Sau Khi Hoà Ly, Tàn Vương Cấm Dục Mỗi Ngày Đều Muốn Phá Giới

Sau Khi Hoà Ly, Tàn Vương Cấm Dục Mỗi Ngày Đều Muốn Phá Giới

Ngôn TìnhCổ ĐạiTrọng Sinh

Kiếp trước, nàng hy sinh tất cả vì người nhà nhưng lại bị bỏ đi như giày rách. Sau khi trọng sinh, nàng dứt khoát hoà ly với người chồng mù, đoạn tuyệt quan hệ với tướng phủ. Đấu kỹ nữ ngược tra, từ một người vợ bị bỏ rơi biến thành quốc sủng mà tất cả các đại lão thi nhau tranh sủng. Một nhà ngoại tổ vô cùng yêu thương nàng. Ca ca và chồng trước đã từng bỏ nàng như giày rách tỏ ra hối hận, xếp hàng cầu xin tha thứ. Khi biết được người đã cứu và bảo vệ nàng ở kiếp trước thực ra chính là "đại biểu ca" của nàng, nàng đỏ mắt, ôm chặt người nọ không chịu buông. Nam nhân muốn cự tuyệt mím chặt khoé môi: "Ban ngày ban mặt, còn ra thể thống gì!" Nhưng mặt mày lạnh lùng kia của hắn đã cong thành hình trăng non. Giọng nói trầm khàn: "Đóng cửa."

150000

733 chương

Truyện cùng tác giả

Sau Khi Hoà Ly, Tàn Vương Cấm Dục Mỗi Ngày Đều Muốn Phá Giới
Sau Khi Hoà Ly, Tàn Vương Cấm Dục Mỗi Ngày Đều Muốn Phá Giới

Kiếp trước, nàng hy sinh tất cả vì người nhà nhưng lại bị bỏ đi như giày rách. Sau khi trọng sinh, nàng dứt khoát hoà ly với người chồng mù, đoạn tuyệt quan hệ với tướng phủ. Đấu kỹ nữ ngược tra, từ một người vợ bị bỏ rơi biến thành quốc sủng mà tất cả các đại lão thi nhau tranh sủng. Một nhà ngoại tổ vô cùng yêu thương nàng. Ca ca và chồng trước đã từng bỏ nàng như giày rách tỏ ra hối hận, xếp hàng cầu xin tha thứ. Khi biết được người đã cứu và bảo vệ nàng ở kiếp trước thực ra chính là "đại biểu ca" của nàng, nàng đỏ mắt, ôm chặt người nọ không chịu buông. Nam nhân muốn cự tuyệt mím chặt khoé môi: "Ban ngày ban mặt, còn ra thể thống gì!" Nhưng mặt mày lạnh lùng kia của hắn đã cong thành hình trăng non. Giọng nói trầm khàn: "Đóng cửa."

150000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Ẩm Thực Thập Niên 80: Tôi Kế Thừa Một Tửu Lầu Ở Hương Giang
Ẩm Thực Thập Niên 80: Tôi Kế Thừa Một Tửu Lầu Ở Hương Giang

Ở khu Vượng Giác có một tiệm ăn Quảng Đông đã hoạt động hơn ba mươi năm, lúc nào cũng đông khách và nhận được rất nhiều lời khen ngợi từ thực khách. Tuy nhiên, đằng sau vẻ ngoài thịnh vượng ấy lại ẩn giấu một nguy cơ - ông chủ đã cao tuổi mà không có người kế nghiệp, người học trò của ông còn tự mở một quán đối diện, cạnh tranh bằng cách hạ giá để kéo khách về phía mình. Các thực khách âm thầm tiếc nuối, rằng có lẽ tiệm ăn này sẽ không thể tồn tại được lâu nữa. * Một ngày nọ, ông chủ tiệm đón cháu gái từ đại lục đến và quyết định giao lại tiệm ăn cho cô. Nghe đồn rằng cô gái này là một mục nữ lớn lên từ vùng sa mạc phía Tây Bắc khô cằn. Thực khách lại thở dài: “Chắc quán này không trụ nổi mấy ngày nữa rồi.” * Vốn là đầu bếp Quảng Đông nổi tiếng với tài nghệ chọn lọc nguyên liệu và kỹ tính trong phục vụ, nhưng lại được giới sành ăn yêu thích, giờ đây Nhạc Ninh bất ngờ xuyên không về vùng Tây Bắc khắc nghiệt những năm 70 và trở thành một mục nữ. Đừng nói tới bào ngư, hải sâm, hay yến sào, đến cả bò và cừu cũng là tài sản quốc gia, cô chỉ có thể chăm sóc chứ không được ăn. Khi thấy đất nước đang trên đà đổi mới, Nhạc Ninh nghĩ đến việc vào thành phố mở một quán ăn nhỏ và tự nhủ sẽ không còn kén chọn nguyên liệu hay thực khách nữa. Rồi một ngày, một ông lão tự xưng là ông nội tìm đến cô, nói rằng ông có một tiệm ăn Quảng Đông tại Hồng Kông...

290000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Tôi Kinh Doanh Khách Sạn Giữa Thời Mạt Thế
Tôi Kinh Doanh Khách Sạn Giữa Thời Mạt Thế

Hệ thống khách sạn của Trần Ôn Tử lại giở trò. Nó ném cô vào tận thế, bắt cô mở khách sạn sinh tồn. Trần Ôn Tử: “Khoan đã nào, giữa tận thế thì ai còn tiền mà ở khách sạn chứ?” Hệ thống: [Có thể dùng tinh hạch hoặc... thây ma để đổi điểm.] Trần Ôn Tử: “...” Khi thiên tai ập đến, thây ma tràn lan, thế giới chìm trong hoang tàn hỗn loạn, người ta bắt đầu truyền tai nhau về một khách sạn thần bí. Nơi ấy tựa như ánh mặt trời, thắp sáng cả thời đại đen tối này. Khách sạn đó có quần áo sạch sẽ, đồ ăn dồi dào, một nơi trú ẩn an toàn... Là chốn hy vọng cho những con người đang vật lộn sống sót giữa mạt thế.

30000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Từ Quán Cơm Nhỏ Đến Khu Nghỉ Dưỡng
Từ Quán Cơm Nhỏ Đến Khu Nghỉ Dưỡng

Văn án: Hề Hi – một cô gái trẻ đang thất nghiệp, đành tiếp nhận quán ăn cũ nát của gia đình. Nhưng cô chẳng có chút tài buôn bán, quán ăn lại nằm ở nơi hẻo lánh nên càng không thể vực dậy nổi. Hề Hi chán nản: “Thôi thì bán luôn cho rồi...” [Đinh! Chúc mừng bạn đã gia nhập nhóm Giao Lưu Nấu Nướng – Làm Ruộng – Kinh Doanh – Xây Dựng.] Chị Năm Tống: [Bao lì xì: Canh Cá Chị Tống.] [Đã nhận bao lì xì, chúc mừng bạn đã học được công thức chế biến món Canh Cá Chị Tống!] Hề Hi: “?” Bà Ma Trần: [Bao lì xì: Đậu Hũ Ma Bà.] [Đã nhận bao lì xì, chúc mừng bạn đã học được công thức chế biến món Đậu Hũ Ma Bà!] Hề Hi: “?” Thẩm Vạn Tam: [Bao lì xì: Bí Quyết Kinh Doanh.] [Đã nhận bao lì xì, chúc mừng bạn đã kích hoạt hệ thống Bí Quyết Kinh Doanh!] Hề Hi: “?” ... Sau đó, mọi người phát hiện ra, hương vị của quán ăn nhỏ hẻo lánh này ngon đến kinh ngạc. Tiếp đó lại càng ngạc nhiên hơn khi thấy thực đơn phong phú, món nào cũng khiến người ta tấm tắc. Chưa hết, không chỉ món chính khiến người ta nhớ mãi, mà ngay cả tráng miệng và đồ ăn vặt của quán cũng ngon đến bất ngờ. Mọi người nhận ra, quán ăn nhỏ hẻo lánh ấy ngày một phát triển hơn, mở thêm hết chi nhánh này đến chi nhánh khác, thậm chí quán chính còn được phát triển thành cả một khu nghỉ dưỡng.

70000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Mạt Thế Pháo Hôi Chỉ Nghĩ Làm Cá Mặn
Mạt Thế Pháo Hôi Chỉ Nghĩ Làm Cá Mặn

Sau tai nạn máy bay, Văn Tiêu Tiêu may mắn thoát chết, cứ nghĩ từ nay về sau sẽ được hưởng phúc, không ngờ cô lại xuyên đến một cuốn tiểu thuyết mạt thế, trở thành một nhân vật pháo hôi trùng tên trùng họ vừa xuất hiện liền bỏ mạng. Vì vậy, Văn Tiêu Tiêu đã đúc kết ra ba nguyên tắc sống còn dành cho nhân vật pháo hôi: - Tránh xa nam nữ chính. - Cách xa nữ phụ độc ác. - Hưởng thụ cuộc sống, tận hưởng niềm vui trước mắt! Mang theo những suy nghĩ đó, Văn Tiêu Tiêu bắt đầu hành trình gian nan ở mạt thế. Xuyên thư thì đã sao, ít nhất cô còn biết rõ nội dung truyện gốc, lại có bàn tay vàng hộ thân. Nhưng ai ngờ, cô lại gặp phải một nam phụ không tên, tên ma quỷ này trọng sinh trở về để thay đổi số mệnh, khiến cốt truyện vốn tốt đẹp trở nên rối tung.

60000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Hòa Ly Rồi Gả Cao, Tướng Môn Độc Phi Ngầu Không Ai Sánh Bằng
Hòa Ly Rồi Gả Cao, Tướng Môn Độc Phi Ngầu Không Ai Sánh Bằng

[Sảng văn + vả mặt + nữ cường + quyền mưu] Thôi An Như vốn là tiểu thư khuê các nhà tướng môn, lại là đệ tử của Y Tiên. Một lòng vâng theo lời dạy bảo của phụ mẫu, cẩn trọng hành sự, giấu tài dưỡng chí. Nhưng gả thấp ba năm đổi lại chỉ là cảnh cha huynh chết thảm, một đạo thánh chỉ biến nàng thành bình thê. Phu quân vào đêm tân hôn đã lập tức lên đường ra chiến trường, lại mang theo thanh mai trúc mã đang mang thai trở về. Hắn ta còn trơ trẽn buông lời vô sỉ: "Tri Âm y thuật siêu quần xuất chúng, há phải hạng nữ tử thâm trạch như ngươi có thể sánh bằng!" "Tri Âm vì cứu ta mà hy sinh, ta nhất định phải cưới nàng!" Thôi An Như cười lạnh một tiếng, không giả bộ nữa. Hòa ly, lấy lại của hồi môn, vả mặt cả nhà tra nam, chăm sóc quả phụ đại tẩu và cháu ruột, chấn hưng phủ Trấn Quốc Công! Một tay cầm huyền châm cứu nhân độ thế, các loại cực phẩm hối hận không thôi nhưng chẳng ích gì. Không cẩn thận, nàng lại trị khỏi chứng bệnh ẩn của vị vương gia bệnh tật nọ! Thôi An Như còn chưa kịp chạy đã bị hắn ôm vào lòng: "Đại phu thần y cứu mạng, bản vương chỉ có thể lấy thân báo đáp..." Trăm dặm hồng trang, lấy giang sơn làm sính lễ. Thôi An Như chết trân tại chỗ, nàng thật sự không muốn gả cao mà!

170000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Truyện liên quan

Khai Cuộc Lưu Đày, Ta Được Cưng Chiều Ở Ác Nhân Cốc
Khai Cuộc Lưu Đày, Ta Được Cưng Chiều Ở Ác Nhân Cốc

Nàng là vật thí nghiệm bí mật của viện nghiên cứu ngầm ở thế kỷ 21, mang số hiệu 0. Có khả năng lấy vật từ không gian và không hề có tình cảm. Một sớm nọ, nàng trọng sinh, xuyên về thời cổ đại trong một gia đình nông dân. Vừa chào đời đã gặp thiên tai, mới đầy tháng thì cả nhà bị lưu đày. Người ta đồn nàng là sao chổi, mang lại xui xẻo. Tô nãi nãi cười lạnh, cõng theo đứa cháu vừa tròn tháng là Tiểu Bảo, lớn tiếng hô hào cả gia đình, từ già đến trẻ, chuẩn bị lên đường lưu đày, kéo nhau đi như nước chảy. “Sao chổi cái gì, Tiểu Bảo nhà ta mà là sao chổi thật, bà già này sẽ gánh hết mọi tai họa!” Cả Tô gia cùng đồng thanh: “Cùng nhau gánh!” Nơi lưu đày hỗn loạn, chỉ một gậy có thể hạ gục ba kẻ xấu số. Tô nãi nãi ôm chặt Điềm Bảo, nghiến răng nói: “Dù hiểm nguy đến đâu, bà già này cũng phải đưa Tiểu Bảo vượt qua tất cả!” Cả Tô gia đồng lòng: “Cùng nhau vượt qua!” Chẳng bao lâu sau, tại vùng đất khô cằn không sản vật, căn nhà rách nát của Tô gia lại là ngoại lệ. Con gà mái già đẻ tám trứng mỗi ngày, cây lê sau nhà trĩu quả ăn không hết, còn trong sân, đồ phơi khô lại thu hút cả chim nhạn từ đâu bay xuống. Về sau, khi đám côn đồ đến gây sự, Tiểu Bảo chỉ cần một cú đấm đã làm nát cả cối xay, mặt không biểu cảm: “Dám xúc phạm nãi nãi nhà ta, đánh chết.” Cả Tô gia lại đồng thanh: “Cùng nhau đánh!”

350000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Mị Thiếp Thượng Vị
Mị Thiếp Thượng Vị

Cảnh Hi Đế tính tình nghiêm khắc, lạnh lùng, không ham mê nữ sắc, dưới gối chỉ có một vị thái tử. Thái tử là bậc quân tử thanh cao, phong nhã, đối với nhi tử này, Cảnh Hi Đế tạm coi như hài lòng. Không ai ngờ được, tuổi còn trẻ mà thái tử lại vì một nữ tử xinh đẹp mà suýt mất đi thể thống. Nghe nói nữ tử này rất giỏi thuật quyến rũ, lại tham tiền như mạng. Cảnh Hi Đế nhìn thoáng qua nàng, trong lòng đầy khinh miệt. Vừa nhìn đã biết không phải loại nữ tử an phận thủ thường. Một kẻ lả lơi như vậy, giữ bên thái tử rồi sớm muộn cũng thành họa lớn. Chỉ một lời phán xuống, Cảnh Hi Đế lệnh nàng xuất gia làm đạo cô. Thái tử kêu lên: “Phụ hoàng không hiểu A Vũ là người thế nào!” Cảnh Hi Đế nhàn nhạt đáp: “Trẫm cần phải hiểu sao?” Thái tử vì chuyện này mà tranh cãi suốt mấy ngày. Nhưng dù vậy, với trái tim sắt đá của Cảnh Hi Đế, A Vũ vẫn bị đưa ra khỏi phủ thái tử. Về phần A Vũ, nàng chẳng có gì là không vui, khóc lóc bịn rịn từ biệt thái tử, sau đó vui vẻ thu dọn hành trang, chuẩn bị làm một đạo cô nhàn nhã, sống cuộc đời thong dong, giàu có. Nhưng ai ngờ, hôm ấy nàng vô tình đi lạc vào một suối nước nóng, trượt chân ngã xuống, còn đυ.ng trúng một nam nhân mình đầy cơ bắp. Kẻ đó chính là Cảnh Hi Đế. Tối hôm ấy, A Vũ – cựu thị thϊếp của thái tử – bị đưa vào hành cung của Cảnh Hi Đế. Ba ngày hai đêm sau, A Vũ được một chiếc kiệu lạnh lẽo đưa ra khỏi hành cung. Đồng hành với nàng lại là Phúc Thái công công – người thân tín được Cảnh Hi Đế vô cùng coi trọng. Phúc Thái công công tươi cười chúc mừng: “A Vũ cô nương, xin chúc mừng cô nương.” A Vũ ôm eo, trong lòng thầm than: Sao bảo là đạo cô nhàn nhã cơ mà... ... Thái tử trẻ tuổi xông thẳng vào Ngự Thư Phòng, tức giận nói: “Phụ hoàng không cho nhi thần giữ A Vũ, vậy mà phụ hoàng lại chiếm lấy nàng ấy!” Cảnh Hi Đế nhìn đứa con trai do chính mình nuôi dạy bao năm qua, lạnh nhạt nói: “Thiên hạ này không thiếu nữ tử, trừ A Vũ ra, ngươi muốn ai, trẫm cũng sẽ không can thiệp.” Thái tử run run rút thanh kiếm bên hông, nghiến răng: “Nhưng nhi thần chỉ muốn A Vũ!” Cảnh Hi Đế đặt tay lên long án, sắc mặt không đổi: “Nàng đã là phi tần của trẫm. Ngươi nên biết xưng hô thế nào cho đúng.” Thái tử hai mắt đỏ hoe, nước mắt rưng rưng: “Phụ hoàng... Nhi thần... Nhi thần... Phụ hoàng sao có thể! Sao phụ hoàng lại...” Cảnh Hi Đế nhàn nhạt nói: “Hôm ấy ngươi bảo trẫm không hiểu, bây giờ trẫm chỉ là đã hiểu mà thôi.” ... Lưu ý: Nam nữ đều không trong sạch, nữ chính 16 tuổi, nam chính 32 tuổi, cả hai trước đó đều đã có con ruột. Nam chính động lòng trước, nữ chính mãi về sau mới động tâm. Nữ chính là yêu cơ họa quốc, sinh ra hoàng tử, khiến thái tử bị phế truất. Hoàng tử do nữ chính sinh ra sau này thành công đăng cơ.

120000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Tôi Kinh Doanh Khách Sạn Giữa Thời Mạt Thế
Tôi Kinh Doanh Khách Sạn Giữa Thời Mạt Thế

Hệ thống khách sạn của Trần Ôn Tử lại giở trò. Nó ném cô vào tận thế, bắt cô mở khách sạn sinh tồn. Trần Ôn Tử: “Khoan đã nào, giữa tận thế thì ai còn tiền mà ở khách sạn chứ?” Hệ thống: [Có thể dùng tinh hạch hoặc... thây ma để đổi điểm.] Trần Ôn Tử: “...” Khi thiên tai ập đến, thây ma tràn lan, thế giới chìm trong hoang tàn hỗn loạn, người ta bắt đầu truyền tai nhau về một khách sạn thần bí. Nơi ấy tựa như ánh mặt trời, thắp sáng cả thời đại đen tối này. Khách sạn đó có quần áo sạch sẽ, đồ ăn dồi dào, một nơi trú ẩn an toàn... Là chốn hy vọng cho những con người đang vật lộn sống sót giữa mạt thế.

30000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Vô Hạn Lưu: Lãnh Chúa Đại Nhân Hôm Nay Có Nhà Không?
Vô Hạn Lưu: Lãnh Chúa Đại Nhân Hôm Nay Có Nhà Không?

[CP nữ chính tà thần x nam chính người chơi] Lộc Tê, chủng tộc nhân loại, bởi vì Quy Tắc xảy ra bug mà bị cuốn vào mặt trong thế giới, thành công đáp xuống map ẩn chưa được mở ra bao giờ. Sau đó... bị thủ vệ người gỗ truy sát tơi tả. Lộc Tê kiệt sức, nhưng vẫn cố vùng vẫy thêm chút nữa. Trong lúc tuyệt vọng, cô nuốt chửng quả cầu sáng xanh ở trung tâm khu rừng. Giây tiếp theo, một âm thanh máy móc vang lên rộn ràng. [Đinh đoong! Đã tìm thấy ứng viên cho vị trí Boss phó bản Rừng Phần Trú còn thiếu. Vị trí trống đã được bổ sung.] Lính gác lập tức ngừng đuổi gϊếŧ, cả khu rừng hân hoan chào đón Lộc Tê. Mà cô thì đang lặng lẽ sờ lêи đỉиɦ đầu phát ngứa của mình. Lộc Tê: "..." Hình như... cô mọc sừng rồi thì phải? Cũng bởi vụ "thay đổi thân phận khó miêu tả thành lời" này mà Quy Tắc quyết định bồi thường cho Lộc Tê một Hệ thống phụ trợ nuôi dưỡng Boss, giúp cô gia tăng tỷ lệ sống sót ở thế giới này. Lộc Tê nhìn khu rừng Phần Trú xơ xác tiêu điều của mình, rồi nhìn lại những ký hiệu màu đỏ trên bản đồ do bị lãnh chúa khu rừng khác đánh dấu theo dõi, ngay lập tức chọn đảo ngược định vị, chuẩn bị đánh phủ đầu! Sở trường của cô chính là tiên hạ thủ vi cường! Không lâu sau, trên bảng xếp hạng Boss xuất hiện một tân binh. Tân binh đầu mọc sừng hươu, tóc bạc mắt xanh, nghe đồn là đang ngồi hưởng một lãnh địa hình thái rừng rậm vô biên vô tận thuộc hàng đỉnh chóp. Ngoài mặt thì dịu dàng lễ độ, bên trong tàn nhẫn độc ác. Mới tháng vừa rồi, cô ta vinh quang đứng top 1 Bảng xếp hạng tổng hợp thực lực trong nội bộ Boss. Bọn quái vật: "..." Tân binh thời nay đều khủng bố như vậy sao? Còn nữa! Trong chứng nhận thân phận vừa được công khai của cô ta hình như có từ "nhân loại" ấy? Phía người chơi nhân loại thì bắt đầu cảnh cáo phe mình: "Nghe nói có một Boss phó bản mất nết thích giả làm người chơi, chúng ta nhất định phải đề cao cảnh giác." Còn Lộc Tê lúc này, bởi vì quá yếu mà bị một số người chơi cho ra rìa, chớp chớp đôi mắt nai vô tội, ngoan ngoãn nghe lời gật đầu.

150000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Trọng Sinh Chín Lần, Nữ Phụ Điên Cuồng Vả Chết Tất Cả Mọi Người
Trọng Sinh Chín Lần, Nữ Phụ Điên Cuồng Vả Chết Tất Cả Mọi Người

Giới thiệu [Nữ phụ tỉnh ngộ + Trọng sinh báo thù + Lật bài ngược cặn bã + Nổi điên vả mặt (thật sự vả mặt) + Có CP] Từ nhỏ, Kiều Tư Ngọc đã bị gia đình ngó lơ, bị xa lánh, bị đuổi khỏi nhà, bị gài tội, bị móc thận, và cuối cùng bị trả thù đến mức liệt toàn thân. Sau khi nhà họ Kiều vắt kiệt giá trị cuối cùng của cô, họ bỏ rơi cô trong bệnh viện, mặc cô sống chết tự lo. Cô vật lộn để sống sót thêm mười năm trong sự đau khổ. Oán khí quá nặng, chết không nhắm mắt. Rồi cô trọng sinh. Sau khi trọng sinh, cô mới phát hiện ra mình chỉ là một nữ phụ độc ác trong cuốn tiểu thuyết "vạn người mê" về đại đoàn sủng. Nữ chính lại chính là chị gái ruột thất lạc suốt mười tám năm của cô. Kiều Tư Ngọc quyết định báo thù, nhưng cuối cùng lại thê thảm mà chết. Ở kiếp thứ ba, cô chỉ cố gắng tránh xa mọi chuyện, không nghĩ đến báo thù, nhưng vẫn không thoát khỏi cái chết. Kiếp thứ tư, kiếp thứ năm... đến kiếp thứ tám, bất kể cô cố gắng tránh né cốt truyện đến đâu, cái kết cuối cùng vẫn là cái chết bi thảm. Đến kiếp thứ chín, Kiều Tư Ngọc thông suốt. Đã không thể tránh thì đối mặt trực tiếp! Dù sao cũng đều chết, vậy thì để tất cả cùng chịu chung số phận với cô! Nữ chính hãm hại cô? Kiều Tư Ngọc liền tặng ngay hai cái tát. Những người anh trai không phân biệt đúng sai? Một chân đá từng người xuống hồ bơi rửa sạch não. Người cha cặn bã bắt cô quỳ từ đường? Cô châm lửa đốt luôn bài vị tổ tiên. Người mẹ cặn bã muốn đưa cô vào viện tâm thần? Cô cầm dao làm bếp đuổi chém khắp nhà. Còn những người đàn ông bị nữ chính vạn người mê làm cho mê muội? Kiều Tư Ngọc một tay "đập dưa", một tay gọi cảnh sát, hoặc khiến họ phá sản thân bại danh liệt, hoặc đẩy họ vào tù ngồi ăn cơm nhà nước. Kiều Tư Ngọc dùng sức mạnh của mình mà phá tan cả giới hào môn, điên đến mức ngay cả người thân cũng không tha. Kiều Tư Ngọc hờ hững nói: "Đã trọng sinh chín lần rồi, điên một chút thì sao chứ?"

250000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Quốc Công Gia Sủng Ta
Quốc Công Gia Sủng Ta

Cố Hằng từ nhỏ đã bị di nương dạy dỗ chỉ để củng cố địa vị cho đích tỷ. Đích tỷ và chồng tình thâm, dùng nàng như món đồ chơi, chơi xong là có thể vứt bỏ. Trước khi chết, nàng mới biết mình mới là con vợ cả. Trọng sinh vào đêm trước khi bị gửi đến cho chồng của đích tỷ, thì cha của hắn vừa khải hoàn trở về. Nghe nói em vợ của nhi tử mình viết chữ Trâm Hoa Tiểu Khải đẹp như hoa, liền mời vào thư phòng để hầu mực. Cả phủ chấn động, Quốc Công gia độc thân vốn không để bất kỳ nữ tử nào đến gần, kể cả một con muỗi cái. Từ đó, Quốc Công gia miệt mài học tập ngày đêm trong thư phòng. Không ai biết, đêm khuya khi mọi thứ yên tĩnh, Quốc Công gia thường nắm chặt eo của người ta mãi đến canh ba mới chịu thả người. Ung Quốc Công nửa đời chinh chiến, trong hai mươi năm chỉ ở nhà hơn một tháng, nhưng lần này về phủ suốt cả tháng mà không bước ra khỏi cửa phủ. Một buổi sáng, đích tỷ định đến thỉnh an cha chồng và dâng trà, thì thấy thứ muội mày mắt đưa tình, tóc vấn tán nhẹ bước ra từ thư phòng mà không ai dễ vào được. Không lâu sau Ung Quốc Công tổ chức hôn lễ rầm rộ, khách khứa đông nghịt, nạp thϊếp nhưng lễ nghi hoành tráng chẳng khác gì cưới chính thê. Nữ tử trong bộ đồ đỏ cao quý, mỉm cười đặt phong bao vào tay con kế cùng con dâu đang quỳ dưới chân mình, dịu dàng nói: "Đích tỷ, con ngoan, đây là chút lì xì nhỏ mẹ kế thưởng cho hai ngươi." Dựa vào Ung Quốc Công làm chỗ dựa, nàng giành lại thân phận thật của mình, khiến đôi cẩu nam nữ thân bại danh liệt, chết không toàn thây. Ung Quốc Công qua đời trẻ ở tuổi ba mươi, nô bộc bên cạnh đều được giải phóng. Cố Hằng dự tính rằng nếu nàng có thể mang thai trước khi Ung Quốc Công qua đời, nàng sẽ nhận được khối tài sản lớn và sống tự do. Nhưng ai ngờ sau khi sinh một nhi tử, Ung Quốc Công ngày càng mạnh mẽ hơn. Cây già nở hoa, nhà cũ bốc cháy, 1V1 [ngọt sủng 1V1] + [ngược tra vả mặt] + [chữa lành từ hai phía].

240000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Hòa Ly Rồi Gả Cao, Tướng Môn Độc Phi Ngầu Không Ai Sánh Bằng
Hòa Ly Rồi Gả Cao, Tướng Môn Độc Phi Ngầu Không Ai Sánh Bằng

[Sảng văn + vả mặt + nữ cường + quyền mưu] Thôi An Như vốn là tiểu thư khuê các nhà tướng môn, lại là đệ tử của Y Tiên. Một lòng vâng theo lời dạy bảo của phụ mẫu, cẩn trọng hành sự, giấu tài dưỡng chí. Nhưng gả thấp ba năm đổi lại chỉ là cảnh cha huynh chết thảm, một đạo thánh chỉ biến nàng thành bình thê. Phu quân vào đêm tân hôn đã lập tức lên đường ra chiến trường, lại mang theo thanh mai trúc mã đang mang thai trở về. Hắn ta còn trơ trẽn buông lời vô sỉ: "Tri Âm y thuật siêu quần xuất chúng, há phải hạng nữ tử thâm trạch như ngươi có thể sánh bằng!" "Tri Âm vì cứu ta mà hy sinh, ta nhất định phải cưới nàng!" Thôi An Như cười lạnh một tiếng, không giả bộ nữa. Hòa ly, lấy lại của hồi môn, vả mặt cả nhà tra nam, chăm sóc quả phụ đại tẩu và cháu ruột, chấn hưng phủ Trấn Quốc Công! Một tay cầm huyền châm cứu nhân độ thế, các loại cực phẩm hối hận không thôi nhưng chẳng ích gì. Không cẩn thận, nàng lại trị khỏi chứng bệnh ẩn của vị vương gia bệnh tật nọ! Thôi An Như còn chưa kịp chạy đã bị hắn ôm vào lòng: "Đại phu thần y cứu mạng, bản vương chỉ có thể lấy thân báo đáp..." Trăm dặm hồng trang, lấy giang sơn làm sính lễ. Thôi An Như chết trân tại chỗ, nàng thật sự không muốn gả cao mà!

170000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Cuộc Đời Nạp VIP Của Sủng Phi
Cuộc Đời Nạp VIP Của Sủng Phi

[Này, ngươi vẫn còn phiền lòng vì thất bại trong game cung đấu sao?] [Ngươi vẫn còn nản lòng thoái chí vì không được sủng ái, bị biếm vào lãnh cung ư?] [Tải ngay “Sủng Quan Lục Cung – Phiên Bản Miễn Phí Ban Đầu”, hằng hà sa số phúc lợi đang chờ ngươi tới lấy, giao diện trang điểm tinh xảo mặc sức lựa chọn, kho trang phục khổng lồ tùy ý thay đổi, đảm bảo sẽ khiến ngươi trở thành người chiến thắng cuối cùng!] [Đăng nhập trò chơi tặng ngay 1 “Mỹ Nhân Lập Họa”, 1 “Phấn Trang Hương Kiều” (trang phục), 3 lượt rút thăm trúng thưởng, 10 lá bạc, 100 Nhung Vân Lưu Ti.] [Online miễn phí tặng vô vàn tài nguyên, mỗi ngày điểm danh tặng 1024 phiếu giảm giá.] [Nạp lần đầu kích hoạt chỉ cần nửa giá, đúng vậy, CHỈ NỬA GIÁ!] --- Đêm trước kỳ tuyển tú, Phan Ngọc Liên mở trò chơi nhỏ đã cùng mình xuyên không đến thời cổ đại này, ngán ngẩm nhìn trời. Nàng thừa biết, của miễn phí chính là thứ đắt đỏ nhất. Nhưng khi nhìn những lá vàng đang hiển thị trong hệ thống nạp tiền, trái tim Phan Ngọc Liên đau lòng ôm ngực: “Hệ thống, ngươi có nói với ta là nó đắt cắt cổ thế này đâu!” --- Triều Đại Tấn, kể từ khi Minh Sùng Đế đăng cơ đến nay đã mười hai năm, nhưng dưới gối vẫn chưa có lấy một mụn con nối dõi. Trong triều đình, phe phái san sát, các tông thân phiên vương ngấm ngầm tranh đấu không ngừng. Vì chuyện con nối dõi mà các kỳ tuyển tú liên tục được mở ra. Cả hậu cung ba ngàn giai lệ, kẻ khoe sắc người đua hương, đấu đá tranh giành, tính kế không ngừng nghỉ. Đang lúc Minh Sùng Đế phiền não khôn nguôi vì những chuyện ồn ào này, một kỳ tuyển tú mới lại lặng lẽ bắt đầu. Giữa đoàn người ấy, có một cô nương thân hình yểu điệu, dáng vẻ thanh lệ, dung mạo động lòng người, nhẹ bước tiến cung. Nàng nói, tên nàng là Ngọc Liên. Tiểu kịch trường 1: Không ngờ tay Phan Ngọc Liên vừa chạm vào chén trà, chén trà đã rơi thẳng xuống đất. Nước trà đổ ra khắp nơi. “Hay là... phiền ngài uống chút ít thế này đi?” Phan Ngọc Liên vốn đang quỳ bỗng nắm lấy tay Văn Liên Nguyệt, rồi đột ngột đứng dậy, kéo mạnh... “Bịch!” Nàng vừa giận vừa sợ, mặt đầy lo lắng, kéo tay áo Bạc Hoàng hậu: “Hoàng hậu nương nương, chính là nàng ta, chính là Thất cô nương Văn gia mang chén trà đến.” “Lúc đó thần thϊếp còn cảm ơn nàng ta, nhưng nàng ta lại ném chén trà xuống đất.” “Rồi còn bắt thần thϊếp... bắt thần thϊếp quỳ... liếʍ nước trà trên đất” Văn Liên Nguyệt nhìn Phan Ngọc Liên giả vờ khóc lóc, khóc đến mù mịt, đảo ngược trắng đen một cách trơ trẽn. Nàng ta thật sự không thể tin nổi có người lại mặt dày không biết xấu hổ đến vậy. Tiểu kịch trường 2: “Đời này của trẫm, sớm muộn gì cũng phải đi trước nàng...” Trên đời này, không ai thực sự vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế. Minh Sùng Đế tự biết hắn lớn tuổi hơn Phan Ngọc Liên rất nhiều. Những năm tháng này dù thế nào cũng không thể bù đắp được... Ngọc Liên của hắn... Hắn tự tay nâng nàng lên thật cao. Dùng tâm huyết nuôi dưỡng nàng giàu có, an ổn và thỏa mái dễ chịu. Ánh mắt nàng sẽ không còn hạ thấp xuống nữa. Nàng càng không thèm những ân huệ nhỏ bé mà người khác ban phát với ý đồ không tốt cho nàng. Một khi nàng đã từng nắm giữ quyền lực, sẽ không còn muốn chịu đựng sự ức hϊếp nữa. Nếu vị Tân Đế sau này thực sự có thứ tình cảm không nên có... Phan Ngọc Liên sẽ không chịu khuất phục. Nàng sẽ dùng quyền lực này phản kháng đến cùng. Dù ngọc đá cùng nát. Minh Sùng Đế chính là chuẩn bị công khai rõ ràng với người đời. Ai cũng không được ức hϊếp Phan Ngọc Liên. Kẻ nào muốn ngồi lên ngai vàng, thì phải hết lòng cung phụng nàng, dỗ dành nàng vui vẻ.

160000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Thấy Trước Tai Ương, Quốc Gia Đuổi Theo Cho Tôi Ăn
Thấy Trước Tai Ương, Quốc Gia Đuổi Theo Cho Tôi Ăn

Sau một trận sốt cao, Hạ Lễ Lễ bị cận nặng bỗng phát hiện mắt mình không chỉ hồi phục thị lực bình thường, mà còn có thể nhìn thấy hình ảnh người khác sắp gặp tai ương! Lúc phát tờ rơi bên đường, cô “thấy” một nam sinh khoa thể thao đang đợi xe, trong tương lai sẽ bị xe cán trúng mắt cá chân, lỡ mất trận thi đấu, chỉ có thể ngồi dưới khán đài rơi nước mắt nhìn vận động viên nước khác giành chức quán quân. Dù có là ảo giác, Hạ Lễ Lễ cũng quyết định mạo hiểm, dù có bị coi là thần kinh đi chăng nữa cô vẫn phải cứu người. Nhỡ đâu bi kịch thật sự xảy ra thì sao? Cô lập tức đẩy mạnh chàng trai kia ra. Ngay khoảnh khắc đó, cả dãy xe đạp dựng bên đường đổ sập ầm ầm! Thì ra chàng trai ấy là thiên tài bơi bướm. Nhờ tránh được chấn thương ở chân, anh thuận lợi tham dự giải vô địch thế giới, nổi danh chỉ sau một trận và còn phá vỡ kỷ lục thế giới! Sau đó, Hạ Lễ Lễ tỉnh dậy rửa mặt, ngẩng đầu nhìn vào gương, “thấy” trong gương lại hiện lên cảnh tượng tương lai: Có người xông vào nhà cô, trốn trong tủ quần áo... Về sau... Cháu gái của ảnh đế bị bắt cóc, bản thân ảnh đế bị đám phóng viên bao vây phỏng vấn. Hạ Lễ Lễ “thấy” bọn họ đuổi theo quá gắt khiến kẻ bắt cóc nổi giận, cháu gái bị gϊếŧ, ảnh đế vì ân hận với anh trai giao con nhờ cậy mà trầm cảm nhảy lầu... Rạng sáng tan làm, Hạ Lễ Lễ lại “thấy” một vị giáo sư vừa kết thúc nghiên cứu bị cướp cặp tài liệu, trong lúc giằng co với tên cướp thì phát bệnh tim mà qua đời. Đất nước mất đi một nhân tài hàng đầu trong ngành nghiên cứu chip, tổn thất lên đến hàng trăm tỷ... Nhờ năng lực tiên tri, Hạ Lễ Lễ nhiều lần thoát hiểm, giúp hóa giải vô số nguy cơ. Bạn bè quyền thế của cô càng lúc càng nhiều, tiền thưởng tích góp cũng càng ngày càng lớn. Hạ Lễ Lễ than thở: “Mong sao ít gặp mấy người xui xẻo hơn, lần nào cứu người cũng dọa tôi muốn khóc!” Cơ quan nhà nước: “Con gái đừng khóc, bồi thường cho con một anh bạn trai tiêu chuẩn quốc gia nhé! Quán quân thế giới, đội trưởng đặc chiến, bác sĩ thiên tài... Con chọn ai? Bọn chú dọn luôn Cục Dân Chính tới cho!”

150000 Giỏ hàng Giỏ hàng