Tôi Có Kỹ Năng Điều Tra Đặc Biệt

Tôi Có Kỹ Năng Điều Tra Đặc Biệt

Ngôn TìnhNữ CườngHệ ThốngCận ĐạiTrinh Thám

Sinh viên trường cảnh sát Lâm Thư Nguyệt đi đời vì thấy việc nghĩa hăng hái làm, nhưng cô ấy không chết hẳn mà lại xuyên không thành thực tập sinh phóng viên cùng tên ở một thế giới song song. Nhìn thấy thời gian đếm ngược sự sống trên hệ thống thiện ác vừa được liên kết chỉ còn ba giờ, Lâm Thư Nguyệt thầm nghĩ: Cô trong sinh về đầu những năm 2000, nhưng lại chưa hoàn toàn sống, chỉ có vạch trần và hỗ trợ cảnh sát bắt tội phạm mới có thể kéo dài sự sống! May mà hệ thống có sẵn radar quét tội phạm, có thể phân biệt giá trị thiện ác của con người, còn ngẫu nhiên rơi ra các loại phần thưởng, nếu không thì mạng nhỏ của cô tiêu đời rồi! Vì để sống sót, cô trà trộn vào từng băng nhóm tội phạm. Trên con đường điều tra tội phạm và vạch trần sự thật các vụ án như: vụ án trung tâm cai nghiện internet, vụ án không nhận tội gϊếŧ vợ, vụ án sữa bột giả, vụ án thiếu nữ bị uy hϊếp, vụ án xe giao nước đoạt mạng, vụ án xác chết biến mất trong nhà tang lễ, vụ án cả nhà phú hào bị gϊếŧ, vụ án bức tượng bí ẩn,... Cô trở thành một phóng viên điều tra xuất sắc, nhận được đủ các loại giải thưởng báo chí lớn nhỏ, còn là người trẻ tuổi nhất đạt giải thưởng thành tựu trọn đời cá nhân đương thời... Một tên buôn người bị bắt: Rõ ràng tôi có khuôn mặt người lương thiện, kết quả cô ta vừa lên đã cho tôi hai cái tát. Một tên tội phạm truy nã cấp A: Cô ta nói tìm cho tôi một nơi tốt, kết quả lại đưa tôi đến đồn cảnh sát. Một hiệu trưởng trường cai nghiện internet: Lúc đó tôi chỉ muốn trị liệu bằng điện giật cho bọn trẻ, ai ngờ lại bị cô ta nhìn thấy, nhất quyết phải cho tôi nếm thử mùi vị đó. Một vị cục trưởng: “Khụ khụ, phóng viên Lâm, khi nào cô đến chỗ tôi ngồi chơi vậy?” Một vị tổ trưởng đội chuyên án: “Phóng viên Lâm, chúng tôi có một vụ án đặc biệt lớn, cô có hứng thú nghe thử không?” Cậu bớt bớt lại đi...

400000

1169 chương

Truyện cùng tác giả

Tôi Có Một Cái Group Chat Toàn Người Xuyên Không
Tôi Có Một Cái Group Chat Toàn Người Xuyên Không
Vũ Lạc Song Liêm

Lâm Tịch là một nhân viên văn phòng 996 đúng chuẩn con nợ của tư bản, ngày nào cũng cắm mặt vào máy tính, vậy mà ở cái thành phố đắt đỏ này, đến cái nhà vệ sinh cũng không mua nổi. Một hôm, trên đường từ quán nhậu với đồng nghiệp về, nàng bỗng dưng được add vào một nhóm chat kỳ lạ. Trong nhóm toàn là những con bệnh ảo tưởng sức mạnh, suốt ngày nói chuyện xuyên không như thật. Nào là xuyên về cổ đại, tận thế, phế xã hội nguyên thủy, có người còn khăng khăng mình xuyên vào tiểu thuyết! Admin của nhóm tuyên bố, chỉ cần làm nhiệm vụ cho mấy bệnh nhân này, giúp họ hoàn thành tâm nguyện sau khi xuyên không là sẽ được trả công xứng đáng. ... Có người tag nàng, nói mình đã xuyên không, nhờ nàng giúp đến xem cha mẹ họ sống thế nào, thù lao là mười lạng vàng. Lâm Tịch tưởng có người đang đùa, nàng đồng ý, và rồi giây tiếp theo, trước mặt nàng trống rỗng xuất hiện mấy thỏi vàng hình củ lạc... Tiếp đó, trong nhóm liên tục có những người kỳ lạ tag nàng. Có người nói mình đang ở thế giới tận thế hoang tàn, nhờ nàng đi xem kẻ đã hại chết mình có bị báo ứng hay không, thù lao là một lọ dung dịch trị liệu gen. Có người nói mình đang ở thế giới nguyên thủy, nhờ nàng giúp tìm chú mèo mình nuôi, thù lao là những viên đá quý xinh đẹp, thuần thiên nhiên không ô nhiễm. Có người nói mình đang ở thế giới cổ đại, nhờ nàng vạch trần nguyên nhân cái chết thật sự của mình, đưa hung thủ ra trước công lý, thù lao là những cuốn sách cổ đã thất truyền và các tác phẩm hội họa của danh gia. Nhìn lướt qua bảng giá thù lao mà họ gửi... Lâm Tịch: "Được, tôi đi, tôi đi, tôi đi hết!" Một câu tóm tắt: Thật sự có người xuyên không sao? Lập ý: Tích cực hướng về phía trước.

250000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Tôi Có Kỹ Năng Điều Tra Đặc Biệt
Tôi Có Kỹ Năng Điều Tra Đặc Biệt
Vũ Lạc Song Liêm

Sinh viên trường cảnh sát Lâm Thư Nguyệt đi đời vì thấy việc nghĩa hăng hái làm, nhưng cô ấy không chết hẳn mà lại xuyên không thành thực tập sinh phóng viên cùng tên ở một thế giới song song. Nhìn thấy thời gian đếm ngược sự sống trên hệ thống thiện ác vừa được liên kết chỉ còn ba giờ, Lâm Thư Nguyệt thầm nghĩ: Cô trong sinh về đầu những năm 2000, nhưng lại chưa hoàn toàn sống, chỉ có vạch trần và hỗ trợ cảnh sát bắt tội phạm mới có thể kéo dài sự sống! May mà hệ thống có sẵn radar quét tội phạm, có thể phân biệt giá trị thiện ác của con người, còn ngẫu nhiên rơi ra các loại phần thưởng, nếu không thì mạng nhỏ của cô tiêu đời rồi! Vì để sống sót, cô trà trộn vào từng băng nhóm tội phạm. Trên con đường điều tra tội phạm và vạch trần sự thật các vụ án như: vụ án trung tâm cai nghiện internet, vụ án không nhận tội gϊếŧ vợ, vụ án sữa bột giả, vụ án thiếu nữ bị uy hϊếp, vụ án xe giao nước đoạt mạng, vụ án xác chết biến mất trong nhà tang lễ, vụ án cả nhà phú hào bị gϊếŧ, vụ án bức tượng bí ẩn,... Cô trở thành một phóng viên điều tra xuất sắc, nhận được đủ các loại giải thưởng báo chí lớn nhỏ, còn là người trẻ tuổi nhất đạt giải thưởng thành tựu trọn đời cá nhân đương thời... Một tên buôn người bị bắt: Rõ ràng tôi có khuôn mặt người lương thiện, kết quả cô ta vừa lên đã cho tôi hai cái tát. Một tên tội phạm truy nã cấp A: Cô ta nói tìm cho tôi một nơi tốt, kết quả lại đưa tôi đến đồn cảnh sát. Một hiệu trưởng trường cai nghiện internet: Lúc đó tôi chỉ muốn trị liệu bằng điện giật cho bọn trẻ, ai ngờ lại bị cô ta nhìn thấy, nhất quyết phải cho tôi nếm thử mùi vị đó. Một vị cục trưởng: “Khụ khụ, phóng viên Lâm, khi nào cô đến chỗ tôi ngồi chơi vậy?” Một vị tổ trưởng đội chuyên án: “Phóng viên Lâm, chúng tôi có một vụ án đặc biệt lớn, cô có hứng thú nghe thử không?” Cậu bớt bớt lại đi...

400000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi
Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi
Vũ Lạc Song Liêm

Ngu Thanh Nhàn, tiên đời hai, bởi vì quá vô tích sự, trong một lần thám hiểm bí cảnh đã bị ngã lộn cổ. Trong ranh giới sắp bỏ mạng, cô đã được một "hệ thống pháo hôi phản công" bắt lại, hai bên giao hẹn đi qua các thế giới thập niên làm nhiệm vụ để kiếm công đức, sau đó linh hồn sẽ được tu sửa, quay về tiên giới. Thế giới I: Vứt bỏ vợ cũ - Thập niên 50 Sau khi đánh trận trở về, chồng nguyên thân muốn ép ly hôn, kết hôn với nữ thanh niên tri thức tiến bộ, yêu cầu nguyên thân ly hôn nhưng không được rời quê, phải chăm sóc mẹ bị liệt. Nữ chính: Bận rộn nuôi con, bận rộn yêu đương với anh bộ đội chó săn, bận rộn gây dựng sự nghiệp, làm nữ quản đốc kiếm tiền ngoại tệ cho quốc gia, chuyện tốt làm cháu hiền con thảo này vẫn nên để nữ thanh niên trí thức tiến bộ làm đi! Thế giới II: Người chị bị bán Con gái nhỏ Chiêu Như Ý được thiên vị, chồng đến ở rể, lại bán nguyên thân đến thôn bên cạnh, hai chị em hai số mệnh khác nhau một trời một vực. Em gái vào đội thanh niên tri thức, sau đó theo chồng quay lại thành phố làm mợ nhà giàu; chị gái chỉ có việc nhà nông làm không hết, suốt ngày bị đánh đập, cuối cùng bị bạo hành gia đình đến chết. Nữ chính: xé nát kịch bản, trừng phạt em gái giả nhân giả nghĩa, cha mẹ bất công và cả nhà chồng bạo hành, mang theo các chị em cũng bị lừa bán chạy ra khỏi núi. Cô không lạ gì mợ trẻ nhà giàu, nhưng cô muốn làm nữ tỷ phú, lên tiếng vì những người phụ nữ và trẻ em bị bán đi, cũng thành lập hội cứu trợ, còn được bầu là một trong mười nhân vật truyền cảm hứng Trung Hoa, từ đó về sau thanh danh vang xa! Thế giới III: Cuộc đời bị đánh cắp Mẹ ruột của Phù Đệ Ma vì báo ơn tình ngày trước, đã tặng thư thông báo trúng tuyển của con gái cho cháu gái, tự tay tạo ra cuộc đời bi thảm của nguyên thân. Cháu gái đang hưởng thụ cuộc sống đại học, con gái ruột thì thức đêm tăng ca ở nhà xưởng; Cháu gái mười dặm hồng trang gả cho doanh nhân giàu có, con gái sống cuộc đời thê lương buồn tủi... Nữ chính: Không sao, cô có thể thi vào đại học Thanh Hoa một lần nữa, cũng có thể khiến "nhà từ thiện" bị bóc phốt, mẹ ruột Phù Đệ Ma không còn chỗ bám víu, cậu giả nhân giả nghĩa phạm tội ngồi tù mọt gông! Sau đó cố gắng xúc tiến vụ án lớn mạo danh thế thân, mang đến ánh sáng hi vọng cho những học sinh ở nông thôn bị lấy trộm cuộc sống!

200000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Thập Niên 70: Trở Thành Quần Chúng Ăn Dưa
Thập Niên 70: Trở Thành Quần Chúng Ăn Dưa
Vũ Lạc Song Liêm

#ThậpNiên #NiênĐại #ĐiềnVăn #HệThống #Hài #VảMặt Văn Án: Làm một người ăn dưa ở thời đại mới, Giang Hựu Đào chính là chồn ăn dưa ngoài ruộng, nơi nào có dưa, nơi đó có cô. Vì thế khi một tia sét đánh trong đêm giông tố, cô xuyên không rồi, xuyên đến một tiểu đáng thương cùng tên vào thập niên 70. Tiểu đáng thương thuở nhỏ mất mẹ, cặn bã cha cưới người khác, chẳng những ăn không đủ no, mặc không đủ ấm, không làm xong việc nhà còn bị đánh chửi. Giang Hựu Đào xuyên đến là khi tiểu đáng thương bị người cha cặn bã kia vì để sau này có người dưỡng lão, có người chăm sóc lúc lâm chung, sau khi chết có người lo hương khói, ép nguyên chủ thay anh kế xuống nông thôn. Nghĩ đến hoàn cảnh chung của niên đại ăn không đủ no, mặc không đủ ấm này, trước mắt Giang Hựu Đào biến thành màu đen, vào giây cuối cùng trước khi mất đi ý thức, trong đầu cô có thêm một giọng nói vang lên. [Đinh... Hệ thống ăn dưa vì ký chủ phục vụ, chỉ cần hoàn thành nhiệm vụ ăn dưa là có thể đổi lấy vật tư nha ~...] Vì để cho bản thân ăn no mặc ấm, Giang Hựu Đào liều mạng, vì thế cô bôn ba trong thế giới dung hợp rất nhiều niên đại văn cẩu huyết, không phải ăn dưa thì là trên đường đi ăn dưa. Một thanh niên trí thức nào đó cùng ở điểm thanh niên trí thức mang theo không gian vật tư xuyên qua, lại để cho người ta làm tiểu mẹ kế giúp đỡ người. “Nhiệm vụ tới rồi ~ vây xem đồng thời làm hỏng lần gặp mặt đầu tiên của nam nữ chính, ban thưởng vật tư: Bánh bao thịt x 3, 500g thịt bò khô, 1kg hạt dưa vị bơ.” Cô vợ nhỏ vừa kết hôn trong thôn, thức dậy sau một giấc ngủ, tính tình thay đổi lớn, muốn ly hôn với chồng, còn muốn gả cho chú út của chồng cũ. “Đinh ~ Vây xem cục diện nháo ly hôn của nữ chính, vỗ tay trước mặt mọi người, nhận được 5 kg gạo, 250g thịt heo, năm thước vải dệt, 1 kg hạt dưa vị muối tiêu.” Cháu gái lớn của đại đội trưởng là phúc khí bao nổi tiếng xa gần, mà cháu gái thứ hai lại là sao chổi vận đen quấn thân. “Đinh... Vây xem sao chổi tìm đường chết xui xẻo, đồng thời giúp cô ấy một tay, nhận được 5 kg bột mì, một chiếc đùi gà, 1 kg dưa vị trà xanh.” Giang Hựu Đào ăn dưa ăn quên cả trời đất, hạt dưa trong tay càng được tích lũy nhiều, vì thế cô không thể không mang ra ngoài chào hàng. Trong lúc vô tình, cô thế mà dựa vào bán hạt dưa phát tài. Trở thành Vua hạt rang sau khi đất nước cải cách mở cửa, tứ hợp viện ở Bắc Kinh, nhà kiểu tây ở Hải Thị, đối với cô không bao giờ còn là mộng tưởng nữa. Muốn đi đâu chỉ cần cất bước là có thể đi, muốn đàn ông à, ừm... vừa lúc cũng muốn cô... Chỉ là ăn ăn dưa, chẳng biết từ bao giờ bên người có thêm một bóng dáng người đến, Giang Hựu Đào nhịn đau đưa một nắm hạt dưa cho đối phương. “Người anh em, cắn hạt dưa không?” Gỡ mìn: Niên đại mất quyền lực, có thiết lập. Đủ loại chuyện nhà và bát quái trong nông thôn...

300000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Truyện liên quan

Ngỗ Tác Kinh Hoa
Ngỗ Tác Kinh Hoa

Nữ chủ Thích Tầm là một vị ngỗ tác tài nghệ cao cường, vì oan án của gia tộc mà phải ẩn danh đổi tính, nương nhờ nghề nghiệm thi để sinh sống. Nàng dựa vào bản lĩnh tinh tế cùng nhãn lực sắc bén, nhiều lần trợ giúp quan phủ phá giải những vụ án kỳ dị, uẩn khúc. Trong quá trình ấy, nàng gặp được nam chủ Phó Quyết, một người xuất thân tôn quý, tâm cơ kín đáo. Từ hoài nghi lẫn nhau ban đầu, hai người dần sinh tín nhiệm, cùng vai kề vai tra ra chân tướng những âm mưu ẩn sâu phía sau các vụ án. Thích Tầm chẳng những thay người chết rửa sạch oan khiên, mà từng bước cũng tiến gần tới bí mật bị chôn vùi của gia môn. Tác phẩm thông qua những vụ án gay cấn hồi hộp cùng tình cảm khắc họa tinh tế, đã phản chiếu sự phức tạp của xã hội cổ đại và nhiều mặt của nhân tâm. Vừa có trí tuệ suy luận, vừa mang xúc cảm lay động lòng người, đây là một bộ cổ phong huyền nghi – tình cảm dung hòa lý và tình, trí và tâm.

100000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Từ Tận Thế Xuyên Đến 70, Tôi Và Con Trai Cùng Sở Hữu Không Gian Dị Năng
Từ Tận Thế Xuyên Đến 70, Tôi Và Con Trai Cùng Sở Hữu Không Gian Dị Năng

Tại tận thế, Tô Chiêu là một người mang dị năng cấp cao nhất, nắm giữ năng lực hệ mộc, hệ tinh thần và hệ lôi. Một ngày kia không may rơi vào vòng vây của thây ma rồi bị nhiễm vi rút, để không biến thành một cái xác biết đi thì cô chọn tự sát để kết thúc sinh mệnh. Ai ngờ Tô Chiêu lại xuyên không về thế giới song song của thập niên 70 cách đây mười nghìn năm, nhập vào thân xác một người cùng tên đang chuẩn bị đi lao động cải tạo. Chồng và anh cả bên chồng nhận nhiệm vụ ở Hương Cảng rồi mất tích, chưa rõ sống chết. Cha mẹ ruột tham gia nghiên cứu khoa học tuyệt mật nên không liên lạc được. Cha chồng bị đánh gãy chân, mẹ chồng thì khóc đến mù mắt, chị dâu lại ốm yếu bệnh tật, còn cháu trai mới ba tuổi... Chưa kể chính cô cũng đang mang thai hơn một tháng... Khởi đầu với hoàn cảnh thê thảm như vậy, Tô Chiêu cảm thấy thà chết còn hơn. Nhưng than thì than, sống vẫn phải sống, may sao dị năng vẫn còn và không gian cũng xuyên theo cô. Với lại thân thể này là một thiên tài chính hiệu: Tuổi còn trẻ đã là bác sĩ ngoại khoa tại bệnh viện lớn ở thủ đô, kiêm luôn chức phó viện trưởng. Ký ức của thân thể đều được giữ nguyên nên Tô Chiêu bỗng thấy mình ổn rồi, bật hack đây nha... Bị điều đi lao động thì sao? Dắt theo cả nhà già trẻ bệnh tật thì sao? Mang bầu thì đã làm sao? ... Mấy thứ đó chẳng là gì cả. Làm lại một đời, đạp gió rẽ sóng rực rỡ huy hoàng... Nhưng vừa đặt chân tới nơi bị điều đi thì cô chợt phát hiện mình xuyên sách mới đúng! Hóa ra mình và nhà chồng chỉ là pháo hôi làm nền, là công cụ để nữ chính tỏa sáng? Cạn lời! Pháo hôi sao? Công cụ sao? Tô Chiêu thẳng thắn tuyên bố: “Cho dù ở đâu, tôi cũng không làm bàn đạp cho bất kỳ ai!” Tay đỡ bụng bầu, Tô Chiêu xé nát kịch bản: “Số phận của tôi, tôi tự quyết định!”

80000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Logic Của Vô Hạn Lưu Đâu Rồi?
Logic Của Vô Hạn Lưu Đâu Rồi?

Chẳng hiểu sao Lộc Ngữ lại lạc vào một phó bản. Oái oăm thay, đây lại chính là thể loại kinh dị vô hạn lưu trong truyền thuyết. Vừa mới chân ướt chân ráo nhập bọn với quyết tâm tìm một "đùi to" để ôm thì cô đã phát hiện thế giới này có gì đó rất không ổn. Ánh mắt cô lướt qua đỉnh đầu của các đồng đội. [Tên lụy tình yêu đơn phương.] Lộc Ngữ: ... Hửm? [Boss phó bản đang nằm vùng.] Lộc Ngữ: ... Hả? Rồi trên đầu một người phụ nữ khác, hai chữ [Đại lão] to tổ chảng suýt thì chọc mù mắt cô! Lộc Ngữ: ... Á! Tò mò, cô vớ vội một chiếc gương soi thử và chết lặng khi thấy dòng chữ xám xịt trên đầu mình: [Sinh viên mỏng manh (Người xuyên không).] Lộc - sinh viên mỏng manh - Ngữ: ... [Run lẩy bẩy.] Thế là trong một đội hình "toang" đến mức này, Lộc Ngữ đã dựa vào trực giác của một người qua đường thứ thiệt để thuận lợi sống sót qua phó bản đầu tiên. Mãi về sau cô mới nhận ra không có gì là hoang đường nhất mà chỉ có hoang đường hơn! Dàn nhân vật cô gặp sau này cũng chẳng phải dạng vừa với những cái tên sương sương như: [Kẻ xui xẻo trăm năm có một], [Con bạc điên cuồng], [Vạn quỷ mê phiên bản đời thực], [Bạn của phụ nữ lớn tuổi], vân vân và mây mây. Lộc Ngữ: ... Thôi xong, thật sự toang rồi. Giữa thế giới điên rồ này, cô quyết định ôm chặt lấy người đồng đội duy nhất có vẻ ngoài bình thường. Lộc Ngữ cảm thấy an tâm đến lạ khi nhìn dòng chữ [Công dân nhiệt tình (Người xuyên không)] siêu to khổng lồ trên đầu anh. Quả nhiên vẫn là đồng hương đáng tin cậy nhất! Nhìn cái danh hiệu này mà xem, vừa bình thường lại vừa đáng tin biết bao! Mãi cho đến sau này, cô mới kinh hoàng phát hiện l*иg ngực của người đồng đội thân thiết đã thủng một lỗ lớn và trái tim bên trong cũng biến mất tự bao giờ. Ấy thế mà anh vẫn đứng đó mỉm cười với cô, trong khi danh hiệu trên đầu anh bắt đầu tự động thay đổi. [Kẻ bất tử cố chấp.] Lộc Ngữ: ... Đệt, hóa ra anh không phải đồng hương của tôi, mà đến người bình thường cũng không phải nốt à? [Em gái ngọt ngào có lối suy nghĩ khác người × Chàng trai bất tử "nhiệt tình".]

100000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Lục Phiến Môn Kỳ Án, Pháp Y Truy Hung
Lục Phiến Môn Kỳ Án, Pháp Y Truy Hung

Khi phụ thân ngỗ tác qua đời ly kỳ , Diệp Thải Đường vì món nợ lớn năm mươi lượng bạc, không thể không bán mình vào Lục Phiến Môn làm trâu làm ngựa cho chủ nợ Hạ Việt, người vốn là thần bổ. May mắn Diệp Thải Đường có linh hồn pháp y thâm niên của thời hiện đại, nàng dùng pháp y học hiện đại phá giải bí mật trên thi thể, điều tra dấu vết từ xương cốt. Khiến vụ án được tái diễn, nghe người chết nói chuyện, từng cọng cây ngọn cỏ đều làm chứng, ông trời có mắt không thể lừa. Hạ Việt vươn tay: "Nào, nắm tay ta đi." Diệp Thải Đường: "...?" Hạ Việt: "Như vậy chúng ta có thể cùng nhau phá án, trở thành một đôi cộng sự thần tiên." ***** Trích đoạn 1 Hạ Việt nói tiếp: “Tuy một tháng hai lượng không nhiều lắm, ngươi tiêu tiết kiệm một chút, ba bốn năm cũng có thể trả hết tiền, nói không chừng còn có thể tiết kiệm một ít.” Diệp Thải Đường cười khổ. Hạ Việt cũng mỉm cười: “Nếu không thì, ngươi chỉ có thể đi ăn xin, ta tặng người một cái bát, ngươi cứ ăn xin ở gần Lục Phiến Môn đi, một cô nương như ngươi nếu đυ.ng phải tiểu lưu manh gì đó, hét một tiếng, ta cũng sẽ không thấy chết mà không cứu.” Nói xong, Hạ Việt đi đến cửa gọi Lưu Sa: “Vào phòng bếp lấy một cái bát cũ cho ta, nhớ lấy cái bát nào bị sứt mẻ ấy, sau này Diệp cô nương ăn xin, các ngươi nhìn thấy thì chiếu cố một chút.” Lưu Sa ngốc nghếch lại đáp lời, thật sự ra ngoài. Nói đến nước này, Diệp Thải Đường còn có thể nói gì nữa, nàng biết rõ đây là một miếng bánh ngọt có bôi thuốc độc, cũng chỉ có thể rưng rưng nước mắt cầm ăn mà thôi. “Ta làm.” Diệp Thải Đường không đợi Hạ Việt nói xong, liền nói: “Đại nhân, ngài thật sự quá tốt bụng, ta bị thuyết phục vì sự tốt bụng của ngài. Đừng nói bao ăn bao ở, còn có tiền, cho dù không có tiền, ta cũng làm. Có thể làm việc ở Lục Phiến Môn, còn ăn xin gì nữa chứ.” Câu nói này nghe có vẻ không có vấn đề gì, nhưng ở đâu cũng có vấn đề, Lục Phiến Môn tạo nghiệt gì mà phải so tốt xấu với ăn xin, nhất thời Hạ Việt cũng biết phải phản bác thế nào. Trích đoạn 2: Diệp Thải Đường khinh bỉ nói: “Cơm mềm cứng rắn ăn, còn ăn đúng lý hợp tình, Lư phu nhân đã tạo nghiệt gì vậy, năm đó nếu như bà ấy tìm một tiểu bạch kiểm, chỉ cần mặt đẹp dáng người đẹp, tự mình bỏ tiền bao nuôi, chẳng phải cuộc sống sẽ thoải mái hơn bây giờ à.” Diệp Thải Đường nói xong, lại liếc nhìn Hạ Việt. Hạ Việt còn chưa kịp tiêu hóa mấy lời nói kinh hãi thế tục này của Diệp Thải Đường, bị nàng liếc nhìn, nhất thời cảm thấy không đúng lắm. Muội ấy nhìn ta làm gì vậy, cảm thấy ta là cơm mềm cứng rắn ăn, hay là tiểu bạch kiểm? Trích đoạn 3: Diệp Thải Đường vô cùng cạn lời, nàng lẩm bẩm nói: “Nhìn không ra, đại nhân còn là một người ngạo kiều nữa.” Vương Thống không hiểu liền hỏi: “Ngạo kiều là ý gì?” Lưu Sa đọc hiểu một trăm điểm: “Chính là kiêu căng ngạo mạn đó.” “Không không không.” Diệp Thải Đường lắc lắc ngón tay: “Chính là vừa kiêu ngạo vừa nũng nịu.” Hạ Việt thật sự không thể ngờ rằng trong lòng Diệp Thải Đường mình lại có hình tượng như vậy, giật mình đến mức suýt chút nữa vấp ngã. Diệp Thải Đường còn tiến thêm một bước giải thích: “Con người ấy mà, chính là thích ngạo kiều trước mặt những người thương mình.” Hạ Việt không muốn trở thành quan viên đầu tiên của Đại Lương đánh chết thủ hạ trên đường, cho nên hắn chỉ có thể nén giận, cố gắng nhớ lại Diệp Minh đã gặp lúc trước, Diệp Minh là một người rất bình thường, sao nữ nhi của ông ấy lại không đáng tin như vậy. Trích đoạn 4: Trên trán của Trạng Nguyên có một vầng trăng lưỡi liềm, lúc trước Diệp Thải Đường cũng đã từng xem qua các loại chân dung mặt nạ hí kịch. Lần này lại liếc nhìn, Diệp Thải Đường lập tức nhận ra chỗ không đúng. "Hình như vị trí của mặt trăng này không giống với mấy cái ta đã từng nhìn thấy trước đây." "Phải." Lão bản gánh hát hí kịch đáp: "Đáng lẽ phải vẽ lệch vầng trăng này mới được, nhưng hôm nay hắn không chú ý, lại vẽ thẳng." Diệp Thải Đường liếc nhìn, đúng thật là như vậy, vầng trăng trên trán vị Trạng Nguyên này là thẳng, mà những cái nàng từng thấy trước đây đều là lệch. Nhưng đây cũng không phải chuyện gì to tát, đến mức phải tức giận như vậy, mắng như mắng tôn tử vậy à? Diệp Thải Đường không khỏi hỏi: "Vầng trăng này thẳng hay lệch, có quy tắc gì đặc biệt à?" Hoặc nên nói, có điều cấm kỵ gì à? Lão bản tức giận như vậy, giống như vị Trạng Nguyên này đã phạm phải sai lầm lớn. Lão bản gánh hát hí kịch thở dài: "Tiểu thư có điều không biết, nghề nào cũng có quy tắc của nghề nấy. Nhân vật trong vở hí kịch này là một vị Trạng Nguyên nổi tiếng thời tiền triều, chính trực vô tư. Nghe nói ông ấy là Chung Quỳ lão gia chuyển thế, ban ngày đòi lại công bằng xử án cho bá tánh. Ban đêm, có thể nhìn thấy quỷ hồn. Nếu có ai chết oan, sẽ báo mộng để đòi lại công bằng." Diệp Thải Đường "a" một tiếng, nhất thời không phản ứng kịp lão bản đang ám chỉ gì, dừng lại một lát mới vỡ lẽ: "Ông đang nói quỷ ấy à." Trích đoạn 5: Thấy tên hỏa kế cũng không nghĩ ra được nội dung gì thêm, Tạ Chỉ lại hỏi: "Chẳng phải nam nhân không thể hát, nữ nhân có thể hát à? Ngươi đi tìm một nha đầu đến hát cho bọn ta nghe thử." Thật phiền muộn, người khác đều là uống hoa tửu nghe tiểu khúc. Còn bọn họ thì sao, ăn bánh bao nghe quỷ ca dao. Sự khác biệt thật sự quá lớn. Tên hỏa kế nhận được tiền thưởng vẫn rất tích cực, rất nhanh đã tìm một tiểu nha đầu đến. Tiểu nha đầu liền cất tiếng hát. "Ánh trăng sáng, lòng hoang mang." "Quỷ tân nương, tìm tân lang." "Tân lang là tình lang của ta, tân phòng là mộ phần của ta." "Giá y một màu đỏ thẫm, dùng máu ta thêu một đôi uyên ương." "Kèn xô na thổi vang một đường. Tình lang hỡi, chúng ta vào động phòng hoa chúc... chàng xem kìa, tim chàng gan chàng vương khắp sàn." Giọng của tiểu nha đầu cũng khá hay, nhưng hát lên lại hơi rợn người. Diệp Thải Đường nghe rồi, xoa xoa lớp da gà trên cánh tay. Đây là tiểu khúc dân gian gì chứ, đây là bài ca dao kinh dị mà. Trích đoạn 5: -------- Truyện chủ yếu về trinh thám phá án, vụ án liên tục, tình cảm là phụ, mọi người cùng gu với mình thì nhảy hố nhé. Chúc mọi người một ngày tốt lành và đọc truyện vui vẻ nha ~

200000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Trở Về Từ Tiên Giới Ta Làm Giàu Nhờ Trồng Trọt
Trở Về Từ Tiên Giới Ta Làm Giàu Nhờ Trồng Trọt

Kiếp trước Hứa Hạ vì tăng ca mà chết đột ngột, xuyên đến giới tu tiên, cẩn trọng trồng rau 300 năm ở linh giới, không ngờ bị kỳ lân đá cho về hiện đại. Vất vả lắm mới trở lại, ai còn thèm làm trâu làm ngựa! Ơ? Linh ngọc bên mình cũng theo về, bên trong còn tạo ra ngọc lộ! Hứa Hạ lập tức thu dọn đồ đạc về quê. Gặp năm mất mùa, sau núi hoang tàn, không thu hoạch được gì? Không sao, Hứa Hạ nói vẫn còn cứu được. Khai hoang núi, nuôi ong, hái hoa hồng, luyện tinh dầu, làm nước hoa hồng, Hứa Hạ từ đó sống cuộc đời an nhàn tự tại, ăn ngon uống sướиɠ, rảnh rỗi còn giúp người thân đấu với gã tồi, giúp chị em gái vươn lêи đỉиɦ cao sự nghiệp. Khách hàng từng ăn trái cây và rau Hứa Hạ trồng thì bảo: "Hứa Hạ, đừng ngủ nữa! Dậy trồng rau đi!" Các quý bà dùng nước hoa hồng và tinh dầu Hứa Hạ làm thì than: "Hứa Hạ, đừng ngủ, dậy hái hoa đi!" Các đại gia từng đến sau núi nhà Hứa Hạ thì giục: "Hứa Hạ, đừng ngủ, đến giờ ăn cơm rồi!"

250000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Vợ Lính Thời 70: Tay Ôm Ba Con, Tay Hái Tiền Tỷ
Vợ Lính Thời 70: Tay Ôm Ba Con, Tay Hái Tiền Tỷ

Bất ngờ bị xe tông chết, Cố Gia xuyên thẳng vào một quyển sách, trở thành một nhân vật phụ xui xẻo chuyên mang đồ tốt cho nữ chính. Cố Gia: “?” Đừng có vô lý quá đáng như vậy chứ! Trong truyện, nhân vật nữ phụ Cố Gia vốn là một cô gái mồ côi, toàn bộ gia sản bị người ta nhòm ngó, thậm chí còn bị họ hàng chiếm đoạt sạch, cuối cùng phải chết một cách thê thảm dưới gầm cầu. Vừa biết được kết cục bi thảm của mình, Cố Gia liền nổi giận, cô thẳng tay phá hủy miếng ngọc bội ngay trước mặt nữ chính, rồi tống luôn cặp mẹ con có âm mưu chiếm đoạt tài sản của cô vào đồn công an. Sau đó, cô ung dung xách theo túi đồ, mang cả gia tài của mình xuống vùng quê hẻo lánh để nương tựa vị hôn phu. Vị hôn phu của cô là người đã có thân hình hấp dẫn lại còn đẹp trai ngời ngời, tính tình thì dịu dàng chu đáo, việc trong nhà ngoài ngõ đều quán xuyến đâu ra đấy, nói chung là điểm nào cũng hoàn hảo. Chỉ có một khuyết điểm duy nhất đó là chân anh bị tật, dáng đi không được đẹp cho lắm. Nhưng không sao cả, bởi vì cô sở hữu không gian nước suối linh, nên việc chữa trị vết thương ở chân cho anh chỉ là chuyện nhỏ. Thế là, những ngày tháng yên bình của Cố Gia và vị hôn phu cứ thế trôi qua trong ngọt ngào, hạnh phúc, cuộc sống ngày càng sung túc, cuối cùng cô còn sinh được một lượt ba đứa con kháu khỉnh. Đêm đến, sau khi dỗ dành ba đứa trẻ ngủ say, Ôn Thời Khiêm ôm chặt cô vào lòng, thì thầm: “Bà xã ơi, hay là chúng ta sinh thêm một đứa nữa nhé?” Cố Gia: “...”

60000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Đại Lão Huyền Học Mãn Cấp Hành Nghề Trả Nợ
Đại Lão Huyền Học Mãn Cấp Hành Nghề Trả Nợ

Tương Ly một sớm bế quan, khi ra tới đã là 800 năm sau, vừa mở mắt, cô phát hiện thế giới đã thay đổi nghiêng trời lệch đất. Tiền tài cất trữ và tứ hợp viện của cô cũng đã không còn, thay thế chính là một món nợ khổng lồ. Còn có một tên đồ đệ ngây ngốc. Tương Ly chỉ có thể rưng rưng xắn tay áo làm lại nghề cũ. Dần dần, rất nhanh liền có người phát hiện, đạo quan ban đầu kề bên phá sản bị dỡ bỏ, bỗng nhiên rực rỡ lên, các nhân vật tai to mặt lớn tiến đến xin giúp đỡ nối liền không dứt. Ảnh đế nổi danh, người nổi tiếng lưu lượng cao, tổng tài công ty, đại già chính giới: “Đại lão cứu mạng!” Nhưng mà, ai cũng không có phát hiện, đại lão trong miệng bọn họ, trầm mê phát sóng trực tiếp. Ở trong phòng phát sóng trực tiếp của đại lão, hàng năm có một vị kim chủ bá chiếm bảng xếp hạng. Khi tất cả mọi người còn đang suy đoán, vị kim chủ ba ba tiêu tiền như nước này rốt cuộc là ai, thì một lần ngoài ý muốn, Tương Ly trong phát sóng trực tiếp nói một câu: “Cảm ơn chồng......” Fans: “Khϊếp sợ!!! Chồng của đại lão được cho hấp thụ ánh sáng!!!!”

400000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Mạt Thế Nuôi Con Không Dễ: Cục Cưng, Con Lên Trước Đi
Mạt Thế Nuôi Con Không Dễ: Cục Cưng, Con Lên Trước Đi

Mạt thế ập đến. Khi những người sống sót và xác sống đánh nhau sống chết thì Thư Lan trốn trong bãi rác. Cô lợi dụng mùi hôi thối che giấu hơi thở con người để tránh xác sống, rồi sinh ra Thư Mao Mao. May mắn thay, con trai cô cực kỳ thông minh. Vừa sinh ra bé con đã có dị năng "cướp đoạt" mạnh nhất mạt thế. Bất hạnh thay, vì sinh nở mà cơ thể cô suy yếu nhanh chóng. Cô trở nên vô dụng, đến gϊếŧ con gà cũng khó khăn. Vì vậy, Thư Lan còn trẻ tuổi đã bị (tự) ép (nguyện) sống cuộc sống ăn bám con mình. Là con trai của Thư Lan, Thư Mao Mao vừa cai sữa không lâu đã phải đối mặt với hàng loạt hiện thực lạnh lùng: Mẹ yếu ớt, ba mất tích, xác sống vô tận, và cả những đồng loại phiền phức. Hơn nữa, mẹ của cậu còn là một bậc thầy diễn xuất, thích bịa ra đủ loại thân phận kỳ quái cho mình. Mẹ giả làm cô nhi quả phụ yếu đuối, lừa ăn lừa uống lừa cả dị năng, còn muốn trở thành kẻ xấu xa nhất mạt thế. Thư Mao Mao bất lực. Biết làm sao giờ? Cưng chiều thôi. Ai bảo bà ấy là mẹ mình. Nhiều năm sau, một đại lão nào đó cười khẽ: "Thư Lan, nghe nói em đi khắp nơi nói tôi chết rồi?" [Mẹ tinh ranh × Con siêu thông minh, chiến lực cao.] Lưu ý của tác giả: 1. Có CP, có tình cảm gia đình. 2. Nam chính là Thư Mao Mao, vì đất diễn còn nhiều hơn cả ba ruột hẹ hẹ hẹ. 3. Bối cảnh mạt thế, nữ chính là ác nữ, sẽ cướp của người khác. Cân nhắc trước khi đọc.

120000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Tôi Viết Tiểu Thuyết Ở Dân Quốc
Tôi Viết Tiểu Thuyết Ở Dân Quốc

Tang Cảnh Vân xuyên không đến thời dân quốc, trở thành tiểu thư nhà thương nhân sa sút, bị người ta chặn cửa đòi nợ. Cha là một kẻ nghiện thuốc phiện, mẹ không có chính kiến, bên dưới còn có mấy đứa em trai em gái đang tuổi ăn tuổi lớn. Tang Cảnh Vân cơm ăn không đủ no bắt đầu cầm bút lên, viết cho mình một tương lai rạng rỡ. __________________ Tóm tắt một câu: Sinh hoạt của nhân vật nhỏ thời dân quốc. Ý nghĩa: Dù gặp phải tình cảnh tồi tệ đến đâu, cũng đừng từ bỏ. _________________ Hướng dẫn đọc: 1. Điền văn, chủ tuyến là nữ chính viết tiểu thuyết, làm giàu, tiến tới thịnh vượng, cũng sẽ có mô tả liên quan đến gia đình và hàng xóm 2. Bối cảnh thời dân quốc, sẽ không viết về nhân vật lịch sử, các nhân vật xuất hiện trong truyện đều không có nguyên mẫu, mọi người có thể xem như là hư cấu. 3. Vai chính: Tang Cảnh Vân, Đàm Tranh Hoằng

200000 Giỏ hàng Giỏ hàng