Hậu Cung Chi Hoa Phi Trọng Sinh

Hậu Cung Chi Hoa Phi Trọng Sinh

Lịch SửNgôn TìnhTrọng SinhCung ĐấuĐồng Nhân

#Ngôn tình, #Cung đấu, #Trọng sinh, #Chân Hoàn truyện Hoa Phi Niên thị, kiếp trước ôm hận mà chết. Không nghĩ rằng, mình lại trọng sinh. Lần nữa tỉnh lại, biết hài tử của mình không phải Đoan phi làm hại, có hận cũng có yêu đối với Hoàng Thượng. Hận là, chàng lợi dụng tình cảm và sự si tâm của mình đối với chàng để phá vỡ toàn bộ Niên gia. Yêu là, chàng lúc còn trẻ đã thật lòng vì mình trả giá. Nhưng kiếp trước nếu không phải mình vụng về, sao lại tạo ra nhiều kẻ địch như vậy, đến mức tường đổ mọi người đẩy, còn liên lụy ca ca và cháu trai. Bất kể như thế nào, kiếp này mình không thể lại để cho ca ca làm như thế, phàm là việc gì cũng phải điệu thấp. Hơn nữa nếu như mình muốn bảo toàn Niên thị nhất tộc, như vậy thì phải cần nhờ Hoàng Thượng sủng ái, nhưng nàng cũng biết, chỉ cần mình không quá phận, Hoàng Thượng dựa vào áy ngại với mình, cũng sẽ không làm khó mình. Nghĩ đến Chân Hoàn sẽ trở thành Thái hậu, như vậy mình sao không làm bạn với nàng, không tranh không đoạt, an ổn vượt qua cả đời này là đủ rồi.

300000

643 chương

Truyện cùng tác giả

Hậu Cung Chi Hoa Phi Trọng Sinh
Hậu Cung Chi Hoa Phi Trọng Sinh
Thạch Lưu Khí Phao Thủy

#Ngôn tình, #Cung đấu, #Trọng sinh, #Chân Hoàn truyện Hoa Phi Niên thị, kiếp trước ôm hận mà chết. Không nghĩ rằng, mình lại trọng sinh. Lần nữa tỉnh lại, biết hài tử của mình không phải Đoan phi làm hại, có hận cũng có yêu đối với Hoàng Thượng. Hận là, chàng lợi dụng tình cảm và sự si tâm của mình đối với chàng để phá vỡ toàn bộ Niên gia. Yêu là, chàng lúc còn trẻ đã thật lòng vì mình trả giá. Nhưng kiếp trước nếu không phải mình vụng về, sao lại tạo ra nhiều kẻ địch như vậy, đến mức tường đổ mọi người đẩy, còn liên lụy ca ca và cháu trai. Bất kể như thế nào, kiếp này mình không thể lại để cho ca ca làm như thế, phàm là việc gì cũng phải điệu thấp. Hơn nữa nếu như mình muốn bảo toàn Niên thị nhất tộc, như vậy thì phải cần nhờ Hoàng Thượng sủng ái, nhưng nàng cũng biết, chỉ cần mình không quá phận, Hoàng Thượng dựa vào áy ngại với mình, cũng sẽ không làm khó mình. Nghĩ đến Chân Hoàn sẽ trở thành Thái hậu, như vậy mình sao không làm bạn với nàng, không tranh không đoạt, an ổn vượt qua cả đời này là đủ rồi.

300000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Truyện liên quan

Làm Ruộng Trong Núi Hán: Mạt Thế Kiều Kiều Ba Tuổi Rưỡi
Làm Ruộng Trong Núi Hán: Mạt Thế Kiều Kiều Ba Tuổi Rưỡi

Kiếp trước, Tiết Diễm cả đời làm một đại thần quyền thế, trở lại năm bảy tuổi, hắn không muốn làm nữa, chỉ muốn ở lại trong khe núi này, cùng các huynh tưởng làm một người nông dân giống như trước đây, làm ruộng một cách bình thường, không giống như kiếp trước, hắn quyền khuynh thiên hạ, nhưng mỗi một người trong gia đình lại không được chết một cách tử tế. Không ngờ, cha hắn lại đột nhiên nhặt được một cô bé về. Chỗ nào cũng tốt, duy chỉ có một điểm không tốt, đó là không thể để cho cô lén lút ra ngoài một mình. Nếu không thì lần này nàng nhặt về một vị đại tướng quân, lần sau lại nhặt về cho ngươi một vị vua khác họ, ngay cả Thái hậu đương triều cũng cứu về... Không bao lâu sau, lại mang về cho ngươi một vị tiểu Hoàng đế... Khương Nguyệt, chỉ huy tối cao của khu A thời tận thế, vậy mà lại xuyên về cổ đại, thành một cô bé ba tuổi rưỡi. Thể loại: Ngôn tình, Cổ đại, HE, Tình cảm, Xuyên việt, Ngọt sủng, Trọng sinh, Song khiết, Tùy thân không gian, Làm ruộng, Hào môn thế gia, Cường cường, Cung đình hầu tước, Kiếp trước kiếp này, Nữ cường.

400000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Ta Chỉ Muốn Về Hưu Lại Bị Ép Trở Thành Đại Tướng
Ta Chỉ Muốn Về Hưu Lại Bị Ép Trở Thành Đại Tướng

"Đông Hải, khu vực quân đoàn 153 quản lý. Trên đại dương bao la đầy sóng gió, một chiếc quân hạm đang dập dờn trên mặt biển. "Thuyền trưởng Clow, phát hiện một chiếc thuyền hải tặc ở phía trước!" Trong khoang thuyền, một tên hải quân có râu quai nón báo cáo với người trước mặt." Đây là thời đại đại hải tặc . Biển cả gió nổi mây phun, cường giả hủy thiên diệt địa, tự mình chém giết, thực sự là làm người ta—— Không gây ra nổi sóng gió gì! Ta- Lucilfer Clow, 24 tuổi, mơ ước lớn nhất: là: An toàn sống sót qua cả đời này!

100000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Trò Chơi Trinh Thám: Tái Hiện Hung Án
Trò Chơi Trinh Thám: Tái Hiện Hung Án

Chào mừng người chơi bước vào trò chơi mô phỏng thực tế [Phân tích hiện trường hung án] (bài kiểm tra tư cách người mới). Thân phận mà bạn đã đăng ký là [Nạn nhân]. Ký ức liên quan đến vụ án đã bị khóa, xin hãy dựa theo gợi ý của nhân vật, cố gắng thoát khỏi kết cục tử vong, hoặc hỗ trợ những người chơi khác hoàn thành việc khôi phục lại hiện trường phạm tội. Thân phận: Vương Đông Nhan (tên giả). Phương thức tử vong: Ngã lầu (đã lưu hồ sơ). Điểm đánh giá người chơi: 92 (Thiên tài như bạn nhất định có thể phá kén tái sinh). Độ tương thích với nhân vật: 36% (Bạn và người chết là hai kiểu người hoàn toàn khác nhau). Tiến độ tự sát: 87% (Nhân vật của bạn đã ở bờ vực sụp đổ tinh thần).

90000 Giỏ hàng

Xuyên Qua Chi Tranh Làm Sủng Phi
Xuyên Qua Chi Tranh Làm Sủng Phi

Mọi người đều nói Vĩnh Xương Đế thích nhất là mỹ nhân thon thả, mảnh mai như dương liễu, eo nhỏ trong một vòng tay, mặt trái xoan nhu uyển. Tiêu Uyển Từ cũng ở trong diện phải tham gia tuyển tú, nàng sờ mặt mình, ừm, bầu bĩnh, mượt mà, cảm thấy cũng khá yên tâm. Coi như một chuyến du lịch Hoàng cung cổ đại miễn phí, sau đó về nhà, tìm một phu quân như ý để gả, sống những tháng ngày êm đềm, bình yên Sau đó, Tiêu Uyển Từ khóc ròng trong lòng. Tại sao lại như vậy? Tại sao lại "được" tuyển chứ???Vì sinh hoạt, coi như làm việc trước thời hạn đi! Tiêu Uyển Từ: Sau khi vào cung nhất định phải ôm chặt đùi của Vệ Ly Mặc, như vậy mới có thịt ăn! Vệ Ly Mặc: Ái phi, liêm sỉ của ngươi đâu! Nếu yêu thích truyện ngôn tình, bạn có thể đọc thêm Cường Thế Sủng Ái hoặc Chồng Ma Của Em

200000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Hầu Phủ Phu Nhân Muốn Hưu Phu
Hầu Phủ Phu Nhân Muốn Hưu Phu

[Cổ ngôn trạch đấu truyền thống + nữ cường nam cường + đôi bên cùng cố gắng + vương gia sủng thê.] Con gái thương nhân trèo cao gả được vào Hầu phủ đã trở thành trò cười ở kinh đô. Phòng không gối chiếc nuôi Hầu phủ sáu năm mà Khương Thư không oán không trách. Nhưng phu quân mà nàng vất vả đợi ròng rã nhiều năm từ biên quan trở về lại dẫn theo một vợ hai con, không chỉ như thế, Thẩm Trường Trạch còn xin ý chỉ được lập bình thê, khiến Khương Thư mất sạch mặt mũi, biến thành trò cười ở thượng kinh. Ha! Thật sự nghĩ nàng là đất sét, không biết tức giận hay sao? Khương Thư cắt trợ cấp cho Hầu phủ để bọn họ biết rõ cuộc sống không có tiền khổ sở đến cỡ nào. Nhiều lần mềm lòng, nhiều lần thất vọng! Khương Thư hạ quyết tâm phải hòa ly. Thẩm Trường Trạch cho rằng một hạ đường phụ như nàng sẽ không được ai yêu mến, nhưng không ngờ nàng lại được các thế gia quý tục tranh nhau hỏi cưới. Hắn ta đã hoàn toàn tỉnh ngộ rồi, một lần nữa cầu hôn nhưng lại bị hất cho một xô máu chó. Lúc rời đi với bộ dạng chật vật, hắn ta nhìn thấy người hầu cận thân của hoàng đế vào Khương phủ tuyên chỉ. Khương Thư được tứ hôn cho Cảnh vương, vậy là hắn ta đã không còn cơ hội nào nữa. Một lần nữa gặp lại thì Khương Thư đã đứng bên cạnh Cảnh vương, đoan trang nhã nhặn, tỏa sáng chói mắt. Thẩm Trường Trạch quỳ xuống hành lễ, nhìn nàng và Cảnh vương phu thê hòa hợp. Ánh mắt của Úc Tranh dần dần lạnh đi: “Mong An hầu tự trọng!”

400000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Quay Về Trước Khi Tận Thế Bùng Phát, Tôi Mở Trường Học Sinh Tồn
Quay Về Trước Khi Tận Thế Bùng Phát, Tôi Mở Trường Học Sinh Tồn

Năm thứ 5 kể từ khi dịch zombie bùng phát, toàn bộ nhân loại diệt vong, Phù Thanh – người duy nhất chống cự đến cuối cùng – cũng tuyệt vọng mà chết. Mở mắt ra, cô lại quay về thời điểm trước khi tai họa giáng xuống. Thành phố trời trong gió nhẹ, cảnh sắc yên bình. Đang định tranh thủ thời gian tận hưởng cuộc sống, trong đầu Phù Thanh đột nhiên vang lên một giọng nói. [Đã kích hoạt hệ thống mô phỏng vận hành trường học!] [Mục tiêu nhiệm vụ: Truyền dạy kỹ năng sinh tồn, bồi dưỡng lực lượng chiến đấu tinh nhuệ, xây dựng một [Trường học Sinh Tồn] với cơ sở vật chất hoàn thiện, trở thành nơi trú ẩn cuối cùng của nhân loại!] [Đếm ngược thời gian bùng phát đại dịch còn: 364 ngày 23 giờ 35 phút 48 giây.] Phù Thanh: "..." Đùa kiểu gì vậy, năm huy hoàng cuối cùng của nền văn minh Lam Tinh, các người lại bắt tôi trông trẻ? – Tân sinh viên khóa 9999 của Đại học Phương Châu phát hiện, hình như trường mình có gì đó... không ổn! ... Các môn "Phân loại zombie", "Kỹ thuật trồng trọt" và "Khái luận tích trữ hàng hóa cơ bản" trên thời khóa biểu là cái quái gì vậy? ... Người ta học phát thanh truyền hình, tại sao môn thể dục bắt buộc lại là... vượt địa hình vũ trang? ... Trường khác khai giảng huấn luyện quân sự là đứng nghiêm phơi nắng, sao đến lượt bọn họ lại bị nhét vào khoang giả lập, mở màn đã là cảnh zombie máu me đầy mặt? Thủ khoa khối Văn run rẩy bị đẩy vào lớp Chỉ huy Quân sự, nét mặt đờ đẫn: Sao kẻ địch trong miệng giáo viên... hình như đều không phải con người? Vận động viên chuyên nghiệp mơ mơ màng màng bị nhét vào lớp tinh anh, hai mắt tối sầm: Vừa bắt đầu đã học "cách chặt gân tay, gân chân", thật sự phù hợp sao? Mà mỗi lần bọn họ muốn nghỉ học, trước mặt lại tự động bật ra một khung thông báo [Yêu cầu bị từ chối!] Một tháng sau, các tân sinh viên hoàn toàn sụp đổ. Bọn họ đồng loạt tìm đến hiệu trưởng khiếu nại: "Thế giới này căn bản không có người nào gϊếŧ được ba con zombie trong vòng một phút!" Hiệu trưởng trẻ tuổi khẽ nâng mắt, nhướng mày một cái. Ba mươi giây sau, đám sinh viên nhìn hiệu trưởng vung tay chém mười con zombie như chặt rau, toàn trường lặng ngắt như tờ. Phù Thanh xoay cổ tay, quay người: "Còn ai có vấn đề gì nữa không?" Các tân sinh viên co rúm lại như đàn gà con: "..." Bọn họ nuốt nước bọt: "Không, không còn." – Năm 10000 lịch Lam Tinh, một loại virus không rõ lan rộng toàn cầu. Khi mọi người rơi vào tuyệt vọng, từ trên trời bỗng rơi xuống một nhóm sinh viên, động tác thuần thục rút ra rìu chiến, một rìu hạ một zombie. Bọn họ dẫn theo những con người hoảng loạn lập căn cứ, trồng rau, tích trữ hàng hóa. Hướng dẫn mọi người cách phân biệt chính xác các loại zombie, đúng cách diệt trừ. Thậm chí còn lập ra một đội quân tinh nhuệ, càn quét tận sào huyệt của vua zombie... Dưới sự dẫn dắt của sinh viên Đại học Phương Châu, Hoa Quốc trở thành trung tâm chiến lược toàn cầu, hòn đảo kiên cường giữa giông bão, khiến các quốc gia khác lần lượt đến cầu viện. Khi thế giới dần yên ổn, công cuộc tái thiết bắt đầu, truyền thông ùn ùn kéo đến phỏng vấn: "Xin hỏi điều gì đã thúc đẩy các bạn trở thành anh hùng như vậy?" Các sinh viên rưng rưng nước mắt: "Tất cả là nhờ hiệu trưởng của chúng tôi!"

170000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Hàn Môn Quật Khởi
Hàn Môn Quật Khởi

Chu Bình An, sống trong một gia đình nông dân với người cha chất phác, mẹ đanh đá và những người thân "cực phẩm" đầy thị phi. Dù xuất thân hàn môn, hắn tận dụng kiến thức lịch sử, văn hóa và học vấn hiện đại (tứ thư ngũ kinh, bát cổ văn) để từng bước thay đổi số phận. Từ một thôn trang nhỏ bé, Chu Bình An đối mặt với những khó khăn của xã hội phong kiến, từ pháp luật lỏng lẻo, quan lại tham nhũng đến giặc Oa quấy nhiễu, nhưng cũng tận dụng cơ hội trong thời đại "sĩ phu tự do nảy sinh" để vươn lên.

90000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Biểu Muội! Nàng Thật Ngọt Ngào
Biểu Muội! Nàng Thật Ngọt Ngào

Năm mười bốn tuổi, Tần Khả cùng lúc mất đi phụ mẫu, đôi mắt cũng mù lòa. Nàng được cữu mẫu đón về kinh thành, sống nhờ ở nhà họ Tạ. Người trong nhà họ Tạ từ trên xuống dưới đều đối xử rất tốt với nàng. Kể từ đó, nàng có thêm bốn vị biểu ca. Tứ biểu ca chu đáo, Tam biểu ca ôn hòa, Nhị biểu ca ân cần, chỉ có Đại biểu ca... Tần Khả có chút sợ hắn. Trưởng tử nhà họ Tạ là Tạ Diệu có phong thái nhẹ nhàng, nhưng tính tình lại có phần lạnh lùng, khiến người ta vừa kính trọng vừa sợ hãi. Ban đầu, Tần Khả kính trọng hắn, lảng tránh hắn, nhưng sau này... Chẳng ai ngờ được, tiểu biểu muội nhà họ Tạ lại trở nên thân thiết nhất với vị Tạ đại công tử mà ngay cả hoàng tử cũng phải nể mặt ba phần. Năm nàng cập kê, Thái tử sống chết đòi xin thánh chỉ để rước Tần Khả vào cung. Ngày hôm sau liền có tin đồn: Thái tử đang trên đường trở về hoàng cung đã bị một đám chó điên cắn bị thương cả hai chân. Tạ Diệu từ trong bóng tối chậm rãi bước ra, thong thả dẫm lên một cái. Thứ vứt đi mà cũng dám nhòm ngó cô nương mà hắn nuôi lớn. Trời dần tối, Tần Khả đi qua hành lang dài trong hậu hoa viên, bỗng bị một đôi tay rắn chắc ôm vào trong hòn non bộ. Vị trưởng tử nhà họ Tạ, ban ngày là một quân tử ôn hoà, giỏi kiềm chế và nhẫn nhịn, nhưng bản tính thật lại bộc lộ không sót một chút nào trong nụ hôn này. Tần Khả mặt đỏ bừng, nhỏ giọng lẩm bẩm: “Đại biểu ca...” Tạ Diệu ôm chặt người trong lòng, nhỏ giọng dụ dỗ, hơi thở nguy hiểm tiến lại gần: “Gả cho hắn hay là gả cho ta, nghĩ kỹ rồi hãy trả lời.” Ba tháng sau, triều Đại Chu nghiêng trời lệch đất, nhà họ Tạ quyền thế ngút trời. Chẳng ai ngờ được, hoàng cung chỉ trong một đêm đã đổi chủ. Chỉ vì một câu nói của nàng: “Gả cho huynh.”**** Tạ Diệu giữ nàng trong lòng, hỏi: “Bức thư kia để Thanh Liên đi xử lý rồi sao?” “Hắn ta nói muốn đến đón nàng hay là muốn gặp nàng?” Tần Khả biết ngay hắn sẽ hỏi câu này trước, rõ ràng là đã thấy hết rồi... rõ ràng là rất để ý. Giọng Tần Khả rất nhỏ, còn mang theo một tia hờn dỗi: “Hắn ta đâu có nói những thứ đó...” Tạ Diệu nhìn vào mắt nàng: “Vậy trong thư viết gì? Biểu cô mẫu thật sự có ý định tác hợp cho hai người à? Hắn ta ở trong phủ bao lâu?” “Đại biểu ca vẫn chưa thoát ra khỏi Đô Sát Viện sao? Muội đâu phải là phạm nhân của huynh...” “Ta đâu có thẩm vấn nàng, ta rõ ràng là...” “Ta rõ ràng là ghen thôi.” Tần Khả: “Đường đường là Trung thừa đại nhân, lại đi ghen với một tiểu quan thấp hơn huynh mấy bậc... muội không tin.” “Vào ngày sinh nhật của ta, nàng lại vì thư của hắn ta mà trốn ta, nên ta ghen.” “Không thể quen biết nàng sớm hơn hắn ta, nên ta ghen.” “Hắn ta còn từng được biểu cô mẫu để mắt đến, nên ta càng ghen.” “Nàng nói xem, ta phải làm sao đây?”

130000 Giỏ hàng Giỏ hàng