Sư Phụ Ngày Nào Cũng Cầu Xin Ta Đừng Đột Phá Nữa

Sư Phụ Ngày Nào Cũng Cầu Xin Ta Đừng Đột Phá Nữa

Ngôn TìnhXuyên KhôngCổ Đại

Trước tiên xin nêu kết luận: Tuân Diệu Lăng xuyên không vào thế giới tu tiên. Tin tức tốt, căn cốt và ngộ tính của nàng rất tốt, khả năng thấu hiểu nhanh nên việc đột phá cảnh giới dễ như bỡn. Chỉ trong mấy năm ngắn ngủi nàng đã đạt tới trình độ mà người thường không thể với tới. Tin tức xấu, cũng vì lẽ đó mà thiên đạo luôn nhắm vào nàng. Nàng càng đột phá cảnh giới nhanh thì sấm sét giáng xuống càng hung hãn, thật như rắp tâm muốn bức tử nàng. Sư phụ tận tình khuyên bảo: "Đồ nhi ngoan, hay là con đừng đột phá cảnh giới nữa nhé?" Tuân Diệu Lăng - người bị sấm sét đánh cho cháy đen cả người - đã vội vã gật lia lịa. Nhưng có lẽ vì năng lực của nàng quá đáng sợ thành thử chuyện đột phá cảnh giới không nằm trong khả năng nàng có thể kiểm soát. Ra ngoài thưởng thức di tích của lão tổ thuộc môn phái khác, nàng đột phá cảnh giới. Đi xem cuộc thi đấu được môn phái tu tiên tổ chức, nàng đột phá cảnh giới. Hai giới tiên và ma đại chiến một trận ở bí cảnh và nàng ra tay trừ ma, nàng đột phá cảnh giới. Mọi người: "..." Không phải chứ, thiên đạo đâu mau mở to mắt mà nhìn xem có hợp lý không?! Cảnh tượng một: Sư điệt có bàn tay vàng đánh đâu thắng đó đã tự tin khiêu chiến với thiên tài của tiên môn là Tuân Diệu Lăng, sau đó bị đánh tới độ phòng ngự bị phá ba lần, đạo tâm tan nát. Từ nay về sau hắn gần như vô duyên với những câu lời thoại kiêu ngạo như "Đừng khinh thiếu niên nghèo". Hắn bị buộc phải giả vờ rộng lượng khiêm tốn trước mặt mọi người, chỉ khi đêm khuya tĩnh lặng, hắn mới dậm chân, đấm ngực và lăn lộn một cách mất hết hình tượng, thậm chí còn u ám bò trườn: "Không được, nàng ta dựa vào cái gì?!" Ép đến mức hệ thống trước giờ chỉ giao nhiệm vụ cũng phải mở miệng nói tiếng người: "Đang yên đang lành ngươi chọc vào nàng ta làm chi?" Cảnh tượng hai: Thiếu chủ của lang tộc mang trong mình dòng máu lai giữa người và yêu luôn bị bài xích trong tông môn tu tiên, lúc nào cũng sống trong nơm nớp lo sợ... Nhưng đó là do người trong lang tộc cố ý sắp xếp. Bầy sói muốn mài mòn sự lương thiện và gần gũi của hắn với con người, hòng biến hắn thành một yêu vương tàn nhẫn lạnh lùng. Nhưng rồi Tuân Diệu Lăng đã mở miệng nói ra ba câu chấn động: "Ngươi nói hắn mang trong mình dòng máu yêu thì đã sao? Đại yêu quái có dòng máu thuần chủng ta còn đánh bại nữa là cái tên con lai đời thứ hai như hắn? Có ta ở đây thì hắn có thể lật trời chắc?" Chỉ ba câu này đã khiến Lang Vương bé nhỏ u ám và hung bạo bỗng chốc trở thành con chó Samoyed nuôi trong nhà. Bầy sói: "..." Gặp phải nàng, lang tộc chúng ta tàn rồi! Cảnh tượng ba: Sư muội bé nhỏ là Y tu có thể chất đặc thù, mang tấm lòng lương thiện mù quáng trời sinh, cứ nhẫn nhịn chịu đựng. Mỗi lần Tuân Diệu Lăng tả xung hữu đột ở phía trước thì nàng sẽ chịu trách nhiệm cấp cứu ở phía sau, tránh bọn họ trực tiếp lên trời. Nàng cứu một người, hai người, rồi ba rồi bốn người, cứu tới độ chết lặng. Cuối cùng tới khi kẻ khác thao túng tâm lý và ép nàng lấy linh huyết để chữa thương cho người khác, nàng chỉ bình thản nói: "Vết thương của ngươi còn chưa nặng bằng vết thương khi sư tỷ của ta dùng kiếm khí chém xuống. Bao nhiêu người đều có thể tự chữa khỏi mà sao tới ngươi lại không được? Là ngươi không muốn tự chữa hả? Việc ngươi bị thương không phải trách nhiệm của ta. Ngươi không giỏi thì đi mà luyện thêm đi!" Trong truyền thuyết, Tuân Diệu Lăng của Quy Tàng Tông là một kẻ kinh khủng. Thần tiên, yêu ma đều hận nàng. Bởi vì câu cửa miệng của nàng là: "Aizzz, ta thực sự không muốn đột phá cảnh giới đâu." —— Một câu giới thiệu vắn tắt: Ta muốn đánh mười người! Lập ý: Mỗi người đều có con đường riêng của mình.

100000

489 chương

Truyện cùng tác giả

Sư Phụ Ngày Nào Cũng Cầu Xin Ta Đừng Đột Phá Nữa
Sư Phụ Ngày Nào Cũng Cầu Xin Ta Đừng Đột Phá Nữa
Ô Lung Bạch Đào

Trước tiên xin nêu kết luận: Tuân Diệu Lăng xuyên không vào thế giới tu tiên. Tin tức tốt, căn cốt và ngộ tính của nàng rất tốt, khả năng thấu hiểu nhanh nên việc đột phá cảnh giới dễ như bỡn. Chỉ trong mấy năm ngắn ngủi nàng đã đạt tới trình độ mà người thường không thể với tới. Tin tức xấu, cũng vì lẽ đó mà thiên đạo luôn nhắm vào nàng. Nàng càng đột phá cảnh giới nhanh thì sấm sét giáng xuống càng hung hãn, thật như rắp tâm muốn bức tử nàng. Sư phụ tận tình khuyên bảo: "Đồ nhi ngoan, hay là con đừng đột phá cảnh giới nữa nhé?" Tuân Diệu Lăng - người bị sấm sét đánh cho cháy đen cả người - đã vội vã gật lia lịa. Nhưng có lẽ vì năng lực của nàng quá đáng sợ thành thử chuyện đột phá cảnh giới không nằm trong khả năng nàng có thể kiểm soát. Ra ngoài thưởng thức di tích của lão tổ thuộc môn phái khác, nàng đột phá cảnh giới. Đi xem cuộc thi đấu được môn phái tu tiên tổ chức, nàng đột phá cảnh giới. Hai giới tiên và ma đại chiến một trận ở bí cảnh và nàng ra tay trừ ma, nàng đột phá cảnh giới. Mọi người: "..." Không phải chứ, thiên đạo đâu mau mở to mắt mà nhìn xem có hợp lý không?! Cảnh tượng một: Sư điệt có bàn tay vàng đánh đâu thắng đó đã tự tin khiêu chiến với thiên tài của tiên môn là Tuân Diệu Lăng, sau đó bị đánh tới độ phòng ngự bị phá ba lần, đạo tâm tan nát. Từ nay về sau hắn gần như vô duyên với những câu lời thoại kiêu ngạo như "Đừng khinh thiếu niên nghèo". Hắn bị buộc phải giả vờ rộng lượng khiêm tốn trước mặt mọi người, chỉ khi đêm khuya tĩnh lặng, hắn mới dậm chân, đấm ngực và lăn lộn một cách mất hết hình tượng, thậm chí còn u ám bò trườn: "Không được, nàng ta dựa vào cái gì?!" Ép đến mức hệ thống trước giờ chỉ giao nhiệm vụ cũng phải mở miệng nói tiếng người: "Đang yên đang lành ngươi chọc vào nàng ta làm chi?" Cảnh tượng hai: Thiếu chủ của lang tộc mang trong mình dòng máu lai giữa người và yêu luôn bị bài xích trong tông môn tu tiên, lúc nào cũng sống trong nơm nớp lo sợ... Nhưng đó là do người trong lang tộc cố ý sắp xếp. Bầy sói muốn mài mòn sự lương thiện và gần gũi của hắn với con người, hòng biến hắn thành một yêu vương tàn nhẫn lạnh lùng. Nhưng rồi Tuân Diệu Lăng đã mở miệng nói ra ba câu chấn động: "Ngươi nói hắn mang trong mình dòng máu yêu thì đã sao? Đại yêu quái có dòng máu thuần chủng ta còn đánh bại nữa là cái tên con lai đời thứ hai như hắn? Có ta ở đây thì hắn có thể lật trời chắc?" Chỉ ba câu này đã khiến Lang Vương bé nhỏ u ám và hung bạo bỗng chốc trở thành con chó Samoyed nuôi trong nhà. Bầy sói: "..." Gặp phải nàng, lang tộc chúng ta tàn rồi! Cảnh tượng ba: Sư muội bé nhỏ là Y tu có thể chất đặc thù, mang tấm lòng lương thiện mù quáng trời sinh, cứ nhẫn nhịn chịu đựng. Mỗi lần Tuân Diệu Lăng tả xung hữu đột ở phía trước thì nàng sẽ chịu trách nhiệm cấp cứu ở phía sau, tránh bọn họ trực tiếp lên trời. Nàng cứu một người, hai người, rồi ba rồi bốn người, cứu tới độ chết lặng. Cuối cùng tới khi kẻ khác thao túng tâm lý và ép nàng lấy linh huyết để chữa thương cho người khác, nàng chỉ bình thản nói: "Vết thương của ngươi còn chưa nặng bằng vết thương khi sư tỷ của ta dùng kiếm khí chém xuống. Bao nhiêu người đều có thể tự chữa khỏi mà sao tới ngươi lại không được? Là ngươi không muốn tự chữa hả? Việc ngươi bị thương không phải trách nhiệm của ta. Ngươi không giỏi thì đi mà luyện thêm đi!" Trong truyền thuyết, Tuân Diệu Lăng của Quy Tàng Tông là một kẻ kinh khủng. Thần tiên, yêu ma đều hận nàng. Bởi vì câu cửa miệng của nàng là: "Aizzz, ta thực sự không muốn đột phá cảnh giới đâu." —— Một câu giới thiệu vắn tắt: Ta muốn đánh mười người! Lập ý: Mỗi người đều có con đường riêng của mình.

100000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Tinh Tế: Chị Đây Cóc Làm Người Nữa
Tinh Tế: Chị Đây Cóc Làm Người Nữa
Ô Lung Bạch Đào

Bạch Sa xuyên không đến thời đại tinh tế, rơi thẳng vào một tinh cầu biên cương nổi tiếng nghèo khó trong cả hệ tinh tú. Cô mổ cá suốt ba năm để tích lũy học phí, nắm lấy cơ hội duy nhất, tham gia kỳ thi đầu vào của trường quân đội Liên bang. Nào ngờ thi thì thi đỗ rồi đấy, nhưng cô vẫn không thể nhập học. Bởi vì trong kiểm tra gen đầu vào, kết quả cho thấy: cô không phải con người. Chính xác hơn, cô là một người thuộc tộc Ares. ... Tộc Ares là những kẻ thống trị tuyệt đối của nền văn minh Đế quốc láng giềng. Bề ngoài của họ không khác gì con người, nhưng lại sở hữu khả năng biến tinh thần lực thành các loài thú. Thế là Bạch Sa bị đưa trở lại trường quân đội Đế quốc ngay trong đêm. Đế quốc thật sự rất hào phóng, tặng tiền, tặng nhà, tặng phi thuyền. Trong một đêm, Bạch Sa đã thoát nghèo, trở nên giàu có. Điều duy nhất khiến cô phiền muộn chính là bạn học của cô không dễ đối phó cho lắm. Trong lớp đấu vật tinh thần, tinh thần lực của các bạn học đều hóa thành những mãnh thú như hổ, báo, ưng, sói. Bọn họ hung hãn mạnh mẽ đến mức nhìn sơ qua thôi cũng đủ làm ba đứa trẻ khóc thét. Thế nhưng Bạch Sa lại biến thành một quả cầu lông trắng ngay tại chỗ. Một con chim bạc má đuôi dài, có đôi mắt đen láy, bộ lông như tuyết, mềm mại xù xì, tiếng hót trong veo và dáng vẻ nhỏ nhắn. Bạn học trong trường quân đội: "..." Nói thật, bọn họ còn phải cẩn thận không để cắn chết tinh thần thể của cô đấy. ... Bạch Sa là truyền kỳ bước ra từ tinh cầu biên cương. Nghe nói cô là viên ngọc bị lãng quên của Đế quốc, một lần kiểm tra gen đã thay đổi số phận, cuối cùng trở thành tân sinh của trường quân đội Đế quốc. Nghe có vẻ giống nhân vật bình hoa. Cho đến khi Liên bang và Đế quốc tiến hành diễn tập quân sự liên hợp, Bạch Sa bị các tinh anh của trường quân đội khác vây đánh, cô một chọi năm, hạ gục từng thiên tài ngạo mạn... Cho đến khi làn sóng côn trùng đột ngột xâm lấn hiện trường trận đấu, đứng trước màn hình phát trực tiếp toàn thế giới, Bạch Sa phóng thích tinh thần thể của mình. Con chim bạc má đuôi dài nhỏ bé đó đã tiến hóa tại chỗ thành tinh thần thể “Huyền Điểu” cấp truyền thuyết... Liên bang: "Lũ Đế quốc gian xảo, giả vờ yếu đuối cái gì!" Đế quốc: "Vừa rồi chúng ta có nhìn lầm không? Huyền Điểu? Đó không phải là dấu ấn tinh thần thể chỉ thuộc về Hoàng gia thôi sao!!" Hoàng đế đang xem trận đấu trực tiếp trên mạng tinh tế: "..." Cảnh báo: Truyện sảng văn nữ chính bàn tay vàng. Hoàng đế không phải cha ruột. Trở về Đế quốc nhận thân.

200000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Truyện liên quan

Mạt Thế Nuôi Con Không Dễ: Cục Cưng, Con Lên Trước Đi
Mạt Thế Nuôi Con Không Dễ: Cục Cưng, Con Lên Trước Đi

Mạt thế ập đến. Khi những người sống sót và xác sống đánh nhau sống chết thì Thư Lan trốn trong bãi rác. Cô lợi dụng mùi hôi thối che giấu hơi thở con người để tránh xác sống, rồi sinh ra Thư Mao Mao. May mắn thay, con trai cô cực kỳ thông minh. Vừa sinh ra bé con đã có dị năng "cướp đoạt" mạnh nhất mạt thế. Bất hạnh thay, vì sinh nở mà cơ thể cô suy yếu nhanh chóng. Cô trở nên vô dụng, đến gϊếŧ con gà cũng khó khăn. Vì vậy, Thư Lan còn trẻ tuổi đã bị (tự) ép (nguyện) sống cuộc sống ăn bám con mình. Là con trai của Thư Lan, Thư Mao Mao vừa cai sữa không lâu đã phải đối mặt với hàng loạt hiện thực lạnh lùng: Mẹ yếu ớt, ba mất tích, xác sống vô tận, và cả những đồng loại phiền phức. Hơn nữa, mẹ của cậu còn là một bậc thầy diễn xuất, thích bịa ra đủ loại thân phận kỳ quái cho mình. Mẹ giả làm cô nhi quả phụ yếu đuối, lừa ăn lừa uống lừa cả dị năng, còn muốn trở thành kẻ xấu xa nhất mạt thế. Thư Mao Mao bất lực. Biết làm sao giờ? Cưng chiều thôi. Ai bảo bà ấy là mẹ mình. Nhiều năm sau, một đại lão nào đó cười khẽ: "Thư Lan, nghe nói em đi khắp nơi nói tôi chết rồi?" [Mẹ tinh ranh × Con siêu thông minh, chiến lực cao.] Lưu ý của tác giả: 1. Có CP, có tình cảm gia đình. 2. Nam chính là Thư Mao Mao, vì đất diễn còn nhiều hơn cả ba ruột hẹ hẹ hẹ. 3. Bối cảnh mạt thế, nữ chính là ác nữ, sẽ cướp của người khác. Cân nhắc trước khi đọc.

120000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Mang Theo Hệ Thống Gia Viên Xuyên Đến Tiên Giới
Mang Theo Hệ Thống Gia Viên Xuyên Đến Tiên Giới

Trong lúc thử nghiệm trò chơi thực tế ảo mang tên "Luyện Dược Phi Thăng", Nguyễn Nam Tinh bất ngờ xuyên không, mang theo cả hệ thống Gia Viên của game sang thế giới mới. Từ đây, ranh giới giữa thế giới ảo và hiện thực dần trở nên mờ nhạt, những dữ liệu trong game dần biến thành cuộc sống thật. Một mình đặt chân tới tiên giới, Nguyễn Nam Tinh dựa vào hệ thống Gia Viên, bắt đầu con đường tu tiên hoàn toàn khác biệt. Đất đai khô cằn? Giếng nước trong Gia Viên có thể cải tạo tất cả! Linh thực hiếm hoi? Vườn rau cấp cao tự động mang tới giống mới! Linh thú tuyệt chủng? Lai tạo linh thú, cũng có thể trở thành bá chủ một phương! Chẳng mấy chốc, ngọn núi cằn cỗi đã phủ đầy linh thực quý hiếm, linh thú thần cấp chạy nháo nhào khắp nơi, linh khí dày đặc đến mức cả Tiên Nhân trên Thượng Giới cũng phải kinh ngạc! Chủ nhân mới của ngọn núi, chỉ cần nhìn qua cũng đủ khiến người ta khϊếp sợ hơn cả. Ai mà ngờ, một ngọn núi nhỏ ở hạ giới lại trở nên đáng sợ đến vậy! Tiểu kịch trường. Con gà mái mà Nguyễn Nam Tinh mang ra từ Gia Viên đã thu hút sự chú ý của một con Phượng hoàng lửa. Phượng hoàng lửa bao năm không gặp được giống cái, vừa nhìn thấy đã lập tức kết thành một gia đình "xuyên loài" với gà mái. Ban đầu, Nguyễn Nam Tinh vừa ngạc nhiên vừa thích thú. Nhưng chẳng bao lâu sau, Nguyễn Nam Tinh bắt đầu hối hận – Phượng hoàng lửa canh giữ nghiêm ngặt, nhất quyết không để cô ăn một quả trứng nào! Về sau, những quả trứng lần lượt nở ra, một đàn gà con lông đỏ rực cứ thế chui ra...

200000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Thê Tử Bạch Nguyệt Quang Đã Mất Của Thủ Phụ Đã Trở Về
Thê Tử Bạch Nguyệt Quang Đã Mất Của Thủ Phụ Đã Trở Về

Thi Lệnh Yểu và Tạ Túng Vi kết hôn theo lệnh của phụ mẫu, qua lời mai mối. Trong mắt người ngoài, đôi phu thê này đúng là trai tài gái sắc, môn đăng hộ đối, không thể nào đẹp đôi hơn. Nhưng chỉ có Thi Lệnh Yểu biết, vị phu quân tuổi còn trẻ đã đỗ Tam Nguyên, chiếm trọn vẻ xuân sắc Biện Kinh kia của nàng lại lạnh lùng, khó gần trong đời sống riêng tư. Thậm chí, ngay cả khi nàng nằm trên giường đọc một quyển thoại bản, cũng sẽ nhận được ánh mắt lạnh lùng từ y. Sau đó, y lại càng ít khi ở cùng nàng, thường xuyên trú ngụ tại thư phòng, hiếm khi ngủ chung. Thi Lệnh Yểu ôm chăn lăn lộn, buồn bã nhận ra hôn nhân của mình dường như thật bất hạnh. Nhưng về sau có người nói với nàng, Tạ Túng Vi vì nàng mà giữ mình suốt mười năm không tái giá, một mình nuôi nấng hai đứa con của họ khôn lớn. Chỉ sau một giấc ngủ, Thi Lệnh Yểu phát hiện mình đã xuyên đến mười năm sau, nàng chớp mắt đầy nghi ngờ. Người mà họ đang nói có phải là Tạ Túng Vi, người nàng đã gả hay không? ... Đương triều thủ phụ Tạ Túng Vi, năm xưa chỉ mới hai mươi lăm tuổi đã bước vào Nội Các. Y còn chưa đến ba mươi đã trở thành Thủ phụ, quyền thế ngút trời, uy danh lừng lẫy. Dân gian có lời đồn đại rằng, phu nhân của Tạ thủ phụ năm đó rơi xuống vách núi, mất tích không tìm thấy thi thể. Trong cơn tuyệt vọng, y suýt nữa đã nhảy xuống vách núi để đi cùng nàng. Nếu không phải lão thái quân Tạ gia kịp thời ôm hai đứa con nhỏ của y và thê tử đến ngăn cản, thì trên đời này đã chẳng còn Tạ Túng Vi. Danh tiếng si tình của Tạ Túng Vi cứ thế mà lan truyền. Thế nhưng vào một ngày nọ, có người tình cờ trông thấy Thủ phụ đại nhân, người trước giờ luôn cao ngạo tự kiềm chế, lại đang nắm chặt cổ tay của một phụ nhân xinh đẹp giữa phố, nhất quyết không buông! Không chỉ nắm tay, y còn thấy chưa đủ, vậy mà lại ngang nhiên bế người ta lên nhét vào xe ngựa, rồi nghênh ngang rời đi! Mọi người nghe xong đều hét lên: “Đó là Tạ Túng Vi! Quan phu anh tuấn giữ mình trong sạch nhất Biện Kinh! Không thể nào! Điều này chắc chắn không thể nào!" Trong xe ngựa, Tạ Túng Vi nắm chặt tay Thi Lệnh Yểu, ánh mắt nhìn nàng không khác gì năm xưa. Khuôn mặt nàng vẫn tươi tắn, linh hoạt như trước. Y nói từng chữ một: "Nàng đã trở về." "Người đầu tiên nàng tìm, lại không phải là ta." "Sao thế, nàng chê ta già rồi sao?" Thi Lệnh Yểu: “Ta oan uổng quá mà!” #Phu quân già thêm mười tuổi bỗng nhiên thay đổi, trở nên vô cùng dính người, phải làm sao đây? Online chờ, gấp lắm!

120000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Xuyên Nhanh Hôm Nay Đại Lão Không Muốn Mở Cửa
Xuyên Nhanh Hôm Nay Đại Lão Không Muốn Mở Cửa

Dạo gần đây trên diễn đàn Tinh Tế đang có một chủ đề cực hot, thu hút nhiều sự chú ý: "Chuyện khó tin nhất từng xảy ra ngay bên cạnh bạn là gì?" Xuân Miên: “Cảm ơn đã hỏi. Khó tin nhất là lúc mình đang ngồi trong nhà, cửa tự dưng từ trên trời rơi xuống!” Cuộc sống giống như một cánh cửa lớn luôn đóng chặt. Trước khi mở nó ra, bạn sẽ không bao giờ biết được. Bạn sẽ phải đối mặt với cái gì: Một người sống sờ sờ hay là một thanh trường đao dài 40 mét!

400000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Vợ Lính Thời 70: Tay Ôm Ba Con, Tay Hái Tiền Tỷ
Vợ Lính Thời 70: Tay Ôm Ba Con, Tay Hái Tiền Tỷ

Bất ngờ bị xe tông chết, Cố Gia xuyên thẳng vào một quyển sách, trở thành một nhân vật phụ xui xẻo chuyên mang đồ tốt cho nữ chính. Cố Gia: “?” Đừng có vô lý quá đáng như vậy chứ! Trong truyện, nhân vật nữ phụ Cố Gia vốn là một cô gái mồ côi, toàn bộ gia sản bị người ta nhòm ngó, thậm chí còn bị họ hàng chiếm đoạt sạch, cuối cùng phải chết một cách thê thảm dưới gầm cầu. Vừa biết được kết cục bi thảm của mình, Cố Gia liền nổi giận, cô thẳng tay phá hủy miếng ngọc bội ngay trước mặt nữ chính, rồi tống luôn cặp mẹ con có âm mưu chiếm đoạt tài sản của cô vào đồn công an. Sau đó, cô ung dung xách theo túi đồ, mang cả gia tài của mình xuống vùng quê hẻo lánh để nương tựa vị hôn phu. Vị hôn phu của cô là người đã có thân hình hấp dẫn lại còn đẹp trai ngời ngời, tính tình thì dịu dàng chu đáo, việc trong nhà ngoài ngõ đều quán xuyến đâu ra đấy, nói chung là điểm nào cũng hoàn hảo. Chỉ có một khuyết điểm duy nhất đó là chân anh bị tật, dáng đi không được đẹp cho lắm. Nhưng không sao cả, bởi vì cô sở hữu không gian nước suối linh, nên việc chữa trị vết thương ở chân cho anh chỉ là chuyện nhỏ. Thế là, những ngày tháng yên bình của Cố Gia và vị hôn phu cứ thế trôi qua trong ngọt ngào, hạnh phúc, cuộc sống ngày càng sung túc, cuối cùng cô còn sinh được một lượt ba đứa con kháu khỉnh. Đêm đến, sau khi dỗ dành ba đứa trẻ ngủ say, Ôn Thời Khiêm ôm chặt cô vào lòng, thì thầm: “Bà xã ơi, hay là chúng ta sinh thêm một đứa nữa nhé?” Cố Gia: “...”

60000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Hồng Hoang: Vu Tộc Ta Không Tranh Bá, Hồng Quân Sững Sờ
Hồng Hoang: Vu Tộc Ta Không Tranh Bá, Hồng Quân Sững Sờ

Xuyên qua Hồng Hoang, Chu Minh trở thành đại lão của Vu tộc. Mang theo ký ức tương lai, hắn sớm biết đến kiếp nạn ngút trời giữa Vu và Yêu. Hệ thống ư? Vừa mới bắt đầu đã bị Bàn Cổ Đại Thần nắm lấy luyện hoá, chỉ còn sót lại một đạo hạch tâm bản nguyên. Nhìn mười hai vị đệ muội tương lai đều là Tổ Vu hung danh hiển hách, Chu Minh liền thở dài: “Tranh bá? Cho ta cũng chẳng thèm! Các huynh đệ, nghe ta này, chém giết thì có gì hay? Không bằng chúng ta tích công đức, tu hành pháp đạo, chẳng phải càng thơm hơn sao?” Thế là, Hồng Hoang từ đây phong cách liền đổi khác. Yêu tộc lập Thiên Đình, khí thế ngập trời; Vu tộc thì cặm cụi thanh trừ sát khí đại địa. Tam Thanh giảng đạo, tử khí đông lai; Vu tộc lại âm thầm sắp xếp ổn định địa mạch. Chư đại năng tranh bảo, huyết lưu thành hà; Vu tộc công đức lại tăng thêm một tầng! Đế Tuấn kinh hãi: “Đám man tộc Vu này đang giở trò gì thế?” Hồng Quân sững sờ: “??? Khí vận cùng công đức của Vu tộc có gì đó bất thường.” Đến khi mọi người đều cho rằng Vu tộc là một đám “người thật thà”, thì mới bàng hoàng phát hiện đám mãng phu này, từ lúc nào đã trở thành tồn tại mà không ai dám dễ dàng trêu chọc!

100000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Tái Giá Quyền Thần
Tái Giá Quyền Thần

Biểu ca xa đến nhà ở nhờ, phong thái chi lan ngọc thụ, xa xa tựa ngọn núi cao đứng sừng sững một mình. Dù gia tộc hắn đã sa sút, nhưng phong thái vẫn không hề suy giảm. Thiếu nữ vừa tuổi cập kê, dung mạo như hoa. Cả trái tim của Phùng Y Y đều trao trọn cho hắn, nàng e thẹn hành lễ: “Chiếu biểu ca.” Phụ thân nàng vốn yêu nữ nhi như mạng nghe được tâm sự của nàng, bèn lấy ơn ra ép hắn báo đáp, buộc Lâu Chiếu phải ở rể, làm con rể nhà họ Phùng. Sau khi thành hôn, Lâu Chiếu một lòng chuyên tâm thi cử, thái độ lạnh nhạt. Dù Phùng Y Y có ân cần hỏi han thế nào, cũng chỉ là tấm lòng nhiệt thành đổ sông đổ bể. Lúc này nàng mới hiểu ra, dưa hái xanh thì không ngọt. Năm sau, Lâu Chiếu lên kinh dự kỳ thi mùa xuân. Đúng lúc đó, Phùng gia gặp đại nạn, một mồi lửa đã thiêu rụi tất cả, không một ai sống sót. ... Hai năm sau, Phùng Y Y vốn đã mai danh ẩn tích lại bị người ta bắt được, trói gô lại rồi ném vào phủ Trung thư thị lang. Nam tử ngồi ở vị trí cao nhất, mặc quan phục thêu ngũ sắc, sắc mặt vẫn lạnh nhạt như thuở ban đầu. Phùng Y Y cúi đầu quỳ trên đất, gạch men xanh vừa lạnh vừa cứng. Chuyện cũ hiện về rõ mồn một, Phùng gia chính là vết nhơ trên người Lâu Chiếu, nàng hiểu rõ hơn ai hết. Nữ tử mặc áo vải thô màu xám, che đi dung mạo và dáng người, giọng nói trong trẻo như suối: “Đại nhân, chuyện xưa đều là lỗi của nhà dân phụ, chỉ cầu xin đại nhân ban cho một tờ hưu thư.” Ánh mắt sắc bén của Lâu Chiếu quét qua, thấy tiểu nữ tử sợ đến mức rụt cả cổ lại. Phùng Y Y hít một hơi thật sâu: “Dân phụ trên có cha già, dưới có con thơ, xin đại nhân rộng lòng...” Ngón tay Lâu Chiếu khẽ gõ lên góc bàn: “Phu nhân nói sai rồi, bản quan có thù tất báo.” Hắn đã tìm nàng hai năm, mà nàng lại nghĩ ra cả ngàn con đường, chỉ duy nhất không nghĩ đến việc đến tìm hắn. Con thơ của ai, mà lại bắt hắn phải rộng lòng đây?

150000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Đại Tiểu Thư Bất Cầu Tiến Tới
Đại Tiểu Thư Bất Cầu Tiến Tới

"Thái Tố Mạch, là một loại tướng thuật, có thể xem sang hèn, đoán cát hung, tính họa phúc. Này thiện nam tín nữ, có dám để ta bắt mạch không? Một lần bắt mạch đáng giá vạn lượng hoàng kim." Ngươi xem, kiếm tiền dễ dàng như vậy, có ai làm không? ... Sống hai kiếp, lý tưởng của Tần Lưu Tây vẫn luôn là sống qua ngày chờ qua đời, bởi vì trên thế gian này luôn có những kẻ cam tâm làm cá mặn, chẳng cầu tiến thủ, mà cái việc vô dụng này, cứ để nàng gánh. Nhưng khi cả gia tộc thê lương, ảm đạm xuất hiện trước mặt, những ngày tháng làm cá mặn của Tần Lưu Tây cũng theo đó mà tan biến. Đối diện với Tần gia đang bên bờ vực sụp đổ, nha hoàn cầm chiếc hộp tiền trống rỗng đứng trước mặt, Tần Lưu Tây không thể không gánh vác trọng trách của đại tiểu thư, quản lý gia tộc, dưỡng trưởng bối, dạy trẻ con. Tần Lưu Tây: Rõ ràng ta cầm kịch bản cá mặn, ai lén tráo đổi của ta rồi? Đường muội bị đại tiểu thư làm cho hoài nghi nhân sinh: Cảm giác đại tỷ tỷ xem chúng ta giống như phiền phức vậy. Tần tứ công tử bị đại tiểu thư đánh cho tỉnh người: Mạnh dạn lên, bỏ hai chữ "cảm giác" đi. Tần tiểu ngũ bị đại tiểu thư "sủng" đến mức tự kỷ, nghiêm túc giơ tay trả lời câu hỏi về việc đại tỷ tỷ nàng chẳng có tài cán gì: Tỷ ấy biết trừ tà bắt quỷ, biết xem tướng vẽ bùa, biết chữa bệnh cứu người, mà này, ngươi hỏi cái nào? Sau này, có người hỏi Tần Lưu Tây, nếu cuộc đời được làm lại, ước mơ của nàng là gì? Tần Lưu Tây trầm mặc hồi lâu: Không cầu tiến thủ, sống lay lắt trăm năm!

200000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Từ Tận Thế Xuyên Đến 70, Tôi Và Con Trai Cùng Sở Hữu Không Gian Dị Năng
Từ Tận Thế Xuyên Đến 70, Tôi Và Con Trai Cùng Sở Hữu Không Gian Dị Năng

Tại tận thế, Tô Chiêu là một người mang dị năng cấp cao nhất, nắm giữ năng lực hệ mộc, hệ tinh thần và hệ lôi. Một ngày kia không may rơi vào vòng vây của thây ma rồi bị nhiễm vi rút, để không biến thành một cái xác biết đi thì cô chọn tự sát để kết thúc sinh mệnh. Ai ngờ Tô Chiêu lại xuyên không về thế giới song song của thập niên 70 cách đây mười nghìn năm, nhập vào thân xác một người cùng tên đang chuẩn bị đi lao động cải tạo. Chồng và anh cả bên chồng nhận nhiệm vụ ở Hương Cảng rồi mất tích, chưa rõ sống chết. Cha mẹ ruột tham gia nghiên cứu khoa học tuyệt mật nên không liên lạc được. Cha chồng bị đánh gãy chân, mẹ chồng thì khóc đến mù mắt, chị dâu lại ốm yếu bệnh tật, còn cháu trai mới ba tuổi... Chưa kể chính cô cũng đang mang thai hơn một tháng... Khởi đầu với hoàn cảnh thê thảm như vậy, Tô Chiêu cảm thấy thà chết còn hơn. Nhưng than thì than, sống vẫn phải sống, may sao dị năng vẫn còn và không gian cũng xuyên theo cô. Với lại thân thể này là một thiên tài chính hiệu: Tuổi còn trẻ đã là bác sĩ ngoại khoa tại bệnh viện lớn ở thủ đô, kiêm luôn chức phó viện trưởng. Ký ức của thân thể đều được giữ nguyên nên Tô Chiêu bỗng thấy mình ổn rồi, bật hack đây nha... Bị điều đi lao động thì sao? Dắt theo cả nhà già trẻ bệnh tật thì sao? Mang bầu thì đã làm sao? ... Mấy thứ đó chẳng là gì cả. Làm lại một đời, đạp gió rẽ sóng rực rỡ huy hoàng... Nhưng vừa đặt chân tới nơi bị điều đi thì cô chợt phát hiện mình xuyên sách mới đúng! Hóa ra mình và nhà chồng chỉ là pháo hôi làm nền, là công cụ để nữ chính tỏa sáng? Cạn lời! Pháo hôi sao? Công cụ sao? Tô Chiêu thẳng thắn tuyên bố: “Cho dù ở đâu, tôi cũng không làm bàn đạp cho bất kỳ ai!” Tay đỡ bụng bầu, Tô Chiêu xé nát kịch bản: “Số phận của tôi, tôi tự quyết định!”

80000 Giỏ hàng Giỏ hàng