Phù Thủy Giới Giải Trí

Phù Thủy Giới Giải Trí

Ngôn TìnhHEHiện Đại

Khương Trường Tuế từ năm lên tám tuổi đã biết, chính mình không thể sống quá hai mươi tuổi. Nhưng cô thực sự không muốn chết. Trường Tuế Trường Tuế, ước mong lớn nhất của cô chính là có thể sống lâu trăm tuổi. --- Vì để có thể tích thêm chút công đức nhằm kéo dài tuổi thọ, cô dứt khoát quyết định sẽ dấn thân vào sự nghiệp làm từ thiện. Nhưng mà làm từ thiện thì cần tiền, mà cô thì lại không có tiền. Vì thế, cô liền tiến vào giới giải trí “Người ngốc, lắm tiền, mau tới đây” trong truyền thuyết. Sau đó.... Khi cô đến thử vai, câu đầu tiên nói với đạo diễn chính là: “Mẹ ông chết rồi.” Bị đạo diễn nộ khí xung thiên đánh bay ra ngoài. Năm phút sau, đạo diễn nước mắt giàn dụa chạy đuổi theo, run giọng nói: “Mẹ tôi chết rồi.” --- Nhìn thấy một nam minh tinh nổi tiếng đang ngang ngược càn rỡ, cô nói: “Anh ta sẽ không nổi tiếng lâu được nữa đâu.” Một tháng sau, minh tinh nổi tiếng bị lộ bê bối, danh vọng sụt giảm thảm hại, mặt mũi tiều tụy tìm tới cô, cầu xin cô chỉ điểm sai lầm. --- Gần đây nhất, một nữ minh tinh đột nhiên nổi tiếng trở lại, đang xuân phong đắc ý nghênh đón mùa xuân thứ hai của đời mình, cô nói: “Coi chừng tiểu quỷ cắn trả.” Đêm hôm đó, nữ minh tinh liền đeo kính râm mang khẩu trang, âm thầm đến nhà cô cầu xin cô giải cứu. --- Hạ Luật từ nhỏ đã xuất đạo, là thần đồng diễn xuất sinh ra để dành cho cái nghiệp diễn viên này, mới mười chín tuổi đã chín lần đạt được danh hiệu ảnh đế, ngoại trừ đóng phim ra thì không hề có hoạt động giải trí gì nữa khác, có vô số fans, đứng trên đỉnh nhân sinh của giới, vô số người muốn được giống như anh, nhưng đối với anh ta, lại chỉ muốn đến lúc mình được hai mươi tuổi sẽ hoàn toàn kết thúc sinh mệnh của mình. Thẳng cho đến khi anh gặp được thiếu nữ giả thần giả quỷ kia. Cô nói với anh: “Anh chính là thiên sát cô tinh, lục thân không nhận, thật trùng hợp, tôi cũng thế, vậy anh xem chúng ta có phải là một đôi trời sinh không?” Hạ Luật lạnh giọng: “Cô có bệnh à?” Ảnh đế chán sống mỗi ngày đều muốn tự sát với Cô đồng đoản mệnh yêu quý sinh mệnh liều mạng kéo dài tuổi thọ. Cô – Trường Tuế – chỉ hy vọng được đóng phim, đồng thời làm mấy chuyện bắt quỷ xem tướng đoán mệnh.

300000

570 chương

Truyện cùng tác giả

Phù Thủy Giới Giải Trí
Phù Thủy Giới Giải Trí
Thỉnh Khiếu Ngã Sơn Đại Vương

Khương Trường Tuế từ năm lên tám tuổi đã biết, chính mình không thể sống quá hai mươi tuổi. Nhưng cô thực sự không muốn chết. Trường Tuế Trường Tuế, ước mong lớn nhất của cô chính là có thể sống lâu trăm tuổi. --- Vì để có thể tích thêm chút công đức nhằm kéo dài tuổi thọ, cô dứt khoát quyết định sẽ dấn thân vào sự nghiệp làm từ thiện. Nhưng mà làm từ thiện thì cần tiền, mà cô thì lại không có tiền. Vì thế, cô liền tiến vào giới giải trí “Người ngốc, lắm tiền, mau tới đây” trong truyền thuyết. Sau đó.... Khi cô đến thử vai, câu đầu tiên nói với đạo diễn chính là: “Mẹ ông chết rồi.” Bị đạo diễn nộ khí xung thiên đánh bay ra ngoài. Năm phút sau, đạo diễn nước mắt giàn dụa chạy đuổi theo, run giọng nói: “Mẹ tôi chết rồi.” --- Nhìn thấy một nam minh tinh nổi tiếng đang ngang ngược càn rỡ, cô nói: “Anh ta sẽ không nổi tiếng lâu được nữa đâu.” Một tháng sau, minh tinh nổi tiếng bị lộ bê bối, danh vọng sụt giảm thảm hại, mặt mũi tiều tụy tìm tới cô, cầu xin cô chỉ điểm sai lầm. --- Gần đây nhất, một nữ minh tinh đột nhiên nổi tiếng trở lại, đang xuân phong đắc ý nghênh đón mùa xuân thứ hai của đời mình, cô nói: “Coi chừng tiểu quỷ cắn trả.” Đêm hôm đó, nữ minh tinh liền đeo kính râm mang khẩu trang, âm thầm đến nhà cô cầu xin cô giải cứu. --- Hạ Luật từ nhỏ đã xuất đạo, là thần đồng diễn xuất sinh ra để dành cho cái nghiệp diễn viên này, mới mười chín tuổi đã chín lần đạt được danh hiệu ảnh đế, ngoại trừ đóng phim ra thì không hề có hoạt động giải trí gì nữa khác, có vô số fans, đứng trên đỉnh nhân sinh của giới, vô số người muốn được giống như anh, nhưng đối với anh ta, lại chỉ muốn đến lúc mình được hai mươi tuổi sẽ hoàn toàn kết thúc sinh mệnh của mình. Thẳng cho đến khi anh gặp được thiếu nữ giả thần giả quỷ kia. Cô nói với anh: “Anh chính là thiên sát cô tinh, lục thân không nhận, thật trùng hợp, tôi cũng thế, vậy anh xem chúng ta có phải là một đôi trời sinh không?” Hạ Luật lạnh giọng: “Cô có bệnh à?” Ảnh đế chán sống mỗi ngày đều muốn tự sát với Cô đồng đoản mệnh yêu quý sinh mệnh liều mạng kéo dài tuổi thọ. Cô – Trường Tuế – chỉ hy vọng được đóng phim, đồng thời làm mấy chuyện bắt quỷ xem tướng đoán mệnh.

300000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Bà Cốt Khương Tô
Bà Cốt Khương Tô
Thỉnh Khiếu Ngã Sơn Đại Vương

Văn án 1: Gần đây ở Bắc Thành xảy ra một chuyện rất mới lạ. Căn nhà ma ám âm u bỏ hoang mấy chục năm ở khu Đông đột nhiên có người chuyển vào sinh sống. Người đến không phải thế ngoại cao nhân, hòa thượng, hay đạo sĩ gì. Mà là một thiếu nữ, một thiếu nữ xinh đẹp đến lạ thường, dẫn theo một con mèo đen kỳ lạ mập ú na ú nần. Mọi người đều âm thầm bàn tán, có khi nào cô thiếu nữ này sẽ là người chết thứ bảy trong căn nhà này hay không. Văn án 2: Khương Tô không phải người, không phải quỷ, cũng không phải yêu. Đến bản thân Khương Tô cũng không biết mình đã sống bao nhiêu năm, năm nay đã bao nhiêu tuổi. Cô có nhan sắc không già, có cơ thể bất diệt. Một linh hồn mục nát khoác bên ngoài một lớp da thiếu nữ xinh đẹp, vô tri vô giác du đãng ở nhân gian. Cô tham tài háo sắc, ham ăn lười làm, trong sinh mệnh dài mênh mông không thấy điểm cuối của cô, sở thích lớn nhất của cô ngoại trừ đàn ông chính là tiêu tiền, tiêu tiền như nước. Vì thế Khương Tô ngao du quanh năm luôn trong tình trạng khi thì giàu nứt đố đổ vách khi thì nghèo kiết xác. Vì để cuộc sống của mình trôi qua dễ dàng hơn, Khương Tô phát huy sở trường đặc biệt, trở thành một bà cốt nghiệp dư. Trong nghề bà cốt này, cô giỏi bắt quỷ nhất, trong nghề bắt quỷ này cô giỏi xem phong thủy nhất, trong nghề xem phong thủy này cô giỏi đoán mệnh nhất, trong nghề đoán mệnh này cô giỏi bắt yêu quái nhất. Đến thế kỷ hai mươi mốt. Mắt thấy tiền dành dụm đã sắp tiêu sạch sành sanh, Khương Tô không thể không xắn tay áo quay về nghề cũ của mình, rồi phát hiện nghề này càng ngày càng lụi tàn, có rất nhiều đồng nghiệp đã sắp tới bước đường không có cơm mà ăn. Khương Tô dứt khoát tái nhậm chức, gánh vác trách nhiệm vực dậy cái nghề này. Văn án 3: Địch Cận Duật: Cô gái à, cô có thể rụt rè một chút được không? Đôi mắt Khương Tô sáng như đèn pha: Vậy có phải gái lỡ thì có thể làm bậy làm bạ đúng không? Địch Cận Duật: “...” Một đêm tối mịt mù gió thổi bốn bề. Khương Tô gõ cửa nhà Địch Cận Duật. Che ngực, dáng vẻ yếu đuối như cành liễu trước gió nghiêng người tựa lên khung cửa, lông mày nhíu chặt lại, dùng đôi mắt ngập nước nhìn Địch Cận Duật, giọng nói vừa mềm mại vừa yếu đuối: “Đội trưởng Địch, ngực tôi đau quá, anh xoa giúp tôi đi!” Địch Cận Duật: “... Bị điên!” “Rầm!” Cửa đóng sầm lại ngay trước mặt. Nữ chính bề ngoài vừa xinh đẹp vừa có vẻ ngây thơ loli, nhưng thực chất là lão yêu quái đê tiện háo sắc. Đội trưởng đội cảnh sát uy nghiêm, cứng nhắc, không giỏi ăn nói VS Bà cốt lẳng lơ khó chơi.

300000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Cánh Cửa Trọng Sinh Ở Mạt Thế
Cánh Cửa Trọng Sinh Ở Mạt Thế
Thỉnh Khiếu Ngã Sơn Đại Vương

Ngày tận thế bùng nổ, quỹ đạo lịch sử phát triển thành hai dòng chảy bất đồng, hoàn toàn biến thành hai thế giới khác nhau. Một nơi là thiên đường, một nơi là luyện ngục. Một nơi là thời đại hòa bình lá cờ đỏ bay phất phới. Một nơi là tận thế tang thi hoành hành, nhân tâm chôn vùi. Cố Ninh ở trong mạt thế gian nan cầu sinh, dùng hết toàn lực muốn bảo hộ cha mẹ và người mà chính mình quan tâm, lại bị thiết kế chết ở đầu đường. Cô tỉnh lại trong một không gian kỳ dị. Một không gian, một cánh cửa. Một lần mở cửa là hoà bình, một lần nữa lại là mạt thế.

50000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Truyện liên quan

Quay Về Trước Khi Tận Thế Bùng Phát, Tôi Mở Trường Học Sinh Tồn
Quay Về Trước Khi Tận Thế Bùng Phát, Tôi Mở Trường Học Sinh Tồn

Năm thứ 5 kể từ khi dịch zombie bùng phát, toàn bộ nhân loại diệt vong, Phù Thanh – người duy nhất chống cự đến cuối cùng – cũng tuyệt vọng mà chết. Mở mắt ra, cô lại quay về thời điểm trước khi tai họa giáng xuống. Thành phố trời trong gió nhẹ, cảnh sắc yên bình. Đang định tranh thủ thời gian tận hưởng cuộc sống, trong đầu Phù Thanh đột nhiên vang lên một giọng nói. [Đã kích hoạt hệ thống mô phỏng vận hành trường học!] [Mục tiêu nhiệm vụ: Truyền dạy kỹ năng sinh tồn, bồi dưỡng lực lượng chiến đấu tinh nhuệ, xây dựng một [Trường học Sinh Tồn] với cơ sở vật chất hoàn thiện, trở thành nơi trú ẩn cuối cùng của nhân loại!] [Đếm ngược thời gian bùng phát đại dịch còn: 364 ngày 23 giờ 35 phút 48 giây.] Phù Thanh: "..." Đùa kiểu gì vậy, năm huy hoàng cuối cùng của nền văn minh Lam Tinh, các người lại bắt tôi trông trẻ? – Tân sinh viên khóa 9999 của Đại học Phương Châu phát hiện, hình như trường mình có gì đó... không ổn! ... Các môn "Phân loại zombie", "Kỹ thuật trồng trọt" và "Khái luận tích trữ hàng hóa cơ bản" trên thời khóa biểu là cái quái gì vậy? ... Người ta học phát thanh truyền hình, tại sao môn thể dục bắt buộc lại là... vượt địa hình vũ trang? ... Trường khác khai giảng huấn luyện quân sự là đứng nghiêm phơi nắng, sao đến lượt bọn họ lại bị nhét vào khoang giả lập, mở màn đã là cảnh zombie máu me đầy mặt? Thủ khoa khối Văn run rẩy bị đẩy vào lớp Chỉ huy Quân sự, nét mặt đờ đẫn: Sao kẻ địch trong miệng giáo viên... hình như đều không phải con người? Vận động viên chuyên nghiệp mơ mơ màng màng bị nhét vào lớp tinh anh, hai mắt tối sầm: Vừa bắt đầu đã học "cách chặt gân tay, gân chân", thật sự phù hợp sao? Mà mỗi lần bọn họ muốn nghỉ học, trước mặt lại tự động bật ra một khung thông báo [Yêu cầu bị từ chối!] Một tháng sau, các tân sinh viên hoàn toàn sụp đổ. Bọn họ đồng loạt tìm đến hiệu trưởng khiếu nại: "Thế giới này căn bản không có người nào gϊếŧ được ba con zombie trong vòng một phút!" Hiệu trưởng trẻ tuổi khẽ nâng mắt, nhướng mày một cái. Ba mươi giây sau, đám sinh viên nhìn hiệu trưởng vung tay chém mười con zombie như chặt rau, toàn trường lặng ngắt như tờ. Phù Thanh xoay cổ tay, quay người: "Còn ai có vấn đề gì nữa không?" Các tân sinh viên co rúm lại như đàn gà con: "..." Bọn họ nuốt nước bọt: "Không, không còn." – Năm 10000 lịch Lam Tinh, một loại virus không rõ lan rộng toàn cầu. Khi mọi người rơi vào tuyệt vọng, từ trên trời bỗng rơi xuống một nhóm sinh viên, động tác thuần thục rút ra rìu chiến, một rìu hạ một zombie. Bọn họ dẫn theo những con người hoảng loạn lập căn cứ, trồng rau, tích trữ hàng hóa. Hướng dẫn mọi người cách phân biệt chính xác các loại zombie, đúng cách diệt trừ. Thậm chí còn lập ra một đội quân tinh nhuệ, càn quét tận sào huyệt của vua zombie... Dưới sự dẫn dắt của sinh viên Đại học Phương Châu, Hoa Quốc trở thành trung tâm chiến lược toàn cầu, hòn đảo kiên cường giữa giông bão, khiến các quốc gia khác lần lượt đến cầu viện. Khi thế giới dần yên ổn, công cuộc tái thiết bắt đầu, truyền thông ùn ùn kéo đến phỏng vấn: "Xin hỏi điều gì đã thúc đẩy các bạn trở thành anh hùng như vậy?" Các sinh viên rưng rưng nước mắt: "Tất cả là nhờ hiệu trưởng của chúng tôi!"

170000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Chỉ Là Nhặt Ve Chai Thôi Mà!
Chỉ Là Nhặt Ve Chai Thôi Mà!

Tuyến chính (nữ chính): Giai đoạn đầu nhặt ve chai một mình + Giai đoạn sau nâng cấp đội nhóm. Tuyến phụ (nam chính): Trinh thám hồi hộp vô gian đạo (đâm sau lưng + gài bẫy + tháo bẫy + phản tháo bẫy.) ... Trong đống xác chết ở vùng đất hoang tận thế, một người sống sót bất ngờ xuất hiện! Hứa Tam Tam vừa mở mắt đã thấy tối tăm mù mịt. Không ký ức, không hệ thống, đối mặt với khởi đầu khó khăn này, cô vẫn bình tĩnh, hài hước và tỉnh táo. Sau khi dựa vào khả năng của mình cứu được nam chính, cô bắt đầu hành trình nhặt ve chai của mình. Cuộc sống không dễ dàng, hãy cố gắng hơn nữa. Thấy chuyện bất bình, tránh đi là thượng sách. Nhặt ve chai nguy hiểm, nhưng có bảo vật để nhặt. Khắp nơi hiểm nguy, từng bước hóa giải! Chỉ là mỗi khi Hứa Tam Tam đào được "đồ bỏ đi", cô đều kinh ngạc đến rớt hàm vì giá mà những người ở tận thế đưa ra. Đồ, đồ cổ? Thật sao? Sự đứt gãy văn hóa ở đây lớn đến vậy, chẳng phải cô sẽ kiếm bộn tiền sao? Nhưng thế giới kỳ lạ khắp nơi này rốt cuộc là đâu? Chẳng lẽ, việc cô xuyên không không phải là ngẫu nhiên? ... Tạ Uyên bị người khác ám hại, bụng trúng đạn. Mắc kẹt trong vòng xoáy lừa lọc, anh đành tạm thời ẩn náu tại nhà Hứa Tam Tam, dần dần tiến hành điều tra... Kẻ sát nhân là ai? Rốt cuộc bọn chúng đang tìm kiếm điều gì? Khi âm mưu to lớn dần hé lộ, một tai họa đang lặng lẽ ập đến... [Hướng dẫn đọc: Hài hước nhưng kịch tính! Không phải truyện sảng văn không não! Không có chuyện nhà cửa lặt vặt! Nữ chính trưởng thành chậm, nam chính phục hồi sau này. Phản diện cũng có chỉ số IQ! Có yếu tố hồi hộp, có thể suy luận, xin hãy cân nhắc kỹ trước khi đọc.]

210000 Giỏ hàng

Khai Cuộc Lưu Đày, Ta Được Cưng Chiều Ở Ác Nhân Cốc
Khai Cuộc Lưu Đày, Ta Được Cưng Chiều Ở Ác Nhân Cốc

Nàng là vật thí nghiệm bí mật của viện nghiên cứu ngầm ở thế kỷ 21, mang số hiệu 0. Có khả năng lấy vật từ không gian và không hề có tình cảm. Một sớm nọ, nàng trọng sinh, xuyên về thời cổ đại trong một gia đình nông dân. Vừa chào đời đã gặp thiên tai, mới đầy tháng thì cả nhà bị lưu đày. Người ta đồn nàng là sao chổi, mang lại xui xẻo. Tô nãi nãi cười lạnh, cõng theo đứa cháu vừa tròn tháng là Tiểu Bảo, lớn tiếng hô hào cả gia đình, từ già đến trẻ, chuẩn bị lên đường lưu đày, kéo nhau đi như nước chảy. “Sao chổi cái gì, Tiểu Bảo nhà ta mà là sao chổi thật, bà già này sẽ gánh hết mọi tai họa!” Cả Tô gia cùng đồng thanh: “Cùng nhau gánh!” Nơi lưu đày hỗn loạn, chỉ một gậy có thể hạ gục ba kẻ xấu số. Tô nãi nãi ôm chặt Điềm Bảo, nghiến răng nói: “Dù hiểm nguy đến đâu, bà già này cũng phải đưa Tiểu Bảo vượt qua tất cả!” Cả Tô gia đồng lòng: “Cùng nhau vượt qua!” Chẳng bao lâu sau, tại vùng đất khô cằn không sản vật, căn nhà rách nát của Tô gia lại là ngoại lệ. Con gà mái già đẻ tám trứng mỗi ngày, cây lê sau nhà trĩu quả ăn không hết, còn trong sân, đồ phơi khô lại thu hút cả chim nhạn từ đâu bay xuống. Về sau, khi đám côn đồ đến gây sự, Tiểu Bảo chỉ cần một cú đấm đã làm nát cả cối xay, mặt không biểu cảm: “Dám xúc phạm nãi nãi nhà ta, đánh chết.” Cả Tô gia lại đồng thanh: “Cùng nhau đánh!”

350000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Tận Thế Sinh Tồn: Chị Đây Không Rảnh Đùa Với Cưng
Tận Thế Sinh Tồn: Chị Đây Không Rảnh Đùa Với Cưng

Bão tuyết, cực lạnh, cực nóng, động đất, lốc xoáy, dung nham tâm Trái Đất... Hạ Kiều đã vật lộn sinh tồn suốt bốn năm trong tận thế, cuối cùng lại bị những kẻ cướp bóc chém chết. Trùng sinh vào đúng ngày tận thế ập đến, cô giành lấy tiên cơ để mở ra không gian. Mua, mua, mua, tích, tích, tích, lần lượt xử lý từng cặp tra nam tiện nữ, có thù báo thù. May mắn hơn nữa là trong không gian có một chiếc máy sao chép, có thể sao chép vật tư vô hạn. Sau tận thế, trật tự pháp luật không còn tồn tại, đạo đức suy đồi. Vốn dĩ cô chỉ muốn một mình sinh tồn, ai ngờ lại gặp phải... Căn cứ trưởng thành phố M cao ngạo - Cố Thiên Hàn. Thành viên tổ chức sát thủ lạnh lùng vô tình - Chu Dã. Con ông cháu cha của căn cứ trung ương - Thẩm Nam Cẩn. [Nữ chính sát phạt quyết đoán nhưng sẽ không gϊếŧ người vô tội vạ.] [Nữ chính có tuyến tình cảm nhưng sẽ không vì đàn ông mà đánh mất bản thân, càng không đi cứu vớt đàn ông.]

200000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Thấy Trước Tai Ương, Quốc Gia Đuổi Theo Cho Tôi Ăn
Thấy Trước Tai Ương, Quốc Gia Đuổi Theo Cho Tôi Ăn

Sau một trận sốt cao, Hạ Lễ Lễ bị cận nặng bỗng phát hiện mắt mình không chỉ hồi phục thị lực bình thường, mà còn có thể nhìn thấy hình ảnh người khác sắp gặp tai ương! Lúc phát tờ rơi bên đường, cô “thấy” một nam sinh khoa thể thao đang đợi xe, trong tương lai sẽ bị xe cán trúng mắt cá chân, lỡ mất trận thi đấu, chỉ có thể ngồi dưới khán đài rơi nước mắt nhìn vận động viên nước khác giành chức quán quân. Dù có là ảo giác, Hạ Lễ Lễ cũng quyết định mạo hiểm, dù có bị coi là thần kinh đi chăng nữa cô vẫn phải cứu người. Nhỡ đâu bi kịch thật sự xảy ra thì sao? Cô lập tức đẩy mạnh chàng trai kia ra. Ngay khoảnh khắc đó, cả dãy xe đạp dựng bên đường đổ sập ầm ầm! Thì ra chàng trai ấy là thiên tài bơi bướm. Nhờ tránh được chấn thương ở chân, anh thuận lợi tham dự giải vô địch thế giới, nổi danh chỉ sau một trận và còn phá vỡ kỷ lục thế giới! Sau đó, Hạ Lễ Lễ tỉnh dậy rửa mặt, ngẩng đầu nhìn vào gương, “thấy” trong gương lại hiện lên cảnh tượng tương lai: Có người xông vào nhà cô, trốn trong tủ quần áo... Về sau... Cháu gái của ảnh đế bị bắt cóc, bản thân ảnh đế bị đám phóng viên bao vây phỏng vấn. Hạ Lễ Lễ “thấy” bọn họ đuổi theo quá gắt khiến kẻ bắt cóc nổi giận, cháu gái bị gϊếŧ, ảnh đế vì ân hận với anh trai giao con nhờ cậy mà trầm cảm nhảy lầu... Rạng sáng tan làm, Hạ Lễ Lễ lại “thấy” một vị giáo sư vừa kết thúc nghiên cứu bị cướp cặp tài liệu, trong lúc giằng co với tên cướp thì phát bệnh tim mà qua đời. Đất nước mất đi một nhân tài hàng đầu trong ngành nghiên cứu chip, tổn thất lên đến hàng trăm tỷ... Nhờ năng lực tiên tri, Hạ Lễ Lễ nhiều lần thoát hiểm, giúp hóa giải vô số nguy cơ. Bạn bè quyền thế của cô càng lúc càng nhiều, tiền thưởng tích góp cũng càng ngày càng lớn. Hạ Lễ Lễ than thở: “Mong sao ít gặp mấy người xui xẻo hơn, lần nào cứu người cũng dọa tôi muốn khóc!” Cơ quan nhà nước: “Con gái đừng khóc, bồi thường cho con một anh bạn trai tiêu chuẩn quốc gia nhé! Quán quân thế giới, đội trưởng đặc chiến, bác sĩ thiên tài... Con chọn ai? Bọn chú dọn luôn Cục Dân Chính tới cho!”

150000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Đại Quốc Hình Cảnh 1990
Đại Quốc Hình Cảnh 1990

Thẩm Trân Châu xuyên không về thập niên 90, trở thành một cảnh sát khu vực. Công việc hàng ngày của cô là giao tiếp với các ông bà già ở đầu đường cuối hẻm. Cuộc sống nhàn nhã, lại gần nhà, ngày nào cũng thoải mái. Cho đến khi cô "tình cờ" phát hiện hung khí gây án trong lúc tuần tra, hé lộ sự thật đằng sau vụ "gϊếŧ người cướp của tại nhà" gây hoang mang dư luận. Mà trong thời gian toàn học sinh trong thành phố phải nghỉ học vì sợ hãi, cô đã phá vụ án "tay chặt gõ cửa sổ" chỉ bằng một giọt máu nhỏ, bắt giữ hung thủ ngay trên đường phố và hạ gục gã ta. Mọi người đều nói cô may mắn, nhưng cô biết là vì cô đã "nhìn thấy" hiện trường vụ án! Lúc được đặc cách điều về tổ trọng án của Cục cảnh sát thành phố, mọi người đều nói: “Cô gái này quá mềm yếu, sớm muộn gì cũng bị hung thủ ăn thịt đến xương cũng không còn, rồi sẽ khóc lóc quay về đồn cảnh sát tiếp tục làm cảnh sát khu vực.” Ai ngờ, sau khi Thẩm Trân Châu vào tổ trọng án lại như được khai sáng. Các vụ án lớn như vụ án tù nhân dưới hầm, vụ án lẩu chim cút, vụ án xác chết xi măng trong l*иg chó, vụ án ghép xác biếи ŧɦái,... Đều được cô phá giải liên tiếp với tốc độ chưa từng có. Đối mặt với nguy hiểm, dù cận kề cái chết, cô không lùi bước. Cô liên tiếp nhận được bằng khen từ Bộ cảnh sát và tỉnh, trở thành một huyền thoại cảnh sát nổi tiếng khắp cả nước. Cô dùng mắt để "nhìn", dùng trái tim để suy xét, từ một cảnh sát khu vực lanh lợi, cô từng bước trở thành một cảnh sát hình sự hàng đầu quốc gia, khắc tinh của tội phạm, ánh sáng của công lý. Tin tức về việc cô hù dọa hung thủ bằng diễn xuất, tìm kiếm manh mối bằng "thiên nhãn" và phá án thần tốc lan truyền khắp cả nước. Trong thời đại mà các ngôi sao lớn đầy rẫy, cô bất ngờ nổi lên và tỏa sáng rực rỡ, trở thành thần tượng, kẻ kết thúc tội ác của toàn dân.

300000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Trò Chơi Trinh Thám: Tái Hiện Hung Án
Trò Chơi Trinh Thám: Tái Hiện Hung Án

Chào mừng người chơi bước vào trò chơi mô phỏng thực tế [Phân tích hiện trường hung án] (bài kiểm tra tư cách người mới). Thân phận mà bạn đã đăng ký là [Nạn nhân]. Ký ức liên quan đến vụ án đã bị khóa, xin hãy dựa theo gợi ý của nhân vật, cố gắng thoát khỏi kết cục tử vong, hoặc hỗ trợ những người chơi khác hoàn thành việc khôi phục lại hiện trường phạm tội. Thân phận: Vương Đông Nhan (tên giả). Phương thức tử vong: Ngã lầu (đã lưu hồ sơ). Điểm đánh giá người chơi: 92 (Thiên tài như bạn nhất định có thể phá kén tái sinh). Độ tương thích với nhân vật: 36% (Bạn và người chết là hai kiểu người hoàn toàn khác nhau). Tiến độ tự sát: 87% (Nhân vật của bạn đã ở bờ vực sụp đổ tinh thần).

90000 Giỏ hàng

Biểu Muội! Nàng Thật Ngọt Ngào
Biểu Muội! Nàng Thật Ngọt Ngào

Năm mười bốn tuổi, Tần Khả cùng lúc mất đi phụ mẫu, đôi mắt cũng mù lòa. Nàng được cữu mẫu đón về kinh thành, sống nhờ ở nhà họ Tạ. Người trong nhà họ Tạ từ trên xuống dưới đều đối xử rất tốt với nàng. Kể từ đó, nàng có thêm bốn vị biểu ca. Tứ biểu ca chu đáo, Tam biểu ca ôn hòa, Nhị biểu ca ân cần, chỉ có Đại biểu ca... Tần Khả có chút sợ hắn. Trưởng tử nhà họ Tạ là Tạ Diệu có phong thái nhẹ nhàng, nhưng tính tình lại có phần lạnh lùng, khiến người ta vừa kính trọng vừa sợ hãi. Ban đầu, Tần Khả kính trọng hắn, lảng tránh hắn, nhưng sau này... Chẳng ai ngờ được, tiểu biểu muội nhà họ Tạ lại trở nên thân thiết nhất với vị Tạ đại công tử mà ngay cả hoàng tử cũng phải nể mặt ba phần. Năm nàng cập kê, Thái tử sống chết đòi xin thánh chỉ để rước Tần Khả vào cung. Ngày hôm sau liền có tin đồn: Thái tử đang trên đường trở về hoàng cung đã bị một đám chó điên cắn bị thương cả hai chân. Tạ Diệu từ trong bóng tối chậm rãi bước ra, thong thả dẫm lên một cái. Thứ vứt đi mà cũng dám nhòm ngó cô nương mà hắn nuôi lớn. Trời dần tối, Tần Khả đi qua hành lang dài trong hậu hoa viên, bỗng bị một đôi tay rắn chắc ôm vào trong hòn non bộ. Vị trưởng tử nhà họ Tạ, ban ngày là một quân tử ôn hoà, giỏi kiềm chế và nhẫn nhịn, nhưng bản tính thật lại bộc lộ không sót một chút nào trong nụ hôn này. Tần Khả mặt đỏ bừng, nhỏ giọng lẩm bẩm: “Đại biểu ca...” Tạ Diệu ôm chặt người trong lòng, nhỏ giọng dụ dỗ, hơi thở nguy hiểm tiến lại gần: “Gả cho hắn hay là gả cho ta, nghĩ kỹ rồi hãy trả lời.” Ba tháng sau, triều Đại Chu nghiêng trời lệch đất, nhà họ Tạ quyền thế ngút trời. Chẳng ai ngờ được, hoàng cung chỉ trong một đêm đã đổi chủ. Chỉ vì một câu nói của nàng: “Gả cho huynh.”**** Tạ Diệu giữ nàng trong lòng, hỏi: “Bức thư kia để Thanh Liên đi xử lý rồi sao?” “Hắn ta nói muốn đến đón nàng hay là muốn gặp nàng?” Tần Khả biết ngay hắn sẽ hỏi câu này trước, rõ ràng là đã thấy hết rồi... rõ ràng là rất để ý. Giọng Tần Khả rất nhỏ, còn mang theo một tia hờn dỗi: “Hắn ta đâu có nói những thứ đó...” Tạ Diệu nhìn vào mắt nàng: “Vậy trong thư viết gì? Biểu cô mẫu thật sự có ý định tác hợp cho hai người à? Hắn ta ở trong phủ bao lâu?” “Đại biểu ca vẫn chưa thoát ra khỏi Đô Sát Viện sao? Muội đâu phải là phạm nhân của huynh...” “Ta đâu có thẩm vấn nàng, ta rõ ràng là...” “Ta rõ ràng là ghen thôi.” Tần Khả: “Đường đường là Trung thừa đại nhân, lại đi ghen với một tiểu quan thấp hơn huynh mấy bậc... muội không tin.” “Vào ngày sinh nhật của ta, nàng lại vì thư của hắn ta mà trốn ta, nên ta ghen.” “Không thể quen biết nàng sớm hơn hắn ta, nên ta ghen.” “Hắn ta còn từng được biểu cô mẫu để mắt đến, nên ta càng ghen.” “Nàng nói xem, ta phải làm sao đây?”

130000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Tinh Tế: Kẻ Địch Luôn Ở Xung Quanh Ta
Tinh Tế: Kẻ Địch Luôn Ở Xung Quanh Ta

Văn án: Ninh Miểu Miểu là một cây bạc hà mèo thành tinh. Vừa mở mắt ra, cô đã thấy mình xuyên đến một thế giới tương lai kỳ lạ. Xuyên thì cũng đành, nhưng tại sao người của thế giới này lại toàn là thú nhân hệ mèo? Thú nhân hệ mèo chính là kẻ địch trời sinh của bạc hà mèo đó! Ninh Miểu Miểu: "..." Nằm im chờ bị ăn thì không được rồi, chỉ còn cách sống "lén lút" thôi. Nhưng bí mật thì sớm muộn gì cũng bị bại lộ. Ninh Miểu Miểu định lái phi thuyền bỏ trốn ngay trong đêm, nào ngờ... các thú nhân ở đây ai nấy đều cầm tiền và đồ vật quý giá đến, chỉ xin được cách cô mười mét để "hít một hơi"? ... Ở thời đại vũ trụ bất ổn này, Trùng tộc gây ra ô nhiễm tinh thần vô cùng nghiêm trọng. Mặc dù bạc hà mèo có thể xua tan ô nhiễm tinh thần cho các thú nhân, nhưng sản lượng của chúng lại vô cùng ít. Mỗi người có khả năng sử dụng tinh thần lực để nuôi trồng bạc hà mèo đều được coi là báu vật. Thế nhưng, dù những người trồng cây có cố gắng đến đâu, sản lượng bạc hà mèo vẫn chỉ như muối bỏ biển so với số lượng binh sĩ khổng lồ. Nhiều binh sĩ chỉ có thể chết dần chết mòn trong đau khổ vì ô nhiễm tinh thần. Cho đến khi một cô gái xuất hiện. Cô có thể gieo trồng hàng trăm, hàng ngàn gốc bạc hà mèo cùng lúc mà không hề tốn sức. Hơn thế nữa, chính bản thân cô lại là một cây bạc hà mèo khổng lồ! Chỉ cần đến gần cô, tinh thần lực bị ô nhiễm sẽ được thanh lọc! Các thú nhân: "Đứng im! Tôi chỉ hít một hơi thôi! Hít một hơi rồi đi ngay!" Tóm tắt một câu: Tại sao tất cả họ đều là kẻ thù của tôi? Ý nghĩa: Sự cứu rỗi rồi sẽ đến với những ai xứng đáng!

90000 Giỏ hàng Giỏ hàng