Sau Khi Nữ Chính Truyện Ngược Nổi Điên

Sau Khi Nữ Chính Truyện Ngược Nổi Điên

Hài HướcHệ ThốngHiện ĐạiNgôn TìnhSảng Vănundefined

Kỷ Sơ Hoà xuyên thành nữ chính trong quyển tiểu thuyết ngược thân. Nam chính trong truyện vẫn còn nhớ mãi không quên ánh trăng sáng đã ra nước ngoài nên tìm nữ chính giống cô ta vài phần làm thế thân. Bởi vì là truyện ngược, nữ chính bị anh em của nam chính làm nhục trước mặt mọi người, bị mẹ của nam chính dùng tiền vả mặt, bị ánh trăng sáng về nước nhằm vào hãm hại. Sau khi ngược thân ngược tâm thì đột ngột qua đời, khiến nam chính phải dùng cả quãng đời còn lại nhớ nhung. Kỷ Sơ Hoà: “?” Truyện ngược mà chỉ ngược mình thôi. Cô không làm. Kỷ Sơ Hoà bắt đầu phát điên, nam chính dẫn cô đi họp mặt với mấy anh em, có người uống rượu xong thì khiến cô xấu hổ trước mặt mọi người: “Người này thua người tình cũ của cậu nhỉ.” Kỷ Sơ Hoà bước tới hai bước tát người anh em của anh ta một cái: "Uống được tí nướ© đáı ngựa đã tỏ vẻ kiêu ngạo ngông cuồng à.” Sau đó quay người tát nam chính im lặng dáng một bạt tai: “Không rên lên một tiếng thì anh sống chết chưa rõ đâu.” Mẹ của nam chính ném năm trăm vạn xuống, khinh thường châm chọc: “Rời xa con trai tôi đi, loại phụ nữ như cô không xứng với nó.” Kỷ Sơ Hoà cầm tấm set lên: "Tôi không xứng với anh ta sao? Tôi còn hơn cả xứng với anh ta. Tôi xứng trời xứng đất xứng hưởng cả thái miếu. Tiền này tôi cầm, coi như là phí bồi thường tinh thần cho tôi lúc để bản thân chịu thiệt ở với anh ta." Ánh trăng sáng dẫn theo con về nước, ra trận một nhà ba người với nam chính. Thằng nhỏ ra vẻ ngây thơ: “Dì này xấu quá.” Kỷ Sơ Hoà: "Nhóc còn xấu hơn, xấu hơn cả trời." Ánh trăng sáng ngạc nhiên trách móc: “Sao cô có thể so đo với một đứa trẻ?” Kỷ Sơ Hoà: "Cô cũng xấu." Nam chính cau mày tiến lên, Kỷ Sơ Hoà trở tay tát anh ta một cái: "Sao nào, tôi không mắng anh thì anh thấy không công bằng à? Không cần tranh, ba người các người đều xấu như nhau." Sau khi mất đi phẩm chất, trạng thái tinh thần của Kỷ Sơ Hòa đã tốt hơn rất nhiều. Người khác ném bùn vào tôi, tôi trở tay vả người đó một cái. ... Cậu chủ thực sự của nhà họ Tạ ở thành Nam được tìm về, nghe nói anh lớn lên ở nông thôn, tính tình không tốt. Người cha sốt ruột thiên vị con nuôi, trầm giọng trách móc anh: “Em trai con được nuông chiều từ bé, con nhường nó một chút.” Tạ Lê tỏ vẻ không kiên nhẫn: “À, chỉ lo dạy dỗ cậu ta, suýt chút nữa quên mất ông, lão già.” Ngày đầu tiên quay của chương trình tạp kỹ, cậu ấm giả ăn mặc sang trọng đi theo anh, muốn làm rõ thứ bậc cao thấp với anh: “Anh trai tôi quanh năm ở nông thôn, không có kiến ​​thức, mọi người đừng để ý.” Tạ Lê đút hai tay vào túi: “Đúng là con rùa đen rơi vào thùng muối, tên vô lại nhà cậu không có gì làm thì ra đầu thôn hốt cứt đi, đừng có lúc nào cũng kè kè theo tôi.” Những vị khách quý khác nhìn thấy điều này đều không đồng tình mà chỉ trích: “Đều là người một nhà, sao có thể nói xấu trước mặt như vậy?” Tạ Lê: “Ai cùng một nhà với cậu ta, tôi không chỉ nói thẳng mặt đâu, nếu các người không nghe rõ, tôi còn có thể khắc lên bia cho các người xem.” Tạ Lê công kích mọi người một cách bừa bãi, cho đến một ngày oan gia ngõ hẹp gặp phải Kỷ Sơ Hoà, nhiệm vụ nằm vùng bị cô gài mất. Tạ Lê: “Không có văn hoá có thể học, xấu có thể phẫu thuật, còn không có lương tâm lại hết thuốc chữa.” Kỷ Sơ Hoà móc ra hai đồng tiền từ trong túi đưa cho anh: “Ai có thể đối mặt với sai lầm của người khác sẽ được khen thưởng.” Tạ Lê: “...” Gặp phải đối thủ rồi.

120000

283 chương

Truyện cùng tác giả

Sau Khi Nữ Chính Truyện Ngược Nổi Điên
Sau Khi Nữ Chính Truyện Ngược Nổi Điên
Câm Cửu

Kỷ Sơ Hoà xuyên thành nữ chính trong quyển tiểu thuyết ngược thân. Nam chính trong truyện vẫn còn nhớ mãi không quên ánh trăng sáng đã ra nước ngoài nên tìm nữ chính giống cô ta vài phần làm thế thân. Bởi vì là truyện ngược, nữ chính bị anh em của nam chính làm nhục trước mặt mọi người, bị mẹ của nam chính dùng tiền vả mặt, bị ánh trăng sáng về nước nhằm vào hãm hại. Sau khi ngược thân ngược tâm thì đột ngột qua đời, khiến nam chính phải dùng cả quãng đời còn lại nhớ nhung. Kỷ Sơ Hoà: “?” Truyện ngược mà chỉ ngược mình thôi. Cô không làm. Kỷ Sơ Hoà bắt đầu phát điên, nam chính dẫn cô đi họp mặt với mấy anh em, có người uống rượu xong thì khiến cô xấu hổ trước mặt mọi người: “Người này thua người tình cũ của cậu nhỉ.” Kỷ Sơ Hoà bước tới hai bước tát người anh em của anh ta một cái: "Uống được tí nướ© đáı ngựa đã tỏ vẻ kiêu ngạo ngông cuồng à.” Sau đó quay người tát nam chính im lặng dáng một bạt tai: “Không rên lên một tiếng thì anh sống chết chưa rõ đâu.” Mẹ của nam chính ném năm trăm vạn xuống, khinh thường châm chọc: “Rời xa con trai tôi đi, loại phụ nữ như cô không xứng với nó.” Kỷ Sơ Hoà cầm tấm set lên: "Tôi không xứng với anh ta sao? Tôi còn hơn cả xứng với anh ta. Tôi xứng trời xứng đất xứng hưởng cả thái miếu. Tiền này tôi cầm, coi như là phí bồi thường tinh thần cho tôi lúc để bản thân chịu thiệt ở với anh ta." Ánh trăng sáng dẫn theo con về nước, ra trận một nhà ba người với nam chính. Thằng nhỏ ra vẻ ngây thơ: “Dì này xấu quá.” Kỷ Sơ Hoà: "Nhóc còn xấu hơn, xấu hơn cả trời." Ánh trăng sáng ngạc nhiên trách móc: “Sao cô có thể so đo với một đứa trẻ?” Kỷ Sơ Hoà: "Cô cũng xấu." Nam chính cau mày tiến lên, Kỷ Sơ Hoà trở tay tát anh ta một cái: "Sao nào, tôi không mắng anh thì anh thấy không công bằng à? Không cần tranh, ba người các người đều xấu như nhau." Sau khi mất đi phẩm chất, trạng thái tinh thần của Kỷ Sơ Hòa đã tốt hơn rất nhiều. Người khác ném bùn vào tôi, tôi trở tay vả người đó một cái. ... Cậu chủ thực sự của nhà họ Tạ ở thành Nam được tìm về, nghe nói anh lớn lên ở nông thôn, tính tình không tốt. Người cha sốt ruột thiên vị con nuôi, trầm giọng trách móc anh: “Em trai con được nuông chiều từ bé, con nhường nó một chút.” Tạ Lê tỏ vẻ không kiên nhẫn: “À, chỉ lo dạy dỗ cậu ta, suýt chút nữa quên mất ông, lão già.” Ngày đầu tiên quay của chương trình tạp kỹ, cậu ấm giả ăn mặc sang trọng đi theo anh, muốn làm rõ thứ bậc cao thấp với anh: “Anh trai tôi quanh năm ở nông thôn, không có kiến ​​thức, mọi người đừng để ý.” Tạ Lê đút hai tay vào túi: “Đúng là con rùa đen rơi vào thùng muối, tên vô lại nhà cậu không có gì làm thì ra đầu thôn hốt cứt đi, đừng có lúc nào cũng kè kè theo tôi.” Những vị khách quý khác nhìn thấy điều này đều không đồng tình mà chỉ trích: “Đều là người một nhà, sao có thể nói xấu trước mặt như vậy?” Tạ Lê: “Ai cùng một nhà với cậu ta, tôi không chỉ nói thẳng mặt đâu, nếu các người không nghe rõ, tôi còn có thể khắc lên bia cho các người xem.” Tạ Lê công kích mọi người một cách bừa bãi, cho đến một ngày oan gia ngõ hẹp gặp phải Kỷ Sơ Hoà, nhiệm vụ nằm vùng bị cô gài mất. Tạ Lê: “Không có văn hoá có thể học, xấu có thể phẫu thuật, còn không có lương tâm lại hết thuốc chữa.” Kỷ Sơ Hoà móc ra hai đồng tiền từ trong túi đưa cho anh: “Ai có thể đối mặt với sai lầm của người khác sẽ được khen thưởng.” Tạ Lê: “...” Gặp phải đối thủ rồi.

120000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Truyện liên quan

Mẹ Ruột Độc Ác Là Lão Tổ Huyền Học
Mẹ Ruột Độc Ác Là Lão Tổ Huyền Học

Một lần nọ Lê Chi độ kiếp phi thăng thất bại, bị sét đánh chết. Đến khi cô mở mắt lần nữa, cô lại phát hiện hóa ra mình đã sống lại, nhập vào một thân thể trùng tên trùng họ với mình. Hơn nữa cô còn không cần phải chịu đau đớn gì mà được làm mẹ, vô duyên vô cớ có được một cậu con trai năm tuổi. Dù là một lão tổ Huyền học trâu bò đến mấy đi chăng nữa thì cũng phải ngoan ngoãn kiếm tiền nuôi con thôi. Thế là ban ngày cô đặt bàn coi bói bên đường, buổi tối livestream coi bói trên điện thoại, đôi khi còn phải tăng ca ra ngoài bắt quỷ, chỉ trong một thời gian ngắn đã nổi tiếng khắp mạng xã hội. “Lê đại sư, cô cứ xem cho tôi đi, xem gì cũng được.” Lê Chi: “Anh bị bệnh trĩ.” “Cô Lê, khi nào tôi có thể kết hôn được thế?” Lê Chi: “Anh thích người đồng giới, kết hôn cái gì hả?” ... Mãi đến một ngày nào đó, cha ruột của con trai cô tìm tới cửa. “Lén lút sinh con cho anh, Chi Chi, em nói xem anh nên trừng phạt em thế nào đây?” Lê Chi nhét phiên bản nhí của anh ta vào lòng anh ta: “Trả lại cho anh đấy.” Lê Yến Kinh nhíu mày: “Lê Chi, con không có ba, chỉ có mẹ thôi.” Lê Chi lại ôm cậu bé từ trong lòng người đàn ông kia trở về: “Nghe thấy chưa? Con trai tôi không nhận anh, kiếm chỗ nào mát mẻ mà ngồi đi.” Người đàn ông kia khẽ mỉm cười: “Anh nhận hai mẹ con em là được rồi.”

100000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Sốc! Cô Chủ Fake Là Nữ Hoàng Drama!
Sốc! Cô Chủ Fake Là Nữ Hoàng Drama!

Tin tốt: Sống lại. Tin xấu: Chỉ sống lại trở về 10 phút trước. Vừa giành được giải nữ chính xuất sắc nhất đã bị ám sát ngay trên sân khấu, còn phát hiện mình là nữ phụ độc ác trong một cuốn tiểu thuyết, là thiên kim giả của nhà họ An, An Linh cảm thấy đêm nay của mình quả thực quá kí©h thí©ɧ. Dù có cơ hội sống lại nhưng cô lại bị yêu cầu phải nhanh chóng để nhà họ An nhận lại thiên kim thật và phải tiếp tục giữ vững thiết lập nịnh hót và ngu ngốc của nữ phụ. [Nhưng mà mình nên nói như thế nào để họ biết mình không phải là con gái ruột của họ?] Nghe thấy suy nghĩ của cô, người nhà họ An cảm thấy khϊếp sợ. [Chung cư của anh cả không sạch sẽ, trợ lý của anh ấy trộm đồ lót của anh ấy để làm những việc xấu xa!] Đang chuẩn bị về lại căn hộ của mình, anh cả thu chân lại, cảm thấy cả người ngứa ngáy. [Còn ánh trăng sáng của anh hai nữa, anh có biết trên đầu mình đang có một mảnh thảo nguyên xanh ngát không?] Đang định giới thiệu ánh trăng sáng của mình với gia đình, bỗng chốc anh hai cảm thấy trời đất như sụp đổ. Sau khi về nhà và biết được An Linh không phải thiên kim thật, em tư cười nhạo cô và chỉ vào mũi cô mắng cô là hàng giả. [Ngông cái gì mà ngông, tôi là thiên kim giả của nhà họ An, chẳng lẽ cậu là thiếu gia thật à? Hai chúng ta đều giống nhau cả thôi!] Những người khác trong nhà họ An: “???” --- Lưu ý: 1v1, có nam chính nhưng tuyến tình cảm không nhiều, chủ yếu là những tình huống ăn dưa hài hước và người nhà giúp nhau thay đổi số mệnh, thiên kim thật giả không quan trọng. [Đọc tâm + giới giải trí + ăn dưa.]

200000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Đại Tiểu Thư Bất Cầu Tiến Tới
Đại Tiểu Thư Bất Cầu Tiến Tới

"Thái Tố Mạch, là một loại tướng thuật, có thể xem sang hèn, đoán cát hung, tính họa phúc. Này thiện nam tín nữ, có dám để ta bắt mạch không? Một lần bắt mạch đáng giá vạn lượng hoàng kim." Ngươi xem, kiếm tiền dễ dàng như vậy, có ai làm không? ... Sống hai kiếp, lý tưởng của Tần Lưu Tây vẫn luôn là sống qua ngày chờ qua đời, bởi vì trên thế gian này luôn có những kẻ cam tâm làm cá mặn, chẳng cầu tiến thủ, mà cái việc vô dụng này, cứ để nàng gánh. Nhưng khi cả gia tộc thê lương, ảm đạm xuất hiện trước mặt, những ngày tháng làm cá mặn của Tần Lưu Tây cũng theo đó mà tan biến. Đối diện với Tần gia đang bên bờ vực sụp đổ, nha hoàn cầm chiếc hộp tiền trống rỗng đứng trước mặt, Tần Lưu Tây không thể không gánh vác trọng trách của đại tiểu thư, quản lý gia tộc, dưỡng trưởng bối, dạy trẻ con. Tần Lưu Tây: Rõ ràng ta cầm kịch bản cá mặn, ai lén tráo đổi của ta rồi? Đường muội bị đại tiểu thư làm cho hoài nghi nhân sinh: Cảm giác đại tỷ tỷ xem chúng ta giống như phiền phức vậy. Tần tứ công tử bị đại tiểu thư đánh cho tỉnh người: Mạnh dạn lên, bỏ hai chữ "cảm giác" đi. Tần tiểu ngũ bị đại tiểu thư "sủng" đến mức tự kỷ, nghiêm túc giơ tay trả lời câu hỏi về việc đại tỷ tỷ nàng chẳng có tài cán gì: Tỷ ấy biết trừ tà bắt quỷ, biết xem tướng vẽ bùa, biết chữa bệnh cứu người, mà này, ngươi hỏi cái nào? Sau này, có người hỏi Tần Lưu Tây, nếu cuộc đời được làm lại, ước mơ của nàng là gì? Tần Lưu Tây trầm mặc hồi lâu: Không cầu tiến thủ, sống lay lắt trăm năm!

200000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Thiên Tài Quân Đội Nhưng Ham Mê Làm Ruộng
Thiên Tài Quân Đội Nhưng Ham Mê Làm Ruộng

Lê Dạng trúng tuyển vào Học viện quân sự hàng đầu của Hoa Hạ, hiện cô đang đối mặt với việc chọn khoa. Mọi người xung quanh đều nhìn cô đầy hy vọng, họ cho rằng cô chắc chắn sẽ gia nhập các khoa chiến đấu đứng đầu bảng xếp hạng. Nhưng... khi cô mở miệng lại nói: "Em muốn vào Khoa Nông học." Bạn học: "???" Thầy cô: "???" Tại sao một thiên tài hệ chiến đấu lại muốn vào cái Khoa Nông học "khỉ ho cò gáy" đó? Thầy cô tiếc tài, kiên nhẫn khuyên nhủ, nhưng Lê Dạng kiên định: "Em. Muốn. Vào. Khoa. Nông. Học." Dưới ánh mắt đầy thắc mắc của giảng viên, sự khinh thường và hả hê của bạn học, Lê Dạng không hề do dự mà bước vào Khoa Nông học. Tui cũng không muốn đâu huhu, nhưng không đi không được! Trước mắt cô hiện rõ một dòng chữ lớn: [Tuổi thọ chỉ còn lại 1 ngày. Vui lòng nhanh chóng thu hoạch cây trồng để kéo dài tuổi thọ.] Lê Dạng thu hoạch lúa mì bình thường, tuổi thọ tăng 1 năm. Lê Dạng thu hoạch lúa mì chất lượng cao, tuổi thọ tăng 10 năm. Lê Dạng đảm nhận toàn bộ công việc của Khoa Nông học, tuổi thọ tăng 100 năm! [Ting!] [Tuổi thọ vượt mốc 100 năm, mở khóa tăng cường thiên phú, chiến pháp, và tinh thần.] Lê Dạng: "Hả? Còn có chuyện tốt vậy à?" Lê Dạng tiêu hao 10 năm tuổi thọ, thiên phú được tăng cường. Lê Dạng tiêu hao 30 năm tuổi thọ, học được chiến pháp xuất sắc. Lê Dạng tiêu hao 50 năm tuổi thọ, tinh thần đột phá giới hạn! Nửa năm sau, bảng xếp hạng top 100 của Trường Quân sự Trung Quốc xuất hiện một cái tên mới: Lê Dạng, khoa Nông học. Ai đây? Người của khoa Nông học á? Sao có thể chứ! *** Tóm tắt trong một câu: Xin hãy nhanh chóng thu hoạch thực vật, giành lấy tuổi thọ. Ý tưởng: Tự lực cánh sinh, không bao giờ khuất phục.

400000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Khóa Lại Thiên Kiêu, Sư Muội Ngưng Đan Ta Thành Tôn!
Khóa Lại Thiên Kiêu, Sư Muội Ngưng Đan Ta Thành Tôn!

Lý Huyền xuyên qua thế giới Võ Đạo vi tôn, sinh ra tại Thiên Huyền Đại Lục, mang thân phận được xưng là thể chất chi vương. Hắn được một vị mỹ nữ sư tôn thu làm đệ tử, vốn tưởng rằng từ đây sẽ bước lên con đường võ đạo long trời lở đất, quét ngang bát phương. Ai ngờ khi kiểm tra tư chất, lại bị phát hiện là trời sinh phàm thể, tu hành cả đời cũng khó có thành tựu. Lý Huyền bất đắc dĩ, chỉ có thể... nằm thẳng. Vốn nghĩ cứ như vậy an phận cả đời, sống dưới sự che chở của mỹ nữ sư tôn cũng không tệ. Nhưng hắn không ngờ rằng, sẽ có một ngày — sư tôn mang về cho hắn một vị Thánh Thể sư muội! Ngay lúc đó, Hệ thống Sư Huynh Mạnh Nhất thức tỉnh. Chỉ cần khóa định tu hành của sư muội, hắn liền có thể nhận được thành quả tu luyện của đối phương theo bội số ngẫu nhiên! Sư muội càng cuốn, hắn... càng mạnh! Ta tên là Phượng Cửu Ca, Nữ Đế chuyển thế. Kiếp trước, ta bị tâm phúc phản bội, thân tử đạo tiêu. Trọng sinh tại Thiên Huyền Đại Lục, được thu vào một tiên môn tu hành. May mắn là trong tay ta còn giữ một kiện Tiên Khí — Âm Dương Thiên Đạo Thước. Mỗi cách một đoạn thời gian, Tiên Khí này sẽ chỉ định cho ta một đối tượng so sánh. Chỉ cần ta chiến thắng đối phương, liền có thể thu được đủ loại tài nguyên tu hành nghịch thiên! Mà đối tượng đầu tiên của ta... Chính là vị sư huynh trời sinh phàm thể kia. Chuyện này chẳng phải quá dễ sao?! Ta đường đường là Nữ Đế chuyển thế, chẳng lẽ còn không thắng nổi một phàm thể? Nhưng sau nhiều lần so sánh — Ta chưa từng thắng nổi một lần. Phượng Cửu Ca bắt đầu hoài nghi nhân sinh. Cái này TM mà là phàm thể?! Về sau, Phượng Cửu Ca liều mạng tu luyện, ngưng tụ Kim Đan, chuẩn bị nghênh đón lần so sánh tiếp theo với lòng tin tràn đầy. Nhưng đúng lúc này — Trong động phủ của Lý Huyền, tử khí cuồn cuộn lan ra ba ngàn dặm, uy áp mênh mông quét sạch thiên địa! Chí Tôn pháp tướng đỉnh thiên lập địa, trấn áp bát phương! Phượng Cửu Ca trợn tròn mắt: “??? Ta mới vừa ngưng tụ Kim Đan... Ngươi làm sao đã thành Chí Tôn rồi?!” Lý Huyền mỉm cười ôn hòa: “Đa tạ sư muội ngưng đan, giúp ta... thành tôn.” Và từ đó về sau — Sư đệ sư muội của Lý Huyền càng nhiều, hắn... càng vô địch!

100000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Livestream bói toán: Thời tổng, phu nhân đang giục ngài đi ly hôn
Livestream bói toán: Thời tổng, phu nhân đang giục ngài đi ly hôn

Văn án: Để bảo vệ mạng sống, đại sư huyền học Thẩm Sơ Cẩn buộc phải kết duyên với một người đàn ông có khí chất tử kim. Vì vậy, cô đã kết hôn với người đàn ông giàu có và đẹp trai nhất kinh đô. Nhưng vừa nhận giấy kết hôn, đối phương đã nói rằng một năm sau phải ly hôn. Thôi được, người cần mặt, cây cần vỏ, ly hôn thì ly hôn, cô đồng ý. Để có thể tiếp tục sống sau khi ly hôn, cô phải tích lũy công đức. Vì vậy, cô bắt đầu livestream xem bói. Người xem: “Chủ kênh, cô có thể giúp tôi xem chồng tôi nɠɵạı ŧìиɧ với ai không?” Thẩm Sơ Cẩn: “Đó là người đã nuôi cô từ nhỏ đến lớn.” Người xem: “Sốc quá! “ Người xem: “Chủ kênh, cứu tôi với, có một con ma nữ đã ngồi gặm hạt dưa trước mặt tôi cả đêm!” Ma nữ: “Vừa gặm hạt dưa vừa hấp thụ nỗi sợ làm chất dinh dưỡng, vui quá đi mất~ “ Người xem: “Ha ha, tôi nên xếp hàng cười hay cười ngay đây?” Cô em chồng: “Chủ kênh, cô giúp tôi xem người chị dâu mới xuất hiện của tôi là ai với?” Thẩm Sơ Cẩn: “...Tôi tự xem chính mình á?” Một ngày nọ. Thẩm Sơ Cẩn: “Đi thôi, ly hôn.” Người đàn ông: “Ly hôn gì chứ?” Anh đè cô vào cửa. “Vợ à, em không biết rằng anh đã thích em từ lâu rồi sao?” Thẩm Sơ Cẩn quay mặt đi, “Thật sao? Không cảm thấy gì cả.” Người đàn ông nắm tay cô đặt vào một chỗ nào đó, giọng khàn khàn, “Bây giờ... có cảm thấy gì chưa?” Thẩm Sơ Cẩn: “!!! Đồ đàn ông khốn nạn!”

100000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Trồng Rau Trong Lâu Đài Phép Thuật Sau Tận Thế
Trồng Rau Trong Lâu Đài Phép Thuật Sau Tận Thế

Nguyễn Nhuyễn bất ngờ xuyên vào một cuốn tiểu thuyết, nam chính là người mạnh nhất trong thời tận thế, còn cô là nữ phụ pháo hôi với dị năng vô dụng. Trong khi những người khác thức tỉnh dị năng, Nguyễn Nhuyễn lại thức tỉnh một hệ thống ma pháp. Vì dị năng của hệ thống quá yếu kém, Nguyễn Nhuyễn bị đồng đội của mình bỏ rơi, thậm chí còn bị chọn làm mồi nhử xác sống, trở thành hòn đá lót đường cho sự trỗi dậy của nam chính. Bị xác sống vây công, kiệt sức và không còn lối thoát, Nguyễn Nhuyễn nhắm chặt mắt, nghiến răng, ném củ khoai tây trong tay ra xa và hét lớn: "Úm ba la xì bùa, triệu hồi: Hỏa Thuật!" Củ khoai tây lập tức biến thành quả cầu lửa, thiêu rụi đầu một con xác sống trước mặt! Đây... đây chính là ma pháp trong truyền thuyết ư!? Không lâu sau, tại một thị trấn biên giới hẻo lánh, đột nhiên mọc lên một tòa thành căn cứ kiên cố. Bên trong có một dị năng giả, nghe đồn từng bị ruồng bỏ tàn nhẫn vì quá vô dụng. Thế nhưng... Bắp do cô trồng không chỉ thơm ngon mà còn có thể biến thành đại bác, dễ dàng tiêu diệt xác sống. Dây leo do cô trồng còn cứng hơn thép, có thể dùng để chế tạo vũ khí và công trình phòng thủ, chống lại động vật biến dị hung hãn. Hoa hướng dương do cô trồng lại có khả năng chữa lành, thậm chí còn giải trừ được trạng thái xác sống! Lãnh đạo các căn cứ lớn nhao nhao: "Các người không cần, chúng tôi cần!" Mọi người: "Xin đại lão hãy để mắt tới chúng tôi!" Nam chính nguyên tác: "Giờ tôi hối hận còn kịp không?" Tóm tắt ngắn gọn: Bắt đầu học ma pháp từ việc trồng rau

100000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Từ Tận Thế Xuyên Đến 70, Tôi Và Con Trai Cùng Sở Hữu Không Gian Dị Năng
Từ Tận Thế Xuyên Đến 70, Tôi Và Con Trai Cùng Sở Hữu Không Gian Dị Năng

Tại tận thế, Tô Chiêu là một người mang dị năng cấp cao nhất, nắm giữ năng lực hệ mộc, hệ tinh thần và hệ lôi. Một ngày kia không may rơi vào vòng vây của thây ma rồi bị nhiễm vi rút, để không biến thành một cái xác biết đi thì cô chọn tự sát để kết thúc sinh mệnh. Ai ngờ Tô Chiêu lại xuyên không về thế giới song song của thập niên 70 cách đây mười nghìn năm, nhập vào thân xác một người cùng tên đang chuẩn bị đi lao động cải tạo. Chồng và anh cả bên chồng nhận nhiệm vụ ở Hương Cảng rồi mất tích, chưa rõ sống chết. Cha mẹ ruột tham gia nghiên cứu khoa học tuyệt mật nên không liên lạc được. Cha chồng bị đánh gãy chân, mẹ chồng thì khóc đến mù mắt, chị dâu lại ốm yếu bệnh tật, còn cháu trai mới ba tuổi... Chưa kể chính cô cũng đang mang thai hơn một tháng... Khởi đầu với hoàn cảnh thê thảm như vậy, Tô Chiêu cảm thấy thà chết còn hơn. Nhưng than thì than, sống vẫn phải sống, may sao dị năng vẫn còn và không gian cũng xuyên theo cô. Với lại thân thể này là một thiên tài chính hiệu: Tuổi còn trẻ đã là bác sĩ ngoại khoa tại bệnh viện lớn ở thủ đô, kiêm luôn chức phó viện trưởng. Ký ức của thân thể đều được giữ nguyên nên Tô Chiêu bỗng thấy mình ổn rồi, bật hack đây nha... Bị điều đi lao động thì sao? Dắt theo cả nhà già trẻ bệnh tật thì sao? Mang bầu thì đã làm sao? ... Mấy thứ đó chẳng là gì cả. Làm lại một đời, đạp gió rẽ sóng rực rỡ huy hoàng... Nhưng vừa đặt chân tới nơi bị điều đi thì cô chợt phát hiện mình xuyên sách mới đúng! Hóa ra mình và nhà chồng chỉ là pháo hôi làm nền, là công cụ để nữ chính tỏa sáng? Cạn lời! Pháo hôi sao? Công cụ sao? Tô Chiêu thẳng thắn tuyên bố: “Cho dù ở đâu, tôi cũng không làm bàn đạp cho bất kỳ ai!” Tay đỡ bụng bầu, Tô Chiêu xé nát kịch bản: “Số phận của tôi, tôi tự quyết định!”

80000 Giỏ hàng Giỏ hàng