Sau Khi Nữ Chính Truyện Ngược Nổi Điên

Sau Khi Nữ Chính Truyện Ngược Nổi Điên

Hài HướcHệ ThốngHiện ĐạiNgôn TìnhSảng Vănundefined

Kỷ Sơ Hoà xuyên thành nữ chính trong quyển tiểu thuyết ngược thân. Nam chính trong truyện vẫn còn nhớ mãi không quên ánh trăng sáng đã ra nước ngoài nên tìm nữ chính giống cô ta vài phần làm thế thân. Bởi vì là truyện ngược, nữ chính bị anh em của nam chính làm nhục trước mặt mọi người, bị mẹ của nam chính dùng tiền vả mặt, bị ánh trăng sáng về nước nhằm vào hãm hại. Sau khi ngược thân ngược tâm thì đột ngột qua đời, khiến nam chính phải dùng cả quãng đời còn lại nhớ nhung. Kỷ Sơ Hoà: “?” Truyện ngược mà chỉ ngược mình thôi. Cô không làm. Kỷ Sơ Hoà bắt đầu phát điên, nam chính dẫn cô đi họp mặt với mấy anh em, có người uống rượu xong thì khiến cô xấu hổ trước mặt mọi người: “Người này thua người tình cũ của cậu nhỉ.” Kỷ Sơ Hoà bước tới hai bước tát người anh em của anh ta một cái: "Uống được tí nướ© đáı ngựa đã tỏ vẻ kiêu ngạo ngông cuồng à.” Sau đó quay người tát nam chính im lặng dáng một bạt tai: “Không rên lên một tiếng thì anh sống chết chưa rõ đâu.” Mẹ của nam chính ném năm trăm vạn xuống, khinh thường châm chọc: “Rời xa con trai tôi đi, loại phụ nữ như cô không xứng với nó.” Kỷ Sơ Hoà cầm tấm set lên: "Tôi không xứng với anh ta sao? Tôi còn hơn cả xứng với anh ta. Tôi xứng trời xứng đất xứng hưởng cả thái miếu. Tiền này tôi cầm, coi như là phí bồi thường tinh thần cho tôi lúc để bản thân chịu thiệt ở với anh ta." Ánh trăng sáng dẫn theo con về nước, ra trận một nhà ba người với nam chính. Thằng nhỏ ra vẻ ngây thơ: “Dì này xấu quá.” Kỷ Sơ Hoà: "Nhóc còn xấu hơn, xấu hơn cả trời." Ánh trăng sáng ngạc nhiên trách móc: “Sao cô có thể so đo với một đứa trẻ?” Kỷ Sơ Hoà: "Cô cũng xấu." Nam chính cau mày tiến lên, Kỷ Sơ Hoà trở tay tát anh ta một cái: "Sao nào, tôi không mắng anh thì anh thấy không công bằng à? Không cần tranh, ba người các người đều xấu như nhau." Sau khi mất đi phẩm chất, trạng thái tinh thần của Kỷ Sơ Hòa đã tốt hơn rất nhiều. Người khác ném bùn vào tôi, tôi trở tay vả người đó một cái. ... Cậu chủ thực sự của nhà họ Tạ ở thành Nam được tìm về, nghe nói anh lớn lên ở nông thôn, tính tình không tốt. Người cha sốt ruột thiên vị con nuôi, trầm giọng trách móc anh: “Em trai con được nuông chiều từ bé, con nhường nó một chút.” Tạ Lê tỏ vẻ không kiên nhẫn: “À, chỉ lo dạy dỗ cậu ta, suýt chút nữa quên mất ông, lão già.” Ngày đầu tiên quay của chương trình tạp kỹ, cậu ấm giả ăn mặc sang trọng đi theo anh, muốn làm rõ thứ bậc cao thấp với anh: “Anh trai tôi quanh năm ở nông thôn, không có kiến ​​thức, mọi người đừng để ý.” Tạ Lê đút hai tay vào túi: “Đúng là con rùa đen rơi vào thùng muối, tên vô lại nhà cậu không có gì làm thì ra đầu thôn hốt cứt đi, đừng có lúc nào cũng kè kè theo tôi.” Những vị khách quý khác nhìn thấy điều này đều không đồng tình mà chỉ trích: “Đều là người một nhà, sao có thể nói xấu trước mặt như vậy?” Tạ Lê: “Ai cùng một nhà với cậu ta, tôi không chỉ nói thẳng mặt đâu, nếu các người không nghe rõ, tôi còn có thể khắc lên bia cho các người xem.” Tạ Lê công kích mọi người một cách bừa bãi, cho đến một ngày oan gia ngõ hẹp gặp phải Kỷ Sơ Hoà, nhiệm vụ nằm vùng bị cô gài mất. Tạ Lê: “Không có văn hoá có thể học, xấu có thể phẫu thuật, còn không có lương tâm lại hết thuốc chữa.” Kỷ Sơ Hoà móc ra hai đồng tiền từ trong túi đưa cho anh: “Ai có thể đối mặt với sai lầm của người khác sẽ được khen thưởng.” Tạ Lê: “...” Gặp phải đối thủ rồi.

120000

283 chương

Truyện cùng tác giả

Sau Khi Nữ Chính Truyện Ngược Nổi Điên
Sau Khi Nữ Chính Truyện Ngược Nổi Điên
Câm Cửu

Kỷ Sơ Hoà xuyên thành nữ chính trong quyển tiểu thuyết ngược thân. Nam chính trong truyện vẫn còn nhớ mãi không quên ánh trăng sáng đã ra nước ngoài nên tìm nữ chính giống cô ta vài phần làm thế thân. Bởi vì là truyện ngược, nữ chính bị anh em của nam chính làm nhục trước mặt mọi người, bị mẹ của nam chính dùng tiền vả mặt, bị ánh trăng sáng về nước nhằm vào hãm hại. Sau khi ngược thân ngược tâm thì đột ngột qua đời, khiến nam chính phải dùng cả quãng đời còn lại nhớ nhung. Kỷ Sơ Hoà: “?” Truyện ngược mà chỉ ngược mình thôi. Cô không làm. Kỷ Sơ Hoà bắt đầu phát điên, nam chính dẫn cô đi họp mặt với mấy anh em, có người uống rượu xong thì khiến cô xấu hổ trước mặt mọi người: “Người này thua người tình cũ của cậu nhỉ.” Kỷ Sơ Hoà bước tới hai bước tát người anh em của anh ta một cái: "Uống được tí nướ© đáı ngựa đã tỏ vẻ kiêu ngạo ngông cuồng à.” Sau đó quay người tát nam chính im lặng dáng một bạt tai: “Không rên lên một tiếng thì anh sống chết chưa rõ đâu.” Mẹ của nam chính ném năm trăm vạn xuống, khinh thường châm chọc: “Rời xa con trai tôi đi, loại phụ nữ như cô không xứng với nó.” Kỷ Sơ Hoà cầm tấm set lên: "Tôi không xứng với anh ta sao? Tôi còn hơn cả xứng với anh ta. Tôi xứng trời xứng đất xứng hưởng cả thái miếu. Tiền này tôi cầm, coi như là phí bồi thường tinh thần cho tôi lúc để bản thân chịu thiệt ở với anh ta." Ánh trăng sáng dẫn theo con về nước, ra trận một nhà ba người với nam chính. Thằng nhỏ ra vẻ ngây thơ: “Dì này xấu quá.” Kỷ Sơ Hoà: "Nhóc còn xấu hơn, xấu hơn cả trời." Ánh trăng sáng ngạc nhiên trách móc: “Sao cô có thể so đo với một đứa trẻ?” Kỷ Sơ Hoà: "Cô cũng xấu." Nam chính cau mày tiến lên, Kỷ Sơ Hoà trở tay tát anh ta một cái: "Sao nào, tôi không mắng anh thì anh thấy không công bằng à? Không cần tranh, ba người các người đều xấu như nhau." Sau khi mất đi phẩm chất, trạng thái tinh thần của Kỷ Sơ Hòa đã tốt hơn rất nhiều. Người khác ném bùn vào tôi, tôi trở tay vả người đó một cái. ... Cậu chủ thực sự của nhà họ Tạ ở thành Nam được tìm về, nghe nói anh lớn lên ở nông thôn, tính tình không tốt. Người cha sốt ruột thiên vị con nuôi, trầm giọng trách móc anh: “Em trai con được nuông chiều từ bé, con nhường nó một chút.” Tạ Lê tỏ vẻ không kiên nhẫn: “À, chỉ lo dạy dỗ cậu ta, suýt chút nữa quên mất ông, lão già.” Ngày đầu tiên quay của chương trình tạp kỹ, cậu ấm giả ăn mặc sang trọng đi theo anh, muốn làm rõ thứ bậc cao thấp với anh: “Anh trai tôi quanh năm ở nông thôn, không có kiến ​​thức, mọi người đừng để ý.” Tạ Lê đút hai tay vào túi: “Đúng là con rùa đen rơi vào thùng muối, tên vô lại nhà cậu không có gì làm thì ra đầu thôn hốt cứt đi, đừng có lúc nào cũng kè kè theo tôi.” Những vị khách quý khác nhìn thấy điều này đều không đồng tình mà chỉ trích: “Đều là người một nhà, sao có thể nói xấu trước mặt như vậy?” Tạ Lê: “Ai cùng một nhà với cậu ta, tôi không chỉ nói thẳng mặt đâu, nếu các người không nghe rõ, tôi còn có thể khắc lên bia cho các người xem.” Tạ Lê công kích mọi người một cách bừa bãi, cho đến một ngày oan gia ngõ hẹp gặp phải Kỷ Sơ Hoà, nhiệm vụ nằm vùng bị cô gài mất. Tạ Lê: “Không có văn hoá có thể học, xấu có thể phẫu thuật, còn không có lương tâm lại hết thuốc chữa.” Kỷ Sơ Hoà móc ra hai đồng tiền từ trong túi đưa cho anh: “Ai có thể đối mặt với sai lầm của người khác sẽ được khen thưởng.” Tạ Lê: “...” Gặp phải đối thủ rồi.

120000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Truyện liên quan

Tận Thế: Một Tốt Thí Hơi Xấu Thì Đã Sao?
Tận Thế: Một Tốt Thí Hơi Xấu Thì Đã Sao?

Lộc Nam Ca xuyên sách rồi, xuyên thành nhân vật tốt thí trong truyện tận thế – em gái chết yểu của nam phụ! Trong truyện gốc, Lộc Nam Ca sở dĩ có tên chỉ đơn giản là vì nam phụ thường xuyên lấy ảnh gia đình ra ngắm để tưởng nhớ người nhà. Nam chính tình cờ nhìn thấy tấm ảnh, thuận miệng hỏi một câu, lại còn khen ngợi cô! Không ngờ rằng, chỉ vì một câu khen ngợi ấy, nhân vật tốt thí này đã thành công trở thành ánh trăng sáng mềm mại dịu dàng trong lòng độc giả! Dù sao thì, nam chính một lòng tập trung vào sự nghiệp, từ đầu đến cuối, cô gái duy nhất từng được anh khen ngợi chỉ có Lộc Nam Ca! ... Lộc Nam Ca sau khi xuyên sách, giữa lựa chọn chờ chết và vật lộn sinh tồn giữa tận thế, đã chọn cách vùng vẫy để sống sót... (Các tình yêu ơi, phần giới thiệu có hơi bất lực, mời mọi người đọc thử vài chương rồi hãy quyết định nhé!) (Lưu ý: Truyện đồng đội, nữ chính không phải kiểu sói đơn độc!) (Trước khi xuyên sách, nữ chính cũng chỉ là một người bình thường giữa muôn vàn chúng sinh, không thể nào lập tức quyết đoán sát phạt, cần phải trưởng thành từ từ. Ai để ý điểm này xin cân nhắc kỹ trước khi đọc!) (Tuyến truyện chính là sự trưởng thành của nữ chính và đồng đội, tạm thời chưa có couple (CP). Nếu có thì cũng sẽ xuất hiện ở giai đoạn giữa/cuối truyện hoặc trong ngoại truyện!) Bởi vì tác giả thích kiểu tình yêu cân tài cân sức! Nữ chính không thể nào là dạng dây leo yếu đuối!!! Lưu ý: Giai đoạn đầu truyện có đề cập nguyên tác mà nữ chính xuyên vào là truyện nam tần, do đó phần miêu tả nam chính của nguyên tác ở giai đoạn đầu sẽ hơi mang hơi hướng truyện nam tần. Ai để ý điểm này xin cân nhắc kỹ trước khi đọc!!!

250000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Trọng Sinh Tinh Tế, Trà Xanh Chỉ Muốn Làm Quả Phụ
Trọng Sinh Tinh Tế, Trà Xanh Chỉ Muốn Làm Quả Phụ

Một tai nạn bất ngờ đã đưa Tô Tửu – người từng bỏ mạng trong mạt thế xuyên vào một tiểu thuyết về thế giới thú nhân tinh tế, trở thành nhị tiểu thư không được yêu thương của phủ Công tước. Tô Tửu: "Chẳng lẽ nằm không sống thoải mái thì không thơm sao? Đã xuyên không rồi, sao lại cho mình cái thân thể yếu ớt thế này chứ! Tốn tiền ghê!" Trong lúc đang đau đầu tìm cách thoát khỏi hoàn cảnh éo le, đại tiểu thư trọng sinh Tô Nhuế lại không muốn thực hiện hôn ước với quan chỉ huy, mà còn nằng nặc đòi đổi hôn với cô. Tô Nhuế: "Tôi không muốn sống cả đời với một người đàn ông bất lực đâu!" Tô Tửu nghĩ nghĩ, Cố Lăng Sách vừa đẹp trai, vừa có quyền, vừa giàu, lại không thể có con và có khả năng chết sớm – đúng là đối tượng kết hôn lý tưởng. Cô không nói hai lời, đồng ý ngay lập tức. Sau khi kết hôn, từng giây từng phút, Tô Tửu đều mong sớm trở thành quả phụ để kế thừa toàn bộ tài sản của chồng. Cố Lăng Sách – đại hoàng tử của đế quốc, quan chỉ huy mạnh nhất tinh tế– là người tận tụy với quốc gia, tự nhận mình vô tâm với tình yêu. Khi hôn sự được định đoạt, phủ Công tước bất ngờ đổi cô dâu. Bị ép cưới, Cố Lăng Sách chỉ chờ hết một năm kỳ hạn kết hôn để ly hôn. Cho đến một ngày, Cố Lăng Sách nghe thấy cô vợ nhỏ lẩm bẩm trong mơ rằng cô đang mong trở thành quả phụ. Anh bật cười vì tức: “Chết rồi em vẫn là người của tôi!" Kiếp trước Tô Nhuế sống trong sự yêu thương, chiều chuộng, không ai trong gia đình dám làm cô tổn thương. Thế nhưng, sau khi mưu tính kết hôn với Cố Lăng Sách, cô hoàn toàn bị anh lạnh nhạt, trở thành trò cười của cả đế quốc. Trái lại, Tô Tửu lại được mọi người ngưỡng mộ, sống hạnh phúc bên Cáp Nạp Nhĩ. Trọng sinh một lần nữa, Tô Nhuế thề thà chết cũng không gả cho Cố Lăng Sách. Cô tìm mọi cách cướp lại hôn sự từ tay Tô Tửu. Nhưng cuộc sống sau hôn nhân lại cay đắng khôn cùng, thậm chí còn khổ hơn cả kiếp trước. Có một ngày, Tô Nhuế tình cờ thấy Cố Lăng Sách cẩn thận đỡ Tô Tửu, ánh mắt anh tràn đầy yêu thương chiều chuộng, trong khi Tô Tửu thì với vẻ mặt tuyệt vọng cầm tờ kết quả siêu âm thai càng trở nên nổi bật. Tô Nhuế tức đến nỗi suýt nghiến nát răng.

130000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Đều 1000 Cấp, Ta Thật Không Muốn Thăng Cấp
Đều 1000 Cấp, Ta Thật Không Muốn Thăng Cấp

(não động + vô địch + nhân vật phản diện) Lâm Uy xuyên không vào thế giới tu luyện, trở thành con trai của giáo chủ Ma Giáo. Đúng lúc này, Hệ Thống Phản Hồi Một Triệu Lần được kích hoạt — mỗi lần tu luyện, nhận một triệu lần phản hồi. “Ký chủ tu luyện một nhịp hô hấp, kích hoạt phản hồi một triệu lần, tu vi đạt Luyện Khí cửu trọng.” “Ký chủ tu luyện mười nhịp hô hấp, kích hoạt phản hồi một triệu lần, tu vi đạt Trúc Cơ nhất trọng.” “Ký chủ tu luyện trăm nhịp hô hấp, kích hoạt phản hồi một triệu lần, tu vi đạt Kim Đan cảnh...” Một tháng sau. Chư vị khí vận chi tử, thật ra ta không muốn ức hiếp các ngươi... Nhưng xin lỗi, ta — vô địch!

80000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Mang Hệ Thống Giao Dịch Sống Sót Giữa Vô Hạn Thiên Tai
Mang Hệ Thống Giao Dịch Sống Sót Giữa Vô Hạn Thiên Tai

Một ngày nọ, trên bầu trời bỗng xuất hiện ảo ảnh của một tinh cầu, vô số người bị cuốn vào thế giới tận thế vô tận, nơi thiên tai giáng xuống không ngừng. Chỉ khi hoàn thành nhiệm vụ vượt ải, bọn họ mới có thể mang theo phần thưởng trở về thế giới nguyên bản. Ninh Thiên Thiên thức tỉnh dị năng — một hệ thống giao dịch, mua bán tức thời, hàng hóa đến tay trong nháy mắt, kèm theo kho chứa di động có thể nâng cấp. Tận thế thứ nhất: Mưa lớn + Toàn cầu hóa đại dương. Tận thế thứ hai: Mưa đá + Kỷ băng hà trở lại. Tận thế thứ ba: Mưa sao băng + Thây ma trỗi dậy. Tận thế thứ tư: Linh khí + Động thực vật biến dị. Tận thế thứ năm: Núi lửa bùng nổ + Cực nóng. Tận thế thứ sáu: Sương mù dày đặc + Côn trùng ký sinh. ... Lưu ý khi đọc: 1. Tình cảm xuất hiện ít, có nam chính. Nam nữ chính đều chung thủy cả về thể xác lẫn tinh thần. 2. Cả hai đều có bàn tay vàng rất lớn. Nữ chính sở hữu nhiều loại khả năng, chủ yếu thiên về hỗ trợ, sức chiến đấu sẽ dần tăng lên theo thời gian. Nam chính có võ lực cực kỳ mạnh mẽ. Hai người phối hợp với nhau, sức mạnh cộng hưởng vượt xa mong đợi. Đây là truyện về hai cường giả đồng hành, không phải kiểu nữ cường nam yếu. 3. Nữ chính không phải thánh mẫu, nam chính cũng không phải thánh phụ, nhưng trong giới hạn an toàn cho bản thân, họ sẽ giúp đỡ người khác một cách hợp lý. 4. Truyện hoàn toàn hư cấu, vui lòng không áp dụng vào thực tế. Từ khóa tìm kiếm: Nhân vật chính: Ninh Thiên Thiên, Hoắc Lang Châu ┃ Vai phụ: ┃ Khác: Tóm tắt trong một câu: Tích trữ hàng hóa, cầu sinh giữa thiên tai vô tận. Chủ đề: Dù rơi vào nghịch cảnh, vẫn phải cố gắng sinh tồn!

250000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Lãnh Chúa: Bắt Đầu Từ Hệ Thống Đánh Dấu
Lãnh Chúa: Bắt Đầu Từ Hệ Thống Đánh Dấu

Là người sống sót cuối cùng trong phiên bản thử nghiệm của game [Tận Thế Thiên Duyên], Quan Nhất Hạc nhận được ba phần thưởng độc nhất vô nhị: [Lệnh Bài Lãnh Chúa], một thiên phú cấp S và thân phận chủng tộc ẩn. Thế nhưng vào đúng ngày game ra mắt, cô lại bất ngờ xuyên không, trở thành một người sống sót nhỏ nhoi giữa lục địa Thiên Duyên đang chìm trong thảm họa. Đối mặt với thế giới sụp đổ, Quan Nhất Hạc, một tay chơi lão luyện, bình tĩnh kích hoạt thiên phú cấp S của mình. [Hệ Thống Đánh Dấu] được kích hoạt! [Đinh! Sống sót được 1 ngày, đánh dấu thành công. Nhận được vật phẩm: Sơ Đồ Phân Tích Vị Trí Lãnh Địa.] [Đinh! Sống sót được 7 ngày, đánh dấu thành công. Nhận được vật phẩm: Bản Vẽ Kiến Trúc Cao Cấp ×1.] [Đinh! Sống sót được 100 ngày, đánh dấu thành công. Nhận được...] Từ hai bàn tay trắng, cô dẫn dắt người dân của mình xây dựng, sản xuất, kiến thiết nên một lãnh địa an toàn giữa trùng vây hiểm nguy. Họ cùng nhau đối mặt với tận thế, trở thành pháo đài cuối cùng và là niềm hy vọng của cả lục địa Thiên Duyên. Tóm tắt một câu: Đánh dấu mỗi ngày, ta xây dựng đế chế thời tận thế. Chủ đề: Giữa thế giới tro tàn, ánh sáng và hy vọng vẫn luôn tồn tại.

120000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Vợ Lính Thời 70: Tay Ôm Ba Con, Tay Hái Tiền Tỷ
Vợ Lính Thời 70: Tay Ôm Ba Con, Tay Hái Tiền Tỷ

Bất ngờ bị xe tông chết, Cố Gia xuyên thẳng vào một quyển sách, trở thành một nhân vật phụ xui xẻo chuyên mang đồ tốt cho nữ chính. Cố Gia: “?” Đừng có vô lý quá đáng như vậy chứ! Trong truyện, nhân vật nữ phụ Cố Gia vốn là một cô gái mồ côi, toàn bộ gia sản bị người ta nhòm ngó, thậm chí còn bị họ hàng chiếm đoạt sạch, cuối cùng phải chết một cách thê thảm dưới gầm cầu. Vừa biết được kết cục bi thảm của mình, Cố Gia liền nổi giận, cô thẳng tay phá hủy miếng ngọc bội ngay trước mặt nữ chính, rồi tống luôn cặp mẹ con có âm mưu chiếm đoạt tài sản của cô vào đồn công an. Sau đó, cô ung dung xách theo túi đồ, mang cả gia tài của mình xuống vùng quê hẻo lánh để nương tựa vị hôn phu. Vị hôn phu của cô là người đã có thân hình hấp dẫn lại còn đẹp trai ngời ngời, tính tình thì dịu dàng chu đáo, việc trong nhà ngoài ngõ đều quán xuyến đâu ra đấy, nói chung là điểm nào cũng hoàn hảo. Chỉ có một khuyết điểm duy nhất đó là chân anh bị tật, dáng đi không được đẹp cho lắm. Nhưng không sao cả, bởi vì cô sở hữu không gian nước suối linh, nên việc chữa trị vết thương ở chân cho anh chỉ là chuyện nhỏ. Thế là, những ngày tháng yên bình của Cố Gia và vị hôn phu cứ thế trôi qua trong ngọt ngào, hạnh phúc, cuộc sống ngày càng sung túc, cuối cùng cô còn sinh được một lượt ba đứa con kháu khỉnh. Đêm đến, sau khi dỗ dành ba đứa trẻ ngủ say, Ôn Thời Khiêm ôm chặt cô vào lòng, thì thầm: “Bà xã ơi, hay là chúng ta sinh thêm một đứa nữa nhé?” Cố Gia: “...”

60000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Trở Về Từ Tiên Giới Ta Làm Giàu Nhờ Trồng Trọt
Trở Về Từ Tiên Giới Ta Làm Giàu Nhờ Trồng Trọt

Kiếp trước Hứa Hạ vì tăng ca mà chết đột ngột, xuyên đến giới tu tiên, cẩn trọng trồng rau 300 năm ở linh giới, không ngờ bị kỳ lân đá cho về hiện đại. Vất vả lắm mới trở lại, ai còn thèm làm trâu làm ngựa! Ơ? Linh ngọc bên mình cũng theo về, bên trong còn tạo ra ngọc lộ! Hứa Hạ lập tức thu dọn đồ đạc về quê. Gặp năm mất mùa, sau núi hoang tàn, không thu hoạch được gì? Không sao, Hứa Hạ nói vẫn còn cứu được. Khai hoang núi, nuôi ong, hái hoa hồng, luyện tinh dầu, làm nước hoa hồng, Hứa Hạ từ đó sống cuộc đời an nhàn tự tại, ăn ngon uống sướиɠ, rảnh rỗi còn giúp người thân đấu với gã tồi, giúp chị em gái vươn lêи đỉиɦ cao sự nghiệp. Khách hàng từng ăn trái cây và rau Hứa Hạ trồng thì bảo: "Hứa Hạ, đừng ngủ nữa! Dậy trồng rau đi!" Các quý bà dùng nước hoa hồng và tinh dầu Hứa Hạ làm thì than: "Hứa Hạ, đừng ngủ, dậy hái hoa đi!" Các đại gia từng đến sau núi nhà Hứa Hạ thì giục: "Hứa Hạ, đừng ngủ, đến giờ ăn cơm rồi!"

250000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Từ Tận Thế Xuyên Đến 70, Tôi Và Con Trai Cùng Sở Hữu Không Gian Dị Năng
Từ Tận Thế Xuyên Đến 70, Tôi Và Con Trai Cùng Sở Hữu Không Gian Dị Năng

Tại tận thế, Tô Chiêu là một người mang dị năng cấp cao nhất, nắm giữ năng lực hệ mộc, hệ tinh thần và hệ lôi. Một ngày kia không may rơi vào vòng vây của thây ma rồi bị nhiễm vi rút, để không biến thành một cái xác biết đi thì cô chọn tự sát để kết thúc sinh mệnh. Ai ngờ Tô Chiêu lại xuyên không về thế giới song song của thập niên 70 cách đây mười nghìn năm, nhập vào thân xác một người cùng tên đang chuẩn bị đi lao động cải tạo. Chồng và anh cả bên chồng nhận nhiệm vụ ở Hương Cảng rồi mất tích, chưa rõ sống chết. Cha mẹ ruột tham gia nghiên cứu khoa học tuyệt mật nên không liên lạc được. Cha chồng bị đánh gãy chân, mẹ chồng thì khóc đến mù mắt, chị dâu lại ốm yếu bệnh tật, còn cháu trai mới ba tuổi... Chưa kể chính cô cũng đang mang thai hơn một tháng... Khởi đầu với hoàn cảnh thê thảm như vậy, Tô Chiêu cảm thấy thà chết còn hơn. Nhưng than thì than, sống vẫn phải sống, may sao dị năng vẫn còn và không gian cũng xuyên theo cô. Với lại thân thể này là một thiên tài chính hiệu: Tuổi còn trẻ đã là bác sĩ ngoại khoa tại bệnh viện lớn ở thủ đô, kiêm luôn chức phó viện trưởng. Ký ức của thân thể đều được giữ nguyên nên Tô Chiêu bỗng thấy mình ổn rồi, bật hack đây nha... Bị điều đi lao động thì sao? Dắt theo cả nhà già trẻ bệnh tật thì sao? Mang bầu thì đã làm sao? ... Mấy thứ đó chẳng là gì cả. Làm lại một đời, đạp gió rẽ sóng rực rỡ huy hoàng... Nhưng vừa đặt chân tới nơi bị điều đi thì cô chợt phát hiện mình xuyên sách mới đúng! Hóa ra mình và nhà chồng chỉ là pháo hôi làm nền, là công cụ để nữ chính tỏa sáng? Cạn lời! Pháo hôi sao? Công cụ sao? Tô Chiêu thẳng thắn tuyên bố: “Cho dù ở đâu, tôi cũng không làm bàn đạp cho bất kỳ ai!” Tay đỡ bụng bầu, Tô Chiêu xé nát kịch bản: “Số phận của tôi, tôi tự quyết định!”

80000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Xuyên Về Thập Niên 90, Đừng Hòng Bắt Nạt Con Tôi!
Xuyên Về Thập Niên 90, Đừng Hòng Bắt Nạt Con Tôi!

Thẩm Kiều Kiều bất ngờ xuyên không, trở thành mẹ ruột của Tiêu Nguyệt Nguyệt, nữ hung thủ trong một vụ án liên hoàn vừa đáng thương, lại vừa đáng hận. Tuổi thơ của Tiêu Nguyệt Nguyệt tựa như chìm trong vực sâu tăm tối, cha ruột không rõ sống chết, mẹ ruột chẳng thèm đoái hoài, thậm chí còn là tòng phạm của cha dượng. Trên suốt chặng đường trưởng thành, cô bé chẳng hề nhận được lấy một chút tình yêu thương của gia đình, để rồi khi lớn lên, cô bé đã bắt đầu trả thù thế giới này. Lúc này, Tiêu Nguyệt Nguyệt mới lên tám tuổi, Thẩm Kiều Kiều quyết định phải kéo bằng được đứa trẻ này ra khỏi vũng lầy tăm tối. Với những kẻ khốn kiếp dám bắt nạt Nguyệt Nguyệt, Thẩm Kiều Kiều liền lôi ra cây kim to, khích lệ: "Con yêu, đâm thật mạnh vào cho mẹ!" Gặp phải bạn học ở trường bắt nạt Nguyệt Nguyệt, Thẩm Kiều Kiều đích thân chỉ dạy: "Con ngoan, chúng ta trùm bao tải đánh nó." Đối với hàng xóm láng giềng dám bắt nạt hai mẹ con, Thẩm Kiều Kiều liền kéo tay Nguyệt Nguyệt, hùng hổ xông đến tận cửa: "Con gái, đập nát nồi nhà nó cho mẹ!" Để uốn nắn lại sở thích mổ xẻ động vật của Nguyệt Nguyệt, Thẩm Kiều Kiều đã dắt cô bé ra chợ mổ cá. Kỹ thuật mổ bụng lóc xương vừa nhanh vừa gọn của hai mẹ con nhanh chóng nổi danh khắp khu chợ, giúp họ buôn may bán đắt, tiền vô như nước. Bất ngờ thay, người cha ruột đã mất trí nhớ suốt tám năm đột nhiên tìm đến tận cửa. Lúc này, anh ta đã trở thành một vị tổng tài hào môn với khối tài sản bạc tỷ, mặt dày mày dạn đến cầu xin tha thứ. Đáp lại anh ta, hai mẹ con chỉ đồng loạt giơ con dao còn dính máu lên, trợn mắt lườm một cái rồi hét: "Cút!" Châm ngôn sống của Thẩm Kiều Kiều là, đàn ông mà đáng tin thì heo nái cũng biết leo cây.

150000 Giỏ hàng Giỏ hàng