi Sinh Tồn
Vô Hạn Lưu: Truy Tìm Ký Ức Thông Qua Trò Chơi Sinh Tồn

Mộ Chi mất trí nhớ, lại xui xẻo bị chọn tham gia một trò chơi sinh tồn quái quỷ nào đó. Trong lòng Mộ Chi chỉ có một suy nghĩ: Tôi đâu có muốn như vậy! - Thôn làng quỷ dị bị sương mù bao phủ. - Không gian kỳ quái hoàn toàn mất trọng lực. - Thị trấn mà chỉ cần không giữ yên lặng là sẽ chết. - Kẻ không có mặt chuyên đi tìm những gương mặt xinh đẹp. ... Để tìm lại những ký ức đã đánh mất, Mộ Chi tung hoành chém gϊếŧ khắp nơi trong trò chơi sinh tồn. Chỉ là... Tại sao lúc nào cũng có một mỹ nam ốm yếu bám lấy cô, năn nỉ cô bảo vệ vậy?

90000 Giỏ hàng Giỏ hàng