Thế Giới Ma Quái! Tiểu Tổ Tông Huyền Học Xuống Núi

Thế Giới Ma Quái! Tiểu Tổ Tông Huyền Học Xuống Núi

Ngôn TìnhĐô thịNữ CườngHiện Đại

《Thế Giới Ma Quái! Tiểu Tổ Tông Huyền Học Xuống Núi/ Nhà họ Ninh! Có Kẻ Mạo Danh Vợ Anh Xông Vào Cửa》 Tại Bắc Kinh, cậu cả nhà giàu nhất mắc chứng sợ phụ nữ bất ngờ có một vị hôn thê, được cho là cô gái quê từ vùng nông thôn, tự xưng có thể bắt ma và xem bói, một lời quyết định sinh tử, khiến nhiều người quyền lực phật ý. Mọi người đều đợi chờ những người quyền lực ấy đuổi cô gái quê mùa ra khỏi Bắc Kinh, nhưng họ cứ chờ mãi, cuối cùng chỉ nhận được tin cậu cả nhà Ninh và cô đính hôn. Trong lễ cưới, mọi người ngơ ngác nhìn cậu cả nhà họ Ninh dường như không thể rời xa cô gái quê mùa và bọn họ phải cung kính trước một nhóm người quyền lực. Ninh Thần: "Bà xã nhà tôi nhát gan, không được làm cô ấy sợ!" Những hồn ma bị vặn thành quả bóng trong gió khóc lóc: "Không ai nói dối giỏi bằng các người!" **Thẻ tag:** Hiện đại, tổng tài hào môn, ngọt ngào

200000

979 chương

Truyện cùng tác giả

Thế Giới Ma Quái! Tiểu Tổ Tông Huyền Học Xuống Núi
Thế Giới Ma Quái! Tiểu Tổ Tông Huyền Học Xuống Núi
Thử Nha Tiếu Đích Thỏ Tử

《Thế Giới Ma Quái! Tiểu Tổ Tông Huyền Học Xuống Núi/ Nhà họ Ninh! Có Kẻ Mạo Danh Vợ Anh Xông Vào Cửa》 Tại Bắc Kinh, cậu cả nhà giàu nhất mắc chứng sợ phụ nữ bất ngờ có một vị hôn thê, được cho là cô gái quê từ vùng nông thôn, tự xưng có thể bắt ma và xem bói, một lời quyết định sinh tử, khiến nhiều người quyền lực phật ý. Mọi người đều đợi chờ những người quyền lực ấy đuổi cô gái quê mùa ra khỏi Bắc Kinh, nhưng họ cứ chờ mãi, cuối cùng chỉ nhận được tin cậu cả nhà Ninh và cô đính hôn. Trong lễ cưới, mọi người ngơ ngác nhìn cậu cả nhà họ Ninh dường như không thể rời xa cô gái quê mùa và bọn họ phải cung kính trước một nhóm người quyền lực. Ninh Thần: "Bà xã nhà tôi nhát gan, không được làm cô ấy sợ!" Những hồn ma bị vặn thành quả bóng trong gió khóc lóc: "Không ai nói dối giỏi bằng các người!" **Thẻ tag:** Hiện đại, tổng tài hào môn, ngọt ngào

200000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Truyện liên quan

Vợ quân nhân thập niên 1960 có chút “cay”: Sĩ quan độc miệng bá đạo cưng chiều
Vợ quân nhân thập niên 1960 có chút “cay”: Sĩ quan độc miệng bá đạo cưng chiều

Du Uyển Khanh nắm trong tay khối tài sản hàng trăm tỷ, trong một lần thám hiểm ở núi Côn Lôn thì phát hiện ninja Nhật Bản đang âm mưu phá hoại long mạch của Hoa Quốc. Sau khi cô tiêu diệt hết bọn chúng thì bản thân bị trọng thương, lúc tỉnh lại thì phát hiện mình đã xuyên về những năm 60, trở thành một cô gái trẻ suýt bị một gã đàn ông bẩn thỉu làm nhục do bị anh trai cặn bã và chị dâu đê tiện bày mưu hãm hại. Xem cô làm sao “đá bay” tên đàn ông ghê tởm kia khiến anh ta thành phế nhân, rồi tự tay xé xác cặp đôi cặn bã kia, thiết kế một phen đuổi vợ chồng độc ác ấy ra khỏi nhà, tịch thu nhà tên háo sắc, sau đó trở tay một cú tố cáo, đưa cả lũ xuống chầu Diêm Vương. Đại đội Hồng Tinh bỗng xuất hiện một nữ thanh niên tri thức xinh đẹp không dễ chọc, văn có thể đấu võ mồm khiến người tức chết, võ có thể đánh bật người khác ngã sấp mặt, trong đội không ai là đối thủ. Đám lưu manh quanh vùng thấy cô đều phải né đường. Du Uyển Khanh – một tín đồ mê sắc đẹp và đặc biệt nghiện tay đẹp – vừa đến điểm tập kết của thanh niên tri thức đã phát hiện ra một nam thanh niên cao lớn điển trai, mạnh mẽ vô song, nhưng lại cực kỳ độc miệng. Gương mặt anh tuấn đến mức người và thần đều oán, ngón tay trắng trẻo thon dài, cơ bụng sáu múi, tất cả đều khiến tim cô rung rinh. Mỹ nam như vậy, sao có thể để người khác giành mất? Tốt nhất là “gài” ngay vào chăn mình cho an toàn! Chỉ là... người chồng thanh niên tri thức này thân thủ quá tốt, xuất quỷ nhập thần, còn che giấu vô số bí mật. Ban đầu chỉ muốn vạch trần thân phận thật, ai ngờ cuối cùng lại bị anh dỗ dành nhập ngũ. Từ đó trở đi, bên ngoài cô có thể bảo vệ quốc gia, bên trong có thể xé xác kẻ địch, ai dám ra tay, cô chém tay kẻ đó!

100000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Xuyên Qua Thành Chính Thê Khó Bị Bỏ
Xuyên Qua Thành Chính Thê Khó Bị Bỏ

Muối ở Lưỡng Hoài, làm cả thiên hạ đều mặn. Vượt qua thời không trở thành phu nhân của một thương nhân buôn muối, nàng lại phát hiện ra rằng phu quân của mình có đến ba người thϊếp thất như hoa như ngọc: - Một người là ngựa gầy kiều diễm, mềm mại đến từ Dương Châu. - Một người là ca kỹ hát kịch Côn khúc, danh chấn một vùng. - Một người thì hiền lành ôn nhu, dịu dàng, biết chăm sóc gia đình. Với thân phận của mình, nàng không thể ly hôn, chỉ có thể thu hút trái tim người đàn ông đó. Tag: Xuyên qua thời không Từ khóa tìm kiếm: Vai chính: Khương Ngọc Xuân, Chu Thiên Hải ┃ Vai phụ: Lý Diên Hồng (Lý Di Nương), Vương Thu Hoa (Vương Di Nương), Trương Tuyết Nhạn (Trương Di Nương)

70000 Giỏ hàng

Tiệm Đồ Cúng Âm Dương
Tiệm Đồ Cúng Âm Dương

Mạnh Ngư bỏ việc lương cao, nhảy sang làm nhân viên cho một cơ quan đặc biệt của âm phủ, kiêm luôn việc bán hàng ở một tiệm đồ cúng nhỏ. Từ đó, cô không chỉ bán vàng mã, bùa chú để kéo GDP cho âm phủ, mà còn phải giúp các khách hàng ma quỷ hoàn thành những ước nguyện khó đỡ để họ yên tâm mà đi đầu thai. Một ngày nọ, bà ngoại của Mạnh Ngư – Một Thổ Địa đang tu nghiệp ở Địa Phủ đã báo mộng, nói rằng đã định sẵn hôn ước cho cô từ bé... --- Cậu ấm đời thứ ba Tưởng Hách đẹp trai, giàu nứt đố đổ vách nhưng phải nghe theo di nguyện của ông nội mà cưới một cô chủ tiệm đồ cúng vỏn vẹn mười mét vuông. Trong giới thượng lưu râm ran tin đồn cô kia chỉ biết gấp vàng mã, đám bạn chí cốt của Tưởng Hách ngày nào cũng cá cược xem khi nào hai người họ hủy hôn ước. Tưởng Hách: "Cưới cô ta á? Tôi thà chạy rông ngoài đường còn hơn!" Về sau, anh lại nghiện vợ không lối thoát... --- Oan hồn xui xẻo: "Trúng số độc đắc 50 triệu, còn chưa kịp tiêu..." Mạnh Ngư: "Để tôi! Tôi sẽ tiêu giúp anh!" Lão trọc phú keo kiệt: "20 tỷ Euro của tao, đố đứa con cháu nào dám tơ tưởng!" Mạnh Ngư: "Để đó, tôi xử lý cho!" Vương gia mưu phản hụt: "Ta bày mưu tính kế cả đời, vậy mà vẫn không lên ngôi hoàng đế được!" Mạnh Ngư khóc ròng: "Thôi mà... Ước cái gì thực tế hơn được không?" Mạnh Ngư than thở: "Ôi, cái bát vàng của âm phủ này, sao mà gian nan quá vậy..."

100000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Thiên Tai Dồn Dập, Mạt Thế Chưa Bao Giờ Là Chuyện Đùa
Thiên Tai Dồn Dập, Mạt Thế Chưa Bao Giờ Là Chuyện Đùa

Trước mười chín tuổi, Khương Vũ thân thể yếu ớt, dễ sinh bệnh, đi được hai bước đã thở hổn hển. Sau mười chín tuổi, Khương Vũ trèo tường leo cây, tay không đánh tang thi, một hơi chạy hết 800 mét cũng không than mệt. Cuộc sống chính là vô thường như vậy. Rõ ràng là đang yên lành tổ chức đại hội thể thao mùa thu, bỗng nhiên lại biến thành ổ dịch bùng phát. Các bạn học cứ như bị dính nấm móng tay, lây bệnh dây chuyền, từng người từng người lần lượt phát bệnh. Có bạn bè thật sự là kề vai sát cánh chiến đấu, cũng có bạn bè giả vờ gào khóc đòi ăn. Giai đoạn đầu của cốt truyện: tránh né thây ma, trốn thoát khỏi khuôn viên trường học, tích trữ vật tư, tái thiết mái nhà. Giai đoạn sau: né tránh thiên tai, kiên cường sinh tồn. Virus, lốc xoáy, lũ lụt, cực hàn, động đất, hạn hán, sâu bệnh... ... Hạ Chu xả thân vì nhà Khương Vũ xinh đẹp dịu hiền như hoa Mạt thế là chốn phong ba Nắm tay dũng cảm đi xa cùng người.

120000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Vu Nữ Xuyên Thành Con Nuôi Hào Môn
Vu Nữ Xuyên Thành Con Nuôi Hào Môn

Đây là ký chủ thứ ba mà hệ thống số 009 tiếp quản. Trước mắt nó là một thiếu nữ, làn da trắng như tuyết, môi hồng như anh đào, mềm mại động lòng người. Nhưng hệ thống không hề dao động. Nó đã chuẩn bị đầy đủ những hình phạt nghiêm khắc nhất để buộc cô phải hoàn thành cốt truyện. Hệ thống nói: [Hiện giờ cô đang ở trong một quyển tiểu thuyết cẩu huyết kiểu cũ. Năm nay cô 16 tuổi. Cô là thiên kim giả của gia đình hào môn họ Giang, từ nhỏ đã xấu xa tận xương tủy. Còn trẻ mà đã tìm mọi cách quyến rũ anh ruột nữ chính, anh họ nữ chính, bạn thân của nữ chính, thậm chí cả người mà nữ chính thầm mến. Cô muốn cướp hết mọi thứ thuộc về nữ chính. Kết cục, cô bị nhà họ Giang vạch trần thân phận, đuổi ra khỏi nhà, lang thang đầu đường xó chợ, rơi vào bóng tối và chết thảm. Cô chính là vai nữ phụ pháo hôi bị mọi người căm ghét nhất trong truyện này.] Hệ thống nhấn mạnh: [Cô có đang nghe tôi nói không?] Hệ thống: [Cô đang làm gì vậy?] Thiếu nữ đáp: "Vẽ vòng tròn." Hệ thống: [Vẽ vòng tròn làm gì?] Thiếu nữ: [Triệu hồi mà.] Tên cô là A Tích, vốn là vu nữ của một quốc gia cổ xưa. Linh hồn lạc tới nơi này, cô nghĩ ngợi một chút rồi bắt đầu triệu hồi đám Ma Vương. Có kẻ mọc cánh xương dài thượt, có kẻ từ vực sâu biển cả trồi lên, có kẻ hóa thành rồng trên đỉnh cửu trùng sơn... Sức mạnh của chúng đủ sức hủy diệt cả thế giới này. Hệ thống tái mặt: [Cô muốn làm gì? Mau dừng lại! Cô định hủy diệt thế giới này sao?] Thiếu nữ vô tội hỏi: ? Thiếu nữ: "Không phải đâu, tôi chỉ đang thiếu một người lau chân cho mình, một người bưng nước cho mình và một người kể chuyện cho tôi nghe trước khi ngủ thôi mà..." Hệ thống: [?] Dùng mấy thứ khủng khϊếp đó — không, phải gọi là Ma Vương — chỉ để lau chân, bưng nước, kể chuyện ngủ? ... Ngày đầu tiên A Tích xuyên tới, nguyên chủ vừa mới tỏ tình thất bại. Anh họ nữ chính lạnh giọng mắng cô: "Không biết xấu hổ, nhà họ Giang dạy dỗ cô kiểu gì vậy?" Theo nguyên tác, cô phải chịu nhục nhã trước mặt mọi người, sau đó nhẫn nhịn nói "không sao đâu", rồi lại càng thêm căm hận nữ chính. Nhưng A Tích nghiêng đầu: "Không ai được phép nói với tôi như vậy." Tối hôm đó, anh họ nữ chính về nhà thì bị cha mình lôi ra đánh một trận tơi bời. Ngày thứ tư A Tích xuyên tới, nam chính và phản diện đánh nhau, gục ngay bên chân cô. Theo cốt truyện, cô phải chạy tới đỡ nam chính dậy. Nhưng A Tích thẳng thừng giẫm lên mặt nam chính một cái. Hệ thống: [? Sao cô lại làm vậy?] A Tích ngơ ngác: "Hả? Nhưng Đại Hộ Pháp của tôi bảo rằng, đáng ra bọn họ phải quỳ rạp dưới chân tôi mà?" ... Khi anh họ nữ chính lên mạng bêu riếu, kể lể con nhỏ thiên kim giả kia xấu xa thế nào, chiếm tổ quạ thế nào. Thì ngoài đời A Tích đã giành luôn chức vô địch cưỡi ngựa toàn quốc, vô địch bắn cung toàn quốc... Sau lễ trao giải, đích thân ông trùm – nhà tài trợ cuộc thi là Ân Lĩnh – tiễn cô rời đi, còn ông trùm Diệp Đức Minh thì tự mình mở cửa xe cho cô... Thân phận của cô gái lập tức trở thành đề tài bí ẩn được cả mạng xã hội sục sôi bàn tán. Chuyện thường ngày của các Ma Vương cùng nhau nuôi nhóc, trưởng thành rồi yêu nhau.

120000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Mạt Thế: Ta Làm Ruộng Cứu Vớt Thế Giới
Mạt Thế: Ta Làm Ruộng Cứu Vớt Thế Giới

Năm thứ mười của thời kỳ mạt thế, từng đàn tang thi hung hãn xé toạc phòng tuyến, tràn vào căn cứ an toàn cuối cùng. Nền văn minh nhân loại chính thức sụp đổ. Sống lại vào thời điểm một tháng trước ngày tận thế, Chu Văn Văn lập tức kích hoạt không gian dị năng của mình. Bên trong không gian là một thế giới khác: thác nước linh thiêng cao ngất đổ xuống từ vách núi ba nghìn thước, rừng cây dị năng xanh tốt trải dài hàng trăm dặm, đất đai màu mỡ tựa chốn Bồng Lai rộng hàng vạn mẫu, cùng với đó là hàng ngàn khoảnh ao hồ nuôi đầy cá tôm. Lần này, cô quyết tâm phải cứu lấy thế giới, bắt đầu bằng việc công khai thông tin về thảm họa tận thế sắp xảy ra. Từ đó, những câu chuyện khó tin bắt đầu lan truyền: Một vị lãnh đạo cấp cao từng kể lại: “Có một ngày, một tờ giấy lạ bất ngờ rơi trúng mặt tôi, trên đó viết rằng... thế giới sắp đến hồi kết.” Các chỉ huy căn cứ thì tấm tắc: “Bỏ ra một vạn tinh hạch để đổi lấy một mẫu vườn cây ăn quả được thúc đẩy sinh trưởng thần tốc, thật sự quá hời!” Những người sống sót từng trải qua cơn đói khát cùng cực thì truyền tai nhau: “Kiểu trả thù tàn nhẫn nhất mà chúng tôi từng thấy, chính là bị người ta dùng những quả nho to như nắm đấm ném vào mặt!” Ngay cả bác bảo vệ già ở một căn cứ cũng tự hào khoe: “Thấy bụi cỏ nhỏ xíu bên cạnh tôi không? Nghe nói chỉ huy đã phải bỏ ra cả trăm triệu tinh hạch mới có được nó đấy!” Và đâu đó, một Tang Thi Hoàng từng là nỗi khϊếp sợ của nhân loại, sau khi sống lại cũng thầm thì: “Đời này, ta nhất định sẽ bảo vệ ngươi chu toàn.” Giữa lúc Chu Văn Văn đang thắng lớn, thu hoạch tinh hạch đến mỏi tay, cô muộn màng nhận ra một điều kỳ lạ: Đám tang thi ở kiếp này, vốn dĩ phải hung hãn nhe nanh múa vuốt, sao lại dần trở nên... kỳ quái và có chút đáng yêu thế nhỉ?

140000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Đọc Tâm Động Thực Vật Tôi Nuôi Sống Cả Nhà
Đọc Tâm Động Thực Vật Tôi Nuôi Sống Cả Nhà

Sau khi tốt nghiệp Đại học Y học cổ truyền Trung Quốc, Giang Phúc Bảo bất ngờ xuyên không tới một thế giới giả tưởng, trở thành một bé gái ba tuổi trong ngôi làng nghèo nhất lịch sử. Cô có được một gia đình cực kỳ yêu thương, bảo vệ cô đến cùng. Không chỉ vậy, cô còn phát hiện ra mình sở hữu một "bàn tay vàng" đặc biệt – năng lực đọc tâm! Nhưng năng lực đọc tâm này lại có chút đặc biệt, cô chỉ có thể nghe được tiếng lòng của thực vật và động vật. Nhờ khả năng ấy, Giang Phúc Bảo đã giúp gia đình gầy gò, xanh xao của mình ăn no mặc ấm, dần dần trở nên béo khỏe, mũm mĩm, ngay cả năm mất mùa cũng chẳng sợ đói khát. 1. “Nương, Phúc Bảo, Phúc Bảo, con bé không còn thở nữa!” “A, con gái của ta——” “Phúc Bảo ơi, sao cháu lại ra đi như vậy, cháu mới ba tuổi thôi mà, cháu đi rồi bà biết làm sao, cháu để bà sống thế nào đây.” Tiếng khóc than thảm thiết vang lên. Giang Phúc Bảo từ từ tỉnh lại. Chưa kịp mở mắt, một đoạn ký ức không thuộc về nàng đã tràn vào đầu. Ba giây sau. Tiếp nhận ký ức xong. Giang Phúc Bảo mới biết, mình đã xuyên không. Vì quá mệt mỏi, nàng đã đột tử trong căn phòng thuê trọ. Có lẽ ông trời thương xót nàng không cha không nương, đã cho nàng cơ hội sống lại một lần nữa. Nguyên chủ cũng giống nàng. Cũng tên là Giang Phúc Bảo, là con út của nhà họ Giang. Năm nay ba tuổi. Vì nguyên chủ bị chết đuối dưới sông, nàng mới có thể có được thân thể này. Bà lão đang khóc bên giường là tổ mẫu của nguyên chủ. Tên là Trương Kim Lan. Bà ấy cùng tổ phụ Giang Thủ Gia có ba con trai, một con gái. Con trai cả nhà họ Giang tên là Giang Đại Hòa, cưới Chu Nghênh Thu ở thôn Chu Gia. Hai người sinh được ba con trai, con trai cả Giang Đồng Kim năm nay mười lăm tuổi, đang chuẩn bị bàn chuyện cưới xin, con trai thứ hai tên là Giang Đồng Mộc mười ba tuổi, con út tên là Giang Đồng Thủy mười một tuổi. Con trai thứ hai nhà họ Giang tên là Giang Nhị Dũng, thê tử là Tôn Bình Mai ở thôn Tôn Gia, sau khi về nhà chồng sinh được hai con trai. Tên là Giang Đồng Hỏa và Giang Đồng Thổ, một đứa mười một tuổi, một đứa mười tuổi. Năm người được đặt tên theo thứ tự Kim Mộc Thủy Hỏa Thổ. Còn con thứ ba nhà họ Giang, là con gái duy nhất của Trương Kim Lan, tên là Giang Tam Hà. Cách đây vài năm đã gả đến thôn Tôn Gia. Cha ruột của nguyên chủ là Giang Tứ Ngân, là con trai út của nhà họ Giang, được tổ phụ tổ mẫu rất yêu thương. Cưới Trương Yến Tử ở thôn Trương Gia, sinh được hai trai một gái. Đại ca của nguyên chủ tên là Giang Đồng Cát, nhị ca tên là Giang Đồng Tường, ngụ ý là cát tường. Nhà họ Giang đông người, tổng cộng mười sáu người. Vì các cháu đều là con trai, Giang Phúc Bảo là con út nên rất được mọi người trong nhà yêu thương. Có thể nói là cục cưng của cả nhà. Chỉ cần nhìn tên của cô bé là biết. Sau khi đã nắm rõ các mối quan hệ trong nhà họ Giang, Giang Phúc Bảo mở mắt. “Nương, Phúc Bảo không chết, con bé tỉnh rồi!” Thấy Giang Phúc Bảo tỉnh lại, một người đàn ông có dáng vẻ giống như tay đấm, vừa lau nước mắt vừa kích động nói. “Phúc Bảo của bà ơi, cuối cùng cháu cũng tỉnh rồi, chắc là cháu không nỡ rời xa bà nên mới quay về phải không?” Nghe con trai cả nói cháu gái không chết. Trương Kim Lan, người đang ngồi bệt dưới đất, bỗng có sức lực, bà ấy ôm chặt lấy cháu gái như vừa tìm lại được vật quý, khóc nức nở. Tiếng khóc vang vọng trong nhà, lay động tất cả mọi người nhà họ Giang. “Tổ mẫu, đừng khóc.” Giang Phúc Bảo giơ tay, dùng bàn tay nhỏ nhắn mũm mĩm lau nước mắt cho bà ấy. “Phúc Bảo, con làm nương sợ chết khiếp, nếu con có mệnh hệ gì, nương cũng không sống nổi.” Nương của nguyên chủ, Trương Yến Tử, nằm úp sấp bên giường, khóc nấc lên. “Cháu gái ngoan, nói cho ông biết, cháu bị ngã xuống sông như thế nào? Sao tự dưng lại ra bờ sông làm gì?” Mặc dù mắt Giang Thủ Gia ngấn lệ, nhưng ông ấy lại muốn biết cháu gái bị rơi xuống sông ra sao. Cháu gái ông ấy vốn ngoan ngoãn, không bao giờ chạy lung tung, càng không tự mình ra bờ sông chơi. Chắc chắn có điều gì đó mờ ám! Thấy tổ phụ hỏi. Giang Phúc Bảo lục lại ký ức, nhỏ giọng nói: “Tam Nữu tỷ tỷ dẫn cháu ra bờ sông, tỷ ấy nói dưới sông có đá đẹp, nhưng cháu vừa ngồi xuống thì bị người ta đẩy xuống sông.” Nguyên chủ chính là bị đứa bé gái bảy tuổi tên Giang Tam Nữu này hại chết. Hôm nay là ngày cày bừa mùa xuân. Sáng sớm, mọi người Giang gia đã ra đồng cày xới đất, bọn trẻ nhỏ thì chơi trong thôn hoặc lên núi đào rau dại. Nguyên chủ còn nhỏ, không ai chơi cùng, nên một mình ngồi xổm trong góc, dùng cành cây chọc đất để giết thời gian. Sau đó, cháu gái thứ ba của nhà tộc trưởng, Giang Tam Nữu, đột nhiên đến tìm nguyên chủ. Con bé dụ dỗ nguyên chủ rằng dưới sông có đá đẹp, muốn cùng nguyên chủ đi nhặt, nguyên chủ tò mò nên đã bị Giang Tam Nữu dắt ra bờ sông, tuy nhiên, vừa ngồi xuống thì đã bị người ta đạp xuống sông. Không cần suy nghĩ. Cũng biết người đạp cô bé chính là Giang Tam Nữu. Mới bảy tuổi mà lòng dạ đã độc ác như vậy. Giang Phúc Bảo không giấu giếm điều gì. Kể hết mọi chuyện cho tổ phụ Giang Thủ Gia nghe. “Đúng là con nhỏ đáng bị trời đánh! Mới bảy tuổi đã biết hại người, lớn lên còn ra thể thống gì, nếu không phải Phúc Bảo nhà ta mạng lớn, e là đã bị nó hại chết rồi, không được, chuyện này ta không thể nuốt trôi, ông nó à, chúng ta phải đến nhà tộc trưởng đòi lại công bằng!” Nghe nói cháu gái bị người ta hãm hại. Trương Kim Lan giận dữ vô cùng.

120000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Lui Ra, Để Trẫm Đến!
Lui Ra, Để Trẫm Đến!

Thẩm Đường tỉnh lại trên đường đi đày, phát hiện thế giới này rất phản khoa học. Thần thạch trên trời rơi xuống, trăm quốc tương tranh. Văn ngưng Văn tâm, xuất khẩu thành thật. Võ tụ Võ đảm, phá núi đoạn biển. Tiểu bạch kiểm cô cho là, một câu "Hoành thương thúc ngựa", một giây sau mũ giáp phụ thân, trường thương trong tay, một người thành quân, thiên quân vạn mã khả năng giết thất tiến thất xuất! * Thất tiến thất xuất: Dựa thuyết con trai Lưu Bị bị quân Tào bao vây, tướng lĩnh Triệu Vân vì cứu ấu chủ Lưu Thiền bảy lần vào vòng vây quân Tào bảy lần giết ra. Quỷ lao bệnh trong mắt cô, miệng niệm "Tinh la kỳ bố"*, Trời xanh như lọng tròn, đất đai tựa cuộc cờ, bài binh bố trận, hạ bút thành văn! * Tinh la kỳ bố: Bày ra như sao giăng rợp trời, hệt những quân cờ trên bàn cờ, hình dung số lượng nhiều phân bố rộng. Đây cmn đâu thể tính phản khoa học! Rõ ràng là ván quan tài khoa học bị thần học đóng đinh! Mà cô -- "Chủ công, Bắc Quận đại hạn, hay ngài khóc một lúc?" Thẩm Đường: ". . ." "Chủ công, Nam Châu lũ lụt, hay ngài cười cười nhiều cho vơi?" Thẩm Đường: ". . ." -- -- -- -- Nhìn mười bát cơm to bị cô chén còn sạch bóng hơn bản mặt và một đám thôn dân cả ngày gây chuyện thị phi gào khóc đòi ăn không có ý tốt, thôn trưởng Thẩm Đường mang linh hồn họa sĩ nghi là thùng cơm chuyển thế buộc phải từ bỏ bút vẽ yêu dấu bị ép nhận lời dấn thân lên con đường chư hầu.

100000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Ngọc Bội Thái Tử Gia
Ngọc Bội Thái Tử Gia

Một câu chuỵện đánh tráo thanh phận với nhau khiến cho cuộc đời của hai nữ nhân bị đảo ngược hoàn toàn. Một người đường đường là thiên kim tiểu thư ngũ cô nương của Hầu phủ vừa ra đời đã bị ôm nhầm. Con gái nhà nông ngẫu nhiên biến thành tiểu thư, còn tiểu thư thực sự của Hầu phủ thì lại lưu lạc dân gian, chịu khổ đủ 13 năm. Sau 13 năm, cuối cùng Sở Cẩm Dao cũng được trở về bên cha mẹ đẻ, nhưng điều khó xử là mẫu thân nàng ngại nàng cử chỉ thô tục nên một lòng cưng chiều "con gái". Ngay cả tổ mẫu cũng không nhịn đau dứt được đứa cháu gái mình nuôi 13 năm để đưa về nhà nông, thế nên họ để thiên kim tiểu thư giả ở lại, tiếp tục làm tiểu thư nhà giàu. Lớn lên trong hoàn cảnh nghèo khổ nên Sở Cẩm Dao cảm thấy Hầu phủ hoàn toàn xa lạ với mình. Lần nữa bị em gái mình sai bảo, Sở Cẩm Dao ở trong phòng rơi nước mắt, rồi đột nhiên nàng phát hiện ngọc bội của mình biết nói chuyện. Ngọc bội của nàng tính khí không tốt, nhưng lại lắng nghe nàng kể khổ, giúp nàng mấy chuyện đấu đá trong nhà, chỉ nàng cách đánh trả. Cho đến một ngày, Sở Cẩm Dao gặp được Thái tử điện hạ khó tính ở bên ngoài. #Có thể mấy người không tin, nhưng ngọc bội của ta có dáng dấp giống hệt như Thái tử đấy# Bởi vì hồn lìa khỏi xác, nên xuất hiện nhiều chi tiết huyền huyễn. Trừ cái này ra thì còn nhiều chi tiết ma quái, tu chân nữa, cứ coi như đây là một câu chuyện cổ đại đơn giản là được rồi.

80000 Giỏ hàng Giỏ hàng