Môi đỏ

Môi đỏ

Hiện ĐạiNgôn TìnhNgọt Sủng

Môi đỏ Tác giả: Kim Dạng Thể loại: Ngôn tình hiện đại, hài, ngọt sủng VĂN ÁN Gả vào hào môn năm thứ nhất, Bùi Hề Nhược lấy lý do sức khỏe không tốt mà ra nước ngoài tĩnh dưỡng, hơn nửa năm không gặp người chồng giá rẻ kia của mình. – (Ở nước ngoài) Bùi Hề Nhược chớp chớp mắt. Hôm nay sao vậy, vận đào hoa của cô lại đua nhau nở rộ. Cô cũng không muốn gặp thêm người đàn ông quái lạ nào nữa, liền lấy thân phận là người đã có chồng ra, “Thực xin lỗi, dục vọng chiếm hữu của chồng tôi có chút mạnh mẽ, không cho phép tôi cùng người đàn ông khác đơn độc dùng bữa. Nếu như anh ấy phát hiện, hậu quả sẽ rất nghiêm trọng.” Ánh mắt người đàn ông nhàn nhạt, “Vậy à. Vậy anh ta cho phép cô một mình ở khách sạn ư?” “Anh ấy không có thời gian.” Bùi Hề Nhược tỏ vẻ hờn dỗi đáp. “Thương nhân sao?” Bùi Hề Nhược đang định nói là “đúng”, đột nhiên phản ứng lại là người đàn ông này là đang khách sáo, vì vậy chẳng chút để tâm, nói: “Không, anh ta là người xuất gia. Đại sư Phật giáo, mỗi ngày đều lên lớp dạy vô số người, còn phải ngồi thiền, sao kinh tụng văn, vô cùng bận rộn.” “.......” – Trên chuyến bay về nước, cô tháo chiếc kính râm xuống, đôi môi đỏ mọng, cười tươi bắt chuyện với người đàn ông ngồi bên cạnh: “Này, giúp tôi bốc một quẻ với.” Người đàn ông không nói chẳng rằng rút ra một tấm. Bùi Hề Nhược nhìn nội dung trên tấm thẻ, vui vẻ ra mặt: “Nghe theo lời người người lạ là chuẩn nhất, xem ra chuyện lớn của tôi nhất định sẽ thành công rồi.” “Ồ? Chuyện gì vậy?” “Ly hôn.” Bùi Hề Nhược đưa tấm thẻ ra, cười tủm tỉm: “Tôi không vừa mắt ông chồng giá rẻ kia của tôi lâu lắm rồi!” “Vậy ư?” Người đàn ông chậm rãi đặt ipad xuống, nhẹ nghiêng mặt qua nhìn cô: “Em nhìn lại lần nữa xem?” – Lúc này, cực quang sáng rực một góc trời. Tựa như có người đứng ở bên kia bầu trời giương cung lên, bắn ra hàng trăm ngàn tia sáng, chầm chậm thắp sáng mảng trời tối mịt, kéo bỏ một lớp màn che. Rực rỡ lại chói rọi. Bùi Hề Nhược lại lần nữa vô cùng kích động, ánh mắt chất đầy sự vui vẻ, hân hoan. Bàn tay đang đan vào tay anh, càng thêm chặt hơn. Phó Triển Hành ở bên cạnh nhìn ngắm cô, cũng nở nụ cười. Lúc trước không phải anh chưa từng xem cực quang, anh cũng từng sử dụng kỹ thuật chụp ảnh time-lapse*, bắt lại những khoảnh khắc mỹ lệ thần kỳ của tự nhiên. Lúc ấy, ngắm nhìn cũng chỉ đơn giản là ngắm nhìn. Nhưng khi ở bên cạnh cô. Mới trải nghiệm ra được, đâu là một niềm thích thú. “May sao gặp được em.” *Kỹ thuật chụp ảnh time-lapse: một kỹ thuật chụp sự thay đổi của thời gian. – Nam chính: Phó Triển Hành, nữ chính: Bùi Hề Nhược (Nam trầm ổn x Nữ tự luyến) Cưới trước yêu sau. Nữ chính mù mặt, siêu cấp tự luyến.

0

76 chương

Truyện cùng tác giả

Môi đỏ
Môi đỏ
Kim Dạng

Môi đỏ Tác giả: Kim Dạng Thể loại: Ngôn tình hiện đại, hài, ngọt sủng VĂN ÁN Gả vào hào môn năm thứ nhất, Bùi Hề Nhược lấy lý do sức khỏe không tốt mà ra nước ngoài tĩnh dưỡng, hơn nửa năm không gặp người chồng giá rẻ kia của mình. – (Ở nước ngoài) Bùi Hề Nhược chớp chớp mắt. Hôm nay sao vậy, vận đào hoa của cô lại đua nhau nở rộ. Cô cũng không muốn gặp thêm người đàn ông quái lạ nào nữa, liền lấy thân phận là người đã có chồng ra, “Thực xin lỗi, dục vọng chiếm hữu của chồng tôi có chút mạnh mẽ, không cho phép tôi cùng người đàn ông khác đơn độc dùng bữa. Nếu như anh ấy phát hiện, hậu quả sẽ rất nghiêm trọng.” Ánh mắt người đàn ông nhàn nhạt, “Vậy à. Vậy anh ta cho phép cô một mình ở khách sạn ư?” “Anh ấy không có thời gian.” Bùi Hề Nhược tỏ vẻ hờn dỗi đáp. “Thương nhân sao?” Bùi Hề Nhược đang định nói là “đúng”, đột nhiên phản ứng lại là người đàn ông này là đang khách sáo, vì vậy chẳng chút để tâm, nói: “Không, anh ta là người xuất gia. Đại sư Phật giáo, mỗi ngày đều lên lớp dạy vô số người, còn phải ngồi thiền, sao kinh tụng văn, vô cùng bận rộn.” “.......” – Trên chuyến bay về nước, cô tháo chiếc kính râm xuống, đôi môi đỏ mọng, cười tươi bắt chuyện với người đàn ông ngồi bên cạnh: “Này, giúp tôi bốc một quẻ với.” Người đàn ông không nói chẳng rằng rút ra một tấm. Bùi Hề Nhược nhìn nội dung trên tấm thẻ, vui vẻ ra mặt: “Nghe theo lời người người lạ là chuẩn nhất, xem ra chuyện lớn của tôi nhất định sẽ thành công rồi.” “Ồ? Chuyện gì vậy?” “Ly hôn.” Bùi Hề Nhược đưa tấm thẻ ra, cười tủm tỉm: “Tôi không vừa mắt ông chồng giá rẻ kia của tôi lâu lắm rồi!” “Vậy ư?” Người đàn ông chậm rãi đặt ipad xuống, nhẹ nghiêng mặt qua nhìn cô: “Em nhìn lại lần nữa xem?” – Lúc này, cực quang sáng rực một góc trời. Tựa như có người đứng ở bên kia bầu trời giương cung lên, bắn ra hàng trăm ngàn tia sáng, chầm chậm thắp sáng mảng trời tối mịt, kéo bỏ một lớp màn che. Rực rỡ lại chói rọi. Bùi Hề Nhược lại lần nữa vô cùng kích động, ánh mắt chất đầy sự vui vẻ, hân hoan. Bàn tay đang đan vào tay anh, càng thêm chặt hơn. Phó Triển Hành ở bên cạnh nhìn ngắm cô, cũng nở nụ cười. Lúc trước không phải anh chưa từng xem cực quang, anh cũng từng sử dụng kỹ thuật chụp ảnh time-lapse*, bắt lại những khoảnh khắc mỹ lệ thần kỳ của tự nhiên. Lúc ấy, ngắm nhìn cũng chỉ đơn giản là ngắm nhìn. Nhưng khi ở bên cạnh cô. Mới trải nghiệm ra được, đâu là một niềm thích thú. “May sao gặp được em.” *Kỹ thuật chụp ảnh time-lapse: một kỹ thuật chụp sự thay đổi của thời gian. – Nam chính: Phó Triển Hành, nữ chính: Bùi Hề Nhược (Nam trầm ổn x Nữ tự luyến) Cưới trước yêu sau. Nữ chính mù mặt, siêu cấp tự luyến.

0 Miễn phí Giỏ hàng

Truyện liên quan

Mở Màn Với Hệ Thống Kỹ Năng Sống Chống Thiên Tai
Mở Màn Với Hệ Thống Kỹ Năng Sống Chống Thiên Tai

Kiếp trước, cả thế giới chìm trong thảm họa: bão tố, lụt lội, mưa đá, nắng gắt, mưa axit, động đất... Các thảm họa nối đuôi nhau ập đến, vạn vật điêu tàn, sinh linh lầm than. Đỗ Y Nhân cũng đã gục ngã trước sự vùi dập không ngừng của thiên nhiên khắc nghiệt. Chẳng ngờ mở mắt ra, cô lại thấy mình quay về nửa năm trước ngày tận thế. Thời khắc kinh hoàng ấy đang đến gần, nỗi bất an ngày một lớn dần. Đang lúc Đỗ Y Nhân lo sốt vó vì không tiền, không của để tích trữ vật phẩm, một cứu tinh đã bất ngờ xuất hiện: Hệ thống Kỹ năng Sống, một phần trong trò chơi cô từng chơi, bỗng dưng gắn kết với cô. Không tiền, không nghề, không chỗ dựa? Thiếu ăn, thiếu mặc, thiếu thốn đủ đường? Hệ thống này không chỉ đơn giản là một bảng kỹ năng, mà ẩn chứa cả một lục địa bao la, nơi cô có thể thu thập vô số tài nguyên và tiến hành sản xuất, gia công để đối phó với thảm họa! Trồng trọt, chăn nuôi, nấu nướng, may vá, khai khoáng, rèn đúc, chế thuốc, luyện kim... Hàng loạt công trình mọc lên như nấm, sản xuất hàng loạt những vật phẩm hữu dụng. Khi nạn đói hoành hành, cô có vạn mẫu ruộng tốt, có nông trường gà vịt bò dê đầy đàn. Khi giá rét cắt da, cô có xưởng dệt, xưởng bột, lò rượu để ăn no mặc ấm. Khi sâu bệnh và thú dữ tấn công, cô có xưởng rèn để chế tạo vũ khí chống trả. Khi dịch bệnh tràn lan, cô có nồi luyện dược thần bí để chữa bệnh cứu người... Kiếp trước, cả gia đình cô đã dốc hết sức để sinh tồn nhưng vẫn nhận lấy cái kết bi thảm. Kiếp này, nhìn hệ thống đầy ắp tài nguyên, Đỗ Y Nhân nắm chắc cơ hội viết lại vận mệnh, quyết tâm dẫn dắt cả nhà an nhàn sống sót đến cùng! --- Lưu ý cho người đọc: Tình cảm: Nam chính tồn tại như người nhà, cả gia đình cùng nhau sinh tồn. Tính cách nữ chính: Không phải thánh mẫu, nhưng cũng không máu lạnh vô tình. Cặp đôi: Đại tỷ tỷ dịu dàng lạnh lùng x Phi công trẻ hay dựa dẫm nhưng biết kiềm chế (dạng trung khuyển). Nhân vật chính: Đỗ Y Nhân, Kiều Nhất Phương | Nhân vật phụ: Đỗ Vân Xuyên, Ôn Lan. Bối cảnh: Câu chuyện hoàn toàn là hư cấu, có tham khảo từ game: Stardew Valley, The Long Dark, Conan Exiles, Final Fantasy XIV. Tóm tắt trong một câu: Mở màn với cả một lục địa trong tay, cày cuốc ngày đêm để thảnh thơi giữa thời tận thế! Thông điệp: Người một nhà, đồng lòng sinh tồn, mãi không chia lìa.

80000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Ra Khỏi Viện Tâm Thần, Ác Nữ Tung Hoành Mạt Thế
Ra Khỏi Viện Tâm Thần, Ác Nữ Tung Hoành Mạt Thế

Lý Phái Bạch đã vật lộn trong mạt thế suốt mười năm, sau khi chết, cô trọng sinh về thời điểm trước mạt thế, đúng vào lúc đắc tội với kim chủ và bị đưa vào viện tâm thần. Để chuẩn bị cho mạt thế, cô quyết đoán cùng mấy người bệnh ở phòng bên cạnh vượt... Viện! Tưởng rằng là tận thế, không ngờ đây lại là một quyển tiểu thuyết, ai cũng là nhân vật chính, mà cũng chẳng ai là nhân vật chính... Khi tích trữ hàng hóa thì cô cải nam trang, mua số lượng nhỏ nhiều lần! Chú thích: Hư cấu! Hư cấu! Hư cấu! Có năng lực cũng không giúp người, chỉ trả ơn những người từng giúp nữ chính, và chỉ một lần, sau này gặp lại cũng là người xa lạ! Có vài cặp đôi, có nam, có nữ, cũng có chó, đây là tận thế, không có mấy mối tình ngọt ngào buồn nôn. Chú thích: Vì lo yếu tố bất khả kháng gây phiền phức nên tuyến tình cảm sẽ rất rất rất nhạt, nhạt như sữa tách béo, cũng có thể xem là không có CP.

100000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Làm nũng
Làm nũng

Tên truyện: Làm nũng Tác giả: Thời Tinh Thảo Thể loại: Ngôn tình, hiện đại, ngọt sủng [VĂN ÁN] (1) Nguyễn Khinh Họa nhìn anh một cái: “Đi thôi, em dẫn anh đi gặp mẹ em.” Đôi mắt cô cố nén ý cười, trêu chọc nói: “Giang tổng, căng thẳng không?” Giang Hoài Khiêm không nói chuyện. Sau khi hai người rời siêu thị đi đến quán trà sữa, anh mới nói: “Có một chút.” Nhưng vẫn ổn. Anh dừng lại, thấp giọng nói: “Khi gặp ba em sẽ căng thẳng hơn.” Nguyễn Khinh Họa bật cười: “Tại sao?” Giang Hoài Khiêm trầm ngâm một lúc, lắc đầu nói: “Không biết nữa.” Nguyễn Khinh Họa cười, cũng không ép anh trả lời. Đường đường là một người thừa kế tập đoàn thời trang lớn nhưng khi đối diện với hai từ “phụ huynh”- Giang tổng cũng căng thẳng như bao người. – (2) Tại một bữa tiệc chúc mừng nào đó, Giang Hoài Khiêm khoan thai đến muộn. Vừa xuất hiện, người vừa nhận giải là Nguyễn Khinh Họa, đang say khướt cầm bình rượu đi về phía anh. Đồng nghiệp của cô thấy vậy đều hoảng sợ, muốn đem người giữ lại, lại bị cô gạt ra. Trước mắt bao người, cô nắm lấy cà vạt của Giang Hoài Khiêm mà hỏi: “Sao bây giờ anh mới đến tiệc chúc mừng của em hả, em tức giận rồi.” Mọi người kinh ngạc nhìn qua, chỉ thấy anh nhìn cô, đôi mắt nén lại ý cười: “Vậy lần này phải dỗ như thế nào đây?” Nguyễn Khinh Họa chớp mắt, chẳng chút do dự nói: “Nhường chiếc ghế giám đốc của anh cho em, em mới tha thứ cho anh.” Giang Hoài Khiêm bật cười, khom người chạm vào môi cô, hạ giọng nói: “Cái này không được.” Anh dừng lại một chút: “Anh chỉ có thể cho em vị trí phu nhân của giám đốc thôi.” Đồng nghiệp: ??? _ Cuộc đời này Giang Hoài Khiêm rất ít thỏa hiệp, cũng rất ít làm gì vì ai đó. Chỉ duy nhất Nguyễn Khinh Họa. Anh đặt cho cô hết cái bẫy này đến cái bẫy khác, khiến cô không lối thoát. May mắn là, Cuối cùng cô đã ngã vào lòng anh, để anh đạt được ước nguyện. – Không có ai không khom lưng trước tài hoa của em, anh cũng giống họ, nhưng cũng lại không giống. Anh vì em mà khom lưng. Nam chính: Giang Hoài Khiêm, nữ chính: Nguyễn Khinh Họa

0 Miễn phí Giỏ hàng

Xuyên Nhanh Hôm Nay Đại Lão Không Muốn Mở Cửa
Xuyên Nhanh Hôm Nay Đại Lão Không Muốn Mở Cửa

Dạo gần đây trên diễn đàn Tinh Tế đang có một chủ đề cực hot, thu hút nhiều sự chú ý: "Chuyện khó tin nhất từng xảy ra ngay bên cạnh bạn là gì?" Xuân Miên: “Cảm ơn đã hỏi. Khó tin nhất là lúc mình đang ngồi trong nhà, cửa tự dưng từ trên trời rơi xuống!” Cuộc sống giống như một cánh cửa lớn luôn đóng chặt. Trước khi mở nó ra, bạn sẽ không bao giờ biết được. Bạn sẽ phải đối mặt với cái gì: Một người sống sờ sờ hay là một thanh trường đao dài 40 mét!

400000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Thiên Tài Quân Đội Nhưng Ham Mê Làm Ruộng
Thiên Tài Quân Đội Nhưng Ham Mê Làm Ruộng

Lê Dạng trúng tuyển vào Học viện quân sự hàng đầu của Hoa Hạ, hiện cô đang đối mặt với việc chọn khoa. Mọi người xung quanh đều nhìn cô đầy hy vọng, họ cho rằng cô chắc chắn sẽ gia nhập các khoa chiến đấu đứng đầu bảng xếp hạng. Nhưng... khi cô mở miệng lại nói: "Em muốn vào Khoa Nông học." Bạn học: "???" Thầy cô: "???" Tại sao một thiên tài hệ chiến đấu lại muốn vào cái Khoa Nông học "khỉ ho cò gáy" đó? Thầy cô tiếc tài, kiên nhẫn khuyên nhủ, nhưng Lê Dạng kiên định: "Em. Muốn. Vào. Khoa. Nông. Học." Dưới ánh mắt đầy thắc mắc của giảng viên, sự khinh thường và hả hê của bạn học, Lê Dạng không hề do dự mà bước vào Khoa Nông học. Tui cũng không muốn đâu huhu, nhưng không đi không được! Trước mắt cô hiện rõ một dòng chữ lớn: [Tuổi thọ chỉ còn lại 1 ngày. Vui lòng nhanh chóng thu hoạch cây trồng để kéo dài tuổi thọ.] Lê Dạng thu hoạch lúa mì bình thường, tuổi thọ tăng 1 năm. Lê Dạng thu hoạch lúa mì chất lượng cao, tuổi thọ tăng 10 năm. Lê Dạng đảm nhận toàn bộ công việc của Khoa Nông học, tuổi thọ tăng 100 năm! [Ting!] [Tuổi thọ vượt mốc 100 năm, mở khóa tăng cường thiên phú, chiến pháp, và tinh thần.] Lê Dạng: "Hả? Còn có chuyện tốt vậy à?" Lê Dạng tiêu hao 10 năm tuổi thọ, thiên phú được tăng cường. Lê Dạng tiêu hao 30 năm tuổi thọ, học được chiến pháp xuất sắc. Lê Dạng tiêu hao 50 năm tuổi thọ, tinh thần đột phá giới hạn! Nửa năm sau, bảng xếp hạng top 100 của Trường Quân sự Trung Quốc xuất hiện một cái tên mới: Lê Dạng, khoa Nông học. Ai đây? Người của khoa Nông học á? Sao có thể chứ! *** Tóm tắt trong một câu: Xin hãy nhanh chóng thu hoạch thực vật, giành lấy tuổi thọ. Ý tưởng: Tự lực cánh sinh, không bao giờ khuất phục.

400000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Kiếm Xuất Hành Sơn
Kiếm Xuất Hành Sơn

Là một thành viên của phái Hành Sơn, Triệu Vinh càng thêm nung nấu ý định chấn chỉnh tình hình trong môn phái. Cái gọi là giang hồ hiểm ác, lòng người phức tạp. Phái Hành Sơn ta nếu bàn về nghệ thuật thì đúng là nơi tụ hội của bậc danh gia, nào là “Tiêu Tương dạ vũ”, nào là nghiên cứu “Quảng Lăng tán”, thanh danh vang dội khắp nơi. Nhưng nếu nói đến thực lực chiến đấu thì sao? Ai dám tra chỉ số DPS? Ngay cả Ma giáo trưởng lão Thượng Quan Vân – kẻ từng bị đánh nằm đất một giây – cũng có thể nói: “Ta từng tham gia vây công Boss thế giới, còn Hành Sơn các ngươi có chiến tích gì?” Bên kia, Nhạc tiên sinh với “tỷ muội môn phái” của hắn tuy mô hình kinh doanh lạc hậu, nhưng còn biết dựa theo kế hoạch năm năm của Tả minh chủ mà làm chuẩn. “Phương hướng phải rõ ràng.” “Phải nâng cao chiến lực!” “Phải phát triển bang hội!” ...

50000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Mạt Thế Nuôi Con Không Dễ: Cục Cưng, Con Lên Trước Đi
Mạt Thế Nuôi Con Không Dễ: Cục Cưng, Con Lên Trước Đi

Mạt thế ập đến. Khi những người sống sót và xác sống đánh nhau sống chết thì Thư Lan trốn trong bãi rác. Cô lợi dụng mùi hôi thối che giấu hơi thở con người để tránh xác sống, rồi sinh ra Thư Mao Mao. May mắn thay, con trai cô cực kỳ thông minh. Vừa sinh ra bé con đã có dị năng "cướp đoạt" mạnh nhất mạt thế. Bất hạnh thay, vì sinh nở mà cơ thể cô suy yếu nhanh chóng. Cô trở nên vô dụng, đến gϊếŧ con gà cũng khó khăn. Vì vậy, Thư Lan còn trẻ tuổi đã bị (tự) ép (nguyện) sống cuộc sống ăn bám con mình. Là con trai của Thư Lan, Thư Mao Mao vừa cai sữa không lâu đã phải đối mặt với hàng loạt hiện thực lạnh lùng: Mẹ yếu ớt, ba mất tích, xác sống vô tận, và cả những đồng loại phiền phức. Hơn nữa, mẹ của cậu còn là một bậc thầy diễn xuất, thích bịa ra đủ loại thân phận kỳ quái cho mình. Mẹ giả làm cô nhi quả phụ yếu đuối, lừa ăn lừa uống lừa cả dị năng, còn muốn trở thành kẻ xấu xa nhất mạt thế. Thư Mao Mao bất lực. Biết làm sao giờ? Cưng chiều thôi. Ai bảo bà ấy là mẹ mình. Nhiều năm sau, một đại lão nào đó cười khẽ: "Thư Lan, nghe nói em đi khắp nơi nói tôi chết rồi?" [Mẹ tinh ranh × Con siêu thông minh, chiến lực cao.] Lưu ý của tác giả: 1. Có CP, có tình cảm gia đình. 2. Nam chính là Thư Mao Mao, vì đất diễn còn nhiều hơn cả ba ruột hẹ hẹ hẹ. 3. Bối cảnh mạt thế, nữ chính là ác nữ, sẽ cướp của người khác. Cân nhắc trước khi đọc.

120000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Mẹ Ruột Độc Ác Là Lão Tổ Huyền Học
Mẹ Ruột Độc Ác Là Lão Tổ Huyền Học

Một lần nọ Lê Chi độ kiếp phi thăng thất bại, bị sét đánh chết. Đến khi cô mở mắt lần nữa, cô lại phát hiện hóa ra mình đã sống lại, nhập vào một thân thể trùng tên trùng họ với mình. Hơn nữa cô còn không cần phải chịu đau đớn gì mà được làm mẹ, vô duyên vô cớ có được một cậu con trai năm tuổi. Dù là một lão tổ Huyền học trâu bò đến mấy đi chăng nữa thì cũng phải ngoan ngoãn kiếm tiền nuôi con thôi. Thế là ban ngày cô đặt bàn coi bói bên đường, buổi tối livestream coi bói trên điện thoại, đôi khi còn phải tăng ca ra ngoài bắt quỷ, chỉ trong một thời gian ngắn đã nổi tiếng khắp mạng xã hội. “Lê đại sư, cô cứ xem cho tôi đi, xem gì cũng được.” Lê Chi: “Anh bị bệnh trĩ.” “Cô Lê, khi nào tôi có thể kết hôn được thế?” Lê Chi: “Anh thích người đồng giới, kết hôn cái gì hả?” ... Mãi đến một ngày nào đó, cha ruột của con trai cô tìm tới cửa. “Lén lút sinh con cho anh, Chi Chi, em nói xem anh nên trừng phạt em thế nào đây?” Lê Chi nhét phiên bản nhí của anh ta vào lòng anh ta: “Trả lại cho anh đấy.” Lê Yến Kinh nhíu mày: “Lê Chi, con không có ba, chỉ có mẹ thôi.” Lê Chi lại ôm cậu bé từ trong lòng người đàn ông kia trở về: “Nghe thấy chưa? Con trai tôi không nhận anh, kiếm chỗ nào mát mẻ mà ngồi đi.” Người đàn ông kia khẽ mỉm cười: “Anh nhận hai mẹ con em là được rồi.”

100000 Giỏ hàng Giỏ hàng