
Thần Toán Hương Cảng: Thiên Kim Giả Là Đại Sư Huyền Học
- Tác giả:undefined
- Trạng thái:Hoàn thành
- Loại:Truyện Dịch
Ngôn TìnhHiện ĐạiXuyên KhôngNữ CườngLinh Dị
Là một thiên tài tu tiên, Quý Yên Vũ độ kiếp thất bại đã xuyên không đến thập niên 80. Tin tốt: Cô xuyên thành thiên kim tiểu thư của một ông lớn nào đó ở Hương Cảng trong thời kỳ này. Tin xấu: cô chỉ là thiên kim giả, người bố duy nhất từng bảo vệ cô đã qua đời, còn người mẹ thì sắp sửa đuổi cô ra khỏi nhà. Quý Yên Vũ dứt khoát chủ động xách hành lý rời khỏi nhà họ Cơ. Nhưng chưa đi được bao xa, cô đã nhặt được một người đàn ông có ngoại hình vô cùng tuấn tú trong một con ngõ hẻo lánh, chỉ là người đàn ông này hình như... bị mất trí nhớ. Tuy vậy, Quý Yên Vũ nhìn ra được đây là một người bẩm sinh mang mệnh phú quý, có thể giúp cô phát tài làm giàu, vô cùng hữu dụng! Thế là Quý Yên Vũ dẫn theo người đàn ông mất trí nhớ kia, dựa vào bản lĩnh huyền học xem tướng, bói toán của mình...
445 chương
Truyện cùng tác giả
Thần Toán Hương Cảng: Thiên Kim Giả Là Đại Sư Huyền Học
Là một thiên tài tu tiên, Quý Yên Vũ độ kiếp thất bại đã xuyên không đến thập niên 80. Tin tốt: Cô xuyên thành thiên kim tiểu thư của một ông lớn nào đó ở Hương Cảng trong thời kỳ này. Tin xấu: cô chỉ là thiên kim giả, người bố duy nhất từng bảo vệ cô đã qua đời, còn người mẹ thì sắp sửa đuổi cô ra khỏi nhà. Quý Yên Vũ dứt khoát chủ động xách hành lý rời khỏi nhà họ Cơ. Nhưng chưa đi được bao xa, cô đã nhặt được một người đàn ông có ngoại hình vô cùng tuấn tú trong một con ngõ hẻo lánh, chỉ là người đàn ông này hình như... bị mất trí nhớ. Tuy vậy, Quý Yên Vũ nhìn ra được đây là một người bẩm sinh mang mệnh phú quý, có thể giúp cô phát tài làm giàu, vô cùng hữu dụng! Thế là Quý Yên Vũ dẫn theo người đàn ông mất trí nhớ kia, dựa vào bản lĩnh huyền học xem tướng, bói toán của mình...
Tinh Tế: Kẻ Địch Luôn Ở Xung Quanh Ta
Văn án: Ninh Miểu Miểu là một cây bạc hà mèo thành tinh. Vừa mở mắt ra, cô đã thấy mình xuyên đến một thế giới tương lai kỳ lạ. Xuyên thì cũng đành, nhưng tại sao người của thế giới này lại toàn là thú nhân hệ mèo? Thú nhân hệ mèo chính là kẻ địch trời sinh của bạc hà mèo đó! Ninh Miểu Miểu: "..." Nằm im chờ bị ăn thì không được rồi, chỉ còn cách sống "lén lút" thôi. Nhưng bí mật thì sớm muộn gì cũng bị bại lộ. Ninh Miểu Miểu định lái phi thuyền bỏ trốn ngay trong đêm, nào ngờ... các thú nhân ở đây ai nấy đều cầm tiền và đồ vật quý giá đến, chỉ xin được cách cô mười mét để "hít một hơi"? ... Ở thời đại vũ trụ bất ổn này, Trùng tộc gây ra ô nhiễm tinh thần vô cùng nghiêm trọng. Mặc dù bạc hà mèo có thể xua tan ô nhiễm tinh thần cho các thú nhân, nhưng sản lượng của chúng lại vô cùng ít. Mỗi người có khả năng sử dụng tinh thần lực để nuôi trồng bạc hà mèo đều được coi là báu vật. Thế nhưng, dù những người trồng cây có cố gắng đến đâu, sản lượng bạc hà mèo vẫn chỉ như muối bỏ biển so với số lượng binh sĩ khổng lồ. Nhiều binh sĩ chỉ có thể chết dần chết mòn trong đau khổ vì ô nhiễm tinh thần. Cho đến khi một cô gái xuất hiện. Cô có thể gieo trồng hàng trăm, hàng ngàn gốc bạc hà mèo cùng lúc mà không hề tốn sức. Hơn thế nữa, chính bản thân cô lại là một cây bạc hà mèo khổng lồ! Chỉ cần đến gần cô, tinh thần lực bị ô nhiễm sẽ được thanh lọc! Các thú nhân: "Đứng im! Tôi chỉ hít một hơi thôi! Hít một hơi rồi đi ngay!" Tóm tắt một câu: Tại sao tất cả họ đều là kẻ thù của tôi? Ý nghĩa: Sự cứu rỗi rồi sẽ đến với những ai xứng đáng!
Quay Về Trước Khi Tận Thế Bùng Phát, Tôi Mở Trường Học Sinh Tồn
Năm thứ 5 kể từ khi dịch zombie bùng phát, toàn bộ nhân loại diệt vong, Phù Thanh – người duy nhất chống cự đến cuối cùng – cũng tuyệt vọng mà chết. Mở mắt ra, cô lại quay về thời điểm trước khi tai họa giáng xuống. Thành phố trời trong gió nhẹ, cảnh sắc yên bình. Đang định tranh thủ thời gian tận hưởng cuộc sống, trong đầu Phù Thanh đột nhiên vang lên một giọng nói. [Đã kích hoạt hệ thống mô phỏng vận hành trường học!] [Mục tiêu nhiệm vụ: Truyền dạy kỹ năng sinh tồn, bồi dưỡng lực lượng chiến đấu tinh nhuệ, xây dựng một [Trường học Sinh Tồn] với cơ sở vật chất hoàn thiện, trở thành nơi trú ẩn cuối cùng của nhân loại!] [Đếm ngược thời gian bùng phát đại dịch còn: 364 ngày 23 giờ 35 phút 48 giây.] Phù Thanh: "..." Đùa kiểu gì vậy, năm huy hoàng cuối cùng của nền văn minh Lam Tinh, các người lại bắt tôi trông trẻ? – Tân sinh viên khóa 9999 của Đại học Phương Châu phát hiện, hình như trường mình có gì đó... không ổn! ... Các môn "Phân loại zombie", "Kỹ thuật trồng trọt" và "Khái luận tích trữ hàng hóa cơ bản" trên thời khóa biểu là cái quái gì vậy? ... Người ta học phát thanh truyền hình, tại sao môn thể dục bắt buộc lại là... vượt địa hình vũ trang? ... Trường khác khai giảng huấn luyện quân sự là đứng nghiêm phơi nắng, sao đến lượt bọn họ lại bị nhét vào khoang giả lập, mở màn đã là cảnh zombie máu me đầy mặt? Thủ khoa khối Văn run rẩy bị đẩy vào lớp Chỉ huy Quân sự, nét mặt đờ đẫn: Sao kẻ địch trong miệng giáo viên... hình như đều không phải con người? Vận động viên chuyên nghiệp mơ mơ màng màng bị nhét vào lớp tinh anh, hai mắt tối sầm: Vừa bắt đầu đã học "cách chặt gân tay, gân chân", thật sự phù hợp sao? Mà mỗi lần bọn họ muốn nghỉ học, trước mặt lại tự động bật ra một khung thông báo [Yêu cầu bị từ chối!] Một tháng sau, các tân sinh viên hoàn toàn sụp đổ. Bọn họ đồng loạt tìm đến hiệu trưởng khiếu nại: "Thế giới này căn bản không có người nào gϊếŧ được ba con zombie trong vòng một phút!" Hiệu trưởng trẻ tuổi khẽ nâng mắt, nhướng mày một cái. Ba mươi giây sau, đám sinh viên nhìn hiệu trưởng vung tay chém mười con zombie như chặt rau, toàn trường lặng ngắt như tờ. Phù Thanh xoay cổ tay, quay người: "Còn ai có vấn đề gì nữa không?" Các tân sinh viên co rúm lại như đàn gà con: "..." Bọn họ nuốt nước bọt: "Không, không còn." – Năm 10000 lịch Lam Tinh, một loại virus không rõ lan rộng toàn cầu. Khi mọi người rơi vào tuyệt vọng, từ trên trời bỗng rơi xuống một nhóm sinh viên, động tác thuần thục rút ra rìu chiến, một rìu hạ một zombie. Bọn họ dẫn theo những con người hoảng loạn lập căn cứ, trồng rau, tích trữ hàng hóa. Hướng dẫn mọi người cách phân biệt chính xác các loại zombie, đúng cách diệt trừ. Thậm chí còn lập ra một đội quân tinh nhuệ, càn quét tận sào huyệt của vua zombie... Dưới sự dẫn dắt của sinh viên Đại học Phương Châu, Hoa Quốc trở thành trung tâm chiến lược toàn cầu, hòn đảo kiên cường giữa giông bão, khiến các quốc gia khác lần lượt đến cầu viện. Khi thế giới dần yên ổn, công cuộc tái thiết bắt đầu, truyền thông ùn ùn kéo đến phỏng vấn: "Xin hỏi điều gì đã thúc đẩy các bạn trở thành anh hùng như vậy?" Các sinh viên rưng rưng nước mắt: "Tất cả là nhờ hiệu trưởng của chúng tôi!"
Tra Nữ Tu Tiên, Bị Theo Đuổi Triền Miên
Diệp Xu xuyên vào một quyển tiểu thuyết tu tiên, trở thành nữ phụ độc ác trong truyện. Nữ phụ ấy tu đạo Vô Tình, chọn con đường tu hành máu lạnh vô tình. Trước khi gϊếŧ phu quân để chứng đạo, nàng từng ra tay sát hại vô số thiên tài kiệt xuất, cướp đoạt tài nguyên của bọn họ. Cuối cùng, đến cả huynh trưởng của nữ chính cũng bị nàng hại chết. Diệp Xu xuyên đến vào lúc nữ phụ vẫn chỉ là một phàm nhân, không có linh căn, hoàn toàn không thể tu hành. Chỉ vì sở hữu dung mạo khuynh thành mà nàng bị ép gả làm tiểu thϊếp cho một lão già. “Trời ơi, cứu mạng với!” Nhìn gương mặt già nua kia, lại ngửi thấy mùi hôi nồng nặc tỏa ra từ thân thể lão, Diệp Xu thật sự không sao nuốt trôi được. Nàng quyết tâm bỏ trốn, nào ngờ vừa chạy đã đυ.ng ngay một loạt “người tình cũ” từng bị nữ phụ bội bạc. “Kẻ đó đã đoạt mất nội đan của ta, ta phải gϊếŧ nàng!” “Nàng diệt cả nhà ta, ta phải gϊếŧ nàng!” “Nàng làm nhục thanh danh gia tộc ta, ta phải gϊếŧ nàng!” “Nàng phá nát căn cơ dòng tộc ta, ta phải gϊếŧ nàng!” Miệng thì nói yêu thương nàng, nhưng tất cả bọn họ đều muốn đoạt mạng nàng. “Ta chỉ muốn sống thôi mà, sao mà khó dữ vậy trời?”
Ta Là Tiểu Tổ Tông Thiên Đạo
"Đây là thế giới tu tiên." Chỉ sáu chữ ngắn ngủi, nhưng như sấm vang trong đầu Sơ Hoan. Nàng bật dậy, mở to mắt, kinh ngạc nghĩ thầm: Thế giới tu tiên? Lời vừa dứt, Linh Vũ lật tay một cái, lập tức xuất hiện ba món đồ. Sơ Hoan nhìn thấy cảnh tượng đó, đôi mắt mở to kinh ngạc — Mẹ ơi, là tiên nhân thật sao?! Trái tim Sơ Hoan bỗng thắt lại, nhớ đến lời lão đạo từng nói, nàng mười sáu tuổi có một kiếp nạn, nếu bình an vượt qua, thuật bói toán của nàng sẽ dần dần hiển lộ. Nàng ngẩng đầu vô thức nhìn lên trời, vượt kiếp mà lại trực tiếp xuyên tới thế giới tu tiên sao? Sơ Hoan nheo mắt, trong mắt lóe lên ánh sáng, khóe miệng khẽ cong, cảm thán: "Tu luyện thành tiên? Thật là hấp dẫn." Khi nàng còn nhỏ, cha mẹ lần lượt qua đời. Lão đạo thấy nàng đáng thương liền nhận về nuôi. Lão đạo yêu thương nàng hết mực, những thứ mà những đứa trẻ khác có, nàng đều có, những thứ mà những đứa trẻ khác không có, lão đạo cũng cố gắng hết sức cho nàng. Nàng thầm nghĩ sau này có năng lực nhất định phải tìm được lão đạo, dù là luân hồi chuyển thế cũng được, nếu lão có linh căn, nàng sẽ giúp lão một tay. "Con đường thông thiên đã đứt, ngươi còn tu tiên làm gì?" "Nếu như ba ngàn đại đạo không thể thông thiên, vậy ta sẽ dùng đạo của riêng ta mà bước ra một con đường thông thiên!" Tu đạo thành tiên, con đường này, đâu có dễ đi như vậy. Nếu ngay cả chút đau đớn này cũng không chịu nổi, thì thà về nhà làm ruộng cho rồi. Tu hành, đắc đạo thành tiên, nhưng tiên là gì, đạo là gì? Những điều này chưa từng có ai nói cho nàng biết. Nàng chỉ dựa vào một số ghi chép và đạo pháp truyền miệng mà từ từ mò mẫm. "Sở tiền bối, ngài nói xem, nếu ta ngay cả đạo của mình cũng không kiên trì được, thì con đường tu hành sau này của ta có thể đi được bao xa?” "Đồ nhi, bổn quân mong con hãy ghi nhớ, ở vị trí cao đương nhiên phải có trách nhiệm cứu rỗi chúng sinh, nhưng mọi việc phải lượng sức mà làm. Con đường tu hành cần phải từng bước cẩn thận, nếu linh hồn bị hủy, con thậm chí còn không có cơ hội luân hồi chuyển thế."
Tận Thế Sinh Tồn: Chị Đây Không Rảnh Đùa Với Cưng
Bão tuyết, cực lạnh, cực nóng, động đất, lốc xoáy, dung nham tâm Trái Đất... Hạ Kiều đã vật lộn sinh tồn suốt bốn năm trong tận thế, cuối cùng lại bị những kẻ cướp bóc chém chết. Trùng sinh vào đúng ngày tận thế ập đến, cô giành lấy tiên cơ để mở ra không gian. Mua, mua, mua, tích, tích, tích, lần lượt xử lý từng cặp tra nam tiện nữ, có thù báo thù. May mắn hơn nữa là trong không gian có một chiếc máy sao chép, có thể sao chép vật tư vô hạn. Sau tận thế, trật tự pháp luật không còn tồn tại, đạo đức suy đồi. Vốn dĩ cô chỉ muốn một mình sinh tồn, ai ngờ lại gặp phải... Căn cứ trưởng thành phố M cao ngạo - Cố Thiên Hàn. Thành viên tổ chức sát thủ lạnh lùng vô tình - Chu Dã. Con ông cháu cha của căn cứ trung ương - Thẩm Nam Cẩn. [Nữ chính sát phạt quyết đoán nhưng sẽ không gϊếŧ người vô tội vạ.] [Nữ chính có tuyến tình cảm nhưng sẽ không vì đàn ông mà đánh mất bản thân, càng không đi cứu vớt đàn ông.]







