Thập Niên 90: Nhờ Khả Năng Đọc Suy Nghĩ, Cô Trở Thành Thần Thám

Thập Niên 90: Nhờ Khả Năng Đọc Suy Nghĩ, Cô Trở Thành Thần Thám

Ngôn TìnhDị NăngHEHiện ĐạiSảng VănTình Cảm

Năm 1991, Triệu Hướng Vãn thi đỗ vào Đại học Công an tỉnh Hồ Nam. Tiếng gõ cửa lúc nửa đêm đã cuốn cô vào một câu chuyện gia đình đầy máu chó. Con gái nuôi 11 tuổi tên là Mai Mai đã làm em gái bị lạc mất. Người mẹ gần như suy sụp: “Con nói đi! Con đã vứt em ở đâu?” Mai Mai khóc lóc thảm thiết: “Con không cố ý, con không nhớ.” Tất cả mọi người đều khuyên: “Mai Mai vẫn còn là một đứa trẻ, đừng ép nó.” Nhưng Triệu Hướng Vãn lại tỉnh táo: “Nó đang nói dối.” Những người tham gia giúp tìm lại đứa trẻ bị lạc đều thán phục: “Nhận biết lời nói dối thông qua biểu hiện và hành vi? Cô thật lợi hại!” Chỉ có Triệu Hướng Vãn biết, cô có khả năng đọc suy nghĩ. Nhờ khả năng đọc được suy nghĩ này, cô có thể xác định được thủ phạm thông qua biểu hiện và hành vi của họ. Triệu Hướng Vãn từng tham gia vào nhiều vụ án hình sự lớn: Vụ án xác chết không đầu, vụ án đầu độc trong trường học, vụ án giấu người trong vali... Thành viên tổ trọng án: “Tuyệt vời! Một ngày phá được những hai vụ án lớn.” Đội trưởng đội hình sự: “Kẻ phạm tội xảo quyệt đến mấy cũng không thoát khỏi đôi mắt của cô ấy.” Họa sĩ thiên tài: “Tôi là họa sĩ chân dung hình sự riêng của cô ấy.” Người giàu nhất tỉnh Hồ Nam: “Cô ấy là ân nhân cứu mạng của tôi.” Tập đoàn Quý thị có ngành nghề kinh doanh trên toàn cầu: “Cô ấy mới là người đứng đầu của chúng tôi.” Chuyên gia hình sự hàng đầu Trung Quốc, thám tử đọc suy nghĩ, khắc tinh của các vụ án bí ẩn... Đối mặt với vô số lời khen ngợi, Triệu Hướng Vãn trầm lặng, mỉm cười không nói. Thiện hữu thiện lai, ác giả ác báo. Có khả năng đọc suy nghĩ trong tay, kẻ ác không thể trốn thoát, tôi sẽ đòi lại công lý cho những người lương thiện.

200000

1210 chương

Truyện cùng tác giả

Thập Niên 90: Lắng Nghe Tiếng Lòng Của Động Vật [Phá Án]
Thập Niên 90: Lắng Nghe Tiếng Lòng Của Động Vật [Phá Án]
Hồ Lục Nguyệt

Năm 1995, Hạ Mộc Phồn tốt nghiệp trường cảnh sát, được phân đến đồn công an đường An Bình làm một cảnh sát nhỏ. Đường An Bình, đường như tên, đồn cảnh sát bình yên, đám cảnh sát rảnh đến mức lười biếng. Lần thứ nhất ra quân là vào tháng bảy, giúp phú bà tìm kiếm chó Poodle mất tích. Các đồng nghiệp vô cùng vui vẻ lên đường: Cuối cùng cũng có cơ hội thân thiết giữa cảnh sát và nhân dân rồi. Hạ Mộc Phồn gọi một cái, con chó Poodle nhỏ chạy về. Hạ Mộc Phồn nhìn ánh mắt mất mác của đồng nghiệp trong đồn cảnh sát, từ nhỏ cô đã nghe hiểu được tiếng lòng động vật chỉ vào thùng rác màu lam cách đó không xa: Nơi đó có vài thứ vụn vặt, tràn ngập mùi máu tươi. Từ đó, đồn công an đường An Bình không còn an bình nữa.

200000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Nhân Viên Quản Lý Hồ Sơ Tội Phạm Trùng Sinh
Nhân Viên Quản Lý Hồ Sơ Tội Phạm Trùng Sinh
Hồ Lục Nguyệt

Là nhân viên quản lý hồ sơ tại trại giam, Khương Lăng thuộc nằm lòng những hồ sơ phạm nhân từng xử lý. Đã chứng kiến quá nhiều tội phạm, nghe qua vô số câu chuyện phía sau, Khương Lăng hiểu rõ sự phức tạp và biến đổi khôn lường của nhân tính. Có người bẩm sinɧ đã xấu, gây ra tội ác không thể dung thứ. Có người sai một bước, rồi sai mãi, đến cuối cùng không còn đường quay đầu. Có người nhất thời bốc đồng, để rồi khi hối hận đã quá muộn màng. Cũng có người, bi kịch xảy ra chỉ vì ảnh hưởng từ gia đình. ... Một ngày nọ, Khương Lăng trọng sinɧ về năm 1993, khi cô vừa tốt nghiệp trường cảnh sáτ, được phân về đồn công an đường Kim Ô làm cảnh sáτ khu vực. Trong đại sảnh đồn đang xử lý một vụ ẩu đả, cảnh sáτ phụ trách đang giáo dục hai thiếu niên: “Tiền Đại Vinh, em đừng bắt nạt Lương Cửu Thiện thế nữa...” Hai cái tên này quá đỗi quen thuộc, Khương Lăng sững người ngay tại chỗ. Lương Cửu Thiện, sinɧ năm 1978, năm 1999 ngồi tù vì tội giết người. Người bị cậu ấy sáτ hại tên là Tiền Đại Vinh. Vụ án năm ấy gây chấn động toàn thành phố. Lương Cửu Thiện bỏ học, truy lùng suốt sáu năm chỉ để tự tay giết kẻ thù đã hại cɧếτ chị gái mình. Tại toà, cậu ấy chỉ nói đúng bốn chữ: “TÔI KHÔNG HỐI HẬN.” Hiện giờ, liệu chị của cậu ấy còn sống không? Hy vọng mọi thứ vẫn còn kịp!

100000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Thập Niên 90: Nhờ Khả Năng Đọc Suy Nghĩ, Cô Trở Thành Thần Thám
Thập Niên 90: Nhờ Khả Năng Đọc Suy Nghĩ, Cô Trở Thành Thần Thám
Hồ Lục Nguyệt

Năm 1991, Triệu Hướng Vãn thi đỗ vào Đại học Công an tỉnh Hồ Nam. Tiếng gõ cửa lúc nửa đêm đã cuốn cô vào một câu chuyện gia đình đầy máu chó. Con gái nuôi 11 tuổi tên là Mai Mai đã làm em gái bị lạc mất. Người mẹ gần như suy sụp: “Con nói đi! Con đã vứt em ở đâu?” Mai Mai khóc lóc thảm thiết: “Con không cố ý, con không nhớ.” Tất cả mọi người đều khuyên: “Mai Mai vẫn còn là một đứa trẻ, đừng ép nó.” Nhưng Triệu Hướng Vãn lại tỉnh táo: “Nó đang nói dối.” Những người tham gia giúp tìm lại đứa trẻ bị lạc đều thán phục: “Nhận biết lời nói dối thông qua biểu hiện và hành vi? Cô thật lợi hại!” Chỉ có Triệu Hướng Vãn biết, cô có khả năng đọc suy nghĩ. Nhờ khả năng đọc được suy nghĩ này, cô có thể xác định được thủ phạm thông qua biểu hiện và hành vi của họ. Triệu Hướng Vãn từng tham gia vào nhiều vụ án hình sự lớn: Vụ án xác chết không đầu, vụ án đầu độc trong trường học, vụ án giấu người trong vali... Thành viên tổ trọng án: “Tuyệt vời! Một ngày phá được những hai vụ án lớn.” Đội trưởng đội hình sự: “Kẻ phạm tội xảo quyệt đến mấy cũng không thoát khỏi đôi mắt của cô ấy.” Họa sĩ thiên tài: “Tôi là họa sĩ chân dung hình sự riêng của cô ấy.” Người giàu nhất tỉnh Hồ Nam: “Cô ấy là ân nhân cứu mạng của tôi.” Tập đoàn Quý thị có ngành nghề kinh doanh trên toàn cầu: “Cô ấy mới là người đứng đầu của chúng tôi.” Chuyên gia hình sự hàng đầu Trung Quốc, thám tử đọc suy nghĩ, khắc tinh của các vụ án bí ẩn... Đối mặt với vô số lời khen ngợi, Triệu Hướng Vãn trầm lặng, mỉm cười không nói. Thiện hữu thiện lai, ác giả ác báo. Có khả năng đọc suy nghĩ trong tay, kẻ ác không thể trốn thoát, tôi sẽ đòi lại công lý cho những người lương thiện.

200000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Ta Mở Quán Rượu Thời Mạt Thế
Ta Mở Quán Rượu Thời Mạt Thế
Hồ Lục Nguyệt

Thể loại: Điền văn, Mạt thế, Không gian, Khoa học viễn tưởng, Dị năng, Ngọt sủng, Nhẹ nhàng, Xây dựng, Làm giàu, 1vs1 Văn Án: Cô gái San Hô ở khu ổ chuột thành phố ngầm, xuyên không đến ngàn năm trước. Năm năm tận thế thây ma, kẻ mạnh làm vua, trật tự xã hội hỗn loạn. San Hô có giá trị sức mạnh siêu cường, ngón tay vàng đầy đủ, cảm thấy nơi này có nắng, có gió, thích hợp để lười biếng. Cô mở quán rượu trong căn cứ, kiếm chút tiền lẻ, lúc rảnh rỗi lại trồng rau, nghiên cứu ẩm thực, vui vẻ như thần tiên. Cho đến khi chàng trai nọ xuất hiện... Anh cao gầy, gầy yếu, ít nói, bị người ta bắt nạt. San Hô nghĩ đến em trai mình, lòng mềm nhũn, thân thiện đưa tay... Chàng trai ngẩng mặt lên, ánh mắt tĩnh lặng đáng sợ: "Cô đã bắt được tôi, thì mãi mãi không được buông tay!" Đột nhiên, trong đầu San Hô vang lên âm thanh nhắc nhở: "Số 001, hãy nhận nhiệm vụ của Cục Thời Không, cứu phản diện Đường Dữ Diêm..." Anh: Cô ấy rất tốt bụng, tôi sẽ cố gắng trở thành người tốt. Cô: Tôi không nhận nhiệm vụ, anh muốn làm gì thì làm... Anh: Phá hủy thế giới không bằng xây dựng cơ sở hạ tầng, tôi sẽ xây công viên, trường học, trung tâm thương mại cho cô ấy... một thành phố đồng quê! Cô: Thực ra tôi rất nhàn rỗi, chỉ muốn mở một quán rượu nhỏ... *** Hậu thế truyền tụng: "Trong thời kỳ tận thế, chúng ta đã chứng kiến hai thành tựu lớn của xã hội loài người, một là loài người cuối cùng đã học được cách kiểm soát bản tính tham lam; hai là khi mọi người trở lại nền văn minh, họ có thể sống ở nơi tốt đẹp nhất mà San Hô đã xây dựng cho chúng ta." San Hô ngơ ngác: Không, không phải tôi, đừng nói bừa...

300000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Truyện liên quan

Từ Tận Thế Xuyên Đến 70, Tôi Và Con Trai Cùng Sở Hữu Không Gian Dị Năng
Từ Tận Thế Xuyên Đến 70, Tôi Và Con Trai Cùng Sở Hữu Không Gian Dị Năng

Tại tận thế, Tô Chiêu là một người mang dị năng cấp cao nhất, nắm giữ năng lực hệ mộc, hệ tinh thần và hệ lôi. Một ngày kia không may rơi vào vòng vây của thây ma rồi bị nhiễm vi rút, để không biến thành một cái xác biết đi thì cô chọn tự sát để kết thúc sinh mệnh. Ai ngờ Tô Chiêu lại xuyên không về thế giới song song của thập niên 70 cách đây mười nghìn năm, nhập vào thân xác một người cùng tên đang chuẩn bị đi lao động cải tạo. Chồng và anh cả bên chồng nhận nhiệm vụ ở Hương Cảng rồi mất tích, chưa rõ sống chết. Cha mẹ ruột tham gia nghiên cứu khoa học tuyệt mật nên không liên lạc được. Cha chồng bị đánh gãy chân, mẹ chồng thì khóc đến mù mắt, chị dâu lại ốm yếu bệnh tật, còn cháu trai mới ba tuổi... Chưa kể chính cô cũng đang mang thai hơn một tháng... Khởi đầu với hoàn cảnh thê thảm như vậy, Tô Chiêu cảm thấy thà chết còn hơn. Nhưng than thì than, sống vẫn phải sống, may sao dị năng vẫn còn và không gian cũng xuyên theo cô. Với lại thân thể này là một thiên tài chính hiệu: Tuổi còn trẻ đã là bác sĩ ngoại khoa tại bệnh viện lớn ở thủ đô, kiêm luôn chức phó viện trưởng. Ký ức của thân thể đều được giữ nguyên nên Tô Chiêu bỗng thấy mình ổn rồi, bật hack đây nha... Bị điều đi lao động thì sao? Dắt theo cả nhà già trẻ bệnh tật thì sao? Mang bầu thì đã làm sao? ... Mấy thứ đó chẳng là gì cả. Làm lại một đời, đạp gió rẽ sóng rực rỡ huy hoàng... Nhưng vừa đặt chân tới nơi bị điều đi thì cô chợt phát hiện mình xuyên sách mới đúng! Hóa ra mình và nhà chồng chỉ là pháo hôi làm nền, là công cụ để nữ chính tỏa sáng? Cạn lời! Pháo hôi sao? Công cụ sao? Tô Chiêu thẳng thắn tuyên bố: “Cho dù ở đâu, tôi cũng không làm bàn đạp cho bất kỳ ai!” Tay đỡ bụng bầu, Tô Chiêu xé nát kịch bản: “Số phận của tôi, tôi tự quyết định!”

80000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Mạt Thế Nuôi Con Không Dễ: Cục Cưng, Con Lên Trước Đi
Mạt Thế Nuôi Con Không Dễ: Cục Cưng, Con Lên Trước Đi

Mạt thế ập đến. Khi những người sống sót và xác sống đánh nhau sống chết thì Thư Lan trốn trong bãi rác. Cô lợi dụng mùi hôi thối che giấu hơi thở con người để tránh xác sống, rồi sinh ra Thư Mao Mao. May mắn thay, con trai cô cực kỳ thông minh. Vừa sinh ra bé con đã có dị năng "cướp đoạt" mạnh nhất mạt thế. Bất hạnh thay, vì sinh nở mà cơ thể cô suy yếu nhanh chóng. Cô trở nên vô dụng, đến gϊếŧ con gà cũng khó khăn. Vì vậy, Thư Lan còn trẻ tuổi đã bị (tự) ép (nguyện) sống cuộc sống ăn bám con mình. Là con trai của Thư Lan, Thư Mao Mao vừa cai sữa không lâu đã phải đối mặt với hàng loạt hiện thực lạnh lùng: Mẹ yếu ớt, ba mất tích, xác sống vô tận, và cả những đồng loại phiền phức. Hơn nữa, mẹ của cậu còn là một bậc thầy diễn xuất, thích bịa ra đủ loại thân phận kỳ quái cho mình. Mẹ giả làm cô nhi quả phụ yếu đuối, lừa ăn lừa uống lừa cả dị năng, còn muốn trở thành kẻ xấu xa nhất mạt thế. Thư Mao Mao bất lực. Biết làm sao giờ? Cưng chiều thôi. Ai bảo bà ấy là mẹ mình. Nhiều năm sau, một đại lão nào đó cười khẽ: "Thư Lan, nghe nói em đi khắp nơi nói tôi chết rồi?" [Mẹ tinh ranh × Con siêu thông minh, chiến lực cao.] Lưu ý của tác giả: 1. Có CP, có tình cảm gia đình. 2. Nam chính là Thư Mao Mao, vì đất diễn còn nhiều hơn cả ba ruột hẹ hẹ hẹ. 3. Bối cảnh mạt thế, nữ chính là ác nữ, sẽ cướp của người khác. Cân nhắc trước khi đọc.

120000 Giỏ hàng Giỏ hàng

[Thập Niên 70] Lão Đại Ở Mạt Thế Mang Không Gian Đến Niên Đại Văn
[Thập Niên 70] Lão Đại Ở Mạt Thế Mang Không Gian Đến Niên Đại Văn

Nữ chính không hiểu sao lại xuyên không đến thập niên 70, mang trong mình dị năng hệ tinh thần và chữa trị, tay nắm giữ một không gian thần kỳ của Thương thành. Cô nhận được tình thân ấm áp! Tình yêu duy nhất và nồng nàn! Quan trường đen tối, bị hãm hại sau lưng, những ân oán năm xưa dần được hé lộ, không ngờ người ba ruột của cô lại có lai lịch ghê gớm như vậy! Những toan tính trong quan trường. Yêu, hận, tình, thù của những người trung niên. Một nhóm thanh niên với tính cách khác nhau. Khí phách hừng hực! Tự do phóng khoáng! Ngỗ nghịch khó thuần! Nỗ lực phấn đấu! Chuyện gì sẽ xảy ra? Mời các bạn đến với nội dung chính! Trà xanh, cực phẩm, phản diện đều sẽ xuất hiện, nhưng sẽ nhanh chóng bị nữ chính giải quyết. Hãy xem cô sống một cách tự do tự tại như thế nào trong thời đại này! Không phải kiểu truyện niên đại làm ruộng truyền thống, trong truyện có rất nhiều câu chuyện, đều rất đặc sắc! Có nam chính, bạn nào thích đẩy thuyền, cẩn thận. Giới thiệu không thể diễn tả hết sự đặc sắc của câu chuyện này, khác với thể loại truyện niên đại làm ruộng truyền thống, mời các bạn đón đọc! (Uống ít nước thôi, truyện gần như không có điểm nào nhàm chán, không dám nói là toàn bộ cao trào, đọc không hề chán luôn)

500000 Giỏ hàng Giỏ hàng

[Mỹ Thực] Tôi Mở Quán Ăn Ở Biệt Thự
[Mỹ Thực] Tôi Mở Quán Ăn Ở Biệt Thự

Văn án: Cố An Khanh – tiểu thư duy nhất thế hệ thứ ba trong gia đình giàu có và quyền lực nhất thành phố, tốt nghiệp một trường danh tiếng thuộc Ivy League. Thế nhưng ngoài dự đoán của mọi người, cô lại mở một... quán ăn! Tin này lan ra khiến biết bao người trong giới phải tròn mắt kinh ngạc. Ngay sau ngày khai trương, mọi người ùn ùn kéo đến xem náo nhiệt. Miệng thì nói đến để ủng hộ, nhưng trong số đó cũng không thiếu người chỉ muốn nhìn cô bị chê cười. Kết quả là, sau khi ăn xong... “Mẹ hỏi tôi sao cứ ôm cánh cửa không chịu buông tay?” “Bởi vì tôi yêu quán ăn này đến mức không thể rời, món ở đây ngon đến nỗi muốn nuốt luôn... cả lưỡi vào bụng.” Một tiểu thư được nuông chiều từ nhỏ, sao lại nấu ăn ngon đến thế này? Thật là... Không thể tin nổi! Điều khó tin hơn nữa, bà chủ Cố nói quán mỗi ngày chỉ nhận hai mươi bàn! Đùa gì vậy chứ, hai mươi bàn thì làm sao đủ, cho hai trăm bàn cũng vẫn còn thiếu! “Bà chủ ơi, mở thêm bàn đi!”

100000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Trở Về Từ Tiên Giới Ta Làm Giàu Nhờ Trồng Trọt
Trở Về Từ Tiên Giới Ta Làm Giàu Nhờ Trồng Trọt

Kiếp trước Hứa Hạ vì tăng ca mà chết đột ngột, xuyên đến giới tu tiên, cẩn trọng trồng rau 300 năm ở linh giới, không ngờ bị kỳ lân đá cho về hiện đại. Vất vả lắm mới trở lại, ai còn thèm làm trâu làm ngựa! Ơ? Linh ngọc bên mình cũng theo về, bên trong còn tạo ra ngọc lộ! Hứa Hạ lập tức thu dọn đồ đạc về quê. Gặp năm mất mùa, sau núi hoang tàn, không thu hoạch được gì? Không sao, Hứa Hạ nói vẫn còn cứu được. Khai hoang núi, nuôi ong, hái hoa hồng, luyện tinh dầu, làm nước hoa hồng, Hứa Hạ từ đó sống cuộc đời an nhàn tự tại, ăn ngon uống sướиɠ, rảnh rỗi còn giúp người thân đấu với gã tồi, giúp chị em gái vươn lêи đỉиɦ cao sự nghiệp. Khách hàng từng ăn trái cây và rau Hứa Hạ trồng thì bảo: "Hứa Hạ, đừng ngủ nữa! Dậy trồng rau đi!" Các quý bà dùng nước hoa hồng và tinh dầu Hứa Hạ làm thì than: "Hứa Hạ, đừng ngủ, dậy hái hoa đi!" Các đại gia từng đến sau núi nhà Hứa Hạ thì giục: "Hứa Hạ, đừng ngủ, đến giờ ăn cơm rồi!"

250000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Tận Thế: Một Tốt Thí Hơi Xấu Thì Đã Sao?
Tận Thế: Một Tốt Thí Hơi Xấu Thì Đã Sao?

Lộc Nam Ca xuyên sách rồi, xuyên thành nhân vật tốt thí trong truyện tận thế – em gái chết yểu của nam phụ! Trong truyện gốc, Lộc Nam Ca sở dĩ có tên chỉ đơn giản là vì nam phụ thường xuyên lấy ảnh gia đình ra ngắm để tưởng nhớ người nhà. Nam chính tình cờ nhìn thấy tấm ảnh, thuận miệng hỏi một câu, lại còn khen ngợi cô! Không ngờ rằng, chỉ vì một câu khen ngợi ấy, nhân vật tốt thí này đã thành công trở thành ánh trăng sáng mềm mại dịu dàng trong lòng độc giả! Dù sao thì, nam chính một lòng tập trung vào sự nghiệp, từ đầu đến cuối, cô gái duy nhất từng được anh khen ngợi chỉ có Lộc Nam Ca! ... Lộc Nam Ca sau khi xuyên sách, giữa lựa chọn chờ chết và vật lộn sinh tồn giữa tận thế, đã chọn cách vùng vẫy để sống sót... (Các tình yêu ơi, phần giới thiệu có hơi bất lực, mời mọi người đọc thử vài chương rồi hãy quyết định nhé!) (Lưu ý: Truyện đồng đội, nữ chính không phải kiểu sói đơn độc!) (Trước khi xuyên sách, nữ chính cũng chỉ là một người bình thường giữa muôn vàn chúng sinh, không thể nào lập tức quyết đoán sát phạt, cần phải trưởng thành từ từ. Ai để ý điểm này xin cân nhắc kỹ trước khi đọc!) (Tuyến truyện chính là sự trưởng thành của nữ chính và đồng đội, tạm thời chưa có couple (CP). Nếu có thì cũng sẽ xuất hiện ở giai đoạn giữa/cuối truyện hoặc trong ngoại truyện!) Bởi vì tác giả thích kiểu tình yêu cân tài cân sức! Nữ chính không thể nào là dạng dây leo yếu đuối!!! Lưu ý: Giai đoạn đầu truyện có đề cập nguyên tác mà nữ chính xuyên vào là truyện nam tần, do đó phần miêu tả nam chính của nguyên tác ở giai đoạn đầu sẽ hơi mang hơi hướng truyện nam tần. Ai để ý điểm này xin cân nhắc kỹ trước khi đọc!!!

250000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Độc Giả Của Tôi Trải Khắp 3000 Thế Giới
Độc Giả Của Tôi Trải Khắp 3000 Thế Giới

Lê Ôn Thư, một đại thần trong giới sáng tác tiểu thuyết mạng, vì thức khuya viết lách mà đột tử. Hệ thống dốc hết vốn liếng để giúp cô trùng sinh về tuổi mười sáu. Đó là thời đại mà cả giải trí lẫn internet đều chưa phát triển. Đứng trước kho tàng sách từ ba nghìn thế giới trong không gian hệ thống, Lê Ôn Thư xoa cằm, cảm thán: “Đột tử cũng đáng lắm!” ... Trước khi đọc: “Ủa? Đây là thể loại tiểu thuyết gì vậy, thử đọc xem sao.” Sau khi đọc: “Trời ơi! Đọc chưa đã, hoàn toàn chưa đủ, giờ này mà chưa cập nhật xong, làm sao ngủ nổi đây!” ... Trước khi đọc: “Tiểu thuyết thì có gì hay, ngàn truyện như một, biết đầu là đoán được đuôi, chán chết.” Sau khi đọc: “Cứu tôi với! Não tôi phát triển đủ chưa vậy, chỉ lỡ bỏ qua một câu mà đã không hiểu gì rồi!” ... Trước khi đọc: “Kinh dị á? Kinh dị cỡ nào được chứ? Anh đây từng cười ha hả bước ra từ nhà ma, xem phim kinh dị như phim hài ấy.” Sau khi đọc: “Mẹ ơi! Cô ấy viết cứ như thật sự có thứ gì đó bò ra ngoài được vậy!” ... Ở thế giới cổ đại, một cuốn tiểu thuyết về đích nữ trùng sinh báo thù đấu đá trong phủ trở thành sách gối đầu giường của các tiểu thư khuê các ở kinh thành. Sách vừa phát hành đã lập tức cháy hàng. Trước khi đọc: “Đàn ông đại trượng phu phải ra chiến trường chinh chiến, ai rảnh xem mấy chuyện đấu đá trong nhà với cung đình chứ.” Sau khi đọc: “Ai bảo tôi là đàn ông? Chị em với nhau thì sao không được mua chứ!” ... Ở thế giới tu tiên, một cuốn tiểu thuyết về xuyên không, phế vật nghịch tập vả mặt khiến tam giới đại chiến. “Đừng đánh nữa, tác giả vừa cập nhật chương mới rồi kìa!”

160000 Giỏ hàng Giỏ hàng