Pháo hôi nữ phụ trong truyện được trọng sinh rồi

Pháo hôi nữ phụ trong truyện được trọng sinh rồi

Ngôn TìnhCổ ĐạiHETình CảmNữ PhụNhẹ Nhàng

Thịnh Hề Nhan trọng sinh. Kiếp trước, đến tận khi chết đi, nàng mới biết — hóa ra mình chỉ là một nhân vật trong truyện. Nhân vật nam và nữ chính trong truyện ấy chính là vị hôn phu của nàng — thế tử Vĩnh Ninh Hầu — và “chân ái” của hắn, cô gái xuyên không mang danh “bạch nguyệt quang” — vừa thanh khiết, vừa tài hoa hơn người. Còn nàng, chỉ là nữ phụ đáng thương, kẻ cản đường tình yêu trọn đời của họ. Vì muốn ở bên nhau, đôi “tình nhân chính truyện” hẹn nhau cùng nhảy hồ tự vẫn. Không ngờ, họ không chết, lại khiến Thái hậu cảm động. Thái hậu ra mặt chủ hôn, để “chân ái” và nàng cùng được gả vào phủ Vĩnh Ninh Hầu trong cùng một ngày. Nhưng Thịnh Hề Nhan còn chưa kịp nhìn mặt vị hôn phu ấy, đã “phát bệnh nặng” rồi ngã xuống. Sau một chuỗi đau khổ đầy bi lụy giữa nam và nữ chính, cuối cùng họ cũng được ở bên nhau. Còn Thịnh Hề Nhan — người vợ cả danh nghĩa — chỉ để lại vị trí cho họ, rồi “bệnh chết” trong ngôi am lạnh lẽo. Kiếp này, Thịnh Hề Nhan sống lại đúng vào ngày đôi kia định bỏ trốn nhảy hồ tuẫn tình. Trước khuôn mặt đầy “tình sâu nghĩa nặng” của vị hôn phu và ánh mắt cảm động của Thái hậu, nàng chỉ khẽ cười — rồi chọn gả cho người được cho là đã chết trận: Thế tử Trấn Bắc Vương – Sở Nguyên Thần.

50000

157 chương

Truyện cùng tác giả

Pháo hôi nữ phụ trong truyện được trọng sinh rồi
Pháo hôi nữ phụ trong truyện được trọng sinh rồi
Lâm Thiên

Thịnh Hề Nhan trọng sinh. Kiếp trước, đến tận khi chết đi, nàng mới biết — hóa ra mình chỉ là một nhân vật trong truyện. Nhân vật nam và nữ chính trong truyện ấy chính là vị hôn phu của nàng — thế tử Vĩnh Ninh Hầu — và “chân ái” của hắn, cô gái xuyên không mang danh “bạch nguyệt quang” — vừa thanh khiết, vừa tài hoa hơn người. Còn nàng, chỉ là nữ phụ đáng thương, kẻ cản đường tình yêu trọn đời của họ. Vì muốn ở bên nhau, đôi “tình nhân chính truyện” hẹn nhau cùng nhảy hồ tự vẫn. Không ngờ, họ không chết, lại khiến Thái hậu cảm động. Thái hậu ra mặt chủ hôn, để “chân ái” và nàng cùng được gả vào phủ Vĩnh Ninh Hầu trong cùng một ngày. Nhưng Thịnh Hề Nhan còn chưa kịp nhìn mặt vị hôn phu ấy, đã “phát bệnh nặng” rồi ngã xuống. Sau một chuỗi đau khổ đầy bi lụy giữa nam và nữ chính, cuối cùng họ cũng được ở bên nhau. Còn Thịnh Hề Nhan — người vợ cả danh nghĩa — chỉ để lại vị trí cho họ, rồi “bệnh chết” trong ngôi am lạnh lẽo. Kiếp này, Thịnh Hề Nhan sống lại đúng vào ngày đôi kia định bỏ trốn nhảy hồ tuẫn tình. Trước khuôn mặt đầy “tình sâu nghĩa nặng” của vị hôn phu và ánh mắt cảm động của Thái hậu, nàng chỉ khẽ cười — rồi chọn gả cho người được cho là đã chết trận: Thế tử Trấn Bắc Vương – Sở Nguyên Thần.

50000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Muội Muội Phản Diện Của Nữ Chính Cá Chép May Mắn Thời Cổ Đại
Muội Muội Phản Diện Của Nữ Chính Cá Chép May Mắn Thời Cổ Đại
Lâm Thiên

Cố Tri Chước trọng sinh. Mãi đến khi chết, nàng mới biết mình chỉ là nữ phụ trong một quyển tiểu thuyết cổ trang, còn nữ chính là biểu tỷ của nàng, Quý Nam Kha. Trong sách viết, Quý Nam Kha là người có số mệnh phú quý, nàng phù trợ cho Tam hoàng tử Tạ Cảnh, giúp hắn đăng cơ, dùng phúc khí của mình che chở cho thiên hạ, mở ra thời đại thịnh trị của Đại Khải. Còn Cố Tri Chước chính là vị hôn thê [cũ] của Tam hoàng tử. Nàng là chất xúc tác cho những tranh chấp ban đầu của họ, là chướng ngại vật cho tình yêu của họ ở giai đoạn giữa, và là bàn đạp cho vinh quang của họ ở giai đoạn sau. Thậm chí, sau khi họ tâm đầu ý hợp, nàng đã phải trả giá bằng cả mạng sống của gia tộc để Quý Nam Kha có thể bước lên ngôi vị cao quý. Cố Tri Chước: ??? Tin tốt: Nàng đã trọng sinh. Tin xấu: Vừa mở mắt ra, ngự y đang cầm một hộp thuốc độc bôi lên mặt nàng. Sau đó, dung mạo của nàng sẽ bị hủy hoại, Cố gia sẽ bị kết tội thông đồng với địch phản quốc, cả nhà bị tội. "Vị hôn phu" của nàng, Tạ Cảnh, để lấy lòng người mới, sẽ vạch khăn che mặt của nàng trước mặt mọi người, nhìn khuôn mặt lở loét của nàng mà chế giễu. Cố Tri Chước: "Điện hạ, ta xem bói thấy ngài sắp gặp họa chết người đó." Nàng cầm lấy lọ thuốc độc đã từng khiến mình hủy dung, hất thẳng về phía vị hôn phu [cũ]! Kệ cmn cái gì mà dè dặt cẩn trọng, mẫu mực khuê tú! Nữ phụ ác độc như nàng nên sống một đời cao quý, muốn làm gì thì làm. * Sư phụ Vô Vi Tử đã từng hỏi nàng: “Con có biết người kia chết là do thiên mệnh không?” Cố Tri Chước nghiêm mặt đáp: “Con biết. Sư phụ, con muốn nghịch thiên sửa mệnh." Sư phụ Vô Vi Tử lắc đầu nói: “Thiên mệnh không thể trái.” Giọng nàng đanh thép tràn đầy quyết tâm: “Giữa con và Thiên Đạo, hoặc là con tan xương nát thịt, hoặc là nó phải thuận theo ý con.” “Con tuyệt đối không thỏa hiệp.” Thuận theo Thiên Đạo, kết quả chính là cửa nát nhà tan. Dù cho linh hồn có tiêu tan, Cố Tri Chước cũng quyết không muốn chịu đựng nỗi đau đớn thấu tim gan của kiếp trước thêm một lần nào nữa. * Kiếp trước, Cố Tri Chước bị đày ải, chín chết mười sống. Mãi đến khi gặp được Tạ Ứng Thầm cũng đang sống lay lắt mới có được cơ hội thở dốc. Tạ Ứng Thầm dạy dỗ nàng, nuôi nấng nàng, trải đường cho tương lai của nàng. Rồi mang theo thù hận nửa đời và bệnh tật đầy mình rời khỏi nhân gian. Giờ đây, mọi thứ được sắp xếp lại, Tạ Ứng Thầm vẫn chưa bệnh nặng. Cố Tri Chước phải tìm thấy hắn, chữa khỏi bệnh cho hắn. * Nhiều năm sau, Tạ Ứng Thầm hỏi nàng: "Tại sao lần đầu gặp ta, nàng đã đối xử tốt với ta như vậy?" Giọng Cố Tri Chước nhàn nhạt, như đang tự nói với chính mình: "Bởi vì lần đầu gặp ta, chàng cũng đối xử tốt với ta như vậy." Tạ Ứng Thầm không biết, tiểu cô nương trước mặt đến từ mười mấy năm sau, tương tư hắn thành bệnh, khó chữa.

300000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Truyện liên quan

Lãnh Chúa: Bắt Đầu Từ Hệ Thống Đánh Dấu
Lãnh Chúa: Bắt Đầu Từ Hệ Thống Đánh Dấu

Là người sống sót cuối cùng trong phiên bản thử nghiệm của game [Tận Thế Thiên Duyên], Quan Nhất Hạc nhận được ba phần thưởng độc nhất vô nhị: [Lệnh Bài Lãnh Chúa], một thiên phú cấp S và thân phận chủng tộc ẩn. Thế nhưng vào đúng ngày game ra mắt, cô lại bất ngờ xuyên không, trở thành một người sống sót nhỏ nhoi giữa lục địa Thiên Duyên đang chìm trong thảm họa. Đối mặt với thế giới sụp đổ, Quan Nhất Hạc, một tay chơi lão luyện, bình tĩnh kích hoạt thiên phú cấp S của mình. [Hệ Thống Đánh Dấu] được kích hoạt! [Đinh! Sống sót được 1 ngày, đánh dấu thành công. Nhận được vật phẩm: Sơ Đồ Phân Tích Vị Trí Lãnh Địa.] [Đinh! Sống sót được 7 ngày, đánh dấu thành công. Nhận được vật phẩm: Bản Vẽ Kiến Trúc Cao Cấp ×1.] [Đinh! Sống sót được 100 ngày, đánh dấu thành công. Nhận được...] Từ hai bàn tay trắng, cô dẫn dắt người dân của mình xây dựng, sản xuất, kiến thiết nên một lãnh địa an toàn giữa trùng vây hiểm nguy. Họ cùng nhau đối mặt với tận thế, trở thành pháo đài cuối cùng và là niềm hy vọng của cả lục địa Thiên Duyên. Tóm tắt một câu: Đánh dấu mỗi ngày, ta xây dựng đế chế thời tận thế. Chủ đề: Giữa thế giới tro tàn, ánh sáng và hy vọng vẫn luôn tồn tại.

120000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Độc Giả Của Tôi Trải Khắp 3000 Thế Giới
Độc Giả Của Tôi Trải Khắp 3000 Thế Giới

Lê Ôn Thư, một đại thần trong giới sáng tác tiểu thuyết mạng, vì thức khuya viết lách mà đột tử. Hệ thống dốc hết vốn liếng để giúp cô trùng sinh về tuổi mười sáu. Đó là thời đại mà cả giải trí lẫn internet đều chưa phát triển. Đứng trước kho tàng sách từ ba nghìn thế giới trong không gian hệ thống, Lê Ôn Thư xoa cằm, cảm thán: “Đột tử cũng đáng lắm!” ... Trước khi đọc: “Ủa? Đây là thể loại tiểu thuyết gì vậy, thử đọc xem sao.” Sau khi đọc: “Trời ơi! Đọc chưa đã, hoàn toàn chưa đủ, giờ này mà chưa cập nhật xong, làm sao ngủ nổi đây!” ... Trước khi đọc: “Tiểu thuyết thì có gì hay, ngàn truyện như một, biết đầu là đoán được đuôi, chán chết.” Sau khi đọc: “Cứu tôi với! Não tôi phát triển đủ chưa vậy, chỉ lỡ bỏ qua một câu mà đã không hiểu gì rồi!” ... Trước khi đọc: “Kinh dị á? Kinh dị cỡ nào được chứ? Anh đây từng cười ha hả bước ra từ nhà ma, xem phim kinh dị như phim hài ấy.” Sau khi đọc: “Mẹ ơi! Cô ấy viết cứ như thật sự có thứ gì đó bò ra ngoài được vậy!” ... Ở thế giới cổ đại, một cuốn tiểu thuyết về đích nữ trùng sinh báo thù đấu đá trong phủ trở thành sách gối đầu giường của các tiểu thư khuê các ở kinh thành. Sách vừa phát hành đã lập tức cháy hàng. Trước khi đọc: “Đàn ông đại trượng phu phải ra chiến trường chinh chiến, ai rảnh xem mấy chuyện đấu đá trong nhà với cung đình chứ.” Sau khi đọc: “Ai bảo tôi là đàn ông? Chị em với nhau thì sao không được mua chứ!” ... Ở thế giới tu tiên, một cuốn tiểu thuyết về xuyên không, phế vật nghịch tập vả mặt khiến tam giới đại chiến. “Đừng đánh nữa, tác giả vừa cập nhật chương mới rồi kìa!”

160000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Không Phải Chứ Quân Tử Cũng Phòng
Không Phải Chứ Quân Tử Cũng Phòng

Năm thứ nhất, công chúa Đại Càn lần đầu gặp vị được xưng là “quân tử”. Người ấy quang minh lỗi lạc, đứng ra chủ trì công đạo. Nàng cười lạnh: “Ngụy quân tử.” Năm thứ hai, hoàng tử tranh vị, chỉ thiếu một bước là thua sạch. Trong lúc nhắm mắt chờ chết, chỉ có người ấy bước ra khỏi hàng, lấy thân gia tính mạng hộ tống nàng trở về kinh. Nàng hừ nhẹ: “Cũng coi như là quân tử.” Năm thứ năm, chính biến thành công, đăng cơ xưng đế. Nữ Đế lâm triều, ban cho người ấy quan cao lộc hậu, quý nữ mỹ nhân, tất cả đều bị cự tuyệt. Nàng khẽ cau mày: “Quả thực là quân tử.” Năm thứ mười, sáng sớm tỉnh lại, toàn thân đau nhức, nàng nghiến răng mắng kẻ nằm bên cạnh: “Uổng là quân tử!” ... “Ba thứ có thể khiến đế quốc một lần nữa vĩ đại,” hắn nói với Nữ Đế, “Là kiếm; là vi thần và là Nho – Đạo – Phật.”

100000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Tái Giá Quyền Thần
Tái Giá Quyền Thần

Biểu ca xa đến nhà ở nhờ, phong thái chi lan ngọc thụ, xa xa tựa ngọn núi cao đứng sừng sững một mình. Dù gia tộc hắn đã sa sút, nhưng phong thái vẫn không hề suy giảm. Thiếu nữ vừa tuổi cập kê, dung mạo như hoa. Cả trái tim của Phùng Y Y đều trao trọn cho hắn, nàng e thẹn hành lễ: “Chiếu biểu ca.” Phụ thân nàng vốn yêu nữ nhi như mạng nghe được tâm sự của nàng, bèn lấy ơn ra ép hắn báo đáp, buộc Lâu Chiếu phải ở rể, làm con rể nhà họ Phùng. Sau khi thành hôn, Lâu Chiếu một lòng chuyên tâm thi cử, thái độ lạnh nhạt. Dù Phùng Y Y có ân cần hỏi han thế nào, cũng chỉ là tấm lòng nhiệt thành đổ sông đổ bể. Lúc này nàng mới hiểu ra, dưa hái xanh thì không ngọt. Năm sau, Lâu Chiếu lên kinh dự kỳ thi mùa xuân. Đúng lúc đó, Phùng gia gặp đại nạn, một mồi lửa đã thiêu rụi tất cả, không một ai sống sót. ... Hai năm sau, Phùng Y Y vốn đã mai danh ẩn tích lại bị người ta bắt được, trói gô lại rồi ném vào phủ Trung thư thị lang. Nam tử ngồi ở vị trí cao nhất, mặc quan phục thêu ngũ sắc, sắc mặt vẫn lạnh nhạt như thuở ban đầu. Phùng Y Y cúi đầu quỳ trên đất, gạch men xanh vừa lạnh vừa cứng. Chuyện cũ hiện về rõ mồn một, Phùng gia chính là vết nhơ trên người Lâu Chiếu, nàng hiểu rõ hơn ai hết. Nữ tử mặc áo vải thô màu xám, che đi dung mạo và dáng người, giọng nói trong trẻo như suối: “Đại nhân, chuyện xưa đều là lỗi của nhà dân phụ, chỉ cầu xin đại nhân ban cho một tờ hưu thư.” Ánh mắt sắc bén của Lâu Chiếu quét qua, thấy tiểu nữ tử sợ đến mức rụt cả cổ lại. Phùng Y Y hít một hơi thật sâu: “Dân phụ trên có cha già, dưới có con thơ, xin đại nhân rộng lòng...” Ngón tay Lâu Chiếu khẽ gõ lên góc bàn: “Phu nhân nói sai rồi, bản quan có thù tất báo.” Hắn đã tìm nàng hai năm, mà nàng lại nghĩ ra cả ngàn con đường, chỉ duy nhất không nghĩ đến việc đến tìm hắn. Con thơ của ai, mà lại bắt hắn phải rộng lòng đây?

150000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Xuyên Nhanh Hôm Nay Đại Lão Không Muốn Mở Cửa
Xuyên Nhanh Hôm Nay Đại Lão Không Muốn Mở Cửa

Dạo gần đây trên diễn đàn Tinh Tế đang có một chủ đề cực hot, thu hút nhiều sự chú ý: "Chuyện khó tin nhất từng xảy ra ngay bên cạnh bạn là gì?" Xuân Miên: “Cảm ơn đã hỏi. Khó tin nhất là lúc mình đang ngồi trong nhà, cửa tự dưng từ trên trời rơi xuống!” Cuộc sống giống như một cánh cửa lớn luôn đóng chặt. Trước khi mở nó ra, bạn sẽ không bao giờ biết được. Bạn sẽ phải đối mặt với cái gì: Một người sống sờ sờ hay là một thanh trường đao dài 40 mét!

400000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Dậy Đi, Thừa Kế Gia Sản Nào!
Dậy Đi, Thừa Kế Gia Sản Nào!

Năm 20 tuổi, Lộc Lộ được chẩn đoán mắc một căn bệnh nan y mà y học hiện đại thời đó không thể chữa khỏi. Cha mẹ cô quyết định đưa con gái vào buồng đông lạnh, gửi gắm hy vọng rằng trong tương lai sẽ có phép màu cứu lấy cô. Ba trăm năm sau, cô tỉnh dậy sau giấc ngủ dài. Thế giới lúc này đã phát triển vượt bậc: tài nguyên dồi dào, công nghệ tiên tiến, phúc lợi xã hội toàn diện. Quan trọng hơn cả, khối tài sản mà cha mẹ để lại cho cô nhiều đến mức tiêu cả đời cũng không hết! Vừa bước chân ra khỏi buồng đông lạnh, cô đã trở thành một đại gia siêu cấp. Một cuộc sống như thế mà từ chối thì... có vẻ hơi thiếu lịch sự nhỉ? Tất nhiên, làm đại gia cũng chẳng dễ dàng gì. Làm sao tiêu sao cho hết tiền, hội nghị cổ đông sao mà nhiều đến thế, sao cám dỗ thì cứ kéo tới không ngừng thế? Còn có người còn nói rằng, ở thời đại liên hành tinh này, có một chân lý phổ biến là phụ nữ nên có vài người bạn đời. Phiền phức quá đi mất! ... Cô nàng ngủ đông vs Người chồng toàn năng. Nam chính chỉ có một, nhưng có thêm các nam phụ. Nếu bạn quan tâm đến yếu tố này, hãy cân nhắc kỹ trước khi đọc nhé.

160000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Thập Niên 80: Sau Khi Con Gái Bị Tráo Đổi, Tôi Lại Cười
Thập Niên 80: Sau Khi Con Gái Bị Tráo Đổi, Tôi Lại Cười

Kiếp trước, cả gia đình Ôn Ninh đều mất mạng, lúc đó cô mới biết đứa con gái mà mình dốc lòng nuôi dưỡng hóa ra là giả. Em dâu nhân lúc cô yếu ớt sau sinh đã tráo đổi con của ả với con gái ruột của cô! Con gái giả thi đại học, trở thành nghệ sĩ piano đi khắp thế giới, gả vào gia đình giàu có. Con gái ruột thì bị ngược đãi, gả cho một lão già, vào tù rồi chết trong biển lửa. Ôn Ninh hận đến mức kéo theo con gái giả cùng chết chung! Sau khi sống lại ở thập niên 80, Ôn Ninh trả lại con gái giả cho em dâu, mỉm cười nhìn ả ngày ngày ngược đãi chính con ruột của mình. Ôn Ninh quay người sánh đôi với người chồng quân nhân, làm giàu, nuôi ba đứa con, dạy dỗ chúng thành đạt, vinh quang. Đứa con gái giả bị ngược đãi từ nhỏ thì bỏ trốn trong ngày cưới, bị đánh gãy chân, đau đến ngất đi. Sau khi tỉnh lại thì cô ta phát điên, nói rằng người bác dâu giàu có mới chính là mẹ của mình.

500000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Trở Về Từ Tiên Giới Ta Làm Giàu Nhờ Trồng Trọt
Trở Về Từ Tiên Giới Ta Làm Giàu Nhờ Trồng Trọt

Kiếp trước Hứa Hạ vì tăng ca mà chết đột ngột, xuyên đến giới tu tiên, cẩn trọng trồng rau 300 năm ở linh giới, không ngờ bị kỳ lân đá cho về hiện đại. Vất vả lắm mới trở lại, ai còn thèm làm trâu làm ngựa! Ơ? Linh ngọc bên mình cũng theo về, bên trong còn tạo ra ngọc lộ! Hứa Hạ lập tức thu dọn đồ đạc về quê. Gặp năm mất mùa, sau núi hoang tàn, không thu hoạch được gì? Không sao, Hứa Hạ nói vẫn còn cứu được. Khai hoang núi, nuôi ong, hái hoa hồng, luyện tinh dầu, làm nước hoa hồng, Hứa Hạ từ đó sống cuộc đời an nhàn tự tại, ăn ngon uống sướиɠ, rảnh rỗi còn giúp người thân đấu với gã tồi, giúp chị em gái vươn lêи đỉиɦ cao sự nghiệp. Khách hàng từng ăn trái cây và rau Hứa Hạ trồng thì bảo: "Hứa Hạ, đừng ngủ nữa! Dậy trồng rau đi!" Các quý bà dùng nước hoa hồng và tinh dầu Hứa Hạ làm thì than: "Hứa Hạ, đừng ngủ, dậy hái hoa đi!" Các đại gia từng đến sau núi nhà Hứa Hạ thì giục: "Hứa Hạ, đừng ngủ, đến giờ ăn cơm rồi!"

250000 Giỏ hàng Giỏ hàng