Khang Hi Gia Tiểu Sủng Phi

Khang Hi Gia Tiểu Sủng Phi

Ngôn TìnhCổ ĐạiCung Đấu

Một sớm tỉnh lại, Dung Nguyệt bỗng xuyên không, trở thành một phi tần nhỏ bé, yếu ớt, không được sủng ái trong hậu cung rộng lớn của Khang Hi. Ba năm trôi qua, nàng vẫn chỉ là một tiểu đáp ứng mờ nhạt, chẳng ai thèm để ý. Nàng ngồi thở dài, cảm thán: Cuộc đời còn có thể khổ hơn được nữa không đây?! Nhưng không cam chịu số phận, Dung Nguyệt quyết tâm thay đổi cuộc đời. Nàng bắt đầu lên kế hoạch cho con đường tranh sủng. Mộng tưởng: Trở thành một thế hệ sủng phi được cả hậu cung kính nể! Một ngày nọ, Khang Hi nghe nói về tham vọng này, liền đến hỏi: “Ái phi, nghe nói ngươi mộng tưởng trở thành sủng phi của trẫm. Có thể nói cho trẫm vì sao không?” Dung Nguyệt nhẹ nhàng mỉm cười: “Hoàng Thượng muốn nghe lời nói dối, hay là sự thật?” Khang Hi hứng thú hỏi: “Lời nói dối thì thế nào, sự thật thì ra sao?” Dung Nguyệt đáp: “Lời nói dối chính là: Hoàng Thượng anh minh thần võ, tuấn tú bất phàm. Thần thϊếp vừa nhìn thấy đã lập tức say mê, khuynh đảo tâm can!” Khang Hi nghe xong rất hài lòng, gật gù khen ngợi. Rồi hỏi tiếp: “Vậy còn sự thật?” (Trong lòng nghĩ thầm: Lời nói dối đã hay như thế, sự thật chắc chắn sẽ càng tuyệt vời hơn.) Dung Nguyệt nhìn Khang Hi, bình thản đáp: “Nghe nói sủng phi có thể ăn cơm no, muốn ăn gì thì ăn nấy.” Khang Hi sững người, sắc mặt tối sầm lại: “... Câu sự thật này nghe còn không hay bằng lời nói dối đâu!”

200000

851 chương

Truyện cùng tác giả

Xuyên Qua Chi Tranh Làm Sủng Phi
Xuyên Qua Chi Tranh Làm Sủng Phi
Băng Hàn Ngọc Tiêu

Mọi người đều nói Vĩnh Xương Đế thích nhất là mỹ nhân thon thả, mảnh mai như dương liễu, eo nhỏ trong một vòng tay, mặt trái xoan nhu uyển. Tiêu Uyển Từ cũng ở trong diện phải tham gia tuyển tú, nàng sờ mặt mình, ừm, bầu bĩnh, mượt mà, cảm thấy cũng khá yên tâm. Coi như một chuyến du lịch Hoàng cung cổ đại miễn phí, sau đó về nhà, tìm một phu quân như ý để gả, sống những tháng ngày êm đềm, bình yên Sau đó, Tiêu Uyển Từ khóc ròng trong lòng. Tại sao lại như vậy? Tại sao lại "được" tuyển chứ???Vì sinh hoạt, coi như làm việc trước thời hạn đi! Tiêu Uyển Từ: Sau khi vào cung nhất định phải ôm chặt đùi của Vệ Ly Mặc, như vậy mới có thịt ăn! Vệ Ly Mặc: Ái phi, liêm sỉ của ngươi đâu! Nếu yêu thích truyện ngôn tình, bạn có thể đọc thêm Cường Thế Sủng Ái hoặc Chồng Ma Của Em

200000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Khang Hi Gia Tiểu Sủng Phi
Khang Hi Gia Tiểu Sủng Phi
Băng Hàn Ngọc Tiêu

Một sớm tỉnh lại, Dung Nguyệt bỗng xuyên không, trở thành một phi tần nhỏ bé, yếu ớt, không được sủng ái trong hậu cung rộng lớn của Khang Hi. Ba năm trôi qua, nàng vẫn chỉ là một tiểu đáp ứng mờ nhạt, chẳng ai thèm để ý. Nàng ngồi thở dài, cảm thán: Cuộc đời còn có thể khổ hơn được nữa không đây?! Nhưng không cam chịu số phận, Dung Nguyệt quyết tâm thay đổi cuộc đời. Nàng bắt đầu lên kế hoạch cho con đường tranh sủng. Mộng tưởng: Trở thành một thế hệ sủng phi được cả hậu cung kính nể! Một ngày nọ, Khang Hi nghe nói về tham vọng này, liền đến hỏi: “Ái phi, nghe nói ngươi mộng tưởng trở thành sủng phi của trẫm. Có thể nói cho trẫm vì sao không?” Dung Nguyệt nhẹ nhàng mỉm cười: “Hoàng Thượng muốn nghe lời nói dối, hay là sự thật?” Khang Hi hứng thú hỏi: “Lời nói dối thì thế nào, sự thật thì ra sao?” Dung Nguyệt đáp: “Lời nói dối chính là: Hoàng Thượng anh minh thần võ, tuấn tú bất phàm. Thần thϊếp vừa nhìn thấy đã lập tức say mê, khuynh đảo tâm can!” Khang Hi nghe xong rất hài lòng, gật gù khen ngợi. Rồi hỏi tiếp: “Vậy còn sự thật?” (Trong lòng nghĩ thầm: Lời nói dối đã hay như thế, sự thật chắc chắn sẽ càng tuyệt vời hơn.) Dung Nguyệt nhìn Khang Hi, bình thản đáp: “Nghe nói sủng phi có thể ăn cơm no, muốn ăn gì thì ăn nấy.” Khang Hi sững người, sắc mặt tối sầm lại: “... Câu sự thật này nghe còn không hay bằng lời nói dối đâu!”

200000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Truyện liên quan

Hai Tai Họa Của Địa Phủ, Quậy Đến Mức Cả Kinh Thành Kéo Nhau Đi Hóng Chuyện
Hai Tai Họa Của Địa Phủ, Quậy Đến Mức Cả Kinh Thành Kéo Nhau Đi Hóng Chuyện

Địa phủ có hai tai họa: Một tai họa là một gốc hoa, tai họa thứ hai là một quyển sách. Sau khi cai quản sự sống chết của vạn vật nơi trần thế trong thời gian dài, địa phủ sinh ra hai thứ có linh trí. Dựa vào điều kiện bẩm sinh, mỗi ngày họ chỉ ăn dưa hóng chuyện, chẳng làm chuyện gì hết. Trải qua ngàn năm, một gốc hoa Mạn Châu Sa tu luyện thành hình người. Diêm Vương thấy tư chất của nàng không tệ, đặc biệt cho nàng làm trợ lý của Mạnh Bà. Ban đầu nàng làm việc rất tốt, nhưng thời gian càng lâu thì càng thấy nhàm chán. Cho đến một ngày nọ, hai tai họa ấy vô tình gặp nhau. Vừa gặp đã hợp ý, không thể dứt ra được. Người mê tám chuyện, kẻ thích nghe chuyện xưa, cứ thế mà trở thành hai tai họa lớn nhất địa phủ. Đến mức chỉ cần có một con chó đi ngang qua cũng bị họ tám chuyện đến mức không còn sợi lông nào còn sót lại. Diêm Vương buồn rầu vô cùng! Cuối cùng đành phải ném hai tên đó lên trần gian, cho vào lò luyện lại từ đầu. Nhưng đáng tiếc hai tên này không phải là loại dễ thuần phục! Bọn họ quậy phá đến mức địa phủ nghiêng trời lệch đất. Chỉ sơ ý một chút, hai người trói định vào nhau không tách ra được. - Phủ Thừa tướng. [Tiểu Thư Thư, ngươi chắc đây thật sự là phụ thân của ta sao? Sao lại có người hại nữ nhi ruột của mình thê thảm đến vậy?] [Tiểu Hoa Hoa, ta đã điều tra rồi. Đúng là phụ thân ruột của ngươi đó.] Vân Khiếu Thiên: ... [Tiểu Thư Thư, lão Hoàng đế của chúng ta có biết cả đời ông ấy cưng chiều duy nhất một công chúa hóa ra lại không phải con ruột ông ấy không?] [Tiểu Hoa Hoa, theo như tư liệu ta có thì vị Hoàng đế đó đến lúc chết cũng không hề biết, cả đời nuôi nữ nhi giúp người khác.] Hoàng đế: ... [Ủa? Tiểu Hoa Hoa, ta phát hiện ta có thể kết nối với không gian chứa đồ của Diêm Vương rồi nè!] [Thật hả? Tiểu Thư Thư, mau... Mau lấy vài món bảo bối ra cho ta xem thử!] Diêm Vương: Đồ của ta bay đi đâu hết rồi? [Tiểu Hoa Hoa, người nam nhân này có tiền, có sắc đẹp, chỉ thiếu mỗi mạng. Hay là ngươi thu nhận y luôn đi?] Vân Hoa: ...

100000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Nhật Ký Quay Ngựa Của Nhiếp Chính Vương
Nhật Ký Quay Ngựa Của Nhiếp Chính Vương

Mạnh Vãn Đào xuyên không vào một cuốn tiểu thuyết phản công, trở thành nhân vật qua đường Giáp không hề liên quan đến cốt truyện... cô nhi ở tam phòng của phủ Thừa Dự Bá. Vì cha mẹ qua đời sớm, lại không được tổ mẫu yêu thích, nàng chẳng khác nào người vô hình, quanh năm sống ở thôn trang ngoại ô kinh thành, chi phí ăn mặc còn thua kém cả nha hoàn được sủng trong phủ. Đã xuyên không đến đây, đương nhiên phải sống tiếp cuộc đời này. Sau khi dạy dỗ đám ác nô khinh chủ, đòi lại những gì vốn thuộc về mình, nàng an tâm ở lại thôn trang cày ruộng, mở cửa hàng kiếm tiền, cuộc sống mỗi ngày tự do thoải mái, cho đến một ngày nọ, vì thèm ăn mà nàng dạo bên bờ hồ nướng cá, gặp được đứa con riêng không biết của nhà quý tộc nào đang được nuôi dưỡng ở thôn trang bên cạnh. Hắn có vẻ ngoài cực kỳ tuấn tú, chỉ là sắc mặt quá trắng, thân thể quá yếu ớt, như thể sắp bị gió thổi bay đi. Đối diện với ánh mắt lạnh lùng của hắn, Mạnh Vãn Đào ngẫm nghĩ rồi giơ con cá vừa nướng lên: "Ngươi, có muốn ăn không?" Cung Giác đã lén lút rút kiếm ra khỏi vỏ: "..." ... Sau đó, hai người gặp nhau nhiều lần, nàng chẳng hề sợ hãi sát khí trên người hắn, ngược lại còn thấy thương cảm cho thân phận của hắn, mỗi khi làm món ngon đều mang cho hắn một ít. Một ngày nọ, có người từ trong cung đột nhiên đến tuyên đọc ý chỉ tứ hôn của Thái Hậu, muốn gả nàng cho Nhiếp Chính Vương làm phi. Nhiếp Chính Vương nắm trong tay nửa giang sơn, địa vị ngang hàng Thái Hậu, nhưng sau khi nam chính (ấu đế) trưởng thành, kết cục lại vô cùng thê thảm. Mạnh Vãn Đào không cần nghĩ cũng biết, đến lúc đó thân là Nhiếp Chính Vương Phi, nàng sẽ thảm hại đến mức nào. Nàng thật sự không hiểu, nàng chỉ là một NPC không liên quan gì đến cốt truyện, luôn an phận sống cuộc sống của mình, sao lại đột nhiên bị ép gả cho đại nhân vật phản diện tàn bạo? Đang ngẩn người thì nàng nhìn thấy đứa con riêng nhà bên nhận lấy ý chỉ của Thái Hậu từ tay thái giám, khóe miệng lạnh lùng nhếch lên: "Thái Hậu đã lo thay bản vương rồi." Mạnh Vãn Đào: "..." ... Lục hoàng tử Cung Giác lớn lên trong lãnh cung, vốn thuần khiết ngây thơ, sau nhiều lần bị hãm hại suýt mất mạng đã hoàn toàn trở nên tàn độc, từng bước tính toán, trở thành Nhiếp Chính Vương quyền khuynh thiên hạ. Năm đó hắn bị ám sát, bị trọng thương, dưỡng thương tại biệt viện ngoại ô, tiểu nha đầu ở sát vách hắn mấy lần suýt ᴄʜếᴛ, lại không hề sợ hắn, ngày ngày mang mỹ thực đến hỏi hắn có muốn nếm thử không. Ban đầu hắn chỉ cho rằng nàng có dụng ý riêng, lạnh lùng quan sát nàng làm mọi việc, chỉ chờ nàng lộ ra sơ hở là sẽ gιếт nàng. Cho đến ngày đó, hắn bị thuộc hạ phản bội, lệ khí bùng phát. Tiểu nha đầu kia nhét một chén rượu ủ hoa quế vào tay hắn, dịu dàng khuyên nhủ: "Người sống nên nghĩ thoáng một chút, đừng bi quan, cuộc sống rồi sẽ tốt đẹp hơn thôi, tỷ xem ta này, hiện tại chẳng phải đang sống rất thoải mái sao?" Những lời nàng nói, hắn chẳng nghe lọt tai câu nào, hắn chỉ nhớ rõ, tay nàng rất mềm mại, cũng rất ấm áp, có thể xua tan lớp sương lạnh đã tích tụ nhiều năm trong lòng hắn.

120000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Mang Theo Hệ Thống Gia Viên Xuyên Đến Tiên Giới
Mang Theo Hệ Thống Gia Viên Xuyên Đến Tiên Giới

Trong lúc thử nghiệm trò chơi thực tế ảo mang tên "Luyện Dược Phi Thăng", Nguyễn Nam Tinh bất ngờ xuyên không, mang theo cả hệ thống Gia Viên của game sang thế giới mới. Từ đây, ranh giới giữa thế giới ảo và hiện thực dần trở nên mờ nhạt, những dữ liệu trong game dần biến thành cuộc sống thật. Một mình đặt chân tới tiên giới, Nguyễn Nam Tinh dựa vào hệ thống Gia Viên, bắt đầu con đường tu tiên hoàn toàn khác biệt. Đất đai khô cằn? Giếng nước trong Gia Viên có thể cải tạo tất cả! Linh thực hiếm hoi? Vườn rau cấp cao tự động mang tới giống mới! Linh thú tuyệt chủng? Lai tạo linh thú, cũng có thể trở thành bá chủ một phương! Chẳng mấy chốc, ngọn núi cằn cỗi đã phủ đầy linh thực quý hiếm, linh thú thần cấp chạy nháo nhào khắp nơi, linh khí dày đặc đến mức cả Tiên Nhân trên Thượng Giới cũng phải kinh ngạc! Chủ nhân mới của ngọn núi, chỉ cần nhìn qua cũng đủ khiến người ta khϊếp sợ hơn cả. Ai mà ngờ, một ngọn núi nhỏ ở hạ giới lại trở nên đáng sợ đến vậy! Tiểu kịch trường. Con gà mái mà Nguyễn Nam Tinh mang ra từ Gia Viên đã thu hút sự chú ý của một con Phượng hoàng lửa. Phượng hoàng lửa bao năm không gặp được giống cái, vừa nhìn thấy đã lập tức kết thành một gia đình "xuyên loài" với gà mái. Ban đầu, Nguyễn Nam Tinh vừa ngạc nhiên vừa thích thú. Nhưng chẳng bao lâu sau, Nguyễn Nam Tinh bắt đầu hối hận – Phượng hoàng lửa canh giữ nghiêm ngặt, nhất quyết không để cô ăn một quả trứng nào! Về sau, những quả trứng lần lượt nở ra, một đàn gà con lông đỏ rực cứ thế chui ra...

200000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Trở Về Từ Tiên Giới Ta Làm Giàu Nhờ Trồng Trọt
Trở Về Từ Tiên Giới Ta Làm Giàu Nhờ Trồng Trọt

Kiếp trước Hứa Hạ vì tăng ca mà chết đột ngột, xuyên đến giới tu tiên, cẩn trọng trồng rau 300 năm ở linh giới, không ngờ bị kỳ lân đá cho về hiện đại. Vất vả lắm mới trở lại, ai còn thèm làm trâu làm ngựa! Ơ? Linh ngọc bên mình cũng theo về, bên trong còn tạo ra ngọc lộ! Hứa Hạ lập tức thu dọn đồ đạc về quê. Gặp năm mất mùa, sau núi hoang tàn, không thu hoạch được gì? Không sao, Hứa Hạ nói vẫn còn cứu được. Khai hoang núi, nuôi ong, hái hoa hồng, luyện tinh dầu, làm nước hoa hồng, Hứa Hạ từ đó sống cuộc đời an nhàn tự tại, ăn ngon uống sướиɠ, rảnh rỗi còn giúp người thân đấu với gã tồi, giúp chị em gái vươn lêи đỉиɦ cao sự nghiệp. Khách hàng từng ăn trái cây và rau Hứa Hạ trồng thì bảo: "Hứa Hạ, đừng ngủ nữa! Dậy trồng rau đi!" Các quý bà dùng nước hoa hồng và tinh dầu Hứa Hạ làm thì than: "Hứa Hạ, đừng ngủ, dậy hái hoa đi!" Các đại gia từng đến sau núi nhà Hứa Hạ thì giục: "Hứa Hạ, đừng ngủ, đến giờ ăn cơm rồi!"

250000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Khang Hi Gia Tiểu Sủng Phi
Khang Hi Gia Tiểu Sủng Phi

Một sớm tỉnh lại, Dung Nguyệt bỗng xuyên không, trở thành một phi tần nhỏ bé, yếu ớt, không được sủng ái trong hậu cung rộng lớn của Khang Hi. Ba năm trôi qua, nàng vẫn chỉ là một tiểu đáp ứng mờ nhạt, chẳng ai thèm để ý. Nàng ngồi thở dài, cảm thán: Cuộc đời còn có thể khổ hơn được nữa không đây?! Nhưng không cam chịu số phận, Dung Nguyệt quyết tâm thay đổi cuộc đời. Nàng bắt đầu lên kế hoạch cho con đường tranh sủng. Mộng tưởng: Trở thành một thế hệ sủng phi được cả hậu cung kính nể! Một ngày nọ, Khang Hi nghe nói về tham vọng này, liền đến hỏi: “Ái phi, nghe nói ngươi mộng tưởng trở thành sủng phi của trẫm. Có thể nói cho trẫm vì sao không?” Dung Nguyệt nhẹ nhàng mỉm cười: “Hoàng Thượng muốn nghe lời nói dối, hay là sự thật?” Khang Hi hứng thú hỏi: “Lời nói dối thì thế nào, sự thật thì ra sao?” Dung Nguyệt đáp: “Lời nói dối chính là: Hoàng Thượng anh minh thần võ, tuấn tú bất phàm. Thần thϊếp vừa nhìn thấy đã lập tức say mê, khuynh đảo tâm can!” Khang Hi nghe xong rất hài lòng, gật gù khen ngợi. Rồi hỏi tiếp: “Vậy còn sự thật?” (Trong lòng nghĩ thầm: Lời nói dối đã hay như thế, sự thật chắc chắn sẽ càng tuyệt vời hơn.) Dung Nguyệt nhìn Khang Hi, bình thản đáp: “Nghe nói sủng phi có thể ăn cơm no, muốn ăn gì thì ăn nấy.” Khang Hi sững người, sắc mặt tối sầm lại: “... Câu sự thật này nghe còn không hay bằng lời nói dối đâu!”

200000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Thừa Tướng Hôm Nay Có Lâm Vào Tu La Tràng Không
Thừa Tướng Hôm Nay Có Lâm Vào Tu La Tràng Không

Là một thứ nữ của Hầu phủ, việc táo bạo nhất mà Khương Họa từng làm trong đời, chính là tự tiến cử mình làm thϊếp khi hảo hữu của huynh trưởng - Tạ Dục Vãn bị người ta bày mưu hãm hại. Tạ Dục Vãn là vị Thừa tướng trẻ tuổi nhất đương triều, phong quang tế nguyệt, quyền cao chức trọng. Nếu không phải vì sự tình cờ này, hắn vốn là người mà cả đời này Khương Họa khó lòng với tới. Sau một phen hoang đường, dưới ánh mắt dõi theo của mọi người, nàng như Ý nguyện trở thành Thừa tướng phu nhân. Khương Họa tự biết mình có lỗi với Tạ Dục Vãn, nên luôn luôn nhường nhịn hắn trăm bề. Nàng là phu nhân hiền lương đoan trang nhất của Tạ Dục Vãn, cũng là người tình chung thủy nhất của hắn. Nàng vốn tưởng, trong mười năm này, dù Tạ Dục Vãn không yêu nàng, thì cũng nên kính trọng, nâng niu nàng. Cho đến một ngày đông năm ấy, khi nàng mang canh nóng đến thư phòng, bên ngoài cửa nghe được giọng điệu lạnh lẽo như băng của hắn: "Tự hủy thanh danh, đúng là hành vi của kẻ tiểu nhân." Tuyết năm ấy rất lạnh, một phút thất thần, Khương Họa không cẩn thận rơi xuống hồ. Khi mở mắt ra lần nữa, nàng đã trở về năm mười lăm tuổi. Lúc này huynh trưởng đang dẫn Tạ Dục Vãn vào cửa, nàng nhìn người phu quân đã chung sống ngày đêm suốt mấy chục năm này, nhẹ nhàng thi lễ một cách xa lạ. Khương Họa nghĩ, nàng không còn muốn gả cho Tạ Dục Vãn nữa. Tạ Dục Vãn sau khi trọng sinh, luôn chờ đợi những toan tính của Khương Họa. Ngay khi hắn tưởng rằng mọi chuyện sẽ diễn ra theo trình tự, hắn đã tận mắt chứng kiến chén rượu có mùi hương mê người kia, được Khương Họa mỉm cười trao cho vị thư sinh ngồi bàn bên.

150000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Cô Dâu Của Quỷ Vương
Cô Dâu Của Quỷ Vương

Tiểu thư nhà họ Tô, Tô Già Nguyệt, mỹ nữ yêu kiều mang trong mình vận mệnh kỳ lạ, vốn dĩ đáng lẽ sống một đời giàu sang an nhàn. Thế nhưng, vì tuổi trẻ nông nổi, nàng chống đối cuộc hôn nhân sắp đặt bởi gia tộc, cùng thư sinh nghèo Lý Kỳ bỏ trốn. Nàng cam chịu vất vả, tận tụy hầu hạ Lý Kỳ suốt những năm tháng đèn sách gian khổ, cuối cùng cũng đợi được ngày hắn đỗ trạng nguyên. Tưởng rằng từ đây có thể cùng hắn nâng khăn sửa túi, chung sống đến bạc đầu. Nào ngờ, khi đã có công danh quyền thế, người đàn ông ấy lập tức rước thϊếp vào nhà, hờ hững xem nàng như tấm áo cũ. Tô Già Nguyệt đau đớn đến tận cùng, lâm bệnh ngày càng trầm trọng, nghĩ rằng đời này chỉ có thể kết thúc trong thê lương. Nào ngờ, thời khắc đến, sự kết thúc của nàng với Lý Kỳ chính là sự tái khởi đầu mối nhân duyên định mệnh vốn có của tiểu thư Tô gia với nhân vật Quỷ Vương bí ẩn trong truyền thuyết. Mê hoặc và đầy cuốn hút..

100000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Sư Muội Ngốc Nghếch Tu Tiên Cũng Cá Mặn
Sư Muội Ngốc Nghếch Tu Tiên Cũng Cá Mặn

Vân Thất Thất đã sống như một con cá mặn suốt cả đời ở hiện đại, không ngờ sau khi chết lại xuyên không đến một thế giới tu tiên, một thế giới ai ai cũng là vua của sự chăm chỉ. Nhưng nàng vẫn không muốn cố gắng làm gì cả! Khi chọn sư tôn, Vân Thất Thất đã suy nghĩ rất nhiều. Kiếm tu thì quá mệt mà lại không có tiền. Phù tu thì ngày nào cũng vẽ bùa, nàng còn viết chữ không đẹp, huống chi là vẽ bùa. Nghĩ đi nghĩ lại, âm tu vẫn là tốt nhất, hơn nữa về âm nhạc, nàng cảm thấy mình vẫn có chút thiên phú, dù sao khi còn là một con cá mặn, nàng cũng đã nghe khá nhiều nhạc để tu dưỡng tâm hồn. Nhưng tại sao pháp khí của người ta đều là đàn tỳ bà, đàn cổ cầm, mà của nàng lại là kèn sorna! Chẳng lẽ chỉ vì hồi nhỏ nàng đã học kèn sorna với ông nội sao! Thế là từ đó, Thiên Âm Môn thường xuyên xuất hiện một hiện tượng như sau. Đại sư huynh đang tĩnh tọa, đột nhiên bị một trận tiếng kèn sorna làm gián đoạn, lập tức khí huyết dâng trào, mắt trắng dã rồi ngất xỉu. “Có ai không! Sư huynh ngất rồi!” Nhị sư tỷ đang thổi sáo một cách tao nhã, đột nhiên bị một trận tiếng kèn sorna làm lệch nhịp, nhị sư tỷ tao nhã bắt đầu thổi Tinh Thần Không Yên. “Có ai không! Mau cản nhị sư tỷ lại, nàng sắp điên rồi!” Từ đó trở đi, phong cách của cả Thiên Âm Môn đã thay đổi hoàn toàn, và thủ phạm nhờ vào tài năng thổi kèn sô na xuất chúng, đã trở thành người nổi tiếng trong giới tu chân. Còn sư tôn của Vân Thất Thất, Thẩm Nhược Hư, lại trở thành tội phạm lớn nhất khi dung túng cho Vân Thất Thất. “Sư tôn, người không quản lý tiểu sư muội sao!” Thẩm Nhược Hư nhìn Vân Thất Thất đang vui vẻ thổi kèn sô na, đương nhiên nói: “Quản cái gì, tiểu sư muội của các ngươi chẳng phải rất tốt sao, vui tươi nhảy nhót.” Mọi người ngất xỉu, có vẻ không ai có thể quản được Vân Thất Thất rồi!

100000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Xuyên Không: Mang Thai Vả Mặt Nhà Chồng Ác Độc
Xuyên Không: Mang Thai Vả Mặt Nhà Chồng Ác Độc

Vừa mở mắt ra, Bạch Đào Đào phát hiện mình xuyên không—không phải làm đại tiểu thư hay nữ thần y gì hết, mà là... một sản phụ bụng vượt mặt, đang nằm trên giường chờ người hạ thủ bằng bát thuốc phá thai! Chồng? Chết rồi. Nhà chồng? Lạnh lẽo như băng. Bà bà? Không phải người, là ác quỷ đội lốt mẹ chồng! Không cam chịu số phận bi thảm, Đào Đào lập tức trở mình phản kích—thuốc phá thai? Thì đưa bà bà uống thử trước xem hiệu quả ra sao! Một nhà chồng cực phẩm, lòng dạ hiểm độc, thà nuôi heo còn hơn sống cùng. Phân gia! Chạy ngay đi trước khi bị bòn rút đến mảnh vải cuối cùng. Dù có lấy trời làm màn, lấy đất làm chiếu, thì với cái đầu hiện đại và "bàn tay vàng" mang theo, nàng vẫn có thể dựng nên một cuộc sống huy hoàng từ hai bàn tay trắng. Trồng rau, nuôi gà, chế thuốc, mở quán ăn, trị bệnh cứu người—mọi thứ đều thành công mỹ mãn. Chẳng mấy chốc, nàng đã gom đủ bạc xây tứ hợp viện, mua ruộng, mua nhà, thuê người hầu hạ, sống cuộc sống mà kiếp trước có nằm mơ cũng chẳng dám nghĩ tới. Mọi thứ đều đang tốt đẹp thì một người đàn ông bỗng từ trên trời rơi xuống, tự xưng là... trượng phu của nàng?! Hả? Không phải đã chết rồi sao? Giả chết là trò mới à? Nhưng nhìn hắn ngày ngày giặt quần áo, nấu cơm, cày ruộng, chăm con... lại còn đẹp trai dịu dàng, cơ bụng sáu múi—thôi thì giữ lại cũng không lỗ. Từ đó, một nhà ba người, sống vui vẻ ấm êm, tiền bạc rủng rỉnh, tình cảm ngọt đến sâu răng. Nhà mẹ chồng cũ từng xua đuổi nàng thì hối hận đến xanh lè mặt mũi, nhìn nàng sống trong phủ lớn ăn thịt uống canh, còn mình thì rách rưới lạnh lẽo, nằm co ro gặm nhấm ký ức cũ mà than khóc không ngừng. Bởi vì trên đời, có những sai lầm—sẽ không bao giờ có cơ hội để sửa chữa lần thứ hai...

100000 Giỏ hàng Giỏ hàng