Thời Gian Chi Chủ

Thời Gian Chi Chủ

Huyền huyễnĐô thịXuyên KhôngVô Hạn LưuMạt ThếCơ TríKinh Dị

Trong vòng xoáy của thời gian và không gian, đâu là ranh giới giữa hiện thực và mộng ảo? Trên bản đồ vô hình của vận mệnh và sự chọn lựa, ai có thể chạm đến sự phi phàm? Ta bước ra từ bóng tối của bí ẩn, nhìn thế giới qua lăng kính mới: Kỹ thuật số, công nghệ nano, trí tuệ nhân tạo; phép thuật, lời tiên tri, huyền bí, bùa chú... Bình minh vẫn ló dạng như xưa, bí ẩn vẫn vẹn nguyên sau màn đêm. Một siêu phẩm vô hạn lưu và đấu trí, thiên hướng kinh dị.

200000

1956 chương

Truyện cùng tác giả

Thời Gian Chi Chủ
Thời Gian Chi Chủ
Ngư Nhi Tiểu Tiểu

Trong vòng xoáy của thời gian và không gian, đâu là ranh giới giữa hiện thực và mộng ảo? Trên bản đồ vô hình của vận mệnh và sự chọn lựa, ai có thể chạm đến sự phi phàm? Ta bước ra từ bóng tối của bí ẩn, nhìn thế giới qua lăng kính mới: Kỹ thuật số, công nghệ nano, trí tuệ nhân tạo; phép thuật, lời tiên tri, huyền bí, bùa chú... Bình minh vẫn ló dạng như xưa, bí ẩn vẫn vẹn nguyên sau màn đêm. Một siêu phẩm vô hạn lưu và đấu trí, thiên hướng kinh dị.

200000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Truyện liên quan

Bắt Đầu Thủ Sát, Tuôn Ra Nhất Kiếm Vô Huyết Phùng Tích Phạm
Bắt Đầu Thủ Sát, Tuôn Ra Nhất Kiếm Vô Huyết Phùng Tích Phạm

Thế gian này, cường giả tung hoành, có kẻ vung kiếm khai thiên, có kẻ một quyền đánh nát sơn hà. Tô Thần xuyên việt mà đến, xem cường giả như kiến hôi, mặc thanh y đi khắp thiên hạ, dựng nên 108 lầu Thanh Y Thiên Hạ. Trong một thế giới nơi cường giả tụ hội, hắn không bái kẻ mạnh, không phục Vương giả. Hắn chỉ cần tùy ý đánh ra một quyền — đó chính là quyền! Dưới trướng hắn đều là những cường giả tuyệt đỉnh: Triều Thiên Nhất Côn – Mễ Thương Khung, một côn chấn kinh thiên hạ. A Tị Đạo Tam Đao – Quy Hải Nhất Đao, đao xuất là tà khí tràn ngập thiên hạ. Tiểu Lâu Nhất Dạ Thính Xuân Vũ – Viên Nguyệt Loan Đao – Đinh Bằng – Bạch Vân thành chủ – Diệp Cô Thành – Thiên Ngoại Phi Tiên, kiếm pháp vô ngã. Vạn Mai sơn chủ – Tây Môn Xuy Tuyết, một kiếm sương lạnh từ phương Tây. Thiên hạ quyền lực, chỉ có một — Quyền Lực bang, quyền chính là quyền! Lý Trầm Chu độc bá thiên hạ, tự xưng vô địch. Yến Cuồng Đồ đứng ở vị thế cao. Còn có những cao thủ tuyệt thế như: Bàng Ban, Tống Khuyết, Nhiếp Phong, Bộ Kinh Vân, Vô Danh. Thuộc về hệ Phích Lịch, còn có Vũ Quân La Hầu, thần linh của Tử Quốc.

100000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Quỷ Dị Khó Giết? Thật Có Lỗi, Ta Mới Thật Sự Là Bất Tử
Quỷ Dị Khó Giết? Thật Có Lỗi, Ta Mới Thật Sự Là Bất Tử

[Phong cách văn chương: hắc ám + tua lại cái chết + biết trước tương lai + sát phạt quyết đoán + kỳ lạ sống lại]​ Tuyệt đối không được để họ biết ngươi có thể nhìn thấy! Đây là câu nói đầu tiên Phương Hưu nhìn thấy sau khi xuyên không, hắn hiểu rõ ý nghĩa của câu nói này là lúc hắn đã bị quỷ giết trọn vẹn 18 lần. Nếu như hắn không có khả năng chết đi sống lại, có thể sống lại vô hạn, thì hắn đã phải mang theo nỗi hận và sự tức giận xuống mồ mãi mãi. Hiện tại, hắn vẫn còn sống, hắn chắc chắn sẽ khiến toàn bộ thế giới kỳ lạ này phải chịu cảm giác đau khổ! Ta là Phương Hưu, đến chết mới buông! Ta sống lại trong cõi chết, cũng trở thành thần từ trong cõi chết.

100000 Giỏ hàng

Tôi Kinh Doanh Khách Sạn Giữa Thời Mạt Thế
Tôi Kinh Doanh Khách Sạn Giữa Thời Mạt Thế

Hệ thống khách sạn của Trần Ôn Tử lại giở trò. Nó ném cô vào tận thế, bắt cô mở khách sạn sinh tồn. Trần Ôn Tử: “Khoan đã nào, giữa tận thế thì ai còn tiền mà ở khách sạn chứ?” Hệ thống: [Có thể dùng tinh hạch hoặc... thây ma để đổi điểm.] Trần Ôn Tử: “...” Khi thiên tai ập đến, thây ma tràn lan, thế giới chìm trong hoang tàn hỗn loạn, người ta bắt đầu truyền tai nhau về một khách sạn thần bí. Nơi ấy tựa như ánh mặt trời, thắp sáng cả thời đại đen tối này. Khách sạn đó có quần áo sạch sẽ, đồ ăn dồi dào, một nơi trú ẩn an toàn... Là chốn hy vọng cho những con người đang vật lộn sống sót giữa mạt thế.

30000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Khai Cuộc Lưu Đày, Ta Được Cưng Chiều Ở Ác Nhân Cốc
Khai Cuộc Lưu Đày, Ta Được Cưng Chiều Ở Ác Nhân Cốc

Nàng là vật thí nghiệm bí mật của viện nghiên cứu ngầm ở thế kỷ 21, mang số hiệu 0. Có khả năng lấy vật từ không gian và không hề có tình cảm. Một sớm nọ, nàng trọng sinh, xuyên về thời cổ đại trong một gia đình nông dân. Vừa chào đời đã gặp thiên tai, mới đầy tháng thì cả nhà bị lưu đày. Người ta đồn nàng là sao chổi, mang lại xui xẻo. Tô nãi nãi cười lạnh, cõng theo đứa cháu vừa tròn tháng là Tiểu Bảo, lớn tiếng hô hào cả gia đình, từ già đến trẻ, chuẩn bị lên đường lưu đày, kéo nhau đi như nước chảy. “Sao chổi cái gì, Tiểu Bảo nhà ta mà là sao chổi thật, bà già này sẽ gánh hết mọi tai họa!” Cả Tô gia cùng đồng thanh: “Cùng nhau gánh!” Nơi lưu đày hỗn loạn, chỉ một gậy có thể hạ gục ba kẻ xấu số. Tô nãi nãi ôm chặt Điềm Bảo, nghiến răng nói: “Dù hiểm nguy đến đâu, bà già này cũng phải đưa Tiểu Bảo vượt qua tất cả!” Cả Tô gia đồng lòng: “Cùng nhau vượt qua!” Chẳng bao lâu sau, tại vùng đất khô cằn không sản vật, căn nhà rách nát của Tô gia lại là ngoại lệ. Con gà mái già đẻ tám trứng mỗi ngày, cây lê sau nhà trĩu quả ăn không hết, còn trong sân, đồ phơi khô lại thu hút cả chim nhạn từ đâu bay xuống. Về sau, khi đám côn đồ đến gây sự, Tiểu Bảo chỉ cần một cú đấm đã làm nát cả cối xay, mặt không biểu cảm: “Dám xúc phạm nãi nãi nhà ta, đánh chết.” Cả Tô gia lại đồng thanh: “Cùng nhau đánh!”

350000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Tận Thế Sinh Tồn: Chị Đây Không Rảnh Đùa Với Cưng
Tận Thế Sinh Tồn: Chị Đây Không Rảnh Đùa Với Cưng

Bão tuyết, cực lạnh, cực nóng, động đất, lốc xoáy, dung nham tâm Trái Đất... Hạ Kiều đã vật lộn sinh tồn suốt bốn năm trong tận thế, cuối cùng lại bị những kẻ cướp bóc chém chết. Trùng sinh vào đúng ngày tận thế ập đến, cô giành lấy tiên cơ để mở ra không gian. Mua, mua, mua, tích, tích, tích, lần lượt xử lý từng cặp tra nam tiện nữ, có thù báo thù. May mắn hơn nữa là trong không gian có một chiếc máy sao chép, có thể sao chép vật tư vô hạn. Sau tận thế, trật tự pháp luật không còn tồn tại, đạo đức suy đồi. Vốn dĩ cô chỉ muốn một mình sinh tồn, ai ngờ lại gặp phải... Căn cứ trưởng thành phố M cao ngạo - Cố Thiên Hàn. Thành viên tổ chức sát thủ lạnh lùng vô tình - Chu Dã. Con ông cháu cha của căn cứ trung ương - Thẩm Nam Cẩn. [Nữ chính sát phạt quyết đoán nhưng sẽ không gϊếŧ người vô tội vạ.] [Nữ chính có tuyến tình cảm nhưng sẽ không vì đàn ông mà đánh mất bản thân, càng không đi cứu vớt đàn ông.]

200000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Ẩm Thực Thập Niên 80: Tôi Kế Thừa Một Tửu Lầu Ở Hương Giang
Ẩm Thực Thập Niên 80: Tôi Kế Thừa Một Tửu Lầu Ở Hương Giang

Ở khu Vượng Giác có một tiệm ăn Quảng Đông đã hoạt động hơn ba mươi năm, lúc nào cũng đông khách và nhận được rất nhiều lời khen ngợi từ thực khách. Tuy nhiên, đằng sau vẻ ngoài thịnh vượng ấy lại ẩn giấu một nguy cơ - ông chủ đã cao tuổi mà không có người kế nghiệp, người học trò của ông còn tự mở một quán đối diện, cạnh tranh bằng cách hạ giá để kéo khách về phía mình. Các thực khách âm thầm tiếc nuối, rằng có lẽ tiệm ăn này sẽ không thể tồn tại được lâu nữa. * Một ngày nọ, ông chủ tiệm đón cháu gái từ đại lục đến và quyết định giao lại tiệm ăn cho cô. Nghe đồn rằng cô gái này là một mục nữ lớn lên từ vùng sa mạc phía Tây Bắc khô cằn. Thực khách lại thở dài: “Chắc quán này không trụ nổi mấy ngày nữa rồi.” * Vốn là đầu bếp Quảng Đông nổi tiếng với tài nghệ chọn lọc nguyên liệu và kỹ tính trong phục vụ, nhưng lại được giới sành ăn yêu thích, giờ đây Nhạc Ninh bất ngờ xuyên không về vùng Tây Bắc khắc nghiệt những năm 70 và trở thành một mục nữ. Đừng nói tới bào ngư, hải sâm, hay yến sào, đến cả bò và cừu cũng là tài sản quốc gia, cô chỉ có thể chăm sóc chứ không được ăn. Khi thấy đất nước đang trên đà đổi mới, Nhạc Ninh nghĩ đến việc vào thành phố mở một quán ăn nhỏ và tự nhủ sẽ không còn kén chọn nguyên liệu hay thực khách nữa. Rồi một ngày, một ông lão tự xưng là ông nội tìm đến cô, nói rằng ông có một tiệm ăn Quảng Đông tại Hồng Kông...

290000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Trở Về 84: Từ Thu Đồng Nát Bắt Đầu Làm Giàu
Trở Về 84: Từ Thu Đồng Nát Bắt Đầu Làm Giàu

Cả đời phí hoài, Thẩm Lâm lại một lần nữa quay về năm 1984—những tháng ngày khiến hắn đầy ắp ân hận. Đứng trước cơ hội làm lại từ đầu, hắn thề chỉ sống vì ba điều: Một, Lỗ Tiểu Vinh! Hai, Lỗ Tiểu Vinh! Ba, Lỗ Tiểu Vinh! Hắn phải thay đổi bản thân, giành lại trái tim của vợ, và dốc sức gây dựng nên một thời đại thương nghiệp huy hoàng

100000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Liệt Diễm
Liệt Diễm

Hắn tỉnh lại thì đã nằm trong bệnh viện, không nhớ gì cả, ngoại trừ hai chữ Đại Binh, mà còn chẳng biết là tên hay một biệt hiệu. Hắn chỉ nghe người ta kể lại mình được tìm thấy bên bờ sông, không một mảnh vải che thân, đầu mang vết thương lớn, nếu phát hiện chậm hơn chút nữa thôi mất mạng. Cảnh sát không thể nào tìm ra được hắn là ai, bệnh viện không thể giúp hắn khôi phục trí nhớ, càng không thể nào gánh được khoan chi phí điều trị quá lớn không biết bệnh nhân có thể hoàn trả hay bao giờ hoàn trả, bác sĩ điều trị liền bày kế đuổi hắn ra khỏi bệnh viện. Không tiền bạc, không ký ức, không chốn về, lang thang ngoài đường thảm hại hơn con chó hoang, hắn kiên trì nhặt nhạnh từng mảnh ký ức của mình tìm về linh hồn của mình ... hắn tìm ra trong thân thể bản thân trú ngụ không chỉ có một, hai, mà tới tận ba linh hồn. Tất cả đều là hóa thân của hắn. Rốt cuộc hắn là ai?

250000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Quay Về Trước Khi Tận Thế Bùng Phát, Tôi Mở Trường Học Sinh Tồn
Quay Về Trước Khi Tận Thế Bùng Phát, Tôi Mở Trường Học Sinh Tồn

Năm thứ 5 kể từ khi dịch zombie bùng phát, toàn bộ nhân loại diệt vong, Phù Thanh – người duy nhất chống cự đến cuối cùng – cũng tuyệt vọng mà chết. Mở mắt ra, cô lại quay về thời điểm trước khi tai họa giáng xuống. Thành phố trời trong gió nhẹ, cảnh sắc yên bình. Đang định tranh thủ thời gian tận hưởng cuộc sống, trong đầu Phù Thanh đột nhiên vang lên một giọng nói. [Đã kích hoạt hệ thống mô phỏng vận hành trường học!] [Mục tiêu nhiệm vụ: Truyền dạy kỹ năng sinh tồn, bồi dưỡng lực lượng chiến đấu tinh nhuệ, xây dựng một [Trường học Sinh Tồn] với cơ sở vật chất hoàn thiện, trở thành nơi trú ẩn cuối cùng của nhân loại!] [Đếm ngược thời gian bùng phát đại dịch còn: 364 ngày 23 giờ 35 phút 48 giây.] Phù Thanh: "..." Đùa kiểu gì vậy, năm huy hoàng cuối cùng của nền văn minh Lam Tinh, các người lại bắt tôi trông trẻ? – Tân sinh viên khóa 9999 của Đại học Phương Châu phát hiện, hình như trường mình có gì đó... không ổn! ... Các môn "Phân loại zombie", "Kỹ thuật trồng trọt" và "Khái luận tích trữ hàng hóa cơ bản" trên thời khóa biểu là cái quái gì vậy? ... Người ta học phát thanh truyền hình, tại sao môn thể dục bắt buộc lại là... vượt địa hình vũ trang? ... Trường khác khai giảng huấn luyện quân sự là đứng nghiêm phơi nắng, sao đến lượt bọn họ lại bị nhét vào khoang giả lập, mở màn đã là cảnh zombie máu me đầy mặt? Thủ khoa khối Văn run rẩy bị đẩy vào lớp Chỉ huy Quân sự, nét mặt đờ đẫn: Sao kẻ địch trong miệng giáo viên... hình như đều không phải con người? Vận động viên chuyên nghiệp mơ mơ màng màng bị nhét vào lớp tinh anh, hai mắt tối sầm: Vừa bắt đầu đã học "cách chặt gân tay, gân chân", thật sự phù hợp sao? Mà mỗi lần bọn họ muốn nghỉ học, trước mặt lại tự động bật ra một khung thông báo [Yêu cầu bị từ chối!] Một tháng sau, các tân sinh viên hoàn toàn sụp đổ. Bọn họ đồng loạt tìm đến hiệu trưởng khiếu nại: "Thế giới này căn bản không có người nào gϊếŧ được ba con zombie trong vòng một phút!" Hiệu trưởng trẻ tuổi khẽ nâng mắt, nhướng mày một cái. Ba mươi giây sau, đám sinh viên nhìn hiệu trưởng vung tay chém mười con zombie như chặt rau, toàn trường lặng ngắt như tờ. Phù Thanh xoay cổ tay, quay người: "Còn ai có vấn đề gì nữa không?" Các tân sinh viên co rúm lại như đàn gà con: "..." Bọn họ nuốt nước bọt: "Không, không còn." – Năm 10000 lịch Lam Tinh, một loại virus không rõ lan rộng toàn cầu. Khi mọi người rơi vào tuyệt vọng, từ trên trời bỗng rơi xuống một nhóm sinh viên, động tác thuần thục rút ra rìu chiến, một rìu hạ một zombie. Bọn họ dẫn theo những con người hoảng loạn lập căn cứ, trồng rau, tích trữ hàng hóa. Hướng dẫn mọi người cách phân biệt chính xác các loại zombie, đúng cách diệt trừ. Thậm chí còn lập ra một đội quân tinh nhuệ, càn quét tận sào huyệt của vua zombie... Dưới sự dẫn dắt của sinh viên Đại học Phương Châu, Hoa Quốc trở thành trung tâm chiến lược toàn cầu, hòn đảo kiên cường giữa giông bão, khiến các quốc gia khác lần lượt đến cầu viện. Khi thế giới dần yên ổn, công cuộc tái thiết bắt đầu, truyền thông ùn ùn kéo đến phỏng vấn: "Xin hỏi điều gì đã thúc đẩy các bạn trở thành anh hùng như vậy?" Các sinh viên rưng rưng nước mắt: "Tất cả là nhờ hiệu trưởng của chúng tôi!"

170000 Giỏ hàng Giỏ hàng