Nữ Phụ Xuyên Sách Không Muốn Chết

Nữ Phụ Xuyên Sách Không Muốn Chết

Ngôn TìnhHEHiện ĐạiNữ Phụ

Tô Dư thức đêm đọc hết một quyển tiểu thuyết thể loại tổng tài bá đạo dài hàng triệu chữ, sau đó đột tử, rồi xuyên vào cô em gái kế độc ác giả mạo nữ chính trong truyện. Tô Dư đếm trên đầu ngón tay, tính toán còn mấy ngày nữa nữ chính sẽ mang theo cặp song sinh khí thế trở về nước, lập tức bắt đầu điên cuồng tìm cách đá nam chính đi. Kết quả, nam chính vốn chẳng để tâm đến cô lại não tàn cố chấp không chịu chia tay, mắt thấy nữ chính đã đến sân bay rồi. Tô Dư lòng đầy ham muốn sống sót, gọi một cuộc điện thoại về nhà nam chính, quát: “Tôi là bạn gái của Hoắc Khải, các người phải cho tôi một danh phận, nếu không... nếu không...” “Nếu không thì sao?” Trong điện thoại, một giọng nói trầm thấp lạnh lùng vang lên. Tô Dư: “???” Anh là ai vậy? “Một trăm triệu, rời khỏi em trai tôi.” Tô Dư: “Được!!!” Hoắc Tần: “...” Mười phút sau, Tô Dư nơm nớp lo sợ mà nhìn tin nhắn ngân hàng trên điện thoại, nước mắt lưng tròng gọi điện lần nữa, cô khóc: “Anh, em trai anh chuyển cho em hai trăm triệu, không cho em chia tay với anh ấy.” “Anh, cứu mạng!” Hoắc Tần: “...” “Anh, anh nói gì đi, anh!” “Anh!” Một lúc lâu sau, Hoắc Tần mới nhả ra mấy chữ: “Tôi không phải anh trai cô...” Điều hoang mang nhất cả đời này của Hoắc Tần đó là, rốt cuộc Tô Dư đã trở thành vợ của anh như thế nào.

100000

260 chương

Truyện cùng tác giả

Nữ Phụ Xuyên Sách Không Muốn Chết
Nữ Phụ Xuyên Sách Không Muốn Chết
Toan Nãi Đản Cao

Tô Dư thức đêm đọc hết một quyển tiểu thuyết thể loại tổng tài bá đạo dài hàng triệu chữ, sau đó đột tử, rồi xuyên vào cô em gái kế độc ác giả mạo nữ chính trong truyện. Tô Dư đếm trên đầu ngón tay, tính toán còn mấy ngày nữa nữ chính sẽ mang theo cặp song sinh khí thế trở về nước, lập tức bắt đầu điên cuồng tìm cách đá nam chính đi. Kết quả, nam chính vốn chẳng để tâm đến cô lại não tàn cố chấp không chịu chia tay, mắt thấy nữ chính đã đến sân bay rồi. Tô Dư lòng đầy ham muốn sống sót, gọi một cuộc điện thoại về nhà nam chính, quát: “Tôi là bạn gái của Hoắc Khải, các người phải cho tôi một danh phận, nếu không... nếu không...” “Nếu không thì sao?” Trong điện thoại, một giọng nói trầm thấp lạnh lùng vang lên. Tô Dư: “???” Anh là ai vậy? “Một trăm triệu, rời khỏi em trai tôi.” Tô Dư: “Được!!!” Hoắc Tần: “...” Mười phút sau, Tô Dư nơm nớp lo sợ mà nhìn tin nhắn ngân hàng trên điện thoại, nước mắt lưng tròng gọi điện lần nữa, cô khóc: “Anh, em trai anh chuyển cho em hai trăm triệu, không cho em chia tay với anh ấy.” “Anh, cứu mạng!” Hoắc Tần: “...” “Anh, anh nói gì đi, anh!” “Anh!” Một lúc lâu sau, Hoắc Tần mới nhả ra mấy chữ: “Tôi không phải anh trai cô...” Điều hoang mang nhất cả đời này của Hoắc Tần đó là, rốt cuộc Tô Dư đã trở thành vợ của anh như thế nào.

100000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Truyện liên quan

Lãnh Chúa: Bắt Đầu Từ Hệ Thống Đánh Dấu
Lãnh Chúa: Bắt Đầu Từ Hệ Thống Đánh Dấu

Là người sống sót cuối cùng trong phiên bản thử nghiệm của game [Tận Thế Thiên Duyên], Quan Nhất Hạc nhận được ba phần thưởng độc nhất vô nhị: [Lệnh Bài Lãnh Chúa], một thiên phú cấp S và thân phận chủng tộc ẩn. Thế nhưng vào đúng ngày game ra mắt, cô lại bất ngờ xuyên không, trở thành một người sống sót nhỏ nhoi giữa lục địa Thiên Duyên đang chìm trong thảm họa. Đối mặt với thế giới sụp đổ, Quan Nhất Hạc, một tay chơi lão luyện, bình tĩnh kích hoạt thiên phú cấp S của mình. [Hệ Thống Đánh Dấu] được kích hoạt! [Đinh! Sống sót được 1 ngày, đánh dấu thành công. Nhận được vật phẩm: Sơ Đồ Phân Tích Vị Trí Lãnh Địa.] [Đinh! Sống sót được 7 ngày, đánh dấu thành công. Nhận được vật phẩm: Bản Vẽ Kiến Trúc Cao Cấp ×1.] [Đinh! Sống sót được 100 ngày, đánh dấu thành công. Nhận được...] Từ hai bàn tay trắng, cô dẫn dắt người dân của mình xây dựng, sản xuất, kiến thiết nên một lãnh địa an toàn giữa trùng vây hiểm nguy. Họ cùng nhau đối mặt với tận thế, trở thành pháo đài cuối cùng và là niềm hy vọng của cả lục địa Thiên Duyên. Tóm tắt một câu: Đánh dấu mỗi ngày, ta xây dựng đế chế thời tận thế. Chủ đề: Giữa thế giới tro tàn, ánh sáng và hy vọng vẫn luôn tồn tại.

120000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Pháo hôi nữ phụ trong truyện được trọng sinh rồi
Pháo hôi nữ phụ trong truyện được trọng sinh rồi

Thịnh Hề Nhan trọng sinh. Kiếp trước, đến tận khi chết đi, nàng mới biết — hóa ra mình chỉ là một nhân vật trong truyện. Nhân vật nam và nữ chính trong truyện ấy chính là vị hôn phu của nàng — thế tử Vĩnh Ninh Hầu — và “chân ái” của hắn, cô gái xuyên không mang danh “bạch nguyệt quang” — vừa thanh khiết, vừa tài hoa hơn người. Còn nàng, chỉ là nữ phụ đáng thương, kẻ cản đường tình yêu trọn đời của họ. Vì muốn ở bên nhau, đôi “tình nhân chính truyện” hẹn nhau cùng nhảy hồ tự vẫn. Không ngờ, họ không chết, lại khiến Thái hậu cảm động. Thái hậu ra mặt chủ hôn, để “chân ái” và nàng cùng được gả vào phủ Vĩnh Ninh Hầu trong cùng một ngày. Nhưng Thịnh Hề Nhan còn chưa kịp nhìn mặt vị hôn phu ấy, đã “phát bệnh nặng” rồi ngã xuống. Sau một chuỗi đau khổ đầy bi lụy giữa nam và nữ chính, cuối cùng họ cũng được ở bên nhau. Còn Thịnh Hề Nhan — người vợ cả danh nghĩa — chỉ để lại vị trí cho họ, rồi “bệnh chết” trong ngôi am lạnh lẽo. Kiếp này, Thịnh Hề Nhan sống lại đúng vào ngày đôi kia định bỏ trốn nhảy hồ tuẫn tình. Trước khuôn mặt đầy “tình sâu nghĩa nặng” của vị hôn phu và ánh mắt cảm động của Thái hậu, nàng chỉ khẽ cười — rồi chọn gả cho người được cho là đã chết trận: Thế tử Trấn Bắc Vương – Sở Nguyên Thần.

50000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Logic Của Vô Hạn Lưu Đâu Rồi?
Logic Của Vô Hạn Lưu Đâu Rồi?

Chẳng hiểu sao Lộc Ngữ lại lạc vào một phó bản. Oái oăm thay, đây lại chính là thể loại kinh dị vô hạn lưu trong truyền thuyết. Vừa mới chân ướt chân ráo nhập bọn với quyết tâm tìm một "đùi to" để ôm thì cô đã phát hiện thế giới này có gì đó rất không ổn. Ánh mắt cô lướt qua đỉnh đầu của các đồng đội. [Tên lụy tình yêu đơn phương.] Lộc Ngữ: ... Hửm? [Boss phó bản đang nằm vùng.] Lộc Ngữ: ... Hả? Rồi trên đầu một người phụ nữ khác, hai chữ [Đại lão] to tổ chảng suýt thì chọc mù mắt cô! Lộc Ngữ: ... Á! Tò mò, cô vớ vội một chiếc gương soi thử và chết lặng khi thấy dòng chữ xám xịt trên đầu mình: [Sinh viên mỏng manh (Người xuyên không).] Lộc - sinh viên mỏng manh - Ngữ: ... [Run lẩy bẩy.] Thế là trong một đội hình "toang" đến mức này, Lộc Ngữ đã dựa vào trực giác của một người qua đường thứ thiệt để thuận lợi sống sót qua phó bản đầu tiên. Mãi về sau cô mới nhận ra không có gì là hoang đường nhất mà chỉ có hoang đường hơn! Dàn nhân vật cô gặp sau này cũng chẳng phải dạng vừa với những cái tên sương sương như: [Kẻ xui xẻo trăm năm có một], [Con bạc điên cuồng], [Vạn quỷ mê phiên bản đời thực], [Bạn của phụ nữ lớn tuổi], vân vân và mây mây. Lộc Ngữ: ... Thôi xong, thật sự toang rồi. Giữa thế giới điên rồ này, cô quyết định ôm chặt lấy người đồng đội duy nhất có vẻ ngoài bình thường. Lộc Ngữ cảm thấy an tâm đến lạ khi nhìn dòng chữ [Công dân nhiệt tình (Người xuyên không)] siêu to khổng lồ trên đầu anh. Quả nhiên vẫn là đồng hương đáng tin cậy nhất! Nhìn cái danh hiệu này mà xem, vừa bình thường lại vừa đáng tin biết bao! Mãi cho đến sau này, cô mới kinh hoàng phát hiện l*иg ngực của người đồng đội thân thiết đã thủng một lỗ lớn và trái tim bên trong cũng biến mất tự bao giờ. Ấy thế mà anh vẫn đứng đó mỉm cười với cô, trong khi danh hiệu trên đầu anh bắt đầu tự động thay đổi. [Kẻ bất tử cố chấp.] Lộc Ngữ: ... Đệt, hóa ra anh không phải đồng hương của tôi, mà đến người bình thường cũng không phải nốt à? [Em gái ngọt ngào có lối suy nghĩ khác người × Chàng trai bất tử "nhiệt tình".]

100000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Từ Tận Thế Xuyên Đến 70, Tôi Và Con Trai Cùng Sở Hữu Không Gian Dị Năng
Từ Tận Thế Xuyên Đến 70, Tôi Và Con Trai Cùng Sở Hữu Không Gian Dị Năng

Tại tận thế, Tô Chiêu là một người mang dị năng cấp cao nhất, nắm giữ năng lực hệ mộc, hệ tinh thần và hệ lôi. Một ngày kia không may rơi vào vòng vây của thây ma rồi bị nhiễm vi rút, để không biến thành một cái xác biết đi thì cô chọn tự sát để kết thúc sinh mệnh. Ai ngờ Tô Chiêu lại xuyên không về thế giới song song của thập niên 70 cách đây mười nghìn năm, nhập vào thân xác một người cùng tên đang chuẩn bị đi lao động cải tạo. Chồng và anh cả bên chồng nhận nhiệm vụ ở Hương Cảng rồi mất tích, chưa rõ sống chết. Cha mẹ ruột tham gia nghiên cứu khoa học tuyệt mật nên không liên lạc được. Cha chồng bị đánh gãy chân, mẹ chồng thì khóc đến mù mắt, chị dâu lại ốm yếu bệnh tật, còn cháu trai mới ba tuổi... Chưa kể chính cô cũng đang mang thai hơn một tháng... Khởi đầu với hoàn cảnh thê thảm như vậy, Tô Chiêu cảm thấy thà chết còn hơn. Nhưng than thì than, sống vẫn phải sống, may sao dị năng vẫn còn và không gian cũng xuyên theo cô. Với lại thân thể này là một thiên tài chính hiệu: Tuổi còn trẻ đã là bác sĩ ngoại khoa tại bệnh viện lớn ở thủ đô, kiêm luôn chức phó viện trưởng. Ký ức của thân thể đều được giữ nguyên nên Tô Chiêu bỗng thấy mình ổn rồi, bật hack đây nha... Bị điều đi lao động thì sao? Dắt theo cả nhà già trẻ bệnh tật thì sao? Mang bầu thì đã làm sao? ... Mấy thứ đó chẳng là gì cả. Làm lại một đời, đạp gió rẽ sóng rực rỡ huy hoàng... Nhưng vừa đặt chân tới nơi bị điều đi thì cô chợt phát hiện mình xuyên sách mới đúng! Hóa ra mình và nhà chồng chỉ là pháo hôi làm nền, là công cụ để nữ chính tỏa sáng? Cạn lời! Pháo hôi sao? Công cụ sao? Tô Chiêu thẳng thắn tuyên bố: “Cho dù ở đâu, tôi cũng không làm bàn đạp cho bất kỳ ai!” Tay đỡ bụng bầu, Tô Chiêu xé nát kịch bản: “Số phận của tôi, tôi tự quyết định!”

80000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Thay Chị Vào Hào Môn, Tôi Được Cưng Chiều Hết Mực [Thập Niên 90]
Thay Chị Vào Hào Môn, Tôi Được Cưng Chiều Hết Mực [Thập Niên 90]

Ở thôn Phúc Thủy có hai chị em sinh đôi, sau khi bố mẹ ly hôn, người chị theo mẹ vào hào môn, người em ở lại thôn quê cùng bố. Thẩm Huệ Huệ vừa mở mắt đã thấy mình xuyên không thành em gái ruột của nữ phụ độc ác có kết cục bi thảm trong truyện hào môn... Đúng vậy, chính là người em gái ở lại thôn quê kia. Đúng lúc này, người chị sắp vào hào môn đột nhiên hối hận, nằng nặc đòi ở lại. "Huệ Huệ, em theo mẹ đến nhà mới hưởng phúc đi. Nhà mới có đầm đẹp, có đàn dương cầm, ngày nào cũng được uống sữa tươi, ăn bánh ngọt, trong nhà còn có ti vi to nữa!" Người chị ra sức khuyên nhủ. Thẩm Huệ Huệ nghi hoặc nhìn chị, sao người chị còn chưa từng đến hào môn lại biết rõ ràng đến thế? Trước sự nài nỉ mãnh liệt của chị, Thẩm Huệ Huệ đành thay chị vào hào môn, ngậm ngùi gánh lấy số phận của nữ phụ độc ác. Hôm đó trời mưa rất to, Thẩm Huệ Huệ bị ép đi, nhưng trong lòng lại cực kỳ vui vẻ. ... Ha ha ha thật là tốt quá. Tuy không thể so với mấy chục năm sau, nhưng ít nhất ở hào môn những năm 90 cũng có tủ lạnh, có điều hòa, quan trọng nhất là, còn có bồn cầu xả nước! Tuy nữ phụ độc ác cuối cùng có kết cục thê thảm, nhưng không sao, chỉ cần không phải dùng cầu tiêu, chết thì chết thôi, không phải chuyện gì to tát! Sau khi vào hào môn, Thẩm Huệ Huệ ung dung chờ chết, kết quả cái mà cô chờ được lại là lời cầu hôn của người cầm quyền hào môn. "Anh đã mua du thuyền và hòn đảo em thích nhất. Huệ Huệ, quãng đời còn lại em có thể cùng anh ngắm bình minh và hoàng hôn không?" ... Người chị ở lại thôn quê nhớ rất rõ, kiếp trước sau khi vào hào môn, cô ta không những không được hưởng phúc, ngược lại còn bị người ta khinh thường, gây khó dễ, ngày nào cũng phải sống trong đau khổ giày vò. Ngày hào môn phá sản phải trôi giạt đầu đường xó chợ, cô ta nhìn thấy tờ báo bán trên phố. Nhờ bán dược liệu mà người dân ở thôn Phúc Thủy giàu lên nhanh chóng, trở thành thôn triệu phú đầu tiên trên cả nước. Còn người em gái bị cô ta bỏ lại ở quê kia, lại được cưng chiều như công chúa! Sống lại một lần, cô ta để em gái vào hào môn, còn mình ở lại thôn quê. Khi em gái thi đỗ đại học, cô ta vừa hái quả vừa tự an ủi mình, đây chỉ là phồn hoa thoáng qua mà thôi. Khi em gái xuất hiện trên ti vi, cô ta vừa bóc bắp vừa oán độc nghĩ, hào môn sắp phá sản rồi, sớm muộn gì bọn họ cũng sẽ có kết cục tồi tệ mà thôi. Người chị chờ đợi mòn mỏi, đến khi tiến vào thế kỷ 21, em gái vẫn được hào môn cưng chiều hết mực, người trong thôn vẫn chưa bắt đầu kinh doanh, chứ đừng nói đến việc làm giàu... Tóm tắt một câu: Thay chị vào hào môn, tôi nằm cũng thắng. Thông điệp: Dù ở trong nghịch cảnh vẫn có thể tỏa sáng rực rỡ.

200000 Giỏ hàng Giỏ hàng

[Thập Niên 70] Lão Đại Ở Mạt Thế Mang Không Gian Đến Niên Đại Văn
[Thập Niên 70] Lão Đại Ở Mạt Thế Mang Không Gian Đến Niên Đại Văn

Nữ chính không hiểu sao lại xuyên không đến thập niên 70, mang trong mình dị năng hệ tinh thần và chữa trị, tay nắm giữ một không gian thần kỳ của Thương thành. Cô nhận được tình thân ấm áp! Tình yêu duy nhất và nồng nàn! Quan trường đen tối, bị hãm hại sau lưng, những ân oán năm xưa dần được hé lộ, không ngờ người ba ruột của cô lại có lai lịch ghê gớm như vậy! Những toan tính trong quan trường. Yêu, hận, tình, thù của những người trung niên. Một nhóm thanh niên với tính cách khác nhau. Khí phách hừng hực! Tự do phóng khoáng! Ngỗ nghịch khó thuần! Nỗ lực phấn đấu! Chuyện gì sẽ xảy ra? Mời các bạn đến với nội dung chính! Trà xanh, cực phẩm, phản diện đều sẽ xuất hiện, nhưng sẽ nhanh chóng bị nữ chính giải quyết. Hãy xem cô sống một cách tự do tự tại như thế nào trong thời đại này! Không phải kiểu truyện niên đại làm ruộng truyền thống, trong truyện có rất nhiều câu chuyện, đều rất đặc sắc! Có nam chính, bạn nào thích đẩy thuyền, cẩn thận. Giới thiệu không thể diễn tả hết sự đặc sắc của câu chuyện này, khác với thể loại truyện niên đại làm ruộng truyền thống, mời các bạn đón đọc! (Uống ít nước thôi, truyện gần như không có điểm nào nhàm chán, không dám nói là toàn bộ cao trào, đọc không hề chán luôn)

500000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Trở Về Từ Tiên Giới Ta Làm Giàu Nhờ Trồng Trọt
Trở Về Từ Tiên Giới Ta Làm Giàu Nhờ Trồng Trọt

Kiếp trước Hứa Hạ vì tăng ca mà chết đột ngột, xuyên đến giới tu tiên, cẩn trọng trồng rau 300 năm ở linh giới, không ngờ bị kỳ lân đá cho về hiện đại. Vất vả lắm mới trở lại, ai còn thèm làm trâu làm ngựa! Ơ? Linh ngọc bên mình cũng theo về, bên trong còn tạo ra ngọc lộ! Hứa Hạ lập tức thu dọn đồ đạc về quê. Gặp năm mất mùa, sau núi hoang tàn, không thu hoạch được gì? Không sao, Hứa Hạ nói vẫn còn cứu được. Khai hoang núi, nuôi ong, hái hoa hồng, luyện tinh dầu, làm nước hoa hồng, Hứa Hạ từ đó sống cuộc đời an nhàn tự tại, ăn ngon uống sướиɠ, rảnh rỗi còn giúp người thân đấu với gã tồi, giúp chị em gái vươn lêи đỉиɦ cao sự nghiệp. Khách hàng từng ăn trái cây và rau Hứa Hạ trồng thì bảo: "Hứa Hạ, đừng ngủ nữa! Dậy trồng rau đi!" Các quý bà dùng nước hoa hồng và tinh dầu Hứa Hạ làm thì than: "Hứa Hạ, đừng ngủ, dậy hái hoa đi!" Các đại gia từng đến sau núi nhà Hứa Hạ thì giục: "Hứa Hạ, đừng ngủ, đến giờ ăn cơm rồi!"

250000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Xuyên Nhanh Hôm Nay Đại Lão Không Muốn Mở Cửa
Xuyên Nhanh Hôm Nay Đại Lão Không Muốn Mở Cửa

Dạo gần đây trên diễn đàn Tinh Tế đang có một chủ đề cực hot, thu hút nhiều sự chú ý: "Chuyện khó tin nhất từng xảy ra ngay bên cạnh bạn là gì?" Xuân Miên: “Cảm ơn đã hỏi. Khó tin nhất là lúc mình đang ngồi trong nhà, cửa tự dưng từ trên trời rơi xuống!” Cuộc sống giống như một cánh cửa lớn luôn đóng chặt. Trước khi mở nó ra, bạn sẽ không bao giờ biết được. Bạn sẽ phải đối mặt với cái gì: Một người sống sờ sờ hay là một thanh trường đao dài 40 mét!

400000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Thập Niên 70: Chờ Chồng Nuôi Con
Thập Niên 70: Chờ Chồng Nuôi Con

Nguyên chủ xinh đẹp như hoa, có hai đứa con đáng yêu, chồng quanh năm không có ở nhà nhưng tiền lương cao có thể nuôi cô. Mẹ chồng dữ dằn đành hanh nhưng lại vui vẻ hòa nhã với cô, còn không cần cô ra đồng làm việc. Cô lại nhạy cảm và yếu ớt tự biến mình thành cái túi trút giận, chồng vừa chết thì mình cũng nghẹn chết tươi. Lâm Thù: Có em bé đáng yêu để ngắm, có tiền để ăn thịt, không có chồng gây rắc rối lại có mẹ chồng dũng mãnh bảo vệ, cuộc sống tốt đẹp này biết đi đâu mà tìm? Dứt khoát nằm yên đợi chết cho rồi, ngày nào cũng dẫn con đi trồng hoa, nấu món ngon, ăn dưa xem kịch. Người toàn thôn đều đang đợi xem trò cười của Lâm Thù, chồng của ả đàn bà diêm dúa này chết rồi, chắc chắn sẽ bị nhà chồng ngược đãi, bắt nạt đến chết cho mà xem. Mẹ chồng đanh đá: Giữ lại gà mái già của nhà các người nhé, tôi mua về bồi bổ cho con dâu thứ ba của tôi, ngày nào nó cũng vất vả quá. Thôn dân: Nhàn rỗi đi dạo mà cũng vất vả? Lâm Thù cầm cái cuốc lên định đi trồng ít rau. Chị dâu cả lập tức giành lấy: Em dâu, em mau đi nghỉ đi, chút việc này chị chỉ làm mấy phút là xong ngay! ... Người trong thôn: Hừ, đều là giả dối hết, cô ta còn trẻ chắc chắn không thủ tiết nổi đâu, đảm bảo sẽ gả cho một lão già nào đó! Ngày hôm sau, các cán bộ kết hôn lần đầu vừa trẻ tuổi vừa tuấn tú trong thành phố nháo nhào xách túi to túi nhỏ đến tận cửa cầu hôn, trông rất chân thành thâm tình: Đồng chí Lâm Thù, cô thật cần cù và dũng cảm, tôi muốn kết làm bạn đời cách mạng với cô. Lâm Thù đáp với vẻ nhẹ nhàng bâng quơ: Anh rất tốt nhưng tôi rất tiếc, tôi phải thủ tiết với chồng tôi cả đời. Cánh đàn ông ưu tú tiếc nuối rời đi: Hu hu hu, cô ấy rất yêu Lục Thiệu Đường. Cha mẹ có con gái trong thôn: Hay là cô giới thiệu cho con bé nhà chúng tôi với! Người trong thôn: Cô ta có năng lực đến đâu thì đã sao? Không có chồng thương, không có chồng... Sau đó người chồng cao lớn và tuấn mỹ đó của Lâm Thù trở về, lái trên con xe Jeep lớn, mặc bộ quân trang phẳng phiu, tuổi còn trẻ mà đã vinh dự thăng chức làm tham mưu trưởng! Người trong thôn: Chuyện tốt đều bị cô ta húp hết trơn! ... Lục Thiệu Đường kết hôn được ba ngày đã phải rời nhà về bộ đội, sau năm năm trải qua thập tử nhất sinh mới có thể về nhà, vậy mà lúc đi ngang qua quán cơm lại nhìn thấy vợ mình và một người đàn ông khác... đang xem mắt? Người đàn ông: Đồng chí Lâm Thù, tôi đã ngưỡng mộ cô từ rất lâu rồi, xin hãy kết làm bạn đời cách mạng... Lâm Thù: Chắc anh nói đùa rồi, tuy rằng chồng tôi đã không còn nhưng tôi sẽ yêu anh ấy cả đời, thủ tiết cả đời vì anh ấy. Lục Thiệu Đường: ! Anh sải bước đi về phía cô nhưng cô lại... bỏ qua anh mà đi mất? Lâm Thù: Má ơi, vừa rồi có phải cô nhìn thấy hồn ma của Lục Thiệu Đường không vậy? Anh rất cao lớn, rất đẹp trai, rất dũng mãnh, rất lạnh lùng! Chắc là anh không nhận ra mình đâu... không nhìn thấy mình, không nhìn thấy mình, chuồn là thượng sách. Sĩ quan Lục tuổi trẻ đầy hứa hẹn, cao lớn lại tuấn tú phát hiện sau khi có vợ có con, vậy mà anh lại phải theo đuổi lại vợ mình từ đầu! ... Suy nghĩ không muốn người biết của Lâm Thù: Oa, anh ấy vừa cao vừa đẹp trai, vai rộng eo thon ngực nở! Bụng có cơ, ngực có cơ, chân lại còn dài! Mình ưng nha! Sau đó, này này này, Lục Thiệu Đường, anh là cái giống chó ngốc gì vậy, đừng có động vào tôi!

400000 Giỏ hàng Giỏ hàng