Thập Niên 70: Là Mẹ Kế Không Phải Chị

Thập Niên 70: Là Mẹ Kế Không Phải Chị

Trọng SinhNữ CườngGia ĐấuHài HướcĐiền VănHiện Đại

Thể loại: Ngọt sủng, Ngôn tình, Làm ruộng, Duyên trời tác hợp, HE, Tình cảm, Cận đại... Văn án: Một sớm Khương Hồng Bình trọng sinh, lập tức đem hôn sự cùng Tề Hành nhường lại cho chị họ Khương Song Linh, đời trước cô ta gả cho Tề Hành, không được mấy ngày đã bị đuổi trở về, đến lúc đi bước nữa thì chỉ có thể gả cho một người què nghèo hèn, lần này cho dù bất cứ giá nào cô ta cũng sẽ không gả đi làm mẹ kế cho nhà người ta nữa. Con trai của chồng trước chính là ma quỷ!!! Khương Song Linh xuyên qua đến thập niên 70. Cái gì? Bảo cô gả chồng, sau khi cân nhắc lợi hại một hồi, gả chồng so với cảnh ăn nhờ ở đậu ở nhà chú bác thì vẫn khá hơn nhiều, cuối cùng cô dứt khoát mang theo em trai gả cho người. Lần đầu tiên nhìn thấy đối phương, Khương Song Linh kinh ngạc không thôi. Ai mà ngờ đối phương là thanh niên điển trai chỉ mới 23 tuổi. Nhìn vào mặt này, cô liền cảm thấy mình có thể! Còn không phải chỉ là đi làm mẹ kế cho người ta thôi sao, không thành vấn đề!!! Buổi gặp mặt gia đình lần đầu tiên: Cô gái thành thị 29 tuổi Khương Song Linh đảo mắt nhìn qua em trai, con trai cùng anh chồng nhà mình, nghĩ thầm: Tất cả những người đang ngồi đây đều là em trai. Em trai thật cẩn thận mà kéo tay cô, thân mật gọi một tiếng: “Chị hai.” Con trai khoé miệng khẽ nhếch, muốn nói rồi lại thôi. Khương Song Linh bình tĩnh nói: Con cũng có thể gọi mẹ là chị. Người đàn ông ở bên cạnh lập tức đen mặt: Nó mà kêu cô là chị, vậy cô kêu tôi là gì, chả lẽ là cha sao? Khương Song Linh buông thõng hai tay: Cũng không phải là không thể.

250000

792 chương

Truyện cùng tác giả

Thập Niên 70: Là Mẹ Kế Không Phải Chị
Thập Niên 70: Là Mẹ Kế Không Phải Chị
Tùng Thử Tuý Ngư

Thể loại: Ngọt sủng, Ngôn tình, Làm ruộng, Duyên trời tác hợp, HE, Tình cảm, Cận đại... Văn án: Một sớm Khương Hồng Bình trọng sinh, lập tức đem hôn sự cùng Tề Hành nhường lại cho chị họ Khương Song Linh, đời trước cô ta gả cho Tề Hành, không được mấy ngày đã bị đuổi trở về, đến lúc đi bước nữa thì chỉ có thể gả cho một người què nghèo hèn, lần này cho dù bất cứ giá nào cô ta cũng sẽ không gả đi làm mẹ kế cho nhà người ta nữa. Con trai của chồng trước chính là ma quỷ!!! Khương Song Linh xuyên qua đến thập niên 70. Cái gì? Bảo cô gả chồng, sau khi cân nhắc lợi hại một hồi, gả chồng so với cảnh ăn nhờ ở đậu ở nhà chú bác thì vẫn khá hơn nhiều, cuối cùng cô dứt khoát mang theo em trai gả cho người. Lần đầu tiên nhìn thấy đối phương, Khương Song Linh kinh ngạc không thôi. Ai mà ngờ đối phương là thanh niên điển trai chỉ mới 23 tuổi. Nhìn vào mặt này, cô liền cảm thấy mình có thể! Còn không phải chỉ là đi làm mẹ kế cho người ta thôi sao, không thành vấn đề!!! Buổi gặp mặt gia đình lần đầu tiên: Cô gái thành thị 29 tuổi Khương Song Linh đảo mắt nhìn qua em trai, con trai cùng anh chồng nhà mình, nghĩ thầm: Tất cả những người đang ngồi đây đều là em trai. Em trai thật cẩn thận mà kéo tay cô, thân mật gọi một tiếng: “Chị hai.” Con trai khoé miệng khẽ nhếch, muốn nói rồi lại thôi. Khương Song Linh bình tĩnh nói: Con cũng có thể gọi mẹ là chị. Người đàn ông ở bên cạnh lập tức đen mặt: Nó mà kêu cô là chị, vậy cô kêu tôi là gì, chả lẽ là cha sao? Khương Song Linh buông thõng hai tay: Cũng không phải là không thể.

250000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Thập Niên 70: Gả Cho Đối Thủ Một Mất Một Còn
Thập Niên 70: Gả Cho Đối Thủ Một Mất Một Còn
Tùng Thử Tuý Ngư

Triển Ngải Bình, cô gái lớn lên trong đại viện, là quả ớt nhỏ tính tình hung hăng nóng nảy, cũng là nữ quân y, về sau nhìn trúng giáo sư nho nhã có học thức, vì anh ta mà xuất ngũ chuyển nghề, vì anh ta mà rửa tay nấu canh, vì anh ta mà thay đổi tính tình, kết quả là ly hôn, con cái đều không ở bên người. Cố Thịnh, đối thủ một mất một còn lớn lên trong một đại viện với cô, khi còn bé đánh nhau một trận, trung niên không thư từ, đoạn tuyệt qua lại, ai có thể nghĩ năm sáu mươi tuổi cùng anh có một đoạn tình yêu lúc tuổi xế chiều. Một ngày nọ sống lại, trở lại năm 1970, đúng lúc là trước ngày kết hôn, hai mẹ con gã tra nam kia vẫn là một kẻ hát mặt trắng, một kẻ hát mặt đỏ gài bẫy cô: "Tiến vào cửa nhà họ Hạ ta thì phải tuân thủ quy củ." "Bình Bình, em nhịn một chút, vì tương lai của hai chúng ta. . ." Triển Ngải Bình: "Bà cô tôi tuân thủ quy củ cái con khỉ! Không lấy chồng!" Mẹ kế và em gái kế ở một bên động viên: "Phụ nữ ấy à, phải hiền lành, ở nhà theo cha, lấy chồng theo chồng." "Sao con lại nói chuyện với người lớn như thế? Đến nhà họ Hạ chịu khó hiểu chuyện một chút, mau cúi đầu nhận sai, đều là nửa người nhà họ Hạ rồi, ầm ĩ gây chuyện cái gì." Triển Ngải Bình: "Muốn làm con dâu họ thì các người làm đi, bà cô không hầu hạ." Đồng nghiệp xem kịch vui: "Thiếp mời đã phát ra ngoài, tiệc rượu cũng đã đặt xong, không kết hôn không được!" Triển Ngải Bình: "Ngày cưới không thay đổi, tôi đổi chú rể." "Cố lão ngũ, muốn kết hôn với em không?" Người đàn ông một thân quân trang, tuấn mỹ kiệt ngạo, nhíu mày: "Cưới cô, đầu óc tôi bị lừa đá hả?"

50000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Thập Niên 70: Xuyên Thành Vợ Của Vai Ác
Thập Niên 70: Xuyên Thành Vợ Của Vai Ác
Tùng Thử Tuý Ngư

Tô Hiểu Mạn là thiên kim giả của hào môn, không thân cận với cha mẹ ruột của mình, lại bị cha mẹ nuôi ghét bỏ, sau khi lâm vào đường cùng còn bị trượt chân ngã xuống cầu thang. Sau khi tỉnh lại thì phát hiện mình đã xuyên vào trong một quyển sách, trở thành thôn hoa Tô Hiểu Mạn ở thập niên 70. Tô Hiểu Mạn là người vợ cực phẩm của vai ác trong một quyển sách niên đại. Nguyên chủ Tô Hiểu Mạn chê nghèo yêu giàu, chỉ một lòng muốn bò lên cành cao, mê luyến nam chủ Khương Yên Đường là con cháu nhà hào môn xuống nông thôn làm thanh niên trí thức. Vậy nên liền bày kế rơi xuống nước để ăn vạ nam chủ, không ngờ lại bị tiểu tử nghèo Tạ Minh Đồ cha không thương mẹ không yêu ở trong thôn cứu. Vì danh tiết nên dù không cam lòng thì nguyên chủ vẫn phải gả cho Tạ Minh Đồ, một bên lại vẫn si mê nam chủ Khương Yến Đường. Ai ngờ không bao lâu sau, anh hai của nam chủ xuống nông thôn thăm người thân thì phát hiện tiểu tử nghèo Tạ Minh Đồ mới chính là con cháu Khương gia, còn nam chủ Khương Yến Đường là bị ôm sai rồi. Tạ Minh Đồ trở về Khương gia nhưng lại bởi vì âm trầm thô bỉ, tất cả mọi thứ đều kém Khương Yến Đường mà bị mọi người cười nhạo, vợ của Tạ Minh Đồ là nguyên chủ cũng si mê Khương Yến Đường...... Cuối cùng Tạ Minh Đồ hoàn toàn hắc hóa, hung ác nham hiểm điên cuồng, tàn nhẫn độc ác, trở thành vai ác lớn nhất ở trong sách, cuối cùng có kết cục thê thảm. Lúc Tô Hiểu Mạn mở to mắt thì vai ác lớn nhất trong sách là Tạ Minh Đồ đang muốn đút nước cơm cho cô, quần áo cũ nát, gầy trơ cả xương, thấy cô tỉnh lại thì dùng giọng điệu hèn mọn thật cẩn thận hỏi: “Mạn Mạn?” Khi Tạ Minh Đồ cho rằng người con gái này sẽ không đáp lại mình bất cứ một câu nào thì một đôi tay tinh tế trắng nõn nắm lấy cái tay mảnh khảnh của hắn. Tag: Làm ruộng, ngọt ngào, xuyên sách, niên đại Đề cử: Nam nữ chính cùng nắm tay nhau vượt qua sóng gió, chăm chỉ lao động làm giàu, phấn đấu để có một cuộc sống tốt trong niên đại nghèo khó không đủ cơm ăn.

50000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Truyện liên quan

Thiên Tài Quân Đội Nhưng Ham Mê Làm Ruộng
Thiên Tài Quân Đội Nhưng Ham Mê Làm Ruộng

Lê Dạng trúng tuyển vào Học viện quân sự hàng đầu của Hoa Hạ, hiện cô đang đối mặt với việc chọn khoa. Mọi người xung quanh đều nhìn cô đầy hy vọng, họ cho rằng cô chắc chắn sẽ gia nhập các khoa chiến đấu đứng đầu bảng xếp hạng. Nhưng... khi cô mở miệng lại nói: "Em muốn vào Khoa Nông học." Bạn học: "???" Thầy cô: "???" Tại sao một thiên tài hệ chiến đấu lại muốn vào cái Khoa Nông học "khỉ ho cò gáy" đó? Thầy cô tiếc tài, kiên nhẫn khuyên nhủ, nhưng Lê Dạng kiên định: "Em. Muốn. Vào. Khoa. Nông. Học." Dưới ánh mắt đầy thắc mắc của giảng viên, sự khinh thường và hả hê của bạn học, Lê Dạng không hề do dự mà bước vào Khoa Nông học. Tui cũng không muốn đâu huhu, nhưng không đi không được! Trước mắt cô hiện rõ một dòng chữ lớn: [Tuổi thọ chỉ còn lại 1 ngày. Vui lòng nhanh chóng thu hoạch cây trồng để kéo dài tuổi thọ.] Lê Dạng thu hoạch lúa mì bình thường, tuổi thọ tăng 1 năm. Lê Dạng thu hoạch lúa mì chất lượng cao, tuổi thọ tăng 10 năm. Lê Dạng đảm nhận toàn bộ công việc của Khoa Nông học, tuổi thọ tăng 100 năm! [Ting!] [Tuổi thọ vượt mốc 100 năm, mở khóa tăng cường thiên phú, chiến pháp, và tinh thần.] Lê Dạng: "Hả? Còn có chuyện tốt vậy à?" Lê Dạng tiêu hao 10 năm tuổi thọ, thiên phú được tăng cường. Lê Dạng tiêu hao 30 năm tuổi thọ, học được chiến pháp xuất sắc. Lê Dạng tiêu hao 50 năm tuổi thọ, tinh thần đột phá giới hạn! Nửa năm sau, bảng xếp hạng top 100 của Trường Quân sự Trung Quốc xuất hiện một cái tên mới: Lê Dạng, khoa Nông học. Ai đây? Người của khoa Nông học á? Sao có thể chứ! *** Tóm tắt trong một câu: Xin hãy nhanh chóng thu hoạch thực vật, giành lấy tuổi thọ. Ý tưởng: Tự lực cánh sinh, không bao giờ khuất phục.

400000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Thập Niên 60: Mang Theo Không Gian, Xoay Chuyển Cuộc Đời Pháo Hôi
Thập Niên 60: Mang Theo Không Gian, Xoay Chuyển Cuộc Đời Pháo Hôi

Sau ba tháng sống sót vật vờ trong thế giới biến dị, Thẩm An An đói đến mức không chịu nổi, buộc phải ra ngoài tìm đồ ăn. Ai ngờ lại bị người ta hãm hại, đẩy cô thẳng vào miệng một đóa hoa ăn thịt người. Tỉnh lại, cô phát hiện mình đã xuyên không vào một cuốn tiểu thuyết thập niên, trở thành một nhân vật vừa xuất hiện đầu truyện đã “bay màu”. Mở màn chính là thời kỳ ba năm thiên tai, khiến cô sợ đến mức hoảng loạn, chỉ lo mình lại chết đói một lần nữa. May thay ông trời không tuyệt đường sống, không chỉ để ngôi nhà kiếp trước của cô xuyên không theo, mà còn để cô kế thừa năng lực của bông hoa ăn thịt người biến dị. Có bàn tay vàng, Thẩm An An lập tức tự tin hẳn. Đúng lúc cô còn đang suy nghĩ xem nên tích trữ lương thực vượt qua nạn đói thế nào, thì người nhà họ Lục lại kéo nhau đến tận cửa cầu hôn! Mà đối tượng cầu hôn... lại là chính cô? Sao có thể như thế được? Rõ ràng trong sách là chị họ của cô cơ mà? Sao lại đồi thành cô rồi? Mười năm sau, chị họ Thẩm Châu Châu trùng sinh quay về: “Em à, em cứ lấy đi. Vốn dĩ cái hố lửa này là của em, chị chỉ giúp em quay lại cho đúng chỗ thôi.” Ăn liền hai ngày bánh bột ngô, lại nhìn anh bộ đội đẹp trai mang đầy túi lớn túi nhỏ đến gặp mặt, Thẩm An An nghĩ bụng: “Còn phải do dự gì nữa?” Chồng bị thương à? Cô có dị năng trị liệu, chữa lành chỉ trong phút chốc. Mẹ chồng nàng dâu không hợp? Xin lỗi, cô và mẹ chồng luôn thân thiết. Em chồng gây chuyện? Không đâu, đó là bạn thân của cô! Chị em dâu kỳ quặc? Một cái nhấc tay khi đang xem kịch cũng đủ khiến đối phương trở thành người hâm mộ trung thành của cô. Hố lửa gì chứ? Rõ ràng là hố phúc! Thế là, trong khi chị họ còn đang chăm chăm đi tranh giành với nữ chính trong sách, thì cô đã sống cuộc đời nhỏ hạnh phúc của riêng mình.

150000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Sau Khi Trùng Sinh, Ta Lại Là Bạch Nguyệt Quang Của Kẻ Thù Truyền Kiếp
Sau Khi Trùng Sinh, Ta Lại Là Bạch Nguyệt Quang Của Kẻ Thù Truyền Kiếp

Vĩnh Ninh Vương Tạ Linh Du là nữ Vương gia đầu tiên và duy nhất kể từ khi vương triều Đại Chu được thành lập. Nàng sống một cuộc sống cẩn thận, điệu thấp, chưa bao giờ tham dự vào cuộc chiến hoàng quyền. Vậy mà đến khi hoàng đế mới lên ngôi, nàng lại rơi vào cái kết bị giam lỏng suốt đời. Hôm ấy, nàng lặng lẽ nhìn người từng đầu ấp tay gối - nay lại sắp thành phò mã tương lai của Chiêu Dương công chúa, muội muội ruột của tân quân - nhẹ giọng hỏi: “Vì sao?” Bùi Tĩnh An, kẻ nổi tiếng là bậc công tử ôn hòa nhã nhặn trong mắt thiên hạ, cúi đầu nhìn nàng, chậm rãi đáp: “Điện hạ, dạo thuyền trên hồ vốn chẳng phải điều ta muốn. Nàng có địa vị như vậy mà không tranh không đấu gì, đó mới chính là sai lầm.” Tạ Linh Du nhìn gã, bỗng bật cười. Hóa ra ngay từ khi bắt đầu, bọn họ đã không hợp nhau rồi. Nàng chỉ cầu mong một cuộc sống yên bình, nhưng gã, sâu trong thâm tâm chỉ mong cầu quyền thế. Vậy nên, vào ngày Bùi Tĩnh An thành thân cùng Chiêu Dương công chúa, thứ chờ đợi Tạ Linh Du là một chén rượu độc. Khi mở mắt ra một lần nữa, nàng kinh ngạc nhận ra mình đã quay về quá khứ. Nàng vẫn là vị Vương gia tôn quý của Đại Chu, là Vĩnh Ninh Vương điện hạ cao cao tại thượng. Được, nếu như kiếp trước không tranh, không đấu là sai lầm. Vậy thì kiếp này, nàng sẽ tranh đến cùng, chỉ mong sao được sống thật trọn vẹn! Việc đầu tiên Tạ Linh Du làm chính là sai người đi tìm Tiêu Yến Hành, kẻ từng là đại công thần giúp tân quân lên ngôi ở kiếp trước. Chỉ có điều, khi nàng trông thấy hắn giữa trời mưa, người khoác một thân áo vải thô sơ, chẳng còn lấy nửa phần khí thế năm nào của bậc quyền thần nắm giữ sinh sát trong tay. Máu tươi hòa lẫn với nước mưa rả rích rơi xuống, loang đầy mặt đất, chiếu sáng đáy mắt nguội lạnh như tro tàn sau một hồi rực lửa đầy bi thương. Thiếu nữ khoác xiêm y rực rỡ, tay cầm chiếc ô giấy dầu, chậm rãi ngồi xuống trước mặt hắn, khẽ nghiêng đầu, mỉm cười nói: “Nếu ngươi thật lòng trung thành, ta sẽ cho ngươi một cơ hội.” Tạ Linh Du vốn ngỡ, mối quan hệ giữa nàng và Tiêu Yến Hành sẽ giống như kiếp trước giữa hắn và tân quân: chủ tớ rõ ràng, lợi dụng lẫn nhau. Cho đến khi trong cung định chỉ hôn cho nàng, Tiêu Yến Hành đè chặt nàng nơi rèm trướng, gằn giọng như sắp phát điên: “Điện hạ từng nói, sẽ cho ta một cơ hội.” Tạ Linh Du: “...” Nhưng ý nàng, đâu phải là loại cơ hội này. ..... Cả đời này, Tiêu Yến Hành chẳng thể nào quên được khoảnh khắc năm ấy. Đêm Thượng Nguyên ngập tràn ánh đèn hoa, bóng dáng nàng rực rỡ chói mắt, rạng ngời hơn cả vầng trăng trên cao. Hắn từng ngỡ, người ấy cũng như ánh trăng nơi trời xa, đẹp đẽ, lộng lẫy, nhưng vĩnh viễn chẳng thể với tay chạm tới. Cũng đúng như những gì hắn nghĩ, người nọ chưa bao giờ để hắn vào trong mắt. Khi Bùi Tĩnh An vừa thành thân cùng công chúa, được nàng ta hậu thuẫn, tưởng đâu từ đây sẽ một bước lên mây, dấn thân vào con đường quan lộ rộng mở. Nào ngờ chưa được bao lâu, gã đã bị người hãm hại, rơi vào ngục tối. Trong ánh sáng mờ mịt nơi cuối nhà lao, khi thấy bóng một người chậm rãi bước ra từ màn đêm... Gã kinh hãi lùi lại, giọng run rẩy: “Vì sao?” Người kia chính là Tiêu Yến Hành. Nhưng Bùi Tĩnh An không sao hiểu nổi, giữa gã và hắn xưa nay vốn không oán không thù. Tiêu Yến Hành cúi đầu nhìn cổ tay mình. Ở đó, lờ mờ hiện ra một dải buộc tóc cũ kỹ nhưng tinh xảo, đã sờn theo năm tháng. Hắn khẽ nói: “Kẻ phản bội nàng đều đáng chết.” Ánh mắt Bùi Tĩnh An như muốn nứt toác, còn chưa kịp mở miệng đã nghe Tiêu Yến Hành thì thầm, giọng mang theo một sự cuồng dại: “Kẻ đầu tiên chính là ngươi, và cả ta cũng vậy.” ..... Góc nhìn chính: Tạ Linh Du - Tiêu Yến Hành. Tóm tắt một câu: Điện hạ từng nói, sẽ cho ta một cơ hội. Thông điệp: Vậy thì, hãy tranh đến cùng!

180000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Mẹ Ruột Độc Ác Là Lão Tổ Huyền Học
Mẹ Ruột Độc Ác Là Lão Tổ Huyền Học

Một lần nọ Lê Chi độ kiếp phi thăng thất bại, bị sét đánh chết. Đến khi cô mở mắt lần nữa, cô lại phát hiện hóa ra mình đã sống lại, nhập vào một thân thể trùng tên trùng họ với mình. Hơn nữa cô còn không cần phải chịu đau đớn gì mà được làm mẹ, vô duyên vô cớ có được một cậu con trai năm tuổi. Dù là một lão tổ Huyền học trâu bò đến mấy đi chăng nữa thì cũng phải ngoan ngoãn kiếm tiền nuôi con thôi. Thế là ban ngày cô đặt bàn coi bói bên đường, buổi tối livestream coi bói trên điện thoại, đôi khi còn phải tăng ca ra ngoài bắt quỷ, chỉ trong một thời gian ngắn đã nổi tiếng khắp mạng xã hội. “Lê đại sư, cô cứ xem cho tôi đi, xem gì cũng được.” Lê Chi: “Anh bị bệnh trĩ.” “Cô Lê, khi nào tôi có thể kết hôn được thế?” Lê Chi: “Anh thích người đồng giới, kết hôn cái gì hả?” ... Mãi đến một ngày nào đó, cha ruột của con trai cô tìm tới cửa. “Lén lút sinh con cho anh, Chi Chi, em nói xem anh nên trừng phạt em thế nào đây?” Lê Chi nhét phiên bản nhí của anh ta vào lòng anh ta: “Trả lại cho anh đấy.” Lê Yến Kinh nhíu mày: “Lê Chi, con không có ba, chỉ có mẹ thôi.” Lê Chi lại ôm cậu bé từ trong lòng người đàn ông kia trở về: “Nghe thấy chưa? Con trai tôi không nhận anh, kiếm chỗ nào mát mẻ mà ngồi đi.” Người đàn ông kia khẽ mỉm cười: “Anh nhận hai mẹ con em là được rồi.”

100000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Trở Về Từ Tiên Giới Ta Làm Giàu Nhờ Trồng Trọt
Trở Về Từ Tiên Giới Ta Làm Giàu Nhờ Trồng Trọt

Kiếp trước Hứa Hạ vì tăng ca mà chết đột ngột, xuyên đến giới tu tiên, cẩn trọng trồng rau 300 năm ở linh giới, không ngờ bị kỳ lân đá cho về hiện đại. Vất vả lắm mới trở lại, ai còn thèm làm trâu làm ngựa! Ơ? Linh ngọc bên mình cũng theo về, bên trong còn tạo ra ngọc lộ! Hứa Hạ lập tức thu dọn đồ đạc về quê. Gặp năm mất mùa, sau núi hoang tàn, không thu hoạch được gì? Không sao, Hứa Hạ nói vẫn còn cứu được. Khai hoang núi, nuôi ong, hái hoa hồng, luyện tinh dầu, làm nước hoa hồng, Hứa Hạ từ đó sống cuộc đời an nhàn tự tại, ăn ngon uống sướиɠ, rảnh rỗi còn giúp người thân đấu với gã tồi, giúp chị em gái vươn lêи đỉиɦ cao sự nghiệp. Khách hàng từng ăn trái cây và rau Hứa Hạ trồng thì bảo: "Hứa Hạ, đừng ngủ nữa! Dậy trồng rau đi!" Các quý bà dùng nước hoa hồng và tinh dầu Hứa Hạ làm thì than: "Hứa Hạ, đừng ngủ, dậy hái hoa đi!" Các đại gia từng đến sau núi nhà Hứa Hạ thì giục: "Hứa Hạ, đừng ngủ, đến giờ ăn cơm rồi!"

250000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Xuyên Thành Thứ Nữ Gả Thay, Rồi Thành Chủ Mẫu Hầu Môn Dưỡng Oa Hằng Ngày
Xuyên Thành Thứ Nữ Gả Thay, Rồi Thành Chủ Mẫu Hầu Môn Dưỡng Oa Hằng Ngày

Đích tỷ trọng sinh, liều mạng không chịu gả vào cái hố lửa Hầu phủ nữa. Thịnh Mịch Mịch vốn là thứ nữ xuyên không, bị sắp đặt thay đích tỷ gả vào cái Hầu phủ mà nàng ấy bảo là hố lửa, vừa vào cửa đã trở thành kế mẫu, hai đứa nhỏ thì đều là những tiểu ma vương quấy rối nhân gian. Không cần phải lo lắng! Con hư thì phải dạy, tiểu cẩu tử trèo lên bếp cũng phải đánh! Không phục thì cứ đánh! Ngay trong ngày thành thân liền đánh con, ngày thứ hai vẫn cứ đánh con... Mỗi ngày đều lặp lại cảnh đánh con chẳng chút nương tay! Không cẩn thận, lại đánh ra được một cặp trạng nguyên văn võ song toàn! Rốt cuộc cũng đến ngày trượng phu mất tích đã lâu quay về, dẫn theo tiểu thϊếp bạch liên hoa đi cùng! Thịnh Mịch Mịch đã sớm kiếm được núi vàng núi bạc, dạy con thành tài nên rửa tay chờ chia gia sản, hòa ly, tìm kiếm cuộc sống hạnh phúc! Không ngờ, hai tiểu tử lại đồng tâm hiệp lực, trực tiếp đuổi tiểu thϊếp ra ngoài. Không phải chứ? Tiểu hầu gia mà đích tỷ bảo rằng sủng thϊếp diệt thê, hình tượng của ngươi không đúng rồi nha! Ta quản tốt con của ta, ngươi cứ sủng ái tiểu thϊếp của ngươi đi! Một tiểu hầu gia nào đó: Sủng thϊếp diệt thê? Chuyện đó không bao giờ có đâu! Đời này tuyệt đối không có chuyện đó! Một cặp song sinh nào đó: Mẫu thân đi đâu chúng ta theo đó, cha và nương chọn một trong hai người, quyết chọn nương!

80000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Ra Khỏi Viện Tâm Thần, Ác Nữ Tung Hoành Mạt Thế
Ra Khỏi Viện Tâm Thần, Ác Nữ Tung Hoành Mạt Thế

Lý Phái Bạch đã vật lộn trong mạt thế suốt mười năm, sau khi chết, cô trọng sinh về thời điểm trước mạt thế, đúng vào lúc đắc tội với kim chủ và bị đưa vào viện tâm thần. Để chuẩn bị cho mạt thế, cô quyết đoán cùng mấy người bệnh ở phòng bên cạnh vượt... Viện! Tưởng rằng là tận thế, không ngờ đây lại là một quyển tiểu thuyết, ai cũng là nhân vật chính, mà cũng chẳng ai là nhân vật chính... Khi tích trữ hàng hóa thì cô cải nam trang, mua số lượng nhỏ nhiều lần! Chú thích: Hư cấu! Hư cấu! Hư cấu! Có năng lực cũng không giúp người, chỉ trả ơn những người từng giúp nữ chính, và chỉ một lần, sau này gặp lại cũng là người xa lạ! Có vài cặp đôi, có nam, có nữ, cũng có chó, đây là tận thế, không có mấy mối tình ngọt ngào buồn nôn. Chú thích: Vì lo yếu tố bất khả kháng gây phiền phức nên tuyến tình cảm sẽ rất rất rất nhạt, nhạt như sữa tách béo, cũng có thể xem là không có CP.

100000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Kiếm Xuất Hành Sơn
Kiếm Xuất Hành Sơn

Là một thành viên của phái Hành Sơn, Triệu Vinh càng thêm nung nấu ý định chấn chỉnh tình hình trong môn phái. Cái gọi là giang hồ hiểm ác, lòng người phức tạp. Phái Hành Sơn ta nếu bàn về nghệ thuật thì đúng là nơi tụ hội của bậc danh gia, nào là “Tiêu Tương dạ vũ”, nào là nghiên cứu “Quảng Lăng tán”, thanh danh vang dội khắp nơi. Nhưng nếu nói đến thực lực chiến đấu thì sao? Ai dám tra chỉ số DPS? Ngay cả Ma giáo trưởng lão Thượng Quan Vân – kẻ từng bị đánh nằm đất một giây – cũng có thể nói: “Ta từng tham gia vây công Boss thế giới, còn Hành Sơn các ngươi có chiến tích gì?” Bên kia, Nhạc tiên sinh với “tỷ muội môn phái” của hắn tuy mô hình kinh doanh lạc hậu, nhưng còn biết dựa theo kế hoạch năm năm của Tả minh chủ mà làm chuẩn. “Phương hướng phải rõ ràng.” “Phải nâng cao chiến lực!” “Phải phát triển bang hội!” ...

50000 Giỏ hàng Giỏ hàng