Sơn Hải Thực Đường [Mỹ Thực]

Sơn Hải Thực Đường [Mỹ Thực]

Ngôn TìnhHEHài HướcNhẹ NhàngLinh DịẨm Thực

Ứng Linh Lung vừa mới kế thừa gia nghiệp thì gia tộc phá sản. Sau khi điều tra rõ ràng, cô mới phát hiện không biết từ bao giờ nhà mình đã ký một hiệp định hỗ trợ đám yêu thú chỉ xuất hiện trong Sơn Hải Kinh, mà phương thức hỗ trợ chủ yếu là... nộp phạt thay cho đám yêu thú chuyên vi phạm pháp luật đó. Nhìn dòng tiền chảy khỏi tài khoản như nước, Ứng Linh Lung nuốt không trôi cục tức này, cô khí thế hừng hực tìm tới đám yêu: “Trả tiền!” Đám yêu quái (nhỏ yếu, đáng thương, lại nghèo rớt mồng tơi): "Không có tiền..." "Không có tiền thì đi làm trả nợ!" Vài ngày sau, một quán ăn nhỏ tên là Sơn Hải Thực Đường khai trương ở thành phố Giang Dư. Cá viên dai giòn, lòng mề gà chua cay giòn sật, cơm trộn gạch cua giã tay thơm ngậy béo ngậy, ốc hút luộc cay nồng hấp dẫn... tất cả đều xuất hiện trong thực đơn, thực khách thèm rỏ dãi, nườm nượp kéo đến. *** Kim Ô rũ lông gây cháy rừng, ngang nhiên vi phạm quy định phòng cháy rừng và thảo nguyên, tự ý dùng lửa trong khu vực cấm, bị phạt 200 nghìn tệ. Ứng Linh Lung nghiến răng nghiến lợi nộp phạt thay anh, từ đó thế gian vắng bóng thần điểu Kim Ô, Sơn Hải Thực Đường có thêm một đầu bếp nướng BBQ Kim sư phó. Khả năng khống chế lửa của đầu bếp Kim đã đạt trình độ xuất thần nhập hóa, dù là ba phần chín hay bảy phần chín, tái hay chín kỹ, Kim sư phó đều có thể xử lý ổn thỏa. Thực khách (muốn nói lại thôi): "Cho tôi chín kỹ nhé, cảm ơn." Chim Trọng Minh vô ý để lộ yêu khí khi đang phát sóng trực tiếp, không những không kịp thời cứu vãn mà còn nói năng lung tung: “Tôi trời sinh đã có hai con ngươi, không phải filter mắt to đâu!” Vì vi phạm quy định quản lý dịch vụ phát sóng trực tiếp trên internet, phòng phát sóng trực tiếp bị đóng cửa, còn cậu bị phạt 50 nghìn tệ. Ứng Linh Lung thấy cậu khỏe như trâu, lại chẳng cần ăn cơm, bèn cưu mang cậu, cho cậu ở Sơn Hải Thực Đường làm việc vặt, dọn dẹp, chạy bàn. Công việc làm cũng khá ổn, được Ứng Linh Lung phát cho phiếu trừ nợ 5000 tệ, khiến đám nhân viên khác nhìn mà ghen tị. Tiệm ăn ngày càng đông khách, lại còn có yêu quái chủ động đến xin vào làm. Phỉ Phỉ: "Bà chủ Ứng, tôi làm nghề mổ cá ở Đại Nhuận Phát mười năm rồi, lòng tôi sớm đã..." Ứng Linh Lung nắm lấy tay cô ấy: "Chào cô, chúng tôi đang cần phụ bếp chuyên làm cá, hôm nay cô có thể đi làm luôn không?" Một câu tóm tắt: Yêu quái Sơn Hải Kinh thất nghiệp rồi quay lại làm nghề. Lập ý: Lao động thay đổi cuộc sống.

150000

450 chương

Truyện cùng tác giả

Sơn Hải Thực Đường [Mỹ Thực]
Sơn Hải Thực Đường [Mỹ Thực]
Vãn Tinh Sương

Ứng Linh Lung vừa mới kế thừa gia nghiệp thì gia tộc phá sản. Sau khi điều tra rõ ràng, cô mới phát hiện không biết từ bao giờ nhà mình đã ký một hiệp định hỗ trợ đám yêu thú chỉ xuất hiện trong Sơn Hải Kinh, mà phương thức hỗ trợ chủ yếu là... nộp phạt thay cho đám yêu thú chuyên vi phạm pháp luật đó. Nhìn dòng tiền chảy khỏi tài khoản như nước, Ứng Linh Lung nuốt không trôi cục tức này, cô khí thế hừng hực tìm tới đám yêu: “Trả tiền!” Đám yêu quái (nhỏ yếu, đáng thương, lại nghèo rớt mồng tơi): "Không có tiền..." "Không có tiền thì đi làm trả nợ!" Vài ngày sau, một quán ăn nhỏ tên là Sơn Hải Thực Đường khai trương ở thành phố Giang Dư. Cá viên dai giòn, lòng mề gà chua cay giòn sật, cơm trộn gạch cua giã tay thơm ngậy béo ngậy, ốc hút luộc cay nồng hấp dẫn... tất cả đều xuất hiện trong thực đơn, thực khách thèm rỏ dãi, nườm nượp kéo đến. *** Kim Ô rũ lông gây cháy rừng, ngang nhiên vi phạm quy định phòng cháy rừng và thảo nguyên, tự ý dùng lửa trong khu vực cấm, bị phạt 200 nghìn tệ. Ứng Linh Lung nghiến răng nghiến lợi nộp phạt thay anh, từ đó thế gian vắng bóng thần điểu Kim Ô, Sơn Hải Thực Đường có thêm một đầu bếp nướng BBQ Kim sư phó. Khả năng khống chế lửa của đầu bếp Kim đã đạt trình độ xuất thần nhập hóa, dù là ba phần chín hay bảy phần chín, tái hay chín kỹ, Kim sư phó đều có thể xử lý ổn thỏa. Thực khách (muốn nói lại thôi): "Cho tôi chín kỹ nhé, cảm ơn." Chim Trọng Minh vô ý để lộ yêu khí khi đang phát sóng trực tiếp, không những không kịp thời cứu vãn mà còn nói năng lung tung: “Tôi trời sinh đã có hai con ngươi, không phải filter mắt to đâu!” Vì vi phạm quy định quản lý dịch vụ phát sóng trực tiếp trên internet, phòng phát sóng trực tiếp bị đóng cửa, còn cậu bị phạt 50 nghìn tệ. Ứng Linh Lung thấy cậu khỏe như trâu, lại chẳng cần ăn cơm, bèn cưu mang cậu, cho cậu ở Sơn Hải Thực Đường làm việc vặt, dọn dẹp, chạy bàn. Công việc làm cũng khá ổn, được Ứng Linh Lung phát cho phiếu trừ nợ 5000 tệ, khiến đám nhân viên khác nhìn mà ghen tị. Tiệm ăn ngày càng đông khách, lại còn có yêu quái chủ động đến xin vào làm. Phỉ Phỉ: "Bà chủ Ứng, tôi làm nghề mổ cá ở Đại Nhuận Phát mười năm rồi, lòng tôi sớm đã..." Ứng Linh Lung nắm lấy tay cô ấy: "Chào cô, chúng tôi đang cần phụ bếp chuyên làm cá, hôm nay cô có thể đi làm luôn không?" Một câu tóm tắt: Yêu quái Sơn Hải Kinh thất nghiệp rồi quay lại làm nghề. Lập ý: Lao động thay đổi cuộc sống.

150000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Tiệm Cơm Nhỏ Kết Nối Vạn Giới
Tiệm Cơm Nhỏ Kết Nối Vạn Giới
Vãn Tinh Sương

Sau khi thất nghiệp, Nam Đồ ủ rũ quay về quê nhà, mở một tiệm cơm nhỏ vắng vẻ, chẳng mấy ai ghé đến. Nhưng rất nhanh sau đó, cô phát hiện cứ cách một khoảng thời gian tiệm cơm bình thường này lại đón những vị khách kỳ lạ đến từ các thế giới khác nhau. Một ngày nọ... Người đàn ông trung niên trước mặt có vóc dáng vạm vỡ, toàn thân tỏa ra sát khí, tự xưng đến từ thế giới hậu tận thế: “Tôi không quan tâm đây là trò gì, chỉ cần cô có thể đưa tôi một khẩu súng máy và một nghìn viên đạn, đống vàng này sẽ là của cô.” Nam Đồ mắt sáng rực nhìn đống vàng, tiếc nuối đáp: “Xin lỗi, ngoài đồ ăn ra thì tôi chẳng có gì để bán.” Vài ngày sau, người đàn ông trung niên lại xuất hiện trong bộ dạng tàn tạ: “Chỉ cần cho tôi đồ ăn, khẩu súng máy này sẽ là của cô!” Nam Đồ: “Khoan đã, vàng của ông đâu rồi?” Một nữ phù thủy trong rừng sâu gõ cửa quán: “Trời ạ! Trận pháp dịch chuyển của tôi cuối cùng cũng thành công! Ở đây có bán đồ ăn không? Tuyệt quá, vậy là tôi không cần phải ra trấn nhỏ để mua thực phẩm nữa rồi.” “Muốn làm bánh mì trong thị trấn ngon hơn ư? Thay vì đi cầu xin thợ làm bánh, chi bằng nhờ con lừa trong cối xay bột!” Nam Đồ lặng lẽ đưa cho cô ta một chiếc bánh cupcake: “Thử một miếng nhé?” Phù thủy vừa liếʍ sạch lớp kem bơ trên đầu ngón tay vừa lấy ra vài lọ thuốc có màu sắc rực rỡ: “Tôi nên trả công cô. Cô muốn thuốc biến đổi giới tính hay thuốc xui xẻo?” Nam Đồ: “À... cô có thuốc biến đá thành vàng không?” Một ngày nọ, một vị trưởng lão tu tiên lạc vào tiệm cơm. Trưởng lão Vô Cực của phái Linh Tiêu đã nhiều năm không ăn uống, thế nhưng sau khi lỡ thử món “Cánh gà cay ma quỷ bùng nổ” tại tiệm cơm Nam Lai, ông lập tức đấm ngực giậm chân, nước mắt lưng tròng, bỗng nhiên đại ngộ, bất ngờ đột phá cảnh giới sau bao năm trì trệ! Tin tức lan truyền, vô số tu sĩ kéo đến, chen chúc chật kín quán ăn. Nam Đồ buộc phải treo một tấm bảng trước cửa: “Món ăn tại tiệm không có tác dụng hỗ trợ tu luyện. Làm hỏng bàn ghế, bồi thường gấp mười lần!” Hôm sau, cô nhận được 500 viên linh thạch tiền bồi thường. Từ lúc nào không hay, tiệm cơm nhỏ bé này đã kết nối với vô số thế giới: từ hậu tận thế, thế giới tu tiên, thế giới tinh tế đến dị giới phương Tây... Tiệm cơm Nam Lai vang danh khắp các thế giới, còn Nam Đồ thì vô tình đạt được tự do tài chính.

200000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Truyện liên quan

Ác Mộng Kinh Tập
Ác Mộng Kinh Tập

Tỉnh dậy trong giấc mộng, trong nhà xuất hiện một cánh cửa lạ lẫm... Đằng sau mỗi cánh cửa đều là một thế giới xa lạ. Giang Thành thêm mắm thêm muối vào tin tức có được từ tên vạm vỡ rồi nói với tên mập một lượt, nghe xong anh ta suýt chút nữa đã khóc nói: "Nếu như chết ở đây, cả nhà đều sẽ chảy máu chết bất đắc kỳ tử?" "Đúng là như vậy." "Sao tôi thấy anh cũng không quá sợ hãi thế?" Giang Thành quay đầu lại, ngữ khí vô cùng trịnh trọng nói: "Bởi vì tôi là một cô nhi."

100000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Quán Ăn Của Tư Tế Đại Nhân Nổi Tiếng Rồi! [Mỹ Thực]
Quán Ăn Của Tư Tế Đại Nhân Nổi Tiếng Rồi! [Mỹ Thực]

Lục Trầm Ngọc nghèo kiết xác bỗng dưng được thừa kế một căn biệt thự của họ hàng xa. Chưa kịp vui mừng thì cô đã hay tin mình còn được "thừa kế" thêm một món nợ khổng lồ. Giàu sang đâu chẳng thấy, chỉ thấy nợ ngập đầu. Căn biệt thự to oành này lại còn là nhà ma, bán cũng chẳng ai mua. Lục Trầm Ngọc đành dở khóc dở cười mà dọn vào ở trong căn biệt thự bị đồn có ma ám. “Ma quỷ có là gì, nghèo mới là thứ đáng sợ nhất!” Sau đó, cô phát hiện ra một cánh cửa không gian trong biệt thự - nơi có thể đi lại giữa hai thế giới. Dâu tây to bằng nắm tay, củ cải lớn bằng bắp đùi, hành dại thơm nức mũi... Lục Trầm Ngọc mang về một loạt nguyên liệu từ thế giới bên kia và bắt đầu bán đồ ăn sáng lề đường. Ngày đầu tiên, bánh hành thơm phức đã bán sạch veo. Ngày thứ hai, đã có khách quen quay lại. Ngày thứ ba, khách hàng phàn nàn rằng cô chuẩn bị quá ít bánh hành. Ngày thứ N, để mua được đồ ăn, thực khách thậm chí còn xếp hàng từ tờ mờ sáng và tranh giành nhau vị trí. ... Sau này, quán hàng rong của Lục Trầm Ngọc đã trở thành một cửa tiệm, rồi lại phát triển thành một quán ăn lớn. Cô còn bán thêm các loại hoa tươi độc đáo, những loài cá cảnh kỳ lạ... Điều không ngờ tới hơn nữa là, ở thế giới nguyên thủy kia, Lục Trầm Ngọc không chỉ từ một tư tế trở thành thần sứ mà còn sở hữu đất đai rộng lớn và thần dân muôn vàn. Cô bán những thứ từ thế giới nguyên thủy sang thế giới hiện đại, rồi lại dùng tiền kiếm được để đổi lấy đồ ăn thức uống nuôi sống thần dân của mình. Dù tiền ngày càng nhiều, nhưng mà... Sao người cô phải nuôi cũng ngày một đông thế này?

300000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Vô Hạn Lưu: Trong Thế Giới Kinh Dị Tôi Nghiện Sờ Xác
Vô Hạn Lưu: Trong Thế Giới Kinh Dị Tôi Nghiện Sờ Xác

Vừa mới bị “đuổi” ra khỏi bệnh viện tâm thần, Miêu Tiểu Tư tình cờ nhặt được một tấm thẻ nhân vật bí ẩn, bị ép buộc đưa vào thế giới vô hạn để thực hiện các nhiệm vụ kinh dị và thất bại thì sẽ chết. Thế nhưng kỹ năng của những người chơi khác thì nào là Ngâm Xướng, Cải Tạo Máy Móc, Thôi Miên Dẫn Mộng... Sao đến lượt cô, kỹ năng lại trở nên kỳ quái như vậy? Nhìn hàng chữ hiển thị trên bảng kỹ năng như Sờ Xác, Đâm Lén, Tập Kích Bất Ngờ... Miêu Tiểu Tư không khỏi rơi vào trầm tư. Thế là, một người chơi có bệnh trạng kỳ quặc khiến toàn bộ quỷ quái không thể lý giải đã xuất hiện. Khi mọi người chơi đều mang theo nỗi sợ hãi và nỗ lực thăng cấp, giãy giụa sinh tồn thì một đôi tay Sờ Xác đã đạt max kinh nghiệm của Miêu Tiểu Tư đã bắt đầu điên cuồng khám xét trên thi thể quỷ quái. [Đinh! Bạn đã nhận được Linh tệ +400.] [Đinh! Bạn đã nhận được một Hộp Sọ Không Rõ Nguồn Gốc +1.] [Đinh! Bạn đã nhận được Nhiên Liệu Ác Mộng +3.] [Đinh! Bạn đã nhận được chìa khóa mật thất Nhà thờ đỏ +1. Bạn đã được thăng chức làm Quản lý mật thất mới!] ... Người khác thì khổ sở cầu sinh, liều mạng diệt quỷ. Còn Miêu Tiểu Tư thì vô tình lại làm phong phú thêm lý lịch trong thế giới quỷ quái. Quản lý khách sạn đen, Quản lý mật thất Nhà thờ đỏ, Quản đốc xưởng Nhà máy đồ chơi, Diễn viên chủ lực của chương trình truyền hình kinh dị thực tế... Miêu Tiểu Tư đã tích trữ vô số linh tệ, nhìn đống tiền dư không đếm xuể, cô nở một nụ cười hài lòng nói: “Tôi tiết kiệm thêm chút tiền nữa, tự đi làm thuê để quay lại bệnh viện tâm thần, nghe cũng hợp lý mà nhỉ?”

400000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Xuyên Đến Thập Niên 60: Mang Thai Con Của Đại Lão
Xuyên Đến Thập Niên 60: Mang Thai Con Của Đại Lão

Đỉnh lưu thế hệ mới – Tiểu hoa Hàn Thư Anh bước lên xe bảo mẫu, một chân xuyên đến nhà khách 60 năm trước, có được một bàn tay vàng... Kịch bản luyến ái. Cô còn tưởng rằng có thể dựa vào gương mặt xinh đẹp ở lại một đêm trong nhà khách tồi tàn. Trong nháy mắt đã bị người thanh niên xấu xa tố cáo. Giờ phút này trên chỗ trống kịch bản cứ thế xuất hiện hàng chữ. Cảnh đầu trong kịch bản: Hàn Thư Anh xuyên qua thành đối tượng khả nghi, bị công an tạm giam nửa tháng... ... Trong sở, đồng nghiệp cúp máy: “Tiểu Giang, nhận được tố giác, trong nhà khách có vị đồng chí không có thư giới thiệu, cậu qua xem với tôi.” Giang Kiến Hứa mệt đến tê liệt: “Lừa trong đội sản xuất còn không mệt như vậy.” Nhân viên làm việc trong nhà khách kích động nói: “... Là một nữ đồng chí xinh đẹp, dáng dấp như minh tinh điện ảnh, đưa đi khai thác đá thì thật đáng tiếc.” Giang Kiến Hứa cười, khoác tay lên vai anh ta: “Tiểu Vương này, tôi nói cho cậu nghe, cậu còn trẻ, gặp qua được mấy cô gái chứ? Hôm nay để cho cậu nhớ lâu, cậu nghe qua câu này chưa? Ngựa tốt không dựa vào tiếng kêu, người đẹp không ở diện mạo, nhất là đồng chí nam, trông mặt mà bắt hình dong sẽ phải chịu thiệt trên người phụ nữ.” Sau khi nhìn thấy người. Giang Kiến Hứa: “Đồng chí, chào cô, phiền cô lấy thư giới thiệu ra, có một người à? Có đối tượng chưa?” Đồng nghiệp: ? Tiểu Vương: ? Về sau... Đại lão tương lai Giang Kiến Hứa bị trêu chọc đến không nhịn được, sợ cô mang thai ăn thiệt thòi nói: Kết hôn nhé? Vào hộ khẩu nhà anh, tiền lương và phiếu của anh, tùy em tiêu! Sau khi ăn sạch người ta, mang thai mà không biết, liêu tinh Hàn Thư Hoa: Chỉ muốn nói chuyện yêu đương, chơi bời một chút, không muốn kết hôn.

240000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Trở Về Từ Tiên Giới Ta Làm Giàu Nhờ Trồng Trọt
Trở Về Từ Tiên Giới Ta Làm Giàu Nhờ Trồng Trọt

Kiếp trước Hứa Hạ vì tăng ca mà chết đột ngột, xuyên đến giới tu tiên, cẩn trọng trồng rau 300 năm ở linh giới, không ngờ bị kỳ lân đá cho về hiện đại. Vất vả lắm mới trở lại, ai còn thèm làm trâu làm ngựa! Ơ? Linh ngọc bên mình cũng theo về, bên trong còn tạo ra ngọc lộ! Hứa Hạ lập tức thu dọn đồ đạc về quê. Gặp năm mất mùa, sau núi hoang tàn, không thu hoạch được gì? Không sao, Hứa Hạ nói vẫn còn cứu được. Khai hoang núi, nuôi ong, hái hoa hồng, luyện tinh dầu, làm nước hoa hồng, Hứa Hạ từ đó sống cuộc đời an nhàn tự tại, ăn ngon uống sướиɠ, rảnh rỗi còn giúp người thân đấu với gã tồi, giúp chị em gái vươn lêи đỉиɦ cao sự nghiệp. Khách hàng từng ăn trái cây và rau Hứa Hạ trồng thì bảo: "Hứa Hạ, đừng ngủ nữa! Dậy trồng rau đi!" Các quý bà dùng nước hoa hồng và tinh dầu Hứa Hạ làm thì than: "Hứa Hạ, đừng ngủ, dậy hái hoa đi!" Các đại gia từng đến sau núi nhà Hứa Hạ thì giục: "Hứa Hạ, đừng ngủ, đến giờ ăn cơm rồi!"

250000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Tiệm Đồ Cúng Âm Dương
Tiệm Đồ Cúng Âm Dương

Mạnh Ngư bỏ việc lương cao, nhảy sang làm nhân viên cho một cơ quan đặc biệt của âm phủ, kiêm luôn việc bán hàng ở một tiệm đồ cúng nhỏ. Từ đó, cô không chỉ bán vàng mã, bùa chú để kéo GDP cho âm phủ, mà còn phải giúp các khách hàng ma quỷ hoàn thành những ước nguyện khó đỡ để họ yên tâm mà đi đầu thai. Một ngày nọ, bà ngoại của Mạnh Ngư – Một Thổ Địa đang tu nghiệp ở Địa Phủ đã báo mộng, nói rằng đã định sẵn hôn ước cho cô từ bé... --- Cậu ấm đời thứ ba Tưởng Hách đẹp trai, giàu nứt đố đổ vách nhưng phải nghe theo di nguyện của ông nội mà cưới một cô chủ tiệm đồ cúng vỏn vẹn mười mét vuông. Trong giới thượng lưu râm ran tin đồn cô kia chỉ biết gấp vàng mã, đám bạn chí cốt của Tưởng Hách ngày nào cũng cá cược xem khi nào hai người họ hủy hôn ước. Tưởng Hách: "Cưới cô ta á? Tôi thà chạy rông ngoài đường còn hơn!" Về sau, anh lại nghiện vợ không lối thoát... --- Oan hồn xui xẻo: "Trúng số độc đắc 50 triệu, còn chưa kịp tiêu..." Mạnh Ngư: "Để tôi! Tôi sẽ tiêu giúp anh!" Lão trọc phú keo kiệt: "20 tỷ Euro của tao, đố đứa con cháu nào dám tơ tưởng!" Mạnh Ngư: "Để đó, tôi xử lý cho!" Vương gia mưu phản hụt: "Ta bày mưu tính kế cả đời, vậy mà vẫn không lên ngôi hoàng đế được!" Mạnh Ngư khóc ròng: "Thôi mà... Ước cái gì thực tế hơn được không?" Mạnh Ngư than thở: "Ôi, cái bát vàng của âm phủ này, sao mà gian nan quá vậy..."

100000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Đại Lão Huyền Học Mãn Cấp Hành Nghề Trả Nợ
Đại Lão Huyền Học Mãn Cấp Hành Nghề Trả Nợ

Tương Ly một sớm bế quan, khi ra tới đã là 800 năm sau, vừa mở mắt, cô phát hiện thế giới đã thay đổi nghiêng trời lệch đất. Tiền tài cất trữ và tứ hợp viện của cô cũng đã không còn, thay thế chính là một món nợ khổng lồ. Còn có một tên đồ đệ ngây ngốc. Tương Ly chỉ có thể rưng rưng xắn tay áo làm lại nghề cũ. Dần dần, rất nhanh liền có người phát hiện, đạo quan ban đầu kề bên phá sản bị dỡ bỏ, bỗng nhiên rực rỡ lên, các nhân vật tai to mặt lớn tiến đến xin giúp đỡ nối liền không dứt. Ảnh đế nổi danh, người nổi tiếng lưu lượng cao, tổng tài công ty, đại già chính giới: “Đại lão cứu mạng!” Nhưng mà, ai cũng không có phát hiện, đại lão trong miệng bọn họ, trầm mê phát sóng trực tiếp. Ở trong phòng phát sóng trực tiếp của đại lão, hàng năm có một vị kim chủ bá chiếm bảng xếp hạng. Khi tất cả mọi người còn đang suy đoán, vị kim chủ ba ba tiêu tiền như nước này rốt cuộc là ai, thì một lần ngoài ý muốn, Tương Ly trong phát sóng trực tiếp nói một câu: “Cảm ơn chồng......” Fans: “Khϊếp sợ!!! Chồng của đại lão được cho hấp thụ ánh sáng!!!!”

400000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Tái Giá Quyền Thần
Tái Giá Quyền Thần

Biểu ca xa đến nhà ở nhờ, phong thái chi lan ngọc thụ, xa xa tựa ngọn núi cao đứng sừng sững một mình. Dù gia tộc hắn đã sa sút, nhưng phong thái vẫn không hề suy giảm. Thiếu nữ vừa tuổi cập kê, dung mạo như hoa. Cả trái tim của Phùng Y Y đều trao trọn cho hắn, nàng e thẹn hành lễ: “Chiếu biểu ca.” Phụ thân nàng vốn yêu nữ nhi như mạng nghe được tâm sự của nàng, bèn lấy ơn ra ép hắn báo đáp, buộc Lâu Chiếu phải ở rể, làm con rể nhà họ Phùng. Sau khi thành hôn, Lâu Chiếu một lòng chuyên tâm thi cử, thái độ lạnh nhạt. Dù Phùng Y Y có ân cần hỏi han thế nào, cũng chỉ là tấm lòng nhiệt thành đổ sông đổ bể. Lúc này nàng mới hiểu ra, dưa hái xanh thì không ngọt. Năm sau, Lâu Chiếu lên kinh dự kỳ thi mùa xuân. Đúng lúc đó, Phùng gia gặp đại nạn, một mồi lửa đã thiêu rụi tất cả, không một ai sống sót. ... Hai năm sau, Phùng Y Y vốn đã mai danh ẩn tích lại bị người ta bắt được, trói gô lại rồi ném vào phủ Trung thư thị lang. Nam tử ngồi ở vị trí cao nhất, mặc quan phục thêu ngũ sắc, sắc mặt vẫn lạnh nhạt như thuở ban đầu. Phùng Y Y cúi đầu quỳ trên đất, gạch men xanh vừa lạnh vừa cứng. Chuyện cũ hiện về rõ mồn một, Phùng gia chính là vết nhơ trên người Lâu Chiếu, nàng hiểu rõ hơn ai hết. Nữ tử mặc áo vải thô màu xám, che đi dung mạo và dáng người, giọng nói trong trẻo như suối: “Đại nhân, chuyện xưa đều là lỗi của nhà dân phụ, chỉ cầu xin đại nhân ban cho một tờ hưu thư.” Ánh mắt sắc bén của Lâu Chiếu quét qua, thấy tiểu nữ tử sợ đến mức rụt cả cổ lại. Phùng Y Y hít một hơi thật sâu: “Dân phụ trên có cha già, dưới có con thơ, xin đại nhân rộng lòng...” Ngón tay Lâu Chiếu khẽ gõ lên góc bàn: “Phu nhân nói sai rồi, bản quan có thù tất báo.” Hắn đã tìm nàng hai năm, mà nàng lại nghĩ ra cả ngàn con đường, chỉ duy nhất không nghĩ đến việc đến tìm hắn. Con thơ của ai, mà lại bắt hắn phải rộng lòng đây?

150000 Giỏ hàng Giỏ hàng