Phu Nhân Để Ta Canh Ba Chết

Phu Nhân Để Ta Canh Ba Chết

Tiên hiệpTrinh Thám

Diêm Vương cho ta canh năm sống, phu nhân lại để ta canh ba chết! Thiên Vũ năm thứ 6, nửa đêm lúc canh ba, bầu trời bỗng nhiên trút xuống một trận mưa đỏ rực, từ thời khắc đó thế giới này trở nên quỷ dị, liên tục xuất hiện các tai họa như: Quỷ vật, Phần Mộ Nhân, ..... Các vụ án quỷ dị liên tục xuất hiện, khiến main đau đầu nhức óc, nhưng đằng sau mỗi vụ án đều có một câu chuyện, bên cạnh đó còn có những bóng hồng luôn theo cạnh hỗ trợ main!

100000

1208 chương

Truyện cùng tác giả

Phu Nhân Để Ta Canh Ba Chết
Phu Nhân Để Ta Canh Ba Chết
Cực Phẩm Đậu Nha

Diêm Vương cho ta canh năm sống, phu nhân lại để ta canh ba chết! Thiên Vũ năm thứ 6, nửa đêm lúc canh ba, bầu trời bỗng nhiên trút xuống một trận mưa đỏ rực, từ thời khắc đó thế giới này trở nên quỷ dị, liên tục xuất hiện các tai họa như: Quỷ vật, Phần Mộ Nhân, ..... Các vụ án quỷ dị liên tục xuất hiện, khiến main đau đầu nhức óc, nhưng đằng sau mỗi vụ án đều có một câu chuyện, bên cạnh đó còn có những bóng hồng luôn theo cạnh hỗ trợ main!

100000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Truyện liên quan

Thập Niên 90: Lắng Nghe Tiếng Lòng Của Động Vật [Phá Án]
Thập Niên 90: Lắng Nghe Tiếng Lòng Của Động Vật [Phá Án]

Năm 1995, Hạ Mộc Phồn tốt nghiệp trường cảnh sát, được phân đến đồn công an đường An Bình làm một cảnh sát nhỏ. Đường An Bình, đường như tên, đồn cảnh sát bình yên, đám cảnh sát rảnh đến mức lười biếng. Lần thứ nhất ra quân là vào tháng bảy, giúp phú bà tìm kiếm chó Poodle mất tích. Các đồng nghiệp vô cùng vui vẻ lên đường: Cuối cùng cũng có cơ hội thân thiết giữa cảnh sát và nhân dân rồi. Hạ Mộc Phồn gọi một cái, con chó Poodle nhỏ chạy về. Hạ Mộc Phồn nhìn ánh mắt mất mác của đồng nghiệp trong đồn cảnh sát, từ nhỏ cô đã nghe hiểu được tiếng lòng động vật chỉ vào thùng rác màu lam cách đó không xa: Nơi đó có vài thứ vụn vặt, tràn ngập mùi máu tươi. Từ đó, đồn công an đường An Bình không còn an bình nữa.

200000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Tạo Hóa Tiên Tộc
Tạo Hóa Tiên Tộc

Xuyên qua đến đại lục Càn Nguyên, Hứa Xuyên đồng thời thu được một quyển huyết mạch gia phả. Mỗi khi gia tộc sinh sôi thêm một đời, huyết mạch gia phả liền diễn sinh thêm một trang mới, sinh ra nhiều loại thiên phú khác nhau. Là đời lão tổ đầu tiên của Hứa gia, Hứa Xuyên được cộng dồn ba loại thiên phú: 【 long tinh hổ mãnh 】, 【 mỗi ngày một quẻ 】 và 【 thiên đạo đền bù cho người cần cù 】. Sau khi trưởng thành, Hứa Xuyên cưới vợ sinh con, không ngừng sinh sôi hậu duệ, cùng con cháu từng bước phát triển, làm lớn mạnh gia tộc. Hứa gia khởi đầu từ tầng đáy nhất — thân phận tá điền nơi thôn quê, từng bước cẩn trọng vươn lên, cuối cùng trở thành trường sinh thế gia vạn cổ bất hủ.

100000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Muôn Đời Tu Tiên: Ta Có Thể Cố Định Thiên Phú
Muôn Đời Tu Tiên: Ta Có Thể Cố Định Thiên Phú

Trần Thắng xuyên đến Tu Tiên giới, trở thành một vị vương hầu nơi thế tục, nhưng lại mang trong mình thể chất phế linh căn. Ban đầu hắn nghĩ đời này chắc chỉ có thể sống tầm thường, hưởng chút phú quý nhân gian trong trăm năm ngắn ngủi. Không ngờ, vào một buổi sáng, hắn đột nhiên thức tỉnh chí bảo — “Bách Thế Thư”. Bí bảo này lại cùng huyết mạch của hắn gắn liền, luân chuyển qua muôn đời mà vẫn không rơi vào chân linh. Huyết mạch bất diệt, muôn đời cầu tiên! Lúc này, Trần Thắng không còn do dự nữa. Một kiếp này, hắn phải sinh ra khác biệt, mở ra con đường tiên đồ thông thiên!

100000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Lục Phiến Môn Kỳ Án, Pháp Y Truy Hung
Lục Phiến Môn Kỳ Án, Pháp Y Truy Hung

Khi phụ thân ngỗ tác qua đời ly kỳ , Diệp Thải Đường vì món nợ lớn năm mươi lượng bạc, không thể không bán mình vào Lục Phiến Môn làm trâu làm ngựa cho chủ nợ Hạ Việt, người vốn là thần bổ. May mắn Diệp Thải Đường có linh hồn pháp y thâm niên của thời hiện đại, nàng dùng pháp y học hiện đại phá giải bí mật trên thi thể, điều tra dấu vết từ xương cốt. Khiến vụ án được tái diễn, nghe người chết nói chuyện, từng cọng cây ngọn cỏ đều làm chứng, ông trời có mắt không thể lừa. Hạ Việt vươn tay: "Nào, nắm tay ta đi." Diệp Thải Đường: "...?" Hạ Việt: "Như vậy chúng ta có thể cùng nhau phá án, trở thành một đôi cộng sự thần tiên." ***** Trích đoạn 1 Hạ Việt nói tiếp: “Tuy một tháng hai lượng không nhiều lắm, ngươi tiêu tiết kiệm một chút, ba bốn năm cũng có thể trả hết tiền, nói không chừng còn có thể tiết kiệm một ít.” Diệp Thải Đường cười khổ. Hạ Việt cũng mỉm cười: “Nếu không thì, ngươi chỉ có thể đi ăn xin, ta tặng người một cái bát, ngươi cứ ăn xin ở gần Lục Phiến Môn đi, một cô nương như ngươi nếu đυ.ng phải tiểu lưu manh gì đó, hét một tiếng, ta cũng sẽ không thấy chết mà không cứu.” Nói xong, Hạ Việt đi đến cửa gọi Lưu Sa: “Vào phòng bếp lấy một cái bát cũ cho ta, nhớ lấy cái bát nào bị sứt mẻ ấy, sau này Diệp cô nương ăn xin, các ngươi nhìn thấy thì chiếu cố một chút.” Lưu Sa ngốc nghếch lại đáp lời, thật sự ra ngoài. Nói đến nước này, Diệp Thải Đường còn có thể nói gì nữa, nàng biết rõ đây là một miếng bánh ngọt có bôi thuốc độc, cũng chỉ có thể rưng rưng nước mắt cầm ăn mà thôi. “Ta làm.” Diệp Thải Đường không đợi Hạ Việt nói xong, liền nói: “Đại nhân, ngài thật sự quá tốt bụng, ta bị thuyết phục vì sự tốt bụng của ngài. Đừng nói bao ăn bao ở, còn có tiền, cho dù không có tiền, ta cũng làm. Có thể làm việc ở Lục Phiến Môn, còn ăn xin gì nữa chứ.” Câu nói này nghe có vẻ không có vấn đề gì, nhưng ở đâu cũng có vấn đề, Lục Phiến Môn tạo nghiệt gì mà phải so tốt xấu với ăn xin, nhất thời Hạ Việt cũng biết phải phản bác thế nào. Trích đoạn 2: Diệp Thải Đường khinh bỉ nói: “Cơm mềm cứng rắn ăn, còn ăn đúng lý hợp tình, Lư phu nhân đã tạo nghiệt gì vậy, năm đó nếu như bà ấy tìm một tiểu bạch kiểm, chỉ cần mặt đẹp dáng người đẹp, tự mình bỏ tiền bao nuôi, chẳng phải cuộc sống sẽ thoải mái hơn bây giờ à.” Diệp Thải Đường nói xong, lại liếc nhìn Hạ Việt. Hạ Việt còn chưa kịp tiêu hóa mấy lời nói kinh hãi thế tục này của Diệp Thải Đường, bị nàng liếc nhìn, nhất thời cảm thấy không đúng lắm. Muội ấy nhìn ta làm gì vậy, cảm thấy ta là cơm mềm cứng rắn ăn, hay là tiểu bạch kiểm? Trích đoạn 3: Diệp Thải Đường vô cùng cạn lời, nàng lẩm bẩm nói: “Nhìn không ra, đại nhân còn là một người ngạo kiều nữa.” Vương Thống không hiểu liền hỏi: “Ngạo kiều là ý gì?” Lưu Sa đọc hiểu một trăm điểm: “Chính là kiêu căng ngạo mạn đó.” “Không không không.” Diệp Thải Đường lắc lắc ngón tay: “Chính là vừa kiêu ngạo vừa nũng nịu.” Hạ Việt thật sự không thể ngờ rằng trong lòng Diệp Thải Đường mình lại có hình tượng như vậy, giật mình đến mức suýt chút nữa vấp ngã. Diệp Thải Đường còn tiến thêm một bước giải thích: “Con người ấy mà, chính là thích ngạo kiều trước mặt những người thương mình.” Hạ Việt không muốn trở thành quan viên đầu tiên của Đại Lương đánh chết thủ hạ trên đường, cho nên hắn chỉ có thể nén giận, cố gắng nhớ lại Diệp Minh đã gặp lúc trước, Diệp Minh là một người rất bình thường, sao nữ nhi của ông ấy lại không đáng tin như vậy. Trích đoạn 4: Trên trán của Trạng Nguyên có một vầng trăng lưỡi liềm, lúc trước Diệp Thải Đường cũng đã từng xem qua các loại chân dung mặt nạ hí kịch. Lần này lại liếc nhìn, Diệp Thải Đường lập tức nhận ra chỗ không đúng. "Hình như vị trí của mặt trăng này không giống với mấy cái ta đã từng nhìn thấy trước đây." "Phải." Lão bản gánh hát hí kịch đáp: "Đáng lẽ phải vẽ lệch vầng trăng này mới được, nhưng hôm nay hắn không chú ý, lại vẽ thẳng." Diệp Thải Đường liếc nhìn, đúng thật là như vậy, vầng trăng trên trán vị Trạng Nguyên này là thẳng, mà những cái nàng từng thấy trước đây đều là lệch. Nhưng đây cũng không phải chuyện gì to tát, đến mức phải tức giận như vậy, mắng như mắng tôn tử vậy à? Diệp Thải Đường không khỏi hỏi: "Vầng trăng này thẳng hay lệch, có quy tắc gì đặc biệt à?" Hoặc nên nói, có điều cấm kỵ gì à? Lão bản tức giận như vậy, giống như vị Trạng Nguyên này đã phạm phải sai lầm lớn. Lão bản gánh hát hí kịch thở dài: "Tiểu thư có điều không biết, nghề nào cũng có quy tắc của nghề nấy. Nhân vật trong vở hí kịch này là một vị Trạng Nguyên nổi tiếng thời tiền triều, chính trực vô tư. Nghe nói ông ấy là Chung Quỳ lão gia chuyển thế, ban ngày đòi lại công bằng xử án cho bá tánh. Ban đêm, có thể nhìn thấy quỷ hồn. Nếu có ai chết oan, sẽ báo mộng để đòi lại công bằng." Diệp Thải Đường "a" một tiếng, nhất thời không phản ứng kịp lão bản đang ám chỉ gì, dừng lại một lát mới vỡ lẽ: "Ông đang nói quỷ ấy à." Trích đoạn 5: Thấy tên hỏa kế cũng không nghĩ ra được nội dung gì thêm, Tạ Chỉ lại hỏi: "Chẳng phải nam nhân không thể hát, nữ nhân có thể hát à? Ngươi đi tìm một nha đầu đến hát cho bọn ta nghe thử." Thật phiền muộn, người khác đều là uống hoa tửu nghe tiểu khúc. Còn bọn họ thì sao, ăn bánh bao nghe quỷ ca dao. Sự khác biệt thật sự quá lớn. Tên hỏa kế nhận được tiền thưởng vẫn rất tích cực, rất nhanh đã tìm một tiểu nha đầu đến. Tiểu nha đầu liền cất tiếng hát. "Ánh trăng sáng, lòng hoang mang." "Quỷ tân nương, tìm tân lang." "Tân lang là tình lang của ta, tân phòng là mộ phần của ta." "Giá y một màu đỏ thẫm, dùng máu ta thêu một đôi uyên ương." "Kèn xô na thổi vang một đường. Tình lang hỡi, chúng ta vào động phòng hoa chúc... chàng xem kìa, tim chàng gan chàng vương khắp sàn." Giọng của tiểu nha đầu cũng khá hay, nhưng hát lên lại hơi rợn người. Diệp Thải Đường nghe rồi, xoa xoa lớp da gà trên cánh tay. Đây là tiểu khúc dân gian gì chứ, đây là bài ca dao kinh dị mà. Trích đoạn 5: -------- Truyện chủ yếu về trinh thám phá án, vụ án liên tục, tình cảm là phụ, mọi người cùng gu với mình thì nhảy hố nhé. Chúc mọi người một ngày tốt lành và đọc truyện vui vẻ nha ~

200000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Cẩu Đạo Tu Tiên: Ta Thuyền Đánh Cá Vô Hạn Thăng Cấp
Cẩu Đạo Tu Tiên: Ta Thuyền Đánh Cá Vô Hạn Thăng Cấp

【 Kinh doanh lưu 】 【 Phàm nhân lưu 】 【 Cẩu đạo tu tiên 】 Hai mắt khép lại rồi mở ra, đã là một kiếp nhân gian khác. Giang Minh xuyên tới Vô Biên Hải — nơi yêu thú hoành hành, sóng dữ vô tận. May mắn thay, chiếc thuyền đánh cá trông bình thường dưới chân hắn, lại có thể vô hạn thăng cấp. 【 Thuyền đánh cá Lv2: Khi thu lưới, sản lượng cá tăng 100% 】 【 Thuyền đánh cá Lv3: Mở khóa không gian phụ — trữ vật, canh tác, chăn nuôi đều khả dụng 】 【 Thuyền đánh cá Lv5: Phòng ngự +100%, bị tổn hại có thể tự động chữa trị 】 【 Thuyền đánh cá Lv10: Nhận năng lực chống nước, có thể lặn xuống đáy biển tìm kiếm bí bảo 】 【 Thuyền đánh cá Lv15: Phóng thích linh khí tích trữ, trong nháy mắt bộc phát 500% tốc độ 】 ... Từ phàm khí tầm thường, từng bước lột xác thành pháp khí, bảo khí, pháp bảo, rồi linh bảo... Bất tri bất giác, thuyền đánh cá của Giang Minh đã hóa thành một Vĩnh Hằng Chi Chu — không gì không làm được, sở hữu hệ sinh thái tuần hoàn hoàn mỹ.

80000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Văn Phòng Thám Linh Phi Phàm
Văn Phòng Thám Linh Phi Phàm

[Thiếu nữ sinh ra có khả năng thông linh bắt ma × Đội trưởng hình sự trẻ tuổi, ngoài lạnh trong ấm. Trinh thám – Phá án – Linh dị nhẹ pha rùng rợn – Tình cảm đôi lứa cùng tiến.] Đội trưởng đội hình sự – Giang Thước, tuổi trẻ tài cao, từng là một người kiên trung với chủ nghĩa duy vật, suốt một thời chẳng mảy may tin vào chuyện quỷ thần. Cho đến ngày anh gặp Du Phi Phàm – thế giới quan trong anh bị bóp vụn rồi nhào nặn lại không biết bao nhiêu lần. “Cảnh sát Giang, anh bảo tôi truyền bá mê tín dị đoan. Vậy để tôi bắt cho anh xem một con ma cho anh nhé.” Từ nghi ngờ đến tin tưởng, từ đối lập đến hợp tác, từ như nước với lửa đến âm thầm nảy sinh tình ý. Những vụ án ly kỳ được lần giở từng lớp từng lớp như bóc kén tằm, để rồi cuối cùng người ta mới ngộ ra, thứ đáng sợ nhất, không phải oan hồn quỷ quái mà là lòng dạ con người. Mà đằng sau từng vụ án ấy, dường như còn ẩn giấu một âm mưu lớn hơn nhiều... *Lưu ý từ tác giả: Đây không phải truyện "sảng văn", không có tình tiết ngược tâm, không máu chó, không theo công thức lối mòn. Bối cảnh có yếu tố giả tưởng, hệ thống điều tra hình sự được người viết tham khảo từ tư liệu thực tế trước khi sáng tác, nhưng dẫu sao cũng chỉ là tiểu thuyết – có chỗ nào sơ suất mong được lượng thứ, xin miễn bàn sâu hơn.

150000 Giỏ hàng

Tọa Khán Tiên Khuynh
Tọa Khán Tiên Khuynh

Ta vốn chỉ là một sinh viên bình thường. Không biết vì sao lại lạc vào thế giới này. Người ở đây lại gọi ta là “Quý thiếu gia”, còn khuyên ta hãy nén bi thương, thuận theo số mệnh. Ta còn chưa kịp hiểu chuyện gì thì thiên kim của Tiên Môn Huyện lệnh đã đến, nói muốn từ hôn với ta. Ha, mở đầu thật thú vị. Từ đó, ta bắt đầu tìm hiểu thế giới kỳ quái này — nơi tiên đạo thịnh hành, vương triều phồn vinh, nhưng phía sau lại là người dân chết đói ngàn dặm, cuộc sống bấp bênh. Những kẻ tu tiên kia, ăn hết mồ hôi nước mắt của nhân dân, còn luyện hóa cả linh mạch của đất trời, cuối cùng chỉ cười lớn một tiếng rồi phi thăng mà đi — khác gì những quan tham ô bỏ trốn mang theo của cải? Ta vốn không định can dự vào cuộc phân tranh này, chỉ muốn lặng lẽ làm những gì mình có thể. Nhưng đến khi đứng trên đỉnh Quần Sơn, nhìn xuống tiên đạo sụp đổ, ta mới thấm thía — ta cũng không còn vô tội nữa.

100000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Tôi Có Kỹ Năng Điều Tra Đặc Biệt
Tôi Có Kỹ Năng Điều Tra Đặc Biệt

Sinh viên trường cảnh sát Lâm Thư Nguyệt đi đời vì thấy việc nghĩa hăng hái làm, nhưng cô ấy không chết hẳn mà lại xuyên không thành thực tập sinh phóng viên cùng tên ở một thế giới song song. Nhìn thấy thời gian đếm ngược sự sống trên hệ thống thiện ác vừa được liên kết chỉ còn ba giờ, Lâm Thư Nguyệt thầm nghĩ: Cô trong sinh về đầu những năm 2000, nhưng lại chưa hoàn toàn sống, chỉ có vạch trần và hỗ trợ cảnh sát bắt tội phạm mới có thể kéo dài sự sống! May mà hệ thống có sẵn radar quét tội phạm, có thể phân biệt giá trị thiện ác của con người, còn ngẫu nhiên rơi ra các loại phần thưởng, nếu không thì mạng nhỏ của cô tiêu đời rồi! Vì để sống sót, cô trà trộn vào từng băng nhóm tội phạm. Trên con đường điều tra tội phạm và vạch trần sự thật các vụ án như: vụ án trung tâm cai nghiện internet, vụ án không nhận tội gϊếŧ vợ, vụ án sữa bột giả, vụ án thiếu nữ bị uy hϊếp, vụ án xe giao nước đoạt mạng, vụ án xác chết biến mất trong nhà tang lễ, vụ án cả nhà phú hào bị gϊếŧ, vụ án bức tượng bí ẩn,... Cô trở thành một phóng viên điều tra xuất sắc, nhận được đủ các loại giải thưởng báo chí lớn nhỏ, còn là người trẻ tuổi nhất đạt giải thưởng thành tựu trọn đời cá nhân đương thời... Một tên buôn người bị bắt: Rõ ràng tôi có khuôn mặt người lương thiện, kết quả cô ta vừa lên đã cho tôi hai cái tát. Một tên tội phạm truy nã cấp A: Cô ta nói tìm cho tôi một nơi tốt, kết quả lại đưa tôi đến đồn cảnh sát. Một hiệu trưởng trường cai nghiện internet: Lúc đó tôi chỉ muốn trị liệu bằng điện giật cho bọn trẻ, ai ngờ lại bị cô ta nhìn thấy, nhất quyết phải cho tôi nếm thử mùi vị đó. Một vị cục trưởng: “Khụ khụ, phóng viên Lâm, khi nào cô đến chỗ tôi ngồi chơi vậy?” Một vị tổ trưởng đội chuyên án: “Phóng viên Lâm, chúng tôi có một vụ án đặc biệt lớn, cô có hứng thú nghe thử không?” Cậu bớt bớt lại đi...

400000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Nhân Viên Quản Lý Hồ Sơ Tội Phạm Trùng Sinh
Nhân Viên Quản Lý Hồ Sơ Tội Phạm Trùng Sinh

Là nhân viên quản lý hồ sơ tại trại giam, Khương Lăng thuộc nằm lòng những hồ sơ phạm nhân từng xử lý. Đã chứng kiến quá nhiều tội phạm, nghe qua vô số câu chuyện phía sau, Khương Lăng hiểu rõ sự phức tạp và biến đổi khôn lường của nhân tính. Có người bẩm sinɧ đã xấu, gây ra tội ác không thể dung thứ. Có người sai một bước, rồi sai mãi, đến cuối cùng không còn đường quay đầu. Có người nhất thời bốc đồng, để rồi khi hối hận đã quá muộn màng. Cũng có người, bi kịch xảy ra chỉ vì ảnh hưởng từ gia đình. ... Một ngày nọ, Khương Lăng trọng sinɧ về năm 1993, khi cô vừa tốt nghiệp trường cảnh sáτ, được phân về đồn công an đường Kim Ô làm cảnh sáτ khu vực. Trong đại sảnh đồn đang xử lý một vụ ẩu đả, cảnh sáτ phụ trách đang giáo dục hai thiếu niên: “Tiền Đại Vinh, em đừng bắt nạt Lương Cửu Thiện thế nữa...” Hai cái tên này quá đỗi quen thuộc, Khương Lăng sững người ngay tại chỗ. Lương Cửu Thiện, sinɧ năm 1978, năm 1999 ngồi tù vì tội giết người. Người bị cậu ấy sáτ hại tên là Tiền Đại Vinh. Vụ án năm ấy gây chấn động toàn thành phố. Lương Cửu Thiện bỏ học, truy lùng suốt sáu năm chỉ để tự tay giết kẻ thù đã hại cɧếτ chị gái mình. Tại toà, cậu ấy chỉ nói đúng bốn chữ: “TÔI KHÔNG HỐI HẬN.” Hiện giờ, liệu chị của cậu ấy còn sống không? Hy vọng mọi thứ vẫn còn kịp!

100000 Giỏ hàng Giỏ hàng