
Sông Băng Tận Thế, Ta Trữ Hàng Chục Tỷ Vật Tư
- Tác giả:Ký Ức Đích Hải
- Trạng thái:Còn tiếp
- Loại:Truyện Dịch
Mạt ThếĐô thịDị NăngHiện ĐạiTrọng Sinh
Tận thế + sống lại + đầu cơ tích trữ vật tư + cẩu huyết + không gian vô hạn + hắc hoá báo thù, không thánh mẫu. Cả thế giới đã bước vào kỷ băng hà, ngày tận thế kỷ băng hà sắp đến, toàn bộ 95% loài người trên hành tinh đã mất mạng! Ở kiếp trước, bởi vì tấm lòng lương thiện mà Trương Dịch bị người mình từng giúp đỡ giết chết. Sống lại vào thời gian một tháng trước khi tận thế xảy ra, Trương Dịch thức tỉnh dị năng không gian của mình rồi bắt đầu điên cuồng tích trữ vật tư! Thiếu vật tư? Anh trực tiếp móc sạch nhà kho trị giá hàng chục tỷ của siêu thị! Nơi ở không thoải mái? Anh xây dựng một toà nhà an toàn hơn cả thành lũy phòng chống lúc tận thế! Chờ đến khi tận thế, người khác đều bị đông lạnh thành con chó, có thể bất chấp tất cả chỉ vì một miếng ăn. Còn Trương Dịch lại sống tự do an nhàn hơn cả trước khi tận thế. Bạch Liên Hoa: Trương Dịch à, chỉ cần cậu cho chị vào nhà thì chị sẽ đồng ý làm bạn gái của cậu! Phú Nhị Đại: Trương Dịch, tôi tình nguyện dùng tất cả tiền bạc mà mình có để đổi lấy một bữa cơm nhà cậu! Hàng xóm cầm thú: Trương Dịch, cậu phải chia sẻ vật tư với chúng tôi, đừng có ích kỷ như thế! ... Nhìn đám người đã từng phản bội mình trong kiếp trước, Trương Dịch nằm trong phòng, ung dung tự tại trải qua một cuộc sống như thần tiên. Trương Dịch: Sống chết của mấy người có liên quan gì đến tôi đâu? Đồ của tôi thà cho chó ăn còn hơn là cho mấy người!
2637 chương
Truyện cùng tác giả
Hô Hấp Đều Có Thể Mạnh Lên, Ngươi Nói Ta Yếu Nhất Thiên Phú?
Ký Ức Đích Hải
“Triệu Mục, thức tỉnh thiên phú cấp thấp nhất — E đẳng! Tiền đồ vô vọng.” Giám khảo nghi thức khải linh lạnh lùng tuyên bố. Triệu Mục nhìn kẻ đứng bên cạnh như một tên hề, khẽ cười nhạt: “Có khi nào... thiên phú của ta không phải yếu nhất, mà là mạnh nhất thì sao?” Đây là một thế giới lấy linh năng làm tôn chỉ. Mười tám tuổi, nghi thức khải linh sẽ quyết định cả cuộc đời mỗi người. Triệu Mục thức tỉnh năng lực mang tên 【 Ác Ma Thằng Hề 】, có thể thông qua rèn luyện để tăng độ thuần thục của các loại kỹ năng. Mọi người đều khịt mũi coi thường: thiên phú linh năng kém, cảnh giới khó tăng, năng lực này thì có ích gì? Nhưng bọn họ không hề biết — 【 Ác Ma Thằng Hề 】 không chỉ tăng độ thuần thục kỹ năng, mà là tăng toàn bộ độ thuần thục, hơn nữa có thể tăng vô hạn. Dù là hô hấp hay ngủ nghỉ, đều có thể không ngừng trở nên mạnh hơn. 【 Hô hấp 】 → 【 Quy Tức Pháp 】 → 【 Thổ Nạp Thuật 】 【 Đi bộ 】 → 【 Khinh Linh Bộ 】 → 【 Thần Hành Thuật 】 【 Ngủ 】 → 【 Ngủ say 】 → 【 Trang Chu Mộng Điệp Thuật 】 Bất luận là năng lực gì, chỉ cần mở Ác Ma Thằng Hề, độ thuần thục đều có thể không giới hạn tăng lên. Về sau, mọi người kinh hãi phát hiện: Thiếu niên chỉ chăm chú luyện những kỹ năng cơ bản ấy, cuối cùng lại tinh thông tất cả — và toàn bộ đều hóa thành thần kỹ.
Sông Băng Tận Thế, Ta Trữ Hàng Chục Tỷ Vật Tư
Ký Ức Đích Hải
Tận thế + sống lại + đầu cơ tích trữ vật tư + cẩu huyết + không gian vô hạn + hắc hoá báo thù, không thánh mẫu. Cả thế giới đã bước vào kỷ băng hà, ngày tận thế kỷ băng hà sắp đến, toàn bộ 95% loài người trên hành tinh đã mất mạng! Ở kiếp trước, bởi vì tấm lòng lương thiện mà Trương Dịch bị người mình từng giúp đỡ giết chết. Sống lại vào thời gian một tháng trước khi tận thế xảy ra, Trương Dịch thức tỉnh dị năng không gian của mình rồi bắt đầu điên cuồng tích trữ vật tư! Thiếu vật tư? Anh trực tiếp móc sạch nhà kho trị giá hàng chục tỷ của siêu thị! Nơi ở không thoải mái? Anh xây dựng một toà nhà an toàn hơn cả thành lũy phòng chống lúc tận thế! Chờ đến khi tận thế, người khác đều bị đông lạnh thành con chó, có thể bất chấp tất cả chỉ vì một miếng ăn. Còn Trương Dịch lại sống tự do an nhàn hơn cả trước khi tận thế. Bạch Liên Hoa: Trương Dịch à, chỉ cần cậu cho chị vào nhà thì chị sẽ đồng ý làm bạn gái của cậu! Phú Nhị Đại: Trương Dịch, tôi tình nguyện dùng tất cả tiền bạc mà mình có để đổi lấy một bữa cơm nhà cậu! Hàng xóm cầm thú: Trương Dịch, cậu phải chia sẻ vật tư với chúng tôi, đừng có ích kỷ như thế! ... Nhìn đám người đã từng phản bội mình trong kiếp trước, Trương Dịch nằm trong phòng, ung dung tự tại trải qua một cuộc sống như thần tiên. Trương Dịch: Sống chết của mấy người có liên quan gì đến tôi đâu? Đồ của tôi thà cho chó ăn còn hơn là cho mấy người!








