[Trinh Thám Hình Sự] Tôi Có Thể Nghe Thấy Âm Thanh Từ Hiện Trường Vụ Án Mạng

[Trinh Thám Hình Sự] Tôi Có Thể Nghe Thấy Âm Thanh Từ Hiện Trường Vụ Án Mạng

Ngôn TìnhSảng VănTrinh Thám

Năm 2002, Thẩm Thanh Diệp tốt nghiệp đại học, trở thành một cảnh sát nữ làm việc ở văn phòng tại đội điều tra hình sự thành phố Bình Giang. Công việc văn phòng nhàn hạ, cuộc sống thường ngày ổn định, là lựa chọn lý tưởng để an dưỡng tuổi già. Cho đến một lần tình cờ, cô được đưa đến hiện trường một vụ án mạng. Sau khi điều tra hiện trường, cảnh sát đã xác định nghi phạm và chuẩn bị triệu tập đối tượng. Đúng lúc đó, bên tai Thẩm Thanh Diệp đột nhiên vang lên một giọng nói gào khóc: “Hung thủ không phải là Lâm Hiểu Phong! Là Lý Đại Chí! Là tên khốn ở tầng trên!” Biểu cảm của Thẩm Thanh Diệp khựng lại, ánh mắt từ từ dừng trên người đàn ông đứng ngoài cửa đang mang vẻ mặt ngây thơ chất phác... Từ đó trở đi... Vụ án gϊếŧ người liên hoàn trong đêm mưa, vụ án phanh thây ở công viên, vụ án gϊếŧ chồng... hàng loạt vụ án lớn được phá với tốc độ chưa từng có. Cuộc sống bình tĩnh của Thẩm Thanh Diệp hoàn toàn thay đổi, thay vào đó là sự ra đời của một huyền thoại mới trong giới cảnh sát. Đội trưởng tổ trọng án số 3, Nhạc Lăng Xuyên nổi tiếng với tài phá án như thần, được mọi người trong ngành cảnh sát kính nể. Tuy nhiên, anh vốn lạnh lùng, nguyên tắc, ít khi nể mặt người khác. Cho đến một lần khi đi thực địa, có người thấy anh đối xử với một cô gái nhỏ nhắn bằng thái độ ôn hòa, kiên nhẫn, lại còn đặc biệt quan tâm. Mọi người không khỏi tò mò: [Người đó là ai mà lại có thể khiến vị đội trưởng khó tính này để mắt đến?] Mãi đến khi phá được một vụ án lớn liên quan đến quốc tế, Thẩm Thanh Diệp bước lên bục nhận tấm huy chương cao quý nhất trong ngành cảnh sát, dáng vẻ uy nghi, rực rỡ như ánh mặt trời. Lúc đó, mọi người mới bàng hoàng nhận ra: [Cô không phải chỉ là một bông hoa đẹp, mà là một huyền thoại mà không ai có thể vượt qua.] Ban đầu, khi nghe những lời đồn đại về mối quan hệ giữa hai người, Nhạc Lăng Xuyên cười khẩy, nói bằng giọng đầy khinh thường: “Tôi chỉ quý trọng nhân tài thôi, các người hiểu gì chứ?” Nhưng về sau, khi ánh hào quang của cô gái này ngày càng rực rỡ, có nhiều người đàn ông ngưỡng mộ và tìm cách theo đuổi cô, Nhạc Lăng Xuyên không khỏi đen mặt. Chú thích: Truyện hình sự, không mang yếu tố kinh dị.

200000

553 chương

Truyện cùng tác giả

[Trinh Thám Hình Sự] Tôi Có Thể Nghe Thấy Âm Thanh Từ Hiện Trường Vụ Án Mạng
[Trinh Thám Hình Sự] Tôi Có Thể Nghe Thấy Âm Thanh Từ Hiện Trường Vụ Án Mạng
Trường Anh Chỉ Qua

Năm 2002, Thẩm Thanh Diệp tốt nghiệp đại học, trở thành một cảnh sát nữ làm việc ở văn phòng tại đội điều tra hình sự thành phố Bình Giang. Công việc văn phòng nhàn hạ, cuộc sống thường ngày ổn định, là lựa chọn lý tưởng để an dưỡng tuổi già. Cho đến một lần tình cờ, cô được đưa đến hiện trường một vụ án mạng. Sau khi điều tra hiện trường, cảnh sát đã xác định nghi phạm và chuẩn bị triệu tập đối tượng. Đúng lúc đó, bên tai Thẩm Thanh Diệp đột nhiên vang lên một giọng nói gào khóc: “Hung thủ không phải là Lâm Hiểu Phong! Là Lý Đại Chí! Là tên khốn ở tầng trên!” Biểu cảm của Thẩm Thanh Diệp khựng lại, ánh mắt từ từ dừng trên người đàn ông đứng ngoài cửa đang mang vẻ mặt ngây thơ chất phác... Từ đó trở đi... Vụ án gϊếŧ người liên hoàn trong đêm mưa, vụ án phanh thây ở công viên, vụ án gϊếŧ chồng... hàng loạt vụ án lớn được phá với tốc độ chưa từng có. Cuộc sống bình tĩnh của Thẩm Thanh Diệp hoàn toàn thay đổi, thay vào đó là sự ra đời của một huyền thoại mới trong giới cảnh sát. Đội trưởng tổ trọng án số 3, Nhạc Lăng Xuyên nổi tiếng với tài phá án như thần, được mọi người trong ngành cảnh sát kính nể. Tuy nhiên, anh vốn lạnh lùng, nguyên tắc, ít khi nể mặt người khác. Cho đến một lần khi đi thực địa, có người thấy anh đối xử với một cô gái nhỏ nhắn bằng thái độ ôn hòa, kiên nhẫn, lại còn đặc biệt quan tâm. Mọi người không khỏi tò mò: [Người đó là ai mà lại có thể khiến vị đội trưởng khó tính này để mắt đến?] Mãi đến khi phá được một vụ án lớn liên quan đến quốc tế, Thẩm Thanh Diệp bước lên bục nhận tấm huy chương cao quý nhất trong ngành cảnh sát, dáng vẻ uy nghi, rực rỡ như ánh mặt trời. Lúc đó, mọi người mới bàng hoàng nhận ra: [Cô không phải chỉ là một bông hoa đẹp, mà là một huyền thoại mà không ai có thể vượt qua.] Ban đầu, khi nghe những lời đồn đại về mối quan hệ giữa hai người, Nhạc Lăng Xuyên cười khẩy, nói bằng giọng đầy khinh thường: “Tôi chỉ quý trọng nhân tài thôi, các người hiểu gì chứ?” Nhưng về sau, khi ánh hào quang của cô gái này ngày càng rực rỡ, có nhiều người đàn ông ngưỡng mộ và tìm cách theo đuổi cô, Nhạc Lăng Xuyên không khỏi đen mặt. Chú thích: Truyện hình sự, không mang yếu tố kinh dị.

200000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Truyện liên quan

Đại Tiểu Thư Bất Cầu Tiến Tới
Đại Tiểu Thư Bất Cầu Tiến Tới

"Thái Tố Mạch, là một loại tướng thuật, có thể xem sang hèn, đoán cát hung, tính họa phúc. Này thiện nam tín nữ, có dám để ta bắt mạch không? Một lần bắt mạch đáng giá vạn lượng hoàng kim." Ngươi xem, kiếm tiền dễ dàng như vậy, có ai làm không? ... Sống hai kiếp, lý tưởng của Tần Lưu Tây vẫn luôn là sống qua ngày chờ qua đời, bởi vì trên thế gian này luôn có những kẻ cam tâm làm cá mặn, chẳng cầu tiến thủ, mà cái việc vô dụng này, cứ để nàng gánh. Nhưng khi cả gia tộc thê lương, ảm đạm xuất hiện trước mặt, những ngày tháng làm cá mặn của Tần Lưu Tây cũng theo đó mà tan biến. Đối diện với Tần gia đang bên bờ vực sụp đổ, nha hoàn cầm chiếc hộp tiền trống rỗng đứng trước mặt, Tần Lưu Tây không thể không gánh vác trọng trách của đại tiểu thư, quản lý gia tộc, dưỡng trưởng bối, dạy trẻ con. Tần Lưu Tây: Rõ ràng ta cầm kịch bản cá mặn, ai lén tráo đổi của ta rồi? Đường muội bị đại tiểu thư làm cho hoài nghi nhân sinh: Cảm giác đại tỷ tỷ xem chúng ta giống như phiền phức vậy. Tần tứ công tử bị đại tiểu thư đánh cho tỉnh người: Mạnh dạn lên, bỏ hai chữ "cảm giác" đi. Tần tiểu ngũ bị đại tiểu thư "sủng" đến mức tự kỷ, nghiêm túc giơ tay trả lời câu hỏi về việc đại tỷ tỷ nàng chẳng có tài cán gì: Tỷ ấy biết trừ tà bắt quỷ, biết xem tướng vẽ bùa, biết chữa bệnh cứu người, mà này, ngươi hỏi cái nào? Sau này, có người hỏi Tần Lưu Tây, nếu cuộc đời được làm lại, ước mơ của nàng là gì? Tần Lưu Tây trầm mặc hồi lâu: Không cầu tiến thủ, sống lay lắt trăm năm!

200000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Trọng Sinh Tinh Tế, Trà Xanh Chỉ Muốn Làm Quả Phụ
Trọng Sinh Tinh Tế, Trà Xanh Chỉ Muốn Làm Quả Phụ

Một tai nạn bất ngờ đã đưa Tô Tửu – người từng bỏ mạng trong mạt thế xuyên vào một tiểu thuyết về thế giới thú nhân tinh tế, trở thành nhị tiểu thư không được yêu thương của phủ Công tước. Tô Tửu: "Chẳng lẽ nằm không sống thoải mái thì không thơm sao? Đã xuyên không rồi, sao lại cho mình cái thân thể yếu ớt thế này chứ! Tốn tiền ghê!" Trong lúc đang đau đầu tìm cách thoát khỏi hoàn cảnh éo le, đại tiểu thư trọng sinh Tô Nhuế lại không muốn thực hiện hôn ước với quan chỉ huy, mà còn nằng nặc đòi đổi hôn với cô. Tô Nhuế: "Tôi không muốn sống cả đời với một người đàn ông bất lực đâu!" Tô Tửu nghĩ nghĩ, Cố Lăng Sách vừa đẹp trai, vừa có quyền, vừa giàu, lại không thể có con và có khả năng chết sớm – đúng là đối tượng kết hôn lý tưởng. Cô không nói hai lời, đồng ý ngay lập tức. Sau khi kết hôn, từng giây từng phút, Tô Tửu đều mong sớm trở thành quả phụ để kế thừa toàn bộ tài sản của chồng. Cố Lăng Sách – đại hoàng tử của đế quốc, quan chỉ huy mạnh nhất tinh tế– là người tận tụy với quốc gia, tự nhận mình vô tâm với tình yêu. Khi hôn sự được định đoạt, phủ Công tước bất ngờ đổi cô dâu. Bị ép cưới, Cố Lăng Sách chỉ chờ hết một năm kỳ hạn kết hôn để ly hôn. Cho đến một ngày, Cố Lăng Sách nghe thấy cô vợ nhỏ lẩm bẩm trong mơ rằng cô đang mong trở thành quả phụ. Anh bật cười vì tức: “Chết rồi em vẫn là người của tôi!" Kiếp trước Tô Nhuế sống trong sự yêu thương, chiều chuộng, không ai trong gia đình dám làm cô tổn thương. Thế nhưng, sau khi mưu tính kết hôn với Cố Lăng Sách, cô hoàn toàn bị anh lạnh nhạt, trở thành trò cười của cả đế quốc. Trái lại, Tô Tửu lại được mọi người ngưỡng mộ, sống hạnh phúc bên Cáp Nạp Nhĩ. Trọng sinh một lần nữa, Tô Nhuế thề thà chết cũng không gả cho Cố Lăng Sách. Cô tìm mọi cách cướp lại hôn sự từ tay Tô Tửu. Nhưng cuộc sống sau hôn nhân lại cay đắng khôn cùng, thậm chí còn khổ hơn cả kiếp trước. Có một ngày, Tô Nhuế tình cờ thấy Cố Lăng Sách cẩn thận đỡ Tô Tửu, ánh mắt anh tràn đầy yêu thương chiều chuộng, trong khi Tô Tửu thì với vẻ mặt tuyệt vọng cầm tờ kết quả siêu âm thai càng trở nên nổi bật. Tô Nhuế tức đến nỗi suýt nghiến nát răng.

130000 Giỏ hàng Giỏ hàng

[Trinh Thám Hình Sự] Tôi Có Thể Nghe Thấy Âm Thanh Từ Hiện Trường Vụ Án Mạng
[Trinh Thám Hình Sự] Tôi Có Thể Nghe Thấy Âm Thanh Từ Hiện Trường Vụ Án Mạng

Năm 2002, Thẩm Thanh Diệp tốt nghiệp đại học, trở thành một cảnh sát nữ làm việc ở văn phòng tại đội điều tra hình sự thành phố Bình Giang. Công việc văn phòng nhàn hạ, cuộc sống thường ngày ổn định, là lựa chọn lý tưởng để an dưỡng tuổi già. Cho đến một lần tình cờ, cô được đưa đến hiện trường một vụ án mạng. Sau khi điều tra hiện trường, cảnh sát đã xác định nghi phạm và chuẩn bị triệu tập đối tượng. Đúng lúc đó, bên tai Thẩm Thanh Diệp đột nhiên vang lên một giọng nói gào khóc: “Hung thủ không phải là Lâm Hiểu Phong! Là Lý Đại Chí! Là tên khốn ở tầng trên!” Biểu cảm của Thẩm Thanh Diệp khựng lại, ánh mắt từ từ dừng trên người đàn ông đứng ngoài cửa đang mang vẻ mặt ngây thơ chất phác... Từ đó trở đi... Vụ án gϊếŧ người liên hoàn trong đêm mưa, vụ án phanh thây ở công viên, vụ án gϊếŧ chồng... hàng loạt vụ án lớn được phá với tốc độ chưa từng có. Cuộc sống bình tĩnh của Thẩm Thanh Diệp hoàn toàn thay đổi, thay vào đó là sự ra đời của một huyền thoại mới trong giới cảnh sát. Đội trưởng tổ trọng án số 3, Nhạc Lăng Xuyên nổi tiếng với tài phá án như thần, được mọi người trong ngành cảnh sát kính nể. Tuy nhiên, anh vốn lạnh lùng, nguyên tắc, ít khi nể mặt người khác. Cho đến một lần khi đi thực địa, có người thấy anh đối xử với một cô gái nhỏ nhắn bằng thái độ ôn hòa, kiên nhẫn, lại còn đặc biệt quan tâm. Mọi người không khỏi tò mò: [Người đó là ai mà lại có thể khiến vị đội trưởng khó tính này để mắt đến?] Mãi đến khi phá được một vụ án lớn liên quan đến quốc tế, Thẩm Thanh Diệp bước lên bục nhận tấm huy chương cao quý nhất trong ngành cảnh sát, dáng vẻ uy nghi, rực rỡ như ánh mặt trời. Lúc đó, mọi người mới bàng hoàng nhận ra: [Cô không phải chỉ là một bông hoa đẹp, mà là một huyền thoại mà không ai có thể vượt qua.] Ban đầu, khi nghe những lời đồn đại về mối quan hệ giữa hai người, Nhạc Lăng Xuyên cười khẩy, nói bằng giọng đầy khinh thường: “Tôi chỉ quý trọng nhân tài thôi, các người hiểu gì chứ?” Nhưng về sau, khi ánh hào quang của cô gái này ngày càng rực rỡ, có nhiều người đàn ông ngưỡng mộ và tìm cách theo đuổi cô, Nhạc Lăng Xuyên không khỏi đen mặt. Chú thích: Truyện hình sự, không mang yếu tố kinh dị.

200000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Lãnh Chúa: Bắt Đầu Từ Hệ Thống Đánh Dấu
Lãnh Chúa: Bắt Đầu Từ Hệ Thống Đánh Dấu

Là người sống sót cuối cùng trong phiên bản thử nghiệm của game [Tận Thế Thiên Duyên], Quan Nhất Hạc nhận được ba phần thưởng độc nhất vô nhị: [Lệnh Bài Lãnh Chúa], một thiên phú cấp S và thân phận chủng tộc ẩn. Thế nhưng vào đúng ngày game ra mắt, cô lại bất ngờ xuyên không, trở thành một người sống sót nhỏ nhoi giữa lục địa Thiên Duyên đang chìm trong thảm họa. Đối mặt với thế giới sụp đổ, Quan Nhất Hạc, một tay chơi lão luyện, bình tĩnh kích hoạt thiên phú cấp S của mình. [Hệ Thống Đánh Dấu] được kích hoạt! [Đinh! Sống sót được 1 ngày, đánh dấu thành công. Nhận được vật phẩm: Sơ Đồ Phân Tích Vị Trí Lãnh Địa.] [Đinh! Sống sót được 7 ngày, đánh dấu thành công. Nhận được vật phẩm: Bản Vẽ Kiến Trúc Cao Cấp ×1.] [Đinh! Sống sót được 100 ngày, đánh dấu thành công. Nhận được...] Từ hai bàn tay trắng, cô dẫn dắt người dân của mình xây dựng, sản xuất, kiến thiết nên một lãnh địa an toàn giữa trùng vây hiểm nguy. Họ cùng nhau đối mặt với tận thế, trở thành pháo đài cuối cùng và là niềm hy vọng của cả lục địa Thiên Duyên. Tóm tắt một câu: Đánh dấu mỗi ngày, ta xây dựng đế chế thời tận thế. Chủ đề: Giữa thế giới tro tàn, ánh sáng và hy vọng vẫn luôn tồn tại.

120000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Dậy Đi, Thừa Kế Gia Sản Nào!
Dậy Đi, Thừa Kế Gia Sản Nào!

Năm 20 tuổi, Lộc Lộ được chẩn đoán mắc một căn bệnh nan y mà y học hiện đại thời đó không thể chữa khỏi. Cha mẹ cô quyết định đưa con gái vào buồng đông lạnh, gửi gắm hy vọng rằng trong tương lai sẽ có phép màu cứu lấy cô. Ba trăm năm sau, cô tỉnh dậy sau giấc ngủ dài. Thế giới lúc này đã phát triển vượt bậc: tài nguyên dồi dào, công nghệ tiên tiến, phúc lợi xã hội toàn diện. Quan trọng hơn cả, khối tài sản mà cha mẹ để lại cho cô nhiều đến mức tiêu cả đời cũng không hết! Vừa bước chân ra khỏi buồng đông lạnh, cô đã trở thành một đại gia siêu cấp. Một cuộc sống như thế mà từ chối thì... có vẻ hơi thiếu lịch sự nhỉ? Tất nhiên, làm đại gia cũng chẳng dễ dàng gì. Làm sao tiêu sao cho hết tiền, hội nghị cổ đông sao mà nhiều đến thế, sao cám dỗ thì cứ kéo tới không ngừng thế? Còn có người còn nói rằng, ở thời đại liên hành tinh này, có một chân lý phổ biến là phụ nữ nên có vài người bạn đời. Phiền phức quá đi mất! ... Cô nàng ngủ đông vs Người chồng toàn năng. Nam chính chỉ có một, nhưng có thêm các nam phụ. Nếu bạn quan tâm đến yếu tố này, hãy cân nhắc kỹ trước khi đọc nhé.

160000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Văn Phòng Thám Linh Phi Phàm
Văn Phòng Thám Linh Phi Phàm

[Thiếu nữ sinh ra có khả năng thông linh bắt ma × Đội trưởng hình sự trẻ tuổi, ngoài lạnh trong ấm. Trinh thám – Phá án – Linh dị nhẹ pha rùng rợn – Tình cảm đôi lứa cùng tiến.] Đội trưởng đội hình sự – Giang Thước, tuổi trẻ tài cao, từng là một người kiên trung với chủ nghĩa duy vật, suốt một thời chẳng mảy may tin vào chuyện quỷ thần. Cho đến ngày anh gặp Du Phi Phàm – thế giới quan trong anh bị bóp vụn rồi nhào nặn lại không biết bao nhiêu lần. “Cảnh sát Giang, anh bảo tôi truyền bá mê tín dị đoan. Vậy để tôi bắt cho anh xem một con ma cho anh nhé.” Từ nghi ngờ đến tin tưởng, từ đối lập đến hợp tác, từ như nước với lửa đến âm thầm nảy sinh tình ý. Những vụ án ly kỳ được lần giở từng lớp từng lớp như bóc kén tằm, để rồi cuối cùng người ta mới ngộ ra, thứ đáng sợ nhất, không phải oan hồn quỷ quái mà là lòng dạ con người. Mà đằng sau từng vụ án ấy, dường như còn ẩn giấu một âm mưu lớn hơn nhiều... *Lưu ý từ tác giả: Đây không phải truyện "sảng văn", không có tình tiết ngược tâm, không máu chó, không theo công thức lối mòn. Bối cảnh có yếu tố giả tưởng, hệ thống điều tra hình sự được người viết tham khảo từ tư liệu thực tế trước khi sáng tác, nhưng dẫu sao cũng chỉ là tiểu thuyết – có chỗ nào sơ suất mong được lượng thứ, xin miễn bàn sâu hơn.

150000 Giỏ hàng

Mạt Thế Nuôi Con Không Dễ: Cục Cưng, Con Lên Trước Đi
Mạt Thế Nuôi Con Không Dễ: Cục Cưng, Con Lên Trước Đi

Mạt thế ập đến. Khi những người sống sót và xác sống đánh nhau sống chết thì Thư Lan trốn trong bãi rác. Cô lợi dụng mùi hôi thối che giấu hơi thở con người để tránh xác sống, rồi sinh ra Thư Mao Mao. May mắn thay, con trai cô cực kỳ thông minh. Vừa sinh ra bé con đã có dị năng "cướp đoạt" mạnh nhất mạt thế. Bất hạnh thay, vì sinh nở mà cơ thể cô suy yếu nhanh chóng. Cô trở nên vô dụng, đến gϊếŧ con gà cũng khó khăn. Vì vậy, Thư Lan còn trẻ tuổi đã bị (tự) ép (nguyện) sống cuộc sống ăn bám con mình. Là con trai của Thư Lan, Thư Mao Mao vừa cai sữa không lâu đã phải đối mặt với hàng loạt hiện thực lạnh lùng: Mẹ yếu ớt, ba mất tích, xác sống vô tận, và cả những đồng loại phiền phức. Hơn nữa, mẹ của cậu còn là một bậc thầy diễn xuất, thích bịa ra đủ loại thân phận kỳ quái cho mình. Mẹ giả làm cô nhi quả phụ yếu đuối, lừa ăn lừa uống lừa cả dị năng, còn muốn trở thành kẻ xấu xa nhất mạt thế. Thư Mao Mao bất lực. Biết làm sao giờ? Cưng chiều thôi. Ai bảo bà ấy là mẹ mình. Nhiều năm sau, một đại lão nào đó cười khẽ: "Thư Lan, nghe nói em đi khắp nơi nói tôi chết rồi?" [Mẹ tinh ranh × Con siêu thông minh, chiến lực cao.] Lưu ý của tác giả: 1. Có CP, có tình cảm gia đình. 2. Nam chính là Thư Mao Mao, vì đất diễn còn nhiều hơn cả ba ruột hẹ hẹ hẹ. 3. Bối cảnh mạt thế, nữ chính là ác nữ, sẽ cướp của người khác. Cân nhắc trước khi đọc.

120000 Giỏ hàng Giỏ hàng

[Mỹ Thực] Tôi Mở Quán Ăn Ở Biệt Thự
[Mỹ Thực] Tôi Mở Quán Ăn Ở Biệt Thự

Văn án: Cố An Khanh – tiểu thư duy nhất thế hệ thứ ba trong gia đình giàu có và quyền lực nhất thành phố, tốt nghiệp một trường danh tiếng thuộc Ivy League. Thế nhưng ngoài dự đoán của mọi người, cô lại mở một... quán ăn! Tin này lan ra khiến biết bao người trong giới phải tròn mắt kinh ngạc. Ngay sau ngày khai trương, mọi người ùn ùn kéo đến xem náo nhiệt. Miệng thì nói đến để ủng hộ, nhưng trong số đó cũng không thiếu người chỉ muốn nhìn cô bị chê cười. Kết quả là, sau khi ăn xong... “Mẹ hỏi tôi sao cứ ôm cánh cửa không chịu buông tay?” “Bởi vì tôi yêu quán ăn này đến mức không thể rời, món ở đây ngon đến nỗi muốn nuốt luôn... cả lưỡi vào bụng.” Một tiểu thư được nuông chiều từ nhỏ, sao lại nấu ăn ngon đến thế này? Thật là... Không thể tin nổi! Điều khó tin hơn nữa, bà chủ Cố nói quán mỗi ngày chỉ nhận hai mươi bàn! Đùa gì vậy chứ, hai mươi bàn thì làm sao đủ, cho hai trăm bàn cũng vẫn còn thiếu! “Bà chủ ơi, mở thêm bàn đi!”

100000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Từ Tận Thế Xuyên Đến 70, Tôi Và Con Trai Cùng Sở Hữu Không Gian Dị Năng
Từ Tận Thế Xuyên Đến 70, Tôi Và Con Trai Cùng Sở Hữu Không Gian Dị Năng

Tại tận thế, Tô Chiêu là một người mang dị năng cấp cao nhất, nắm giữ năng lực hệ mộc, hệ tinh thần và hệ lôi. Một ngày kia không may rơi vào vòng vây của thây ma rồi bị nhiễm vi rút, để không biến thành một cái xác biết đi thì cô chọn tự sát để kết thúc sinh mệnh. Ai ngờ Tô Chiêu lại xuyên không về thế giới song song của thập niên 70 cách đây mười nghìn năm, nhập vào thân xác một người cùng tên đang chuẩn bị đi lao động cải tạo. Chồng và anh cả bên chồng nhận nhiệm vụ ở Hương Cảng rồi mất tích, chưa rõ sống chết. Cha mẹ ruột tham gia nghiên cứu khoa học tuyệt mật nên không liên lạc được. Cha chồng bị đánh gãy chân, mẹ chồng thì khóc đến mù mắt, chị dâu lại ốm yếu bệnh tật, còn cháu trai mới ba tuổi... Chưa kể chính cô cũng đang mang thai hơn một tháng... Khởi đầu với hoàn cảnh thê thảm như vậy, Tô Chiêu cảm thấy thà chết còn hơn. Nhưng than thì than, sống vẫn phải sống, may sao dị năng vẫn còn và không gian cũng xuyên theo cô. Với lại thân thể này là một thiên tài chính hiệu: Tuổi còn trẻ đã là bác sĩ ngoại khoa tại bệnh viện lớn ở thủ đô, kiêm luôn chức phó viện trưởng. Ký ức của thân thể đều được giữ nguyên nên Tô Chiêu bỗng thấy mình ổn rồi, bật hack đây nha... Bị điều đi lao động thì sao? Dắt theo cả nhà già trẻ bệnh tật thì sao? Mang bầu thì đã làm sao? ... Mấy thứ đó chẳng là gì cả. Làm lại một đời, đạp gió rẽ sóng rực rỡ huy hoàng... Nhưng vừa đặt chân tới nơi bị điều đi thì cô chợt phát hiện mình xuyên sách mới đúng! Hóa ra mình và nhà chồng chỉ là pháo hôi làm nền, là công cụ để nữ chính tỏa sáng? Cạn lời! Pháo hôi sao? Công cụ sao? Tô Chiêu thẳng thắn tuyên bố: “Cho dù ở đâu, tôi cũng không làm bàn đạp cho bất kỳ ai!” Tay đỡ bụng bầu, Tô Chiêu xé nát kịch bản: “Số phận của tôi, tôi tự quyết định!”

80000 Giỏ hàng Giỏ hàng