Xuyên Qua Chi Tranh Làm Sủng Phi

Xuyên Qua Chi Tranh Làm Sủng Phi

Ngôn TìnhXuyên KhôngCổ ĐạiCung Đấu

Mọi người đều nói Vĩnh Xương Đế thích nhất là mỹ nhân thon thả, mảnh mai như dương liễu, eo nhỏ trong một vòng tay, mặt trái xoan nhu uyển. Tiêu Uyển Từ cũng ở trong diện phải tham gia tuyển tú, nàng sờ mặt mình, ừm, bầu bĩnh, mượt mà, cảm thấy cũng khá yên tâm. Coi như một chuyến du lịch Hoàng cung cổ đại miễn phí, sau đó về nhà, tìm một phu quân như ý để gả, sống những tháng ngày êm đềm, bình yên Sau đó, Tiêu Uyển Từ khóc ròng trong lòng. Tại sao lại như vậy? Tại sao lại "được" tuyển chứ???Vì sinh hoạt, coi như làm việc trước thời hạn đi! Tiêu Uyển Từ: Sau khi vào cung nhất định phải ôm chặt đùi của Vệ Ly Mặc, như vậy mới có thịt ăn! Vệ Ly Mặc: Ái phi, liêm sỉ của ngươi đâu! Nếu yêu thích truyện ngôn tình, bạn có thể đọc thêm Cường Thế Sủng Ái hoặc Chồng Ma Của Em

200000

648 chương

Truyện cùng tác giả

Xuyên Qua Chi Tranh Làm Sủng Phi
Xuyên Qua Chi Tranh Làm Sủng Phi
Băng Hàn Ngọc Tiêu

Mọi người đều nói Vĩnh Xương Đế thích nhất là mỹ nhân thon thả, mảnh mai như dương liễu, eo nhỏ trong một vòng tay, mặt trái xoan nhu uyển. Tiêu Uyển Từ cũng ở trong diện phải tham gia tuyển tú, nàng sờ mặt mình, ừm, bầu bĩnh, mượt mà, cảm thấy cũng khá yên tâm. Coi như một chuyến du lịch Hoàng cung cổ đại miễn phí, sau đó về nhà, tìm một phu quân như ý để gả, sống những tháng ngày êm đềm, bình yên Sau đó, Tiêu Uyển Từ khóc ròng trong lòng. Tại sao lại như vậy? Tại sao lại "được" tuyển chứ???Vì sinh hoạt, coi như làm việc trước thời hạn đi! Tiêu Uyển Từ: Sau khi vào cung nhất định phải ôm chặt đùi của Vệ Ly Mặc, như vậy mới có thịt ăn! Vệ Ly Mặc: Ái phi, liêm sỉ của ngươi đâu! Nếu yêu thích truyện ngôn tình, bạn có thể đọc thêm Cường Thế Sủng Ái hoặc Chồng Ma Của Em

200000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Khang Hi Gia Tiểu Sủng Phi
Khang Hi Gia Tiểu Sủng Phi
Băng Hàn Ngọc Tiêu

Một sớm tỉnh lại, Dung Nguyệt bỗng xuyên không, trở thành một phi tần nhỏ bé, yếu ớt, không được sủng ái trong hậu cung rộng lớn của Khang Hi. Ba năm trôi qua, nàng vẫn chỉ là một tiểu đáp ứng mờ nhạt, chẳng ai thèm để ý. Nàng ngồi thở dài, cảm thán: Cuộc đời còn có thể khổ hơn được nữa không đây?! Nhưng không cam chịu số phận, Dung Nguyệt quyết tâm thay đổi cuộc đời. Nàng bắt đầu lên kế hoạch cho con đường tranh sủng. Mộng tưởng: Trở thành một thế hệ sủng phi được cả hậu cung kính nể! Một ngày nọ, Khang Hi nghe nói về tham vọng này, liền đến hỏi: “Ái phi, nghe nói ngươi mộng tưởng trở thành sủng phi của trẫm. Có thể nói cho trẫm vì sao không?” Dung Nguyệt nhẹ nhàng mỉm cười: “Hoàng Thượng muốn nghe lời nói dối, hay là sự thật?” Khang Hi hứng thú hỏi: “Lời nói dối thì thế nào, sự thật thì ra sao?” Dung Nguyệt đáp: “Lời nói dối chính là: Hoàng Thượng anh minh thần võ, tuấn tú bất phàm. Thần thϊếp vừa nhìn thấy đã lập tức say mê, khuynh đảo tâm can!” Khang Hi nghe xong rất hài lòng, gật gù khen ngợi. Rồi hỏi tiếp: “Vậy còn sự thật?” (Trong lòng nghĩ thầm: Lời nói dối đã hay như thế, sự thật chắc chắn sẽ càng tuyệt vời hơn.) Dung Nguyệt nhìn Khang Hi, bình thản đáp: “Nghe nói sủng phi có thể ăn cơm no, muốn ăn gì thì ăn nấy.” Khang Hi sững người, sắc mặt tối sầm lại: “... Câu sự thật này nghe còn không hay bằng lời nói dối đâu!”

200000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Truyện liên quan

Quốc Công Gia Sủng Ta
Quốc Công Gia Sủng Ta

Cố Hằng từ nhỏ đã bị di nương dạy dỗ chỉ để củng cố địa vị cho đích tỷ. Đích tỷ và chồng tình thâm, dùng nàng như món đồ chơi, chơi xong là có thể vứt bỏ. Trước khi chết, nàng mới biết mình mới là con vợ cả. Trọng sinh vào đêm trước khi bị gửi đến cho chồng của đích tỷ, thì cha của hắn vừa khải hoàn trở về. Nghe nói em vợ của nhi tử mình viết chữ Trâm Hoa Tiểu Khải đẹp như hoa, liền mời vào thư phòng để hầu mực. Cả phủ chấn động, Quốc Công gia độc thân vốn không để bất kỳ nữ tử nào đến gần, kể cả một con muỗi cái. Từ đó, Quốc Công gia miệt mài học tập ngày đêm trong thư phòng. Không ai biết, đêm khuya khi mọi thứ yên tĩnh, Quốc Công gia thường nắm chặt eo của người ta mãi đến canh ba mới chịu thả người. Ung Quốc Công nửa đời chinh chiến, trong hai mươi năm chỉ ở nhà hơn một tháng, nhưng lần này về phủ suốt cả tháng mà không bước ra khỏi cửa phủ. Một buổi sáng, đích tỷ định đến thỉnh an cha chồng và dâng trà, thì thấy thứ muội mày mắt đưa tình, tóc vấn tán nhẹ bước ra từ thư phòng mà không ai dễ vào được. Không lâu sau Ung Quốc Công tổ chức hôn lễ rầm rộ, khách khứa đông nghịt, nạp thϊếp nhưng lễ nghi hoành tráng chẳng khác gì cưới chính thê. Nữ tử trong bộ đồ đỏ cao quý, mỉm cười đặt phong bao vào tay con kế cùng con dâu đang quỳ dưới chân mình, dịu dàng nói: "Đích tỷ, con ngoan, đây là chút lì xì nhỏ mẹ kế thưởng cho hai ngươi." Dựa vào Ung Quốc Công làm chỗ dựa, nàng giành lại thân phận thật của mình, khiến đôi cẩu nam nữ thân bại danh liệt, chết không toàn thây. Ung Quốc Công qua đời trẻ ở tuổi ba mươi, nô bộc bên cạnh đều được giải phóng. Cố Hằng dự tính rằng nếu nàng có thể mang thai trước khi Ung Quốc Công qua đời, nàng sẽ nhận được khối tài sản lớn và sống tự do. Nhưng ai ngờ sau khi sinh một nhi tử, Ung Quốc Công ngày càng mạnh mẽ hơn. Cây già nở hoa, nhà cũ bốc cháy, 1V1 [ngọt sủng 1V1] + [ngược tra vả mặt] + [chữa lành từ hai phía].

240000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Tra Nữ Tu Tiên, Bị Theo Đuổi Triền Miên
Tra Nữ Tu Tiên, Bị Theo Đuổi Triền Miên

Diệp Xu xuyên vào một quyển tiểu thuyết tu tiên, trở thành nữ phụ độc ác trong truyện. Nữ phụ ấy tu đạo Vô Tình, chọn con đường tu hành máu lạnh vô tình. Trước khi gϊếŧ phu quân để chứng đạo, nàng từng ra tay sát hại vô số thiên tài kiệt xuất, cướp đoạt tài nguyên của bọn họ. Cuối cùng, đến cả huynh trưởng của nữ chính cũng bị nàng hại chết. Diệp Xu xuyên đến vào lúc nữ phụ vẫn chỉ là một phàm nhân, không có linh căn, hoàn toàn không thể tu hành. Chỉ vì sở hữu dung mạo khuynh thành mà nàng bị ép gả làm tiểu thϊếp cho một lão già. “Trời ơi, cứu mạng với!” Nhìn gương mặt già nua kia, lại ngửi thấy mùi hôi nồng nặc tỏa ra từ thân thể lão, Diệp Xu thật sự không sao nuốt trôi được. Nàng quyết tâm bỏ trốn, nào ngờ vừa chạy đã đυ.ng ngay một loạt “người tình cũ” từng bị nữ phụ bội bạc. “Kẻ đó đã đoạt mất nội đan của ta, ta phải gϊếŧ nàng!” “Nàng diệt cả nhà ta, ta phải gϊếŧ nàng!” “Nàng làm nhục thanh danh gia tộc ta, ta phải gϊếŧ nàng!” “Nàng phá nát căn cơ dòng tộc ta, ta phải gϊếŧ nàng!” Miệng thì nói yêu thương nàng, nhưng tất cả bọn họ đều muốn đoạt mạng nàng. “Ta chỉ muốn sống thôi mà, sao mà khó dữ vậy trời?”

120000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Sau Khi Đọa Thiên, Ta Thức Tỉnh Huyết Mạch
Sau Khi Đọa Thiên, Ta Thức Tỉnh Huyết Mạch

Cơ Dao bị giam cầm trong Trấn Ma Tháp suốt ba trăm năm, phong ấn nay đã bị phá vỡ, nàng nhân lúc hỗn loạn thoát khỏi xiềng xích, một lần nữa trông thấy ánh sáng mặt trời. Hàng vạn thiên binh nhận lệnh tới truy bắt ma đầu, vây nàng tại Đọa Tiên Đài. Cơ Dao ngẩng đầu, tắm mình dưới ánh dương đã ba trăm năm xa cách, từ từ nở nụ cười. Đọa Tiên Đài là nơi Tam Trọng Thiên dùng để xử tội tiên nhân phạm lỗi. Kẻ nào bị đẩy xuống nơi này, trước nay đều là mười phần chết, không phần sống. Giữa vô vàn ánh mắt kinh ngạc cùng phẫn nộ phía sau, Cơ Dao cứ thế ngả người ra sau, như chim bay vào vực sâu vô tận. Sử sách thần tộc ghi lại, ngày ấy, Đế nữ thị Cửu U của Ma tộc từ Đọa Tiên Đài trên Tam Trọng Thiên nhảy xuống, tan thành hư vô. Ai cũng không ngờ rằng, vài năm sau, Cơ Dao vốn đáng ra đã chết dưới Đọa Tiên Đài, lại dẫn theo ngàn vạn Ma tộc, từ Cửu U đánh thẳng lên Thần vực, nghiệp hỏa hừng hực, thiêu cháy cả cung khuyết trên trời. Từ đó về sau, trên trời dưới đất đều phải cung kính gọi nàng một tiếng Quân Thượng. - PS. 1. Chắc chắn là thể loại sảng văn, hơi thiên hướng quần tượng, nữ chính thường xuyên nhảy qua nhảy lại giữa ranh giới làm người và không làm người. 2. Nam chính là Tạ Hàn Y.

100000 Giỏ hàng Giỏ hàng

TN 80: Đoàn Sủng Phúc Tinh Huyền Học Có Không Gian
TN 80: Đoàn Sủng Phúc Tinh Huyền Học Có Không Gian

Vì làm việc quá sức mà đột ngột qua đời, Đường Tảo Tảo ngoài ý muốn xuyên đến một thế giới khác, lại còn kế thừa y bát* của một cao nhân huyền môn. (*Y bát (truyền từ đời này sang đời khác): chỉ áo cà sa và cái bát mà những nhà sư đạo Phật truyền lại cho môn đồ, sau này chỉ chung tư tưởng, học thuật, kỹ năng ... truyền lại cho đời sau) Cuộc sống vinh hoa phú quý ngày nào tan biến, thay vào đó là cảnh nhà cửa tiêu điều, người thân và dân thôn đều khốn đốn vì thiên tai, sâu bệnh, chẳng biết sống sao cho qua ngày. Đường Tảo Tảo cắn răng, quyết tâm dùng những gì mình học được để mang lại ấm no cho gia đình và cả thôn xóm. Nhà ai xây chỗ xấu, phong thủy không tốt? Không sao cả. Cô chỉ cần khẽ bấm ngón tay tính toán, chớp mắt đã chọn được đất lành. Đứa trẻ nào khóc quấy mãi không dừng? Cũng chẳng hề gì. Chỉ cần cô khẽ chấm một cái lên trán, bé lập tức ngoan ngoãn như cũ. Dần dần, dân thôn phát hiện trong thôn thường xuyên có ô tô con ra vào, còn xuất hiện cả những nhân vật lớn mà bình thường cả đời họ chưa từng gặp. Người thì đến xin chữa bệnh, kẻ lại hỏi về vận mệnh, tiền đồ. Chỉ là... Đường Tảo Tảo nhìn người đàn ông ngồi nghiêng trên xe lăn trước mặt, nhíu mày, lòng đầy oán thầm. “Anh không có bệnh mà, đến đây kiếm chuyện hả?” Người đàn ông chỉ cười, không nói. Quản gia đứng bên cạnh lên tiếng thay: “Cô Tảo Tảo, ông chủ nhà tôi bảo, tà khí nhập thân, muốn trừ thì phải ở nơi có linh khí. Cô vừa có thiên linh trong sạch, người lại xinh tươi như hoa, rất hợp để ở lâu dài.”

130000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Quay Về Trước Khi Tận Thế Bùng Phát, Tôi Mở Trường Học Sinh Tồn
Quay Về Trước Khi Tận Thế Bùng Phát, Tôi Mở Trường Học Sinh Tồn

Năm thứ 5 kể từ khi dịch zombie bùng phát, toàn bộ nhân loại diệt vong, Phù Thanh – người duy nhất chống cự đến cuối cùng – cũng tuyệt vọng mà chết. Mở mắt ra, cô lại quay về thời điểm trước khi tai họa giáng xuống. Thành phố trời trong gió nhẹ, cảnh sắc yên bình. Đang định tranh thủ thời gian tận hưởng cuộc sống, trong đầu Phù Thanh đột nhiên vang lên một giọng nói. [Đã kích hoạt hệ thống mô phỏng vận hành trường học!] [Mục tiêu nhiệm vụ: Truyền dạy kỹ năng sinh tồn, bồi dưỡng lực lượng chiến đấu tinh nhuệ, xây dựng một [Trường học Sinh Tồn] với cơ sở vật chất hoàn thiện, trở thành nơi trú ẩn cuối cùng của nhân loại!] [Đếm ngược thời gian bùng phát đại dịch còn: 364 ngày 23 giờ 35 phút 48 giây.] Phù Thanh: "..." Đùa kiểu gì vậy, năm huy hoàng cuối cùng của nền văn minh Lam Tinh, các người lại bắt tôi trông trẻ? – Tân sinh viên khóa 9999 của Đại học Phương Châu phát hiện, hình như trường mình có gì đó... không ổn! ... Các môn "Phân loại zombie", "Kỹ thuật trồng trọt" và "Khái luận tích trữ hàng hóa cơ bản" trên thời khóa biểu là cái quái gì vậy? ... Người ta học phát thanh truyền hình, tại sao môn thể dục bắt buộc lại là... vượt địa hình vũ trang? ... Trường khác khai giảng huấn luyện quân sự là đứng nghiêm phơi nắng, sao đến lượt bọn họ lại bị nhét vào khoang giả lập, mở màn đã là cảnh zombie máu me đầy mặt? Thủ khoa khối Văn run rẩy bị đẩy vào lớp Chỉ huy Quân sự, nét mặt đờ đẫn: Sao kẻ địch trong miệng giáo viên... hình như đều không phải con người? Vận động viên chuyên nghiệp mơ mơ màng màng bị nhét vào lớp tinh anh, hai mắt tối sầm: Vừa bắt đầu đã học "cách chặt gân tay, gân chân", thật sự phù hợp sao? Mà mỗi lần bọn họ muốn nghỉ học, trước mặt lại tự động bật ra một khung thông báo [Yêu cầu bị từ chối!] Một tháng sau, các tân sinh viên hoàn toàn sụp đổ. Bọn họ đồng loạt tìm đến hiệu trưởng khiếu nại: "Thế giới này căn bản không có người nào gϊếŧ được ba con zombie trong vòng một phút!" Hiệu trưởng trẻ tuổi khẽ nâng mắt, nhướng mày một cái. Ba mươi giây sau, đám sinh viên nhìn hiệu trưởng vung tay chém mười con zombie như chặt rau, toàn trường lặng ngắt như tờ. Phù Thanh xoay cổ tay, quay người: "Còn ai có vấn đề gì nữa không?" Các tân sinh viên co rúm lại như đàn gà con: "..." Bọn họ nuốt nước bọt: "Không, không còn." – Năm 10000 lịch Lam Tinh, một loại virus không rõ lan rộng toàn cầu. Khi mọi người rơi vào tuyệt vọng, từ trên trời bỗng rơi xuống một nhóm sinh viên, động tác thuần thục rút ra rìu chiến, một rìu hạ một zombie. Bọn họ dẫn theo những con người hoảng loạn lập căn cứ, trồng rau, tích trữ hàng hóa. Hướng dẫn mọi người cách phân biệt chính xác các loại zombie, đúng cách diệt trừ. Thậm chí còn lập ra một đội quân tinh nhuệ, càn quét tận sào huyệt của vua zombie... Dưới sự dẫn dắt của sinh viên Đại học Phương Châu, Hoa Quốc trở thành trung tâm chiến lược toàn cầu, hòn đảo kiên cường giữa giông bão, khiến các quốc gia khác lần lượt đến cầu viện. Khi thế giới dần yên ổn, công cuộc tái thiết bắt đầu, truyền thông ùn ùn kéo đến phỏng vấn: "Xin hỏi điều gì đã thúc đẩy các bạn trở thành anh hùng như vậy?" Các sinh viên rưng rưng nước mắt: "Tất cả là nhờ hiệu trưởng của chúng tôi!"

170000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Chỉ Là Nhặt Ve Chai Thôi Mà!
Chỉ Là Nhặt Ve Chai Thôi Mà!

Tuyến chính (nữ chính): Giai đoạn đầu nhặt ve chai một mình + Giai đoạn sau nâng cấp đội nhóm. Tuyến phụ (nam chính): Trinh thám hồi hộp vô gian đạo (đâm sau lưng + gài bẫy + tháo bẫy + phản tháo bẫy.) ... Trong đống xác chết ở vùng đất hoang tận thế, một người sống sót bất ngờ xuất hiện! Hứa Tam Tam vừa mở mắt đã thấy tối tăm mù mịt. Không ký ức, không hệ thống, đối mặt với khởi đầu khó khăn này, cô vẫn bình tĩnh, hài hước và tỉnh táo. Sau khi dựa vào khả năng của mình cứu được nam chính, cô bắt đầu hành trình nhặt ve chai của mình. Cuộc sống không dễ dàng, hãy cố gắng hơn nữa. Thấy chuyện bất bình, tránh đi là thượng sách. Nhặt ve chai nguy hiểm, nhưng có bảo vật để nhặt. Khắp nơi hiểm nguy, từng bước hóa giải! Chỉ là mỗi khi Hứa Tam Tam đào được "đồ bỏ đi", cô đều kinh ngạc đến rớt hàm vì giá mà những người ở tận thế đưa ra. Đồ, đồ cổ? Thật sao? Sự đứt gãy văn hóa ở đây lớn đến vậy, chẳng phải cô sẽ kiếm bộn tiền sao? Nhưng thế giới kỳ lạ khắp nơi này rốt cuộc là đâu? Chẳng lẽ, việc cô xuyên không không phải là ngẫu nhiên? ... Tạ Uyên bị người khác ám hại, bụng trúng đạn. Mắc kẹt trong vòng xoáy lừa lọc, anh đành tạm thời ẩn náu tại nhà Hứa Tam Tam, dần dần tiến hành điều tra... Kẻ sát nhân là ai? Rốt cuộc bọn chúng đang tìm kiếm điều gì? Khi âm mưu to lớn dần hé lộ, một tai họa đang lặng lẽ ập đến... [Hướng dẫn đọc: Hài hước nhưng kịch tính! Không phải truyện sảng văn không não! Không có chuyện nhà cửa lặt vặt! Nữ chính trưởng thành chậm, nam chính phục hồi sau này. Phản diện cũng có chỉ số IQ! Có yếu tố hồi hộp, có thể suy luận, xin hãy cân nhắc kỹ trước khi đọc.]

210000 Giỏ hàng

Mang Không Gian Dược Thần, Cùng Tướng Công Thợ Săn Hô Mưa Gọi Gió
Mang Không Gian Dược Thần, Cùng Tướng Công Thợ Săn Hô Mưa Gọi Gió

Trong mạt thế, Hoa Ý Liễu bị đồng đội đẩy vào giữa bầy tang thi, sau khi chết lại xuyên qua thành một thứ nữ bị tỷ tỷ ruột đem bán. Nàng và nguyên chủ cùng tên cùng họ, vừa mới tỉnh lại đã phải trải qua một phen “vận động”, rồi mới bàng hoàng nhận ra bản thân đã... thành người có chồng. Sống chung với tướng công, nàng dần bị sự quan tâm, săn sóc và thấu hiểu của hắn chinh phục. Cuối cùng, nàng quyết định cùng chồng xây dựng một mái ấm của riêng mình. Ban đầu, nàng chỉ mong có một cuộc sống yên ổn, lương thực và tiền bạc dư dả, ngày tháng trôi qua đơn giản mà vui vẻ. Nhưng không ngờ, từ một mảnh đất bình thường, nàng đã biến nó thành “vựa lúa” lớn nhất Đại Thịnh Quốc, thậm chí còn được hoàng đế ban tặng danh hiệu Phúc Khang Quận chúa. Trong lãnh địa của nàng, bách tính an cư lạc nghiệp, đời sống no ấm, thịnh vượng.

100000 Giỏ hàng