Hệ Thống Thần Thoại Của Tôi Không Giống Các Người

Hệ Thống Thần Thoại Của Tôi Không Giống Các Người

Ngôn TìnhHECổ ĐạiHệ ThốngLinh DịTu Chân

(Nữ chính mạnh mẽ, hài hước x Quỷ chủ kiêu ngạo dễ thương) Tuyên Chi xuyên vào một thế giới tu luyện mang tên “Phù chú quỷ thần”. Ở nơi này, phù sư có thể dùng bùa chú để thỉnh thần, trừ tà, điều khiển yêu ma và vận dụng ngũ hành chi lực, đây là nghề được cả giới tu chân ngưỡng mộ, xem là con đường thăng tiến sáng lạn nhất. Vừa mới nhập hồn vào thân xác mới, nàng đã thấy mình đang mặc hỷ phục đỏ chót, ngồi trong kiệu hoa, ôm chặt tấm “Thần phù” gia truyền, chuẩn bị gả vào Vân gia, một đại tộc nổi danh khắp Đông Chu. Theo nguyên tác, sau khi gả vào Vân gia, nữ chính sẽ bị giam lỏng trong khuê phòng, chịu đủ lễ giáo “tam tòng tứ đức”, phu quân thì bị tráo từ nhị công tử ôn hòa thành tam công tử vũ phu, sau cùng bị hành hạ đến chết. Vân gia thì nhờ cướp được “Thần phù” mà một bước lên mây, trở thành thế gia số một Đông Chu. Tuyên Chi bĩu môi: "Tự mình thỉnh thần không phải tốt hơn sao? Việc gì phải dâng báu vật cho người khác?" --- Tuyên Chi: “Đại Thánh! Con là fan cứng của người từ nhỏ tới lớn luôn đó!” Thần phù phát ra tiếng ục ục, rồi bỗng phun ra một đám mây lành, mang nàng bay cái vèo hơn mười vạn tám ngàn dặm, đáp cái “bịch” xuống bồn tắm của đại phản diện. Tuyên Chi: “Xin thỉnh Nhị Lang Chân Quân, cứu mạng chó con với!” Ngay giây sau, một chân chó vỗ thẳng vào mặt nàng, sủa vang trời rồi lao ra táp sạch cả đám yêu ma quỷ quái. Tuyên Chi: “Tuy chưa mời được thần thật, nhưng ta có thể gọi... thú cưng của họ mà.” Người khác trong truyện: “Cô ấy rốt cuộc đang thỉnh thần gì vậy?” Tuyên Chi: “Xin lỗi, hệ thống thần thoại của ta không giống mấy người.” --- Cho đến một ngày nọ, nàng rốt cuộc cũng triệu được một vị thần mà cả thiên hạ đều biết tiếng. Bắc Minh Quỷ Chủ, hắn khoác áo choàng đen viền lửa, đai lụa tung bay, giữa muôn vàn lệ quỷ phủ phục mà hiện thân. Đôi mắt đỏ thẫm ánh lên khí thế vương giả, hoàn toàn không giống kẻ từng bị chó rượt cắn hôm trước... Hắn cầm một tờ hưu thư, cười lạnh: “Chia tay vui vẻ, ai về nhà nấy.” Tuyên Chi bị ánh mắt âm u của hắn nhìn chằm chằm, liền vội chộp lấy tờ hưu thư xé nát, nhào vào lòng hắn, rướn rướn nước mắt mà khóc: “Hu hu... Đồ chết tiệt! Giờ người mới chịu tới hả? Người nhìn xem! Bọn họ bắt nạt ta nè!” Thân Đồ Đào: “...” Những kẻ bị nàng chỉ mặt gọi tên đều hoảng loạn thụt lùi: “Trời ơi, rõ ràng là nàng ta đang bắt nạt tụi tôi mà?” --- [Ta đã cướp mất thần triệu hoán của phản diện, thì đành tự mình cầm kịch bản... làm phản diện vậy.]

100000

249 chương

Truyện cùng tác giả

Hệ Thống Thần Thoại Của Tôi Không Giống Các Người
Hệ Thống Thần Thoại Của Tôi Không Giống Các Người
Nhật Nhật Phục Nhật Nhật

(Nữ chính mạnh mẽ, hài hước x Quỷ chủ kiêu ngạo dễ thương) Tuyên Chi xuyên vào một thế giới tu luyện mang tên “Phù chú quỷ thần”. Ở nơi này, phù sư có thể dùng bùa chú để thỉnh thần, trừ tà, điều khiển yêu ma và vận dụng ngũ hành chi lực, đây là nghề được cả giới tu chân ngưỡng mộ, xem là con đường thăng tiến sáng lạn nhất. Vừa mới nhập hồn vào thân xác mới, nàng đã thấy mình đang mặc hỷ phục đỏ chót, ngồi trong kiệu hoa, ôm chặt tấm “Thần phù” gia truyền, chuẩn bị gả vào Vân gia, một đại tộc nổi danh khắp Đông Chu. Theo nguyên tác, sau khi gả vào Vân gia, nữ chính sẽ bị giam lỏng trong khuê phòng, chịu đủ lễ giáo “tam tòng tứ đức”, phu quân thì bị tráo từ nhị công tử ôn hòa thành tam công tử vũ phu, sau cùng bị hành hạ đến chết. Vân gia thì nhờ cướp được “Thần phù” mà một bước lên mây, trở thành thế gia số một Đông Chu. Tuyên Chi bĩu môi: "Tự mình thỉnh thần không phải tốt hơn sao? Việc gì phải dâng báu vật cho người khác?" --- Tuyên Chi: “Đại Thánh! Con là fan cứng của người từ nhỏ tới lớn luôn đó!” Thần phù phát ra tiếng ục ục, rồi bỗng phun ra một đám mây lành, mang nàng bay cái vèo hơn mười vạn tám ngàn dặm, đáp cái “bịch” xuống bồn tắm của đại phản diện. Tuyên Chi: “Xin thỉnh Nhị Lang Chân Quân, cứu mạng chó con với!” Ngay giây sau, một chân chó vỗ thẳng vào mặt nàng, sủa vang trời rồi lao ra táp sạch cả đám yêu ma quỷ quái. Tuyên Chi: “Tuy chưa mời được thần thật, nhưng ta có thể gọi... thú cưng của họ mà.” Người khác trong truyện: “Cô ấy rốt cuộc đang thỉnh thần gì vậy?” Tuyên Chi: “Xin lỗi, hệ thống thần thoại của ta không giống mấy người.” --- Cho đến một ngày nọ, nàng rốt cuộc cũng triệu được một vị thần mà cả thiên hạ đều biết tiếng. Bắc Minh Quỷ Chủ, hắn khoác áo choàng đen viền lửa, đai lụa tung bay, giữa muôn vàn lệ quỷ phủ phục mà hiện thân. Đôi mắt đỏ thẫm ánh lên khí thế vương giả, hoàn toàn không giống kẻ từng bị chó rượt cắn hôm trước... Hắn cầm một tờ hưu thư, cười lạnh: “Chia tay vui vẻ, ai về nhà nấy.” Tuyên Chi bị ánh mắt âm u của hắn nhìn chằm chằm, liền vội chộp lấy tờ hưu thư xé nát, nhào vào lòng hắn, rướn rướn nước mắt mà khóc: “Hu hu... Đồ chết tiệt! Giờ người mới chịu tới hả? Người nhìn xem! Bọn họ bắt nạt ta nè!” Thân Đồ Đào: “...” Những kẻ bị nàng chỉ mặt gọi tên đều hoảng loạn thụt lùi: “Trời ơi, rõ ràng là nàng ta đang bắt nạt tụi tôi mà?” --- [Ta đã cướp mất thần triệu hoán của phản diện, thì đành tự mình cầm kịch bản... làm phản diện vậy.]

100000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Truyện liên quan

Dậy Đi, Thừa Kế Gia Sản Nào!
Dậy Đi, Thừa Kế Gia Sản Nào!

Năm 20 tuổi, Lộc Lộ được chẩn đoán mắc một căn bệnh nan y mà y học hiện đại thời đó không thể chữa khỏi. Cha mẹ cô quyết định đưa con gái vào buồng đông lạnh, gửi gắm hy vọng rằng trong tương lai sẽ có phép màu cứu lấy cô. Ba trăm năm sau, cô tỉnh dậy sau giấc ngủ dài. Thế giới lúc này đã phát triển vượt bậc: tài nguyên dồi dào, công nghệ tiên tiến, phúc lợi xã hội toàn diện. Quan trọng hơn cả, khối tài sản mà cha mẹ để lại cho cô nhiều đến mức tiêu cả đời cũng không hết! Vừa bước chân ra khỏi buồng đông lạnh, cô đã trở thành một đại gia siêu cấp. Một cuộc sống như thế mà từ chối thì... có vẻ hơi thiếu lịch sự nhỉ? Tất nhiên, làm đại gia cũng chẳng dễ dàng gì. Làm sao tiêu sao cho hết tiền, hội nghị cổ đông sao mà nhiều đến thế, sao cám dỗ thì cứ kéo tới không ngừng thế? Còn có người còn nói rằng, ở thời đại liên hành tinh này, có một chân lý phổ biến là phụ nữ nên có vài người bạn đời. Phiền phức quá đi mất! ... Cô nàng ngủ đông vs Người chồng toàn năng. Nam chính chỉ có một, nhưng có thêm các nam phụ. Nếu bạn quan tâm đến yếu tố này, hãy cân nhắc kỹ trước khi đọc nhé.

160000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Xuyên Đến Thập Niên 60: Mang Thai Con Của Đại Lão
Xuyên Đến Thập Niên 60: Mang Thai Con Của Đại Lão

Đỉnh lưu thế hệ mới – Tiểu hoa Hàn Thư Anh bước lên xe bảo mẫu, một chân xuyên đến nhà khách 60 năm trước, có được một bàn tay vàng... Kịch bản luyến ái. Cô còn tưởng rằng có thể dựa vào gương mặt xinh đẹp ở lại một đêm trong nhà khách tồi tàn. Trong nháy mắt đã bị người thanh niên xấu xa tố cáo. Giờ phút này trên chỗ trống kịch bản cứ thế xuất hiện hàng chữ. Cảnh đầu trong kịch bản: Hàn Thư Anh xuyên qua thành đối tượng khả nghi, bị công an tạm giam nửa tháng... ... Trong sở, đồng nghiệp cúp máy: “Tiểu Giang, nhận được tố giác, trong nhà khách có vị đồng chí không có thư giới thiệu, cậu qua xem với tôi.” Giang Kiến Hứa mệt đến tê liệt: “Lừa trong đội sản xuất còn không mệt như vậy.” Nhân viên làm việc trong nhà khách kích động nói: “... Là một nữ đồng chí xinh đẹp, dáng dấp như minh tinh điện ảnh, đưa đi khai thác đá thì thật đáng tiếc.” Giang Kiến Hứa cười, khoác tay lên vai anh ta: “Tiểu Vương này, tôi nói cho cậu nghe, cậu còn trẻ, gặp qua được mấy cô gái chứ? Hôm nay để cho cậu nhớ lâu, cậu nghe qua câu này chưa? Ngựa tốt không dựa vào tiếng kêu, người đẹp không ở diện mạo, nhất là đồng chí nam, trông mặt mà bắt hình dong sẽ phải chịu thiệt trên người phụ nữ.” Sau khi nhìn thấy người. Giang Kiến Hứa: “Đồng chí, chào cô, phiền cô lấy thư giới thiệu ra, có một người à? Có đối tượng chưa?” Đồng nghiệp: ? Tiểu Vương: ? Về sau... Đại lão tương lai Giang Kiến Hứa bị trêu chọc đến không nhịn được, sợ cô mang thai ăn thiệt thòi nói: Kết hôn nhé? Vào hộ khẩu nhà anh, tiền lương và phiếu của anh, tùy em tiêu! Sau khi ăn sạch người ta, mang thai mà không biết, liêu tinh Hàn Thư Hoa: Chỉ muốn nói chuyện yêu đương, chơi bời một chút, không muốn kết hôn.

240000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Ác Mộng Kinh Tập
Ác Mộng Kinh Tập

Tỉnh dậy trong giấc mộng, trong nhà xuất hiện một cánh cửa lạ lẫm... Đằng sau mỗi cánh cửa đều là một thế giới xa lạ. Giang Thành thêm mắm thêm muối vào tin tức có được từ tên vạm vỡ rồi nói với tên mập một lượt, nghe xong anh ta suýt chút nữa đã khóc nói: "Nếu như chết ở đây, cả nhà đều sẽ chảy máu chết bất đắc kỳ tử?" "Đúng là như vậy." "Sao tôi thấy anh cũng không quá sợ hãi thế?" Giang Thành quay đầu lại, ngữ khí vô cùng trịnh trọng nói: "Bởi vì tôi là một cô nhi."

100000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Đại Tiểu Thư Bất Cầu Tiến Tới
Đại Tiểu Thư Bất Cầu Tiến Tới

"Thái Tố Mạch, là một loại tướng thuật, có thể xem sang hèn, đoán cát hung, tính họa phúc. Này thiện nam tín nữ, có dám để ta bắt mạch không? Một lần bắt mạch đáng giá vạn lượng hoàng kim." Ngươi xem, kiếm tiền dễ dàng như vậy, có ai làm không? ... Sống hai kiếp, lý tưởng của Tần Lưu Tây vẫn luôn là sống qua ngày chờ qua đời, bởi vì trên thế gian này luôn có những kẻ cam tâm làm cá mặn, chẳng cầu tiến thủ, mà cái việc vô dụng này, cứ để nàng gánh. Nhưng khi cả gia tộc thê lương, ảm đạm xuất hiện trước mặt, những ngày tháng làm cá mặn của Tần Lưu Tây cũng theo đó mà tan biến. Đối diện với Tần gia đang bên bờ vực sụp đổ, nha hoàn cầm chiếc hộp tiền trống rỗng đứng trước mặt, Tần Lưu Tây không thể không gánh vác trọng trách của đại tiểu thư, quản lý gia tộc, dưỡng trưởng bối, dạy trẻ con. Tần Lưu Tây: Rõ ràng ta cầm kịch bản cá mặn, ai lén tráo đổi của ta rồi? Đường muội bị đại tiểu thư làm cho hoài nghi nhân sinh: Cảm giác đại tỷ tỷ xem chúng ta giống như phiền phức vậy. Tần tứ công tử bị đại tiểu thư đánh cho tỉnh người: Mạnh dạn lên, bỏ hai chữ "cảm giác" đi. Tần tiểu ngũ bị đại tiểu thư "sủng" đến mức tự kỷ, nghiêm túc giơ tay trả lời câu hỏi về việc đại tỷ tỷ nàng chẳng có tài cán gì: Tỷ ấy biết trừ tà bắt quỷ, biết xem tướng vẽ bùa, biết chữa bệnh cứu người, mà này, ngươi hỏi cái nào? Sau này, có người hỏi Tần Lưu Tây, nếu cuộc đời được làm lại, ước mơ của nàng là gì? Tần Lưu Tây trầm mặc hồi lâu: Không cầu tiến thủ, sống lay lắt trăm năm!

200000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Tái Giá Quyền Thần
Tái Giá Quyền Thần

Biểu ca xa đến nhà ở nhờ, phong thái chi lan ngọc thụ, xa xa tựa ngọn núi cao đứng sừng sững một mình. Dù gia tộc hắn đã sa sút, nhưng phong thái vẫn không hề suy giảm. Thiếu nữ vừa tuổi cập kê, dung mạo như hoa. Cả trái tim của Phùng Y Y đều trao trọn cho hắn, nàng e thẹn hành lễ: “Chiếu biểu ca.” Phụ thân nàng vốn yêu nữ nhi như mạng nghe được tâm sự của nàng, bèn lấy ơn ra ép hắn báo đáp, buộc Lâu Chiếu phải ở rể, làm con rể nhà họ Phùng. Sau khi thành hôn, Lâu Chiếu một lòng chuyên tâm thi cử, thái độ lạnh nhạt. Dù Phùng Y Y có ân cần hỏi han thế nào, cũng chỉ là tấm lòng nhiệt thành đổ sông đổ bể. Lúc này nàng mới hiểu ra, dưa hái xanh thì không ngọt. Năm sau, Lâu Chiếu lên kinh dự kỳ thi mùa xuân. Đúng lúc đó, Phùng gia gặp đại nạn, một mồi lửa đã thiêu rụi tất cả, không một ai sống sót. ... Hai năm sau, Phùng Y Y vốn đã mai danh ẩn tích lại bị người ta bắt được, trói gô lại rồi ném vào phủ Trung thư thị lang. Nam tử ngồi ở vị trí cao nhất, mặc quan phục thêu ngũ sắc, sắc mặt vẫn lạnh nhạt như thuở ban đầu. Phùng Y Y cúi đầu quỳ trên đất, gạch men xanh vừa lạnh vừa cứng. Chuyện cũ hiện về rõ mồn một, Phùng gia chính là vết nhơ trên người Lâu Chiếu, nàng hiểu rõ hơn ai hết. Nữ tử mặc áo vải thô màu xám, che đi dung mạo và dáng người, giọng nói trong trẻo như suối: “Đại nhân, chuyện xưa đều là lỗi của nhà dân phụ, chỉ cầu xin đại nhân ban cho một tờ hưu thư.” Ánh mắt sắc bén của Lâu Chiếu quét qua, thấy tiểu nữ tử sợ đến mức rụt cả cổ lại. Phùng Y Y hít một hơi thật sâu: “Dân phụ trên có cha già, dưới có con thơ, xin đại nhân rộng lòng...” Ngón tay Lâu Chiếu khẽ gõ lên góc bàn: “Phu nhân nói sai rồi, bản quan có thù tất báo.” Hắn đã tìm nàng hai năm, mà nàng lại nghĩ ra cả ngàn con đường, chỉ duy nhất không nghĩ đến việc đến tìm hắn. Con thơ của ai, mà lại bắt hắn phải rộng lòng đây?

150000 Giỏ hàng Giỏ hàng

[Thập Niên 70] Lão Đại Ở Mạt Thế Mang Không Gian Đến Niên Đại Văn
[Thập Niên 70] Lão Đại Ở Mạt Thế Mang Không Gian Đến Niên Đại Văn

Nữ chính không hiểu sao lại xuyên không đến thập niên 70, mang trong mình dị năng hệ tinh thần và chữa trị, tay nắm giữ một không gian thần kỳ của Thương thành. Cô nhận được tình thân ấm áp! Tình yêu duy nhất và nồng nàn! Quan trường đen tối, bị hãm hại sau lưng, những ân oán năm xưa dần được hé lộ, không ngờ người ba ruột của cô lại có lai lịch ghê gớm như vậy! Những toan tính trong quan trường. Yêu, hận, tình, thù của những người trung niên. Một nhóm thanh niên với tính cách khác nhau. Khí phách hừng hực! Tự do phóng khoáng! Ngỗ nghịch khó thuần! Nỗ lực phấn đấu! Chuyện gì sẽ xảy ra? Mời các bạn đến với nội dung chính! Trà xanh, cực phẩm, phản diện đều sẽ xuất hiện, nhưng sẽ nhanh chóng bị nữ chính giải quyết. Hãy xem cô sống một cách tự do tự tại như thế nào trong thời đại này! Không phải kiểu truyện niên đại làm ruộng truyền thống, trong truyện có rất nhiều câu chuyện, đều rất đặc sắc! Có nam chính, bạn nào thích đẩy thuyền, cẩn thận. Giới thiệu không thể diễn tả hết sự đặc sắc của câu chuyện này, khác với thể loại truyện niên đại làm ruộng truyền thống, mời các bạn đón đọc! (Uống ít nước thôi, truyện gần như không có điểm nào nhàm chán, không dám nói là toàn bộ cao trào, đọc không hề chán luôn)

500000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Cuộc Sống Nhàn Hạ Sau Khi Mất Chồng
Cuộc Sống Nhàn Hạ Sau Khi Mất Chồng

Cố Nhân ngất xỉu khi tăng ca, sau khi mở mắt nàng liền phát hiện mình đã xuyên không, trở thành một tiểu tức phụ nhà nông. Cuộc đời của tiểu tức phụ này cũng rất bi thảm, khi còn nhỏ đã bị bán làm con dâu nuôi từ bé, cố gắng chịu đựng được vài năm thì trượng phu bị triều đình bắt đi tòng quân, chết không thấy xác. Trong nhà chỉ còn người mẹ chồng hung dữ ngoài lạnh trong nóng và chú em chồng nhỏ tuổi. Nhưng Cố Nhân cũng không cam chịu số phận, nàng đã dựa vào tay nghề gia truyền để mở sạp buôn bán thức ăn. Khi cuộc sống dần khởi sắc, mẹ chồng khuyên nàng nhân lúc tuổi còn trẻ nên sớm tái giá. Thậm chí còn tìm cho nàng một chàng thư sinh nghèo nhưng thành thật để làm chồng. Mãi cho đến ngày 15 tháng 7 năm nọ, một người đàn ông tưởng chừng đã chết trên chiến trường bất ngờ trở về. * Võ Thanh Ý đã cống hiến nửa đời mình cho quốc gia và thiên hạ. Hắn không thẹn với huynh đệ với thiên hạ, chỉ thẹn với mẹ già, em nhỏ và người vợ hiền đã chết trong một trận lũ lụt. Khi đất nước được ổn định, Võ Thanh Ý được phong làm Đại nguyên soái thống lĩnh quân đội. Việc đầu tiên mà hắn làm là trở về quê tìm mộ của những người thân trong nhà. Thật không khéo, hôm hắn trở về đúng lúc là ngày 15 tháng 7. “Con dâu ơi! Có quỷ!” Tiếng kêu của nương vẫn mạnh mẽ hệt như trong trí nhớ của hắn. “Tẩu tẩu, cứu mạng với!” Ấu đệ chính là ấu đệ lớn lên như trong trí tưởng tượng của hắn. “Bọn chuột nhắt vô sỉ này từ đâu tới vậy, dám giả thần giả quỷ trước cửa Võ gia ta?” Người vợ hiền trong trí nhớ (?) khua một cây dao phay vọt lại đây! “Không được ăn hϊếp nương của ta!” Một cậu nhóc khoảng năm sáu tuổi không có ở trong trí nhớ của hắn cũng vọt lai đây! Võ Thanh Ý: "?" Ai tới giải thích cho hắn một chút với, rời nhà tám năm mà hài tử năm tuổi, tình huống này là sao vậy?

250000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Cả Kinh Thành Đang Bàn Tán Về Ta Và Vương Gia!
Cả Kinh Thành Đang Bàn Tán Về Ta Và Vương Gia!

GIỚI THIỆU Dư Niễu Niễu xuyên không về cổ đại, trở thành đích trưởng nữ của một gia đình quan lại. Nàng ở nhà không được cha yêu, mẹ thương? Không sao, chỉ cần có cơm ăn, nước uống là đủ! Đệ đệ, muội muội không coi nàng ra gì? Không vấn đề, mấy đứa nhóc nghịch ngợm không nghe lời thì đ á nh vài trận là xong. Cổ đại ngay cả món xào cũng không có mà ăn? Đừng lo, nàng là đại đầu bếp! ......... Kinh thành đột nhiên lan truyền một tin động trời— Đại tiểu thư Dư gia cùng Lăng Quận Vương đã hẹn ước chung thân, thậm chí còn m a ng th a i! Người trong cuộc - Dư Niễu Niễu lập tức phản bác: Tin đồn! Tất cả đều là tin đồn! Nhưng chưa kịp ra mặt đính chính, một đạo thánh chỉ giáng xuống, ban hôn cho nàng và Lăng Quận Vương! Dư Niễu Niễu như bị s é t đ á nh giữa trời quang, cả người cứng đờ. Lăng Quận Vương là ai? Đó là vị nắm quyền lực to lớn, gi ế t người không chớp mắt, được mệnh danh là "Diêm Vương sống"! Danh tiếng hung ác của hắn đủ làm trẻ con ngừng khóc, khiến bá quan văn võ nghe thấy cũng mặt mày tái mét. Đối diện với nam nhân nguy hiểm từng bước áp sát, nàng sợ đến mức run rẩy, lắp bắp nói: "Hu hu hu... ta sai rồi! Ta thật ra không hề m a ng th a i!" Lăng Quận Vương: "Không sao, bây giờ m a ng th a i vẫn còn kịp." Dư Niễu Niễu: ??? 1. Canh ba đêm khuya thanh vắng, vạn vật đều yên tĩnh. Tại một góc nào đó trong phủ đệ Dư gia, có hai người đang lén lút ngồi xổm. Đương Quy nhỏ giọng hỏi: "Tiểu thư, chúng ta thật sự muốn bỏ trốn như vậy sao?" Dư Niễu Niễu ra sức bới đống cỏ trước mặt, không quay đầu lại nói. "Mọi người đều nói ta với Lăng Quận Vương có gian tình, nhưng ngươi cũng biết, ta chưa từng nói với Lăng Quận Vương một câu nào, hắn căn bản không biết ta là ai, càng không thể có quan hệ gì với ta. Chờ Lăng Quận Vương trở về kinh thành Ngọc Kinh, nghe được những lời đồn đãi đó, chắc chắn sẽ gi ế t ta mất!" Nghĩ đến danh tiếng hung ác của Lăng Quận Vương, Đương Quy không khỏi rùng mình một cái. Dư Niễu Niễu: "Nhân lúc Lăng Quận Vương còn chưa trở về, chúng ta nhanh chóng rời đi, yên tâm, dựa vào tay nghề nấu nướng của ta, chắc chắn sẽ không để ngươi bị đói." Đương Quy gật đầu lia lịa. Đi theo tiểu thư, sẽ có thịt ăn! Bới đống cỏ ra, lộ ra cái lỗ chó ẩn dưới chân tường. Hai chủ tớ lần lượt chui ra ngoài. Dư Niễu Niễu có người quen trong thành, nàng định tìm người đó, mượn nhà hắn ở một đêm, đợi trời sáng sẽ ra khỏi thành. Đương Quy nắm chặt bọc đồ, vừa căng thẳng vừa phấn khích. "Tiểu thư, theo như cốt truyện trong sách truyện, tiếp theo có phải chúng ta sẽ gặp một vị công tử tuấn mỹ phong độ, rồi người với chàng s é t đ á nh ngang tai, từ đó bắt đầu một câu chuyện tình yêu rung động lòng người không?" Dư Niễu Niễu cười khẩy: "Nam nhân chỉ làm ảnh hưởng đến tốc độ ta chạy đến tự do." Nửa canh giờ sau. Trong đại lao Kinh Triệu Phủ. Đương Quy và Dư Niễu Niễu hai tay bám vào song sắt, vẻ mặt đơ ra, mắt vô hồn. Đương Quy: "Cốt truyện này phát triển sai rồi!" Dư Niễu Niễu tựa đầu vào song sắt, đau khổ nói. "Ta không biết trong thành Ngọc Kinh lại còn có lệnh c ấ m đi lại ban đêm!" Trong thành khắp nơi đều có quan binh tuần đêm, chuyên bắt những kẻ nửa đêm không ngủ còn lảng vảng trên đường, hai người họ vừa chạy ra khỏi Dư phủ không lâu, đã rơi vào tay quan binh tuần đêm, được tặng một bộ còng tay sang trọng tại chỗ!

100000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Ta Không Hề Cố Ý Thành Tiên
Ta Không Hề Cố Ý Thành Tiên

Ta vốn là khách tha hương, cũng chẳng hề có ý muốn trở thành tiên... Sau hai mươi năm tu đạo trong núi sâu, sư phụ yêu cầu Tống Du xuống núi để mở mang kiến thức về yêu ma quỷ quái, nhân tình thế thái, đi thăm thú danh sơn thắng cảnh, tiên nhân trong truyền thuyết, nói đây mới thật sự là tu hành. Thật không nghĩ tới, đi khắp đại giang nam bắc, tiên nhân lại chính là ta...

100000 Giỏ hàng Giỏ hàng