Thập Niên 70: Mang Theo Trăm Tỷ Vật Tư Làm Quân Tẩu

Thập Niên 70: Mang Theo Trăm Tỷ Vật Tư Làm Quân Tẩu

Điền VănCận ĐạiĐô thịGia ĐấuHENữ CườngTrọng SinhXuyên Không

Đời trước, người đàn ông Tô Nhiễm Nhiễm tránh còn không kịp, lại vì cứu cô mà bị hồng thủy cuốn đi. Cảnh tượng dũng cảm đó, ở trong đêm khuya liên tục nằm mơ nhắc nhở cô, cô đã bỏ lỡ người thâm tình như thế nào. May mà ông trời rủ lòng thương xót, khiến cô trở về ngày người đàn ông nói chuyện ly hôn với cô lần nữa. Lần này cô sẽ không bỏ qua phần thâm tình đó nữa. Ôm đứa bé trong bụng, mang theo không gian linh tuyền, Tô Nhiễm Nhiễm quả quyết tùy quân đến hải đảo! ... Thẩm Hạ cảm thấy có lẽ mình đang nằm mơ! Nếu không nàng dâu nhỏ vẫn luôn sợ anh muốn chết, sao có thể làm nũng với anh, còn ôm hôn anh nữa? Nhìn cô vợ nhỏ chọc người mà không tự biết, Thẩm Hạ lại có loại cảm giác không chân thực. “Nhiễm Nhiễm, em đã suy nghĩ kỹ chưa? Sau này sẽ không còn cơ hội ly hôn nữa!” Thẩm Hạ nghiến răng, lại xác nhận với cô lần nữa. Mà đáp lại anh, là nhiệt tình anh không dám tưởng tượng.

200000

851 chương

Truyện cùng tác giả

Thập Niên 70: Mang Theo Trăm Tỷ Vật Tư Làm Quân Tẩu
Thập Niên 70: Mang Theo Trăm Tỷ Vật Tư Làm Quân Tẩu
Hữu Mạn

Đời trước, người đàn ông Tô Nhiễm Nhiễm tránh còn không kịp, lại vì cứu cô mà bị hồng thủy cuốn đi. Cảnh tượng dũng cảm đó, ở trong đêm khuya liên tục nằm mơ nhắc nhở cô, cô đã bỏ lỡ người thâm tình như thế nào. May mà ông trời rủ lòng thương xót, khiến cô trở về ngày người đàn ông nói chuyện ly hôn với cô lần nữa. Lần này cô sẽ không bỏ qua phần thâm tình đó nữa. Ôm đứa bé trong bụng, mang theo không gian linh tuyền, Tô Nhiễm Nhiễm quả quyết tùy quân đến hải đảo! ... Thẩm Hạ cảm thấy có lẽ mình đang nằm mơ! Nếu không nàng dâu nhỏ vẫn luôn sợ anh muốn chết, sao có thể làm nũng với anh, còn ôm hôn anh nữa? Nhìn cô vợ nhỏ chọc người mà không tự biết, Thẩm Hạ lại có loại cảm giác không chân thực. “Nhiễm Nhiễm, em đã suy nghĩ kỹ chưa? Sau này sẽ không còn cơ hội ly hôn nữa!” Thẩm Hạ nghiến răng, lại xác nhận với cô lần nữa. Mà đáp lại anh, là nhiệt tình anh không dám tưởng tượng.

200000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Truyện liên quan

Quay Về Trước Khi Tận Thế Bùng Phát, Tôi Mở Trường Học Sinh Tồn
Quay Về Trước Khi Tận Thế Bùng Phát, Tôi Mở Trường Học Sinh Tồn

Năm thứ 5 kể từ khi dịch zombie bùng phát, toàn bộ nhân loại diệt vong, Phù Thanh – người duy nhất chống cự đến cuối cùng – cũng tuyệt vọng mà chết. Mở mắt ra, cô lại quay về thời điểm trước khi tai họa giáng xuống. Thành phố trời trong gió nhẹ, cảnh sắc yên bình. Đang định tranh thủ thời gian tận hưởng cuộc sống, trong đầu Phù Thanh đột nhiên vang lên một giọng nói. [Đã kích hoạt hệ thống mô phỏng vận hành trường học!] [Mục tiêu nhiệm vụ: Truyền dạy kỹ năng sinh tồn, bồi dưỡng lực lượng chiến đấu tinh nhuệ, xây dựng một [Trường học Sinh Tồn] với cơ sở vật chất hoàn thiện, trở thành nơi trú ẩn cuối cùng của nhân loại!] [Đếm ngược thời gian bùng phát đại dịch còn: 364 ngày 23 giờ 35 phút 48 giây.] Phù Thanh: "..." Đùa kiểu gì vậy, năm huy hoàng cuối cùng của nền văn minh Lam Tinh, các người lại bắt tôi trông trẻ? – Tân sinh viên khóa 9999 của Đại học Phương Châu phát hiện, hình như trường mình có gì đó... không ổn! ... Các môn "Phân loại zombie", "Kỹ thuật trồng trọt" và "Khái luận tích trữ hàng hóa cơ bản" trên thời khóa biểu là cái quái gì vậy? ... Người ta học phát thanh truyền hình, tại sao môn thể dục bắt buộc lại là... vượt địa hình vũ trang? ... Trường khác khai giảng huấn luyện quân sự là đứng nghiêm phơi nắng, sao đến lượt bọn họ lại bị nhét vào khoang giả lập, mở màn đã là cảnh zombie máu me đầy mặt? Thủ khoa khối Văn run rẩy bị đẩy vào lớp Chỉ huy Quân sự, nét mặt đờ đẫn: Sao kẻ địch trong miệng giáo viên... hình như đều không phải con người? Vận động viên chuyên nghiệp mơ mơ màng màng bị nhét vào lớp tinh anh, hai mắt tối sầm: Vừa bắt đầu đã học "cách chặt gân tay, gân chân", thật sự phù hợp sao? Mà mỗi lần bọn họ muốn nghỉ học, trước mặt lại tự động bật ra một khung thông báo [Yêu cầu bị từ chối!] Một tháng sau, các tân sinh viên hoàn toàn sụp đổ. Bọn họ đồng loạt tìm đến hiệu trưởng khiếu nại: "Thế giới này căn bản không có người nào gϊếŧ được ba con zombie trong vòng một phút!" Hiệu trưởng trẻ tuổi khẽ nâng mắt, nhướng mày một cái. Ba mươi giây sau, đám sinh viên nhìn hiệu trưởng vung tay chém mười con zombie như chặt rau, toàn trường lặng ngắt như tờ. Phù Thanh xoay cổ tay, quay người: "Còn ai có vấn đề gì nữa không?" Các tân sinh viên co rúm lại như đàn gà con: "..." Bọn họ nuốt nước bọt: "Không, không còn." – Năm 10000 lịch Lam Tinh, một loại virus không rõ lan rộng toàn cầu. Khi mọi người rơi vào tuyệt vọng, từ trên trời bỗng rơi xuống một nhóm sinh viên, động tác thuần thục rút ra rìu chiến, một rìu hạ một zombie. Bọn họ dẫn theo những con người hoảng loạn lập căn cứ, trồng rau, tích trữ hàng hóa. Hướng dẫn mọi người cách phân biệt chính xác các loại zombie, đúng cách diệt trừ. Thậm chí còn lập ra một đội quân tinh nhuệ, càn quét tận sào huyệt của vua zombie... Dưới sự dẫn dắt của sinh viên Đại học Phương Châu, Hoa Quốc trở thành trung tâm chiến lược toàn cầu, hòn đảo kiên cường giữa giông bão, khiến các quốc gia khác lần lượt đến cầu viện. Khi thế giới dần yên ổn, công cuộc tái thiết bắt đầu, truyền thông ùn ùn kéo đến phỏng vấn: "Xin hỏi điều gì đã thúc đẩy các bạn trở thành anh hùng như vậy?" Các sinh viên rưng rưng nước mắt: "Tất cả là nhờ hiệu trưởng của chúng tôi!"

170000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Toàn Cầu Quỷ Dị, Khách Nhân Của Ta Tất Cả Đều Là Đại Lão
Toàn Cầu Quỷ Dị, Khách Nhân Của Ta Tất Cả Đều Là Đại Lão

Đây là một thời đại linh dị sống lại, bách quỷ dạ hành. Ngành đặc biệt thì rối ren không ngớt, các ngự quỷ giả ai nấy đều mệt mỏi đến kiệt sức. Thế nhưng ở một góc hẻo lánh trong khu phố cổ, lại có một quán ăn nhỏ mang tên “Cố Ký”, trở thành chốn thế ngoại đào nguyên khó tin nhất, nơi con người và quỷ hồn cùng tồn tại. Quán này có những quy củ vô cùng kỳ lạ: Thứ nhất, món ăn đắt đỏ, nhưng chỉ thu tiền của người sống. Thứ hai, quỷ đến ăn thì “tiền cơm” chính là chấp niệm của ngươi. Thứ ba, bất kể là ai, đều phải xếp hàng, tuyệt đối cấm động võ. Ông chủ quán Cố Uyên — một sinh viên mỹ thuật tay trói gà không chặt — mỗi ngày chỉ lo nấu ăn cho đủ loại khách kỳ quái. “Ông chủ, cho tôi một phần mì bò trừ tà, ngày mai tôi phải vào quỷ vực cấp A công tác, tôi sợ chết mất.” Một ngự quỷ giả mặt mày ủ rũ nói. “Ông chủ, cho tôi bát canh bí đỏ định hồn, tôi vừa bay ra khỏi bệnh viện, cảm giác mình sắp tan vỡ rồi.” Một nữ hộ sĩ quỷ hồn mờ nhạt, rụt rè lên tiếng. Cố Uyên vừa than phiền về đám khách, vừa dùng những món ăn nóng hổi xoa dịu chấp niệm và nỗi đau của họ. Dần dần, hắn phát hiện ra rằng, bí mật tối hậu của thế giới này dường như đang ẩn giấu trong tiếng muôi đảo nồi và những tiếng thở dài của thực khách.

100000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Tôi Kinh Doanh Khách Sạn Giữa Thời Mạt Thế
Tôi Kinh Doanh Khách Sạn Giữa Thời Mạt Thế

Hệ thống khách sạn của Trần Ôn Tử lại giở trò. Nó ném cô vào tận thế, bắt cô mở khách sạn sinh tồn. Trần Ôn Tử: “Khoan đã nào, giữa tận thế thì ai còn tiền mà ở khách sạn chứ?” Hệ thống: [Có thể dùng tinh hạch hoặc... thây ma để đổi điểm.] Trần Ôn Tử: “...” Khi thiên tai ập đến, thây ma tràn lan, thế giới chìm trong hoang tàn hỗn loạn, người ta bắt đầu truyền tai nhau về một khách sạn thần bí. Nơi ấy tựa như ánh mặt trời, thắp sáng cả thời đại đen tối này. Khách sạn đó có quần áo sạch sẽ, đồ ăn dồi dào, một nơi trú ẩn an toàn... Là chốn hy vọng cho những con người đang vật lộn sống sót giữa mạt thế.

30000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Bất Ngờ Xuyên Về Thập Niên 60, Cô Gái Sở Hữu Nông Trường Thông Vạn Giới
Bất Ngờ Xuyên Về Thập Niên 60, Cô Gái Sở Hữu Nông Trường Thông Vạn Giới

Thật đúng là “Người tốt sống không thọ, kẻ gây họa sống ngàn năm”! Bác sĩ sản khoa tài ba Lam Mạt, ở tuổi 28, đã qua đời khi cứu người. Cô xuyên không về thập niên 60, nơi ăn không đủ no, mặc không đủ ấm. Người ta xuyên không thì có không gian tích trữ vật tư? Cô thì không! Người ta nhận được quà lớn là hệ thống không gian khi xuyên không? Cô cũng không nốt! Khi Lam Mạt đang than trách ông trời bất công, thì trời lại ban cho cô một không gian nông trại cấp 0 có thể thông với Vạn Giới. Nông trại có thể trồng cây và 500 người bạn đến từ Vạn Giới có thể giúp đỡ. Nhân sâm, linh chi họ trồng thoải mái lấy cắp. Thiếu gì là bạn bè sẽ gửi đến. Khi cô đang chơi vui quên trời đất thì bất ngờ... Cái gì? Mẹ ruột không phải mẹ mà là thím? Cái gì? Cô ruột mới là mẹ ruột của mình? Trời ơi, ai cho cô một tia sét đánh cô quay trở lại đi, làm sao sống nổi với mớ quan hệ rối rắm này đây?

200000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Trọng Sinh Chín Lần, Nữ Phụ Điên Cuồng Vả Chết Tất Cả Mọi Người
Trọng Sinh Chín Lần, Nữ Phụ Điên Cuồng Vả Chết Tất Cả Mọi Người

Giới thiệu [Nữ phụ tỉnh ngộ + Trọng sinh báo thù + Lật bài ngược cặn bã + Nổi điên vả mặt (thật sự vả mặt) + Có CP] Từ nhỏ, Kiều Tư Ngọc đã bị gia đình ngó lơ, bị xa lánh, bị đuổi khỏi nhà, bị gài tội, bị móc thận, và cuối cùng bị trả thù đến mức liệt toàn thân. Sau khi nhà họ Kiều vắt kiệt giá trị cuối cùng của cô, họ bỏ rơi cô trong bệnh viện, mặc cô sống chết tự lo. Cô vật lộn để sống sót thêm mười năm trong sự đau khổ. Oán khí quá nặng, chết không nhắm mắt. Rồi cô trọng sinh. Sau khi trọng sinh, cô mới phát hiện ra mình chỉ là một nữ phụ độc ác trong cuốn tiểu thuyết "vạn người mê" về đại đoàn sủng. Nữ chính lại chính là chị gái ruột thất lạc suốt mười tám năm của cô. Kiều Tư Ngọc quyết định báo thù, nhưng cuối cùng lại thê thảm mà chết. Ở kiếp thứ ba, cô chỉ cố gắng tránh xa mọi chuyện, không nghĩ đến báo thù, nhưng vẫn không thoát khỏi cái chết. Kiếp thứ tư, kiếp thứ năm... đến kiếp thứ tám, bất kể cô cố gắng tránh né cốt truyện đến đâu, cái kết cuối cùng vẫn là cái chết bi thảm. Đến kiếp thứ chín, Kiều Tư Ngọc thông suốt. Đã không thể tránh thì đối mặt trực tiếp! Dù sao cũng đều chết, vậy thì để tất cả cùng chịu chung số phận với cô! Nữ chính hãm hại cô? Kiều Tư Ngọc liền tặng ngay hai cái tát. Những người anh trai không phân biệt đúng sai? Một chân đá từng người xuống hồ bơi rửa sạch não. Người cha cặn bã bắt cô quỳ từ đường? Cô châm lửa đốt luôn bài vị tổ tiên. Người mẹ cặn bã muốn đưa cô vào viện tâm thần? Cô cầm dao làm bếp đuổi chém khắp nhà. Còn những người đàn ông bị nữ chính vạn người mê làm cho mê muội? Kiều Tư Ngọc một tay "đập dưa", một tay gọi cảnh sát, hoặc khiến họ phá sản thân bại danh liệt, hoặc đẩy họ vào tù ngồi ăn cơm nhà nước. Kiều Tư Ngọc dùng sức mạnh của mình mà phá tan cả giới hào môn, điên đến mức ngay cả người thân cũng không tha. Kiều Tư Ngọc hờ hững nói: "Đã trọng sinh chín lần rồi, điên một chút thì sao chứ?"

250000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Thập Niên 70: Chờ Chồng Nuôi Con
Thập Niên 70: Chờ Chồng Nuôi Con

Nguyên chủ xinh đẹp như hoa, có hai đứa con đáng yêu, chồng quanh năm không có ở nhà nhưng tiền lương cao có thể nuôi cô. Mẹ chồng dữ dằn đành hanh nhưng lại vui vẻ hòa nhã với cô, còn không cần cô ra đồng làm việc. Cô lại nhạy cảm và yếu ớt tự biến mình thành cái túi trút giận, chồng vừa chết thì mình cũng nghẹn chết tươi. Lâm Thù: Có em bé đáng yêu để ngắm, có tiền để ăn thịt, không có chồng gây rắc rối lại có mẹ chồng dũng mãnh bảo vệ, cuộc sống tốt đẹp này biết đi đâu mà tìm? Dứt khoát nằm yên đợi chết cho rồi, ngày nào cũng dẫn con đi trồng hoa, nấu món ngon, ăn dưa xem kịch. Người toàn thôn đều đang đợi xem trò cười của Lâm Thù, chồng của ả đàn bà diêm dúa này chết rồi, chắc chắn sẽ bị nhà chồng ngược đãi, bắt nạt đến chết cho mà xem. Mẹ chồng đanh đá: Giữ lại gà mái già của nhà các người nhé, tôi mua về bồi bổ cho con dâu thứ ba của tôi, ngày nào nó cũng vất vả quá. Thôn dân: Nhàn rỗi đi dạo mà cũng vất vả? Lâm Thù cầm cái cuốc lên định đi trồng ít rau. Chị dâu cả lập tức giành lấy: Em dâu, em mau đi nghỉ đi, chút việc này chị chỉ làm mấy phút là xong ngay! ... Người trong thôn: Hừ, đều là giả dối hết, cô ta còn trẻ chắc chắn không thủ tiết nổi đâu, đảm bảo sẽ gả cho một lão già nào đó! Ngày hôm sau, các cán bộ kết hôn lần đầu vừa trẻ tuổi vừa tuấn tú trong thành phố nháo nhào xách túi to túi nhỏ đến tận cửa cầu hôn, trông rất chân thành thâm tình: Đồng chí Lâm Thù, cô thật cần cù và dũng cảm, tôi muốn kết làm bạn đời cách mạng với cô. Lâm Thù đáp với vẻ nhẹ nhàng bâng quơ: Anh rất tốt nhưng tôi rất tiếc, tôi phải thủ tiết với chồng tôi cả đời. Cánh đàn ông ưu tú tiếc nuối rời đi: Hu hu hu, cô ấy rất yêu Lục Thiệu Đường. Cha mẹ có con gái trong thôn: Hay là cô giới thiệu cho con bé nhà chúng tôi với! Người trong thôn: Cô ta có năng lực đến đâu thì đã sao? Không có chồng thương, không có chồng... Sau đó người chồng cao lớn và tuấn mỹ đó của Lâm Thù trở về, lái trên con xe Jeep lớn, mặc bộ quân trang phẳng phiu, tuổi còn trẻ mà đã vinh dự thăng chức làm tham mưu trưởng! Người trong thôn: Chuyện tốt đều bị cô ta húp hết trơn! ... Lục Thiệu Đường kết hôn được ba ngày đã phải rời nhà về bộ đội, sau năm năm trải qua thập tử nhất sinh mới có thể về nhà, vậy mà lúc đi ngang qua quán cơm lại nhìn thấy vợ mình và một người đàn ông khác... đang xem mắt? Người đàn ông: Đồng chí Lâm Thù, tôi đã ngưỡng mộ cô từ rất lâu rồi, xin hãy kết làm bạn đời cách mạng... Lâm Thù: Chắc anh nói đùa rồi, tuy rằng chồng tôi đã không còn nhưng tôi sẽ yêu anh ấy cả đời, thủ tiết cả đời vì anh ấy. Lục Thiệu Đường: ! Anh sải bước đi về phía cô nhưng cô lại... bỏ qua anh mà đi mất? Lâm Thù: Má ơi, vừa rồi có phải cô nhìn thấy hồn ma của Lục Thiệu Đường không vậy? Anh rất cao lớn, rất đẹp trai, rất dũng mãnh, rất lạnh lùng! Chắc là anh không nhận ra mình đâu... không nhìn thấy mình, không nhìn thấy mình, chuồn là thượng sách. Sĩ quan Lục tuổi trẻ đầy hứa hẹn, cao lớn lại tuấn tú phát hiện sau khi có vợ có con, vậy mà anh lại phải theo đuổi lại vợ mình từ đầu! ... Suy nghĩ không muốn người biết của Lâm Thù: Oa, anh ấy vừa cao vừa đẹp trai, vai rộng eo thon ngực nở! Bụng có cơ, ngực có cơ, chân lại còn dài! Mình ưng nha! Sau đó, này này này, Lục Thiệu Đường, anh là cái giống chó ngốc gì vậy, đừng có động vào tôi!

400000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Ẩm Thực Thập Niên 80: Tôi Kế Thừa Một Tửu Lầu Ở Hương Giang
Ẩm Thực Thập Niên 80: Tôi Kế Thừa Một Tửu Lầu Ở Hương Giang

Ở khu Vượng Giác có một tiệm ăn Quảng Đông đã hoạt động hơn ba mươi năm, lúc nào cũng đông khách và nhận được rất nhiều lời khen ngợi từ thực khách. Tuy nhiên, đằng sau vẻ ngoài thịnh vượng ấy lại ẩn giấu một nguy cơ - ông chủ đã cao tuổi mà không có người kế nghiệp, người học trò của ông còn tự mở một quán đối diện, cạnh tranh bằng cách hạ giá để kéo khách về phía mình. Các thực khách âm thầm tiếc nuối, rằng có lẽ tiệm ăn này sẽ không thể tồn tại được lâu nữa. * Một ngày nọ, ông chủ tiệm đón cháu gái từ đại lục đến và quyết định giao lại tiệm ăn cho cô. Nghe đồn rằng cô gái này là một mục nữ lớn lên từ vùng sa mạc phía Tây Bắc khô cằn. Thực khách lại thở dài: “Chắc quán này không trụ nổi mấy ngày nữa rồi.” * Vốn là đầu bếp Quảng Đông nổi tiếng với tài nghệ chọn lọc nguyên liệu và kỹ tính trong phục vụ, nhưng lại được giới sành ăn yêu thích, giờ đây Nhạc Ninh bất ngờ xuyên không về vùng Tây Bắc khắc nghiệt những năm 70 và trở thành một mục nữ. Đừng nói tới bào ngư, hải sâm, hay yến sào, đến cả bò và cừu cũng là tài sản quốc gia, cô chỉ có thể chăm sóc chứ không được ăn. Khi thấy đất nước đang trên đà đổi mới, Nhạc Ninh nghĩ đến việc vào thành phố mở một quán ăn nhỏ và tự nhủ sẽ không còn kén chọn nguyên liệu hay thực khách nữa. Rồi một ngày, một ông lão tự xưng là ông nội tìm đến cô, nói rằng ông có một tiệm ăn Quảng Đông tại Hồng Kông...

290000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Khai Cuộc Lưu Đày, Ta Được Cưng Chiều Ở Ác Nhân Cốc
Khai Cuộc Lưu Đày, Ta Được Cưng Chiều Ở Ác Nhân Cốc

Nàng là vật thí nghiệm bí mật của viện nghiên cứu ngầm ở thế kỷ 21, mang số hiệu 0. Có khả năng lấy vật từ không gian và không hề có tình cảm. Một sớm nọ, nàng trọng sinh, xuyên về thời cổ đại trong một gia đình nông dân. Vừa chào đời đã gặp thiên tai, mới đầy tháng thì cả nhà bị lưu đày. Người ta đồn nàng là sao chổi, mang lại xui xẻo. Tô nãi nãi cười lạnh, cõng theo đứa cháu vừa tròn tháng là Tiểu Bảo, lớn tiếng hô hào cả gia đình, từ già đến trẻ, chuẩn bị lên đường lưu đày, kéo nhau đi như nước chảy. “Sao chổi cái gì, Tiểu Bảo nhà ta mà là sao chổi thật, bà già này sẽ gánh hết mọi tai họa!” Cả Tô gia cùng đồng thanh: “Cùng nhau gánh!” Nơi lưu đày hỗn loạn, chỉ một gậy có thể hạ gục ba kẻ xấu số. Tô nãi nãi ôm chặt Điềm Bảo, nghiến răng nói: “Dù hiểm nguy đến đâu, bà già này cũng phải đưa Tiểu Bảo vượt qua tất cả!” Cả Tô gia đồng lòng: “Cùng nhau vượt qua!” Chẳng bao lâu sau, tại vùng đất khô cằn không sản vật, căn nhà rách nát của Tô gia lại là ngoại lệ. Con gà mái già đẻ tám trứng mỗi ngày, cây lê sau nhà trĩu quả ăn không hết, còn trong sân, đồ phơi khô lại thu hút cả chim nhạn từ đâu bay xuống. Về sau, khi đám côn đồ đến gây sự, Tiểu Bảo chỉ cần một cú đấm đã làm nát cả cối xay, mặt không biểu cảm: “Dám xúc phạm nãi nãi nhà ta, đánh chết.” Cả Tô gia lại đồng thanh: “Cùng nhau đánh!”

350000 Giỏ hàng Giỏ hàng