Pháo hôi nữ phụ trong truyện được trọng sinh rồi

Pháo hôi nữ phụ trong truyện được trọng sinh rồi

Ngôn TìnhCổ ĐạiHETình CảmNữ PhụNhẹ Nhàng

Thịnh Hề Nhan trọng sinh. Kiếp trước, đến tận khi chết đi, nàng mới biết — hóa ra mình chỉ là một nhân vật trong truyện. Nhân vật nam và nữ chính trong truyện ấy chính là vị hôn phu của nàng — thế tử Vĩnh Ninh Hầu — và “chân ái” của hắn, cô gái xuyên không mang danh “bạch nguyệt quang” — vừa thanh khiết, vừa tài hoa hơn người. Còn nàng, chỉ là nữ phụ đáng thương, kẻ cản đường tình yêu trọn đời của họ. Vì muốn ở bên nhau, đôi “tình nhân chính truyện” hẹn nhau cùng nhảy hồ tự vẫn. Không ngờ, họ không chết, lại khiến Thái hậu cảm động. Thái hậu ra mặt chủ hôn, để “chân ái” và nàng cùng được gả vào phủ Vĩnh Ninh Hầu trong cùng một ngày. Nhưng Thịnh Hề Nhan còn chưa kịp nhìn mặt vị hôn phu ấy, đã “phát bệnh nặng” rồi ngã xuống. Sau một chuỗi đau khổ đầy bi lụy giữa nam và nữ chính, cuối cùng họ cũng được ở bên nhau. Còn Thịnh Hề Nhan — người vợ cả danh nghĩa — chỉ để lại vị trí cho họ, rồi “bệnh chết” trong ngôi am lạnh lẽo. Kiếp này, Thịnh Hề Nhan sống lại đúng vào ngày đôi kia định bỏ trốn nhảy hồ tuẫn tình. Trước khuôn mặt đầy “tình sâu nghĩa nặng” của vị hôn phu và ánh mắt cảm động của Thái hậu, nàng chỉ khẽ cười — rồi chọn gả cho người được cho là đã chết trận: Thế tử Trấn Bắc Vương – Sở Nguyên Thần.

50000

157 chương

Truyện cùng tác giả

Pháo hôi nữ phụ trong truyện được trọng sinh rồi
Pháo hôi nữ phụ trong truyện được trọng sinh rồi
Lâm Thiên

Thịnh Hề Nhan trọng sinh. Kiếp trước, đến tận khi chết đi, nàng mới biết — hóa ra mình chỉ là một nhân vật trong truyện. Nhân vật nam và nữ chính trong truyện ấy chính là vị hôn phu của nàng — thế tử Vĩnh Ninh Hầu — và “chân ái” của hắn, cô gái xuyên không mang danh “bạch nguyệt quang” — vừa thanh khiết, vừa tài hoa hơn người. Còn nàng, chỉ là nữ phụ đáng thương, kẻ cản đường tình yêu trọn đời của họ. Vì muốn ở bên nhau, đôi “tình nhân chính truyện” hẹn nhau cùng nhảy hồ tự vẫn. Không ngờ, họ không chết, lại khiến Thái hậu cảm động. Thái hậu ra mặt chủ hôn, để “chân ái” và nàng cùng được gả vào phủ Vĩnh Ninh Hầu trong cùng một ngày. Nhưng Thịnh Hề Nhan còn chưa kịp nhìn mặt vị hôn phu ấy, đã “phát bệnh nặng” rồi ngã xuống. Sau một chuỗi đau khổ đầy bi lụy giữa nam và nữ chính, cuối cùng họ cũng được ở bên nhau. Còn Thịnh Hề Nhan — người vợ cả danh nghĩa — chỉ để lại vị trí cho họ, rồi “bệnh chết” trong ngôi am lạnh lẽo. Kiếp này, Thịnh Hề Nhan sống lại đúng vào ngày đôi kia định bỏ trốn nhảy hồ tuẫn tình. Trước khuôn mặt đầy “tình sâu nghĩa nặng” của vị hôn phu và ánh mắt cảm động của Thái hậu, nàng chỉ khẽ cười — rồi chọn gả cho người được cho là đã chết trận: Thế tử Trấn Bắc Vương – Sở Nguyên Thần.

50000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Muội Muội Phản Diện Của Nữ Chính Cá Chép May Mắn Thời Cổ Đại
Muội Muội Phản Diện Của Nữ Chính Cá Chép May Mắn Thời Cổ Đại
Lâm Thiên

Cố Tri Chước trọng sinh. Mãi đến khi chết, nàng mới biết mình chỉ là nữ phụ trong một quyển tiểu thuyết cổ trang, còn nữ chính là biểu tỷ của nàng, Quý Nam Kha. Trong sách viết, Quý Nam Kha là người có số mệnh phú quý, nàng phù trợ cho Tam hoàng tử Tạ Cảnh, giúp hắn đăng cơ, dùng phúc khí của mình che chở cho thiên hạ, mở ra thời đại thịnh trị của Đại Khải. Còn Cố Tri Chước chính là vị hôn thê [cũ] của Tam hoàng tử. Nàng là chất xúc tác cho những tranh chấp ban đầu của họ, là chướng ngại vật cho tình yêu của họ ở giai đoạn giữa, và là bàn đạp cho vinh quang của họ ở giai đoạn sau. Thậm chí, sau khi họ tâm đầu ý hợp, nàng đã phải trả giá bằng cả mạng sống của gia tộc để Quý Nam Kha có thể bước lên ngôi vị cao quý. Cố Tri Chước: ??? Tin tốt: Nàng đã trọng sinh. Tin xấu: Vừa mở mắt ra, ngự y đang cầm một hộp thuốc độc bôi lên mặt nàng. Sau đó, dung mạo của nàng sẽ bị hủy hoại, Cố gia sẽ bị kết tội thông đồng với địch phản quốc, cả nhà bị tội. "Vị hôn phu" của nàng, Tạ Cảnh, để lấy lòng người mới, sẽ vạch khăn che mặt của nàng trước mặt mọi người, nhìn khuôn mặt lở loét của nàng mà chế giễu. Cố Tri Chước: "Điện hạ, ta xem bói thấy ngài sắp gặp họa chết người đó." Nàng cầm lấy lọ thuốc độc đã từng khiến mình hủy dung, hất thẳng về phía vị hôn phu [cũ]! Kệ cmn cái gì mà dè dặt cẩn trọng, mẫu mực khuê tú! Nữ phụ ác độc như nàng nên sống một đời cao quý, muốn làm gì thì làm. * Sư phụ Vô Vi Tử đã từng hỏi nàng: “Con có biết người kia chết là do thiên mệnh không?” Cố Tri Chước nghiêm mặt đáp: “Con biết. Sư phụ, con muốn nghịch thiên sửa mệnh." Sư phụ Vô Vi Tử lắc đầu nói: “Thiên mệnh không thể trái.” Giọng nàng đanh thép tràn đầy quyết tâm: “Giữa con và Thiên Đạo, hoặc là con tan xương nát thịt, hoặc là nó phải thuận theo ý con.” “Con tuyệt đối không thỏa hiệp.” Thuận theo Thiên Đạo, kết quả chính là cửa nát nhà tan. Dù cho linh hồn có tiêu tan, Cố Tri Chước cũng quyết không muốn chịu đựng nỗi đau đớn thấu tim gan của kiếp trước thêm một lần nào nữa. * Kiếp trước, Cố Tri Chước bị đày ải, chín chết mười sống. Mãi đến khi gặp được Tạ Ứng Thầm cũng đang sống lay lắt mới có được cơ hội thở dốc. Tạ Ứng Thầm dạy dỗ nàng, nuôi nấng nàng, trải đường cho tương lai của nàng. Rồi mang theo thù hận nửa đời và bệnh tật đầy mình rời khỏi nhân gian. Giờ đây, mọi thứ được sắp xếp lại, Tạ Ứng Thầm vẫn chưa bệnh nặng. Cố Tri Chước phải tìm thấy hắn, chữa khỏi bệnh cho hắn. * Nhiều năm sau, Tạ Ứng Thầm hỏi nàng: "Tại sao lần đầu gặp ta, nàng đã đối xử tốt với ta như vậy?" Giọng Cố Tri Chước nhàn nhạt, như đang tự nói với chính mình: "Bởi vì lần đầu gặp ta, chàng cũng đối xử tốt với ta như vậy." Tạ Ứng Thầm không biết, tiểu cô nương trước mặt đến từ mười mấy năm sau, tương tư hắn thành bệnh, khó chữa.

300000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Truyện liên quan

Logic Của Vô Hạn Lưu Đâu Rồi?
Logic Của Vô Hạn Lưu Đâu Rồi?

Chẳng hiểu sao Lộc Ngữ lại lạc vào một phó bản. Oái oăm thay, đây lại chính là thể loại kinh dị vô hạn lưu trong truyền thuyết. Vừa mới chân ướt chân ráo nhập bọn với quyết tâm tìm một "đùi to" để ôm thì cô đã phát hiện thế giới này có gì đó rất không ổn. Ánh mắt cô lướt qua đỉnh đầu của các đồng đội. [Tên lụy tình yêu đơn phương.] Lộc Ngữ: ... Hửm? [Boss phó bản đang nằm vùng.] Lộc Ngữ: ... Hả? Rồi trên đầu một người phụ nữ khác, hai chữ [Đại lão] to tổ chảng suýt thì chọc mù mắt cô! Lộc Ngữ: ... Á! Tò mò, cô vớ vội một chiếc gương soi thử và chết lặng khi thấy dòng chữ xám xịt trên đầu mình: [Sinh viên mỏng manh (Người xuyên không).] Lộc - sinh viên mỏng manh - Ngữ: ... [Run lẩy bẩy.] Thế là trong một đội hình "toang" đến mức này, Lộc Ngữ đã dựa vào trực giác của một người qua đường thứ thiệt để thuận lợi sống sót qua phó bản đầu tiên. Mãi về sau cô mới nhận ra không có gì là hoang đường nhất mà chỉ có hoang đường hơn! Dàn nhân vật cô gặp sau này cũng chẳng phải dạng vừa với những cái tên sương sương như: [Kẻ xui xẻo trăm năm có một], [Con bạc điên cuồng], [Vạn quỷ mê phiên bản đời thực], [Bạn của phụ nữ lớn tuổi], vân vân và mây mây. Lộc Ngữ: ... Thôi xong, thật sự toang rồi. Giữa thế giới điên rồ này, cô quyết định ôm chặt lấy người đồng đội duy nhất có vẻ ngoài bình thường. Lộc Ngữ cảm thấy an tâm đến lạ khi nhìn dòng chữ [Công dân nhiệt tình (Người xuyên không)] siêu to khổng lồ trên đầu anh. Quả nhiên vẫn là đồng hương đáng tin cậy nhất! Nhìn cái danh hiệu này mà xem, vừa bình thường lại vừa đáng tin biết bao! Mãi cho đến sau này, cô mới kinh hoàng phát hiện l*иg ngực của người đồng đội thân thiết đã thủng một lỗ lớn và trái tim bên trong cũng biến mất tự bao giờ. Ấy thế mà anh vẫn đứng đó mỉm cười với cô, trong khi danh hiệu trên đầu anh bắt đầu tự động thay đổi. [Kẻ bất tử cố chấp.] Lộc Ngữ: ... Đệt, hóa ra anh không phải đồng hương của tôi, mà đến người bình thường cũng không phải nốt à? [Em gái ngọt ngào có lối suy nghĩ khác người × Chàng trai bất tử "nhiệt tình".]

100000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Đại Tiểu Thư Bất Cầu Tiến Tới
Đại Tiểu Thư Bất Cầu Tiến Tới

"Thái Tố Mạch, là một loại tướng thuật, có thể xem sang hèn, đoán cát hung, tính họa phúc. Này thiện nam tín nữ, có dám để ta bắt mạch không? Một lần bắt mạch đáng giá vạn lượng hoàng kim." Ngươi xem, kiếm tiền dễ dàng như vậy, có ai làm không? ... Sống hai kiếp, lý tưởng của Tần Lưu Tây vẫn luôn là sống qua ngày chờ qua đời, bởi vì trên thế gian này luôn có những kẻ cam tâm làm cá mặn, chẳng cầu tiến thủ, mà cái việc vô dụng này, cứ để nàng gánh. Nhưng khi cả gia tộc thê lương, ảm đạm xuất hiện trước mặt, những ngày tháng làm cá mặn của Tần Lưu Tây cũng theo đó mà tan biến. Đối diện với Tần gia đang bên bờ vực sụp đổ, nha hoàn cầm chiếc hộp tiền trống rỗng đứng trước mặt, Tần Lưu Tây không thể không gánh vác trọng trách của đại tiểu thư, quản lý gia tộc, dưỡng trưởng bối, dạy trẻ con. Tần Lưu Tây: Rõ ràng ta cầm kịch bản cá mặn, ai lén tráo đổi của ta rồi? Đường muội bị đại tiểu thư làm cho hoài nghi nhân sinh: Cảm giác đại tỷ tỷ xem chúng ta giống như phiền phức vậy. Tần tứ công tử bị đại tiểu thư đánh cho tỉnh người: Mạnh dạn lên, bỏ hai chữ "cảm giác" đi. Tần tiểu ngũ bị đại tiểu thư "sủng" đến mức tự kỷ, nghiêm túc giơ tay trả lời câu hỏi về việc đại tỷ tỷ nàng chẳng có tài cán gì: Tỷ ấy biết trừ tà bắt quỷ, biết xem tướng vẽ bùa, biết chữa bệnh cứu người, mà này, ngươi hỏi cái nào? Sau này, có người hỏi Tần Lưu Tây, nếu cuộc đời được làm lại, ước mơ của nàng là gì? Tần Lưu Tây trầm mặc hồi lâu: Không cầu tiến thủ, sống lay lắt trăm năm!

200000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Thập Niên 70: Sau Khi Vơ Vét Gia Sản, Tiểu Thư Tư Bản Đi Bộ Đội Tìm Chồng
Thập Niên 70: Sau Khi Vơ Vét Gia Sản, Tiểu Thư Tư Bản Đi Bộ Đội Tìm Chồng

Từ khi sinh ra, Khương Tự đã có làn da trắng nõn, vẻ ngoài xinh đẹp. Nhưng ai ngờ là chỉ mới ngủ có một giấc, cô đã xuyên vào trong một cuốn tiểu thuyết niên đại, trở thành cô tiểu thư của một gia đình tư bản nổi tiếng ở Thượng Hải luôn rồi. Trong nguyên tác, nguyên thân chê bai vị hôn phu quân nhân của mình là quá ít nói, quá khô khan. Không chỉ vậy, cô ấy còn lo lắng điều kiện sống trên đảo không tốt, cho nên cứ chần chừ mà không muốn thực hiện hôn ước với người đó. Thế nhưng cô ấy lại không biết rằng - sau khi phong ba bão táp ập đến, lão cha cặn bã và mẹ kế của cô ấy đã lừa cô ấy xuống nông thôn trước, để rồi sau đó bọn họ mang theo hết gia sản trăm năm của nhà họ Khương mà chạy trốn đến tận Hương Cảng. Đáng thương thay, cô ấy một thân một mình chịu khổ ở nông thôn, chỉ trong vòng chưa đầy hai năm mà sức khỏe đã suy sút đi nhiều. Thế nhưng, một người đã biết rõ nội dung cốt truyện như Khương Tự thì làm sao có thể chấp nhận chịu khổ được? Điều đó là không thể! Bọn họ muốn lừa cô xuống nông thôn đúng không? Được thôi! Khương Tự tương kế tựu kế, cuối cùng đưa cả đám người vô ơn này đến Tây Nam hết. Gia sản bạc triệu không có chỗ để? Không cần lo lắng! Khương Tự lấy máu nhận thân, sau khi mở ra không gian tổ truyền thì cô bỏ hết vàng bạc châu báu, khế đất, đồ cổ và tranh chữ vào trong không gian. Tóm lại là không hề để lại chút gì cho bọn họ cả, cho dù chỉ là một cọng lông gà đi chăng nữa! Tiểu thư thuộc gia đình tư bản thì không có chỗ nào để đi ư? Làm gì có! Khương Tự gửi một bức điện báo đến đảo xa... Chỉ là, cô vốn đã chuẩn bị tinh thần để trải qua những ngày tháng sống gian khổ, giản dị, nhưng rồi cô lại phát hiện – cuộc sống nơi hải đảo hình như cũng không hề cực khổ như trong tưởng tượng của cô. Anh chồng quân nhân của cô quả thực là cực kỳ “giỏi việc nước, đảm việc nhà” luôn. Không chỉ vậy, gia đình bên chồng cũng rất yêu thương cô nữa. Cuộc sống cứ như vậy mà trôi qua, quả thực là còn ngọt hơn cả mật ong ấy chứ!CP: Sĩ quan chồng nuôi từ bé thể lực siêu phàm và Tiểu thư nhà tư bản xinh đẹp rạng ngời.

250000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Vô Hạn Lưu: Trong Thế Giới Kinh Dị Tôi Nghiện Sờ Xác
Vô Hạn Lưu: Trong Thế Giới Kinh Dị Tôi Nghiện Sờ Xác

Vừa mới bị “đuổi” ra khỏi bệnh viện tâm thần, Miêu Tiểu Tư tình cờ nhặt được một tấm thẻ nhân vật bí ẩn, bị ép buộc đưa vào thế giới vô hạn để thực hiện các nhiệm vụ kinh dị và thất bại thì sẽ chết. Thế nhưng kỹ năng của những người chơi khác thì nào là Ngâm Xướng, Cải Tạo Máy Móc, Thôi Miên Dẫn Mộng... Sao đến lượt cô, kỹ năng lại trở nên kỳ quái như vậy? Nhìn hàng chữ hiển thị trên bảng kỹ năng như Sờ Xác, Đâm Lén, Tập Kích Bất Ngờ... Miêu Tiểu Tư không khỏi rơi vào trầm tư. Thế là, một người chơi có bệnh trạng kỳ quặc khiến toàn bộ quỷ quái không thể lý giải đã xuất hiện. Khi mọi người chơi đều mang theo nỗi sợ hãi và nỗ lực thăng cấp, giãy giụa sinh tồn thì một đôi tay Sờ Xác đã đạt max kinh nghiệm của Miêu Tiểu Tư đã bắt đầu điên cuồng khám xét trên thi thể quỷ quái. [Đinh! Bạn đã nhận được Linh tệ +400.] [Đinh! Bạn đã nhận được một Hộp Sọ Không Rõ Nguồn Gốc +1.] [Đinh! Bạn đã nhận được Nhiên Liệu Ác Mộng +3.] [Đinh! Bạn đã nhận được chìa khóa mật thất Nhà thờ đỏ +1. Bạn đã được thăng chức làm Quản lý mật thất mới!] ... Người khác thì khổ sở cầu sinh, liều mạng diệt quỷ. Còn Miêu Tiểu Tư thì vô tình lại làm phong phú thêm lý lịch trong thế giới quỷ quái. Quản lý khách sạn đen, Quản lý mật thất Nhà thờ đỏ, Quản đốc xưởng Nhà máy đồ chơi, Diễn viên chủ lực của chương trình truyền hình kinh dị thực tế... Miêu Tiểu Tư đã tích trữ vô số linh tệ, nhìn đống tiền dư không đếm xuể, cô nở một nụ cười hài lòng nói: “Tôi tiết kiệm thêm chút tiền nữa, tự đi làm thuê để quay lại bệnh viện tâm thần, nghe cũng hợp lý mà nhỉ?”

400000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Thập Niên 80: Cải Tạo Chồng Lười Biếng, Bắt Đầu Dưỡng Lão Từ 20 Tuổi
Thập Niên 80: Cải Tạo Chồng Lười Biếng, Bắt Đầu Dưỡng Lão Từ 20 Tuổi

Lâm Tuệ mơ một giấc mơ, trong mơ mình tròn 50 tuổi, lại làm quả phụ 27 năm, vất vả nuôi nấng đứa nhỏ lớn lên, kết quả mắc bệnh ung thư, còn chưa hưởng phúc đã đi đời nhà ma. Sau khi tỉnh mộng, phát hiện mình vẫn còn ở năm 1980, một năm này cô vừa gả cho Từ Đông Thăng "lười biếng" nổi tiếng mười dặm tám xã. Cô cắn chặt răng, tuyệt đối không thể đi con đường trong mộng kia. Từ giờ khắc này trở đi, Lâm Tuệ "rửa tay hưởng phúc", một lòng cải tạo chồng phế vật, tất cả thủ đoạn gì mà PUA, trà xanh, giáp mặt một bộ sau lưng một bộ đều dùng tới, để anh gánh vác gánh nặng nuôi sống gia đình. Còn mình từ năm 20 tuổi đã bắt đầu dưỡng lão, ăn dưa xem kịch... Ít nhất không thể để tên đàn ông kia chết sớm như vậy! Từ Đông Thăng: "..." Mẹ già nói thanh danh của anh ở mười dặm tám xã này đều không nghe được một câu nói hay, cho nên bà đi mấy chục dặm đường, tìm cho anh một người vợ trong núi, tính cách dịu dàng còn chịu khó. Ba ngày trước khi kết hôn, cô ấy quả nhiên ngoan ngoãn phục tùng, còn lấy tiền cho mình đi chơi bài. Sau đó, cô nói ôm mấy con gà con tới, nuôi tốt về sau gϊếŧ gà hầm canh mỗi ngày bồi bổ thân thể cho anh. Nhưng sao việc nuôi gà xúc phân lại để anh làm? Sau đó, cô nói muốn kiếm tiền, có tiền thì có thể mua cho anh ba chuyển một vang (đồng hồ, máy may, radio, xe đạp), mua xe máy. Anh vui vẻ không chịu được, trong lòng trong mắt vợ anh đều là anh! Vì thế anh bận trước bận sau chân không chạm đất... Mẹ Từ: "..." Rõ ràng lúc trước cưới một đứa con dâu chịu khó, đã nói để bổ sung cho đứa con lười biếng, sao bỗng nhiên thay đổi? Con trai trở nên chịu khó, nhưng sao mà con dâu trở nên còn lười hơn so với anh??? Âm mưu, đều là âm mưu!

250000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Thập Niên 80: Sau Khi Con Gái Bị Tráo Đổi, Tôi Lại Cười
Thập Niên 80: Sau Khi Con Gái Bị Tráo Đổi, Tôi Lại Cười

Kiếp trước, cả gia đình Ôn Ninh đều mất mạng, lúc đó cô mới biết đứa con gái mà mình dốc lòng nuôi dưỡng hóa ra là giả. Em dâu nhân lúc cô yếu ớt sau sinh đã tráo đổi con của ả với con gái ruột của cô! Con gái giả thi đại học, trở thành nghệ sĩ piano đi khắp thế giới, gả vào gia đình giàu có. Con gái ruột thì bị ngược đãi, gả cho một lão già, vào tù rồi chết trong biển lửa. Ôn Ninh hận đến mức kéo theo con gái giả cùng chết chung! Sau khi sống lại ở thập niên 80, Ôn Ninh trả lại con gái giả cho em dâu, mỉm cười nhìn ả ngày ngày ngược đãi chính con ruột của mình. Ôn Ninh quay người sánh đôi với người chồng quân nhân, làm giàu, nuôi ba đứa con, dạy dỗ chúng thành đạt, vinh quang. Đứa con gái giả bị ngược đãi từ nhỏ thì bỏ trốn trong ngày cưới, bị đánh gãy chân, đau đến ngất đi. Sau khi tỉnh lại thì cô ta phát điên, nói rằng người bác dâu giàu có mới chính là mẹ của mình.

500000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Trọng Sinh Tinh Tế, Trà Xanh Chỉ Muốn Làm Quả Phụ
Trọng Sinh Tinh Tế, Trà Xanh Chỉ Muốn Làm Quả Phụ

Một tai nạn bất ngờ đã đưa Tô Tửu – người từng bỏ mạng trong mạt thế xuyên vào một tiểu thuyết về thế giới thú nhân tinh tế, trở thành nhị tiểu thư không được yêu thương của phủ Công tước. Tô Tửu: "Chẳng lẽ nằm không sống thoải mái thì không thơm sao? Đã xuyên không rồi, sao lại cho mình cái thân thể yếu ớt thế này chứ! Tốn tiền ghê!" Trong lúc đang đau đầu tìm cách thoát khỏi hoàn cảnh éo le, đại tiểu thư trọng sinh Tô Nhuế lại không muốn thực hiện hôn ước với quan chỉ huy, mà còn nằng nặc đòi đổi hôn với cô. Tô Nhuế: "Tôi không muốn sống cả đời với một người đàn ông bất lực đâu!" Tô Tửu nghĩ nghĩ, Cố Lăng Sách vừa đẹp trai, vừa có quyền, vừa giàu, lại không thể có con và có khả năng chết sớm – đúng là đối tượng kết hôn lý tưởng. Cô không nói hai lời, đồng ý ngay lập tức. Sau khi kết hôn, từng giây từng phút, Tô Tửu đều mong sớm trở thành quả phụ để kế thừa toàn bộ tài sản của chồng. Cố Lăng Sách – đại hoàng tử của đế quốc, quan chỉ huy mạnh nhất tinh tế– là người tận tụy với quốc gia, tự nhận mình vô tâm với tình yêu. Khi hôn sự được định đoạt, phủ Công tước bất ngờ đổi cô dâu. Bị ép cưới, Cố Lăng Sách chỉ chờ hết một năm kỳ hạn kết hôn để ly hôn. Cho đến một ngày, Cố Lăng Sách nghe thấy cô vợ nhỏ lẩm bẩm trong mơ rằng cô đang mong trở thành quả phụ. Anh bật cười vì tức: “Chết rồi em vẫn là người của tôi!" Kiếp trước Tô Nhuế sống trong sự yêu thương, chiều chuộng, không ai trong gia đình dám làm cô tổn thương. Thế nhưng, sau khi mưu tính kết hôn với Cố Lăng Sách, cô hoàn toàn bị anh lạnh nhạt, trở thành trò cười của cả đế quốc. Trái lại, Tô Tửu lại được mọi người ngưỡng mộ, sống hạnh phúc bên Cáp Nạp Nhĩ. Trọng sinh một lần nữa, Tô Nhuế thề thà chết cũng không gả cho Cố Lăng Sách. Cô tìm mọi cách cướp lại hôn sự từ tay Tô Tửu. Nhưng cuộc sống sau hôn nhân lại cay đắng khôn cùng, thậm chí còn khổ hơn cả kiếp trước. Có một ngày, Tô Nhuế tình cờ thấy Cố Lăng Sách cẩn thận đỡ Tô Tửu, ánh mắt anh tràn đầy yêu thương chiều chuộng, trong khi Tô Tửu thì với vẻ mặt tuyệt vọng cầm tờ kết quả siêu âm thai càng trở nên nổi bật. Tô Nhuế tức đến nỗi suýt nghiến nát răng.

130000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Thập Niên 70: Chờ Chồng Nuôi Con
Thập Niên 70: Chờ Chồng Nuôi Con

Nguyên chủ xinh đẹp như hoa, có hai đứa con đáng yêu, chồng quanh năm không có ở nhà nhưng tiền lương cao có thể nuôi cô. Mẹ chồng dữ dằn đành hanh nhưng lại vui vẻ hòa nhã với cô, còn không cần cô ra đồng làm việc. Cô lại nhạy cảm và yếu ớt tự biến mình thành cái túi trút giận, chồng vừa chết thì mình cũng nghẹn chết tươi. Lâm Thù: Có em bé đáng yêu để ngắm, có tiền để ăn thịt, không có chồng gây rắc rối lại có mẹ chồng dũng mãnh bảo vệ, cuộc sống tốt đẹp này biết đi đâu mà tìm? Dứt khoát nằm yên đợi chết cho rồi, ngày nào cũng dẫn con đi trồng hoa, nấu món ngon, ăn dưa xem kịch. Người toàn thôn đều đang đợi xem trò cười của Lâm Thù, chồng của ả đàn bà diêm dúa này chết rồi, chắc chắn sẽ bị nhà chồng ngược đãi, bắt nạt đến chết cho mà xem. Mẹ chồng đanh đá: Giữ lại gà mái già của nhà các người nhé, tôi mua về bồi bổ cho con dâu thứ ba của tôi, ngày nào nó cũng vất vả quá. Thôn dân: Nhàn rỗi đi dạo mà cũng vất vả? Lâm Thù cầm cái cuốc lên định đi trồng ít rau. Chị dâu cả lập tức giành lấy: Em dâu, em mau đi nghỉ đi, chút việc này chị chỉ làm mấy phút là xong ngay! ... Người trong thôn: Hừ, đều là giả dối hết, cô ta còn trẻ chắc chắn không thủ tiết nổi đâu, đảm bảo sẽ gả cho một lão già nào đó! Ngày hôm sau, các cán bộ kết hôn lần đầu vừa trẻ tuổi vừa tuấn tú trong thành phố nháo nhào xách túi to túi nhỏ đến tận cửa cầu hôn, trông rất chân thành thâm tình: Đồng chí Lâm Thù, cô thật cần cù và dũng cảm, tôi muốn kết làm bạn đời cách mạng với cô. Lâm Thù đáp với vẻ nhẹ nhàng bâng quơ: Anh rất tốt nhưng tôi rất tiếc, tôi phải thủ tiết với chồng tôi cả đời. Cánh đàn ông ưu tú tiếc nuối rời đi: Hu hu hu, cô ấy rất yêu Lục Thiệu Đường. Cha mẹ có con gái trong thôn: Hay là cô giới thiệu cho con bé nhà chúng tôi với! Người trong thôn: Cô ta có năng lực đến đâu thì đã sao? Không có chồng thương, không có chồng... Sau đó người chồng cao lớn và tuấn mỹ đó của Lâm Thù trở về, lái trên con xe Jeep lớn, mặc bộ quân trang phẳng phiu, tuổi còn trẻ mà đã vinh dự thăng chức làm tham mưu trưởng! Người trong thôn: Chuyện tốt đều bị cô ta húp hết trơn! ... Lục Thiệu Đường kết hôn được ba ngày đã phải rời nhà về bộ đội, sau năm năm trải qua thập tử nhất sinh mới có thể về nhà, vậy mà lúc đi ngang qua quán cơm lại nhìn thấy vợ mình và một người đàn ông khác... đang xem mắt? Người đàn ông: Đồng chí Lâm Thù, tôi đã ngưỡng mộ cô từ rất lâu rồi, xin hãy kết làm bạn đời cách mạng... Lâm Thù: Chắc anh nói đùa rồi, tuy rằng chồng tôi đã không còn nhưng tôi sẽ yêu anh ấy cả đời, thủ tiết cả đời vì anh ấy. Lục Thiệu Đường: ! Anh sải bước đi về phía cô nhưng cô lại... bỏ qua anh mà đi mất? Lâm Thù: Má ơi, vừa rồi có phải cô nhìn thấy hồn ma của Lục Thiệu Đường không vậy? Anh rất cao lớn, rất đẹp trai, rất dũng mãnh, rất lạnh lùng! Chắc là anh không nhận ra mình đâu... không nhìn thấy mình, không nhìn thấy mình, chuồn là thượng sách. Sĩ quan Lục tuổi trẻ đầy hứa hẹn, cao lớn lại tuấn tú phát hiện sau khi có vợ có con, vậy mà anh lại phải theo đuổi lại vợ mình từ đầu! ... Suy nghĩ không muốn người biết của Lâm Thù: Oa, anh ấy vừa cao vừa đẹp trai, vai rộng eo thon ngực nở! Bụng có cơ, ngực có cơ, chân lại còn dài! Mình ưng nha! Sau đó, này này này, Lục Thiệu Đường, anh là cái giống chó ngốc gì vậy, đừng có động vào tôi!

400000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Nữ Phụ Xuyên Sách Không Muốn Chết
Nữ Phụ Xuyên Sách Không Muốn Chết

Tô Dư thức đêm đọc hết một quyển tiểu thuyết thể loại tổng tài bá đạo dài hàng triệu chữ, sau đó đột tử, rồi xuyên vào cô em gái kế độc ác giả mạo nữ chính trong truyện. Tô Dư đếm trên đầu ngón tay, tính toán còn mấy ngày nữa nữ chính sẽ mang theo cặp song sinh khí thế trở về nước, lập tức bắt đầu điên cuồng tìm cách đá nam chính đi. Kết quả, nam chính vốn chẳng để tâm đến cô lại não tàn cố chấp không chịu chia tay, mắt thấy nữ chính đã đến sân bay rồi. Tô Dư lòng đầy ham muốn sống sót, gọi một cuộc điện thoại về nhà nam chính, quát: “Tôi là bạn gái của Hoắc Khải, các người phải cho tôi một danh phận, nếu không... nếu không...” “Nếu không thì sao?” Trong điện thoại, một giọng nói trầm thấp lạnh lùng vang lên. Tô Dư: “???” Anh là ai vậy? “Một trăm triệu, rời khỏi em trai tôi.” Tô Dư: “Được!!!” Hoắc Tần: “...” Mười phút sau, Tô Dư nơm nớp lo sợ mà nhìn tin nhắn ngân hàng trên điện thoại, nước mắt lưng tròng gọi điện lần nữa, cô khóc: “Anh, em trai anh chuyển cho em hai trăm triệu, không cho em chia tay với anh ấy.” “Anh, cứu mạng!” Hoắc Tần: “...” “Anh, anh nói gì đi, anh!” “Anh!” Một lúc lâu sau, Hoắc Tần mới nhả ra mấy chữ: “Tôi không phải anh trai cô...” Điều hoang mang nhất cả đời này của Hoắc Tần đó là, rốt cuộc Tô Dư đã trở thành vợ của anh như thế nào.

100000 Giỏ hàng Giỏ hàng