Phu Nhân Để Ta Canh Ba Chết

Phu Nhân Để Ta Canh Ba Chết

Tiên hiệpTrinh Thám

Diêm Vương cho ta canh năm sống, phu nhân lại để ta canh ba chết! Thiên Vũ năm thứ 6, nửa đêm lúc canh ba, bầu trời bỗng nhiên trút xuống một trận mưa đỏ rực, từ thời khắc đó thế giới này trở nên quỷ dị, liên tục xuất hiện các tai họa như: Quỷ vật, Phần Mộ Nhân, ..... Các vụ án quỷ dị liên tục xuất hiện, khiến main đau đầu nhức óc, nhưng đằng sau mỗi vụ án đều có một câu chuyện, bên cạnh đó còn có những bóng hồng luôn theo cạnh hỗ trợ main!

100000

1208 chương

Truyện cùng tác giả

Phu Nhân Để Ta Canh Ba Chết
Phu Nhân Để Ta Canh Ba Chết
Cực Phẩm Đậu Nha

Diêm Vương cho ta canh năm sống, phu nhân lại để ta canh ba chết! Thiên Vũ năm thứ 6, nửa đêm lúc canh ba, bầu trời bỗng nhiên trút xuống một trận mưa đỏ rực, từ thời khắc đó thế giới này trở nên quỷ dị, liên tục xuất hiện các tai họa như: Quỷ vật, Phần Mộ Nhân, ..... Các vụ án quỷ dị liên tục xuất hiện, khiến main đau đầu nhức óc, nhưng đằng sau mỗi vụ án đều có một câu chuyện, bên cạnh đó còn có những bóng hồng luôn theo cạnh hỗ trợ main!

100000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Truyện liên quan

Ta Thật Không Phải Là Tiên Nhị Đại
Ta Thật Không Phải Là Tiên Nhị Đại

An Bất Lãng là một tiên nhị đại thuộc hàng đỉnh cấp, nhưng hắn lại chẳng hề vui vẻ. Một ngày nọ, một thiếu nữ dung mạo tuyệt mỹ tìm đến trước mặt hắn, rút ra một tờ hôn thư, lạnh lùng nói: “An Bất Lãng, ta muốn hủy hôn!” An Bất Lãng tức đến tím mặt: “Ba mươi năm Hà Đông, ba mươi năm Hà Tây, chớ khinh thiếu niên nghèo...” “Hu hu hu... người ngoài đều nói ta không xứng với ngươi...” Thiếu nữ đột nhiên nước mắt rơi như mưa, nức nở nói: “Phải rồi, ta chỉ là con gái của tông chủ Thập Đại Thánh Tông, chỉ có một đầu Thánh phẩm Hàn linh căn, một thiếu nữ ti tiện mà thôi. Đến cả vị trí đứng đầu Thần Nữ Bảng cũng không có, đúng là rác rưởi. Ta với cao không tới các ngươi, nhưng chẳng lẽ đến quyền hủy hôn ta cũng không có sao?!” Nói xong, thiếu nữ xé nát hôn thư, vừa khóc nức nở vừa che mặt bay đi. An Bất Lãng đứng đờ người tại chỗ, mặt mày ngơ ngác. Ta đúng là cái tiên nhị đại chết tiệt mà!! Lời nhắc: Truyện lấy hài hước làm chủ, không phù hợp với đạo hữu thích đấu trí căng não. Đây là thuần giải trí, xin cân nhắc trước khi đọc. Cảm ơn mọi người đã ủng hộ! Bộ này là sảng văn, đọc để cười là chính nha mọi người — chuyện quan trọng xin nhắc lại ba lần 

100000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Mỗi Ngày Một Quẻ, Từ Tán Tu Phường Thị Đến Trường Sinh Tiên Tôn
Mỗi Ngày Một Quẻ, Từ Tán Tu Phường Thị Đến Trường Sinh Tiên Tôn

Lý Trường An chuyển thế đến một thế giới tu tiên, trở thành một tán tu nơi phường thị, không được tiên môn tuyển nhận. Thiên phú bình thường, thân phận thấp kém, hắn vốn cho rằng con đường trường sinh đã vô vọng. May mắn thay, hắn thức tỉnh hệ thống 【 Mỗi ngày hỏi quẻ 】. 【 Quẻ hôm nay · Cát 】: Ngươi lên núi đốn củi, vô tình phát hiện một hang hồ ly, bên trong tìm được một ngọc giản chứa truyền thừa Phù Lục. 【 Quẻ hôm nay · Hung 】: Ngươi bị cướp tu để mắt tới, đối phương có ý đồ lừa ngươi rời khỏi phường thị. 【 Quẻ hôm nay · Đại cát 】: Tại khu giao dịch phường thị, ngươi phát hiện một quả trứng Huyền Thủy Quy có huyết mạch biến dị. Thực lực huyết mạch có thể sánh với Linh thú Địa phẩm, nhưng lại bị xem như trứng thú bình thường để bán. 【 Quẻ hôm nay · Đại hung 】: Trận pháp sư của phường thị cấu kết với địch nhân, khiến đại trận bị phá. Sẽ có Trúc Cơ đại tu tiến vào phường thị, tính mạng ngươi gặp nguy hiểm. ... Dựa vào quẻ tượng, Lý Trường An từng bước kinh doanh cẩn trọng, xu cát tị hung, rộng kết thiện duyên. Thời gian trôi qua, thế sự đổi dời, vô số thiên kiêu hào kiệt lần lượt bị năm tháng vùi lấp. Chỉ có Lý Trường An từng bước quật khởi, cuối cùng đứng bên bờ trường hà thời gian, trở thành một vị Trường Sinh Tiên Tôn.

100000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Ta Là Trường Sinh Tiên
Ta Là Trường Sinh Tiên

Tiên thần, yêu ma, vương hầu tướng lĩnh; Long Nữ nâng đèn, giữa biển rộng thịnh vượng. Cáo hoang tham thiền, hổ dữ ngộ đạo; kẻ du ngoạn đến Bắc Hải, người lại tìm về Thương Ngô. Tiên thần còn tại thế, yêu ma dựng nên quốc độ của riêng mình. Tất cả những chuyện ấy vốn chẳng liên quan gì đến Tề Vô Hoặc. Trong những giấc mộng hắn luôn trông thấy một khối lập phương phủ đầy văn tự. Khi đó, điều duy nhất Tề Vô Hoặc mong muốn chỉ là được tham dự khoa thi mùa xuân năm sau. Cho đến một ngày, lúc đang làm “bữa cơm hoàng lương”, một lão nhân tiến đến, trao cho hắn một chiếc gối ngọc, bảo rằng hãy dựa vào nó mà ngủ một giấc thật dài. Đó chính là— Hoàng Lương Nhất Mộng. ... Giấc mộng hoàng lương tan vỡ, rũ sạch bụi trần trong lòng phàm; từ đó cánh cửa tu hành mở rộng trước mắt. Kim Ô khuất bóng, Thỏ Ngọc dần phai. Tam giới như một hạt thóc, non sông chỉ còn lại vệt bụi năm tháng. Thanh kiếm nhàn tản đi qua phố xá phồn hoa. Chẳng ai biết rằng— Ta chính là Chân Tiên.

100000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Sư Muội Kiếm Tông Tay Cầm Ma Trượng
Sư Muội Kiếm Tông Tay Cầm Ma Trượng

Trong khi đang tự suy nghĩ cấm chú, Ôn Vân đã tự nổ chết bản thân. Sau khi tỉnh lại, nàng còn chạy từ thế giới Ma Pháp đến thế giới Tu Chân. Thấy đồng môn đều biết ngự kiếm phi hành, nàng cầm lấy que củi trầm tư suy nghĩ: “Nếu ta dẫm lên gậy ma pháp thì cũng có thể bay lên trời đúng không?” Mỗi người trong Thanh Lưu Kiếm Tông đều yêu kiếm, mỗi khi rảnh rỗi chúng đệ tử đều sẽ đào quặng và làm nghề nguội, chỉ mong có thể tự tay đúc ra một thanh tiên kiếm bản mạng. Sư muội ngoại môn Ôn sư muội bởi vì yêu thương sư huynh nên luôn chủ động hỗ trợ nhóm lửa. Mọi người đều khen ngợi: “Tuy Ôn sư muội không có thiên phú tu luyện, nhưng lại là một mỹ nhân có tâm hồn lương thiện.” Còn Ôn sư muội thì vuốt đống củi có không biết bao nhiêu là nguyên liệu đỉnh cấp làm ma pháp trượng kia, cả người đều run lẩy bẩy. “Phượng Hoàng Mộc!” “Huyết Xà Mộc!” Nàng nắm chặt một cây gậy: “Sư huynh, muội thiếu một cây củi, huynh cho muội mấy cây này được không?” Các sư huynh nhìn sư muội nghèo đến mức chỉ có mấy cây củi nát cũng yêu quý như vậy, thì càng thêm trìu mến hơn: “Cho muội đó, đều cho muội hết đó. Có đủ không? Nếu không đủ thì còn ở trong phòng củi đó!” Không lâu sau đó, các sư huynh ngây ngốc ngẩng đầu nhìn Ôn sư muội từ xa bay đến. “Vì sao Ôn sư muội không ngự kiếm mà ngự cây củi?” Nghe đồn trong giới Tu Chân có một nữ tu, tay cầm kiếm gỗ, nhưng uy thế lại vô cùng khủng bố. Mọi người đều nói là nàng nắm giữ kiếm khí hóa hình, kiếm vừa chỉ là trời giáng thiên lôi ngay chỗ đó! Ôn Vân: “Không phải, đây là lôi chú thuật.” Kiếm lại chỉ, lửa chảy ngàn dặm. Ôn Vân: “Không phải, đây là hỏa cầu thuật cơ sở nhất.” Kiếm lại chỉ, nước nhấn chìm vạn giới! Ôn Vân: Nếu ta nói đây là thanh khiết chú do ta tự nghĩ ra thì có ai tin không? PS: Thế giới quan là tác giả tự bịa ra, văn phong hài hước sa điêu, 1V1 (Ngụy thầy trò, ngụy chủ tớ.) Vai chính: Ôn Vân, Diệp Sơ Bạch. Một câu tóm tắt: Đừng ép ta trở thành cận chiến Ma Pháp Sư! Lập ý: Mạng ta do ta không phải trời.

100000 Giỏ hàng Giỏ hàng

[Trinh Thám Hình Sự] Tôi Có Thể Nghe Thấy Âm Thanh Từ Hiện Trường Vụ Án Mạng
[Trinh Thám Hình Sự] Tôi Có Thể Nghe Thấy Âm Thanh Từ Hiện Trường Vụ Án Mạng

Năm 2002, Thẩm Thanh Diệp tốt nghiệp đại học, trở thành một cảnh sát nữ làm việc ở văn phòng tại đội điều tra hình sự thành phố Bình Giang. Công việc văn phòng nhàn hạ, cuộc sống thường ngày ổn định, là lựa chọn lý tưởng để an dưỡng tuổi già. Cho đến một lần tình cờ, cô được đưa đến hiện trường một vụ án mạng. Sau khi điều tra hiện trường, cảnh sát đã xác định nghi phạm và chuẩn bị triệu tập đối tượng. Đúng lúc đó, bên tai Thẩm Thanh Diệp đột nhiên vang lên một giọng nói gào khóc: “Hung thủ không phải là Lâm Hiểu Phong! Là Lý Đại Chí! Là tên khốn ở tầng trên!” Biểu cảm của Thẩm Thanh Diệp khựng lại, ánh mắt từ từ dừng trên người đàn ông đứng ngoài cửa đang mang vẻ mặt ngây thơ chất phác... Từ đó trở đi... Vụ án gϊếŧ người liên hoàn trong đêm mưa, vụ án phanh thây ở công viên, vụ án gϊếŧ chồng... hàng loạt vụ án lớn được phá với tốc độ chưa từng có. Cuộc sống bình tĩnh của Thẩm Thanh Diệp hoàn toàn thay đổi, thay vào đó là sự ra đời của một huyền thoại mới trong giới cảnh sát. Đội trưởng tổ trọng án số 3, Nhạc Lăng Xuyên nổi tiếng với tài phá án như thần, được mọi người trong ngành cảnh sát kính nể. Tuy nhiên, anh vốn lạnh lùng, nguyên tắc, ít khi nể mặt người khác. Cho đến một lần khi đi thực địa, có người thấy anh đối xử với một cô gái nhỏ nhắn bằng thái độ ôn hòa, kiên nhẫn, lại còn đặc biệt quan tâm. Mọi người không khỏi tò mò: [Người đó là ai mà lại có thể khiến vị đội trưởng khó tính này để mắt đến?] Mãi đến khi phá được một vụ án lớn liên quan đến quốc tế, Thẩm Thanh Diệp bước lên bục nhận tấm huy chương cao quý nhất trong ngành cảnh sát, dáng vẻ uy nghi, rực rỡ như ánh mặt trời. Lúc đó, mọi người mới bàng hoàng nhận ra: [Cô không phải chỉ là một bông hoa đẹp, mà là một huyền thoại mà không ai có thể vượt qua.] Ban đầu, khi nghe những lời đồn đại về mối quan hệ giữa hai người, Nhạc Lăng Xuyên cười khẩy, nói bằng giọng đầy khinh thường: “Tôi chỉ quý trọng nhân tài thôi, các người hiểu gì chứ?” Nhưng về sau, khi ánh hào quang của cô gái này ngày càng rực rỡ, có nhiều người đàn ông ngưỡng mộ và tìm cách theo đuổi cô, Nhạc Lăng Xuyên không khỏi đen mặt. Chú thích: Truyện hình sự, không mang yếu tố kinh dị.

200000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Lục Phiến Môn Kỳ Án, Pháp Y Truy Hung
Lục Phiến Môn Kỳ Án, Pháp Y Truy Hung

Khi phụ thân ngỗ tác qua đời ly kỳ , Diệp Thải Đường vì món nợ lớn năm mươi lượng bạc, không thể không bán mình vào Lục Phiến Môn làm trâu làm ngựa cho chủ nợ Hạ Việt, người vốn là thần bổ. May mắn Diệp Thải Đường có linh hồn pháp y thâm niên của thời hiện đại, nàng dùng pháp y học hiện đại phá giải bí mật trên thi thể, điều tra dấu vết từ xương cốt. Khiến vụ án được tái diễn, nghe người chết nói chuyện, từng cọng cây ngọn cỏ đều làm chứng, ông trời có mắt không thể lừa. Hạ Việt vươn tay: "Nào, nắm tay ta đi." Diệp Thải Đường: "...?" Hạ Việt: "Như vậy chúng ta có thể cùng nhau phá án, trở thành một đôi cộng sự thần tiên." ***** Trích đoạn 1 Hạ Việt nói tiếp: “Tuy một tháng hai lượng không nhiều lắm, ngươi tiêu tiết kiệm một chút, ba bốn năm cũng có thể trả hết tiền, nói không chừng còn có thể tiết kiệm một ít.” Diệp Thải Đường cười khổ. Hạ Việt cũng mỉm cười: “Nếu không thì, ngươi chỉ có thể đi ăn xin, ta tặng người một cái bát, ngươi cứ ăn xin ở gần Lục Phiến Môn đi, một cô nương như ngươi nếu đυ.ng phải tiểu lưu manh gì đó, hét một tiếng, ta cũng sẽ không thấy chết mà không cứu.” Nói xong, Hạ Việt đi đến cửa gọi Lưu Sa: “Vào phòng bếp lấy một cái bát cũ cho ta, nhớ lấy cái bát nào bị sứt mẻ ấy, sau này Diệp cô nương ăn xin, các ngươi nhìn thấy thì chiếu cố một chút.” Lưu Sa ngốc nghếch lại đáp lời, thật sự ra ngoài. Nói đến nước này, Diệp Thải Đường còn có thể nói gì nữa, nàng biết rõ đây là một miếng bánh ngọt có bôi thuốc độc, cũng chỉ có thể rưng rưng nước mắt cầm ăn mà thôi. “Ta làm.” Diệp Thải Đường không đợi Hạ Việt nói xong, liền nói: “Đại nhân, ngài thật sự quá tốt bụng, ta bị thuyết phục vì sự tốt bụng của ngài. Đừng nói bao ăn bao ở, còn có tiền, cho dù không có tiền, ta cũng làm. Có thể làm việc ở Lục Phiến Môn, còn ăn xin gì nữa chứ.” Câu nói này nghe có vẻ không có vấn đề gì, nhưng ở đâu cũng có vấn đề, Lục Phiến Môn tạo nghiệt gì mà phải so tốt xấu với ăn xin, nhất thời Hạ Việt cũng biết phải phản bác thế nào. Trích đoạn 2: Diệp Thải Đường khinh bỉ nói: “Cơm mềm cứng rắn ăn, còn ăn đúng lý hợp tình, Lư phu nhân đã tạo nghiệt gì vậy, năm đó nếu như bà ấy tìm một tiểu bạch kiểm, chỉ cần mặt đẹp dáng người đẹp, tự mình bỏ tiền bao nuôi, chẳng phải cuộc sống sẽ thoải mái hơn bây giờ à.” Diệp Thải Đường nói xong, lại liếc nhìn Hạ Việt. Hạ Việt còn chưa kịp tiêu hóa mấy lời nói kinh hãi thế tục này của Diệp Thải Đường, bị nàng liếc nhìn, nhất thời cảm thấy không đúng lắm. Muội ấy nhìn ta làm gì vậy, cảm thấy ta là cơm mềm cứng rắn ăn, hay là tiểu bạch kiểm? Trích đoạn 3: Diệp Thải Đường vô cùng cạn lời, nàng lẩm bẩm nói: “Nhìn không ra, đại nhân còn là một người ngạo kiều nữa.” Vương Thống không hiểu liền hỏi: “Ngạo kiều là ý gì?” Lưu Sa đọc hiểu một trăm điểm: “Chính là kiêu căng ngạo mạn đó.” “Không không không.” Diệp Thải Đường lắc lắc ngón tay: “Chính là vừa kiêu ngạo vừa nũng nịu.” Hạ Việt thật sự không thể ngờ rằng trong lòng Diệp Thải Đường mình lại có hình tượng như vậy, giật mình đến mức suýt chút nữa vấp ngã. Diệp Thải Đường còn tiến thêm một bước giải thích: “Con người ấy mà, chính là thích ngạo kiều trước mặt những người thương mình.” Hạ Việt không muốn trở thành quan viên đầu tiên của Đại Lương đánh chết thủ hạ trên đường, cho nên hắn chỉ có thể nén giận, cố gắng nhớ lại Diệp Minh đã gặp lúc trước, Diệp Minh là một người rất bình thường, sao nữ nhi của ông ấy lại không đáng tin như vậy. Trích đoạn 4: Trên trán của Trạng Nguyên có một vầng trăng lưỡi liềm, lúc trước Diệp Thải Đường cũng đã từng xem qua các loại chân dung mặt nạ hí kịch. Lần này lại liếc nhìn, Diệp Thải Đường lập tức nhận ra chỗ không đúng. "Hình như vị trí của mặt trăng này không giống với mấy cái ta đã từng nhìn thấy trước đây." "Phải." Lão bản gánh hát hí kịch đáp: "Đáng lẽ phải vẽ lệch vầng trăng này mới được, nhưng hôm nay hắn không chú ý, lại vẽ thẳng." Diệp Thải Đường liếc nhìn, đúng thật là như vậy, vầng trăng trên trán vị Trạng Nguyên này là thẳng, mà những cái nàng từng thấy trước đây đều là lệch. Nhưng đây cũng không phải chuyện gì to tát, đến mức phải tức giận như vậy, mắng như mắng tôn tử vậy à? Diệp Thải Đường không khỏi hỏi: "Vầng trăng này thẳng hay lệch, có quy tắc gì đặc biệt à?" Hoặc nên nói, có điều cấm kỵ gì à? Lão bản tức giận như vậy, giống như vị Trạng Nguyên này đã phạm phải sai lầm lớn. Lão bản gánh hát hí kịch thở dài: "Tiểu thư có điều không biết, nghề nào cũng có quy tắc của nghề nấy. Nhân vật trong vở hí kịch này là một vị Trạng Nguyên nổi tiếng thời tiền triều, chính trực vô tư. Nghe nói ông ấy là Chung Quỳ lão gia chuyển thế, ban ngày đòi lại công bằng xử án cho bá tánh. Ban đêm, có thể nhìn thấy quỷ hồn. Nếu có ai chết oan, sẽ báo mộng để đòi lại công bằng." Diệp Thải Đường "a" một tiếng, nhất thời không phản ứng kịp lão bản đang ám chỉ gì, dừng lại một lát mới vỡ lẽ: "Ông đang nói quỷ ấy à." Trích đoạn 5: Thấy tên hỏa kế cũng không nghĩ ra được nội dung gì thêm, Tạ Chỉ lại hỏi: "Chẳng phải nam nhân không thể hát, nữ nhân có thể hát à? Ngươi đi tìm một nha đầu đến hát cho bọn ta nghe thử." Thật phiền muộn, người khác đều là uống hoa tửu nghe tiểu khúc. Còn bọn họ thì sao, ăn bánh bao nghe quỷ ca dao. Sự khác biệt thật sự quá lớn. Tên hỏa kế nhận được tiền thưởng vẫn rất tích cực, rất nhanh đã tìm một tiểu nha đầu đến. Tiểu nha đầu liền cất tiếng hát. "Ánh trăng sáng, lòng hoang mang." "Quỷ tân nương, tìm tân lang." "Tân lang là tình lang của ta, tân phòng là mộ phần của ta." "Giá y một màu đỏ thẫm, dùng máu ta thêu một đôi uyên ương." "Kèn xô na thổi vang một đường. Tình lang hỡi, chúng ta vào động phòng hoa chúc... chàng xem kìa, tim chàng gan chàng vương khắp sàn." Giọng của tiểu nha đầu cũng khá hay, nhưng hát lên lại hơi rợn người. Diệp Thải Đường nghe rồi, xoa xoa lớp da gà trên cánh tay. Đây là tiểu khúc dân gian gì chứ, đây là bài ca dao kinh dị mà. Trích đoạn 5: -------- Truyện chủ yếu về trinh thám phá án, vụ án liên tục, tình cảm là phụ, mọi người cùng gu với mình thì nhảy hố nhé. Chúc mọi người một ngày tốt lành và đọc truyện vui vẻ nha ~

200000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Thập Niên 90: Lắng Nghe Tiếng Lòng Của Động Vật [Phá Án]
Thập Niên 90: Lắng Nghe Tiếng Lòng Của Động Vật [Phá Án]

Năm 1995, Hạ Mộc Phồn tốt nghiệp trường cảnh sát, được phân đến đồn công an đường An Bình làm một cảnh sát nhỏ. Đường An Bình, đường như tên, đồn cảnh sát bình yên, đám cảnh sát rảnh đến mức lười biếng. Lần thứ nhất ra quân là vào tháng bảy, giúp phú bà tìm kiếm chó Poodle mất tích. Các đồng nghiệp vô cùng vui vẻ lên đường: Cuối cùng cũng có cơ hội thân thiết giữa cảnh sát và nhân dân rồi. Hạ Mộc Phồn gọi một cái, con chó Poodle nhỏ chạy về. Hạ Mộc Phồn nhìn ánh mắt mất mác của đồng nghiệp trong đồn cảnh sát, từ nhỏ cô đã nghe hiểu được tiếng lòng động vật chỉ vào thùng rác màu lam cách đó không xa: Nơi đó có vài thứ vụn vặt, tràn ngập mùi máu tươi. Từ đó, đồn công an đường An Bình không còn an bình nữa.

200000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Nhân Viên Quản Lý Hồ Sơ Tội Phạm Trùng Sinh
Nhân Viên Quản Lý Hồ Sơ Tội Phạm Trùng Sinh

Là nhân viên quản lý hồ sơ tại trại giam, Khương Lăng thuộc nằm lòng những hồ sơ phạm nhân từng xử lý. Đã chứng kiến quá nhiều tội phạm, nghe qua vô số câu chuyện phía sau, Khương Lăng hiểu rõ sự phức tạp và biến đổi khôn lường của nhân tính. Có người bẩm sinɧ đã xấu, gây ra tội ác không thể dung thứ. Có người sai một bước, rồi sai mãi, đến cuối cùng không còn đường quay đầu. Có người nhất thời bốc đồng, để rồi khi hối hận đã quá muộn màng. Cũng có người, bi kịch xảy ra chỉ vì ảnh hưởng từ gia đình. ... Một ngày nọ, Khương Lăng trọng sinɧ về năm 1993, khi cô vừa tốt nghiệp trường cảnh sáτ, được phân về đồn công an đường Kim Ô làm cảnh sáτ khu vực. Trong đại sảnh đồn đang xử lý một vụ ẩu đả, cảnh sáτ phụ trách đang giáo dục hai thiếu niên: “Tiền Đại Vinh, em đừng bắt nạt Lương Cửu Thiện thế nữa...” Hai cái tên này quá đỗi quen thuộc, Khương Lăng sững người ngay tại chỗ. Lương Cửu Thiện, sinɧ năm 1978, năm 1999 ngồi tù vì tội giết người. Người bị cậu ấy sáτ hại tên là Tiền Đại Vinh. Vụ án năm ấy gây chấn động toàn thành phố. Lương Cửu Thiện bỏ học, truy lùng suốt sáu năm chỉ để tự tay giết kẻ thù đã hại cɧếτ chị gái mình. Tại toà, cậu ấy chỉ nói đúng bốn chữ: “TÔI KHÔNG HỐI HẬN.” Hiện giờ, liệu chị của cậu ấy còn sống không? Hy vọng mọi thứ vẫn còn kịp!

100000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Tọa Khán Tiên Khuynh
Tọa Khán Tiên Khuynh

Ta vốn chỉ là một sinh viên bình thường. Không biết vì sao lại lạc vào thế giới này. Người ở đây lại gọi ta là “Quý thiếu gia”, còn khuyên ta hãy nén bi thương, thuận theo số mệnh. Ta còn chưa kịp hiểu chuyện gì thì thiên kim của Tiên Môn Huyện lệnh đã đến, nói muốn từ hôn với ta. Ha, mở đầu thật thú vị. Từ đó, ta bắt đầu tìm hiểu thế giới kỳ quái này — nơi tiên đạo thịnh hành, vương triều phồn vinh, nhưng phía sau lại là người dân chết đói ngàn dặm, cuộc sống bấp bênh. Những kẻ tu tiên kia, ăn hết mồ hôi nước mắt của nhân dân, còn luyện hóa cả linh mạch của đất trời, cuối cùng chỉ cười lớn một tiếng rồi phi thăng mà đi — khác gì những quan tham ô bỏ trốn mang theo của cải? Ta vốn không định can dự vào cuộc phân tranh này, chỉ muốn lặng lẽ làm những gì mình có thể. Nhưng đến khi đứng trên đỉnh Quần Sơn, nhìn xuống tiên đạo sụp đổ, ta mới thấm thía — ta cũng không còn vô tội nữa.

100000 Giỏ hàng Giỏ hàng