Lưu Thủy Điều Điều

Lưu Thủy Điều Điều

Ngôn TìnhKiếm HiệpCổ Đại

Bùi Diễm, nam nhi anh hùng, quét sạch tứ phương. Thi thư nơi tay áo, trường kiếm dắt bên hông, thử hỏi trước lưỡi kiếm này ai dám làm địch thủ? Khi tình yêu lặng lẽ đến bên, hắn chỉ có thể ra vẻ kiêu ngạo chống trả. Nhưng ngàn tính vạn tính, duy chẳng tính đến tình riêng trong lòng mình. Sương khói đảo qua mắt, trong lòng đã khắc ghi nét chu sa tuyệt mỹ. Tam Lang, tắm máu Phượng Hoàng, viên minh châu long đong. Dung nhan khuynh quốc khuynh thành, liệu bên dưới che giấu trái tim ra sao? Khi ánh mặt trời chiếu qua hồn, cửa cánh cửa trong thâm tâm, nước đổ đi nay khó vớt lại. Khó quên hào quang chói lọi khi đào nở, càng khó quên khúc ca khoáng thế bên sông băng cầu tuyết. Tiểu Từ, uyển chuyển như nước, thanh thoát như sen. Nàng như tinh linh trên núi, vỗ cánh làm rung động thế gian. Những ngón tay ấm lạnh ấy thêu nên một đóa hoa đào tuyệt đẹp. Hồng trần xoay vần, một chữ "Hiểu" hơn ngàn vạn lời nói. Thắng bại, được mất; hy sinh hay thành tựu; không còn quan trọng nữa. Một đoạn truyền kỳ, luôn phải trải qua phong cảnh, non xanh nước biếc, nước chảy xa xăm.

50000

567 chương

Truyện cùng tác giả

Lưu Thủy Điều Điều
Lưu Thủy Điều Điều
Tiêu Lâu

Bùi Diễm, nam nhi anh hùng, quét sạch tứ phương. Thi thư nơi tay áo, trường kiếm dắt bên hông, thử hỏi trước lưỡi kiếm này ai dám làm địch thủ? Khi tình yêu lặng lẽ đến bên, hắn chỉ có thể ra vẻ kiêu ngạo chống trả. Nhưng ngàn tính vạn tính, duy chẳng tính đến tình riêng trong lòng mình. Sương khói đảo qua mắt, trong lòng đã khắc ghi nét chu sa tuyệt mỹ. Tam Lang, tắm máu Phượng Hoàng, viên minh châu long đong. Dung nhan khuynh quốc khuynh thành, liệu bên dưới che giấu trái tim ra sao? Khi ánh mặt trời chiếu qua hồn, cửa cánh cửa trong thâm tâm, nước đổ đi nay khó vớt lại. Khó quên hào quang chói lọi khi đào nở, càng khó quên khúc ca khoáng thế bên sông băng cầu tuyết. Tiểu Từ, uyển chuyển như nước, thanh thoát như sen. Nàng như tinh linh trên núi, vỗ cánh làm rung động thế gian. Những ngón tay ấm lạnh ấy thêu nên một đóa hoa đào tuyệt đẹp. Hồng trần xoay vần, một chữ "Hiểu" hơn ngàn vạn lời nói. Thắng bại, được mất; hy sinh hay thành tựu; không còn quan trọng nữa. Một đoạn truyền kỳ, luôn phải trải qua phong cảnh, non xanh nước biếc, nước chảy xa xăm.

50000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Truyện liên quan

Sau Khi Hoà Ly, Tàn Vương Cấm Dục Mỗi Ngày Đều Muốn Phá Giới
Sau Khi Hoà Ly, Tàn Vương Cấm Dục Mỗi Ngày Đều Muốn Phá Giới

Kiếp trước, nàng hy sinh tất cả vì người nhà nhưng lại bị bỏ đi như giày rách. Sau khi trọng sinh, nàng dứt khoát hoà ly với người chồng mù, đoạn tuyệt quan hệ với tướng phủ. Đấu kỹ nữ ngược tra, từ một người vợ bị bỏ rơi biến thành quốc sủng mà tất cả các đại lão thi nhau tranh sủng. Một nhà ngoại tổ vô cùng yêu thương nàng. Ca ca và chồng trước đã từng bỏ nàng như giày rách tỏ ra hối hận, xếp hàng cầu xin tha thứ. Khi biết được người đã cứu và bảo vệ nàng ở kiếp trước thực ra chính là "đại biểu ca" của nàng, nàng đỏ mắt, ôm chặt người nọ không chịu buông. Nam nhân muốn cự tuyệt mím chặt khoé môi: "Ban ngày ban mặt, còn ra thể thống gì!" Nhưng mặt mày lạnh lùng kia của hắn đã cong thành hình trăng non. Giọng nói trầm khàn: "Đóng cửa."

150000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Loạn Thế Chi Hoa, Thủ Hộ Chi Kiếm
Loạn Thế Chi Hoa, Thủ Hộ Chi Kiếm

"Nàng là đóa hoa loạn lạc, ta là thanh kiếm bảo hộ."

60000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Tra Nữ Tu Tiên, Bị Theo Đuổi Triền Miên
Tra Nữ Tu Tiên, Bị Theo Đuổi Triền Miên

Diệp Xu xuyên vào một quyển tiểu thuyết tu tiên, trở thành nữ phụ độc ác trong truyện. Nữ phụ ấy tu đạo Vô Tình, chọn con đường tu hành máu lạnh vô tình. Trước khi gϊếŧ phu quân để chứng đạo, nàng từng ra tay sát hại vô số thiên tài kiệt xuất, cướp đoạt tài nguyên của bọn họ. Cuối cùng, đến cả huynh trưởng của nữ chính cũng bị nàng hại chết. Diệp Xu xuyên đến vào lúc nữ phụ vẫn chỉ là một phàm nhân, không có linh căn, hoàn toàn không thể tu hành. Chỉ vì sở hữu dung mạo khuynh thành mà nàng bị ép gả làm tiểu thϊếp cho một lão già. “Trời ơi, cứu mạng với!” Nhìn gương mặt già nua kia, lại ngửi thấy mùi hôi nồng nặc tỏa ra từ thân thể lão, Diệp Xu thật sự không sao nuốt trôi được. Nàng quyết tâm bỏ trốn, nào ngờ vừa chạy đã đυ.ng ngay một loạt “người tình cũ” từng bị nữ phụ bội bạc. “Kẻ đó đã đoạt mất nội đan của ta, ta phải gϊếŧ nàng!” “Nàng diệt cả nhà ta, ta phải gϊếŧ nàng!” “Nàng làm nhục thanh danh gia tộc ta, ta phải gϊếŧ nàng!” “Nàng phá nát căn cơ dòng tộc ta, ta phải gϊếŧ nàng!” Miệng thì nói yêu thương nàng, nhưng tất cả bọn họ đều muốn đoạt mạng nàng. “Ta chỉ muốn sống thôi mà, sao mà khó dữ vậy trời?”

120000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Sau Khi Sống Lại, Bà Cô Huyền Môn Phong Thần
Sau Khi Sống Lại, Bà Cô Huyền Môn Phong Thần

Boss huyền học Hoắc Yến Thanh không ngờ lại tái sinh thành một người mắc bệnh thần kinh. Không chỉ có cha không thương mẹ không yêu, mà còn bị anh chị em cùng cha khác mẹ tính kế, đẩy đến một ngôi làng xa xôi hoang vắng, nơi ngay cả chim cũng không thèm đậu. Hâm à? Boss Hoắc chỉ cười ha ha, bệnh thần kinh thì tốt mà, có bệnh thì cần gì phải lo nghĩ, đúng không? Từ đó, mọi người xung quanh đều nhận ra Hoắc Yến Thanh thực sự đã hóa điên, làm loạn khắp nơi. Hôm nay không vui, làm loạn! Ngày mai không vừa ý, tiếp tục làm loạn! Ngày kia tức giận, vẫn làm loạn! Người đầu tiên bị ảnh hưởng chính là nhà họ Hoắc. Cả nhà họ bị boss dùng thứ vũ khí mang tên bệnh thần kinh khiến cho gà bay chó chạy, nhưng khi họ đang đợi cô tự hủy hoại bản thân thì lại phát hiện các boss trong giới hào môn đều tôn trọng gọi cô là tiên sư, các đại sư trong giới huyền học đều tôn kính gọi cô là tiền bối, nhiều nơi trên thế giới xuất hiện hàng loạt người hâm mộ cô. Ủa còn cái chuyện tự tìm đường chết cho mình thì sao? Người nhà họ Hoắc hoàn toàn ngơ ngác, vì cái vẹo gì mà đối tượng gặp khốn khổ lại chuyển thành bọn họ? Có người nói, tiên sư Hoắc làm loạn như vậy chắc chắn là vì thiếu thốn tình yêu, hay là chúng ta giới thiệu cho cô ấy một đối tượng? Boss Hoắc: "Tôi mà thiếu tình yêu? Tình yêu của người ấy dành cho tôi đủ để tôi chết ngạt trong đó." Mọi người tò mò: "Cô có người yêu rồi sao? Anh ấy đâu?" Boss Hoắc: "Hôm nay tâm trạng tôi không tốt, nên tôi đã dùng phù định thân để giữ anh ấy ở nhà." Mọi người: "..." Cô chắc là đang nói về người yêu, không phải đối thủ chứ? Xem ra làm người yêu của cô còn phải đối mặt với nguy cơ mất mạng khi yêu cô nữa à! Một ngày nọ, các boss hào môn tụ họp, bắt đầu nói về quà kỷ niệm ngày cưới mà người yêu đã tặng. Boss A: "Vợ tôi tặng tôi một chiếc đồng hồ rất nổi danh." Boss B: "Vợ tôi tặng cặp khuy măng sét bằng đá quý." Boss C: "Vợ tôi tặng ví tiền hiệu nổi tiếng." Người đàn ông của boss Hoắc tự hào nói: "Thanh Thanh nhà tôi tặng tôi phù chú, nến, với cả nhang do chính cô ấy đặc chế." Mọi người: "..." Sợ là vợ anh đang giục anh lên đường sớm đấy. Mọi người tỏ ra nghi ngờ, nhưng ai đó lại cười ngọt ngào còn hơn lúc uống mật.

140000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Sủng Thiếp Chỉ Muốn Làm Cá Mặn
Sủng Thiếp Chỉ Muốn Làm Cá Mặn

Trình Uyển Uẩn làm việc cật lực nhiều năm, cuối cùng đột ngột qua đời. Sau khi xuyên qua, chưa được mấy ngày, lại bị một tên thái giám vô danh tiểu tốt của Dục Khánh Cung bắt nạt. Trình Uyển Uẩn: "..." Mọi người đều biết Dận Nhưng sẽ có kết cục thê lương. Nhưng Dận Nhưng lúc này mới chỉ là thiếu niên vừa tròn mười lăm tuổi, tuấn tú trong sáng, ôn nhuận đoan chính, lại kiêu căng ngạo mạn. Trình Uyển Uẩn bẻ ngón tay tính toán, ít nhất còn 20 mấy năm nữa mới đến lúc Dận Nhưng bị giam cầm mà chết. Vậy thì... cứ sống tạm bợ trước đã. Bị phế thì bị phế, dù sao nàng cũng chẳng muốn cố gắng. Sống ở đâu cũng như nhau, chẳng qua là đổi chỗ nằm thôi. Người khác tranh nhau sủng ái, mùa đông mặc xiêm y mỏng manh nhảy múa trong hoa viên. Trình Uyển Uẩn nằm bên lò sưởi xem tuyết rơi, ăn vịt nướng thơm lừng. Người khác tranh nhau cung đấu, âm thầm châm ngòi dẫn đến tai họa trong cung. Trình Uyển Uẩn nuôi dạy con cái, không quên vuốt ve mèo chó. Người khác tranh giành địa vị, phúc tấn và trắc phúc tấn ngang nhau. Trình Uyển Uẩn nhâm nhi trà sữa, ra bài: "Chạm vào!" Nàng mơ mơ màng màng sống đến năm Khang Hi thứ 50, sau này mới ngỡ ngàng nhận ra: Sao vẫn chưa bị phế? Dận Nhưng sau khi nạp Trình thị làm phi tần: Cùng nàng ngủ chung, thỉnh thoảng sẽ mơ những giấc mơ kỳ lạ, nhiều lần trở thành hiện thực. Sau đó, hắn nhớ lại ngày càng nhiều. Hóa ra đó là kiếp trước của hắn - phụ tử bất hòa, anh em tương tàn, ấu đệ yểu mệnh, bị phế truất u uất mà chết. Hắn dựa vào ký ức mỏng manh, từng bước thận trọng, vẫn đi trên con đường đầy băng giá. Mà Trình thị... vô tâm vô phổi ngủ ngon lành. Dận Nhưng: Tức giận. Nhưng vẫn ôn nhu rũ mắt, giúp nàng đắp lại góc chăn. Có lẽ là ông trời biết con đường phía trước của hắn gập ghềnh, nên mới ban cho hắn một tiểu phúc tinh. Hắn cầm thanh kiếm đầy máu và thương tích, nàng là đường về chốn đào nguyên của hắn. Hướng dẫn đọc: Nữ chính có bàn tay vàng, nhưng bản thân không biết... Không bôi đen Tứ gia. Cốt truyện chủ yếu là hư cấu, nên đừng khảo chứng. Một câu tóm tắt: Cá mặn ăn uống nhàn nhã hằng ngày.

130000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Thiên ảnh
Thiên ảnh

Một bộ truyện của Tác giả Tiêu Đỉnh, Người đã từng rất thành công với bộ tiên hiệp Tru Tiên Vẫn lối viết mang đậm phong cách Cổ Tiên Hiệp sẽ giúp các đạo hữu đắm mình trong thế giới kỳ ảo đầy màu sắc nhưng cũng không kém phần kịch tính với nhưng pha đấu sức, đấu trí đỉnh cao Bộ truyện nói về nhân vật chính là Lục Trần - một tên gián điệp của phe Chân Tiên Minh cài cắm vào nội bộ Tam Thần Giáo (Ma giáo) nhằm mục đích phá hoại. Sau khi đạt được mục đích thì hắn bị phế và ẩn cư tại một thôn sơn nào đó với dự định ăn không ngồi rồi chờ chết. Nhưng vận mệnh của hắn lại một lần nữa thay đổi khi Ác chú nguyền rủa khiến hắn trở thành phế vật lại bị hắn trục xuất thành công. Từ đó hắn bước chân trở lại con đường tu luyện một lần nữa nhưng bằng một hệ thống hoàn toàn khác .... Mạch truyện được viết theo phong cách chậm rãi đậm chất văn mang nặng hơi hướng Cổ Tiên Hiệp, rất thích hợp cho các đạo hữu đã từng mê mẩn những bộ tiên hiệp đời đầu như Tru Tiên, Bàn Long, ...

60000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Cuộc Đời Nạp VIP Của Sủng Phi
Cuộc Đời Nạp VIP Của Sủng Phi

[Này, ngươi vẫn còn phiền lòng vì thất bại trong game cung đấu sao?] [Ngươi vẫn còn nản lòng thoái chí vì không được sủng ái, bị biếm vào lãnh cung ư?] [Tải ngay “Sủng Quan Lục Cung – Phiên Bản Miễn Phí Ban Đầu”, hằng hà sa số phúc lợi đang chờ ngươi tới lấy, giao diện trang điểm tinh xảo mặc sức lựa chọn, kho trang phục khổng lồ tùy ý thay đổi, đảm bảo sẽ khiến ngươi trở thành người chiến thắng cuối cùng!] [Đăng nhập trò chơi tặng ngay 1 “Mỹ Nhân Lập Họa”, 1 “Phấn Trang Hương Kiều” (trang phục), 3 lượt rút thăm trúng thưởng, 10 lá bạc, 100 Nhung Vân Lưu Ti.] [Online miễn phí tặng vô vàn tài nguyên, mỗi ngày điểm danh tặng 1024 phiếu giảm giá.] [Nạp lần đầu kích hoạt chỉ cần nửa giá, đúng vậy, CHỈ NỬA GIÁ!] --- Đêm trước kỳ tuyển tú, Phan Ngọc Liên mở trò chơi nhỏ đã cùng mình xuyên không đến thời cổ đại này, ngán ngẩm nhìn trời. Nàng thừa biết, của miễn phí chính là thứ đắt đỏ nhất. Nhưng khi nhìn những lá vàng đang hiển thị trong hệ thống nạp tiền, trái tim Phan Ngọc Liên đau lòng ôm ngực: “Hệ thống, ngươi có nói với ta là nó đắt cắt cổ thế này đâu!” --- Triều Đại Tấn, kể từ khi Minh Sùng Đế đăng cơ đến nay đã mười hai năm, nhưng dưới gối vẫn chưa có lấy một mụn con nối dõi. Trong triều đình, phe phái san sát, các tông thân phiên vương ngấm ngầm tranh đấu không ngừng. Vì chuyện con nối dõi mà các kỳ tuyển tú liên tục được mở ra. Cả hậu cung ba ngàn giai lệ, kẻ khoe sắc người đua hương, đấu đá tranh giành, tính kế không ngừng nghỉ. Đang lúc Minh Sùng Đế phiền não khôn nguôi vì những chuyện ồn ào này, một kỳ tuyển tú mới lại lặng lẽ bắt đầu. Giữa đoàn người ấy, có một cô nương thân hình yểu điệu, dáng vẻ thanh lệ, dung mạo động lòng người, nhẹ bước tiến cung. Nàng nói, tên nàng là Ngọc Liên. Tiểu kịch trường 1: Không ngờ tay Phan Ngọc Liên vừa chạm vào chén trà, chén trà đã rơi thẳng xuống đất. Nước trà đổ ra khắp nơi. “Hay là... phiền ngài uống chút ít thế này đi?” Phan Ngọc Liên vốn đang quỳ bỗng nắm lấy tay Văn Liên Nguyệt, rồi đột ngột đứng dậy, kéo mạnh... “Bịch!” Nàng vừa giận vừa sợ, mặt đầy lo lắng, kéo tay áo Bạc Hoàng hậu: “Hoàng hậu nương nương, chính là nàng ta, chính là Thất cô nương Văn gia mang chén trà đến.” “Lúc đó thần thϊếp còn cảm ơn nàng ta, nhưng nàng ta lại ném chén trà xuống đất.” “Rồi còn bắt thần thϊếp... bắt thần thϊếp quỳ... liếʍ nước trà trên đất” Văn Liên Nguyệt nhìn Phan Ngọc Liên giả vờ khóc lóc, khóc đến mù mịt, đảo ngược trắng đen một cách trơ trẽn. Nàng ta thật sự không thể tin nổi có người lại mặt dày không biết xấu hổ đến vậy. Tiểu kịch trường 2: “Đời này của trẫm, sớm muộn gì cũng phải đi trước nàng...” Trên đời này, không ai thực sự vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế. Minh Sùng Đế tự biết hắn lớn tuổi hơn Phan Ngọc Liên rất nhiều. Những năm tháng này dù thế nào cũng không thể bù đắp được... Ngọc Liên của hắn... Hắn tự tay nâng nàng lên thật cao. Dùng tâm huyết nuôi dưỡng nàng giàu có, an ổn và thỏa mái dễ chịu. Ánh mắt nàng sẽ không còn hạ thấp xuống nữa. Nàng càng không thèm những ân huệ nhỏ bé mà người khác ban phát với ý đồ không tốt cho nàng. Một khi nàng đã từng nắm giữ quyền lực, sẽ không còn muốn chịu đựng sự ức hϊếp nữa. Nếu vị Tân Đế sau này thực sự có thứ tình cảm không nên có... Phan Ngọc Liên sẽ không chịu khuất phục. Nàng sẽ dùng quyền lực này phản kháng đến cùng. Dù ngọc đá cùng nát. Minh Sùng Đế chính là chuẩn bị công khai rõ ràng với người đời. Ai cũng không được ức hϊếp Phan Ngọc Liên. Kẻ nào muốn ngồi lên ngai vàng, thì phải hết lòng cung phụng nàng, dỗ dành nàng vui vẻ.

160000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Ta Thấy Thám Hoa Quá Đỗi Duyên Dáng
Ta Thấy Thám Hoa Quá Đỗi Duyên Dáng

Tĩnh Bảo có ba mong muốn: "Một giữ gìn gia sản của gia tộc Tĩnh gia." "Hai có thể vào học ở Quốc Tử Giám và trở thành nữ nhân đầu tiên đứng đầu trong kỳ thi số một của Triều đình để rạng danh tổ tông." "Ba là trở thành nam nhân đầu đội trời chân đạp đất cho tới cuối đời." Trùng hợp thay Cố Trường Bình - vị đại nhân cao cao tại thượng đứng đầu Quốc Tử Giám cũng có ba mong muốn: "Một giúp nàng bảo vệ gia sản của gia tộc." "Hai giúp nàng phát tài làm rạng danh tổ tông." "Ba giúp nàng cải trang thành nam nhân đến cùng."

70000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Cánh Cửa Gỗ Nhà Tôi Thông Tới Năm 70
Cánh Cửa Gỗ Nhà Tôi Thông Tới Năm 70

Không ngờ trong lúc dọn dẹp ngôi nhà cũ, Diệp Ninh lại vô tình phát hiện một cánh cửa gỗ trong kho thóc bỏ hoang của tòa nhà cũ. Bên kia cánh cửa gỗ là một thế giới hoàn toàn mới mẻ: Rừng núi xanh um, tiếng nước suối róc rách, một ngôi làng nhỏ nghèo khó nhưng tràn đầy sức sống... Diệp Ninh: "!!!" Về sau, cô mới biết cánh cửa gỗ nhà mình có thể vượt thời không... Bên kia cánh cửa thông trực tiếp đến những năm 70. Sau nhiều lần thử nghiệm, cô xác định được rằng trong nhà họ Diệp, chỉ mình cô có thể tự do qua lại cánh cửa này. Đang rất cần một khoản tiền lớn, Diệp Ninh nhìn núi rừng đầy ắp nấm, thạch hộc, hà thủ ô... mắt sáng rực lên: Tiền!!! Tiền khắp núi đồi! Thời đại mà ông bà cô từng kể chỉ toàn đói nghèo và thiếu thốn. Nhưng đối với Diệp Ninh, đây lại là cơ hội lớn không thể tuyệt vời hơn. Tất cả những sản vật núi rừng có thể ăn được trong phạm vi pháp luật, cô đều mang về hiện đại bán kiếm tiền! Ngoài ra, Diệp Ninh còn phát hiện một cơ hội kinh doanh khổng lồ: Hai trăm cân gạo đổi lấy một chiếc vòng ngọc bích chất lượng hảo hạng! Trang sức vàng ở chợ đen chỉ bán với giá năm đồng một gram! Quạt điện, đồng hồ, xe đạp... những thứ ở thời hiện đại chỉ vài chục đến trăm đồng đã mua được, mang qua bên kia dễ dàng bán được gấp mười mấy, hai mươi mấy lần giá gốc. Nhờ cánh cửa gỗ kỳ diệu trong nhà, Diệp Ninh không chỉ nhẹ nhàng trả hết nợ nần chồng chất mà còn kiếm được món lời lớn, hai món, ba bốn món. Lúc rảnh rỗi, cô đếm đếm số vàng ngọc mình sưu tầm được, tâm trạng tốt thì tiện thể cho đứa nhóc nhà địa chủ bên cạnh ăn chút gì đó... Diệp Ninh: Cuộc sống nhỏ này, quả thực càng ngày càng có hy vọng!

220000 Giỏ hàng Giỏ hàng