Trọng Sinh Tám Mốt Đánh Cá Và Săn Bắt Tây Bắc

Trọng Sinh Tám Mốt Đánh Cá Và Săn Bắt Tây Bắc

Trọng SinhĐô thị

Lý Long mang theo nhiều nuối tiếc từ kiếp trước, đã trọng sinh trở lại vào năm 1981. Năm này, ruộng đất vẫn chưa được giao khoán, anh vẫn chưa lập gia đình, anh trai cũng chưa chết vì anh, chị dâu cũng chưa coi anh là kẻ thù, và các cháu trai cháu gái vẫn đang lớn lên khỏe mạnh. Nguồn gốc gây ra mọi vấn đề về sau vẫn chưa xảy ra, tất cả vẫn còn kịp! Trong thời đại này, một đôi giày cao su có thể đổi được một con cừu trên núi, một chiếc đèn pin có thể đổi được một cặp sừng hươu trên núi. Đối với Lý Long, đây là thời đại tốt nhất, anh không cầu giàu sang phú quý, chỉ muốn đi săn bắn, câu cá, sống cuộc sống nhỏ hạnh phúc.

200000

3451 chương

Truyện cùng tác giả

Trọng Sinh Tám Mốt Đánh Cá Và Săn Bắt Tây Bắc
Trọng Sinh Tám Mốt Đánh Cá Và Săn Bắt Tây Bắc
Cơ Trung Mã

Lý Long mang theo nhiều nuối tiếc từ kiếp trước, đã trọng sinh trở lại vào năm 1981. Năm này, ruộng đất vẫn chưa được giao khoán, anh vẫn chưa lập gia đình, anh trai cũng chưa chết vì anh, chị dâu cũng chưa coi anh là kẻ thù, và các cháu trai cháu gái vẫn đang lớn lên khỏe mạnh. Nguồn gốc gây ra mọi vấn đề về sau vẫn chưa xảy ra, tất cả vẫn còn kịp! Trong thời đại này, một đôi giày cao su có thể đổi được một con cừu trên núi, một chiếc đèn pin có thể đổi được một cặp sừng hươu trên núi. Đối với Lý Long, đây là thời đại tốt nhất, anh không cầu giàu sang phú quý, chỉ muốn đi săn bắn, câu cá, sống cuộc sống nhỏ hạnh phúc.

200000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Truyện liên quan

Trùng Sinh Quan Trường: Ta Thật Không Muốn Lại Tăng Chức
Trùng Sinh Quan Trường: Ta Thật Không Muốn Lại Tăng Chức

Trở lại năm 2003, Lương Duy Thạch — người đã sớm chán ghét quan trường — một lòng muốn rời bỏ con đường làm quan để chuyển sang kinh doanh. Nhưng vận mệnh lại nhiều lần trêu ngươi hắn. Hắn càng muốn rời xa quan trường, thì chức vị lại càng thăng nhanh. Từ một công chức bình thường... Dần dần trở thành đại quan chủ chính một phương, từng bước đi lên, thanh vân thẳng tiến. Đến khi hoàn hồn nhìn lại, hắn đã bất tri bất giác trèo lên tới đỉnh cao quyền lực.

100000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Mỹ Vị Quán Của Bổn Cô Nương
Mỹ Vị Quán Của Bổn Cô Nương

Từ một học đồ vô danh tiểu tốt, đến khi trở thành đệ nhất danh trù thiên hạ, “một bữa khó cầu”, Mễ Vị đã mất hai mươi năm mới bước trọn con đường đầy gai nhọn và khói lửa nhân sinh ấy. Khi ấy, nàng vừa định giao lại sản nghiệp cho đồ đệ, an tâm rửa tay gác chảo, sống những ngày tháng an nhàn sớm chiều ngắm hoa. Ai ngờ một trận tai họa giáng xuống, xe lật nghiêng, hồn phách lìa thân. Nhưng rồi nàng lại xuyên đến một triều đại lạ lẫm, chốn sơn cốc hoang vu, nhân gian xa cách. Mễ Vị khẽ nhíu mày, than một tiếng: “Không cho bổn cô nương về hưu sớm thì thôi, cớ sao lại bắt bổn cô nương mang theo một đứa nhỏ trong bụng chứ?” May thay, trời xanh chưa tuyệt đường người, nàng được trụ trì đại sư trong chùa cứu giúp. Từ đó, mẫu tử nàng ẩn mình trong ngôi chùa nhỏ, ăn nhờ ở đậu, sống bình yên vô sự suốt bốn năm. Nào ngờ phúc chẳng dài lâu. Đến ngày tiểu oa vừa tròn ba tuổi, trụ trì đại sư lại gói ghém mẫu tử nàng, ném thẳng xuống núi, nói một câu nhẹ bẫng: “Tiểu oa, đi tìm phụ thân của ngươi đi.” Mễ Vị nhìn hài tử đang oe oe đòi sữa, chỉ đành xắn tay áo, nhấc chảo cầm vá, một lần nữa bước lên con đường lấy bếp làm nghiệp, lấy dao làm sinh. Từ đó, câu chuyện một nương thân mang con thơ mở quán ăn nơi nhân gian bắt đầu. Khói bếp quyện hương, cơm canh chan tình, viết nên một đoạn mỹ thực nhân tình ấm áp tựa dương xuân.

80000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Trọng Sinh 2000, Thanh Mai Hoa Khôi 18 Tuổi
Trọng Sinh 2000, Thanh Mai Hoa Khôi 18 Tuổi

【Trùng sinh + Thanh mai hoa khôi + Yêu nhau thường ngày + Rải cơm chó + Đơn nữ chính】 Dịch Phong mắc bệnh nan y, sau đó trùng sinh trở về năm 2000. Năm ấy, thanh mai giáo hoa Cố Mộc Hi vừa tròn mười tám tuổi. “Dịch Phong, cho tớ mượn cây bút chút đi!” “......” “Hôm qua chẳng phải đã cho cậu mượn rồi sao?” “Hôm qua là hôm qua, hôm nay là hôm nay, sao có thể giống nhau được?” “......” “Phục cậu luôn, đây này, cầm lấy.” “Dịch Phong, xé cho tớ tờ giấy đi!” “......” “Cậu xé giấy của tớ làm gì? Bộ cậu không có à?” “Tớ có chứ, nhưng xé của cậu thì tớ không đau lòng.” “......” “Logic của cậu đúng là bá đạo thật đấy! Thôi được rồi, cho cậu đó.” “Dịch Phong......” “......” “Lại muốn mượn gì nữa? Tớ sắp bị cậu mượn sạch rồi đấy!” “Hừ, đưa tay đây một chút.” “......” “Làm gì?” “Không có gì, chỉ là muốn nắm tay bạn trai thôi.” “???" Đây là câu chuyện thanh mai trúc mã hai chiều yêu thầm rồi cùng bước về phía nhau, mỗi ngày đều là cảnh yêu đương khiến người ta ngượng chết thay. Truyện ngọt ngào đầy cơm chó, không drama máu chó, không ngược luyến, hoan nghênh nhảy hố ~

60000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Sau Khi Đại Lão Huyền Học Ly Hôn, Cảnh Sát Cố Chuyển Lên Chính Thức
Sau Khi Đại Lão Huyền Học Ly Hôn, Cảnh Sát Cố Chuyển Lên Chính Thức

Giới thiệu tác phẩm: Nam Tang Ninh trở về sau mấy trăm năm ở giới tu chân, vừa mới về đã đυ.ng trúng cốt truyện máu chó, tên chồng cặn bã đưa đàn ông lên giường của vợ mình? Nam Tang Ninh tỏ vẻ trần đời chưa từng thấy người đàn ông nào tự cắm sừng lên đầu mình! Sau khi biết được công đức có thể giúp tu luyện, cô quả quyết quay lại làm nghề cũ, trên bói quốc vận, dưới bói kẻ thứ ba đang trốn trại! Cư dân mạng A: “Đại sư, gần đây con gái tôi hay bị bệnh, cô nói xem có phải nó đã dính phải thứ không sạch sẽ gì rồi không?” Nam Tang Ninh: “Cha của con bà đang dùng mạng của con gái bà để đổi mạng cho con trai riêng của ông ta!” Cư dân mạng B: “Đại sư, chỗ chúng tôi có một tên sát nhân biếи ŧɦái, cô có thể tìm người giúp chúng tôi không?” Nam Tang Ninh: “Tắt đèn, nhắm mắt! 3, 2, 1.” Cùng với cô càng bói càng nhiều, người nước ngoài cũng đã bắt đầu tìm cô xem bói. Cư dân mạng Nhật Bản xem bói xong lập tức trầm cảm, cư dân mạng nước Mỹ òa khóc đòi về nước tìm mẹ. Trong cơn kinh hãi sau vụ nổ, nhân viên công tác tại sân bay nước Mỹ quỳ xuống cầu xin Nam Tang Ninh phá giải lời nguyền cho mình. Nam Tang Ninh bất đắc dĩ nhún vai, cô chỉ cách không vẽ bùa trong lúc đợi máy bay chứ không làm gì hết, được chưa! Tây Ban Nha đố kỵ hét lớn: “Đây là đồ của chúng tôi, người Hoa Quốc trộm văn hóa của chúng tôi! Đây là hành vi ăn trộm!” Nam Tang Ninh: “Ăn nhiều ba đậu nhảy sồn sồn trên mạng, lúc chúng tôi dựng nước thì các người vẫn còn đang ở trên cây đấy nhé!” Cư dân mạng Hoa Quốc nháo nhào vỗ tay khen hay: "Không hổ là đại sư được quốc gia công nhận, nhưng đại sư ơi, khi nào cô mới cho cảnh sát Cố một danh phận vậy?" Nam Tang Minh nhìn người đàn ông đang ôm mình, hình như dung mạo cũng không tồi?

180000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Trọng Sinh Mạt Thế, Tôi Cõng Vật Tư Đi Khắp Tận Thế
Trọng Sinh Mạt Thế, Tôi Cõng Vật Tư Đi Khắp Tận Thế

Ngày tận thế ập đến, mọi loại vật tư đều có thời hạn sử dụng. Một khi quá hạn, tất cả sẽ tan biến. Con người bắt đầu thức tỉnh, được phân chia thành hai loại: Thợ săn và Người vận chuyển. Người vận chuyển có thể xuyên qua giữa thế giới thực và các thế giới nhỏ để thu thập tài nguyên. Thế giới ẩm thực đầy nguyên liệu kỳ diệu, thế giới đất có thể tăng tốc sinh trưởng cây cối, thế giới khoáng sản là thiên đường cờ bạc. Còn có cả những nền văn minh cao cấp thuộc các thế giới hiện thực khác. Sở Thiên Kiều là một Người vận chuyển "dị biệt", do làm việc quá sức nên đột tử. Rồi bất hạnh trở về năm cô mười tám tuổi, khi ấy cô vẫn còn sống lay lắt trong trại phúc lợi ở khu ổ chuột. Sở Thiên Kiều nhìn quanh môi trường tồi tàn: “Đúng là xui tận mạng!” Muốn nhanh chóng sống những ngày vung tiền như rác, cô quyết định gia nhập tập đoàn Hoắc thị. Từ khi bước vào Hoắc thị, Sở Thiên Kiều chẳng hề che giấu bản tính “kiêu kỳ khó ưa” của mình. Dậy đúng vào phút chót, ngồi được thì không đứng, thấy ai sai được là sai ngay, tuyệt đối không động tay vào việc gì. Tỉ lệ người trong công ty nhìn cô là khó chịu lên tới 99%: “Chờ xem, sớm muộn gì cũng đá được cô ta ra đường!” Lãnh đạo trực tiếp của cô thì mỗi ngày đều đen mặt, nói năng chua chát mỉa mai. Vậy mà khi bước vào các thế giới nhỏ, từ cây táo biết hát có gu âm nhạc kỳ quặc, đến loài cá sô-cô-la quý hiếm, không một Người vận chuyển nào có thể kiếm được lợi nhuận nhiều như cô. Dưới áp lực của đồng tiền, những kẻ từng ngẩng cao đầu đều phải cúi đầu, chỉ mong được một lần cùng tổ đội với cô. Cô trở thành Người vận chuyển được yêu thích nhất của Hoắc thị. Có người nói, với cái tính “ngông đến tận trời” của Sở Thiên Kiều thì đời này chẳng ai thật lòng yêu cô nổi. Sở Thiên Kiều cười khẩy: “Tiền chất như núi, trai đẹp vây quanh, sống sung sướиɠ vậy không tốt à? Mấy người không hiểu được niềm vui của một bà hoàng đâu!” Thế nhưng khi cô sắp sửa tay trái ôm người đẹp, tay phải cặp kè trai ngoan, thì người sếp cũ từng đối xử với cô chẳng khác gì “chó hoang” lại bất ngờ xuất hiện. Anh đen mặt đuổi sạch đám trai trẻ xung quanh cô, hung dữ bóp cằm cô: “Em đừng có mơ mà bỏ rơi tôi!” Sở Thiên Kiều ngơ ngác: “Thằng cha này bị điên rồi à? Tôi với anh ở bên nhau lúc nào thế?” Cô từng nghĩ việc mình trọng sinh chỉ là chuyện nhỏ nhặt chẳng đáng bận tâm. Nhưng cho đến khi nhìn thấy thế giới mới, Sở Thiên Kiều mới hiểu ra một điều cô chính là hy vọng cuối cùng của thế giới này. Nữ chính: Điệu đà, kiêu kỳ, nhưng giỏi toàn diện. Nam chính: Thợ săn mạnh nhất trong lịch sử, “chó sói xám” lạnh lùng. Lưu ý trước khi đọc: Nam chính giai đoạn đầu có hơi “chó điên”, không phải kiểu yêu từ cái nhìn đầu tiên.

80000 Giỏ hàng

Ta Thấy Thám Hoa Quá Đỗi Duyên Dáng
Ta Thấy Thám Hoa Quá Đỗi Duyên Dáng

Tĩnh Bảo có ba mong muốn: "Một giữ gìn gia sản của gia tộc Tĩnh gia." "Hai có thể vào học ở Quốc Tử Giám và trở thành nữ nhân đầu tiên đứng đầu trong kỳ thi số một của Triều đình để rạng danh tổ tông." "Ba là trở thành nam nhân đầu đội trời chân đạp đất cho tới cuối đời." Trùng hợp thay Cố Trường Bình - vị đại nhân cao cao tại thượng đứng đầu Quốc Tử Giám cũng có ba mong muốn: "Một giúp nàng bảo vệ gia sản của gia tộc." "Hai giúp nàng phát tài làm rạng danh tổ tông." "Ba giúp nàng cải trang thành nam nhân đến cùng."

70000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Ta Thật Không Có Nghĩ Hạ Cờ Vây A!
Ta Thật Không Có Nghĩ Hạ Cờ Vây A!

Tuyển thủ cờ vây quốc gia Du Thiệu xuyên đến một thế giới song song, trở thành học sinh lớp mười. Sống lại một đời, hắn vốn chỉ muốn tận hưởng một quãng thanh xuân phóng khoáng, đừng để tuổi trẻ lại lần nữa trôi tuột qua kẽ tay. Nhưng mà... Sao ta lại cầm quân cờ lên rồi thế này?! Ở một giới cờ vây còn chưa bị AI “hành hạ”, chỉ cần sơ sẩy một chút là có thể trấn áp cả một thời đại — cảm giác ấy... đúng là sảng khoái đến mức hơi quá đáng. ... Một đám kỳ thủ chuyên nghiệp: “Cờ vây còn có thể chơi như thế này sao?!” Du Thiệu gật đầu: “Cờ vây... vốn là phải chơi như thế!”

80000 Giỏ hàng Giỏ hàng